<blockquote>Đồng chí X vừa là một vừa là uỷ viên BCT vừa là
Thủ tướng, ngài tồn tại với 2 tư cách và chuyên môn khác
nhau, thậm chí đôi khi trái ngược nhau. Với tư cách là ủy
viên BCT, đồng chí X cùng 13 người khác ra một Nghị quyết.
Sau đó đồng chí X dựa vào Nghị quyết để thực hiện với
tư cách là Thủ tướng. Khi hậu quả xảy ra, lẽ ra đồng chí
X, với tư cách là ủy viên BCT thì phải "chịu trách nhiệm
chính trị theo nghị quyết" và với tư cách là Thủ tướng
ông phải "chịu trách nhiệm pháp lý theo luật"
Thế nhưng ông đã thắng cả 2 cửa. Trong Đảng Đồng chí X
bảo tôi làm theo "quy định của pháp luật" và chịu trách
nhiệm pháp lý vì Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp
và Pháp Luật. Ông cũng không quên giải trình về sự liên quan
của 13 vị khác trong một trách nhiệm pháp lý chung theo luật
định. Nhưng khi ở diễn đàn quốc hội, nơi dân chúng quan tâm
và bàn về Luật và trách nhiệm pháp lý thì Đồng chí X lại
khẳng định là mình theo đảng, làm theo Nghị quyết của
Đảng và "chịu trách nhiệm chính trị với
đảng".</blockquote>
Chúng ta thường xuyên nghe cụm từ "Đảng và Nhà nước".
Tại sao phải đưa từ Đảng vào cụm từ đó và đứng trên
Nhà nước, làm nhà nước mất thiêng, vừa tốn kém giấy mực
vừa gây nhầm lẫn cho quốc tế? (<em>vì đảng tiếng anh còn
có nghĩa là bữa tiệc</em>)
Phải dùng cụm từ đó là vì nhân dân Việt Nam đang "một
cổ hai tròng", có 2 bộ máy song trùng đè đầu cưỡi cổ.
Cứ bên Chính phủ có một "Bộ" là bên Đảng có một
"Ban". "Ban" chỉ đạo còn "Bộ" thực hiện. Dân phải
kiếm tiền nuôi hai người tự nhận là lãnh đạo cỡi trên
lưng, thỉnh thoảng lại có một cái bóng nằm giữa cũng tự
xưng là lãnh đạo.
<h2>Công khai lấy tiền của dân</h2>
Điều 46 điều lệ của Đảng cộng sản, có quy định là:
"<em>tài chính đảng gồm các nguồn thu từ: Đảng phí, hoạt
động kinh tế của Đảng và ngân sách Nhà nước</em>". Đảng
phí thì ít, hoạt động kinh tế thì lỗ, thậm chí phải bù
thêm. Phần nhiều nhất, quan trọng nhất cho hoạt động của
đảng là là đến từ ngân sách Nhà nước.
Khi cần tiền thì đảng sang Bộ tài chính lấy và hầu hết chi
bằng tiền mặt. Hoạt động của Đảng có ghi ra thành mục,
tương ứng với các dòng vốn chi cho các hoạt động đó nhưng
một số cơ quan của trong ngành an ninh, nội chính còn lấy lý
do bảo mật thậm chí không ghi hạng mục và hạn mức, tự
"vẽ" dự án, chuyên án cho riêng mình để chi tiêu.
Cho đến nay dân chưa bao giờ được nhìn thấy báo cáo kiểm
toán công khai xem cơ quan Đảng đã sử dụng bao nhiêu tiền
của dân và chi tiêu về vấn đề gì? Người dân không ai biết
được ngoại trừ bộ phận kinh tài của đảng, và các đơn
vị đi thanh tra, kiểm tra với nhau. Kiểm toán Nhà nước thì
cũng đưa thông tin nhỏ giọt và có mục đích riêng.
Tại sao nhân dân lại phải đóng thuế nuôi đảng? Có người
đã hỏi điều này ở đại hội thì ông Đỗ Mười khi đó là
tổng bí thư trả lời là: "<em>Đảng lãnh đạo dân thì nhận
lương của dân là hợp lý</em>". Nhưng dân có cần đảng lãnh
đạo không khi họ đã có Nhà nước? Nghiêm trọng hơn là sau
này nếu có một đảng nào đó lên lãnh đạo rồi học theo
cách đảng Cộng sản cũng đòi tiền ngân sách thì sao?
Tóm lại ta có thể hình dung Mẹ Việt Nam hằng ngày, bán mặt
cho đất bán lưng cho trời, nhưng lại phải cõng trên lưng 2
người rất béo, rất khỏe và ông nào cũng đòi lãnh đạo.
Một ông thì lãnh đạo bằng Nghị quyết còn ông kia thì bằng
Luật pháp, mẹ giống như con trâu đã bị xâu mũi kéo cày, hai
bên 2 dây thừng, thỉnh thoảng ông lãnh đạo này lại giật
sang bên trái, lúc thì ông khác ghì về bên phải.
<h2>Đảng là "bà" của luật</h2>
Một điều tréo cẳng ngỗng nữa là Quốc hội làm ra luật và
Điều 4 Hiến pháp cũng quy định là đảng hoạt động "trong
khuôn khổ Hiến Pháp và pháp luật". Nhưng quốc hội lại
phải dựa vào Nghị quyết để làm luật. Đảng nằm trong
luật, luật nằm trong Nghị quyết nhưng Đảng lại "đẻ" ra
Nghị quyết. Điều đó nghĩa là Đảng là "bà", luật là
"cháu" nhưng bà lại nằm trong bụng cháu.
Điều này dẫn đến sự thất bại thảm hại về thực tiễn.
Lý do là thực tiễn rất sinh động và đời sống xã hội
phải thay đổi luôn luôn. Như Tố Hữu đã nói cái "hòn máu
đỏ" vô tổ quốc, vô gia đình (không quê hương sương gió
tơi bời) đó cũng phải lớn lên, thay đổi, chạy theo để
"rượt đuổi" thực tiễn phát triển xã hội và ban hành ra
"Nghị Quyết" mới, từ Nghị quyết đó lại đi xây dựng
Luật mới. Như vậy là bắt đầu lại khởi tạo một vòng
tròn lập quy ngẫu hứng và nhiều khi mang tính phản động cao.
Đất nước đã có luật thì cứ theo luật mà làm, sao lại còn
phải có Nghị Quyết. Chính việc ban hành các Nghị quyết đã
thể hiện rõ tính chất lâm thời của đảng. Cứ tưởng có
cả Nghị Quyết và cả Luật thì chắc ăn nhưng thực ra chính
là nơi tạo ra khe hở. Sau đây là ví dụ thoát hiểm.
<h2>Đồng chí X thắng hai kiện tướng</h2>
Đồng chí X vừa là một vừa là uỷ viên BCT vừa là Thủ
tướng, ngài tồn tại với 2 tư cách và chuyên môn khác nhau,
thậm chí đôi khi trái ngược nhau. Với tư cách là ủy viên
BCT, đồng chí X cùng 13 người khác ra một Nghị quyết. Sau đó
đồng chí X dựa vào Nghị quyết để thực hiện với tư cách
là Thủ tướng. Khi hậu quả xảy ra, lẽ ra đồng chí X, với
tư cách là ủy viên BCT thì phải "<em>chịu trách nhiệm chính
trị theo nghị quyết</em>" và với tư cách là Thủ tướng ông
phải "<em>chịu trách nhiệm pháp lý theo luật</em>".
Thế nhưng ông đã thắng cả 2 cửa. Trong Đảng Đồng chí X
bảo tôi làm theo "<em>quy định của pháp luật</em>" và chịu
trách nhiệm pháp lý vì Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến
pháp và Pháp Luật. Ông cũng không quên giải trình về sự liên
quan của 13 vị khác trong một trách nhiệm pháp lý chung theo
luật định. Nhưng khi ở diễn đàn quốc hội, nơi dân chúng
quan tâm và bàn về Luật và trách nhiệm pháp lý thì Đồng chí
X lại khẳng định là mình theo đảng, làm theo Nghị quyết
của Đảng và "<em>chịu trách nhiệm chính trị với
đảng</em>".
Điều này làm cho chúng ta nhớ lại một câu chuyện là cậu bé
đánh thắng cả 2 nhà quán quân. Một kiện tướng cờ và một
kiện tướng bài Poker. Chính cậu bé thách đấu cả 2 và khi
cậu bé chạy đi chạy lại giữa 2 toa tàu là lúc cậu dùng
kiến thức của kiện tướng này để đánh với người kia và
ngược lại.
Đồng chí X đã dùng kiến thức kinh tế, pháp lý của mình
để nói rất đúng trong nội bộ đảng về Luật, sau đó lại
chạy sang Quốc hội để đáp lại quốc hội tại diễn đàn
chung theo Nghị quyết.
<h2>Phải độc lập và chỉ tuân theo pháp luật</h2>
Hiến pháp và Pháp luật phải đại diện cho công lý, là nền
tảng vững chắc cho đất nước và con người phát triển. Nó
không phải là một ông kễnh với bộ não của một cậu bé
vừa muốn nhận mình là khiêm tốn lại thích phán ra những
điều kinh thiên động địa cho mai sau.
Và để không còn một cổ hai tròng, để đảng không còn lấy
tiền dân chi tiêu cho riêng mình, không còn ai làm sai và thoát
hiểm nữa thì Quốc hội phải độc lập làm ra luật, chính
phủ thực thi luật và tòa án đứng ra canh giữ luật đó. Các
cơ quan phải độc lập và đối trọng lẫn nhau thì mẹ Việt
Nam mới đỡ bị một lúc 2 kẻ xâu mũi dắt đi lung tung theo
chủ trương đầy ngẫu hứng như kẻ say rượu.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(https://danluan.org/tin-tuc/20121127/le-quoc-quan-dang-la-ba-cua-phap-luat),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét