Nhà báo Nguyễn Văn Vĩnh đã khai mở một phong trào "tự phê
bình, tự kiểm điểm" trước đây 100 năm khi viết mục
"Tự Xét Mình," với một bài tựa đề "Gì Cũng Cười"
(trên Ðông Dương Tạp Chí năm 1913). Ông viết: "<em>An Nam ta
gì cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng
cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì; phải cũng hì, quấy cũng
hì. Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang.</em>"
Nói trộm vong linh tiền bối, sau hội nghị ban chấp hành trung
ương đảng Cộng Sản Việt Nam kỳ thứ sáu, ai không bật
cười thì không phải là người Việt Nam. Bởi vì nó kết thúc
bằng một màn kịch riễu (hài kịch) nghe không thể nín cười
được. Các ông cộng sản có cái tài là biến một bi kịch,
một chuyện "rất nghiêm trang," thành một vở hài kịch.
Những tay hề cao thủ như Tư Vững, Phi Thoàn hồi xưa đem so
sánh không đủ tài pha trò hay bằng "14 kép và 175 ủy viên
múa rối," như một nhà báo mạng trong nước mô tả.
Ông Nguyễn Phú Trọng, trong bài diễn văn kết thúc hội nghị
trung ương, đã diễn xuất theo kịch bản cũ, vốn là một vở
bi kịch. Ông tổng bí thư lên ti vi lâm ly, "nghẹn ngào"
tuyên bố "nhận lỗi trước toàn đảng, toàn dân". Ông còn
báo động rằng nạn tham nhũng, bè phái, các nhóm lợi ích
riêng tư đang "đe dọa sự sống còn của đảng và chế
độ". Mà tình trạng quả thật bi đát. Không riêng cho đảng
của ông mà cho cả nước, với 90 triệu người Việt đang
chịu đựng cảnh vật giá gia tăng, các ngân hàng tràn ngập
nợ xấu không đòi được, đồng tiền mất giá, vốn đầu tư
ngoại quốc xuống thấp, các công ty xí nghiệp đóng cửa hàng
loạt, bao nhiêu người thất nghiệp, sinh viên ra trường không
kiếm ra việc, vân vân. Nhưng màn bi kịch của Kép Trọng bị
xóa mờ ngay, bà con coi rồi quên ngay; vì màn hài kịch bắt
đầu trên sân khấu với bản thông tin chính thức của đảng,
được tiếp nối chương trình với màn trình diễn của Kép Tư
Sang!
Bản thông tin là màn hài hước cao độ. Gần 200 đào kép
thượng thặng tập họp để đấu đá, cãi cọ với nhau suốt
hai tuần lễ, rồi long trọng thông báo: Chúng tôi "quyết
định không kỷ luật một đồng chí trong Bộ Chính Trị;"
nói giấu tên mà chả thèm nói đồng chí đó là ai, cũng không
nói bàn cái gì, tại sao lại đặt vấn đề kỷ luật.
Ðây là một màn kịch chưa bao giờ thấy trên sân khấu! Nếu
có một người, hay một nhóm nào đã quyết định không làm
một việc gì đó thì người ta phải làm gì? Thì cứ lặng
thinh cũng đủ, đem mấy chuyện khác ra nói cũng đủ mua vui
khán giả. Tại sao lại phải công bố rầm rĩ lên là "Chúng
tôi đã quyết định không làm một việc như thế, như thế
ấy!" Giống như một ông chồng đi khuya về nhà tự nhiên
đánh thức bà vợ dậy chỉ để thành khẩn khai báo: Tui không
có làm gì cả đâu nhé! Hoặc giống như bài tường thuật một
trận đá banh viết rằng: Các cầu thủ đã phấn đấu hăng
hái suốt trận đấu nhưng không ai chạy, không ai sút, không
bàn chân nào đụng vào một cái có thể gọi nó là 'đồng
chí trái banh'. Sau hai hiệp tận tình giao đấu quyết liệt,
kết quả là không đội nào thắng, không ai bại mà cũng không
thủ huề!" Cụ Nguyễn Văn Vĩnh có sống lại, đọc bản tin
của hội nghị trung ương đảng chắc cũng phải phì cười.
Màn hài kịch lên đến cao điểm khi ông chủ tịch nhà nước
Trương Tấn Sang gọi tên một đồng chí của ông là "Ðồng
Chí X," đọc theo giọng miền Nam là Ðồng Chí Ếch: "Không
phải là cá nhân đồng chí X không có lỗi!" Nhắc đến một
đồng chí của mình mà không dám gọi tên thật, dùng chữ X,
như một ẩn số trong bài toán đố, đúng là làm trò hề. Toán
học là một môn khó hiểu. Thà rằng nói đại ra như cái ông
trung tá công an văng tục "Tự Do cái CC," mà gọi tên nhau là
"Ðồng Chí Cái Xê Xê" bà con nghe còn thấy dễ hiểu hơn!
Hài hước nhất là khi nghe Tư Sang nói thì ai cũng biết cái ẩn
số X đó tên gọi là Ba Dũng, là ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn
Dũng, đang nắm vai trò chịu trách nhiệm với 90 triệu dân!
Phát ngôn như vậy thì coi người nghe ra cái gì không?
Thử tưởng tượng một bà vợ giận ông chồng đang ngồi lai
rai ba sợi bên hàng xóm suốt ngày, bảo con: "Mày qua bển kêu
Ðồng chí Ếch, bảo giả về nhà ăn cơm ngay, mười phút nữa
không về thì tao đổ cơm cho chó nó ăn!" Phong cách các đồng
chí cộng sản đang gọi tên nhau là thế đấy! Nghe rồi, không
tức cười sao được? Khi làm cái trò khỉ đó trước công
chúng, không những Tư Sang khinh thường Ba Dũng, khinh thường
mấy ông nhà báo đang lắng nghe, mà còn coi khinh tất cả 90
triệu con dân nước Việt nữa, những con người giả thiết là
có đầu óc, có suy nghĩ, và có cả quyền làm chủ đất nước
nữa cơ đấy.
Cái tên Ðồng Chí X sẽ trở thành chính thức. Bây giờ báo
chí Việt Nam có thể loan những bản tin, như "Ðồng Chí Ếch
hôm nay đã tiếp xúc với cử tri đơn vị Hải Phòng, trừ ông
Ðoàn Văn Vươn phải vắng mặt vì bận công tác riêng." Hay
là "Ðồng Chí Ếch hôm qua đã tiếp đại sứ đặc mệnh
toàn quyền Vương quốc Ðan Mạch về việc họ ngưng tất cả
mọi số tiền viện trợ; sau cuộc tiếp kiến Ðồng Chí Ếch
cũng nói toàn tiếng Ðan Mạch." Hoặc viết: "Ðồng Chí Ếch
đã ký nghị định 88 với một số quy định thông thoáng hơn
đối với các cơ quan báo chí nước ngoài, có hiệu lực từ
ngày 20 tháng 12, thay thế nội dung nghị định 67 ban hành năm
1996."
Gần đây nhất, bản tin nhà nước có thể viết là Ðồng Chí
Ếch đã tuyên bố trước Cu Hát (Quốc Hội, cái tên gọi do
nhạc sĩ Tô Hải đặt), nói rằng "Tôi nghiêm túc nhận trách
nhiệm chính trị lớn của người đứng đầu chính phủ và xin
thành thật nhận lỗi trước Cu Hát, trước toàn đảng, toàn
dân về tất cả những yếu kém, khuyết điểm của chính phủ
trong lãnh đạo, quản lý, điều hành... gây tổn thất và hậu
quả nghiêm trọng về nhiều mặt, ảnh hưởng lớn đến uy tín
và vai trò của kinh tế nhà nước." Ðồng Chí Ếch còn hứa
hẹn trước các đại biểu Cu Hát rằng bản thân ông và toàn
bộ nội các của ông sẽ 'nghiêm khắc với mình', 'đoàn
kết nhất trí', 'nỗ lực cao nhất', 'hết lòng hết
sức', và 'hành động quyết liệt,' vân vân. Thế là xong.
Ðể cho vở hài kịch đầy đủ tính chất một trò hề, bản
tin cần viết thêm là "Toàn thể đại biểu nghị gật Cu Hát
nghe xong đã nồng nhiệt vỗ tay hoan nghênh 'tất cả những
yếu kém, khuyết điểm đã gây tổn thất và hậu quả nghiêm
trọng về nhiều mặt' mà Ðồng Chí Ếch mới nhắc tới; sau
đó ai nấy ra về thơ thới hân hoan, tiếp tục mọi việc theo
đúng vết chân các thành tích huy hoàng 'hành động quyết
liệt,' 'đoàn kết nhất trí', 'nỗ lực cao nhất', y
như kịch bản cũ."
Trước các ông bà Cu Hát, Ðồng Chí Ếch cũng thú nhận "công
tác quản lý thông tin, nhất là thông tin mạng, blog cá nhân
chưa tốt, còn bị các thế lực thù địch lợi dụng, bịa
đặt, xuyên tạc, gây tác hại xấu". Nói như vậy tức là
Ðồng Chí Ếch đổ hết tội lỗi trên "các thế lực thù
địch," như Tạ Phong Tần, Ðiếu Cày, Nguyễn Hữu Vinh, Tô
Hải, vân vân; chính họ là nguyên do gây những tác hại xấu
như như là Vinashin, Vinalines, lạm phát, ngân hàng khánh tận,
vân vân. Nếu không có các thế lực thù địch kể trên thì
Ðồng Chí Ếch không hề phạm lỗi lầm nào cả!
Màn hài kịch không che giấu được một điều bi đát: Những
người cần đầu đảng và nhà nước ai cũng long trọng nhận
lỗi, nhưng không ai hề hấn gì hết! Vẫn những tay hề cũ
đóng vai lãnh đạo, chỉ huy kinh tế, chính trị, văn hóa, xã
hội; vẫn theo đường lối xã hội chủ nghĩa lấy quốc doanh
làm chủ đạo, vẫn bịt miệng dân, vẫn văng tục "tự do
cái xê xê!" Sau cuộc cải cách ruộng đất giết chết oan
hàng trăm ngàn người, Hồ Chí Minh phải đóng tuồng nước
mắt cá sấu nhận lỗi, Tổng Bí Thư Trường Chinh đã mất
chức, Lê Văn Lương phụ trách tổ chức, phải ra khỏi Bộ
Chính Trị. Hồi đó, các lãnh tụ cộng sản mặt mũi nghiêm
văn túc, bây giờ chỉ có các ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú
Trọng còn mang được những cái mặt khó đăm đăm như thế.
Cho nên trông lại càng thêm tức cười.
Các đảng viên cộng sản có suy nghĩ chắc phải xấu hổ về
màn hài kịch hội nghị trung ương đảng. Một nhà trí thức
trong nước, Giáo Sư Tương Lai đã nhận xét lối nói Ðồng Chí
Ếch mà không nói rõ tên là "vẫn cứ nói mập mờ, ai muốn
hiểu sao thì hiểu". Nhưng đó chính là một truyền thống
của đảng ta từ xưa đến nay: Nửa kín nửa hở, tí ti bí
mật, tí ti công khai, nhưng tuyệt nhiên không có tí ti minh bạch
nào cả! Ông Tương Lai còn nói thẳng: "Chuyện kỷ luật cả
Bộ Chính Trị thì tôi thấy là vô duyên." Bởi vì "nếu có
kỷ luật thì kỷ luật một cá nhân, ví dụ như cá nhân tổng
bí thư, người đứng đầu Bộ Chính Trị, hay là kỷ luật ông
ủy viên... Tức là những cá nhân đó bị kỷ luật vì trách
nhiệm của họ trước đảng, trước dân. Chứ làm sao có thể
kỷ luật tập thể Bộ chính Trị được! Nếu có thì chỉ có
thể giải tán cả tập thể đó thôi."
Ðây là một phán quyết mà toàn dân trông đợi: "Chỉ có
thể giải tán cả tập thể đó thôi." Màn hài kịch coi mãi
cùng nhàm chán rồi. Toàn dân muốn xóa đi, làm lại. Cai trị 90
triệu con người là chuyện đứng đắn. Ai nỡ đem công việc
lãnh đạo một quốc gia diễn thành một trò hề như vậy?
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/tin-tuc/20121028/ngo-nhan-dung-dong-chi-ech), một số
đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời độc
giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận
có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng
dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét