Tính đến nay, đã gần 67 năm kể từ khi bản Tuyên ngôn Độc
lập của Việt Nam được xướng lên vào ngày 02 tháng chín năm
1945. Bản văn kiện khẳng định rõ ràng rằng Việt Nam là một
quốc gia tự do và độc lập, không còn bị cai trị bởi
người Pháp hoặc người Nhật.
Những dòng đầu tiên của văn kiện: "<em>Tất cả mọi người
đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền
không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có
quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh
phúc.</em>" - vay mượn trực tiếp từ bản Tuyên ngôn Độc lập
của Hoa Kỳ.
Tác giả của văn kiện này? Không ai khác hơn là Chủ tịch Hồ
Chí Minh, ánh sáng dẫn đường của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Có lẽ là không có gì đáng ngạc nhiên khi khẩu hiệu
"<em>Độc lập, Tự do và Hạnh phúc</em>" của Việt Nam đưa
đến suy nghĩ về những quyền bất di bất dịch.
Tuy nhiên, gần 67 năm sau đó, những quyền bất di bất dịch
ấy vẫn còn là điều không tưởng đối với người dân Việt
Nam và bị khuất phục dưới ách cai trị độc tài của Đảng
Cộng sản. Thay vào đó, những lời lẽ hy vọng vốn phải tạo
cảm hứng cho một thế hệ người Việt Nam đã bị bỏ qua.
Độc lập, tự do và hạnh phúc đã bị giới hạn trong những
người cầm quyền. Không nghi ngờ gì rằng ngày nay Việt Nam là
một sản phẩm của cơ hội bị lãng phí.
<h2>Khát vọng độc lập</h2>
Tinh thần độc lập của Việt Nam không phải là khó hiểu.
Những trang sử đầu tiên của Việt Nam đã có liên quan đến
Trung Quốc, đất nước vốn có hiện diện và phát triển từng
phủ bóng lâu dài lên quốc gia Đông Nam Á nhỏ bé này. Thực
dân Pháp, tiếp theo là thống trị của Nhật, và một thời gian
ngắn bị Pháp kiểm soát đã tăng thêm phận nô lệ các
cường quốc nước ngoài của Việt Nam.
Sau thế chiến thứ hai, đối với những người yêu nước,
độc lập là điều tối thượng, nhưng không phải tất cả
mọi người đều cùng đồng ý với nhau về phương sách.
Cuộc chiến đấu dành độc lập, trầm trọng thêm bởi việc
chia cắt thành hai miền Nam, Bắc, đã trở thành một cuộc
chiến đấu cho sự thống nhất, với Hoa Kỳ và các đồng minh
hỗ trợ miền Nam Việt Nam trong khi Liên Xô và Trung Quốc hỗ
trợ miền Bắc. Lẽ ra đó là một cuộc chiến mà người Cộng
Sản Bắc Việt đã chiến thắng, nếu như cuộc chiến ấy
không từng phải chứng kiến hàng trăm ngàn người dân miền
Nam Việt Nam chạy trốn sang Hoa Kỳ, Canada, Úc, Châu Âu và các
nơi khác.
Với việc chiến tranh kết thúc, không còn những cuộc thảo
luận tập trung vào việc phát triển một quốc gia độc lập,
nhưng là việc duy trì ách kiểm soát. Giành được chiến
thắng, những người Cộng sản đã từ bỏ các cuộc đàm phán
về xây dựng đất nước, thay vào đó, là lựa chọn việc
thắt chặt quyền kiểm soát đất nước tả tơi của mình.
Những ngày sau đó từng khiến các công dân Việt Nam lâm vào
cảnh nghèo đói, cho đến khi các cải cách thị trường tự do
giữa những năm 1980 đã giúp di chuyển đất nước tham gia
được vào phần còn lại của thế giới.
Tuy nhiên, kể từ đó, đất nước này vẫn đi khập khiễng.
Khi Trung Quốc phát triển mạnh, không còn là một quốc gia nông
nghiệp như đã từng trong nhiều thập kỷ, Việt Nam vẫn phải
vất vả đấu tranh để tìm cách cho đôi chân mình tiến về
phía trước.
<h2>Cũng vẫn là áp bức </h2>
Tham nhũng, vi phạm nhân quyền, và một loạt những quan tâm
khác đã thải Việt Nam vào hàng ngũ những nước không dân
chủ. Một đất nước độc đảng làm tất cả điều gì có
thể để ngăn cản biểu hiện chính trị, trừ khi biểu hiện
ấy thuộc về Đảng Cộng sản. Lên tiếng chống lại chính
phủ và đòi hỏi thay đổi bị coi là tuyên truyền chống nhà
nước, phải chịu hình phạt nghiêm khắc.
Những người cộng sản đã lật đổ những gì họ tin là một
chính phủ bù nhìn của Mỹ ở miền Nam Việt Nam, chế độ
thực dân Pháp và đế quốc Nhật Bản trước họ, tất cả
dưới ý niệm rằng họ là người giải phóng kẻ bị áp bức.
Tuy nhiên, như lịch sử đã chứng minh, họ đã trở thành chính
những gì mà mình từng ghét cay ghét đắng.
Hiện nay, ở Việt Nam, độc lập, tự do, và hạnh phúc không
hề hiện diện. Bảo rằng người dân bị tước đoạt những
điều ấy là cực đoan quá lời - ở một số mức độ,
người dân vẫn có độc lập, tự do, và hạnh phúc - nhưng
để nói rằng cuộc hành trình ấy đã hoàn tất thì quả là
ngây thơ.
Nếu nói thẳng thắn rõ ràng rằng người dân Việt Nam đã
đạt được những gì mình từng sắp đặt từ lâu về trước
sẽ là không trung thực. Việt Nam có thể có độc lập với
các cường quốc nước ngoài,(mặc dù người ta có thể tranh
luận về việc hiện nay Hà Nội chịu bao nhiêu ảnh hưởng từ
Trung Quốc), tuy nhiên, việc được tự do thoát khỏi đàn áp
và cai trị bất công của người Việt nam vẫn còn xa khỏi
tầm tay.
Cho dù đó là một hoàng đế Trung Quốc, thực dân Pháp hay đế
quốc Nhật, Việt Nam đã chỉ đơn giản là thay thế một
quyền lực độc đoán bằng một loại khác nhưng tương tự.
Đảng Cộng sản đã tích cực hành động để ngăn chặn cải
cách dân chủ - những cải cach đã từng đưa Việt Nam đi từ
cách mạng này đến cách mạng khác. Dù vẫn có những khác
biệt giữa chế độ hiện hành tại Hà Nội với những quyền
lực ngoại lai trong quá khứ, mấu chốt của vấn đề vẫn
chưa được giải quyết là: một thiểu số cai trị bằng
quyền lực không giới hạn và vô trách nhiệm với người dân.
Việt Nam có độc lập không ? Đất nước không còn là một
thuộc địa hoặc trắng trợn phục dịch một nước khác.
Người dân Việt Nam có tự do không ? Ngày nay, công dân có
những quyền tự do về kinh tế vốn chưa từng được biết
đến ở bất kỳ điểm nào trong quá khứ của đất nước
mình. Nhưng, bất kể tên gọi là gì, áp bức vẫn là áp bức,
và chính phủ hiện nay đã khônghề mang lại được một bằng
chứng cho thấy điều ngược lại. Những vụ đàn áp biểu
tình, giam giữ và bỏ tù các nhà hoạt động chính trị và
nạn chính phủ tham nhũng dường như là minh họa của một câu
nói xưa cũ, "Càng thay đổi chừng nào. Mọi chuyện vẫn cứ
thế ".
<strong>Con đường dài trước mặt</strong>
Thật là khó hiểu khi chế độ Cộng sản đã được cai quản
quá lâu khi điều mà người dân mong muốn vẫn chưa thực hiện
được. Phải chăng chỉ đơn giản đa số đã đầu hàng với
ý muốn thay đổi dân chủ? Hoặc phải chăng một chính phủ
độc tài là một chính phủ có thể chấp nhận được nếu
các quyền lực ấy không thuộc về ngoại bang ?
Câu trả lời có thể được tìm thấy trong nhân khẩu học,
với hơn 70% dân số Việt Nam sinh ra sau cuộc chiến tranh Việt
Nam, hoặc chiến tranh chống Mỹ, như người Việt Nam gọi tên.
Những nguyên nhân trực tiếp của cuộc chiến đã nhanh chóng
mờ dần khi những người từng tham dự già cỗi và mất đi.
Thay vào đó, những người sinh sau được cung cấp thứ lịch
sử do chính phủ viết nên. Đối với hơn 70% dân số Việt
Nam, chính phủ mà họ biết là bình thường và đúng như mong
đợi.
Tuy nhiên, đối với cùng dân số ấy, chính phủ của họ không
phải là hình thức chính phủ duy nhất mà họ từng biết.
Ngày nay, bất cứ ai với một máy tính và kết nối internet
đều có thể đọc và theo dõi tin tức từ khắp nơi trên thế
giới. Có lẽ người Việt Nam ngày nay nhiều thông tin hơn và
nhận thức hơn cha mẹ và ông bà của họ trước đây. Đối
với nhiều người trẻ tuổi ở Việt nam, dân chủ, bầu cử
tự do và công bằng không phải là khái niệm xa lạ nữa.
Những người biểu tình trên đường phố và những người
viết blog trên internet đang bị giam giữ không phải là những
người cao niên già cả mà là những người thanh niên thanh nữ
trẻ tuổi muốn thay đổi đất nước của họ. Đó là một con
đường dài trước mặt cho dân chủ tại Việt Nam, tuy nhiên,
nếu lịch sử có từng báo trước điều gì, điều ấy chính
là nhân dân Việt Nam sẽ tiếp tục thúc đẩy cho sự thay
đổi. Và bước đi đến dân chủ có vẻ chậm chạp này có
thể là do sự thận trọng chứ không phải vì sợ hãi..
"<em>Độc lập, tự do và hạnh phúc</em>" có thể chỉ là những
từ đơn giản đối với chính phủ, nhưng đây là những từ
mang ý nghĩa hết sức lớn cho người dân.
Nguồn: <a
href="http://www.asiasentinel.com/index.php?option=com_content&task=view&id=4782&Itemid=213">Asia
Sentinel</a>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/14114), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét