<center><strong>TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP, HOA KỲ, 1776
TẠI QUỐC HỘI, ngày 4 tháng Bảy năm 1776.</strong></center>
<h2>Bản Tuyên ngôn nhất trí của mười ba Hợp bang châu
Mỹ</h2>
TRONG tiến trình phát triển của nhân loại, khi một dân tộc
nào đó cần thiết phải xóa bỏ những mối liên kết chính
trị giữa họ với một dân tộc khác và khẳng định trước
các lực lượng trên toàn trái đất vị thế độc lập và
bình đẳng mà các quy luật của tự nhiên và thượng đế đã
ban cho họ, thì sự tôn trọng đầy đủ đối với các quan
điểm của nhân loại đòi hỏi họ phải tuyên bố những
nguyên do dẫn họ đến sự biệt lập đó.
Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi
người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ
những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có
quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc - Rằng
để đảm bảo cho những quyền lợi này, các chính phủ được
lập ra trong nhân dân và có được những quyền lực chính
đáng trên cơ sở sự nhất trí của nhân dân, rằng bất cứ
khi nào một thể chế chính quyền nào đó phá vỡ những mục
tiêu này, thì nhân dân có quyền thay đổi hoặc loại bỏ chính
quyền đó và lập nên một chính quyền mới, đặt trên nền
tảng những nguyên tắc cũng như tổ chức thực thi quyền hành
theo một thể chế sao cho có hiệu quả tốt nhất đối với an
ninh và hạnh phúc của họ. Thật vậy, sự thận trọng sẽ
buộc người ta hiểu rõ rằng một chính quyền đã được
thiết lập qua một thời gian dài thì không nên thay đổi chỉ
vì những lý do đơn giản, nhất thời. Mọi kinh nghiệm đều
đã chứng tỏ điều đó, rằng khi cái xấu còn trong chừng
mực chịu đựng nổi, thì nhân loại dễ cam chịu nó, hơn là
dám tự trao cho mình quyền loại bỏ những thể chế mà họ
đã quen thuộc. Nhưng khi hàng loạt các hành vi lạm quyền và
chiếm đoạt theo đuổi những mục tiêu giống nhau, lộ rõ ý
đồ áp chế họ dưới ách chuyên quyền độc đoán, thì họ
có quyền và có bổn phận phải lật đổ chính quyền đó và
bổ nhiệm những chiến sĩ mới để bảo vệ nền an ninh của
họ trong tương lai. Những thuộc địa này đã từng phải cắn
răng chịu đựng, nhưng bây giờ đã đến lúc buộc họ phải
xóa bỏ thể chế chính quyền cũ. Lịch sử của <em><strong>vua
nước Anh</strong></em> hiện nay là lịch sử của những nỗi đau
thương và sự tước đoạt triền miên, tất cả đều nhằm
mục đích trực tiếp là thiết lập ách chuyên chế bạo
ngược ở những bang này. Ðể chứng minh cho điều này, ta hãy
để cho các sự việc tự nó lên tiếng với cả thế gian ngay
thẳng.
Ông ta đã từ chối không phê chuẩn một số đạo luật, tốt
đẹp và cần thiết nhất đối với lợi ích của công chúng.
Ông ta đã cấm đoán không cho các viên thống đốc thông qua
những đạo luật mang tính cấp bách và bức xúc, hoặc đình
chỉ việc thực thi những đạo luật này để chờ được ông
phê chuẩn và trong khi đình chỉ như vậy, ông đã hoàn toàn
bỏ mặc, không còn bận tâm về chúng nữa.
Ông ta đã từ chối không thông qua những đạo luật về cư
trú của những vùng dân cư lớn, trừ phi đám dân này từ bỏ
quyền đại diện trong cơ quan lập pháp, một quyền vô cùng
quí giá đối với họ nhưng lại rất đáng sợ đối với
những tên bạo chúa.
Ông ta đã triệu họp các cơ quan lập pháp ở những địa
điểm không bình thường, không tiện nghi, cách xa những kho lưu
giữ hồ sơ công cộng và chỉ nhằm mục đích duy nhất là làm
cho họ do mệt mỏi mà phải tuân theo các chủ trương của ông
ta.
Ông ta đã nhiều lần giải tán các hạ nghị viện vì đã
cương quyết chống lại sự xâm phạm của ông đối với các
quyền của nhân dân.
Rồi sau khi giải tán, một thời gian dài ông ta đã từ chối
không cho bầu lại những cơ quan này, do đó những quyền lập
pháp không gì xóa bỏ được đã được trao lại cho dân chúng
thực thi. Cùng lúc đó, nhà nước đứng trước các nguy cơ về
ngoại xâm và nội loạn.
Ông ta đã ra sức ngăn cản việc tăng dân số ở các bang này.
Với mục đích đó, ông ngăn cản việc thực hiện luật nhập
quốc tịch cho người nước ngoài, từ chối không thông qua
những đạo luật khác khuyến khích nhập cư và tăng thêm các
điều kiện đối với quyền sở hữu đất đai.
Ông ta đã ngăn cản việc thực thi công lý bằng cách từ chối
không thông qua những đạo luật thiết lập các cơ quan tư
pháp.
Ông ta đã buộc các quan tòa phải lệ thuộc vào ý chí của
ông bằng những qui định về nhiệm kỳ cũng như các khoản
lương bổng trả cho họ.
Ông ta đã lập ra rất nhiều cơ quan mới và bổ nhiệm vào đó
vô số những quan lại mới để xách nhiễu dân chúng và vơ
vét tài sản của họ.
Trong những thời kỳ hòa bình ông ta vẫn duy trì những đội
quân thường trực trên đất nước ta mà không được sự
đồng ý của các cơ quan lập pháp của chúng ta.
Ông ta đã tác động để cho ngành quân sự độc lập và
vượt lên trên quyền lực dân sự.
Ông ta đã cùng với một số đối tượng khác buộc chúng ta
phải tuân theo nền pháp quyền xa lạ với hiến pháp của chúng
ta và không được luật pháp của chúng ta công nhận. Rồi ông
ta phê chuẩn những đạo luật giả dối sau đây:
Cho phép những đội quân có võ trang đông đảo đồn trú trên
đất nước ta:
Qua những phiên tòa giả hiệu, che chở cho chúng khỏi bị
trừng phạt trước hậu quả của những vụ sát hại dân cư
ở các bang này:
Cắt đứt những quan hệ thương mại giữa chúng ta với các khu
vực khác trên thế giới:
Đặt các khoản thuế khóa mà không được chúng ta đồng ý:
Trong nhiều trường hợp, tước đoạt của chúng ta quyền
được xét xử trước đoàn hội thẩm:
Đưa chúng ta sang phía bên kia đại dương để xét xử về các
tội trạng không có thật:
Xóa bỏ thể chế tự do của luật pháp nước Anh ở một tỉnh
lân cận và thiết lập ở đó một chính quyền độc đoán;
rồi mở rộng ranh giới, coi đó là mẫu mực và công cụ thích
hợp để du nhập ách cai trị chuyên chế vào các thuộc địa
này:
Tước đoạt hiến chương của chúng ta, huỷ bỏ những bộ
luật giá trị của chúng ta và thay đổi một cách căn bản
những thể chế chính quyền của chúng ta:
Đình chỉ các cơ quan lập pháp của chúng ta rồi tự tuyên bố
là có quyền lập pháp cho chúng ta trong mọi trường hợp.
Ông ta đã từ bỏ chính phủ ở đây và tuyên bố rằng chúng
ta không còn được ông che chở và bảo vệ, rồi tiến hành
cuộc chiến tranh chống lại chúng ta.
Ông ta đã vơ vét biển cả, tàn phá các bờ biển, thiêu đốt
các thị trấn, huỷ hoại sinh mạng của nhân dân chúng ta.
Trong thời gian này, ông ta đang đưa sang những đội quân lớn
gồm các lính đánh thuê nước ngoài để thực thi các công
việc giết tróc, tàn phá và bạo ngược đã được bắt đầu
với những cảnh tượng tàn ác và xảo trá mà ngay cả trong
thời đại dã man nhất cũng khó mà sánh được, ông ta hoàn
toàn không xứng đáng với người đứng đầu của một quốc
gia văn minh.
Ông ta đã cưỡng ép các công dân của chúng ta bị bắt ngoài
biển khơi phải cầm súng chống lại đất nước mình, trở
thành những đao phủ giết hại bạn bè và anh em mình, hoặc
buộc họ phải tự giết hại mình.
Ông ta đã kích động những cuộc phiến loạn trong nội bộ
chúng ta và cố công đưa vào vùng dân cư ở các miền biên
cương nước ta sự man rợ tàn bạo kiểu Indian mà các hình
thức chiến trận khét tiếng của nó chính là sự huỷ diệt
không phân biệt lứa tuổi, giới tính và điều kiện sinh
sống.
Trong các giai đoạn xảy ra tình trạng áp bức như vậy, chúng
ta đều có kiến nghị yêu cầu bồi thường với lời lẽ hết
sức khiêm nhường, nhưng những kiến nghị lặp đi lặp lại
của chúng ta chỉ được đáp lại bằng những nỗi đau xót
liên tiếp. Một ông hoàng với tính cách được thể hiện qua
các hành vi mà ta chỉ có thể gọi đúng tên là bạo chúa, thì
không xứng đáng là người cai trị của một dân tộc tự do.
Không phải chúng ta không muốn lưu ý các bạn của chúng ta ở
nước Anh. Ðã nhiều lần chúng ta cảnh báo họ về những ý
đồ của các cơ quan lập pháp của họ muốn bành trướng
quyền tài phán không thích hợp sang đất nước chúng ta. Chúng
ta đã nhắc nhở họ về tình trạng nhập cư và cư trú của
chúng ta ở nơi đây. Chúng ta đã dựa vào ý thức công bằng,
lòng hào hiệp và cả những mối liên hệ ruột thịt giữa
đôi bên để kêu gọi họ từ bỏ những cuộc chiếm đoạt
đã gây cản trở cho mối quan hệ và giao tiếp giữa hai phía.
Họ đã không thèm lắng nghe tiếng nói của chính nghĩa lẫn
tình máu mủ. Vì vậy, chúng ta phải đi tới một kết luận
tất yếu là tuyên bố cắt đứt quan hệ với họ và đối xử
với họ giống như mọi người khác trong nhân loại: trong hoà
bình là bè bạn, trong chiến tranh là kẻ thù.
Vì vậy, chúng ta, những đại biểu dự ÐẠi hỘi của HỢP
CHÚNG QUỐC HOA KỲ yêu cầu các trọng tài tối cao của thế
giới hãy công nhận những ý đồ chính đáng của chúng ta trong
việc nhân danh và thực thi quyền lực của nhân dân có thiện
chí ở các thuộc địa này, trịnh trọng công khai và tuyên bố
rằng các thuộc địa liên minh với nhau này đã và có quyền
phải là Quốc gia Tự do và Ðộc lập; rằng họ từ bỏ mọi
sự trung thành đối với vương miện của Anh Quốc, rằng
những liên hệ chính trị giữa họ với nước Anh đã và phải
hoàn toàn bị xóa bỏ, rằng với tư cách là Quốc gia Tự do và
Ðộc lập, họ hoàn toàn có quyền tiến hành chiến tranh, ký
kết hiệp ước hòa bình, xây dựng liên minh, thiết lập quan
hệ thương mại và thực thi mọi công việc thuộc quyền của
những Quốc gia Ðộc lập.
<em><strong>Đại diện 13 bang đồng ký tên</strong></em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/14117), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét