<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image001_32.jpg"
width="420" height="300" alt="image001_32.jpg" /></center>
<center><em>Bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị thăm và tặng quà cho
tân thủ khoa trường Đại học Dược</em></center>
Hàng năm cứ sau mỗi kỳ thi tuyển sinh vào đại học lại có
thêm một danh sách mới những tân thủ khoa của các trường.
Thông thường mọi người đều đón nhận những thông tin này
một cách phấn khởi, hồ hởi và ngưỡng mộ. Xã hội, gia
đình, bạn bè của các em đều dành cho các em "tân thủ
khoa" một tình cảm yêu mến, trân trọng và hãnh diện.
Năm nay cũng vậy, bên cạnh 7 tân thủ khoa các trường khác là
em Lê Đức Duẩn - tân thủ khoa của trường Đại học Dược
Hà Nội được vinh dự đăng quang. Các hãng Thông tấn thi nhau
đưa tin về những "tân thủ khoa" của năm học mới với
nhiều hình thức, nhiều góc cạnh. Những thông tin về thành
tích học tập, điểm thi hay tinh thần học tập của các tân
thủ khoa đương nhiên đều xuất sắc. Về hoàn cảnh, mỗi em
mỗi vẻ, đều khó khăn gian khổ nhưng đặc biệt mức độ
nghèo khó thì trường hợp của em Lê Đức Duẩn khiến ta phải
nghẹn ngào rớt nước mắt. Thành tích của em là một kỳ
tích, song hoàn cảnh của em lại như một mũi dao trích sâu thêm
vào nỗi đau của mỗi chúng ta - những người có trách nhiệm
với xã hội, nó dấy lên trong ta một tâm trạng khó tả.
Một học sinh lớp mười hai, mười tám tuổi, cân nặng chỉ 33
kg. Suốt những năm học cấp 2, cấp 3 chỉ đi chiếc xe đạp
quấn lốp, không phanh, không chắn bùn, không pê đan… lại
đạt thủ khoa, thật hết sức chua xót. Đọc thêm những mẩu
chuyện về em qua những người thân kể lại, mới biết bữa
ăn của em chỉ có rau, có cà; cả ba năm học cấp 3 em chỉ có
hai chiếc áo sờn và đôi dép đứt quai. Gia đình em ở ngay Phú
Xuyên - một Huyện thuộc Thành phố Hà Nội, vậy mà thu nhập
của ba mẹ con mỗi tháng không nổi 500.000 VNĐ, khiến ta càng
ngẹn ngào và có cảm giác như mình là người có tội.
<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image003_19.jpg"
width="276" /><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image005_9.jpg"
height="183" alt="image005_9.jpg" /></center>
<center><em>Công việc làm thêm và chiếc xe cà tàng của tân thủ
khoa trường Đại học Dược</em></center>
Sau những tin ban đầu về các thủ khoa nói chung và em Lê Đức
Duẩn nói riêng, đến lượt các trang báo thi nhau giật tít về
các nhà hảo tâm, các vị quan viên, chức sắc xuất hiện như
những vị cứu tinh làm nhoà đi hình ảnh các vai chính. Cho
đến nay các thông tin đọng lại nổi bật nhất trên các báo
(báo lề đảng) chủ yếu là: "<em>Bộ trưởng Phùng Quang Thanh
trực tiếp chỉ đạo học viện Quân Y đặc cách nhận thủ
khoa Lê Đức Duẩn vào trường</em>", rồi đến "<em>Bí thư
Thành uỷ Phạm Quang Nghị đã trực tiếp đến thăm, động
viên gia đình em ở Phú Xuyên và tặng sổ tiết kiệm 10 triệu
đồng</em>"…
Ông bạn tôi - một người 50 năm tuổi đảng đưa ra một nhận
xét hài hước: "<em>đảng và chính phủ luôn có mặt kịp
thời và động viên đúng lúc, đặc biệt là việc tặng quà
cho những hoàn cảnh khó khăn</em>". Tôi bỗng liên tưởng
đến những hình ảnh "<em>rất đáng nhớ</em>" của các vị
lãnh đạo phải đi hàng trăm km bằng máy bay trực thăng hay xe
chuyên dụng đến tận hiện trường tặng những phần quà
(chăn màn hay mỳ tôm) cho đồng bào bị lũ lụt ở một tỉnh
nào đó, họăc thăm đồng bào vùng sâu vùng xa vào những dịp
năm hết tết đến.
Có vẻ như mỗi lần có tai hoạ ập đến, đổ xuống đầu
người dân thì ta lại thấy nổi lên những khuôn mặt "khả
ái" luôn biết "chăm lo" đến đời sống của dân. Những
dịp ấy ta lại thấy một danh sách dài những vị hảo tâm,
đặc biệt là các Tập đoàn, Tổng công ty nhà nước dùng
nguồn vốn đóng thuế của dân (đang lỗ nặng, còn nợ tiền
lương và bảo hiểm của người lao động) vẫn hết mình với
tinh thần "lá lành đùm lá rách", trao tặng những món tiền
khổng lồ từ vài tỷ đến vài trăm tỷ. Không biết số tiền
ấy đến tay người dân được bao nhiêu phần trăm???
Bỗng tôi không kiềm chế được đành tranh luận đến cùng
với ông bạn 50 năm tuổi đảng của tôi:
- Theo ông: các vị quan chức kia nghĩ gì về cảm tưởng của
gia đình em thủ khoa Lê Đức Duẩn? Có lẽ các vị nghĩ rằng
em và gia đình em phải hàm ơn đảng và Nhà nước của ông
lắm? Chả thế mà những bức ảnh chụp các vị thể hiện sự
mãn nguyện ra mặt với nghĩa cử "hào hiệp" của mình.
- Việc dành tình cảm hay sự hỗ trợ cho một cá nhân (em
Duẩn) là điều cần thiết và cũng đáng trân trọng. Nhưng
nếu tôi là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng thì trong những ngày
qua, trước việc Nhà cầm quyền trung Quốc ngang nhiên có hành
động khiêu khích và xâm chiếm lãnh thổ Việt nam thì tôi sẽ
thường xuyên xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại
chúng thể hiện một thái độ hết sức cứng rắn và cương
quyết để một mặt đáp trả thái độ ngang ngược của bon
Bành trướng, mặt khác động viên nhân dân hơn là xuất hiện
trong vụ thủ khoa này.
- Nếu tôi là Bí thư Hà Nội thì tôi đã không để cho những
"thần dân" của mình nên nông nỗi đó. Thật xấu hổ cho
một một Quốc gia và một Thủ đô khi mà những người dân
chăm chỉ, thông minh phải chịu một cuộc sống bần cùng cơ
cực đến thế. Không chỉ riêng gia đình em Duẩn, mà biết bao
nhiêu gia đình khác, thậm chí còn khổ hơn thế. Họ đang ngày
đêm vật lộn với miếng ăn, với cuộc sống, trong khi rất
nhiều quan chức thì sống phè phỡn. Chúng đánh bạc hàng
triệu đô và chơi gái một đêm cả trăm triêu. Con cái chúng
đi những chiếc xe hàng chục tỷ và mua những biệt thự hàng
trăm tỷ. Tiền nuôi chó cảnh của nhà chúng cũng đủ nuôi cả
một làng.
- Nếu tôi là Bí thư Hà nội thì ngay sau biết câu chuyện về
hoàn cảnh gia đình em Duẩn, trước hết tôi cách chức Chủ
tịch xã, kiểm điểm Chủ tich huyện về việc để một học
sinh giỏi như thế phải chịu khổ suốt 10 năm hoc (em đã học
giỏi lâu rồi chứ không phải khi thi mới phát hiện ra). Nếu
qua thống kê thấy tỷ lệ đói nghèo của huyện nào cao sẽ
cách chức Chủ tịch, nếu nhiều huyện như thế, tôi sẽ xin
lỗi dân và nộp đơn xin từ chức.
Nói vậy thôi chứ có lẽ đấy cũng là nét văn hoá của hầu
hết các lãnh đạo quốc gia này chứ chẳng riêng hai vị "to
đầu mà dại" ấy. Đặc biệt đây lại là một quốc gia có
nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa
(đang trên con đường thử nghiệm) thì đương nhiên nó phải
thế. Hành động này cũng phần nào giống trường hợp Thủ
tướng trực tiếp tổ chức lễ vinh danh Giáo sư Ngô bảo Châu
nhân dịp GS nhận giải thưởng FIELDS tại Trung tâm hội nghị
Quốc gia Mỹ Đình ngày 29/8/2010. Thật hoành tráng. Câu chuyện
này đã qua 2 năm rồi nhưng vẫn đọng lại trong tôi một cảm
giác rất khó tả. Nhân vật chính (người được giải
thưởng) thì thể hiện thái độ đúng mức, khiêm tốn, giản
dị và… rất có học. Ngược lại người vinh danh cho anh ta
lại khác hoàn toàn. Nếu không theo dõi từ đầu thì rất dễ
nhầm lẫn giữa hai vai, nhiều người còn cho là "hơi phản
cảm". Điều này khác hẳn với các nước phương Tây. Nơi
nhiều nhà khoa học, nhà văn, nhà thơ, nhà chính trị được
giải thưởng Nobel hoặc các ngôi sao màn bạc nhận giải
thưởng Oscar, giải Cannes hay Cành Cọ Vàng, người vinh danh (dù
là ở cương vị nào) thường đứng ở một tư thế "khiêm
tốn" hẳn so với người được vinh danh, họ nói rất ít.
Những lễ phong tặng danh hiệu "hiệp sỹ" được Vua hoặc
Nữ hoàng trực tiếp trao cũng đều thể hiện rất đúng với
vai của họ. Họ không "ồn ào", không trịch thượng và
"vơ vào", mà luôn thể hiện sự biết ơn đến những nhân
vật anh hùng đã làm nên kỳ tích đó.
<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image006_1.jpg"
width="350" /></center>
<center><em>Thủ tướng Nguyến Tấn Dũng và Giáo sư Ngô Bảo
Châu. </em></center>
<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image008_1.jpg"
width="350" /></center>
<center><em>Tổng thống Obama cụng tay binh sỹ Mỹ tại Iraq.
</em></center>
Nhưng thôi, có lẽ mọi so sánh đều khập khiễng. mỗi quốc
gia có một trình độ phát triển, mỗi dân tộc có một bản
sắc văn hoá, ta cứ tạm cho những hành vi như thế là phù hợp
với đẳng cấp và văn hoá dân gian trong giai đoạn này. Những
hành vi đó dù sao cũng có thể bỏ qua được.
Nhưng những vụ bê bối dẫn đến thất thoát đến hàng trăm
ngàn tỷ như Vinashin hay Vinaline thì sao? Rồi các loại Vina khác
cũng đang ngày đêm cùng với nhóm lợi ích thâu tóm ngân hàng
đang phá hoại nền kinh tế, đẩy xã hội đến sa sút về mọi
mặt thì sao? Những dự án "Khủng" tàn phá môi trường, bóc
lột đến khánh kiệt tài nguyên thiên nhiên hay vay tiền vô
tội vạ để chồng chất món nợ cho tương lai thì sao? Đấy
nhất thiết không phải là "bản sắc văn hoá dân tộc".
Không thể bỏ qua!
Những thủ khoa như Lê Đức Duẩn và hàng triệu học sinh
nghèo, suy dinh dưỡng khác đang oằn mình vừa làm vừa học
để tồn tại, vừa cùng với gia đình trả gánh nặng quá
khứ, vừa phải cõng trên vai một món nợ đã được ghi sẵn
cho tương lai của các em.
Đây là niềm kiêu hãnh hay nỗi nhục? Là thành tích hay tội
ác? Là nụ cười hay những giọt nước mắt?
<em><strong>Tùng Lâm</strong></em>
Hà Nội 03.09.2012
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/14170), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét