Trần Văn Huỳnh - "Quyền Con Người và Tôi": Gieo mầm cho quả ngọt

Tôi cắp sách đến trường vào cái thời mà tiếng Pháp là
quốc ngữ còn tiếng Việt là ngoại ngữ. Tôi được học về
<strong>Tự do – Bình đẳng – Bác ái</strong> nhưng lại không
được dạy và khuyến khích ý thức về nhân quyền cho một
dân tộc thuộc địa. Bước vào tuổi trung học, đối với
bây giờ còn là vị thành niên, tôi đã sách xếp bút nghiên đi
vào rừng cầm súng chiến đấu với lời Tuyên ngôn độc lập
vang vọng bên tai "<strong><em>tất cả mọi người sinh ra đều
bình đẳng</em></strong>…". Cả một thế hệ của chúng tôi
lúc đó đã dành thời niên thiếu của mình để chiến đấu
vì độc lập của đất nước để mọi người có được công
bằng và ai cũng có cơm ăn áo mặc. Chúng tôi cũng không được
kêu gọi chiến đấu vì quyền con người của mình.

Sau Hiệp định Genève tôi ở lại miền Nam tiếp tục học và
lập nghiệp, sống dưới thể chế Việt Nam Cộng hòa có rất
nhiều các đảng phái với rất nhiều các học thuyết chính
trị, chủ nghĩa khác nhau. Nhưng tôi cũng không thấy cái nào
thực sự đấu tranh về quyền con người cho người dân thời
đó. Tôi tạm chấp nhận giải thích tình trạng thiếu vắng
quyền con người từ thời Pháp thuộc đến lúc đó là do hoàn
cảnh chiến tranh.

Có một lần vào trước sự kiện 30/04/1975, tôi kể chuyện về
cuộc cách mạng Pháp 1789 cho con trai mình. Tôi nhấn mạnh về
mục đích bình đẳng, bác ái của cuộc cách mạng đó. Con tôi
đã làm tôi rất bất ngờ và ngạc nhiên khi nêu ra hàng loạt
câu hỏi về các khái niệm này mà cuối cùng tôi không thể
trả lời được. <em>Dạ, làm sao để có công bằng? Thì phải
có những người có lòng bác ái có được quyền hạn để
đảm bảo sự công bằng đó cho mọi người. Nhưng nếu như
vậy thì đã có người này có quyền để cho người khác công
bằng thì làm gì còn công bằng nữa?</em> Tôi thật sự bí và
chỉ biết tránh né một cách đại khái là: thì cái gì cũng
tương đối thôi. Nhưng nhìn ánh mắt con trai tôi lúc đó, tôi
biết nó không bằng lòng với câu trả lời này.

Con tôi chính là Trần Huỳnh Duy Thức, lúc đó chưa đầy 9
tuổi. Nhưng tôi không ngờ lần đó chính là một sự gieo mầm
"<strong>Quyền Con Người</strong>" vào một mảnh đất tốt.

Năm tháng trôi qua làm tôi không còn nhớ đến câu chuyện trên
nữa. Đến một ngày vào năm 2005, tức là 30 năm sau, tôi tham
dự một chuyến du lịch huấn luyện của công ty Thức điều
hành. Hôm ấy Thức nói với nhân viên về một môi trường
để tạo cơ hội công bằng cho mọi người, qua đó ai cũng có
quyền tiếp cận các cơ hội như nhau – cũng giống như ai cũng
có 24h mỗi ngày không khác nhau.

Tối đó Thức ngồi nói chuyện với tôi: <em>"Con đã trả
lời được điều mà ngày xưa ba không giải thích được cho
con"</em>. Rồi Thức nhắc lại câu chuyện "làm sao để có
công bằng" hồi 30 năm trước và nói rằng
<strong><em>"người ta chỉ có được công bằng khi các quyền
con người của mình phải bình đẳng như bất kỳ ai khác mà
không được phân biệt bởi bất kỳ yếu tố nào thuộc về
con người như chủng tộc, giàu nghèo, xuất thân, quan điểm…
Không ai có quyền cho ai các quyền này. Chỉ như vậy thì mới
bình đẳng và bình đẳng tuyệt đối như tạo hóa đã cho mỗi
người 24 giờ mỗi ngày</em></strong>". Thức nói, Thức đang
viết về đề tài này và sẽ đưa tôi đọc.

Nhưng tôi chỉ đọc được sau khi Thức bị bắt. Các tài liệu
trong USB mà tôi tìm thấy có một file "<strong><a
href="http://danluan.org/node/12952">Quyền con người trong nhà nước
pháp quyền</a></strong>".

Thức phát triển phạm trù Quyền Con Người lên thành một quy
luật tự nhiên mà qua đó càng tôn trọng Quyền Con Người thì
xã hội càng bình đẳng và dân chủ, càng thịnh vượng, càng
văn minh. Và ngược lại. Ở đây tôi không đi sâu vào việc
chứng minh quy luật này. Tôi muốn nói về cảm nhận bình
thường, rất tự nhiên của mình về Quyền Con Người. Bằng
trải nghiệm của mình và chiêm nghiệm sự trưởng thành của
con trai mình, tôi thấy không có gì lớn mạnh và tươi tốt
bằng cây và quả được gieo từ những hạt giống Quyền Con
Người vào mỗi con người. Con người là mảnh đất tự nhiên,
tốt nhất để cho những hạt giống Quyền Con Người nảy mầm
rồi nhanh chóng phát triển thành những cây tươi tốt và đơm
hoa kết trái để cho đời những quả ngọt.

Đất nước ta trải qua những năm tháng chiến tranh rồi hòa
bình, nhưng chúng ta chưa bao giờ chú trọng gieo đúng những
hạt mầm phù hợp với tự nhiên tức là thuận theo quy luật.
Thay vào đó đã có quá nhiều những cái nhân cay, để bây giờ
chúng ta phải nhận vô số quả đắng dù chiến tranh đã lùi xa
gần 40 năm rồi.

Đã sống qua rất nhiều chế độ, chưa bao giờ tôi thấy có
một cuộc thi để tìm hiểu về Quyền Con Người, chưa bao giờ
có một phong trào mà Quyền Con Người là tối thượng. Do vậy
tôi đã rất hạnh phúc và tự hào được là người tham gia
sáng lập một phong trào như vậy – Phong trào Con đường Việt
Nam, và góp phần cho ra đời một cuộc thi như vậy - <strong><a
href="http://conduongvietnam.org/quyen-con-nguoi-va-toi">Cuộc thi viết
về "Quyền Con Người và tôi"</a></strong> .

Tôi mong sao mọi người, nhất là giới trẻ hãy hưởng ứng
cuộc thi. Chắc chắn ai cũng sẽ có phần thưởng mà phần
thưởng lớn nhất cho chính mình đó là sự tự tin – là cái
quả ngọt mà các bạn sẽ tạo ra vì đã gieo vào mình những
hạt giống quyền con người. Các bạn sẽ thấy mình sẽ tốt
lên và cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.

Tôi thiết tha đề nghị các học giả, những người nổi
tiếng, các nhà văn nhà thơ hãy cổ động cho cuộc thi này
bằng những bài viết khơi dậy cảm hứng và kiến thức về
quyền con người cho nhân dân.

Tôi kêu gọi các cấp chính quyền, các đoàn thể hãy ủng hộ
và tạo điều kiện cho cuộc thi. Đây là cách tốt nhất để
bắt đầu cho công cuộc chấn hưng và bảo vệ đất nước.
Đây là biện pháp căn cơ để chống lại quốc nạn tham nhũng
và nhiều vấn nạn xã hội khác đang hoành hành chúng ta hàng
ngày. Xin đừng tiếp tục gieo những mầm mống của sợ hãi.

Một dân tộc mà hầu hết đều là những con người khiếp sợ
thì dân tộc đó không thể có tiền đồ tốt đẹp. Thay vì vô
tình gieo những mầm mống của sợ hãi, chúng ta hãy cùng nhau
gieo những hạt mầm nhân ái, tình yêu thương, những hạt
giống quyền con người lên mảnh đất hình chữ S đầy yêu
thương này...

Xin kính chào thân ái.

<a href="http://conduongvietnam.org/quyen-con-nguoi-va-toi"><img
src="http://conduongvietnam.org/files/u1/a4sizeposter_screen.png" width="500"
/></a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/14163), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét