Tin chưa kiểm chứng: Trương Tấn Sang có sa đọa tột đỉnh không?

<em><strong>Dân Luận nhận được bài viết dưới đây qua email,
những thông tin này chưa được kiểm chứng nên xin độc giả
tham khảo với sự dè dặt cần thiết. Tại sao những tố cáo
cũ từ năm 1999 như thế này lại nổi lên vào thời điểm này?
Nó có liên hệ như thế nào với những tố cáo bên Quan Làm
Báo và tin đồn về cuộc chiến Tư Sang - Ba Dũng?</strong></em>

<center>* * *</center>

<div class="special_quote">Nhiều cán bộ lão thành cách mạng ở
Thành phố Hồ Chí Minh đã nói Trương Tấn Sang hám danh, hám
gái, một người đã băng hoại đạo đức, sa đoạ tột đỉnh
vì gái, vì tiền. Sự thật như thế nào?

Chúng tôi xin chuyển đến các bạn một trong những lá đơn
của chị Võ Thị Thu Hồng - nguyên giám đốc Công ty may xuất
khẩu Quận 3, nạn nhân của Trương Tấn Sang, lá đơn có đại
tá Nguyễn Hữu Khương nguyên giám đốc Công an TP. Hồ Chí Minh
ký xác nhận và chuyển đến lãnh đạo cấp cao.

Đọc xong lá đơn của chị Võ Thị Thu Hồng lòng chúng tôi
sục sôi đau đớn, trong những người Đảng viên cộng sản,
những người giữ quyền cao chức trọng có thể sa đoạ đến
tột đỉnh như vậy sao? Lại độc ác như vậy sao.

Trước đây nổi nóng khi đọc bài Thượng tướng Nguyễn Khánh
Toàn vu khống cho con dâu để khởi tố con dâu đang nuôi cháu
đích tôn, lòng chúng tôi đã quá đau.

Nay biết chuyện Trương Tấn Sang dê đàn bà, hiếp người ta,
bị phản ứng, dùng quyền để bỏ tù người ta, giết chết
sinh mạng chính trị người ta.

Nếu không là độc ác, dã man, sa đọa thì là gì?

Xin mời xem đơn chị Hồng (kèm theo bút tích).

Lê Kim Cương</div>




<center>CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
----------------------</center>

<center><strong>ĐƠN TỐ CÁO
(V/v tư cách, đạo đức của Bí thư Thành uỷ Trương Tấn
Sang)</strong></center>

Kính gửi: Đ/c Tổng bí thư Lê Khả Phiêu

Tôi tên: Võ Thị Thu Hồng, ngụ tại 51/84 Cao Thắng, Phường 3,
Quận 3, TP. Hồ Chí Minh, xin tố cáo một sự thật cay đắng
đối với cá nhân tôi như sau:

Khoảng năm 1993, một hôm, ông Huỳnh Văn Thành (Tám Thành: lúc
đó là Bí thư Quận uỷ Quận 3) yêu cầu tôi cùng đi với ông
ấy đến khách sạn Hoà Bình (số 57 đường quốc lộ 15 –
Biên Hoà - Đồng Nai) để tiếp và làm việc với ông Tư Sang
(Trương Tấn Sang: lúc đó là Chủ tịch UBND Thành phố Hồ Chí
Minh). Lúc đầu tôi đề nghị tự đi xe riêng để tìm cách
không đến. Nhưng sau đó, khi hai ông (Tám Thành và Tư Sang) đã
đến khách sạn, thì liên tục điện thoại gọi tôi đến. Và
sau đó, ông ấy cho xe đến đón tôi đi. Không còn cách nào
để từ chối, buộc lòng tôi phải theo xe đến khách sạn theo
yêu cầu của ông ấy. Khi đến nơi, tôi không thấy ông Tám
Thành đâu mà chỉ thấy ông Tư Sang đang ngồi chờ ở khách
sạn. Ông có vẻ giận, trách tôi "chậm chạp" rồi dẫn tôi
vào một phòng trong khách sạn. Sau khi kêu rượu, nước uống
và chốt cửa lại, ông Tư Sang hỏi vài câu xã giao, rồi bắt
đầu trách tôi. Ông nói: " Sao em dại quá vậy, anh để ý,
theo dõi và thương em lâu rồi, em không biết sao? Tám Thành có
nói trước cho em biết không? Hôm nay em cố tình tránh né anh
phải không …?" Rồi ông ấy ôm hôn tôi và buộc tôi phải
"chìu" ông ấy. Lúc bấy giờ tôi không còn cách chống đỡ
nào khác, đành "chịu đựng" và khóc. Ông Tư Sang dỗ dành
và hứa hẹn sẽ lo lắng, giúp đỡ cho tôi trong công việc…,
và cho xe đưa tôi về (ông Tư Sang còn ở lại đó). (Rõ ràng
tôi phải "ngủ" với ông Tư Sang vì bị bắt buộc và không
còn cách kháng cự nào khác).

Hôm sau, ông Tư Sang có gọi điện thoại thăm hỏi tôi và hẹn
tuần sau đi chơi nữa. Tôi không nói gì. Đến tuần sau ông
lại rũ đi Suối Tiên, tôi lấy cớ bệnh- xin lỗi không đi. Sau
đó cứ 1 hoặc 2 tuần một lần ông đều điện thoại hẹn
gặp và rủ đi chơi. Lần nào tôi cũng lấy lý do bệnh (đau
bụng, nhức đầu, cúm …) để từ chối. Khoảng hơn 1 tháng
sau đó, ông Tư Sang yêu cầu tôi sắp xếp công việc để đi
Singapore với ông ấy. Liền lúc đó, ông Tám Thành kêu tôi qua
văn phòng bảo tôi phải sắp xếp công việc và lo tiền bạc
để đi Singapore với ông Tư Sang. Ông Tám Thành còn nói " Anh
Tư Sang quan tâm đến cô mà cô không biết điều, sẽ không có
lợi cho công việc đâu… tôi thương cô tôi nói chỉ vẽ".
Biết rằng nếu từ chối thẳng thừng thì sẽ mất lòng thủ
trưởng rồi không biết việc gì sẽ xảy ra. Tôi bèn đem 5.000
USD (năm ngàn đô la Mỹ- tiền riêng của chồng tôi là Giám
đốc một Công ty tư nhân) đến nhà ông Tư Sang, đưa tận tay
ông ấy và năn nỉ ông ấy đi một mình vì tôi quá bận. (Tôi
còn nửa đùa nửa thật nói: anh qua bên đó thiếu gì người
đẹp sẵn sàng chiều chuộng anh, em có là cái đinh gì đâu)
ông ấy tỏ vẻ không vui, nhưng tôi lợi dụng lúc ông ấy có
khách để ra về.

Sau đó, do việc đụng chạm với ông Huỳnh Văn Thành (như đã
trình bày trong đơn trước), không thấy ông Tư Sang gọi điện
thoại thăm hỏi và rủ rê tôi như trước nữa. Tôi biết, có
lẽ ông Tám Thành đã nói xấu gì tôi với ông Tư Sang, và vì
tôi cứ né tránh hoài nên ông ấy giận. Lúc đó, tôi cảm
thấy mừng vì không bị "quấy rối" nữa. Tôi đã không
lường trước được những sự trù dập và hậu quả mà tôi
phải chịu đựng hôm nay do không "chìu ý" thủ trưởng.
(nếu tôi thoả mãn mọi yêu cầu của ông Tư Sang và ông Tám
Thành thì có lẽ tôi đã được giúp đỡ và được "cất
nhắc" - chứ không phải chịu tù đày, khổ sở như gần 3
năm qua).

Kính thưa đồng chí Tổng bí thư,

Trên đây là toàn bộ sự thật cay đắng và nhục nhã mà tôi
không dám hé môi thố lộ cùng ai. Sau một thời gian dài đắn
đo, suy nghĩ, nay nhân dịp chỉnh đốn Đảng, là một Đảng
viên (dù đã bị trù dập khai trừ Đảng), tôi mạnh dạn nói
lên toàn bộ sự thật như trên với mong muốn được đồng
chí Tổng bí thư biết hết sự thật về các cán bộ, đảng
viên của mình. Và với cương vị là lãnh đạo cao nhất của
Đảng, đồng chí lựa chọn và cử những người xứng đáng,
đảm trách những nhiệm vụ cao để đem lại lòng tin nơi nhân
dân vào Đảng.

Bên cạnh nỗi cay đắng và nhục nhã như trên, hiện nay tôi
đang bị oan ức vì bị bắt giam vô cớ hơn 10 tháng, bị qui
tội "báo cáo sai và cố ý làm trái trong quản lý kinh tế".
Thật ra theo suy nghĩ của tôi, đó là do tôi không đáp ứng các
yêu cầu riêng của thủ trưởng trực tiếp mà phải mang tội.

Kính mong đồng chí Tổng bí thư sớm có quyết định dứt
khoát, làm rõ nội vụ này, giúp cho tôi sớm được giải oan,
để tôi có điều kiện đóng góp sức lực và trí tuệ còn
lại của mình vào sự nghiệp xây dựng đất nước. Đồng
thời, để cha mẹ tôi- những người đã suốt đời theo Đảng
qua 2 cuộc kháng chiến được yên lòng nhắm mắt.

Tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm về các sự việc đã nêu
trong đơn.
Vô cùng cám ơn đồng chí Tổng bí thư Lê Khả Phiêu. Kính chúc
đồng chí luôn vui khoẻ.

TP. Hồ Chí Minh, ngày 16/10/1999
Kính đơn
(Đã ký)
Võ Thị Thu Hồng

Đơn này do chị Hồng
trực tiếp chuyển cho tôi
Nguyễn Hữu Khương
(Đã ký)


<center>* * *</center>


<div class="special_quote">Chúng tôi đã giới thiệu toàn văn đơn
tố cáo của Võ Thị Thu Hồng- nguyên giám đốc Xí nghiệp may
xuất khẩu Quận 3. Chúng tôi xin gởi tới các bạn đơn tố
cáo của ông Nguyễn Ánh Sinh, chồng chị Võ Thị Thu Hồng. Hai
lá đơn đã nói rất đầy đủ về sự sa đoạ suy đồi đạo
đức của ông Trương Tấn Sang ở mức "Không còn gì để nói
được".

Chúng ta thấy rằng: 1 cán bộ đi cưỡng bức phụ nữ đã có
chồng cũng đồng nghĩa với hiếp dâm chiếm đoạt thân xác,
chiếm đoạt tiền, không thoả mãn thì trù dập và vu khống
bỏ tù (không xử) để đuổi ra khỏi hàng ngũ cán bộ, đảng
viên.

Hành vi đó đúng là không còn gì để nói, chỉ có một điều
cần làm là đưa ra khỏi Đảng và nếu được thì bỏ tù dù
chỉ là 1/10 thời gian chị Hồng ở tù mới đúng đạo lý.

Đơn họ viết từ năm 1999, đã lâu nhưng nay nhân chỉnh đốn
Đảng theo NQ4 của Trung ương, tôi nghĩ giá trị của nó vẫn
còn nguyên, nhất là anh Sinh chị Hồng còn sống, nhân chứng
còn đó- cần phải làm rõ.
Không còn gì để nói hơn là đọc đơn ông Ánh Sinh.</div>


<center>CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
--------------------</center>

<center><strong>ĐƠN TỐ CÁO KHẨN CẤP</strong></center>

<strong>Kính gửi:</strong> Ban lãnh đạo các cấp

Tôi tên là Nguyễn Ánh Sinh – sinh năm 1953 tại Bình Chánh
Số CMND: 020072913
Hiện thường trú tại 51/84 đường Cao Thắng - Phường 3- Quận
3
Nguyên là Giám đốc doanh nghiệp tư nhân thêu Cao Thắng (nay đã
giải thể)
Là chồng của Võ Thị Thu Hồng – sinh năm 1955
Ngụ tại: 51/84 đường Cao Thắng - Quận 3. Nguyên là Giám đốc
Xí nghiệp May xuất khẩu Quận 3 đã bị ông Huỳnh Văn Thành
(bí danh Tám Thành), nguyên là Bí thư, Chủ tịch UBND Quận 3 đã
chỉ đạo cho Công an Quận 3 bắt hàm oan vợ tôi tại nhà vào
ngày 31/5/1997, lúc đó tôi không có ở nhà và cũng không thấy
01 quyết định nào, lý do vì sao bị bắt. Sau này tôi biết
thêm là có sự chỉ đạo của ông Trương Tấn Sang, bí thư
Thành uỷ Thành phố Hồ Chí Minh.

Kính thưa Ban lãnh đạo,

Ông Huỳnh Văn Thành và ông Trương Tấn Sang rất thân thiện
gắn bó nhau kể từ khi ông Tư Sang lên làm Chủ tịch UBND Thành
phố Hồ Chí Minh. Hai ông thường xuyên đi đánh Tennis ở sân
T78, sân Hồ Xuân Hương và cùng thường xuyên đi nhậu nhẹt,
ăn chơi với nhau.

Suốt quá trình lãnh đạo của ông Tám Thành, ông Tư Sang tại
Quận 3, TP. Hồ Chí Minh đã làm cho tình hình kinh tế ngày càng
bi đát, cực kỳ khó khăn, tình hình các doanh nghiệp tư nhân
trở nên tồi tệ, nhất là tại Quận 3. Sự yếu kém về năng
lực lãnh đạo, trình độ văn hoá, sự ăn chơi sa đọa của
các ông đã không che mắt được dân chúng.

Sự quan liêu, lợi dụng chức quyền làm chuyện đồi bại,
không còn đủ tư cách và có nhiều người biết đến nhưng vì
sợ bị trả thù, trù dập nên không dám tố cáo, nén lòng uất
ức mà cụ thể là trường hợp của vợ tôi bị ông trù dập
thẳng tay, nhằm che đậy sự thật về con người xấu xa của
các ông, không xứng đáng là Đảng viên Đảng cộng sản Việt
Nam :

- Trong UBND Quận 3 không ai không biết ông Tám Thành là đã có
vợ, vẫn quan hệ như vợ chồng với bà Đào Thị Nga tại
khách sạn Bàn Cờ (bà Nga nguyên là Giám đốc khách sạn Bàn
Cờ).

- Tôi vô cùng đau đớn, cắn răng chịu đựng trước dư luận
vì biết mình đang chịu áp lực của các ông trong làm ăn kinh
tế. Nhiều lúc vợ chồng tôi to tiếng cãi vã đòi ly dị. Có
lần tôi tức giận đi đến văn phòng Quận uỷ Quận 3 để
báo với tổ chức Quận uỷ về việc này nhưng vợ tôi chạy
theo cản không cho tôi vào Quận uỷ. Việc này càng làm tôi
tức giận, nghi ngờ và thấy rằng vợ mình đã bị ông Tám
Thành lợi dụng chức quyền, chiếm đoạt và trở thành nạn
nhân của ông Chủ tịch Quận 3 không khác gì bà Đào Thị Nga.
Có lần tôi có theo dõi vào buổi chiều thay vì đi học anh văn
ngoài giờ vợ tôi có đến khách sạn Bàn Cờ, nhưng khoảng
hơn 1 tiếng đồng hồ thì vợ tôi đi ra, quay về tiếp tục đi
học. Tôi tự thắc mắc tại sao đi học lại vào khách sạn
để làm gì thì tìm hiểu và tra khảo vợ, tôi biết thêm là
vợ tôi bị ông Tám Thành gạ gẫm cho ông Tư Sang. Ông Tám
Thành ở riêng 01 phòng với 01 cô, còn vợ tôi với ông Tư Sang
ở chung 01 phòng. Khi đi về đi chung với ông Tư Sang 1 xe.

- Ông Tám Thành và ông Tư Sang thường hay được Nguyễn Ngọc
Châu, Giám đốc Công ty vật tư Quận 3 chiêu đãi ăn nhậu,
thỉnh thoảng có đi lên khách sạn số 57 Hoà Bình tại Biên
Hoà, trong đó có vợ tôi và 2 cô cùng đi theo nhưng không biết
rõ họ tên.

- Năm 1993, có lần tôi lên chúc tết ở UBND Quận 3 thì ông Tám
Thành gợi ý kêu tôi bao ông đi Singapore. Nhưng tôi im lặng và
không dám hứa vì cũng đã hiểu ý ông muốn gì, còn tôi không
đủ khả năng thoả mãn ý ông. Sau đó ông ép vợ tôi lo 100
triệu để cho hai ông Tám Thành và ông Tư Sang đi Singapore.

- Ông Năm Khoa (Phó chủ tịch UBND Quận 3) có lần nói với tôi:
"Ông Tám Thành nói chồng con Thu Hồng là chồng Tây chứ không
phải chồng ta". Phải chăng lời nói đó thể hiện ông Tám
Thành ghen tức khi thấy vợ tôi trong làm ăn kinh tế phải tiếp
xúc người nước ngoài, không còn chiều chuộng, hầu hạ ông
như trước đây mà ra tay trù dập không thương tiếc.

- Vì vợ tôi không thoả mãn nhu cầu cho ông Tư Sang đi nước
ngoài, và vợ tôi không đến với ông Tư Sang nữa nên đã tìm
mọi cách gây khó khăn cho Xí nghiệp may xuất khẩu Quận 3.

Các đề xuất và giải pháp tháo gỡ khó khăn cho Xí nghiệp
đều bị ông Tám Thành và ông Tư Sang bỏ qua, phớt lờ không
giải quyết để bắt vợ tôi một cách oan ức.

Tôi xin kính mong Ban lãnh đạo các cấp nghiên cứu xem xét để
minh oan cho vợ tôi được sáng tỏ nhằm trở lại phục vụ
cách mạng, góp phần khắc phục hậu quả hiện nay.

Tôi xin cam đoan những lời trình bày trên đây là sự thật,
nếu có gì sai trái tôi xin chịu trách nhiệm hoàn toàn.

Ngày 3 tháng 10 năm 1999
(Đã ký)
Nguyễn Ánh Sinh

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image002_10.jpg" width="540"
height="827" alt="image002_10.jpg" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image004_8.jpg" width="600"
height="783" alt="image004_8.jpg" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image006_2.jpg" width="574"
height="810" alt="image006_2.jpg" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image008_2.jpg" width="584"
height="596" alt="image008_2.jpg" />


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/tin-tuc/20120928/tin-chua-kiem-chung-truong-tan-sang-co-sa-doa-tot-dinh-khong),
một số đường liên kết và hình ảnh có thể sai lệch. Mời
độc giả ghé thăm Dân Luận để xem bài viết hoàn chỉnh. Dân
Luận có thể bị chặn tường lửa ở Việt Nam, xin đọc
hướng dẫn cách vượt tường lửa tại đây
(http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét