<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>
<ul>
<li><a href="http://danluan.org/node/3361">Mẹ Nấm - "Nhật ký trong
tù" hay "Những ngày J yêu dấu"</a></li>
</ul></div>
Hôm qua ngày 2/09/2012, đúng 3 năm tôi bị bắt giữ 10 ngày vì
tội "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích
quốc gia".
Ba năm - thời gian trôi rất nhanh, và có những thứ không thể
nào bỏ ra khỏi đầu mình được.
Năm ngoái, cũng thời gian này, tôi không ở nhà, và như thường
lệ vẫn có điện thoại mời cafe, tôi đã đùa rằng: "Nếu ở
nhà vào những ngày thế này, em lại có cảm giác sắp bị bắt
cho nên phải đi du lịch thôi anh ạ".
Ngày 2/09/2009, từ lúc bị tạm giữ nửa đêm, sau đó là
khoảng thời gian thức trắng để "chia sẻ" với một anh an ninh
đã từng học chung trường cấp 3 (trên tôi 2 lớp) về những
gì đã xảy ra, về tôn giáo, và quả thực là tôi không có ý
định tranh luận với anh ấy. Quan điểm của anh anh cứ nói,
còn của tôi, tôi cứ giữ, xen giữa câu chuyện là những thông
tin bên phía an ninh cung cấp cho tôi về các anh Trần Huỳnh Duy
Thức, Lê Công Định, blogger Điếu Cày... Và đến giờ nhìn
lại, họ hoàn toàn là những người xứng đáng với sự tin
tưởng của cá nhân tôi.
Ba năm, có nhiều thứ thay đổi, ngư trường Hoàng Sa vẫn là
nơi dân Việt phải đổ máu và nước mắt để mưu sinh, quần
đảo Trường Sa nay đã bị gom vào thành phố Tam Sa, và thêm
nhiều văn kiện thỏa thuận được ký kết nữa.Đã có những
cuộc biểu tình vì biển đảo, đã có thêm rất nhiều người
quan tâm đến tình hình xã hội, và đã có thêm nhiều người
trẻ can đảm dấn thân... Nhưng sự thay đổi ấy chưa đủ
lớn, đủ mạnh, để cái xã hội ngày càng trở nên vô cảm
này phải nghĩ, phải thay đổi. Vì sao???
Tôi nghĩ, lý do đã có nhiều người nhận ra, điều quan trọng
là nên làm sao để có nhiều người có ý thức được quyền
công dân của mình với xã hội từ đó nhận thức về xã hội
chắc chắn sẽ được nâng cao, và làm sao để mỗi người
đều có thể vượt qua được sự sợ hãi của bản thân mà
đối mặt với thực tế cuộc sống. Không thể có một bài
học rõ ràng về cách vượt qua nỗi sợ cho từng người, bởi
mỗi cá nhân có một hoàn cảnh khác nhau, và nếu bạn biết
nghĩ, bạn sẽ tự đặt câu hỏi: "Vì sao người kia làm được
còn tôi thì không?" - Câu trả lời nằm ở chính bạn, nếu
bạn muốn, chắc chắn bạn sẽ làm được.
Ba năm đã qua đi, và mỗi khi nhắc lại chuyện của tôi năm
2009, những người có trách nhiệm đối thoại với tôi dường
như có chút ngại ngần. Tôi không gặp lại bất kỳ ai trong
nhóm những người đã làm việc năm 2009, một ê-kíp mới xuất
hiện, cách làm việc và thái độ cũng khác đi, bây giờ không
còn là kiểu hỏi-đáp nữa, không còn các biên bản làm việc
và giấy mời nữa, và đã có khái niệm đúng-sai, lắng nghe.
Tôi không hy vọng gì nhiều hơn, bởi như tôi đã nói: "Việc
phải làm và cần làm thì tôi sẽ làm, và chúng ta tôn trọng
nhau".
Không thể nói hoài về những sai lầm mà ai cũng biết, cách
tốt nhất để thay đổi là bắt tay vào sửa chữa nó một
cách thực tâm. Điều này, cần chứng minh bằng hành động hơn
là những lời nói vào lời hứa.
Thay đổi hay là không? Dân tộc này cần có câu trả lời ngay
bây giờ!
2/09/2012
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/14130), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét