Hoàng Hữu Phước - Là công dân, phải tuân thủ luật pháp quốc gia

<strong>ND - Ngày nay, việc mở rộng các quan hệ quốc tế đã
trở thành xu thế tất yếu của mọi quốc gia trên con đường
phát triển. Tuy nhiên, mở rộng các mối quan hệ như thế nào,
và xác định đâu là cơ hội, đâu là thách thức cần phải
vượt qua là các câu hỏi phải được trả lời từ tầm nhìn
của trí tuệ và sự tỉnh táo. Bài viết dưới đây của tác
giả Hoàng Hữu Phước, Ðại biểu Quốc hội khóa XIII, gợi
mở vấn đề để chúng ta tham khảo.</strong>
<div class="boxright200"><img src="http://danluan.org/files/u1/2011.JPG"
/><div class="textholder">Tác giả Hoàng Hữu Phước, Ðại biểu
Quốc hội khóa XIII</div></div>

Vào năm 2005, biết khả năng của tôi trong việc soạn thảo
bằng tiếng Anh các văn bản, nội quy công ty, quy định quy chế
công ty,... Lê Ðình Bửu Trí cho tôi biết đã bí mật hợp tác
cùng một số luật sư để mở văn phòng luật tại tòa nhà
Sunwah Tower, đường Nguyễn Huệ, quận 1, TP Hồ Chí Minh, mong
tôi đến giúp soạn thảo một số văn bản. Nghe nói các vị
luật sư trong nhóm ấy nói chuyện được bằng tiếng Anh, nhưng
không soạn được các chính sách, quy chế trực tiếp bằng
tiếng Anh, nên tôi nhận lời giúp đỡ. Khi đến Sunwah Tower,
vào văn phòng luật, tôi thấy cùng với Lê Ðình Bửu Trí có
một nam nhân viên trắng trẻo, đeo kính cận. Trí giới thiệu
tôi với thanh niên kia, rồi giới thiệu đó là luật sư Lê
Công Ðịnh. Chúng tôi bắt tay nhau. Lê Công Ðịnh bảo: <em>"Nghe
nói về anh Phước đã lâu, nay mới gặp. Em có CV của anh trong
laptop rồi, em sẽ giới thiệu anh cho New York Life"</em> (tập
đoàn bảo hiểm của Mỹ).

Lúc ấy tôi nghĩ ngay Lê Công Ðịnh kém tư cách. Tôi nhận
xét như vậy chẳng qua vì tôi chưa bao giờ nộp đơn xin việc
cho ai ở bất kỳ công ty nào, mà các công ty bảo hiểm nhân
thọ nước ngoài nếu muốn, họ có thể liên lạc với tôi,
cứ gì phải qua tiến cử của Lê Công Ðịnh. Cũng có thể anh
ta có trong tay đơn xin việc và hồ sơ lý lịch của một ông
Phước nào đó nên đã lầm chăng? Song, ngay cả trong trường
hợp này cũng cho thấy nghiệp vụ của Lê Công Ðịnh ra sao
rồi. Hoặc cũng có thể New York Life trao cho anh ta CV của tôi qua
việc tìm kiếm tổng hợp thông tin cá nhân trên blog hay lý
lịch ở địa phương, rồi nhờ Lê Công Ðịnh tiếp cận
<em>"săn đầu người"</em> chăng? Thế nhưng, ngay trong trường
hợp này thì lập luận cũng không vững, vì Lê Ðình Bửu Trí
ắt biết tôi sẽ rất xem thường New York Life nếu họ không
liên lạc trực tiếp với tôi.

Tôi quyết định phải thất hứa, không giúp Lê Ðình Bửu
Trí và Lê Công Ðịnh. Bởi sau khi hỏi họ ý nghĩa về DC - tên
của công ty luật, tôi được biết đó là viết tắt của
<em>"đồng chí"</em>. Khi hỏi thêm vì sao công ty luật lại cần
đến từ <em>"đồng chí"</em>, thì tôi được Lê Ðình Bửu Trí
giải thích là các bạn luật sư trẻ trong nhóm có chung niềm
khao khát mãnh liệt đưa các nhà đầu tư nước ngoài vào làm
giàu cho đất nước, giúp tạo môi trường đầu tư chuyên
nghiệp, bài bản pháp luật, v.v và, v.v... Tôi cảm thấy bất
an, không phải tôi là nhà tiên tri thấu thị được họ sẽ
làm chuyện động trời, đơn giản vì tôi biết ngay bằng trực
giác rằng, đó sẽ chỉ là những người thất bại ngay từ
trứng nước; do họ không biết thực chất công việc của
chính họ, là phục vụ cho quyền lợi của thân chủ, bất kể
thân chủ là người tốt hay không tốt, sát nhân hàng loạt hay
tội phạm xuyên quốc gia, thủng biên giới. Còn nếu họ có ý
chí vì nước, vì dân thì chẳng hóa ra trong đầu óc họ,
nước CHXHCN Việt Nam là nơi họ phải <em>"giải phóng"</em> hay
sao?

Sau này qua tin tức báo đài, tôi mới biết đến vụ án của
Lê Công Ðịnh, mới nghe nói về nhân thân gia đình cách mạng
của anh ta. Qua lời khai trên truyền hình, tôi biết thêm một
điều bí mật của Lê Công Ðịnh là thiếu ánh sáng trí tuệ.
Ðịnh nói đã gặp các quan chức người Mỹ, nghe các vị này
nói về mong muốn đối với luật pháp và thẩm phán Việt Nam,
cứ như đứa trẻ ngô nghê lắng nghe bậc cao minh chỉ giáo
vậy, trong khi nhiều vị giám đốc người Mỹ và người Mỹ
gốc Việt thường nói với tôi rằng, luật sư bên Mỹ có
khối người làm ô danh ngành luật khiến bị gọi là dirty job,
tức <em>"nghề bẩn"</em>.

Lê Công Ðịnh và những người tương cận sẽ luôn thất
bại, vì họ thiếu ánh sáng trí tuệ. Bọn biệt kích do Mai Văn
Hạnh chỉ huy gồm từ những tên được huấn luyện tại
Thái-lan hình thành các nhóm <em>"Kinh Kha"</em> mà cả cái tên
cũng cho thấy ngay là thất bại. Lý Tống mới đây giả dạng
đàn bà tấn công ca sĩ Ðàm Vĩnh Hưng, là một hành động ngu
xuẩn và hèn nhát. Còn nhóm của Lê Công Ðịnh, người xưng
mật danh là <em>"chị Hai", "chị Ba"</em>, người là <em>"chị
Tư"</em> thì cũng thế cả thôi!

Ðã học ngành luật thì phải chứng tỏ mình hiểu luật,
thể hiện qua việc thượng tôn luật pháp, mọi hành xử đều
phải trong khuôn khổ luật pháp của quốc gia mà mình là công
dân. Ðiều đơn giản hiển nhiên là Việt Nam có luật Việt
Nam. Không tuân thủ luật Việt Nam thì không có tư cách rao
giảng luật pháp nước ngoài. Một trí thức nếu có tín
ngưỡng Phật giáo, thì nghiên cứu các hệ thống triết học
tôn giáo khác để biết các hệ tư tưởng hay triết lý để
mở mang, trí hóa. Chỉ có kẻ điên rồ mới quay trở lại đòi
đập bỏ bàn thờ tiên tổ sau khi được các hệ khác trí hóa.
Năm 1984, Trần Duy - một sinh viên lai da trắng tóc vàng, trước
khi đi Mỹ từng nói với tôi: <em>"Thầy ơi. Lúc em đi gặp phái
đoàn Mỹ ở Biên Hòa để được phỏng vấn ra đi, em tưởng
bị loại rồi Thầy. Thằng Mỹ mắt nó xanh biếc, nhìn sợ
lắm vì thấy luôn đáy mắt của nó, và nó nói tiếng Việt,
chắc là chuyên viên tình báo CIA. Em cà lăm vì thằng Mỹ vừa
xé hồ sơ vất sọt rác vừa hét to vào mặt thằng bạn hàng
xóm của em trước đó. Thằng Mỹ hỏi sao trong hộ khẩu có
quãng thời gian gián đoạn, thì thằng bạn em vui vẻ tự hào
nói vì muốn đi Mỹ nên phải trốn nghĩa vụ quân sự, về Sài
Gòn trốn ở nhờ nhà bà con, chịu cực mấy năm chờ đi Mỹ
chứ nhất quyết không đi lính cho cộng sản. Không ngờ thằng
Mỹ xé hồ sơ, quát lên bằng tiếng Việt: "Mày là công dân
Việt Nam mà chống lại luật Việt Nam, không đi lính bảo vệ
đất nước của mày, thì lấy gì bảo đảm mày làm công dân
Mỹ tốt và bảo vệ nước Mỹ!". Rồi nó kêu tên em, em sợ
điếng hồn vì nó đang giận dữ, may mà em rút kinh nghiệm nên
không nói câu nào chống cộng cả".</em>

Tôi đã kể câu chuyện của Trần Duy cho các lớp tôi dạy
trong suốt mười năm sau. Và tôi biết một điều là các sinh
viên ưu tú của tôi sau đó đều đã trưởng thành, đang là
những công dân thành đạt. Trong quan hệ với doanh nhân nước
ngoài, họ muốn gần gũi, được làm việc với những người
thành đạt, tức những vị chỉ quan tâm đến người Việt tài
giỏi. Chỉ có những kẻ nước ngoài chống phá Việt Nam mới
quan tâm đến những người Việt không ưu tú, như Lê Công
Ðịnh. Doanh nhân thành đạt của nước ngoài chỉ muốn làm
việc với những người Việt Nam giỏi, có ý thức tuân thủ
luật pháp để không gây phương hại tới việc làm ăn của
họ. Thậm chí, có doanh nhân Mỹ nói với tôi rằng, sẽ rất
thú vị nếu có nhân viên Việt Nam là đảng viên, vì ở Mỹ
chỉ có thể làm đảng viên của một đảng lớn sao cho có
nhiều tiền mà thôi, chứ không phải lý tưởng gì hết. Phải
chăng vì đồng tiền không giúp những người mới phất như Lê
Công Ðịnh mua được một <em>"ghế đảng viên cao cấp"</em>
như ở Mỹ, nên họ mơ màng đến viễn cảnh xây dựng một
thể chế y như Mỹ, để Ðịnh được bỏ tiền túi ra tranh
cử tổng thống? Một người thú nhận đã gặp gỡ các quan
chức Mỹ nhưng không thể viết bằng tiếng Anh các nội dung
chính sách, quy định, quy chế hoạt động, bài bản tổ chức
cho chính văn phòng luật của mình thì không rõ khi nói tiếng
Anh thì sẽ ra sao, hay họ chỉ cần nói một từ duy nhất là
<em>"anticommunism"</em> (chống cộng) là xem như đã hiểu nhau sâu
sắc?

Lê Công Ðịnh không phải là một luật sư, không chỉ vì
Ðịnh đã bị khai trừ khỏi các luật sư đoàn Việt Nam theo
quy định của luật pháp Việt Nam, mà còn vì Ðịnh không có
tư cách của một luật sư. Một bác sĩ giải phẫu phải xử
lý vết thương của người bệnh theo đúng các phương pháp quy
định của ngành và của chuyên môn, còn mọi sáng kiến có
thể tự tiến hành thí nghiệm với chuột bạch, đúc kết
thành công trình để được hội đồng y khoa đánh giá, và
được công bố áp dụng chung nếu các kết quả chứng minh có
giá trị ngang bằng hoặc áp dụng thay thế nếu chứng minh có
giá trị tối ưu. Một luật sư phải hành xử theo và trong
khuôn khổ luật pháp quốc gia, mọi ý kiến cá nhân nếu có qua
quá trình nghiên cứu dài lâu, đúc kết thành công trình hàn
lâm, gửi tạp chí chuyên ngành để rộng đường tranh luận
hoặc trình cho bộ có liên quan để được đánh giá phản
hồi. Ðó luôn là các bước chuyên nghiệp của những người
chuyên nghiệp của bất kỳ ngành nào. Bàn tay sắt của chính
quyền Mỹ luôn sẵn sàng dập tắt, ngay cả dìm trong biển máu,
đối với những manh động chống lại hiến pháp và luật pháp
Mỹ như đã được ghi trong lịch sử nước này từ thời lập
quốc đến nay. Chỉ có mấy <em>"luật sư con rối"</em> thiếu
ánh sáng trí tuệ mới cố tình làm ngơ trước sự thật hiển
nhiên rằng: Luật pháp quốc gia là khung hành xử mà bất kỳ ai
là công dân quốc gia ấy cũng phải tuyệt đối tuân thủ.

<strong>Hoàng Hữu Phước</strong>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/14191), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét