Trịnh Hội - Ngày 7 tháng 8

<center><img
src="http://danluan.org/files/u1/sub02/8c335907-1368-49a2-b0d5-489295dd51b9_w640_r1_s.jpg"
width="600" height="338"
alt="8c335907-1368-49a2-b0d5-489295dd51b9_w640_r1_s.jpg" /></center>

Ngày 7 tháng 8 tới đây sẽ có 3 người Việt Nam bị đưa ra
xét xử. Ba người Việt Nam như tất cả chúng ta. Họ có anh em,
có gia đình, bè bạn như chúng ta. Họ thích nói tiếng Việt,
nghe nhạc Việt, ăn cơm Việt cũng như chúng ta. Thậm chí có
thể nói họ cũng yêu quê hương, nòi giống như chúng ta.

Nếu không muốn nói là hơn nhiều.

Vì điều khác biệt giữa chúng ta và 3 người Việt Nam này là
sự tranh đấu quyết liệt của họ cho một tương lai tươi
sáng hơn cho đất nước.

Họ dám viết thẳng, viết thật và viết công khai. Về những
điều họ nghĩ là có hại hay có lợi cho đất nước. Khác
với chúng ta chỉ dám nói một mình, nói quanh quẩn ở nhà,
với những người thân quen.

Hoặc chẳng dám nói gì cả.

Hay tệ hơn là a dua theo chỉ thị, viết bài đả kích họ,
buộc tội họ, giam giữ họ chỉ vì miếng cơm, manh áo.

Vì vậy nếu phải trách chúng ta không nên chỉ trách những
người lãnh đạo ươn hèn, những người chỉ ỷ mình có
quyền, có thế đàn áp 3 người Việt Nam này. Mà chúng ta cũng
cần phải trách những ai đã và đang tiếp tục thực hiện
những chính sách khắc nghiệt của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Bao gồm những ký giả viết bài vu khống họ. Những luật sư
nhà nước buộc tội họ. Và những quan tòa chỉ biết cúi
đầu lắng nghe chỉ thị mà không dám dùng khả năng và địa
vị của mình để giữ cán cân độc lập cho công lý và lẽ
phải.

Cả một khối người chỉ biết a dua ỷ thế đông ức hiếp
người cô thế. Cả một hệ thống được xử dụng để
trừng phạt những ai dám lên tiếng bày tỏ công khai những suy
nghĩ của mình. Và đám đông thầm lặng còn lại vì sự sợ
hãi co rúm chẳng còn mấy ai dám ủng hộ sự ngay thẳng và
lòng chính trực của 3 người con Việt Nam này.

Thường ngày tôi rất hãnh diện mình là người Việt Nam. Chưa
bao giờ tôi cảm thấy mình cần phải có thêm tên tiếng Anh
để cho người ngoại quốc dễ gọi.

Thế nhưng mỗi khi nghe có người Việt ở đây bị bắt vì
tội buôn lậu hay trồng cỏ hoặc gian lận, sự hãnh diện này
có đôi phần mai một.

Đặc biệt hơn mỗi khi nghe được những thông tin như thế
này, lòng tôi lại càng chùn xuống. Sự hãnh diện được thay
thế đầu tiên là sự chán ngán, buồn bực. Nhưng sau đó là
sự tức giận, tự kỷ:

Tại sao tôi không thể làm gì hơn trong hoàn cảnh và khả năng
của mình?

Để tiếng nói của ba người có thể đi xa hơn. Để nhiều
người biết rõ hơn về đất nước Việt Nam hiện tại. Và
hơn hết, để không còn bà mẹ nào phải tự hủy đốt thân
thể mình để minh oan cho đứa con gái. Là chị Tạ Phong Tần.
Một trong 3 người sẽ bị đưa ra xét xử vào ngày 7 tháng 8
sắp tới. Cùng với anh Phan Thanh Hải tức blogger Anhbasaigon. Và
anh Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu Cày sau một thời gian dài
bị giam cầm vô hạn định.

Ít nhất ra cuối cùng anh cũng được đem ra xét xử. Tôi đã
tự an ủi mình như thế.

Nhưng an ủi hơn là trong những ngày vừa qua ở Việt Nam đã
bắt đầu hình thành một phong trào kêu gọi mọi người tham
dự phiên tòa này ngay tại Tòa Án Nhân Dân Thành Phố ở địa
chỉ 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa , phường Bến Nghé, Quận 1.

Với những lời trần tình sau đây:

<div class="special_quote">…

<em>Chúng ta đã lỡ hẹn với con tàu yêu nước được khởi
hành bởi những Phạm Thanh Nghiên, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn
Hải, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần và nhiều người khác. Nếu
tất cả chúng ta cũng như họ thì có lẽ bạn bè ta đã không
ngồi tù, vận mệnh của dân tộc đã khác. </em>



<em>Chúng tôi, những người bạn của Điếu Cày, Công Lý Sự
Thật và Anhbasaigon sẵn sàng chia sẻ với các anh chị ấy và
những người yêu nước dũng cảm đang tranh đấu cho độc lập
dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ hiện nay cái giá phải trả cho
lòng yêu nước. Chúng tôi sẵn sàng là con số nhỏ nhoi ban
đầu đó. </em>

<em>Và chúng tôi sẽ có mặt.</em>

<em>Đây không chỉ là một lời kêu gọi mà là lời cam
kết.</em>

<em>Chúng tôi sẽ có mặt. </em>

<em>Hãy cùng với chúng tôi vừa là nhân chứng của phiên tòa
bỏ tù lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam, vừa là những
người bạn đồng hành của những người tù Việt Nam yêu
nước. Hãy cùng nhau không còn thấy cái tôi của từng người,
nỗi sợ hãi lẽ loi mà chỉ có CHÚNG TA và dáng đứng can đảm
của Dân Tộc.</em>

…</div>

Thì ra tôi đã lầm. Trong đám đông thầm lặng đó sẽ luôn có
những trái tim vẫn còn biết thổn thức cho đồng loại. Vẫn
còn có những con người dứt khoát không để sự sợ hãi làm
tê liệt mọi ý chí của họ. Không thể có mắt mà phải giả
mù. Không thể có miệng mà phải giả câm. Và càng không thể
có một khối óc mà phải giả ngu, giả mê, giả như không
biết.

Lẽ ra tôi phải hãnh diện hơn mới phải. Vì mỗi ngày có thêm
nhiều người sẵn sàng bước đi trên con đường Việt Nam, đi
tìm công lý.

Ước chi tôi cũng có cơ hội tham dự phiên tòa này. Vì chắc
chắn một điều đó sẽ một trong những ngày đáng nhớ nhất
trong đời tôi. Và của cả ba người con Việt Nam với một
người vừa mất mẹ.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13655), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét