Phạm Đình Trọng - Vơi đầy với Campuchia (3)

<h2>3. THUƠNG THÂN CÂY. THƯƠNG PHẬN NGƯỜI</h2>

Chân tôi thong thả đi dạo trên đường phố Phnom Penh mà tâm
tưởng tôi bồi hồi đi dạo trong kí ức về những năm tháng
cuộc đời tôi để lại ở đất nước này. Ở tuổi ngoài
sáu mươi tìm về tuổi ngoài hai mươi để nhận ra nhiều
điều trước đây chưa thể nhận ra. Ở nơi xứ người nhớ
về một thời lịch sử nghiệt ngã của đất nước mình để
cứ phải ngậm ngùi liên tưởng chuyện xứ người, chuyện xứ
mình.

Phụ trách một cụm đài vô tuyến điện thuộc Bộ Tư lệnh
mặt trận Tây Nguyên thời chiến tranh Việt Nam, tôi đã nhiều
lần qua lại mảnh đất đông bắc Campuchia, vùng Mondolkiri,
Katanakiri, Stung Treng, nhiều lần tắm sông Serepok, sông Sesan,
những dòng sông khởi nguồn từ dãy Trường Sơn, chảy về
phía tây, đổ nước vào sông Mekong, hàng ngày uống nước
những dòng suối đầu nguồn của sông Serepok, sông Sesan. Nhiều
sáng thức dậy ra sông Serepok thấy cá nổi phơi bụng trắng
xóa dạt vào mép nước trên khúc sông dài hàng trăm mét. Nhìn
cá chết biết được mức độ bom Mĩ đánh phá những ngầm
vượt sông, những bến thuyền trên thượng nguồn đêm trước.
Sau chuyến theo tàu Hải quân đi từ đảo Phú Quốc đến cảng
Sihanoukville, tôi lại có chuyến ngồi xe ca quân sự của Cục
Vận tải, Tổng cục Hậu cần xuất phát từ đường Ngô
Quyền, quận Năm, Sài Gòn đến Phnom Penh.

Tôi đã sống với đất nước Campuchia cả những ngày bom
đạn, cả những ngày bình yên nhưng những kỉ niệm sâu sắc
nhất của tôi về đất nước của những cây thốt nốt hiền
hòa đều là những kỉ niệm không bao giờ phai mờ về những
ngày chiến tranh khốc liệt vậy mà đất nước này vẫn để
lại cho tôi cảm giác về sự hiền hòa, bình yên. Những can qua
máu lửa đều từ bên ngoài đưa đến cho người dân Khmer
hiền lành, hồn hậu, cởi mở, giàu lòng yêu thương. Thời
Việt Nam mịt mù bom đạn, những người lính chúng tôi phải
dạt sang nương náu dưới những cánh rừng đông bắc Campuchia
cũng là nương náu trong sự hồn hậu, cởi mở đó.

Định mệnh đã đưa hai dân tộc Việt Nam và Campuchia chậm
chân trên con đường phát triển cùng chung số phận là thuộc
địa của nước Pháp phát triển. Số phận chung đó đã đưa
những người đấu tranh giành độc lập của hai dân tộc Việt
Nam và Campuchia đến với nhau và cùng lạc vào chủ nghĩa Cộng
sản thời chủ nghĩa Cộng sản như hi vọng, như mở ra cánh
cửa đến thiên đường tưởng là có thật của loài người
khổ đau. Những người đấu tranh giành độc lập cho Campuchia
bị Pháp bắt giam chung với những người Cộng sản Việt Nam
trong nhà tù khắc nghiệt Côn Đảo đã tiếp thu lí thuyết
Cộng sản đầy hấp dẫn: xóa bỏ bất công và bóc lột, qua
những người Cộng sản Việt Nam và họ là những người
Campuchia hiếm hoi đầu tiên trở thành những đảng viên đảng
Cộng sản Đông Dương.

Đầu năm 1951, trong rừng Việt Bắc, những người Cộng sản
Việt Nam đổi tên đảng Cộng sản Đông Dương thành đảng Lao
động Việt Nam thì tháng chín, năm đó, những người Cộng
sản Campuchia thành lập đảng Nhân dân Cách mạng Khmer và nhà
sư Achar Mean, còn có tên là Sơn Ngọc Minh, trở thành Chủ tịch
đảng. Ở Việt Nam đã có vài cơ sở công nghiệp sơ khai, vài
mỏ than, vài xưởng dệt, xưởng cơ khí sửa chữa, tạo ra
một đội ngũ thợ thuyền nhỏ bé, nghèo khổ thì đảng Lao
động Việt Nam tự nhận là: Đảng tiền phong của giai cấp
công nhân và nhân dân lao động. Campuchia chưa có cơ sở công
nghiệp, chưa có bóng dáng đội ngũ công nhân nhưng theo "bài
văn mẫu" là Cương lĩnh đảng Lao động Việt Nam, Cương lĩnh
đảng Nhân dân Cách mạng Khmer cũng tuyên xưng: <em>Đảng không
phải là đảng tiên phong của giai cấp công nhân nhưng là
đảng tiên phong của những người yêu nước và tiến bộ</em>.

Nhưng những người Cộng sản Khmer còn quá ít ỏi lại từ
những nguồn khác biệt nhau, mang tư tưởng, hướng nhìn khác
nhau, nguồn sư sãi, trí thức trong nước, nguồn đi học từ
nước ngoài trở về, tạo thành những nhóm, những vùng hoạt
động khác nhau, không có sự phối hợp, kết nối, chia sẻ,
tổ chức Cộng sản Khmer chưa trở thành một lực lượng chính
trị của xã hội Campuchia. Vì thế hiệp định Genève năm 1954
đã dành cho những người Cộng sản Việt Nam nửa đất nước
ở miền Bắc, những người Cộng sản Lào được hai tỉnh
Sầm Nưa và Phong Sa Ly, còn những người Cộng sản Campuchia thì
trắng tay, không thước đất đứng chân. Chủ tịch đảng Sơn
Ngọc Minh cùng đội quân vũ trang nhỏ bé của ông có một quá
trình gắn bó với những người Cộng sản Việt Nam phải theo
đội quân chống Pháp ở Nam Việt Nam tập kết ra miền Bắc
Việt Nam.

Số người Cộng sản Campuchia ở lại trong nước đều là
những người ở tầng lớp trên, phần lớn đều đã sang Pháp
học hành trở về như Saloth Sar, Ieng Sary... Sau này Saloth Sar
được gọi với tên Pol Pot nổi tiếng. Tư tưởng không đồng
điệu, số lượng đã ít ỏi, sau hiệp định Genève năm 1954
lại có những người quay đầu về với chính quyền của nhà
vua Norodom Sihanouk, hưởng bổng lộc Hoàng gia. Số người còn
lại phải tổ chức lại đảng. Trong hai ngày cuối cùng của
tháng chín năm 1960, đại hội thành lập đảng Cộng sản
Campuchia đưa Tou Samoth lên Tổng bí thư, Pol Pot, Ieng Sary đều
trong nhóm nắm quyền lực cao nhất của đảng là ban Thường
vụ. Năm 1963 Tổng bí thư Tou Samoth mất tích bí ẩn trên
đường từ Hà Nội trở về. Lập tức vị trí Tổng bí thư
đảng về tay Pol Pot.

Với cớ củng cố đảng, Pol Pot, Ieng Sary thúc giục Việt Nam
đưa Sơn Ngọc Minh sang Trung Hoa chữa căn bệnh mãn tính bình
thường nhiều người có tuổi vẫn mang là bệnh huyết áp đôi
lúc cao lên chút ít, để Sơn Ngọc Minh có sức khỏe trở về
Campuchia tham gia lãnh đạo đảng Cộng sản Campuchia. Nhưng ngày
trở về Campuchia của người sáng lập đảng Nhân dân Cách
mạng Campuchia Sơn Ngọc Minh không bao giờ có! Sang Trung Hoa chỉ
ít ngày sau Sơn Ngọc Minh phải nhận cái chết âm thầm khi mới
52 tuổi, một cái chết oan nghiệt như cái chết không tăm tích
của Tổng bí thư Tou Samoth!

Từ đây, những người lãnh đạo Cộng sản Campuchia gần gũi,
gắn bó với Việt Nam đều lần lượt bị thủ tiêu, những
người đi với Sơn Ngọc Minh sớm muộn đều bị Pol Pot, Ieng
Sary giết hại. Vân Minh theo Sơn Ngọc Minh ra Hà Nội được đi
học trường điện ảnh thành nhà quay phim và anh đã làm việc
nhiều năm ở xưởng phim Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trong cao
trào kháng chiến của lực lượng Pol Pot được gọi là Khmer
Đỏ chống lại chính quyền Phnom Penh của Non Nol, Vân Minh trở
về Campuchia tham gia kháng chiến trong đội quân Khmer Đỏ nhưng
khi Khmer Đỏ giành được chính quyền, Vân Minh liền bị tống
vào ngục Tuol Sleng. Nhờ biết quay phim chụp ảnh, anh được
Chúa ngục Khang Khek Ieu giao cho việc chụp ảnh những người tù
trước khi họ bị giết. Nhờ thế anh còn sống sót và nhà
ngục Tuol Sleng ngày nay còn bộ ảnh tố cáo tội ác Khmer Đỏ.

Từ đây, toàn bộ quyền lực đảng Cộng sản Campuchia, quyền
lực Khmer Đỏ đã nằm gọn trong tay những người Khmer gốc
Hoa: Pol Pot, Ieng Sary, Khieu Samphan, Nuon Chea, Ta Mok, Khang Khek Ieu...

Với dòng máu Trung Hoa trong người, với súng đạn Trung Hoa trong
tay, với tư tưởng Trung Hoa thời Mao Trạch Đông trong nhận
thức: Lấy nông thôn bao vây thành thị, lấy nông dân tiêu
diệt trí thức, tiêu diệt tư sản thành phố, Pol Pot, Ieng Sary
đã đưa dân tộc Campuchia vào địa ngục tự hủy diệt. Hủy
diệt dân tộc Campuchia. Hủy diệt nền văn minh Angkor. Gieo thảm
họa diệt chủng cho dân tộc Campuchia đều là những người
Campuchia, những thủ lĩnh Cộng sản Khmer và đội quân Khmer
Đỏ mặc áo đen nhưng họ chỉ là công cụ, là con rối dưới
sự điều khiển từ nước ngoài.

Là trung đoàn phó quân Khmer Đỏ, Hun Sen nhận ra được bụng
dạ, đầu óc của lãnh đạo Khmer Đỏ, đó chính là bụng dạ,
đầu óc của những người làm Cách mạng Văn hóa ở Trung Hoa.
Khmer Đỏ chính là những người mang Cách mạng Văn hóa ở Trung
Hoa về thực hiện ở Campuchia nhưng ở mức độ sâu rộng hơn,
man rợ hơn, đẫm máu hơn. Cách mạng Văn hóa ở Trung Hoa chỉ
là cuộc thanh trừng nội bộ trong giới lãnh đạo, trong bộ
máy đảng và nhà nước. Phe phái cầm quyền phát động sức
mạnh quần chúng diệt trừ phe phái khác. Khmer Đỏ ở Campuchia
vừa sắt máu thanh trừng nội bộ, vừa tàn bạo thanh trừng
cả dân tộc để dân tộc Khmer chỉ còn một loại người là
nông dân và xã hội Campuchia trở về thời cổ đại, không
trường học, không buôn bán, không chợ búa, không tiền tệ.
Với Khmer Đỏ, dân trí thức, dân công chức, dân thành thị
chỉ là loại người ăn bám vào giọt mồ hôi của người nông
dân, phải đưa loại người ăn bám đó về nông thôn lao động
cải tạo và loại bỏ, thủ tiêu dần. Cả đất nước Campuchia
hiền hòa trở thành một trại cải tạo khổng lồ, một địa
ngục thời trung cổ, một cánh đồng chết mênh mông. Cái chết
từng giờ từng phút đến với người dân Campuchia hiền hậu
đang lao động khổ sai trên cánh đồng chết đó.

Hàng ngày trung đoàn phó Hun Sen phải chứng kiến lũ lính trẻ
mười ba, mười bốn tuổi, mù chữ, vừa rời đồng ruộng
cầm khẩu súng trở thành lính Khmer Đỏ, thản nhiên dùng rìu,
dùng cuốc bổ xuống đầu người dân, say mê, thích thú như
một trò chơi. Dù giấu kín thái độ, tình cảm ghê tởm tội
ác Khmer Đỏ nhưng trung đoàn phó Hun Sen cũng biết rằng cuộc
thanh trừng nội bộ đẫm máu của Khmer Đỏ sớm muộn cũng
nhằm vào anh. Đã có nhiều chỉ huy trung đoàn, sư đoàn đột
ngột bị điều đi học, đi công tác rồi mất tích luôn. Phải
tìm đường cứu bản thân và cứu nhân dân Campuchia, ngày 21,
tháng sáu, năm 1977, Hun Sen chia tay người vợ trẻ Bun Rany đang
mang thai tháng thứ năm, chạy sang Việt Nam.

125 người Campuchia cùng cảnh ngộ như Hun Sen gặp nhau ở Việt
Nam thành lập lên Đoàn 125, tổ chức ban đầu của lực lượng
vũ trang cứu nước Campuchia. Đoàn 125 do Hun Sen làm chỉ huy
trưởng là ý chí khao khát sống của dân tộc Campuchia đã cất
lên tiếng kêu cứu của dân tộc Campuchia với loài người
trước họa diệt chủng của Khmer Đỏ, trước sự hủy diệt
của Cách mạng Văn hóa ở Campuchia. Việt Nam đã nuôi dưỡng,
trang bị cho Đoàn 125. Việt Nam đã lắng nghe và đáp ứng
tiếng kêu cứu của dân tộc Campuchia, tiếng kêu cứu của nền
văn minh Angkor.

Cùng quân đội Việt Nam, Hun Sen trở về quê hương giải phóng
Campuchia khỏi họa Khmer Đỏ diệt chủng khi Hor Namhong, một quan
chức ngoại giao của chính quyền Non Nol đang là người tù của
Khmer Đỏ đợi ngày nhận cái chết. Ngày nay Hun Sen là Thủ
tướng Chính phủ Vương quốc Campuchia và Hor Namhong là Phó Thủ
tướng kiêm Bộ trưởng bộ Ngoại giao.

Không phải chỉ có Hun Sen và Hor Namhong, tất cả những người
đang nắm giữ những vị trí trọng yếu trong đảng Nhân dân
Campuchia cầm quyền, trong chính quyền Nhà nước và trong lực
lượng vũ trang Campuchia đều có cảnh ngộ cuộc đời, có
xuất xứ như Thủ tướng Hun Sen và Phó Thủ tướng Hor Namhong.
Nhắc lại điều này để thấy rằng trên thế giới ngày nay
không có Nhà nước nào, không có nhân dân nước nào gắn bó
máu thịt với nhân dân Việt Nam, với đất nước Việt Nam như
Nhà nước và nhân dân Campuchia hôm nay. Nhà nước đó đã ra
đời, nhân dân đất nước đó đã sống lại từ máu người
lính Việt Nam, từ sự nhường cơm, sẻ áo của nhân dân Việt
Nam. Nhắc lại điều này cũng không nhằm kể lể công lênh
của nhân dân Việt Nam với nhân dân Campuchia mà để nhận ra
tầm vóc, bản lĩnh, nhận ra tấm lòng của những người lãnh
đạo Nhà nước Campuchia hôm nay với nhân dân, với đất nước
của họ.

Dù Nhà nước Campuchia hôm nay ra đời từ máu của những
người lính Việt Nam, dù nhà nước Campuchia hôm nay gắn bó và
biết ơn những người Cộng sản Việt Nam thì Nhà nước
Campuchia trước hết vẫn phải vì người dân Campuchia, vì đất
nước Campuchia, vì nền văn minh Angkor rực rỡ.

Vì nhân dân Campuchia hiền hòa, vì đất nước Campuchia thanh
bình, từ năm 1991, những người lãnh đạo Campuchia đã đổi
tên đảng sôi sục cách mạng, đảng Nhân dân Cách mạng
Campuchia, thành đảng Nhân dân Campuchia, một tên gọi bình dị,
quen thuộc, thân thiết với người dân Campuchia. Trả cách mạng
về với những tham vọng, những mưu đồ, nơi đã mang can qua
đến cho nhân dân Campuchia. Có một nhà nước vì dân, nhân dân
Campuchia hiền hòa không cần cách mạng đổ máu, không cần
đấu tranh giai cấp, phân chia người dân hiền lành ra thành
những giai cấp đối kháng, đưa hận thù giai cấp vào cuộc
sống bình yên.

Vì quyền con người của nhân dân Campuchia, vì cuộc sống muôn
màu, muôn vẻ của đất nước Campuchia, từ năm 1993, những
người lãnh đạo Campuchia chấp nhận phần khó về mình, chấp
nhận cạnh tranh chính trị để cuộc sống phát triển lành
mạnh, từ đó Campuchia có đa đảng. 57 đảng nói tiếng nói
của 14 triệu dân, tiếng nói của tất cả các khuynh hướng
chính trị, của mọi trào lưu tư tưởng nhưng số đông người
dân Campuchia vẫn nhận ra đảng Nhân dân Campuchia với Chủ
tịch đảng Chea Sim và Phó Chủ tịch đảng Hun Sen là đảng
của họ, đảng tồn tại vì dân tộc, vì đất nước Campuchia
nên họ đã dồn phiếu bầu cho đảng Nhân dân Campuchia trong
những cuộc bầu cử Quốc hội và cuộc bầu cử nào đảng
Nhân dân Campuchia cũng giành được nhiều ghế nhất trong Quốc
hội để trở thành đảng cầm quyền. Dù đa đảng nhưng với
người dân Campuchia vẫn chỉ có một đảng, đảng Nhân dân
Campuchia. Được cuộc sống chấp nhận, được nhân dân tin
cậy, đảng Nhân dân Campuchia tồn tại tự nhiên, hài hòa cùng
cuộc sống thanh bình của nhân dân, của đất nước Campuchia,
không cần sự áp đặt của điều bốn Hiến pháp, không cần
đổ quá nhiều tiền thuế của dân ra nuôi đội quân khổng
lồ "công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình" bảo kê
cho đảng.

Đảng Nhân dân Campuchia cũng có cội nguồn từ đảng Cộng
sản Đông Dương, cũng theo đuổi lí tưởng Cộng sản của
học thuyết Marx – Lénin và định mệnh đã đưa những người
lãnh đạo đảng Nhân dân Campuchia hôm nay có số phận gắn bó
máu thịt với những người Cộng sản Việt Nam. Nhưng họ
không lú lẫn trói chặt số phận dân tộc Campuchia vào học
thuyết Marx – Lénin lầm lạc và tội lỗi. Họ không vì ơn
nghĩa mà mê muội đánh mất mình để trở thành cái bóng của
những người Cộng sản Việt Nam, để số phận dân tộc
Campuchia trở nên bất trắc, bấp bênh, bé bỏng, phụ thuộc
vào nước khác như số phận dân tộc Việt Nam bị đảng Cộng
sản Việt Nam trói chặt vào học thuyết Marx – Lénin tai ương,
như đảng Cộng sản Việt Nam bị cái bóng của đảng Cộng
sản Trung Hoa trùm lên để đến nỗi phải cắt đất, cắt
biển dâng cho đế quốc Trung Hoa, nhục nhã phản bội lại máu
xương dựng nước của cha ông, nhu nhược, hèn nhát bôi nhọ
trang sử giữ nước hào hùng của cha ông, để đến nỗi lính
Trung Hoa tràn qua cả dải biên cương vào đất Việt Nam giết
hàng vạn dân Việt Nam, lính Trung Hoa đưa tàu chiến vào biển
Việt Nam bắn giết cướp bóc dân Việt Nam mà ở thủ đô Hà
Nội lãnh đạo nhà nước Việt Nam vẫn thành kính làm lễ rập
đầu nhớ ơn quân giải phóng nhân dân Trung Hoa, nhớ ơn kẻ
đã và đang cướp đất, cướp biển Việt Nam, nhớ ơn kẻ đã
và đang cướp bóc, bắn giết dân Việt Nam!

Lang thang trên đường phố Phnom Penh tôi chỉ thấy bảng hiệu
buôn bán, bảng chữ quảng cáo hàng hóa, không một khẩu hiệu,
không một pano hô hào, hò hét chính trị. Đường phố thoáng
đãng, nhẹ nhõm, thiên nhiên được phô bày hết cái đặc
sắc, cái dáng vẻ riêng của một vùng đất. Ở thành phố Seam
Reap tôi thấy hàng thốt nốt óng ả trên đoạn phố san sát
những khách sạn. Ông Toly nói rằng cây thốt nốt là cây quí
của Trời ban tặng cho người Campuchia. Sáu tháng mùa mưa, nửa
thân cây ngập trong nước lũ, thốt nốt vẫn sống khỏe
khoắn. Sáu tháng mùa khô, không một giọt nước mưa, đất khô
cháy, cỏ cũng không sống nổi, phơi mình giữa cánh đồng chang
chang nắng đốt, cây thốt nốt vẫn xanh tươi. Hoa thốt nốt
vẫn nở và cây vẫn vặn mình vắt ra dòng nước ngọt mát
nuôi con người. Cây của Trời ban tặng nên cây tự gieo hạt,
tự nảy mầm mọc lên, không ai trồng. Nhưng hàng thốt nốt
thằng tắp, cách quãng đều nhau trên đường phố ở Seam Reap
thì rõ ràng do người trồng.

Cây thốt nốt mọc trên cánh đồng dáng gày guộc, nhọc nhằn
vươn lên cao, tán lá khô xác như cố thu nhỏ lại tránh cái
nắng đổ lửa. Cây thốt nốt mọc trên đường phố Seam Reap
dáng đậm đà, mỡ màng, tán lá xanh tốt như cố xòe rộng ra.
Cây thốt nốt lặng lẽ trên cánh đồng như dáng người đàn
ông Khmer cởi trần, đen cháy, gân guốc và bền bỉ với đất
đai. Cây thốt nốt lao xao gió trên đường phố Seam Reap như cô
gái Khmer dịu dàng trong tấm xà rông nền nã, duyên dáng. Nhìn
cây thốt nốt trên đường phố Seam Reap, nhìn cây phượng vĩ
trên đường phố Pnom Penh được thực sự là cây của đất
trời, được hồn nhiên khoe hết dáng uyển chuyển của cây,
được phô hết màu xanh mướt mát của sự sống, như cô gái
được kiêu hãnh khoe đường nét uyển chuyển của cơ thể,
được phô nhan sắc mặn mà của tuổi thanh xuân, tôi lại
thương cho những hàng cây trên đường phố Việt Nam chỉ là
những cái trụ để gùi, để cõng những pano, những bảng chữ
xanh đỏ của chính trị, tán lá xanh bị che lấp, bị lấn át
bởi những dải khẩu hiệu đỏ như máu, nóng bỏng như lửa,
nhức nhối mắt nhìn.

Trên những đường phố ở Việt Nam từ thủ đô nhốn nháo
đến những thị trấn miền núi heo hút nghèo xác xơ lúc nào
cũng ngờm ngợp cờ quạt, ngột ngạt pano khẩu hiệu chính
trị trống rỗng và giả dối, thô bạo, sỗ sàng lấn át màu
xanh lộng lẫy của thiên nhiên Việt Nam. Những cờ quạt, pano,
khẩu hiệu xanh đỏ lòe loẹt quá nhiều như phấn son trát dày
trên người gương mặt người đàn bà tuổi xế chiều, đã
không lấp liếm được sự quá lứa lại phô bày thẩm mĩ
thấp kém và tính cách thiếu trung thực, đàng hoàng, chính
chuyên. Lại trạnh nhớ mùa hè năm trước tôi đến thành phố
Hạ Long duyên dáng bên vịnh biển đẹp nhất thế giới. Đang
háo hức ngắm nhìn thành phố non trẻ tầm nhìn của tôi bỗng
vướng phải dải vải đỏ căng giữa hai lùm cây xanh, tầm
mắt tôi bị chặn lại bởi những pano hình chữ nhật dựng
đứng bám trên thân cây, bám vào cột điện giăng giăng hết
phố này sang phố khác. Dải vải và pano đều mang dòng chữ
giả dối, trơ trẽn: <em>Kiên định chủ nghĩa Mác – Lê nin và
tư tưởng Hồ Chí Minh trong xây dựng và bảo vệ tổ quốc
Việt Nam xã hội chủ nghĩa!</em>
Vì chủ nghĩa Marx – Lénin, nền kinh tế Việt Nam đã suy sụp,
nguy khốn và Việt Nam phải trở về nên kinh tế thị trường
tư bản chủ nghĩa như thế nào, mọi người đều biết. Vì
chủ nghĩa Marx – Lénin, những người lãnh đạo Cộng sản
Việt Nam đã phải cắt đất đai xương máu của cha ông người
Việt cho đế quốc Cộng sản Trung Hoa như thế nào, mọi
người đều biết. Nhưng chủ nghĩa Marx – Lénin là liều doping
kích động hận thù giai cấp, là gốc rễ của mọi cuộc thanh
trừng đẫm máu thì còn ít người nhận ra.

Nhìn hàng cây óng ả thanh thoát trên đường phố Seam Reap, trên
đường phố Phnom Penh, trạnh nhớ đến hàng cây trên đường
phố Việt Nam oằn mình mang tấm pano "Kiên định chủ nghĩa
Mac – Lê nin...", tôi bỗng rùng mình. Người dân không có
quyền con người, cuộc sống không có dân chủ, tự do tất sẽ
xuất hiện bạo chúa độc tài và bạo chúa độc tài phải
tồn tại, phải khẳng định quyền uy bằng bằng bạo lực
thanh trừng. Thanh trừng công khai như Cách mạng Văn hóa ở Trung
Hoa, như Khmer Đỏ diệt chủng ở Campuchia. Thanh trừng âm thầm
như vụ Xét lại chống đảng, như vụ Nhân văn Giai phẩm ở
Việt Nam. Và những vụ thanh trừng đẫm máu và nước mắt, khi
rầm rộ, khi âm thầm vẫn đang diễn ra triền miên ở những
nơi vẫn còn đang kiên định chủ nghĩa Marx Lénin! Ôi chao! Nền
kinh tế Campuchia chưa phát triển bằng nền kinh tế Việt Nam,
người dân Campuchia chưa giàu có hơn người dân Việt Nam nhưng
nhìn cây cỏ trên đất nước Campuchia, nhìn người dân
Campuchia, tôi cứ ngậm ngùi thương phận mình, thương phận
người dân Việt Nam đến ứa nước mắt!

(Hết)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13682), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét