Nguyễn Hồng Nhung - Ghi chép tháng tám

Nhận chân dung thói ngụy biện từ đâu? khi nó có mặt khắp
mọi nơi, mọi chốn, dưới muôn vàn hình thức, nhưng rõ nhất
trên mặt chữ. Đấy là lối (nói) viết mập mờ, với ước
vọng đổi trắng thay đen? hay đơn giản chỉ để che đậy
nỗi sợ hãi sự thật? Vì trước tiên sự thật động chạm
đến sự cao ngạo của cái TÔI (những người mang cái TÔI kiêu
ngạo trong khi chỉ yêu bản thân mình là chính, lại hay nghĩ
mình đang "hy sinh" vì quyền lợi người khác). Hehehehehe…

Thói ngụy biện là một hình thức ngụy trang, một con đường
vòng khốn khổ, một hành hạ tự thân dằng dai như một cái
giẻ rách không chịu đứt, vì bản chất của ngụy biện là
che dấu, che dấu cái có thật.

Khổ nỗi: kẻ ngụy biện rất biết điều này, y là người
hiểu hơn ai hết sự che dấu của y, y là kẻ hiểu sâu sắc
sự thật cần che dấu, khi trong một tích tắc, cái bóng của
nỗi sợ hãi đè nát, khiến y "Hiểu (nghĩ) một đằng, nói
(viết) ra một nẻo"- tạo dựng nên sự ngụy biện sau đó
không sửa chữa, cứu vớt được nữa, bởi một lần y đã
tự lựa chọn xong: không đi theo SỰ THẬT một cách ngắn gọn,
mà vòng vo loanh quanh trốn tránh.

Cơn sợ hãi này định mệnh, gắn liền với cái TÔI to đùng
của y, không thể vứt nó đi được, có giời biết tại sao y
sợ hãi (hay nói đúng hơn, chỉ mình y biết chính xác, nhưng
sẽ không bao giờ nói ra) Tại sao? vì chỉ những kẻ TỰ TI
đến thế mới biết KIÊU NGẠO đến thế!

Điều đáng ngại nhất của kẻ ngụy biện là sau khi đã lựa
chọn xong con đường của mình: không hiện thực hóa bản thân,
sự thật hóa bản thân, từ lúc đó trở đi y hết tồn tại, y
đã dừng lại ở thời điểm đó.

Những ngày tiếp theo của con đường ngụy biện đã lựa
chọn chính là "sống mà như chết rồi": mọi lời nói
(viết) của y đều ảo, mọi cảm xúc đều hão, còn lại chỉ
là một sự trình bày khi đau khổ, lúc rối loạn, lúc vu vơ
vớ vẩn…vì một cái gì đó trong y không để cho y yên. Cái
gì vậy? không biết! Chắc chỉ y biết?

Ngụy biện là logic tất yếu của trục tư tưởng: Đồng nhất
- Đối lập, vì nội dung của loại tư tưởng này chỉ có
Giải Thích chứ không có Hiện Thực (Sự thật).

(2012-07-31)

Khi đọc thơ Szabó Lõrinc hoặc đọc bất cứ cái gì đụng
chạm sâu sắc đến giác quan, thấy một điều: chẳng ai là
chính họ. Vậy đằng sau mỗi cá nhân là cái gì vậy? Một cái
gì bất biến, những chân lý vĩnh cửu, những thước đo,
chuẩn mực không dao động, không nao núng? Bất biến này lên
tiếng "điều chỉnh" các cá nhân một cách vô hình, giúp
các cá nhân đi tìm và cố gắng nhập lại với chính cái bất
biến ấy – như một hình thức giải thoát khỏi mớ màng
nhện nhập nhằng rối rắm có tên là mâu thuẫn của các cá
nhân với cuộc đời?

Dường như cái gọi là TỪNG CÁ NHÂN chỉ là một hình thức
vật chất tạm thời để thể hiện cái vô hình bất biến
ấy, và hoàn cảnh sống hữu hạn chính là các điều kiện
khác nhau để cá nhân mặc sức thể hiện NĂNG LƯỢNG theo hình
thức cụ thể của nó.

(2012.07. 31)

….

Tình cờ đọc một tác phẩm của Eckhart Tolle "Tiếng nói của
im lặng" (bản dịch từ tiếng Nga của Trần Văn) có những
đoạn nói rất rõ về điều này, về những suy nghĩ đang luẩn
quẩn trong đầu mình:
… Hầu hết mọi người nhầm lẫn Thời Điểm Hiện Tại với
cái xảy ra ở Thời Điểm Hiện Tại, mà điều đó hoàn toàn
không cùng một thứ. Thời Điểm Hiện Tại sâu sắc hơn rất
nhiều so với những gì diễn ra trong đó. Nó là không gian để
mọi thứ diễn ra bên trong. Bởi vậy, bạn đừng lẫn lộn
nội dung của Thời Điểm Hiện Tại với bản thân Thời Điểm
Hiện Tại. Nó sâu sắc hơn bất kỳ nội dung nào xuất hiện
trong đó.

Khi bạn đi vào Thời Điểm Hiện Tại, thế thì bạn ra khỏi
cái mà nó chứa tâm trí bạn. Dòng suy nghĩ không dứt bị chậm
lại. Các ý nghĩ không hấp thụ sự chú ý của bạn một cách
nguyên vẹn nữa, không thu hút nó hoàn toàn lên bản thân mình
nữa. Giữa các ý nghĩ xuất hiện khoảng vắng - trống rỗng,
an bình.

Bạn bắt đầu hiểu, bạn nhiều hơn ra sao so với các ý nghĩ
của bạn. Các ý nghĩ, cảm xúc, tri giác cảm nhận, tất cả
những gì mà bạn đã nếm trải đều tạo nên nội dung của
cuộc đời bạn. "Cuộc đời của tôi" - đó là cái mà từ
nó bạn thu nhận cảm giác của mình cho bản thân. "Cuộc
đời của tôi" - đó là nội dung hoặc cái gì đó mà bạn
tin.

Bạn suốt thời gian để mất yếu tố rõ ràng nhất: cảm
giác sâu sắc nhất của bạn, Tôi Là không có gì chung với
những gì diễn ra trong cuộc đời bạn, không có gì chung với
nội dung. Cảm giác Tôi Là đó và Thời Điểm Hiện Tại là
một. Nó luôn luôn như nhau. Trong thời niên thiếu và ở tuổi
già, trong khi khoẻ mạnh và bệnh tật, trong thành công và thất
bại, cái Tôi Là - không gian của Thời Điểm Hiện Tại - ở
mức độ sâu sắc nhất luôn tồn tại bất biến.

Người ta đôi khi nhầm lẫn nó với nội dung, và khi đó Tôi
Là, tức là Thời Điểm Hiện Tại, bạn cảm thấy rất yếu
ớt và không trực tiếp, bạn cảm thấy nó qua nội dung của
cuộc đời bạn. Nói cách khác, cảm giác của bạn về cái
Tồn Tại bị che phủ bởi những đám mây tình tiết, bởi dòng
tư duy và bởi rất nhiều thứ khác của thế giới này.

Thời Điểm Hiện Tại trở thành thời gian bị che khuất. Bằng
cách đó bạn quên mất gốc rễ của mình nối liền với cái
Tồn Tại, nối liền với thực tại thần thánh của bạn, và
bạn quên mất mình trong thế giới này. Sự rối rắm, giận
dữ, trầm uất, bạo ngược và tranh chấp xuất hiện chỉ khi
mọi người quên mất họ là thế nào. Tuy vậy, thật dễ dàng
và đơn giản để nhớ lại chân lý này, từ đó trở về nhà.

Tôi - đó không phải là những ý nghĩ của tôi, không phải là
những cảm xúc của tôi, không phải là tri giác cảm nhận của
tôi, không phải là những cảm nhận của tôi. Tôi - không phải
là nội dung của cuộc đời tôi. Tôi là Cuộc Đời. Tôi là
không gian mà trong đó tất cả diễn ra. Tôi là nhận biết. Tôi
là Thời Điểm Hiện Tại. Tôi Là."

(2012-07-31)

…..

Marai Sándor là một trong những nhà văn Hung hiện đại lúc
đầu "có vẻ" lôi cuốn mình nhất. Cuốn "Lời cỏ cây"
như ngụm nước thần đầu tiên, cứu vớt cơn khát của một
công dân sống trong một xã hội "vô sản hóa" đến tận
răng, từ lúc mở mắt ra đời chỉ nghe những lời ngợi ca giai
cấp công nông binh đến tận mây xanh. Tại sao khát? Bởi những
giá trị sống của xã hội, thời đại đương thời không đủ
"chất" nuôi nó sống, con người cứ thiếu thốn, dặt dẹo
như thế nào đấy, cứ đi tìm một cái gì đấy để
"nuốt".

Đọc Marai, các giá trị của đời sống thị dân trong các tác
phẩm của ông mang lại cảm xúc sùng kính ngỡ ngàng. Ít nhất
dường như trong xã hội thị dân nội dung sống đa dạng hơn,
màu sắc hơn, và ly kỳ hơn thì phải. Lúc đó mình chưa hiểu
tại sao mỗi lần có dịp kỷ niệm Marai ở Budapest, các căn
phòng tràn ngập các ông bà già lụ khụ, nhiều cụ hãnh diện
trưng những mốt quần áo cũ rích như trong các tiểu thuyết
xưa bước ra.

Sau này mới từ từ hiểu: Marai đã trả lại cho họ cái hiện
thực đời sống thị dân, các tập quán, lối suy nghĩ, cách
đánh giá theo các giá trị thị dân đã bị "xóa tan" sau khi
cách mạng vô sản Hungary thắng thế. Đám thị dân cũ kỹ của
nước Hung hoan hỷ "sống lại", nhìn lũ trung niên và lũ
thanh niên (cũng học đòi tý toét hâm mộ Marai!) bằng nửa con
mắt. Họ gặp lại thế giới của họ, phút chốc tưởng như
quên mất hơn năm chục năm chủ nghĩa xã hội đã "dám" thay
thế các giá trị thị dân của họ, giờ, chúng bay biết gì,
hiểu gì mà thưởng thức?

Tội nghiệp! (lũ mất dạy, ngu muội "vô sản" đông hơn!)
càng ngày càng ngót dần các cụ trong các dịp kỷ niệm Marai,
phần nữa, các tác phẩm của Marai (dù những kẻ "làm tiền
văn học" úp úp mở mở mãi) cuối cùng cũng được in ra
hết, tha hồ mua, không phải hàng săn lùng, chờ đợi.

Một thời huy hoàng của một xã hội chưa bị ý thức hệ vô
sản hóa đè bẹp (dù chỉ tái hiện trong văn chương) bỗng
chốc sáng bừng lên như những ngọn nến lung linh trong đêm, ít
nhất dù không làm người ta quên hiện tại (khủng hoảng) cũng
làm người ta thỏa mãn nỗi ấm ức một cái gì đó cứ phải
che dấu trong đời.

Giờ đây, người ta quay sang khai thác chủ đề "đàn ông –
đàn bà" trong đời tư của tác giả, cố gắng kéo lại
"cơn sốt" Marai Sándor một thời, muốn dụ dỗ lũ" vô
sản cũ" sắp bước sang tuổi già "hoài cổ" một lần
nữa hoài niệm cùng lịch sử chăng?

Nhưng….

Hừ!...

Có vẻ như những thị dân cuối cùng của Marai đã phần lớn
"đường trần dứt áo" ra đi cùng thần tượng, hỡi ôi! Có
vẻ như càng ngày chỉ càng nhìn rõ hơn dấu hiệu của cơn
khủng hoảng thế giới trên phố phường Budapest, chả bến
metro nào vắng mặt ăn xin, bới rác, chả phút nào từ truyền
thông các đảng phái chính trị không ra rả lên án nhau, và
tầng lớp vô sản cũ "biến cải" thành tầng lớp dân nghèo
thành thị chả buổi nào vắng mặt trong các văn phòng quận xin
trợ cấp. Một lần nữa: văn học đi đường văn học, đời
sống đi đường đời sống.

Văn học thế kỷ vừa qua té ra chỉ là công cụ minh họa cho ý
thức hệ của thời đại, dù đứng trên lập trường của
tầng lớp xã hội nào. Nó không đủ sức chỉ đường cho nhân
loại bằng những tư tưởng phổ quát hơn. Chỉ còn lại triết
học, tri thức con người trong khía cạnh tinh thần phổ quát –
Sẽ là đời sống tâm linh của con người thế kỷ hai mốt?

Marai ở Việt nam ra sao? Ban đầu những tác phẩm của Marai
Sándor do NHN lựa chọn và "mách" cho đơn vị NN, cùng lúc
cung cấp cho NN địa chỉ mua bản quyền và cả địa chỉ nơi
"tài trợ" tiền xuất bản, với một thỏa thuận hân hoan
của đôi bên là NHN sẽ là người dịch, NN là kẻ xuất bản.

Những "kỷ niệm mặn nồng" này còn y nguyên trong các e-mail.
"Khi nào về già ta sẽ kể" - nói như nhà nghiên cứu văn
học nổi tiếng B., khi mọi việc trong thực tế không diễn ra
như thế.

Văn hóa "vô sản hóa" dễ dàng đẻ ra những kẻ vô lại
dối trá, ngụy biện, chuyên vu cáo, dựng chuyện, đi đêm, ăn
vạ rạch mặt, cổ vũ "ala xô" đám đông, đã đưa bác Marai
lên diễn đàn đấu đá…đơn phương theo mô hình CHXHCNVN.

Hahahahaha….

(2012.08.01)

……..

"Nắng tháng tám, rám trái bưởi"

Đấy là ở Việt Nam. Còn ở đây, nắng tháng tám làm rụng
sạch những cây mận dại, vốn là nơi hẹn hò, cãi lộn nhau
của lũ chim các loại. Những quả mận hoặc tím sẫm, hoặc
vàng hoe, sau đêm vĩnh biệt, sáng ra thấy trút trọn toàn bộ
dưới gốc, trải thành một lớp quả sặc sỡ dày, khiến ngơ
ngẩn mắt.

Nắng tháng tám pha má hồng cho táo, lê đang choai choai, đợi
mùa thu hoạch tháng mười. Quả tháng tám căng tròn bầu bĩnh,
thậm chí nứt toác, thơm ngào ngạt và dứt khoát rời cành. Ra
chợ rau chỉ ngắm màu sắc và sự viên mãn của chúng đã đủ
sướng mắt, trước khi bước ra đường chang chang nắng, hòa
vào đám đông sặc sỡ, vứt bỏ đến mức tối đa những
mảnh váy áo quần, những kẻ da nâu bóng, mắt kính râm to
rầm che khuất những nụ cười hoan hỉ, mãn nguyện.

Tháng tám là lúc người ta quên khuấy cả mùa nóng lẫn mùa
rét, cứ tưởng vĩnh cửu là mặt trời thức dậy rõ sớm,
bầu trời xanh biếc rõ cao, và đêm lấp lánh vài vì sao trong
trẻo cứ kéo dài cái màu ghi sáng của nó đến vô tận…

Tháng tám là lúc con người hưởng niềm hạnh phúc được
quên, quên tuốt, quên mọi đỉnh cao và vực sâu của cảm xúc,
để hòa mình trọn vẹn vào nắng dày của ân sủng mặt trời,
như thể nắng và người không bao giờ cần xa nhau nữa.

Ôi nỗi niềm của một kẻ sinh ra ở xứ nhiệt đới gió mùa,
sống trong khí hậu ôn đới, cứ thấy nắng là tê dại linh
hồn, hồi hộp sợ hãi nghĩ đến nửa năm vắng nắng sắp
đến…

Phần lớn con người chỉ tiếc nuối cái gì đã thành quá
khứ, chả mấy ai tiếc nuối cái hiện tại đang đắm mình
trong đó, vì đang còn mải hưởng thụ, kể cả đang mải
hưởng thụ hiện tại chỉ bằng gặm nhấm kỷ niệm và xúc
cảm quá khứ!

hahahahahaha….

(2012.08.02)

Nguyễn Hồng Nhung











***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13706), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét