Người Buôn Gió - Sợ!

Thứ hai vừa qua có người hỏi:

- Liệu còn biểu tình nữa không?

Trả lời:

- Không biết, tôi thì sợ rồi!

Người kia tròn mắt:

- Mày mà biết sợ?

Trả lời:

- Sợ thật!

Quả thật là tôi đã sợ. Không phải sợ sự uy hiếp của
bất kỳ thế lực nào. Mọi sự uy hiếp đối với tôi dù nham
hiểm đến đâu đi nữa thì chúng chỉ là chất kích thích để
tôi khôn hơn, ranh ma hơn tìm cách vượt qua. Xuất thân từ nơi
đầy rẫy cảnh đâm chém, tù tội thì bạo lực là một điều
quen thuộc. Trải qua những năm tháng tù, có lúc ở xà lim,
biệt giam hàng tháng cơm chỉ có một nắm con con và chút muối
trắng thì sự khổ cực về thể xác cũng là bạn đồng hành
trong cả những giấc mơ sau này. Đôi khi ngồi trên bàn tiệc ê
hề, trong đầu tôi xuất hiện sợi dây tết bằng những sợi
dệt trên bao tải dứa đảo qua, đảo lại trước mặt. Sợi
dây ấy trong những lúc đói khố được gọi bằng "xe". "Xe"
là sợi dây một đầu buộc vào vật gì đó như bàn chải
đánh răng để quăng sang cửa phòng biệt giam bên cạnh. Người
bạn tù ở phòng bên nhận đầu giây buộc vào đó túi nilon
nhỏ đựng chút muối gia vị chia sẻ cho bạn tù bên này.

Sợ về danh dự ư, tôi chả có nhu cầu cần chút danh dự nào
với cái bọn tuyên truyền đang ra rả hàng ngày. Dù bọn chúng
có vắt óc để vu vạ cho tôi những tội nào đó đi nữa. Bởi
tôi và chúng đều bẩn thỉu như nhau. Tôi là thằng lưu manh
buôn lậu, cờ bạc, trấn lột còn chúng là những kẻ lừa
đảo, ngậm máu phun người để nhận tiền, thăng chức. Chúng
có thể bán rẻ đồng chí, đồng đội chứ tôi thì không bao
giờ bán rẻ hay bán đắt đồng bọn, đồng phạm của mình.

Danh dự tôi còn trong gia đình, họ hàng và những người bạn
bè. Tôi không cần bọn kia chúng đánh giá tôi tốt, và nếu
chúng muốn bôi xấu gì thì cứ xin mời.

Không sợ tù, không sợ nhục, không sợ khổ, không sợ cả
bạo lực. Thế nhưng giờ thì tôi sợ, điều đó khiến người
ta ngạc nhiên cũng phải thôi.

Sau nhiều ngày đêm nghiền ngẫm, tôi biết cái mình sợ là sợ
cái sợ của người khác.

Nhiều người sẽ phản bác, hoặc bọn tuyên truyền sẽ phản
bác rằng đất nước này đầy anh hùng, bằng chứng là qua
những cuộc chiến chống thực dân, đế quốc đã chứng minh
bằng nhiều hình ảnh...

Tôi không tin, tôi nghĩ đại đa số bị lừa làm anh hùng, một
số vào cảnh bất đắc dĩ mà thôi. Có một số anh hùng thực
sự như Cù Chính Lan, người bị hất văng xuống khỏi xe tăng,
còn cố chạy tắt đón đầu để diệt địch. Còn như Lê Văn
Tám thì do dựng lên, Tô Vĩnh Diện tôi nghĩ đang ở vị trí
dùng miếng gỗ chèn pháo bị tai nạn mà thành anh hùng. Hoặc
những anh hùng bộc phát trong giây lát nữa, dạng này chiếm đa
phần.

Anh hùng tất nhiên thời nào cũng có, nể nhất loại anh hùng
cơm ngon, nhà đẹp, danh giá đầy mình. Có đủ suy nghĩ để
biết thế nào là khổ sở, thế nào là sung sướng. Biết rõ
cơm tù khác cơm nhà thế nào. Nhưng vẫn chấp nhận làm cái
điều mình nghĩ như Cù Huy Hà Vũ, Phan Thanh Hải, Nguyễn Văn
Hải... dạng anh hùng này không phải là bộc phát, hay ham danh
lợi gì. Họ có thời gian, có kiến thức, biết xã hội thế
nào, đối thủ mạnh ra sao... nhưng họ vẫn bình thản bước
chân vào cuộc đấu.

Ai đó ví họ như Kinh Kha, tôi nghĩ rằng không phải vậy. Kinh
Kha sang Tần đa phần bị dẫn dắt bởi thái tử Đan và Điền
Quang. Bị đẩy vào thế đã là anh hùng Kinh Kha phải cư xử
đúng chất anh hùng. Những con người tôi nhắc tên trên ở
Việt Nam trước lúc bị nạn, chưa ai buộc họ làm anh hùng
cả. Và họ cũng chả mong làm anh hùng, vì nếu biết toan tính
làm anh hùng thì họ sẽ phải toan tính cả những cái mất mát
như tù tội, sự nghiệp, gia đình, tiền bạc và cũng chả có
ai đứng sau họ mà giật dây được, ngoài lương tâm chính
nghĩa trong lòng họ hối thúc họ làm. Họ giống Kinh Kha ở
chỗ thấy được con đường phía trước là cam go, nguy hiểm
nhưng họ khác Kinh Kha ở động cơ.

Nhưng người như thế không nhiều, xưa nay đều vậy.

Nhưng người sợ thì nhiều lắm, bao giờ cũng nhiều vô kể.
Những người sợ có muôn vàn lý do để biện minh. Thậm chí
có kẻ đã sợ nhưng lại không dám nhận, lại dùng thủ đoạn
chê bai hành vi anh hùng của người khác là ngông cuồng, chơi
trội, muốn nổi danh.... đó là kẻ không dám làm thì chê việc
làm đó không ra gì. Nguyên nhân làm anh hùng không có nhiều lý
do, nhưng nguyên nhân để làm kẻ hèn nhát thì rất nhiều lý
do.

Một số người nói thẳng là họ sợ, họ tìm cách khác để
tiến đến sự thật, lương tri mà vẫn giữ an toàn cho mình.
Số này cũng nhiều, trong tương lai họ sẽ là người không
biết sợ.

Giờ tôi cũng sợ, như tôi đã nói, sợ vì cái sợ của người
khác. Mà những người như thế này ngày nay nhiều quá.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13720), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét