[video:http://www.youtube.com/watch?v=4pLdBJlQ28Y]
http://www.youtube.com/watch?v=4pLdBJlQ28Y
Mấy hôm trước, một lần tôi tình cờ vào trang mạng nghe
được bài hát <em>Chân trời màu tím</em> của cố nhạc sĩ
Trần Thiện Thanh. Bài hát đã mang một không khí tình yêu lãng
mạn vào khung cảnh chiến trường đầy ác liệt cam go của
đất nước Việt Nam trước năm 1975, thêm vào đó cả sân
khấu được bài trí toàn một màu tím đã gây một ấn tượng
khó phai trong tôi. Cái cơ duyên trong cuộc đời nhiều khi lại
bắt nguồn từ những sự tình cờ như thế. Vì rằng thường
thì người ta yêu mến bài hát vì nó phù hợp với tâm trạng,
mà ít khi để ý tác giả là ai, cho đến khi có một sự kiện
nào đó. Thì ra nhạc sĩ Trần Thiện Thanh cũng là tác giả của
nhiều bản tình ca nổi tiếng mà tôi ưa thích hồi trẻ như:
<em>Anh về với em, Chuyện hẹn hò, chiếc áo bà ba, Lâu đài
tình ái, Lời tình viết vội</em>...; đến lúc này thì tôi
thực sự dành hẳn tình cảm ngưỡng mộ cho người nhạc sĩ
tài hoa này.
<div class="boxright200"><img
src="http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_June/tho_nhattruong.jpg"
/></div>
Có một điều thú vị là tôi đã nhầm lẫn tên gọi khi thấy
trên các trang mạng ghi là: Nhật Trường – Trần Thiện Thanh.
Lúc đó tôi không hiểu lắm, cứ nghĩ đây là tên của hai
người hát chung hoặc là hai nhạc sĩ đồng sáng tác. Quả là
mình đã lầm, vì thực ra đây chỉ là tên của một người,
cùng là của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Vì khi trò chuyện với
chị Dáng Thơ (dangtho.blogspot.com) bên Australia thì mới được
chị cho biết điều này. Nhật Trường là nghệ danh mà nhạc
sĩ Trần Thiện Thanh sử dụng khi ca hát và biểu diễn. Rồi
chị Dáng Thơ lại gửi email cho tôi thông báo về buổi nhạc
hội tưởng niệm cố nhạc sĩ Trần Thiện Thanh tại Úc Châu
mà chị cũng là người tổ chức. Lúc này thì tôi mới hiểu
rõ hơn về người nhạc sĩ tài hoa này.
Cũng vì điều đó mà tôi liên tưởng đến một câu chuyện
xưa thú vị: Ấy là thời Tam Quốc, Lưu bị là người có hoài
bão mang lại thái bình cho thiên hạ. Đất nước loạn lạc vì
chiến tranh, sinh linh đồ thán, trong khi đó Lưu bị vẫn long
đong lận đận vì chưa tìm được người tài trợ giúp. Trong
giới nho sĩ ẩn dật người ta hay nói nhiều đến Ngoạ Long –
Phượng Sồ. Đây là tên của hai danh sĩ nổi tiếng lúc bấy
giờ: Ngoạ Long là Gia Cát Khổng Minh, Phượng Sồ là Bàng
Thống. Người ta đồn rằng, nếu có được một trong hai
người ấy thì sẽ thành đế nghiệp. Lưu Bị cũng nghe nói
vậy nhưng chưa biết Ngoạ Long – Phượng Sồ là ai, ông vẫn
cứ nghĩ đó là tên của một người. Cho đến khi ông gặp
được Từ Thứ (một mưu sĩ tài giỏi giúp đỡ nhiều cho Lưu
Bị) thì mới vỡ được lẽ. Khi biết được Lưu Bị có Từ
Thứ trợ giúp, Tào Tháo đã bắt giam lỏng mẹ để Từ Thứ
phải bỏ Lưu Bị mà về với mình. Là người con có hiếu, Từ
thứ đành từ biệt Lưu Bị để về Hứa Đô gặp mẹ. Trước
khi chia tay, Từ Thứ nói với Lưu Bị:
- Gần đây có một kỳ sĩ, sao chúa công không mời ra để mưu
nghiệp lớn?
Lưu Bị rơm rớm nước mắt hỏi:
- Người đó là ai? Tài năng so với ngài như thế nào?
Từ Thứ nói:
- Tài năng của tôi so với người ấy thì như đom đóm so với
mặt trăng vậy.
Lưu Bị lại hỏi:
- Tại sao ngài lại không mời ông ta giúp tôi luôn chứ, hay là
ngài muốn thoái thác thì mới nói như vậy?
Từ Thứ lại trả lời:
- Người đó không muốn đi đâu hết, chỉ có chúa công thành
tâm đích thân đến mời thì mới được.
Nghe thấy thế Lưu Bị mừng rỡ, vội hỏi:
- Thế quý danh của người ấy là gì?
- Tên người đó là Ngoạ Long. (Từ Thứ trả lời)
Lưu bị hỏi dồn:
- Ngoạ Long – Phượng Sồ?
Từ Thứ phì cười:
- Ngoạ Long – Phượng Sồ là tên của hai người. Ngoạ Long là
Gia Cát Khổng Minh, Phượng Sồ là Bàng Thống ở Giang Đông.
Chuyện là vậy, để hiểu và biết đến một người nhiều khi
phải cần đến cả cơ duyên nữa.
Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh cũng sáng tác nhiều bản tình ca cho
người lính, bản thân ông cũng thường mặc áo lính để ca
hát cho họ nghe. Những bản tình ca lính của ông mang lại không
khí lãng mạn vui tươi, chứ không hề mang tính kích động hận
thù. Rất nhiều người lính đã thuộc lòng những ca khúc của
ông, yêu nhạc cũng như con người ông – một người nghệ sĩ
tài hoa và có nhiều cống hiến cho cuộc đời.
Trần Thiện Thanh sinh năm 1942 tại Phan Thiết – Bình Thuận.
Người nhạc sĩ – ca sĩ từng là giáo viên trung học này mang
trong mình một tình cảm thiết tha đối với đất nước quê
hương. Cũng không lạ khi ông sáng tác và hát nhiều về đời
lính gian khổ, vì ông từng học trường hạ sĩ quan, đã từng
gắn bó nhiều với người lính. Các bài hát của ông như xoa
dịu đi những mất mát đau thương do chiến tranh mang lại, tạo
niềm hy vọng vào tương lai.
Những ngày này người ta lại tưởng nhớ nhiều đến ông –
người nhạc sĩ tài hoa. Nhiều bài hát của ông như: <em>Chân
trời màu tím, Biển mặn, Trên đỉnh mùa đông</em>... lại vang
lên trên các sân khấu ca nhạc. Và điều quan trọng hơn cả là
những bản tình ca bất hủ của ông đã để lại dư âm đẹp
trong lòng người những thế hệ hôm nay.
18.8.2012
<strong>Minh Văn</strong>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13864), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét