<div class="special_quote"><strong>Lời dịch giả</strong>
Mỗi trưa tôi thả bộ từ văn phòng đi ngang qua một cái cầu
để đến trung tâm shop. Cứ hai tuần thì có một cậu thanh
niên bị tật kém trí tuệ từ bẩm sinh đứng cuối cầu cầm
những tờ báo "Vấn Đề Lớn" (The Big Issue). Tờ báo này là
một thành viên của Mạng Lưới Báo Chí Lề Đường Thế Giới
(International Network of Street Papers) và cậu thanh niên ấy là một
trong khoảng 12.000 thành viên bán báo xuất thân là những
người vô gia cư hay những người khốn cùng rải khắp 40 quốc
gia trên thế giới.
Tôi mua báo của cậu ta mấy năm nay từ khi dời về văn phòng
mới và hiểu được ý nghĩa của tờ báo này. Tôi xin kể một
kỷ niệm khó quên khoảng mười tuần trước khi trời bắt
đầu vào đông, một ngày gió khá lạnh.
"Chào ông lần nữa! Có báo mới, còn tờ cuối"
"Anh có tiền thối 5 đô"
"May quá ông đưa tờ 10 đô nên tôi có 5 đô thối cho ông,
ông mà đưa tiền to hơn tôi không có tiền thối"
"Bán hết báo còn tờ cuối cùng mà không có tiền thối?"
"Ngày hôm nay đi bán báo tôi chỉ còn có 5 đô nên tôi lấy 2
tờ báo đi bán, bây giờ thì tôi có 10 đô, tôi có thể đi
lấy 4 tờ báo"
"Tôi xin lỗi anh trước nhá, tôi muốn nói thật lòng đây.
Tôi có thể cho anh mượn 20 đô làm vốn và với 10 đô của
anh, anh có thể lấy 12 tờ báo để bán"
"Tôi … tôi … tôi chưa .. chưa bao giờ mượn tiền của
khách hàng của tôi cả. Cám ơn lòng tốt của ông, thôi mình
cứ giữ như vầy nhé. Tôi cũng đi về hướng trung tâm shop
để lấy báo, ông không ngại nếu tôi có thể bước với ông
được chứ?"
"Ô không! Không! Tôi không ngại đâu. Thật ra bao lâu nay tôi
cũng muốn hỏi thăm anh về chuyện bán báo mà …"
Báo chí là con mắt thứ ba của nhân loại và cần sự tự do
để hoạt động. Cuộc đấu tranh tự do báo chí tại Việt Nam
sẽ thành công bằng đường lối ôn hòa. Khi tự do báo chí
trở thành hiện thực, tôi cũng ước ao Việt Nam sẽ có một
tờ báo là thành viên của Mạng Lưới Báo Chí Lề Đường
Thế Giới. Trong MẤY CHỤC NĂM QUA, đã có qúa nhiều người
bị cướp đi đất đai nhà cửa để trở thành những người
vô gia cư. Đức Phật Thích Ca và Ngài Dalai Lama hiện tại cũng
là người vô gia cư. Nhân số báo 412 (31 tháng 7 đến 13 tháng 8
năm 2012, báo ra hai tuần một lần) của tờ báo Vấn Đề Lớn
xuất bản tại Úc có bài phỏng vấn Ngài Dalai Lama với hình
bìa của Ngài và lời bìa "Làm Người - Ngài Dalai Lama nói về
tín ngưỡng, tự do và vô gia cư", tôi xin chia sẻ với mọi
người.
Mai Việt Tú
(Mai này nước Việt đẹp hơn)
10 tháng 8 năm 2012
PS. Có thể biết thêm chi tiết ở links:
The Big Issue – thebigissue.org.au
International Network of Street Papers – street-papers.org
</div>
<center>* * *</center>
<h2>Người Khôn Ngoan (The Wise Guy)</h2>
<em>Bởi Danielle Batist</em>
<em>Biên tập dịch vụ tin tức của Mạng Lưới Báo Chí Lề
Đường Thế Giới (International Network of Street Papers)</em>
Năm 1935, 77 năm trước, một trẻ thơ ra đời trong một gia
đình buôn ngựa ở ngôi làng Taktser miền đông của Tây Tạng.
Hai năm sau, cậu bé được tuyên bố là Ngài Dalai Lama luân hồi
thứ 14 – người lãnh đạo và lãnh đạo tinh thần của Tây
Tạng. Trong khoảng đời sống nô lệ của Ngài, Ngài Dalai Lama
và những người theo Ngài chịu đựng những trù dập dưới
bàn tay của chính phủ Trung Quốc, xâm chiếm toàn lãnh thổ
của Ngài vào thập niên 1950. Ngài sống lưu vong trên nửa thế
kỷ, dùng vị trí của Ngài để du hành toàn thế giới, loan
truyền thông điệp hòa bình và hòa giải. Năm 1989, Ngài được
trao giải Nobel Hòa Bình. Mặc dù Ngài rời bỏ chính trị vào
tháng Ba năm ngoái (mở đường cho cấu trúc quyền hành dân
chủ ở Tây Tạng trong tương lai), Ngài Dalai Lama vẫn là một
trong những lãnh đạo được tôn trọng nhất trong thời đại
của chúng ta. Trong một cuộc viếng thăm Anh Quốc, Ngài cho phép
một cuộc phỏng vấn đặc biệt với Danielle Batist từ Mạng
Lưới Báo Chí Lề Đường Thế Giới (International Network of
Street Papers), mà tờ báo Vấn Đề Lớn (The Big Issue của Úc) là
một thành viên.
<strong>Hỏi:</strong> Rất nhiều trong số 12.000 nhân viên bán báo
lề đường trong 40 quốc gia trên thế giới đang hoặc đã
từng vô gia cư. Đức Phật cũng vô gia cư phần lớn trong cuộc
đời và Ngài, cũng như nhiều người Tây Tạng, đã trải qua
gần hết cuộc đời sống lưu vong. Vô gia cư có ý nghĩa gì
đối với Ngài?
<strong>Đáp:</strong> Cho những người không có nhà, nó gần như
là họ không có một cái điểm tựa để từ đó tự quản lý
đời sống của mình. Họ không có điểm cắm neo. Thật là
buồn thảm. Nhưng nhìn rộng hơn, tôi muốn nói là cả hành tinh
này là nhà của chúng ta. Một cá nhân có thể khó khăn, nhưng
họ vẫn là một phần của xã hội loài người. Tôi thiết
nghĩ bẩm sinh của con người là nếu có người nào đó đang
khổ sở thì lại có một loại sốt sắng nào đó để giúp
giải quyết ra cái lo lắng mà chúng ta có. Do từ điểm nhìn
đó, cho những người vô gia cư … căn nhà to vẫn còn đó. Do
đó những người vô gia cư không nên cảm thấy thất vọng.
Trên một cái nhìn nào đó, tôi cũng là vô gia cư. Nhưng bị vô
gia cư đôi khi cũng hữu ích, bởi vì bạn sẽ nhận ra là trong
nhiều nơi chốn bạn có thể tìm ra căn nhà mới. Nếu bạn
chỉ có một nhà, trong một lối nhìn nào đó bạn có thể bị
kẹt cứng trong (căn nhà) đó.
<strong>Hỏi:</strong> Trong những năm gần đây trong phong trào báo
chí lề đường càng có thêm nhiều người bán báo mới như là
kết quả của suy thoái toàn cầu… Ngài nghĩ như thế nào
những giải pháp trợ giúp sự bất hạnh được thực hiện
bởi những chính phủ để giải quyết khủng hoảng này?
<strong>Đáp:</strong> Đây là tình trạng rất phức tạp. Chính
phủ có trách nhiệm cho toàn quốc gia, do đó những giải pháp
đều cần thiết. Nhưng nếu bạn có cái nhìn tổng diện,
những nguyên nhân thật sự của những khó khăn hiện tại bắt
đầu với những chính phủ quá khứ và một số công ty. Tôi
thiết nghĩ, không có một kế hoạch đúng đắn được hoạch
định, họ một cách đơn giản chỉ quan tâm về những lợi
lộc ngay bây giờ và không quan tâm về những hậu quả lâu
dài… Thật là phức tạp. Có đi đường nào chăng nữa, đối
với hàng ngàn người, đời sống của họ gần như con số
không, mà thật là rất, rất, rất buồn thảm. Nhưng rồi thì,
tôi không biết làm thế nào để khắc phục những vấn đề
này.
Mỗi khi tôi gặp người mà đang trong tình trạng khó khăn, tôi
luôn luôn chia sẻ với họ (sự suy nghĩ rằng là), mặc dù có
nhiều khó khăn, như một con người bạn nên tiếp tục giữ
lòng tự tin và cố gắng. Bởi vì một số khó khăn, nếu bạn
mất hoàn toàn lòng tự tin, hy vọng và ước muốn, thì chắc
chắn rằng sự khó khăn sẽ tiếp tục và dẫn đến tai ách
thật sự. Do đó rất, rất là thiết yếu tiếp tục giữ hy
vọng và ý chí.
<strong>Hỏi:</strong> Ngài hay thường nói về hoàn cảnh riêng
của Ngài mà điều quan trọng là tiếp tục giữ hy vọng. Trong
hồi ký của Ngài, <em>Freedom in Exile</em> (1991) (Tự do trong lưu
vong), Ngài viết rằng, trở về quá khứ xa như 1953, Ngài tin
tưởng rằng "bất cứ những thứ xấu xa đến đâu đi nữa,
chúng sẽ chắc chắn trở nên tốt hơn". Dựa vào tình trạng
hiện tại ở Tây Tạng, Ngài làm thế nào để thành công
được?
<strong>Đáp:</strong> Trong trường hợp riêng của tôi, tại tuổi
16, tôi mất tự do. Khó khăn đã bắt đầu. Và rồi thì, tại
tuổi 24, tôi mất nước của tôi. Hơn 52 năm qua, đã có nhiều
vấn đề. Những tin tức trong nước tôi hầu hết rất thương
tâm. Lúc này, dân Tây Tạng đặt tin tưởng vào tôi – tin
tưởng và hy vọng. Tôi không làm gì nhiều được, nên đôi khi
tôi thật sự cảm thấy tuyệt vọng và liều mạng. Nhưng rồi
thì … thật là khá hơn để tiếp tục giữ thái độ nhiệt
tình và lạc quan, hơn là hoàn toàn mất hy vọng. Chả có ích
gì cả. Do đó đối với những người khác tôi cũng nhắn nhủ
rằng là bất cứ khó khăn như thế nào đi nữa, chúng ta nên
tiếp tục giữ lòng tự tin và ý chí của chúng ta.
<strong>Hỏi:</strong> Khi người ta rơi vào những lúc khó khăn,
kể cả trong nước của Ngài, làm thế nào Ngài không để cảm
xúc giận dữ, bức xúc và ghen ghét chiếm lĩnh?
<strong>Đáp:</strong> Cảm xúc của chúng ta là một cái kiểm
soát chính qua sự thông minh của chúng ta. Trên mức độ trí
tuệ, chúng ta phân tách mỗi hoàn cảnh. Nếu một hoàn cảnh xem
như là chúng ta có thể vượt qua được, thì không cần phải
lo lắng. Nếu không có con đường nào để vượt qua được,
thì lo lắng nhiều cũng vô ích, thường thường lo lắng đem
đến bực bội và bực bội đưa đến giận dữ. Do đó tốt
hơn luôn luôn đừng lo lắng nhiều quá … Tôi nghĩ hoặc là
Thượng Đế tạo ra hay thiên nhiên tạo ra, cảm xúc đôi khi là
rất vấn nạn. Do đó Thượng Đế hay thiên nhiên cũng cho chúng
ta một loại chống đỡ, đấy là sự thông minh. Khi thú vật
đối diện với một vấn đề, chúng ngã gục và bất tỉnh.
Nhưng loài người chúng ta, bởi vì sự thông minh của chúng ta,
chúng ta có cách phân định và đo lường phản ứng của chúng
ta.
<strong>Hỏi:</strong> Trong hồi ký của Ngài, Ngài đổ thừa báo
chí nhà nước Trung Quốc lừa dối mọi người bằng cách hầu
như thông tin không đúng tình trạng ở Tây Tạng từ thập niên
1950 đến nay. Chức năng của báo chí độc lập ngày nay quan
trọng như thế nào?
<strong>Đáp:</strong> Cực kỳ quan trọng. Báo chí, như tôi thấy,
gần như là con mắt thứ ba. Ngay bây giờ, đôi khi chính con
mắt thứ ba cũng chút thiên vị! (Ngài cười) Đấy là vấn
đề. Nếu báo chí đầu tiên phân tích khách quan và rồi thông
tin tới dân chúng và làm thành câu chuyện để mọi người
biết, thì chức năng của họ cực kỳ hữu ích và rất hữu
hiệu. Khi tôi gặp nhà báo, tôi bảo họ rằng họ nên có cái
lỗ mũi dài và điều tra mọi mặt … Họ phải điều tra cặn
kẽ để kiếm ra thực tế như thế nào. Mọi người có quyền
biết thực tại, nhất là ở những quốc gia dân chủ. Báo chí
nên… trình bày những kết quả kiếm ra một cách khách quan,
không có cái nhìn thiên vị, và thông báo cho công chúng.
<strong>Hỏi:</strong> Báo lề đường thông thường thông tin
những vấn đề không được đề cập đến. Những câu chuyện
gì liên hệ với quốc gia của Ngài cần được nói đến?
<strong>Đáp:</strong> Bản chất rất tự nhiên của đấu tranh ở
Tây Tạng là hoàn toàn bất bạo động và gần như trong tinh
thần hòa giải. Do đó, sự đấu tranh của chúng tôi cần sự
ủng hộ của thế giới rộng rãi. Nó phải thành công, bởi vì
nếu nó thất bại nó sẽ khuyến khích người ta dùng phương
pháp khác, kể cả vũ lực và bạo động. Một số khía cạnh
của câu chuyện Tây Tạng không chỉ là vấn đề chính trị,
mà là vấn đề môi trường. Vùng Cao Nguyên Tây Tạng đóng
một vai trò quan trọng trong hâm nóng toàn cầu. Gần như toàn
thể các sông ngòi chính trong vùng đó của thế giới gia tăng
trên Cao Nguyên Tây Tạng, do đó duy trì môi sinh của Tây Tạng
không chỉ cho quyền lợi của Tây Tạng. Hơn một tỉ mạng
sống người ta tùy thuộc vào những con sông này.
Một ưu tiên nhất là duy trì văn hóa của Tây Tạng, là văn
hóa của hòa bình, bất bạo động và tính thương người. Nó
không chỉ là một văn hóa cổ, những cũng còn thích hợp cho
thế giới ngày nay. Chúng ta càng ngày càng sống trong thế giới
vật chất, tất cả chỉ là chủ nghĩa thực dụng, Và, hiện
tại có vấn đề về đạo đức, đôi khi đưa đến bạo
động, nhất là trong giới trẻ. Mỗi khi họ đối diện vấn
đề, phản ứng của một số người trở nên bạo hành hơn.
<strong>Hỏi:</strong> Có phải những cơn nổi loạn ở Anh Quốc
tháng Tám năm ngoái là một thí dụ của nó?
<strong>Đáp:</strong> Đúng. Đầu tiên khi tôi nghe nó qua BBC, tôi
sốc. Tôi xem người Anh trưởng thành hơn và hòa hoãn hơn. Nó
chứng tỏ rằng bạn không nên cứ hưởng và xem như đồ
được cho… Bây giờ chúng ta phải suy nghĩ nghiêm trọng hơn
về xã hội của chúng ta và môi trường văn hóa.
<strong>Hỏi:</strong> Ngài có 4,6 triệu tín đồ trên Twitter và 4
triệu kẻ ngưỡng mộ trên Facebook, và nhiều người thảo
luận ý kiến và lời giảng của Ngài trên mạng. Một trong
những lời giảng qua Twitter nói: "Tôi càng ngày càng tin rằng
đã đến thời điểm để kiếm ra một cách suy nghĩ về tín
ngưỡng và đạo đức qua khỏi cả tôn giáo một cách hoàn
toàn." Tại sao Ngài tin tưởng như thế?
<strong>Đáp:</strong> Dĩ nhiên, trong 7 tỉ người có một phần
lớn không quan tâm đến tôn giáo. Và trong nhóm tín đồ theo
đạo, có một phần lớn không nghiêm túc về đạo. Đối với
nhiều người, tín ngưỡng đã trở thành sự cầu nguyện mỗi
ngày, nhưng nó không được làm một cách nghiêm túc. Thực
trạng là họ đi nhà thờ hay chùa vào chủ nhật không có nghĩa
lý gì nhiều. Họ khấn nguyện Phật hay cầu nguyện Chúa, nhưng
trong đời sống thật sự họ không ngại … tạo ra bất công
lý, nói láo, tham nhũng, xách nhiễu và lừa gạt. Những hành vi
như thế, tôi nghĩ, đi ngược lại với mọi tôn giáo và những
lời giảng dạy cổ truyền. Đấy chứng tỏ rằng một nhóm
theo đạo lại thiếu nhận thức về tội lỗi.
Những lời giảng và đạo đức tôn giáo cổ truyền rất hữu
ích cho bất cứ ai. Những ai hành đạo không nghiêm túc sẽ
thiếu kiến thức này, và tín ngưỡng không còn phù hợp với
đời sống của họ. Do đó chúng ta cần phải có cách để lan
tỏa những nhận thức tội lỗi mà luân lý đạo đức làm
nền tảng cho cuộc sống hạnh phúc. Nó đều đúng cho mức
độ cá nhân, gia đình, cộng đồng và nhân loại. Đây là cái
chung cho tất cả tôn giáo chính và truyền thống, kể cả
những người không theo đạo. Mọi người đều muốn hạnh
phúc và có một gia đình hạnh phúc.
Rất nhiều người có thái độ rằng là nếu họ có tiền
hoặc quyền lực, cuộc đời của họ trở nên có ý nghĩa và
làm họ hạnh phúc. Đấy là một lỗi lầm. Hạnh phúc hay đau
đớn là một phần của tâm trí; chúng chỉ là kinh nghiệm tâm
thần. Cái cách thật sự để giảm đau đớn và buồn thảm và
gia tăng hạnh phúc và vui mừng phải được tìm thấy qua sự
huấn luyện tâm thần. Một số bạn của tôi rất giàu, họ có
rất nhiều tiền. Và dĩ nhiên, họ giàu có, và họ cũng có
ảnh hưởng lớn trong xã hội. Nhưng khía cạnh là một con
người, họ đang không có hạnh phúc … Tiền bạc, phù hoa và
quyền lực không đủ là nguồn cội của hạnh phúc.
<strong>Hỏi:</strong> Từ 2009, khi cuộc tự thiêu đầu tiên xảy
ra ở Tây Tạng, hơn 40 người đã tự thiêu để phản đối
sự cai trị của Trung Quốc ở Tây Tạng. Trung Quốc phản ứng
lại bằng cách ngăn cản sự đi lại của người nước ngoài
đến Tây Tạng. Ngài cảm thấy như thế nào về sự kiện một
số công dân của Ngài đi đến cực đoan như thế để tạo
tiếng nói? Và Trung Quốc đã che đậy những chống đối hữu
hiệu không?
<strong>Đáp:</strong> Những chế độ độc tài, kể cả Trung
Quốc, tối thiểu trong vài thập niên qua, đã áp đặt quá
nhiều bằng sự man rợ. Sợ hãi và bất tín đã trở thành
một phần của đòi sống của họ. Do đó, họ luôn luôn cố
gắng che đậy hiện thực. Cả 1,3 tỉ người Trung Quốc đều
có quyền biết về hiện thực. Và một khi tất cả mọi
người ấy biết về hiện thực của tình trạng của họ, họ
cũng có khả năng nhận xét cái đúng cái sai. Đấy là tại sao
kiểm duyệt là bất đạo đức. Nhưng nó vẫn xảy ra mỗi
ngày. Trong thời gian dài, nó sẽ có hại cho họ, bởi vì để
cho chính phủ Trung Quốc có một vai trò xây dựng hơn ở mức
độ toàn cầu, lòng tin và sự kính trọng đến từ thế giới
cũng cần thiết. Kiểm duyệt và ngăn chặn (người đi lại)
rất có hại cho sự phát triển lòng tin và sự kính trọng. Do
đó tôi hy vọng rằng, sau cùng, lãnh đạo Trung Quốc sẽ nhận
ra rằng những phương pháp như thế rất thiển cận, hẹp hòi
và vô lý… và rồi họ sẽ thay đổi.
Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo, (đã nói) nhiều lần rằng
Trung Quốc cần cải tổ chính trị, và ông ta ngay cả đề cập
rằng Trung Quốc cần dân chủ kiểu Tây phương. Đấy là kể
cả tự do và tự do thông tin và minh bạch. Tôi hy vọng sau cùng
cũng có thay đổi. Đấy là cái lợi cho họ, mà rất quan trọng
cho họ nhận thấy.
Cái vụ (tự thiêu) ấy xảy ra ở Tây Tạng dĩ nhiên rất rất
buồn thảm. Một đằng nó cho thấy dân Tây Tạng rất tin
tưởng vào bất bạo động. Họ không muốn làm hại người
khác, cho nên họ tự hại mình. Nó chứng tỏ sự liều lĩnh.
Không còn nghi ngờ gì nữa. Về cái đúng và sai… Đầu tiên,
đấy là vấn đề chính trị nhậy cảm. Nhưng từ cái nhìn
của người đạo Phật, mỗi hành động, tích cực hay tiêu
cực, hoàn toàn tùy thuộc vào sự thúc đẩy. Đối với những
người có động cơ rộng lượng hơn của một niềm tin chân
thành (trong đạo Phật) thì nó khác. Nhưng lúc này, nó lại bị
thúc đẩy bởi sự giận dữ và oán ghét, và một cách căn
bản nó thì tiêu cực. Chúng ta không thể tổng hóa được;
chúng ta phải nhìn từng trường hợp một dưới cái nhìn của
người Phật giáo. Nhưng khía cạnh chính trị, tôi luôn luôn xem
người Tây Tạng ở trong nước như là người sếp của tôi.
Trong 52 năm vừa qua, tôi tự xem tôi là phát ngôn viên tự do
của dân Tây Tạng. Do đó từ mức độ ấy, tôi không có
quyền phán xét hoạt động của sếp.
<strong>Hỏi:</strong> Ngài đã đề cập đến những kinh nghiệm
vô giá mà Ngài có khi Ngài giả dạng trong khi đi lại. Ngài nói
rằng đấy là cơ hội để tìm ra "đời sống thật sự như
thế nào" của những người dân của Ngài. Ngài đã sống lưu
vong trên 50 năm và đã trở thành một nhân vật được xem là
quan trọng nhất toàn cầu. Làm thế nào Ngài giữ liên lạc
với đời sống của những người dân thường?
<strong>Đáp:</strong> Trong Tây Tạng, có vài lần trong khi đi lại
tôi trà trộn với dân thường. Một số người hỏi tôi:
"Dalai Lama ở đâu?" Tôi bảo họ: "Dalai Lama ở đằng kia
kìa." Rồi, sau đó, tôi tham gia một cuộc mít tinh và tôi
nhận ra một người đàn bà mà tôi nói chuyện lúc giả dạng.
Khi bà ta nhìn mặt tôi và nhận ra đấy là cùng một người,
bà ta không tin nổi. (cười) Những thứ ấy rất vui nhộn.
Động cơ chính của tôi trà trộn với họ để cập nhật
thông tin rõ ràng về những gì đang xảy ra. Khi người ta biết
bạn là Dalai Lama họ có thể không thẳng thắn.
Sống trong một nước tự do, tiếp xúc của tôi với mọi
người thì cởi mở. Tôi cố gắng tiếp xúc với mọi người
trên mức độ là cùng là loài người. Và từ những phản ứng
của những khán thính giả tôi gặp ngày nay, hình như họ cũng
có cái loại ứng xử như thế đối với tôi. Nó có ý nghĩa
là tôi cập nhật được thông tin đúng đắn và một hình ảnh
thật sự của hiện thực. Trong quá khứ, ngay cả nhân viên
của tôi trả lời cũng không rõ ràng lắm nếu tôi hỏi họ
về một cái gì đó. Do đó tôi luôn luôn hỏi mấy người quét
dọn, không học thức, vô tội vạ. Họ sẽ luôn luôn nói với
tôi bất cứ cái gì họ nghe được một cách ngay thẳng, kể
cả những chỉ trích về … một số nhân viên cao cấp và
thầy tu cao cấp. Họ không ngại ngùng nói cho tôi những thứ
tiêu cực như thế. (cười)
<strong>Hỏi:</strong> Những nhân viên vòng thế giới đối diện
với những khó khăn xã hội và kinh tế khác nhau, nhưng khi
được hỏi cái gì khó khăn nhất, câu trả lời thông thường
của họ là sự cô đơn. Hành trình đã kiếm ra Ngài là Dalai
Lama thứ 14 khi Ngài chỉ có hai tuổi; Ngài đã sống thuở ấu
thơ chung quanh toàn người lớn trong những chùa chiền … Với
kinh nghiệm bản thân của Ngài về cô đơn, Ngài có những
khuyên nhủ gì?
<strong>Đáp:</strong> Nếu tôi chỉ nghĩ cho bản thân tôi "Tôi
là một người Tây Tạng" hoặc "Tôi là một Phật tử",
rằng, trong đó nó tự tạo ra một loại khoảng cách. Do đó
tôi tự bảo tôi "Quên nó đi, tôi là một con người, một
trong 7 tỉ người." Khi nói như thế, chúng ta tức thì trở
nên gần nhau hơn. Nếu người ta cứ đặt tầm quan trọng lên
hoàn cảnh của họ bằng cách suy nghĩ "Tôi nghèo" hoặc
"Tôi vô gia cư" hoặc "Tôi đang trong hoàn cảnh khó khăn",
họ đã đặt tầm quan trọng quá nhiều trên một mức độ
thứ hai. Đây cũng là một hiện thực, nhưng một hiện thực
khác mà chúng ta đều là người, một trong 7 tỉ người của
hành tinh này. Tôi biết rằng trong một cảm giác thiết thực
nó không có ích nhiều lắm nhưng, khía cạnh cảm xúc, nó rất
có ích.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13754), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét