John Lee - Đạp đổ Trường Thành láo khoét của Trung Quốc

Tuần qua, nhiều người có tiếng tăm tại Úc đã lên tiếng
thúc dục Washington nên làm quen với thực tế là Trung Quốc
chắc chắn sẽ tái lập vị thế mà họ có từ lâu trước khi
Hoa Kỳ có mặt, đó là quốc gia Á châu hùng mạnh nhất trong
khu vực.

Nhiều chiến lược gia như ông Hugh White và cựu thủ tướng Úc
ông Paul Keating, người giới thiệu cuốn Chọn lựa Trung quốc
(<em>The China Choice</em>) của ông White, đều đặt câu hỏi là
liệu những cường quốc trong khu vực có thể điều chỉnh
bản thân trước việc Trung quốc tái lập vị thế cường
quốc kinh tế và quân sự.

Đây là một câu hỏi hợp thời và hợp lý. Nhưng điều quan
trọng không kém đó là liệu đảng Cộng Sản Trung quốc có
thể tự điều chỉnh với sự trỗi dậy của Trung Quốc.
Điều quan trọng nhất là họ phải chấp nhận những dữ kiện
lịch sử của Trung Quốc do họ tự chọn cho phù hợp với lợi
ích riêng của đảng tự nó là hàng rào ngăn cản đối với
tương lai hợp tác và ổn định trong khu vực.

Đảng Cộng sản Trung quốc đã chi tiêu hàng triệu đô la để
viết lại cũng như tuyên truyền lịch sử của sự trỗi dậy
và suy tàn của Nhà Thanh (từ năm 1644 đến năm 1912), trước khi
nước Cộng hòa Nhân dân Trung quốc ra đời từ 1949 tới nay
dưới sự lãnh đạo của đảng. Nội dung căn bản của giai
đoan lịch sử này là một nước Trung hoa vĩ đại đã bị
khuất phục một cách nhục nhã bởi ngoại quốc, trước hết
là đế quốc Anh trong những năm 1880 và sau đó đến đế quốc
Nhật.

Nhiều chiến lược gia Trung Quốc lý luận rằng Hoa Kỳ và
đồng minh sẽ lại làm nhục Trung Quốc nếu họ tiếp tục
trỗi dậy. Với lý luận này, họ cho rằng chỉ có một đảng
Cộng Sản vững mạnh và tự hào mới có thể ngăn ngừa một
đất nước với 5000 ngàn năm văn hiến khỏi sự chi phối và
chiếm đoạt của ngoại quốc.

Ngay cả khi những yếu kém của quốc gia này từ năm 1949 về
sau phần lớn là do họ tự tạo nên dưới thời Mao Trạch
Đông, thì những cuộc chiến do ngoại quốc tiến hành chống
lại nhà Thanh đúng là những sự kiện lịch sử.

Nhưng quan điểm cho rằng Trung Quốc đã phải tranh đấu
thường xuyên và bền bỉ chống lại tham vọng nước ngoài
trong nhiều thiên niên kỷ là một sự suy diễn lịch sử một
cách sai lệch.

Thực tế thì quốc gia mà ngay nay được gọi là Trung Quốc đã
phải kinh qua 2000 cuộc chiến trong suốn 5000 năm lịch sử. Để
chứng minh điều này, hãy lấy thí dụ nhà Minh (1368-1644) do
một thủ lãnh người Hán nổi dậy lập nên, đã luôn luôn bị
bộ tộc Mãn Thanh từ phương Bắc tấn công và sau cùng đánh
bại, sau đó lập nên nhà Thanh vào năm 1644.

Đến khi nhà Thanh sụp đổ vào năm 1912, triều đại phong kiến
này đã mang có thêm 4 triệu cây số vuông tức là gấp đôi
số diện tích mà họ chiếm được khi đánh bại nhà Minh.

Lý luận cho rằng Trung Quốc bất biến và những triều đại
phong kiến của họ chẳng hề bành trướng lãnh thổ là lối
lý luận cùn. Cũng như bao đế quốc khác, bành trướng lãnh
thổ là một diễn tiến liên tục, đẫm máu và cơ hội.

Khi Mao cướp chính quyền vào năm 1949, mục đích của ông ta là
tái lập một "Trung quốc vĩ đại hơn" thời nhà Thanh và ông ta
đã tùy tiện tạo ra một huyền thoại rằng toàn bộ đế
quốc Mãn châu là lãnh thổ lâu đời và liên tục của Trung
Quốc. Sau cái gọi là giải phóng không đổ máu Cộng hòa Đông
Thổ Nhĩ Cán bây (giờ gọi là Tân cương) vào năm 1949 và cuộc
xâm lăng Tây tạng vào năm 1950, mục đích của ông ta đã
thành, và đã nâng lãnh thổ Trung quốc lên thêm một phần ba
nữa.

Không có ngoại quốc trọng yếu nào tranh chấp với Trung Quốc
về chủ quyền của Tây Tạng và Tân Cương, chỉ có sự đối
đãi tồi tệ của Bắc Kinh với lại các sắc dân thiểu số,
cùng với đàn áp tự do tôn giáo ở đây. Vấn đề ở đây
là quyền cai trị của Cộng hòa Nhân dân Trung hoa trên lãnh
thổ "Trung quốc vĩ đại hơn" đã được chấp nhận rộng rãi,
ổn định và không tranh cãi. Từ dầu thập niên 1990, thực tế
thì những "thế lực thù nghịch ngoại quốc" đã đóng vai trò
rất lớn trong việc giúp kinh tế Trung quốc tăng trưởng theo
cách hai bên cùng có lợi.

Ý nghĩ cho rằng thế lực ngoại bang chẳng hạn như Hoa kỳ đã
vẫn sẵn sàng và sẽ ngăn chặn đảng (CSTQ) không cho họ hoàn
thành cái gọi là sứ mạng lịch sử của họ để tái lập
một Trung quốc vĩ đại chỉ là một ngụy tạo thuận lợi
nhằm để củng cố vị thế của đảng trong nước.

Trên thực tế, và ngoại trừ mục tiêu xóa bỏ di sản Quốc
Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch bằng cách thu hồi quốc
đảo dân chủ và thịnh vượng Đài Loan, thì Đảng CSTQ đã
hoàn thành sứ mạng lịch sử mà họ tự đặt ra, mà chẳng có
sự phản kháng nào từ những cường quốc bên ngoài.

Trung Quốc đang vươn lên trong bối cảnh bên ngoài lành mạnh
và ổn định nhất so với vài trăm năm trở lại đây. Những
câu chuyện lịch sử sai lệch trong bối cảnh này trở nên nguy
hiểm vì nó khuyến khích cảm giác nhục nhã không có thật và
phóng đại quá đáng cảm giác dễ bị tổn thương cũng như
mong muốn đòi hỏi công bằng. Ví dụ, những tuyên bố chủ
quyền của Trung Quốc đối với hơn 4/5 biển Đông được thúc
đẩy bởi thèm khát loại bỏ khả năng nước ngoài ngăn chặn
tầu thương mại cập cảng của nó.

Các công ty tài nguyên do nhà nước quản lý ở Trung Quốc cũng
đang nhòm ngó thềm lục địa giàu khí đốt này, chi phối bởi
cảm giác bất an tức thời về an ninh năng lượng, và sự hoang
tưởng rằng Trung Quốc luôn phải được ưu tiên hàng đầu.

Tất cả những điều này đều được thúc đẩy bởi một
cảm giác giả tạo rằng Trung Quốc đang đơn giản là khôi
phục lại trật tự đã có từ ngàn năm nay, bỏ qua thực tế
rằng quốc gia tự phong cho mình là "Trung Quốc" [quốc gia nằm
ở trung tâm] này chỉ là một trong rất nhiều quốc gia và nền
chính trị trong lịch sử có mối quan tâm lâu dài tới biển
Đông.

Điều đáng chú ý là mọi cường quốc hiện nay và tương lai
của Châu Á - Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Việt Nam, Indonesia
và Úc - vẫn tiếp tục lo ngại Trung Quốc và mong muốn Mỹ
đóng một vai trò chiến lược quan trọng trong khu vực.

Có thể Hoa Kỳ sẽ cần phương án tiếp cận mới nếu Trung
Quốc tiếp tục trỗi dậy nhanh chóng trong thập niên tới,
điều có lẽ còn khó đoán. Nhưng tư tưởng của Trung Quốc
cũng cần phải thay đổi. Vì lợi ích của sự hợp tác và ổn
định trong tương lai, điều khó khăn và cũng rất quan trọng
đầu tiên là Đảng CSTQ phải sửa đổi và điều chỉnh lại
phiên bản lịch sử không chính xác và nhằm mục đích phục
vụ ý đồ riêng của mình này!
____________________

John Lee là phó giáo sư Học viên An ninh Thế giới tại Đại
học Sydney. Ông đồng thời là thành viên của the Michael Hintze
và học giả luân lưu của the Hudson Institute in Washington, DC. John
LEE là bình luận gia của đài ABC và báo The Australian.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13828), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét