John Hung Tran - Dạy trẻ em thật khó

Chúng ta đều có thể đông tình rằng giáo dục ở Việt Nam
còn một quãng đường dài với nhiều vấn đề để đạt
được mức độ tiên tiến. Chúng ta cũng có thể sẽ phải
dành ra hàng ngày trời để phân tích về những vấn đề đó,
từ các khóa học cho đến những giáo viên không đủ tiêu
chuẩn, hay cung cách học thuộc lòng vốn đã trở thành một
phần không thể thiếu, nhưng đó chưa phải là tất cả. Nếu
như bạn từng ngồi trong ghế nhà trường ở Việt Nam, chắc
bạn cũng sẽ hiểu rằng việc dạy và học mang nặng tính ép
buộc, những gì giáo viên nói sẽ trở thành tiêu chuẩn, bỏ
qua việc đúng hay sai. Và trong một hệ thống như thế, học
sinh có ít cơ hội để phát triển kĩ năng suy nghĩ đa chiều
cũng như khả năng độc lập. Đó, lại là những điều giúp
kích thích sự tò mò và trí tưởng tượng của học sinh.

<center><img
src="http://www.teachtoi.com/wp-content/uploads/2012/06/252231_10151058909809994_1057269313_n.jpg"
width="550px" /></center>

Tiếng trống trường đã điểm… "tùng, tùng, tùng". Tôi
muốn giới thiệu với mọi người một người đàn ông đang
có những cố gắng cải tiến hệ thống giáo dục ấy với hi
vọng sẽ thúc đẩy và xây dựng sự tự tin cho những học sinh
mà anh đang dạy, tất cả đều là các em từ 5-12 tuổi. Trương
Hùng dạy ngay tại căn nhà khiêm tốn của anh ở Thanh Hóa với
gần 200 học sinh, và những bậc phụ huynh trong vùng thì đều
biết đến anh. Sáu ngày hàng tuần, anh dạy năm lớp từ 7h30
đến 11h30 sáng và từ 2h đến 9h tối. Mặc dù dạy chính là
tiếng Anh nhưng anh cũng hi vọng sẽ trang bị cho học sinh của
mình những kĩ năng sống để các em có thể sẵn sàng bước ra
đời sau này.

Tôi đến với lớp học của anh qua lời giới thiệu của một
giáo sư khá nổi tiếng tại Thanh Hóa, và tôi được cô cho ở
nhờ vài ngày. Mặc dù chưa từng gặp anh Hùng bao giờ nhưng cô
nói rằng lớp học của anh rất bổ ích đối với học sinh
nhỏ tuổi. "Các em đến lớp và không muốn về nhà. Tất cả
các phụ huynh có con học ở đấy đều nói rằng anh ấy rất
tuyệt vời."

Và tôi được tận mắt chứng kiến kết quả của cách giáo
dục đó. Tất cả những học sinh của anh đều đến chào tôi,
với một sự tự tin hiếm gặp ở những đứa trẻ Việt Nam
thường được cha mẹ bảo vệ, giữ gìn quá kĩ càng. Anh cũng
giới thiệu tôi với các em, và nói với các em rằng đây là
cơ hội để các em có thể hiểu hơn về thế giới bên ngoài,
hãy hỏi bất cứ điều gì. Và các em làm thế, tôi đã dành
một tiếng đồng hồ đầu tiên chia sẻ với các em tất cả
mọi thứ từ TV, thể thao, du lịch, đến chuyện tình yêu của
tôi và nhiều vấn đề khác nữa. Các em cũng chia sẻ với tôi
về chuyến đi tình nguyện đến một vùng dành cho người già
và người khuyết tật không nơi cơ nhỡ. Một cô bé mới chỉ
8 tuổi nói với tôi rằng em cảm thấy thật tốt khi giúp đỡ
những người khác.

Cuối cùng chúng tôi cũng bắt đầu học tiếng Anh, và phải
nói rằng tiếng Anh của các em còn hạn chế, tuy nhiên các em
lại biết khá nhiều tính từ. "How are you (em thấy thế
nào)?" – Tôi hỏi một em, khá ngạc nhiên khi em trả lời
rằng: "I'm hot and tired (Em thấy nóng và mệt)". Nếu như
hỏi 9 trong số 10 học sinh Việt Nam câu hỏi này, có lẽ không
cần nói cũng biết câu trả lời là "I'm fine, thank you (Tôi
khỏe, cảm ơn)", bởi vì các em được dạy để nhớ và học
thuộc. Ở Việt Nam, mọi người cố gắng giấu đi thực tế
và chỉ muốn đưa ra cái tốt. Anh Hùng nói rằng đối với
trẻ em, dạy chúng biết cách thể hiện trung thực là rất quan
trọng và anh tạo ra môi trường để chúng làm thế. Lớp học
thực hành của các em có 2 bảng bóng rổ, những bức ảnh về
các hoạt động ngoài trời, những chiếc ghế nhỏ nhắn thay
vì bàn, và một chiếc máy tính nối với màn hình TV để anh
có thể cho các em xem youtube, các bài học cũng như các nguồn
kiến thức khác.

Tôi đến lớp vào buổi sáng sớm, lúc 7h30, tôi định giúp anh
dạy một lớp, nhưng rồi đến tận 6h30 tôi mới hoàn thành
công việc, và cảm thấy rất là vất vả, kiệt sức. Nếu như
bạn từng dạy trẻ em, bạn sẽ hiểu công việc này mệt mỏi
thế nào và tôi rất khâm phục những gì anh đang làm. Ở một
đất nước đang phát triển, đang muốn có tiếng nói trên thế
giới, tôi chỉ có thể hi vọng rằng mô hình này sẽ được
đưa vào hệ thống giáo dục. Nếu như chúng ta muốn Việt Nam
tiến xa hơn, chúng ta cần tạo ra một thế hệ biết luôn tò
mò với kiến thức và dám mơ ước.

<center><img src="http://www.teachtoi.com/wp-content/uploads/2012/06/1.jpg"
width="550px"/></center>

<center><img src="http://www.teachtoi.com/wp-content/uploads/2012/06/3.jpg"
width="550px"/></center>

<center><img src="http://www.teachtoi.com/wp-content/uploads/2012/06/2.jpg"
width="550px"/></center>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/14070), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét