Bình Minh - Nhà giáo Đinh Đăng Định: Nhà đấu tranh cô đơn

Ngày 9/8/2012 các báo đồng loạt đưa tin nhà giáo Đinh Đăng
Định bị đưa ra xét xử tại tòa án tỉnh Đắk Nông, với
cáo buộc "Truyên truyền chống phá Nhà nước" theo điều 88 Bộ
luật hình sự. Nhà giáo Đinh Đăng Định bị bắt giữ một
cách thô bạo sau khi gửi đi nhiều bài viết thể hiện quan
điểm bất đồng với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản,
kêu gọi dân chủ, đa nguyên.

Bà Đặng Thị Dinh, vợ nhà giáo Đinh Đăng Định cho biết vì
gia đình rất khó khăn, không có điều kiện mời luật sư nên
nhà giáo Đinh Đăng Định tự đứng ra bào chữa trước tòa.

Hai dòng lệ tôi bất giác chảy dài. Những ngày tù tội xa xưa
lần lượt hiện ra rõ mồn một. Những ngày ấy, những ngày
chưa có thông tin internet, chưa có những đồng cảm trong phản
kháng, cái thời của bao cấp nghèo khó năm nào... chúng tôi -
những người tù không bản án, là những đứa con ghẻ lạnh
của chủ nghĩa xã hội, đã bị bỏ quên ruồng rẫy ngay chính
trên quê hương xứ sở của mình.

Âm thầm trong bốn bức tường giam ẩm mục, cắn răng nhận
chịu những trận đòn tra tấn hàng ngày hàng giờ, tôi thèm và
rất thèm được nghe một tin "yểm trợ đồng hành" từ bên
ngoài đưa vào. Tôi không có thân nhân để được thăm viếng
an ủi, vì tôi đã cách ly hẳn với gia đình từ lúc tôi quyết
định là "con ngựa chứng" để không liên lụy đến người
thân bạn bè.

Phải nói tôi rất cô đơn, cô đơn không vì không người thân
bên cạnh, nhưng cô đơn vì sự lạnh nhạt của những người
chung quanh. Càng cô đơn sự trăn trở càng bùng vỡ, những trăn
trở về đất nước, trăn trở cho những vô cảm, tôi không
còn một cái phao nào để bám víu ngoài một động lực đã
vực tôi đứng dậy từ thiên đàng XHCN: sống cho đáng sống...

Tôi biết anh đang rất cô đơn, cộng thêm vào nỗi cô đơn là
những xót xa cho gia đình. Với thời đại tin học, sự thờ ơ
của chúng ta chắc chắn đã làm anh đau lòng không ít.

Tại sao, tại sao chúng ta lại có thể thờ ơ như vậy? Rồi
sẽ còn ai can trường hy sinh đứng lên để nói dùm ta tiếng
nói uất nghẹn đau thương?

Chúng ta phải xét lại và cùng nhau tìm mọi phương cách để
yểm trợ những tiếng nói dũng khí đang bị đàn áp vùi dập
bởi những bàn tay bạo lực của chế độ độc đảng côn
đồ trị.

Tôi, thấy mình dường như đang bị bóp nghẹt, uất ức.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13768), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét