Đào Tuấn - Viên cảnh sát và cô gái bán hoa

<em><strong>Đối với bất kỳ cô gái mại dâm nào "Cảnh
sát" là từ không có trong từ điển. Cơ quan chức năng không
phải là nơi họ có thể nương tựa.</strong></em>

Trong cuốn Feakonomics, nhà kinh tế học Levitt đưa ra cái mà ông
gọi là một ví dụ điển hình cho "vấn đề của người ủy
thác và người thụ lý". Đó là một cuộc mặc cả tay ba
giữa một viên cảnh sát- những kẻ môi giới bán dâm- và các
cô gái bán hoa. Những kẻ môi giới đồng ý đảm bảo các cô
gái không xuất hiện ở công viên khi lũ trẻ chơi đùa ở đó.
Ngược lại, cảnh sát không bắt giữ các cô gái bán dâm.
"Trong số tất cả những lợi thế mà một cô gái bán dâm
nhận được khi làm việc thông qua kẻ môi giới thì không bị
bắt giữ là một trong những lợi thế lớn nhất"- Levitt
nhận xét.

<h2>Trả tiền bo bằng còng số 8</h2>

Vậy ai là người ủy thác và ai là người thụ lý?

<div class="boxleft320"><img
src="http://daotuanddk.files.wordpress.com/2012/08/md3.jpg?w=300&h=240"
/></div>
Cảnh sát trưởng là bên ủy thác khi muốn hạn chế số
lượng gái mại dâm trên đường phố. Viên cảnh sát thực thi
đóng vai trò thụ lý, cũng muốn, ít nhất là trên lý thuyết,
giảm số lượng các cô gái đứng đường. Và cái mà các cô
gái phải trả cho viên cảnh sát và kẻ môi giới chính là tình
dục miễn phí- thay vì bị bắt giữ.

Ở Mỹ là vậy, trên thế giới chắc cũng thế. Còn ở Việt
Nam, không có ai là ủy thác và cũng chẳng có thụ lý. Hiện
tượng "biện pháp nghiệp vụ" đóng vai trò khách làng chơi
đơn giản hơn nhiều. Và nó cũng giống hơn với việc một tên
"đầu gấu" qua chợ tiện tay nhặt một quả cam. Các cô gái
tất nhiên không ai dám "gọi 113" chỉ vì 1 quả cam "nhà
trồng được", lại đang được bán "bất hợp pháp".

Đây là một câu chuyện nhạy cảm, ThS Quân nói, tuy nhiên,
đấy là một sự thật cần phải lên tiếng: Đó là tình
trạng một số khách hàng là cảnh sát có mối quan hệ với
nữ mại dâm. Điều đáng nói, họ không giống các khách hàng
khác bởi hành vi dùng quyền lực do pháp luật quy định để
thực hiện những hành vi mang tính bạo lực đối với nữ mại
dâm. Thực tế này phản ánh tính phức tạp và nghiêm trọng
của vấn đề, khi mà những người thực thi công vụ lại chủ
ý hoặc vô tình sử dụng những công cụ trong ngành (thắt
lưng, còng số 8, thẻ ngành…) để uy hiếp hoặc thực hiện
các hành vi bạo lực đối với nữ bán dâm.
Con số mà báo cáo "Tình trạng bị bạo hành của phụ nữ
mại dâm" đưa ra là 7/35 trường hợp cho biết họ từng phải
tiếp "khách đặc biệt". Con số này có phải là cá biệt,
là thiểu số, là "chuyện con sâu" hay không có lẽ là tùy
vào sự lạc quan trong cách nhìn nhận đánh giá của mỗi
người.

Đây là câu chuyện của cô gái tên Q được dẫn trong nghiên
cứu: Cái trường hợp em gặp, đến bây giờ em vẫn cảm thấy
sợ, người này là công an, khi vào đến phòng rồi, bắt em quan
hệ bằng hậu môn thì em không quan hệ, em đòi bỏ về, người
này mới rút còng số 8 ở trong túi quần ra. Và bảo rằng,
nếu không quan hệ sẽ còng vào đấy, cho sang LH (Lộc Hà), bản
thân chủ sẽ bị thế này, thế kia.

<h2>Câu trả lời của Y</h2>

Nghiên cứu của nhóm ThS Quân nghiêng về giác độ quyền con
người nói các cô gái mại dâm, theo ngôn ngữ xã hội học,
thuộc về "Nhóm xã hội yếu thế nhất". Yếu đến mức
không có tiếng nói. Ở một chừng mực nào đó, thậm chí
không cả ý thức được quyền con người của mình. Vâng,
đúng là chúng ta đang nhắc đến trường hợp "Cô gái Cẩm
Phả" cách nay chưa lâu. Đó là những cô gái bị nhà chức
trách bắt "dang tay ra" trong khi không một mảnh vải trên
người, để quay phim, chụp ảnh làm bằng chứng trong cuộc
đấu tranh chống "tệ nạn xã hội".

Nghiên cứu của nhóm ThS Đỗ Văn Quân đưa ra một trường
hợp: Em bị "zich", lên phòng anh ấy bảo em đi tắm. Mở
cửa ra em thấy 4 người. Em hỏi là bạn anh đây à. Anh ấy
chửi em "Bạn cái thằng bố mày", rồi họ bảo em lên
giường để chụp hình. Em khóc, định nhảy qua cửa sổ nên
họ không dám chụp nữa. Họ bảo về bố mày cho đi mút chỉ.
Bọn em bị đưa lên phường ngồi ở đó một ngày. Sau đó
khách bị phạt rồi cho về vì đấy là người của họ mà,
họ thuê làm "zích" nên họ thả về thôi. Còn bọn em bị
đưa lên đây.

"Zich" là từ tiếng lóng chỉ một phương pháp thuê người
đóng giả khách làng chơi (thực tế có thể là cảnh sát đích
thực) dụ nữ mại dâm vào nhà nghỉ. Hoạt động này có mục
đích là tìm ra các bằng chứng phạm tội và từ đó cơ quan
cảnh sát có quyền tiến hành bắt nữ mại dâm. Theo ThS Quân:
Có đến ½ trong số nữ mại dâm thừa nhận mình bị bắt và
đưa vào Trung tâm là do cơ quan chức năng thực hiện chiến
dịch trong đó có "biện pháp Zich".

Nhưng "Zich" vẫn chưa phải là tồi tệ nhất. Có 5 trường
hợp khẳng định mình bị đưa đi tập chung trong tình trạng
không có bằng chứng phạm tội, thậm chí bị bắt khi đang đi
chơi ngoài đường. Chính những rào cản của hệ thống pháp
luật và bất cập trong quá trình thực thi phòng chống mại dâm
đã ít nhiều không được một bộ phận người thực thi công
vụ tôn trọng và thực hiện những quyền con người cơ bản.
Đây cũng là một thách thức góp phần dẫn đến tình trạng
bị bạo lực của nữ mại dâm"- nhà xã hội học trẻ tuổi
nói.

Đối với bất kỳ cô gái mại dâm nào "Cảnh sát" là từ
không có trong từ điển. Cơ quan chức năng không phải là nơi
họ có thể nương tựa. Bởi rất đơn giản hơn cả nỗi sợ
bị "pháo giàn", hơn cả sợ bị "bác sĩ nhìn từ đầu
tới chân", hơn cả sợ bị người thân, người nhà phát
hiện, các cô gái sợ nhất "cơ quan chức năng".

Nỗi sợ này không phải chỉ là cảm tính cá nhân. Có hai công
trình nghiên cứu khoa học và ít nhất 1 "thực tiễn điển
hình" chứng minh cho điều đó. Thực tiễn điển hình đương
nhiên là "trường hợp Cẩm Phả". Còn nghiên cứu khoa học?
Ngoài nghiên cứu của nhóm ThS Quân, vào tháng 2-2012, một công
trình độc lập và khách quan khác, báo cáo "Mại dâm và
những di biến động nhìn từ góc độ giới" do chính Cục
Phòng chống TNXH tiến hành đã đưa ra nhận xét: Trong 4 yếu
tố làm cho người mại dâm cảm thấy "không thoải mái"
nhất thì "Lo sợ công an, cơ quan chức năng" xếp hàng đầu
với 50,3% ý kiến. Xếp trên cả Nguy cơ mắc bệnh AIDS: 48%; Bị
kỳ thị: 30,2%. Gia đình phát hiện: 29,1%. Và Nguy cơ bạo lực
10,6%.

Y lý giải: Bị bắt có nghĩa là không có tiền, không đảm
bảo cuộc sống cả gia đình. 2 năm đó gần như là đi tù. Còn
một cô gái từng bị bạo hành cho biết: Biết là bị đối
xử thế này thế khác, nhưng mà bọn em không thể đến công an
để kêu rằng, tôi là người nghiện ngập như thế, tôi là
gái bán dâm người ta đối xử với tôi thế này thế kia.
Phần thiệt về (luôn thuộc về) bọn em.

Bây giờ, có lẽ nhiều người có thể trả lời giúp Y câu
hỏi: Tại sao các cô không báo cảnh sát ngay cả khi họ bị
hiếp dâm tập thể, bị tra tấn.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13838), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét