Đào Tuấn - Thuộc bài

<em><strong>Nhạo báng uy quyền - điều đó đúng, nhưng chưa
đủ. Dân gian sâu sắc và hóm hỉnh hơn nhiều "Không tăng giá
thì "cạp đất mà ăn à!</strong></em>


<div class="boxleft320"><img
src="http://daotuanddk.files.wordpress.com/2012/08/9bf4f477f7fefcd99123d066ea906f39.jpg"
/></div>
Tuần trước, khi bản nhạc chế "Tìm lại giá xăng" của
nhạc sĩ trẻ Nguyễn Hồng Thuận được đưa lên youtube, rất
nhiều ý kiến đề nghị bầu cho danh hiệu "bài hát của
năm". Số lượt xem rất nhanh chóng sau đó đạt con số hơn
105 ngàn. Nghe bài hát, người ta bỗng giật mình nhớ lại một
thủa "2 nghìn 1 tô mì gói, 3 nghìn 1 ổ bánh mì, 5 nghìn 1 tô
hủ tiếu", trong bối cảnh mà giá xăng sắp đạt con số 30
ngàn/lít, với một cường độ 2 lần trong 1 tháng.

Những gì được dân gian hóa đang cho thấy một phần thái độ
của người dân trước tình trạng mặt hàng "thiết yếu của
thiết yếu" đang tăng một cách bất minh. Và dù một quan
chức của Vụ Thị trường trong nước Bộ Công thương thản
nhiên trả lời: Theo số liệu sổ sách, hiện các đầu mối
vẫn cấp hàng bình thường đúng theo hợp đồng. Nhưng trên
tờ báo của ngành công an ngày hôm qua xuất hiện một lời
bình: Điều nực cười là hiện nay người dân không phải chờ
đọc báo hay TV đưa tin mới biết xăng dầu tăng giá. Họ chỉ
cần ra đường thấy cây xăng đóng cửa là biết chuyện gì
sắp xảy ra. Người dân đã quá "thuộc bài". Việc vi phạm
hết lần này đến lần khác diễn ra mặc các lời tuyên bố
đang là một lời nhạo báng uy quyền của các cơ quan quản lý
nhà nước.

Nhạo báng uy quyền - điều đó đúng, nhưng chưa đủ. Dân gian
sâu sắc và hóm hỉnh hơn nhiều "Không tăng giá thì "cạp
đất mà ăn à!".

Cái sự "cạp đất mà ăn", cũng hôm qua, được Tuổi trẻ
phanh phui qua câu chuyện ông chủ một hệ thống 5-6 cửa hàng
xăng dầu: Cứ mỗi lần xăng dầu rục rịch tăng giá, hệ
thống lại gom hàng chục tỷ đồng đóng cho đầu mối xăng
dầu để mua 2-3 triệu lít xăng, tuy nhiên chỉ giao tiền và bên
cung cấp xuất hóa đơn nhưng không có hàng. Đến ngày giá xăng
lên, các cây xăng nhận hàng đã mua với giá gốc và bán với
mức giá tăng mới. Mỗi chuyến xăng tăng giá, ông chủ nhỏ
này, theo Tuổi trẻ, lại kiếm được 2-3 tỉ đồng. Điều quan
trọng nhất lý giải cho tình trạng găm hàng phổ biến từ Nam
chí Bắc là chuyện mua khống rất phổ biến.

Nhớ lại hồi các DN xăng dầu hồ hởi thông báo việc "công
khai niêm yết giá xăng", các chuyên gia kinh tế sau khi "bắc
kính lúp" cũng đành lắc đầu không thể tính toán, vì thiếu
thông số cơ bản. Sự kiện cây xăng găm hàng đang diễn ra cho
thấy một khía cạnh khác của vấn đề: Đó là chuyện bản
thân cơ quan chức năng cũng không biết thực hư giá bán, không
xác định nổi việc "bán" trên sổ sách và "bán" ngoài
thị trường.

Trên tờ Người lao động, một quan chức của Vụ Tài chính
tiền tệ, Bộ Kế hoạch – Đầu tư bình luận rằng giá hiện
hành "đã quy định chi phí lợi nhuận định mức trong giá
bán lẻ xăng dầu. Điều này có tác dụng bảo đảm lợi ích
cho DN nhưng lại không khuyến khích được DN kinh doanh thực
sự, tức là phải tính toán để nhập được xăng lúc giá rẻ
và hạn chế nhập lúc giá cao". Có nghĩa là DN xăng dầu không
phải chịu rủi ro kinh doanh, không cần tiết kiệm chi phí, giá
nào cũng nhập khẩu mà không sợ lỗ vì mọi chi phí đã có
người tiêu dùng gánh chịu.

Cây xăng găm hàng thực ra chỉ là một biểu hiện của sự
"thuộc bài": Doanh nghiệp thuộc chiêu trò mua khống. Cơ quan
quản lý thuộc câu trả lời "cấp hàng bình thường trên sổ
sách", và người dân thì thuộc lòng rằng: Cây xăng đóng
cửa, có nghĩa là sắp tăng giá. Cây xăng găm hàng, vì thế,
cũng mới chỉ là cái đỉnh nổi trong nỗi bức xúc của
người dân- một nỗi bức xúc chỉ được giải tỏa bằng
bản nhạc chế, những lời nhạo báng kiểu "người mong EVN
gặp sự cố nhất lúc này chỉ có thể là Petrolimex", và
giải tỏa bằng những cú bấm like trên facebook, thay cho việc
đào một cái hố để gào vào đó sự tức giận.

_____________________________

[video:http://www.youtube.com/watch?v=OUvW944XV8g]

<h2>Tìm lại giá xăng</h2>

Tin xăng tăng nghe sao ớn quá
Tin xăng tăng như càu sâu vết thương
Đã có lúc 10 nghìn mấy lít.
Trong anh cứ thấy đc rồi
Anh mua xe, anh đâu hối tiếc
Anh yêu xe, yêu bằng cả trái tim
Nhưng xăng lên xe vội vàng ra đi....
Ra đi không chút tiếc thương

2 nghìn một tô mì gói
3 nghìn một ổ bánh mì
5 nghìn một tô hủ tíu - cách đây nhiều năm
Và rồi xăng lên lặng lẽ
Và rồi xăng lên làm anh đớn đau
Hằn sâu vết thương mỗi lần đổ xăng
Không còn đc đi lượn nữa
Không phải vì không có bồ
Mà là vì xăng lên giá sắp 30 chục nghìn
Dù lòng vẫn biết là thế
Mà vì sao anh vẫn không thể quên khi xăng vẫn lên đều đều!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/14064), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét