<div class="boxright300"><img
src="http://daotuanddk.files.wordpress.com/2012/08/md.jpg" /><div
class="textholder">Điều gì khiến cho một bài viết về tình
trạng mại dâm ở Quất Lâm, một vùng "biển siêu bẩn và
siêu đục" với "Bãi cát ngắn một mẩu, đồ hải sản
càng không có gì đặc biệt", lại khiến dư luận phát sốt
phát rét đến như vậy?</div></div>
Chỉ ngay sau khi đưa lên mạng xã hội, bài viết <a
href="http://giaoduc.net.vn/Ban-doc/Co-gai-viet-ve-mai-dam-Quat-Lam-ky-su-lam-xon-xao-cong-dong-mang/205426.gd">"Quất
Lâm ký sự"</a> đã khiến cộng đồng mạng xôn xao với hàng
trăm comment, hàng ngàn like và sau đó được dẫn lại trên hàng
chục các trang báo điện tử, blog cá nhân.
<h2>Ghẹ 45 kg giá 45 ngàn đồng</h2>
Điều gì khiến cho một bài viết về tình trạng mại dâm ở
Quất Lâm, một vùng <em>"biển siêu bẩn và siêu đục"</em>
với <em>"Bãi cát ngắn một mẩu, đồ hải sản càng không có
gì đặc biệt"</em>, lại khiến dư luận phát sốt phát rét
đến như vậy?
<em></em>"Ghẹ 45kg" giá chỉ 40-50 ngàn đồng/lượt?
<em>"Nỗ lực tăng năng suất"</em> hết mức có thể để
lập ra một kỷ lục: Một ngày <em>"đi"</em> 20 khách?
Số lượng 400 cô gái làm <em>"dịch vụ sung sướng"</em>
trong phạm vi một bãi biển?
Có lẽ điều hấp dẫn đến từ cách nhìn nhận của tác giả
(đến giờ vẫn là một bí ẩn), tự giới thiệu tên Phương
Linh, <em>"là con gái 100%", "từ hồi cấp 3 đã tham gia vào
một tổ chức phi Chính phủ, chuyên về tuyên truyền phòng
chống HIV/AIDS"</em> và đã nhiều năm đi phát bao cao su và tài
liệu chống AIDS: Từ Sapa, Hòa Bình, Đồ Sơn, Sầm Sơn, Quất
Lâm…Và không thể không nói đến sự cởi mở trong thái độ
của người viết đối với một thực trạng trước tay vẫn
được coi là <em>"tệ nạn xã hội"</em>.
Phải nói là cùng với Đồ Sơn, <em>"hiện thực Quất
Lâm"</em> không có gì mới, cũng chẳng phải điều gì quá
lạ. Cách đây 3 năm, dư luận cũng đã <em>"nổi sóng"</em>
với một bức ảnh <a href="http://danluan.org/node/3668">"Nhật ký
Đồ Sơn"</a> được đăng tải trên một tờ báo điện tử.
Đó là nhật ký <em>"làm việc"</em> của một cô gái mại
dâm gần như kín các dấu "X". Sở dĩ phải ghi chép là để
cuối tháng, cuối tuần, cuối ngày "đọ sổ" với chủ mà
thanh toán tiền, giống hệt với một dạng "chấm công".
Đây là một đoạn trong bài viết: "Những ký hiệu dấu sao
"*" trong vòng tròn, đó là "đi qua đêm" và được tính
bằng 3 "cuốc" đi nhanh. ..Dấu "X" có gạch dưới là
những lần đi một lần, tính với chủ là 1, nhưng em cho khách
làm 2, được bo khá. Còn cái dấu "X" nằm trong ô vuông thì
em không nói gì cả, nhất định không chịu nói ra. Như vậy,
đây là một dạng "văn vật" có hồn. Có ngày em đánh dấu
16 "nhát", nói chung số ngày có trên 10 "nhát" hơi nhiều.
Ngày nhiều nhất là có tới đánh 21 cái dấu "X", lại có 3
gạch chân". Nhưng 21 lần/ngày vẫn chưa phải là kỷ lục.
Cũng chính cô gái này kể lại: Ở Đồ Sơn có đứa dịp 30/4,
đã "đi khách" tính với chủ là 50 lần.
<h2>Giống như bán quán ăn vậy</h2>
Trong cuốn sách best seller của mình, nhà kinh tế học Steven D.
Levitt và Stephen J. Dubner viết: Câu trả lời hợp lý nhất (cho
thu nhập cao bất thường của 1 cô gái điếm) là mức lương
phần lớn được xác định bởi quy luật cung cầu- vốn có
sức mạnh lớn hơn rất nhiều so với các luật được quy
định bởi luật pháp".
Tuần trước, Cục Phòng chống tệ nạn xã hội không mấy tự
tin đưa ra con số cả nước hiện có khoảng 30 ngàn phụ nữ
bán dâm. Trong đó chỉ có hơn 13 ngàn thuộc diện <em>"Có hồ
sơ quản lý"</em>. Cục trưởng, ông Nguyễn Văn Minh sau đó có
phát ngôn nổi tiếng: <em>"Vì không bắt được quả tang nên
đành biết mà không phạt được để tạo sự răn đe"</em>.
Chữ <em>"răn đe"</em> cho thấy thái độ của chính quyền
là không khoan nhượng. Nhưng con số 30 ngàn thì lại cho thấy
một hiện thực rằng mại dâm tồn tại - xưa như trái đất -
bất chấp thái độ và phản ứng của chính quyền.
<em>"Ký sự Quất Lâm"</em>, hay <em>"Nhật ký Đồ
Sơn"</em> đang cho thấy thêm một hiện thực khác: Các cô gái
bán dâm đang phải lao động cực nhọc để kiếm tiền, trong
khi số tiền kiếm được rơi tới 70-80% vào túi chủ chứa,
còn được gọi là tú ông, tú bà. Có lẽ, điều để lại ấn
tượng mạnh là nhận xét của nữ blogger: <em>"…Các Tú ông,
Tú bà. Họ khác hẳn với tưởng tượng của tôi, và có lẽ
là khác tất cả chủ chứa ở những nơi khác. Đa số hiền và
lành. Giống như những người tiểu thương ở chợ, hoặc
người bán nước chè trên phố. Họ quan niệm cái "nghề"
của mình giống như cung cấp dịch vụ thông thường cho du
khách y như cho thuê ghế, hay bán quán ăn vậy!".</em>
Trong bản thuyết trình về tiểu luận <a
href="http://danluan.org/node/12657">"Tính kinh tế của tình dục và
chăn gối tại Việt Nam"</a> được tiến hành sau 15 tháng
điều tra, khảo sát tại TP HCM, bởi Kimberly Hoàng, một nữ
tiến sĩ người Mỹ gốc Việt có dẫn lời một cô gái 24
tuổi tên Vân nói: <em>"Những cô gái quê sợ sệt hay chậm
chạp mới phải đi làm nhà máy, kiếm 700 ngàn đồng/tháng. Họ
sẽ luôn nghèo…Những người khác bỏ nhà máy đi làm ở bar
vì số lương kia họ được chỉ sau một giờ, và khách hàng
đối xử đàng hoàng còn hơn ông chủ nhà máy"</em>. Kimberly
đưa ra nhận xét: Tôi nhanh chóng nhận ra là rất ít cô ở Sài
Gòn xem là mình bị bắt phải bán dâm. Nhiều cô nói rõ họ xem
công việc này còn ít bị bóc lột hơn là nghề làm bồi bàn,
giúp việc hay trong xưởng may.
Trừ cơ quan quản lý, cả các cô gái lẫn các tú ông tú bà
đang mặc nhiên coi họ đang đổ mồ hôi kiếm tiền trong một
nghề nghiệp không ít vất vả và đang bị kỳ thị nặng nề.
Suy cho cùng đồng tiền mà người ta phải lao động, phải
đổ mồ hôi sôi nước mắt để kiếm được đều là đồng
tiền lương thiện. Và cái lắc đầu của cơ quan quản lý, rút
cục cũng giống với sự bỏ rơi hàng chục, nếu như không nói
là hàng trăm ngàn công dân của mình.
<h2>Những phát ngôn nổi tiếng xung quanh vấn đề mại dâm.</h2>
ĐBQH <a
href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/05/nguoi-mua-dam-cung-can-dua-vao-co-so-chua-benh-1/">Đặng
Thị Kim Chi</a>, Chủ tịch Hội phụ nữ tỉnh Phú Yên đề
nghị giữa nghị trường: <em>"Nếu người bán dâm phải vào
cơ sở chữa bệnh thì cũng nên đưa người mua dâm vào. Bởi
không có cơ sở nào nói rằng người bán dâm thì bị bệnh mà
người mua dâm thì không"</em>.
Ủy viên thường trực Ủy ban Tư pháp, <a
href="http://m.baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/DBQH-Xem-xet-cong-khai-viec-mua-dam/20126/215418.datviet">ĐBQH
Đỗ Văn Đương</a> (TP.HCM): <em>"Muốn giải quyết triệt để
vấn đề mại dâm thì giải pháp gốc rễ là phải xem xét công
khai hóa việc mua dâm, coi đây như một hình thức được pháp
luật thừa nhận. Đây là một quy luật muôn thuở của xã
hội. Đã nhiều lần tôi đặt vấn đề này và cho rằng Nhà
nước cần phải hợp thức hóa mại dâm để có thể dễ dàng
quản lý. Một mặt vừa có thể thu tiền về ngân sách cho Nhà
nước, gắn với phát triển du lịch, vừa đảm bảo bảo vệ
cả người mua dâm và bán dâm khỏi bệnh tật".</em>
Bộ trưởng Tư pháp <a
href="http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2012/07/can-doi-moi-doi-xu-voi-nguoi-ban-dam/">Hà
Hùng Cường</a>: <em>"Mại dâm là hiện tượng xã hội, dù
muốn hay không vẫn tồn tại. Cần có sự đổi mới trong thái
độ đối xử với người bán dâm theo hướng tăng cường
các giải pháp kinh tế, xã hội phù hợp hơn là biện pháp
chế tài tư pháp"</em>.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13785), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét