Vào tháng 6-2010, "pháo dàn", một từ lóng, trước nay vẫn
chỉ dùng trong "thế giới góc khuất" lần đầu tiên được
công bố trong một nghiên cứu khoa học. ThS xã hội học Đỗ
Văn Quân, viết trong nghiên cứu xã hội học của mình rằng:
Bạo hành lớn nhất, theo ngôn ngữ của các cô gái là "pháo
dàn"- tức là bị làm tình tập thể, bị hiếp dâm tập thể.
<h2>Đó là nỗi kinh hoàng</h2>
Chúng ta hãy cùng tưởng tượng một cô gái mại dâm được
một lời ngọt ngào hứa hẹn về một khoản thù lao hấp dẫn.
Cô gái ấy đến một nhà nghỉ và cái mà cô nhìn thấy đầu
tiên là 5-7 gã đàn ông người xăm trổ chằng chịt đang hít
héroin hoặc "đập đá". Điều gì sẽ xảy ra sau đó?
Y kể: Khi bước chân vào phòng thì làm gì còn lối thoát nữa.
Em nghĩ là mình… đối diện với thần chết. Mọi lời van xin
là vô ý nghĩa. Giá của bất kỳ biểu hiện từ chối nào, là
những trận mưa đòn. Chính Y đã có lần bị 7 "con thú
người" hành hạ. "Em đã phải trải qua địa ngục trong
suốt từ 10-5h sáng. Bị làm nhục vô điều kiện. Bị ăn đập
tóe máu mồm, bị giật từng đám tóc, bị véo tím da tím
thịt, với lý do duy nhất: Chỉ vì "bọn nó" muốn hành hạ
cho vui. Và đó là thứ "đòn thù" của những người khi đó
đã không còn là con người nữa.
Gặp "pháo dàn", có nghĩa cô gái mại dâm không may đó sẽ
bị coi như một món đồ chơi. Sẽ bị lần lượt từng người
đàn ông, hoặc cùng lúc 2-3 người đàn ông, khi đó có thể
đã "phê lòi" hoặc "ngáo đá" hãm hiếp trước sự
chứng kiến của đồng bọn còn lại. Cứ thế, cuộc hãm hiếp
mà các cô gái coi là "làm nhục" kéo dài nhiều khi từ 8h
tối hôm trước đến 7h sáng hôm sau, ngay cả khi các cô đã
hoàn toàn kiệt sức.
Nghiên cứu nhóm của Th.s Đỗ Văn Quân đã cho thấy có tới
5/35 trường hợp khảo sát đã từng phải đối mặt với
"pháo dàn". Có lẽ, những người làm khoa học như ThS Quân
đã rất đau lòng khi đưa vào công trình của mình lời kể
của một nạn nhân bị "pháo dàn" như sau: Sức khoẻ của em
bị ảnh hưởng nhiều. Em mất 40% sức khỏe, hoảng loạn tinh
thần. Đau liên tục. Mình uống thuốc giảm đau thì nó có
đỡ. Lần đó em phải đi chữa trị tai bệnh viện 354 của
quân đội. Sau đấy em phải mất 3 tháng để phục hồi. Em
phải về nhà để dưỡng bệnh. Sau lần đó em bị u nang. Vâng
em bị ảnh hưởng. Một tháng sau khi điều trị em phải đi mổ
một bên u nang. Bây giờ còn một bên nang nữa thì bác sĩ chẩn
đoán là em chỉ có 20 % (khả năng) mang thai.
ThS Quân khẳng định: Đây là hình thức bạo lực khủng khiếp
nhất. Không, không thể chỉ gọi là sợ hãi. Đó là nỗi kinh
hoàng. Gây thương tổn đến nỗi nó gắn chặt với nỗi sợ
hãi đeo đẳng trong ký ức suốt phần đời còn lại.
<h2>Ánh mắt, thứ bạo lực vô hình</h2>
Giờ là lúc giới thiệu đến Y. Khi nói chuyện với chúng tôi
bây giờ, cô đã là một "nữ đồng đẳng", tuy nhiên, cô
cũng không muốn che dấu rằng trước đó cô là một "cô gái
chuyên nghiệp". Và ngay từ đầu, trong một quán café nhỏ -
cô có vẻ đã rất sẵn lòng vạch áo cho chúng tôi xem những
dấu vết bạo hành, sau nhiều năm, vẫn còn hằn trên cơ thể
mình.
Đối với "chị em" - như cách nói của Y. Bạo hành tình
dục không phải là nguy cơ nữa. "Nó giống với cơm bữa" -
cô nói. Bao cao su à, ăn tát. Không "nằm sấp xuống" ư -
Một cú thoi thẳng vào mặt. Thế giới của khách làng chơi là
vô số những bạo dâm, khổ dâm với những yêu cầu đôi khi
thách thức trí tưởng tượng của ngay những cô gái thâm niên
lão luyện nhất. Nhiều vị khách buộc các cô phải nói bậy,
cực bậy, bằng những từ mà thậm chí các cô trong câu chuyện
kể cho nhau nghe còn không dám nhắc lại. Đối với các cô gái
mại dâm, cực hình nhất là phải phục vụ các khách hàng sử
dụng ma túy. Cắn. Cấu. Bạo dâm. Đánh đập. Bị xem như
những "con phò". Y bị đánh nhiều đến mức giờ cô không
nhớ nổi. Đến mức "Cũng phải ngậm miệng lại mà quen đi
chứ biết kêu ai".
Trong nghiên cứu, nhóm ThS Đỗ Văn Quân có nhắc đến một hình
thức bạo hành là "Biến nữ mại dâm thành nô lệ tình
dục". Có tới 5/35 trường hợp khảo sát đã từng bị chủ
chứa giam hãm, biến thành nô lệ tình dục trong thời gian từ
3-6 tháng. Khi rơi vào tình cảnh này thì cuộc sống của các
nữ mại dâm chỉ là một vòng tròn mang tính chất khép kín
trong ngày: ăn, trang điểm, quan hệ tình dục… Không có liên
hệ với bên ngoài. Không tự do. Họ biến thành tù nhân và bị
bóc lột tình dục "như những cái máy".
Nhưng đó là thứ có thể nhìn thấy. Vậy thì cái không nhìn
thấy là gì.
Lắc lắc những lọn tóc qua vai, Y kể cho tôi nghe lần cô đi
khám phụ khoa cách đây nhiều năm mà đến giờ cô nói vẫn
nhớ như in ánh mắt của người bác sĩ. "Bà ấy nhìn em từ
đầu đến chân, rồi lại từ chân lên đầu"- bằng một ánh
mắt không thể gọi khác hơn là chứa đầy sự ghê tởm và
căm ghét.
Nghiên cứu XHH của ThS Quân cũng trích dẫn 2 lời tâm sự.
Trường hợp của Ph: Về (quê) thì em cũng chẳng về nhà vì em
không muốn họ hàng, gia đình em nhìn em với ánh mắt khinh
bỉ. Ở quê cứ ăn diện một chút, xe xủng, dây lắc,
người ta bảo con này đi làm cave. Đấy là quan niệm ở quê
từ xưa đến nay rồi.
Trường hợp của L: Có lần trở về, sau khi ăn uống với gia
đình em bắt đầu đi tắm, các cháu và các anh chị đã về
nhà hết. Em đi tắm xong, từ trong nhà tắm bước ra thì, ôi
giời ơi, hàng xóm người ta thậm thụt người ta nhìn. Lúc
đấy, cảm giác rất là khó tả vừa xấu hổ, vừa sợ, lại
vừa buồn cười nữa. Có khoảng 15-20 người nhìn, kiểu như em
không phải là người trái đất hay sao.
L nói cô "đau lòng lắm". Còn các nhà xã hội học như ông
Quân gọi những "ánh mắt" đó là "một thứ bạo lực vô
hình mà xã hội gây ra đối với nữ mại dâm", mà đôi khi,
nó khiến các cô gái còn đau hơn cả khi bị "pháo dàn".
Và sự kỳ thị, thật bất ngờ, đến từ chính các
cô, với bản thân mình.
Trở lại với Y. Cô năm nay đã 35 tuổi, đã có 2 con gái, đều
"xinh, ngoan, học giỏi. Không biết tí gì về quá khứ của
mẹ. Coi mẹ như thần tượng". Cô vẫn mặc áo dài tay để
che vết sẹo, trong chính cái đêm bị "pháo dàn" cô đã bị
"khách hàng" cắn đến đứt da đứt thịt, mà sau bao năm
thời gian vẫn không xóa hết được. Nếu con gái có hỏi, Y
vẫn nửa đùa nửa thật "Chó dại nó cắn mẹ".
"Sao cô không đi báo cảnh sát"- Tôi hỏi cô lúc chia tay.
"Cảnh sát ư?" Y hỏi lại. Trong ánh mắt của cô một nửa
là sự ngỡ ngàng, nửa còn lại là sự hoài nghi, diễu cợt.
Đối với các cô gái như Y. "Cảnh sát" là từ không có
trong từ điển.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13819), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét