Hồi xưa mình đi học lớp một, đúng ngay cái năm 1981 cải
cách giáo dục, chẳng biết cải cách những cái gì, chỉ biết
là cả nhà và cả khu tập thể ai cũng chửi sao chữ mày xấu
thế hả con. Hổng hiểu luôn! Sau này mới biết là năm đó
cải cách, trẻ con học viết chữ y như chữ in trên báo. Chữ
nào cũng cụt lủn và thẳng đuỗn như xếp chữ bằng tăm.
Viết chậm vô cùng, chữ xấu vô cùng, mất cân đối và thiếu
thẩm mỹ đến tận cùng. Kèm theo đó là nết xấu cầy ngòi
bút xuống mặt giấy. Vì đơn giản là chữ viết thường có
thể viết hết một chữ (3-4 chữ cái) chỉ bằng một nét bút,
thì chữ cải cách bọn mình chấm bút độ một chục nét chưa
xong 1 chữ ấy! Ví dụ, chữ "nghiêng" người ta viết đúng 1
nét xong thân chữ, chỉ cần chấm dấu là xong, thì mình nhấc
bút lên đặt bút xuống đúng 20 lần để viết đúng 10 nét
mới hết cái thân chữ!
Không rõ còn bạn nào nhớ cái công cuộc cải cách ấy không
ta? Được 1 năm, hình như lứa đàn em sau mình thoát nạn ấy!
Những bạn bè cùng lớp đều lần lượt "cải tà quy chính"
viết nắn nót theo cách bố mẹ dạy, riêng mình bướng, mình
khăng khăng chỉ viết như cô dạy đến cả gần 10 năm sau, ngu
thế cơ chứ! Làm chuột bạch cho ông bộ trưởng giáo dục mà
không biết. (Hồi đó ai làm Bộ trưởng giáo dục vậy ta?)
Mãi sau này mới hiểu, lối viết có thể học để thay đổi,
nhưng tri giác về nhịp điệu và thẩm mỹ thì không bao giờ
còn học được. Chưa kể mình được bonus luôn cái tính gàn!
Cả lớp đã viết chữ "có bụng" từ đời nào, mình ta
chơi một kiểu chữ nòng nọc cụt đuôi!
Xong ì ạch học mãi mới hết cấp 2, bỗng dưng có lệnh trên
truyền xuống, học hết lớp 8, đứa nào không thích lên lớp 9
thì tao cho chúng mày lên hẳn lớp 10 luôn cho nó oách! Giờ nghĩ
lại thấy không biết đấy là may hay khôn? Mình lên lớp 10,
mình chưa từng học lớp 9 một ngày nào, thế mà cũng chả
chết! Giờ nghĩ lại mới băn khoăn, nếu ăn bớt một năm học
hành và kiến thức mà cũng chả ảnh hưởng gì tới tiêu
chuẩn tốt nghiệp cũng như tố chất cá nhân sau này, vậy, giá
mà được ngồi trên ghế nhà trường xã hội chủ nghĩa thêm 1
năm nữa, biết đâu mình đã thành… thiên tài?!
Hoặc lật lại vấn đề theo góc nhìn thực dụng hơn của bà
cô Thị Nở, đã bớt được tại sao không bớt luôn đi cho bà
con nhờ? Mà có những người như mình đã ăn bớt được 1
năm, vậy sao Bộ giáo dục không nghĩ cởi mở một chút, cho
phép cả những đứa trẻ không đến trường học mà học ở
nhà hoặc ở nước ngoài với bố mẹ (ăn bớt học phí 12 năm
nộp cho ngành giáo dục!) được tham gia mọi kỳ thi tốt
nghiệp y như học sinh khác, nếu các em ấy có đủ trình độ?
Hay chỉ cần ngồi cho đủ số ngày trên ghế nhà trường, thì
trình độ em dù dốt mấy, dù lớp 5 chưa biết đánh vần, dù
lớp 12 vẫn phải tung bài giải vào lớp thì đương nhiên
được quyền thi mọi kỳ thi của Bộ, may mắn hơn, còn vừa
ngồi thi vừa chộp được đáp án của thầy cô vãi như đạn
vào phòng thi, kiểu gì cũng được Bộ giáo dục "gia ân" cho
cái bằng tốt nghiệp phổ thông? (phải gió cái anh Đồi Ngô,
sao mà anh lại "lổi tiếng" thế chứ lị!)
Xong rồi, mình thi vào Đại học, ngày trúng tuyển đại học,
mình chắc chắn là mình vào học trường Đại học Sư phạm
Ngoại ngữ! Thế mà ngoằng một phát, làm sao người ta học 4-5
năm mới xong 1 trường Đại học, thì mình một lèo 4 năm học
xong 3 trường đại học! Tốt nghiệp đàng hoàng! Phải nói là
hơi bị khủng của nó đấy!
Vì vừa vào học Đại học Sư phạm Ngoại ngữ học được
vài tháng, thì mình bỗng nhiên trường đổi tên thành Đại
học Ngoại Ngữ (thế là mình thành sinh viên Đại học Ngoại
ngữ!) trực thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội (thế là mình
thành sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội!). Về khoe cả nhà
rất là oách! Xong, lúc đó giáo viên thông báo là các em sẽ
trở thành sinh viên của… Đại học Đại cương (Trời ơi!)
Bao giờ học hết năm thứ 2 đại học, các em sẽ thi "vượt
rào" để lên năm 3! Tuy nhiên vì đang còn chờ cơ chế nên
hiện tại, khi chưa biết đầu cua tai nheo ra sao, các em cứ là
sinh viên của… Đại học Ngoại ngữ, thế đã ha!
Mình về khoe bà cụ nhà mình, mẹ ơi con không biết từ giờ
đến lúc tốt nghiệp ĐH, con sẽ cầm tấm bằng ghi cái
trường gì trên đó nữa! Quả nhiên không phụ công mong đợi
của mình, mình đã tốt nghiệp cả Đại học Sư phạm Ngoại
Ngữ, lẫn Đại học Ngoại ngữ và Đại học Quốc gia, thiệt
tình, cảm giác như bản thân mình là một con bò được buộc
dây dắt qua cổng trường Quốc gia, người ta muốn gài lên
sừng bò cái tên gì cũng được hết á!
Gần đây có lần đi nói chuyện ở một đơn vị giáo dục
về… giáo dục, mình bảo, cái tuyệt vời nhất của giáo dục
Việt Nam là nó làm cho người ta nhận ra rằng, được hệ
thống của Bộ Giáo Dục giáo dục xong chúng ta còn thiếu rất
nhiều thứ, cái gì cũng phải tìm cách để bổ túc cho bản
thân, từ quan điểm cho tới thông tin, từ triết lý cho tới
tinh thần nhân văn. Thậm chí cầm bằng này đi làm nghề khác
mà vẫn thấy đại học là cửa phải qua cho bằng được! Chứ
mấy cái hệ thống giáo dục Anh Mỹ Tây Âu chỉ đẻ ra mấy
anh tầm phào tự tin quá đáng về bản thân mà thôi, cầm bằng
xong là tin cái bằng cấp đó giúp mình vào đời được, nói
thật làm người như thế, lập thân lập nghiệp được nhờ
giáo dục như thế thì… dễ lắm, ai chả làm được, có gì
mà ghê gớm! Hi hi.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13277), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét