<div class="special_quote"><em>Một lần nữa xin được gởi đến
các em của tôi, thế hệ 7x-8x-9x, một đoạn ngắn tôi đã cóp
từ trong cuốn sách Lãnh Đạo: Khoa Học & Nghệ Thuật của TS
Hà Hưng Quốc (nguồn: tainanglanhdao.blogspot.com) để post lên
diễn đàn này. Hy vọng là bài viết có thể mang đến cho các
em một nguồn cảm hứng và hữu ích cho công cuộc đấu tranh
bảo vệ tổ quốc và kiến tạo dân chủ.</em>
Iris Vinh Hayes. </div>
Mark Luther King Jr. (1929-1968) là con trai trưởng của ông Mark
Luther King Sr., một Mục Sư đồng thời là một nhà lãnh đạo
đấu tranh cho dân quyền, và bà Alberta William King, con gái của
một Mục Sư đồng thời là người sáng lập phân bộ Atlanta
của NAACP (National Association for the Advance of Colored People).
Tiến Sĩ King ra đời tại Atlanta, bang Georgia của Hoa Kỳ, vào
Đại Học Morehouse College lúc 15 tuổi, tốt nghiệp Cử Nhân Xã
Hội Học năm 1948, bắt đầu theo đuổi chương trình thần học
cùng năm đó, nhận bằng Cử Nhân Thần Học năm 1951, và cuối
cùng nhận bằng Tiến Sĩ năm 1955 lúc được 26 tuổi.
Trong suốt đoạn đường bút nghiên này, ông nghiên cứu sở
học của Reinhold Neibuhr và triết lý bất bạo động của
Mohandas Karamchand Gandhi. Năm 1954 Tiến Sĩ King trở thành là Mục
Sư (pastor) của Dexter Avenue Baptist Church tại Montgomery của tiểu
bang Alabama.
Thông minh, tận tụy với sứ mạng và có sức lôi cuốn mạnh,
Tiến Sĩ King có đủ chất liệu để trở thành một nhà lãnh
đạo tầm cỡ. Rồi thời cơ đưa đến. Tháng 12 năm 1955, Rosa
Lee Parks, một người phụ nữ da đen, bị chính quyền địa
phương bắt giam vì từ chối đứng lên nhường ghế cho một
người đàn ông da trắng trên một chuyến xe buýt. Cộng đồng
người da đen chọn Tiến Sĩ King đứng ra tổ chức một cuộc
biểu tình tẩy chay đòi chấm dứt tình trạng kỳ thị màu da
trong hệ thống vận chuyển công cộng.
Dầu là đã có những toan tính và bạo hành nhằm cố gắng đè
bẹp cuộc đấu tranh của người da đen, cuối cùng thì Tối Cao
Pháp Viện của Hoa Kỳ vẫn ban hành lệnh cấm phân chia chỗ
ngồi theo màu da trong hệ thống chuyển vận công cộng của
thành phố.
Cuộc đấu tranh dài 381 ngày với phương cách bất bạo động
dẫn đến chiến thắng vinh quang đã đưa tên tuổi của Tiến
Sĩ King lên tới đỉnh. Cả nước đều biết đến ông. Và
ngay sau đó ông được mời làm Chủ Tịch của tổ chức SCLC
(Southern Christian Leadership Conference), một tổ chức mới được
hình thành để đấu tranh đòi bình đẳng cho người da đen
trên đất Mỹ.
Tháng 3 năm 1959 Tiến Sĩ King và vợ, Coretta Scott King, qua viếng
thăm Ấn Độ. Trong suốt một tháng dài tại đây Tiến Sĩ King
đã gặp Thủ Tướng đương nhiệm là Jawaharlal Nehru, nhà cải
cách Vinoba Bhave và những nhân vật có nhiều ảnh hưởng để
bàn về những vấn đề đói nghèo, chủng tộc và chính sách
kinh tế.
Tiến Sĩ King rời Ấn Độ trở về Hoa Kỳ mang theo trong tim
một <strong>niềm tin sâu dầy đối với sức mạnh của bất
bạo động </strong>(ahimsa/ total non-violence) trong đấu tranh chính
trị và xã hội <strong>bằng cách vận động công dân đông
đảo tham gia kháng lệnh của nhà cầm quyền để chống lại
chế độ độc tài </strong>(satyagraha/ resistance to tyranny through
mass civil disobedience).
Ảnh hưởng của Mahatma Gandhi đối với đường lối đấu tranh
của Tiến Sĩ King phản ảnh rất rõ trong lần nói chuyện của
ông trên đài phát thanh trong năm 1959 với nguyên văn "<em>The
spirit of Gandhi is so much stronger today than some people believe</em>."
Và dưới sự lãnh đạo của Tiến Sĩ King, <strong>thành viên
của SCLC đã tuyên hứa sẽ tránh bạo động. Họ đã giữ
đúng lời hứa trên con đường đấu tranh theo mục tiêu đã
vạch dù rằng trên mỗi chặng đường đấu tranh họ đã đối
diện với rất nhiều đe dọa, tù đày và bạo hành</strong>.
Nhưng nguyên tắc dùng thuần sức mạnh bất bạo động để
thắp sáng lương tâm và công lý theo lời dạy của Chúa Jesus
và theo triết thuyết của Gandhi mà Tiến Sĩ King đã áp dụng
để dẫn dắt quần chúng đấu tranh đòi quyền bình đẳng
không phải là không có những chống đối.
Vì vẫn chưa nhìn thấy những thay đổi rộng nền và hiệu
quả, các nhà tranh đấu cho dân quyền của người da đen đã
trở nên thiếu kiên nhẫn với phương cách ôn hòa. Trong khi
SCLC chủ trương đòi sự thay đổi bằng con đường kiện tụng
và hòa giải thì có những nhóm khác, thí dụ như nhóm Malcom-X,
chủ trương đòi thay đổi bằng mọi phương tiện khả dĩ.
Cụm từ "mọi phương tiện khả dĩ" bao hàm ý nghĩa sử
dụng ngay cả bạo lực.
Sự khác biệt trong chủ trương gây ra rạn nứt giữa những
cộng đồng da đen và đưa đến sự phân tán phần nào ảnh
hưởng và hiệu quả của Tiến Sĩ King. Trong bối cảnh đầy
chao đảo đó, sự chọn lựa của Tiến Sĩ King vẫn là
"<em>Cho tất cả những ai chống đối nỗ lực của SCLC,
<strong>chúng tôi sẽ đáp lại khả năng gây đau khổ của các
bạn bằng khả năng kham nhẫn... Chúng tôi không ghét bạn,
nhưng chúng tôi không thể chiều theo luật lệ bất công...
Chúng tôi sẽ đánh động con tim và lương tri của bạn và
những điều này sẽ thắng bạn trong tiến trình</em></strong>."
"
Nhờ vào sự lãnh đạo của Tiến Sĩ King nên <strong>nói chung
phương cách chính thức của phong trào đấu tranh đòi quyền
bình đẳng của công dân da đen Hoa Kỳ vẫn là phương cách
KHÁNG LỆNH và BẤT BẠO ĐỘNG</strong>. Năm 1963 Tiến Sĩ King
đã dẫn đầu quần chúng tuần hành trong một cuộc biểu tình
khổng lồ tại Birmingham của tiểu bang Alabama và <strong>vận
động cho những vấn đề người da đen quan tâm như là đăng
ký bầu cử, phân cách màu da, cải thiện giáo dục và chung
cư</strong>.
Sau cuộc biểu tình đó ông bị bắt giam, tháng 4 năm 1963.
Đến tháng 8 cùng năm ông lại tham dự một cuộc biểu tình
khác, the March on Washington for Job and Freedom. Trước tượng đài
tưởng niệm cố Tổng Thống Abraham Lincohn Tiến Sĩ King đã
để lại một giấc mơ tuyệt vời trong trái tim nhân loại với
bài diễn văn "<em>I Have a Dream</em>."
Năm 1965 ông tham dự cuộc biểu tình đòi những quyền bầu
cử, di hành từ Selma tới Montgomery. Tháng 7 năm 1966, sau khi
James Meredith bị bắn trọng thương, Tiến Sĩ King cùng với Floyd
McKissick và Stokely Carmichael tiếp tục cuộc biểu tình March
Against Fear, di hành từ Memphis tới Jackson thuộc tiểu bang
Mississippi.
Tháng 3 năm 1968 ông lãnh đạo công nhân vệ sinh biểu tình tẩy
chay tại Memphis thuộc tiểu bang Tennessee. Cuộc biểu tình bất
chợt nổ ra bạo động. Ngày 3 tháng 4, Tiến Sĩ King trở lại
Memphis để tham dự một cuộc biểu tình khác cũng của công
nhân vệ sinh. Trước đám đông tại Mason Temple Tiến Sĩ King
đã để lại bài diễn văn cuối cùng trong cuộc đời ông,
"<em>I've Been to the Mountaintop and Seen the Promiseland</em>."
Ngày hôm sau, ngày 4 tháng 4 năm 1968, vừa bước ra đứng ở ban
công của phòng 306 của nhà ngủ Lorraine một viên đạn bắn
từ xa của một tên tội phạm da trắng đậm máu kỳ thị,
James Earl Ray, đã kết liễu tính mạng của Tiến Sĩ King.
Cái chết đến với ông đột ngột nhưng có lẽ không gây kinh
ngạc. Vì vào những năm sau cùng, ngoài hoạt động đấu tranh
đòi quyền bình đẳng cho người da màu, ông còn tham gia vào
những hoạt động chống chiến tranh Việt Nam. Và Tiến Sĩ King
là một người lãnh đạo nặng ký cho nên có người muốn
giết ông là điều không kinh ngạc.
Cuối cùng thì sự chọn lựa của Mark Luther King Jr. cũng đã
phải trả giá bằng chính sinh mệnh của mình. <strong>Sự chọn
lựa để "có một giấc mơ."" Sự chọn lựa để "lên
đến đỉnh đồi và thấy miền đất hứa.""Sự chọn lựa
đưa vai gánh vác sứ mạng lãnh đạo công cuộc đấu tranh cho
quyền sống bình đẳng của con người. Sự chọn lựa đứng
lên thắp sáng tình thương, công lý và hòa bình. Và, sự chọn
lựa của ông chạm đến trái tim nhân loại</strong>.
Đám tang của Tiến Sĩ King có hơn 100 ngàn người tham dự. Có
730 thành phố trên nước Mỹ, tính vào năm 2006, và một số
quốc gia trên thế giới đặt tên đường Mark Luther King Jr.
để vinh danh ông. Tổ quốc dành một ngày trọng lễ để vinh
danh ông. Nhà thờ tôn xưng ông là tướng lãnh và là thánh tử
đạo của "thập tự đạo đức chinh vĩ đại nhất" trên
mặt trận chống kỳ thị trong đất nước Hoa Kỳ. Thế giới
coi ông là bậc thầy của nhân quyền.
Trong suốt 39 năm ngắn ngủi của một đời người, Mark Luther
King Jr. đã tỏa sáng hào quang trong mỗi bối cảnh vận hành,
đã thực sự biết vận dụng bản thân, đã thực sự là một
thực thể thích hợp để lãnh đạo.
Ông cũng là một thực thể thích hợp để sinh tồn. Ông là
thực thể thích hợp để sinh tồn vì tiếng nói cũng như cái
chết của ông vượt xa không gian, bất tử với thời gian,
xoắn vào trái tim của bá tánh, thắp sáng lương tâm của nhân
loại. Ông là thực thể thích hợp để sinh tồn vì khát vọng
nơi ông chính là lương tâm của nhân loại, là nỗ lực vươn
lên của nhân loại, là khuôn mặt nhân bản của nhân loại.
Ông là một thực thể thích hợp để sinh tồn vì chính ông là
một bồ tát nhập thế hành đạo, một sứ giả của Thiên
Chúa gởi xuống thế gian để thực hiện đoạn cuối của
cuộc cách mạng giải phóng người dân da đen trên đất Mỹ
mở ra từ 100 năm về trước.
(Trích: trang 79-83).
... Mark Luther King Jr. trước khi bước lên vũ đài lãnh đạo
đã miệt mài kinh sử không ít. Nhưng ông không dừng lại ở
đó. Ông không những vun bồi kho tàng bản thân một cách tổng
quát mà ông còn <strong>đặc biệt đào luyện cho mình một bản
lãnh để lãnh đạo sau này bằng cách tìm kiếm những học
thuyết và phương cách đấu tranh cải tổ xã hội</strong>.
Trước khi trở thành người lãnh đạo của phong trào dân
quyền, tiến sĩ King đã ngồi trong những khoá hội thảo ngắn
hạn do nhà thờ tổ chức trong năm 1948 và tại nơi đó ông đã
tập trung vào việc tìm kiếm giải pháp để "chữa bệnh"
cho xã hội.
<strong>Ông đi tới kết luận rằng tình thương đúng là một
sức mạnh hữu hiệu để hóa giải sự xung đột giữa cá nhân
với cá nhân, nhưng không đủ để giải quyết những vấn nạn
xã hội.</strong> Ông cũng tin rằng giáo thuyết "<em>đưa má
còn lại cho người ta tát tiếp</em>" hoặc "<em>hãy thương
yêu kẻ thù</em>" cũng chỉ có giá trị giữa hai cá nhân chứ
không thể áp dụng giữa những nhóm cực đoan hoặc giữa
những quốc gia cực đoan.
Cũng trong thời gian này ông có cơ hội tìm hiểu về Gandhi cũng
như giáo thuyết của Gandhi. Tiến sĩ King bị cuốn hút bởi
khái niệm satyagraha (mãnh lực của tình thương). Và ông cũng
khám phá ra là <strong>giáo lý yêu thương của Thiên Chúa phối
hợp với phương pháp bất bạo động của Gandhi là một vũ
khí có nhiều hứa hẹn nhất và luôn luôn có sẵn trong tay của
những người bị áp bức đang đấu tranh đòi tự do</strong>.
Tuy nhiên, tiến sĩ King vẫn còn hoài nghi về hiệu quả của vũ
khi này trong xã hội Hoa Kỳ. Về sau, khi cơ hội lãnh đạo
phong trào đòi dân quyền mở ra cho ông, tiến sĩ King đã có
dịp áp dụng những gì mình khám phá. <strong>Ông trở nên tin
tưởng hơn vào học thuyết, cảm nhận sâu sắc hơn về sức
mạnh của nó và nhuần nhuyễn hơn trong áp dụng. Nhờ vào nó
ông trở thành một người lãnh đạo lớn của đất nước Hoa
Kỳ.</strong>
(Trích: trang 129-130).
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13291), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét