Thành tựu và thành tích?

Tạo ra thành tích thật ra là một việc hoàn toàn tốt. Vấn
đề đáng bàn chính là động cơ và cách thức để tạo ra
thành tích đó.

Ví như trong giáo dục, các phong trào "thi đua dạy tốt học
tốt để lập thành tích chào mừng… " đã tạo hứng khởi,
tiếp thêm sinh khí cho cả thầy và trò. Những thành tích đạt
được trong các phong trào này là những nấc thang vững chắc
để tạo nên những thành tựu trong ngành giáo dục.

Nhưng đến việc lùa học sinh dù yếu kém đi chăng nữa lên
lớp, nâng điểm cho đạt chỉ tiêu đặt ra, tỉ lệ học sinh
đậu tốt nghiệp năm sau nhất định phải cao hơn năm trước
(và sắp kịch trần rồi) thì hai chữ "thành tích" đẹp
đẽ ấy đã bị biến dạng thành một thứ bệnh (không nan y
nhưng người bệnh từ chối điều trị): bệnh thành tích!

Ai tạo ra bệnh đó nếu không phải là những người trực
tiếp giảng dạy, chấm điểm, coi thi và chấm thi? Nhưng nếu
nằm trong guồng máy tạo thành tích (bằng mọi giá) ấy, bạn
nhất quyết "nói không" để làm người chân chính liệu có
được không?

Trước hết, bạn sẽ bị ngay chính đồng nghiệp coi là lập
dị (vì do bạn mà ảnh hưởng đến thành tích chung của tập
thể), rồi sẽ bị lãnh đạo phê bình (vì không đạt chỉ
tiêu quy định), sẽ bị bình xét không hoàn thành nhiệm vụ,
không được xét nâng lương (mong gì khen thưởng), không được
xét cất nhắc vị trí này, chức vụ nọ (đương nhiên).

Đối với các bạn trẻ, có tiềm lực, năng động và sáng
tạo thôi trong nhiều môi trường hình như chỉ đủ để bạn
thành công trong công việc, chưa đủ để bạn "thành danh",
"thành địa vị" nếu như bạn không biết nắm bắt cơ hội
và nỗ lực tạo ra cơ hội (nếu chưa có).

Thậm chí, nhiều bạn trẻ phải tham gia hết tất cả "phong
trào thi đua lập thành tích" vừa để đạt kết quả cao vừa
để gây sự chú ý của cấp trên.

Xã hội (thời nào cũng vậy) thường đánh giá sự thành công
của con người thông qua địa vị mà họ đạt được. Địa
vị thường đạt được thông qua xem xét bề dày (và bề nổi)
của thành tích.

Nên trách sao được khi người ta nôn nóng để đạt được
càng nhiều thành tích càng tốt.

Nên tránh sao được khi sau bất cứ một cuộc thi tài nào cũng
xảy ra đủ thứ lùm xùm: nghi án lộ đề, thiên vị, mua
giải… (quy mô và tầm ảnh hưởng cuộc thi càng lớn thì tai
tiếng càng nhiều.)

Nên khó bớt đi những cuộc nhậu, những phong bì, những thứ
quỷ quái khác nữa… nhằm gây quan hệ.

Thành tích thì có nhiều cách để đạt được, trong lúc thành
tựu lại khó với tới và hao tốn nhiều thời gian cũng như
trí lực.

Thành tích mang lại cho con người ta nhiều thứ hấp dẫn
trước mắt hơn.

Thật khó để ta có thể bỏ qua việc "nôn nóng tạo ra thành
tích" để chọn "kiên nhẫn tạo nên thành tựu"!

Làm người chân chính trong những môi trường nặng tính thành
tích quả thật là một việc cực kỳ khó khăn!

<em>MINH THƯ</em>

* Phải nhận diện kẻ cơ hội

Nhiều lắm trong các cơ quan, người ta tranh công đổ lỗi,
đồng nghiệp có gì "hớ hênh" là soi mói. Họ xem đó là cơ
hội ngàn năm có một để hạ bệ nhau nhằm tôn cao mình,
khẳng định mình, nhất là những kẻ mà chức vụ ngang nhau mà
trình độ, hiệu quả công việc của đồng nghiệp lại hơn
mình thì đó là cơ hội vàng để hại người.

Nguy hiểm hơn, họ còn mị dân thông qua tổ chức này đoàn
thể kia để giẫm đạp nhau.

Học sinh cần phải biết và nhận diện ngay từ bây giờ bởi
ngày mai đất nước này là của các em.

Bộ đề văn năm nay của bộ rất chất lượng và đúng tầm
các em và đúng tâm những người chân chính.

Ngô Văn Khánh (vankhanh67@...)

* Cơ hội sẽ mang đến thành công cho mỗi người

Ở đây, tôi muốn nói kẻ cơ hội và người biết nắm lấy
thời cơ hoàn toàn khác nhau.

<strong>Kẻ cơ hội là người chỉ biết lợi dụng người khác
hay cướp công của họ để đem về thành tích cho mình, trong
khi người biết nắm thời cơ là người mạnh dạn, nhạy bén
trước hoàn cảnh thực tại.

Tôi nghĩ người chân chính có thể coi như người biết nắm
lấy cơ hội bằng chính những nỗ lực, cố gắng của bản
thân cùng với một chút liều lĩnh của chính họ.</strong>

Trong công việc, người không biết nắm thời cơ sẽ khó tiến
thân và dễ bị người khác cướp công và tất nhiên họ cũng
khó thành công trong cuộc sống.

Đề văn rất thiết thực khi buộc học sinh phải suy ngẫm
nhiều về bản thân cũng như ngoài xã hội.

Nguyễn Ngân

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13343), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét