Phong Uyên - Phong trào Con Đường Việt Nam và xã hội dân sự

<em><strong>Để tránh bị trấn áp và lôi kéo được nhiều
người, Phong trào Con đường Việt Nam cần chính thức khẳng
định chỉ là một tổ chức xã hội dân sự.</strong></em>

Trong lời dẫn đầu bài dịch "<a
href="http://danluan.org/node/13217">Ki Tô giáo, Thành phần tiền phong
trong Xã hội dân sự Trung Quốc</a>" đăng trên Dân Luận mới
đây, tôi có gợi ý Phong trào Con đường Việt Nam nên noi
gương những người Phản thệ Trung Quốc, chỉ nên hoạt động
trong xã hội dân sự như một tổ chức phi chính trị. Bữa nay,
đọc trên Dân Luận bài "<a href="http://danluan.org/node/13316">Mục
tiêu và tôn chỉ của Phong trào Con đường Việt Nam</a>", tôi
xin đưa ra ý kiến là PTCĐVN nên tự khẳng định sẽ chỉ là
một thành phần trong xã hội dân sự đang nhen nhúm ở Việt
Nam, với những mục tiêu rõ ràng và giới hạn. Chỉ như vậy
mới hi vọng tập hợp được đông đảo quần chúng và hoạt
động một cách hữu hiệu trong việc bảo vệ những quyền Con
người nằm trong bản Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế và
được cam kết trong Hiến pháp hiện hành.

Trước hết tôi xin nói qua về định nghĩa của Xã hội dân
sự:

Theo Tổ chức Văn hóa Giáo dục và Khoa học Liên Hợp Quốc
(UNESCO): <em>Xã hội dân sự là sự tự tổ chức của xã hội
ở ngoài khung cảnh của chính trị và của thị trường thương
mại và được cấu thành từ tổng thể của các tổ chức xã
hội và dân sự tự nguyện mà các tổ chức này tạo nên cơ
sở của một xã hội tự vận hành, khác với các cấu trúc
của nhà nước và các tổ chức thương mại của thị
trường.</em>

Theo Trung tâm Xã hội dân sự Trường Đại học Kinh tế London
("What is civil society" Center for Civil Society, London School of
Economics): "<em>Xã hội dân sự đề cập tới một mảng các
hoạt động tập thể tự nguyện xung quanh các giá trị, mục
tiêu, ý thích chung. Xã hội dân sự thường được hình thành
dưới dạng các tổ chức như các hội từ thiện, các hiệp
hội, các công đoàn, các nhóm tương trợ, các phong trào xã
hội, các tổ chức phi chính phủ</em>".

Trong cuốn Chế độ Dân chủ, nhà nước và xã hội của
N.M.Voskresenskaia và N.B.Davletshina, NXB Trí thức, tr 242, năm 2009:
"<em>Xã hội dân sự là xã hội trong đó các tổ chức khác nhau
của các công dân như đảng phái, các công đoàn, các hợp tác
xã, các nhóm,... thực hiện mối liên hệ giữa công dân với
nhà nước, không để cho nhà nước áp bức các công dân của
mình</em>". Tất nhiên là định nghĩa này chỉ thích hợp với
những nước dân chủ trong đó quyền được lập đảng không
bị cấm đoán bởi điều 4 Hiến pháp.

Xã hội dân sự không phải chỉ mới xuất hiện trong thời
đại này: Đứng về phương diện lịch sử, một số sử gia
Trung Quốc cho rằng vấn đề xã hội dân sự đã được nhắc
đến ngay từ thời nhà Chu ở Trung Hoa. Theo quan niệm truyền
thống Tây phương, xã hội dân sự được coi là một tổ
chức (hội) đối trọng với chính quyền.

<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a href="http://danluan.org/node/13218">Ðoàn Thanh Liêm - Xã hội
Dân sự, đó chính là sự Sáng tạo</a></li>
</ul></div>

Nhưng cũng vì chính quyền cộng sản Việt Nam vẫn chỉ hiểu
<em>đối trọng</em> với chính quyền nghĩa là <em>chống
đối</em> chính quyền, nên không thể hiểu xã hội dân sự theo
định nghĩa ở các nước dân chủ Tây phương được, và có
thể thông cảm với ông Lê Thăng Long khi một lần nữa ông
phải khẳng định là Phong trào Con đường Việt Nam không phải
là một đảng, không có mục đích chính trị, thậm chí không
phải là một tổ chức.

Chỉ có cách tránh bị vu khống là một tổ chức chính trị
trá hình, PTCĐVN nên lấy lại định nghĩa của UNESCO mà Việt
Nam là một thành viên và định nghĩa của trường Đại học
Kinh tế London, để hoạt động như một tổ chức xã hội dân
sự theo những định nghĩa này.

Là một tổ chức phi chính phủ, PTCĐVN cũng có thể giới hạn
mục tiêu của mình là tranh đấu, đòi hỏi những quyền hiến
định của người dân Việt Nam được tôn trọng, nghĩa là
trở thành một tổ chức bảo vệ các quyền con người được
nêu trong Hiến pháp, mà không nhất thiết phải đụng chạm
đến vấn đề sửa đổi điều 4 Hiến pháp. Nếu các ông Lê
Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long làm sao cho
PTCĐVN trở thành một Human Rights Watch của Việt Nam, hay một
Phóng viên không biên giới (Reporters sans frontieres) của Việt Nam
mà những người sáng lập hay cầm đầu chả ai nhớ tên, cũng
là một thành công vĩ đại.

Là một phong trào, Con đường Việt Nam cũng có thể mở
đường cho những tổ chức xã hội dân sự khác. Những tổ
chức này có thể chỉ giới hạn vào một vấn đề, có thể
chỉ có tính cách địa phương như đòi tự do cho anh Điếu
Cày, đòi đất cho nông dân Văn Giang, đòi nhà cho anh Đoàn Văn
Vượn chẳng hạn. Một trăm, một ngàn những nhóm xã hội dân
sự như vậy đâm chồi nẩy lộc khắp đất nước sẽ làm cho
ĐCSVN bối rối hơn là đòi hỏi đa nguyên đa đảng. Chính cái
xã hội dân sự này sẽ tạo ra đột biến chính trị và cũng
tạo cho những phần tử tiến bộ trong Đảng những chỗ dựa
vững chắc để làm biến chuyển trong và ngoài Đảng.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13336), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét