Một lần nọ lão Hâm đi ăn đám cưới con của ông bạn tiến
sĩ. Do đến muộn nên lão bị xếp vào ngồi cùng mâm với
những người lạ. Nhóm quen biết ngồi ở xa, chỉ khi tan cuộc
anh em mới gặp nhau trò chuyện.
Ngồi cạnh lão Hâm là một ông to béo phương phi, dáng người
thành đạt. Ông này thuộc loại nói nhiều và gắp nhiều:
- Bác xơi đi, món tôm này nhiều protit và phốt pho, có lợi cho
sức khỏe lắm đấy.
Vừa nói, ông to béo vừa gắp con tôm chiên tẩm bột to đùng
vào bát của lão Hâm. Lão cười từ chối, bảo phải ăn kiêng.
Thế là ông ta chén cả hai con tôm, con tôm phần mình và con tôm
phần của lão Hâm, xởi lởi:
- Tôi là bạn cùng làm tiến sĩ với bố chú rể, bác quan hệ
thế nào?
- Tôi thì có thời gian cùng làm với ông ấy.
Lão Hâm nói ngắn gọn, có ý cầm chừng câu chuyện. Tính lão
không hay bộc lộ bản thân với người xa lạ.
- Thế à, ông ấy giỏi lắm, sau về làm chuyên viên trên Bộ
cho đến lúc về hưu. Ngày còn ở nước ngoài, chúng tôi quý
nhau lắm. Cùng làm ăn với nhau mà.
Lão Hâm thừa biết cái sự giỏi của ông bố chú rể là như
thế nào, giỏi đến mức không dùng được vào việc gì, đành
phải độp cho ông ngồi cạnh một cú:
- Vâng, ông ấy là một cán bộ tốt, tôi từng là sếp của
ông ấy nên tôi biết.
Ông phương phi không bắt sóng được tần số mỉa mai trong
câu nói của Hâm tiên sinh:
- Ô thế à, thế bác cũng từng làm lãnh đạo giống tôi. Làm
lãnh đạo tuy vất vả nhưng cũng có nhiều cái hay bác nhỉ?
Ông to béo cười đầy ẩn ý.
Lão Hâm quá biết cái loại tiến sĩ lãnh đạo như ông to béo
ngồi cạnh. Học dốt, làm chẳng ra trò, chạy chọt xin đi
nghiên cứu sinh. Đơn vị chủ quản chỉ mong đẩy được loại
người như thế đi khỏi càng nhanh càng tốt. Đi đâu cũng
được, cho khuất mắt. Có nhiều ông được đi học trường
Đảng cũng theo lý do này.
Số đi Tây thì buôn bán chạy chợ, có tiền thuê chính ông
thầy mình làm bằng giúp và về nước với số lưng vốn kha
khá cùng với cái bằng in toàn tiếng Tây.
Ở cái xứ con người được đánh giá qua bằng cấp và qua
độ dày mỏng của phong bì chứa đựng rất nhiều tình thương
mến, nhiều ông tiến sĩ loại này đã bước lên cương vị
lãnh đạo một cách dễ dàng.
Ông ngồi cạnh thấy lão Hâm chậm tiến độ đánh chén, gắp
thêm vài món nữa vào bát của lão:
- Ăn đi bác, đằng nào mình cũng trả tiền cơm bình dân giá
cao rồi mà!
Ông cười hơ hơ, tự sướng với câu đùa của mình.
Bỗng dưng ông đột ngột chuyển đề tài, chắc là nhìn thấy
cái máy ảnh rẻ tiền lão Hâm đang đeo quàng qua vai:
- Bác cũng mê chụp ảnh à? Tôi là hội viên Hội Nhiếp ảnh
Việt nam đấy.
He he, lão Hâm cười thầm, không nói gì.
- Bác không tin à, khó gì đâu. Hồi tôi chưa về hưu, cuối
tuần toàn lấy ô tô cơ quan chở anh em hội viên hội nhiếp
ảnh đi chụp khắp nơi. Lên rừng xuống biển đủ cả. Mình
chụp có ra cái quái gì đâu, nhưng chúng nó cứ kết nạp mình
vào Hội để còn dùng cái xe của mình mà!
Ông to béo cười ha ha, nói ra cái sự thật trần trụi một
cách đơn giản và vô tư.
Lão Hâm chả buồn ăn tiếp nữa, ngồi nhìn ông to béo phương
phi đánh chén hộ các thứ còn lại trên bàn.
Chán. Bằng cấp tuy thật mà vẫn là giả. Chức vụ tuy thật
nhưng không xứng đáng. Đến cái danh hội viên một hội liên
quan đến nghệ thuật cũng là mua bán một cách khéo léo.
"Cái nước mình nó thế" - lão nhớ lại lời cố giáo sư
Hoàng Ngọc Hiến.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13284), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét