Nông dân nghĩ về dân chủ

Chào chủ trang blog danoan2012 và bạn đọc,

Tôi là một nông dân sinh ra trên vùng quê Văn Giang Hưng Yên
vốn có nhiều đất đai phì nhiêu màu mỡ, sinh ra tôi đã
được sống dưới lũy tre làng và bên dòng sông Hồng đỏ
quạch phù xa mỗi mùa lũ về. Tuổi thơ với ruộng đồng và
chăn trâu tắm sông trong thời bao cấp đói kém sẽ như một ký
ức khó quên với tôi và bạn bè cùng trang lứa.

Thời đó quê tôi cũng như bao miền quê khác trên Đất nước
này đều đã phải lăn lóc, đói khát ngay trên chính mảnh
đất màu mỡ mà Cha Ông đổ máu xương để giành lại được
từ những Bá Kiến, Lý trưởng và quan lại phong kiến. Bố mẹ
của chúng tôi đều từng còng lưng, bạc áo trên những thửa
ruộng nhưng cả đời nghèo khó vẫn hoàn nghèo khó.

Rồi tôi cùng anh em trai tráng trong làng vào bộ đội, xẻ dọc
Trường Sơn đi cứu nước theo tiếng gọi của Quê hương, Tổ
quốc bấy giờ. Trai tráng quê tôi đi bộ đội gần cả làng
chỉ còn anh nào khoèo chân hở rốn hoặc con cán bộ là không
phải đi chiến trường, phụ nữ nếu xung phong cũng được đi
thanh niên xung phong, tải đạn và mở đường với cả niềm
hãnh diện vô cùng với xóm làng.

<center><img
src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgoLopPRxHZT0FHBdT3o6iRwWJ1BWA4qfYYLncvpbpXd7ezfvYOgXVBpYS4JtwCCgkL8B9FoYwSbjtDm1y5CLOHODLxHt_NzaIZFowN3MiXdd7HOI1Bc3nYRdwtMQjVHF2goPCs-DRZJP6i/s320/26042010Thang01.jpg"
/></center>
<center><em>Công trình đại thuỷ nông Bắc Hưng Hải những ngày
đầu ra quân</em></center>

Tôi ra quân với những mảnh đạn còn trong cơ thể, thương
binh về làng trong vòng tay gia đình ấm áp nhưng luôn nhớ
những đồng đội còn nằm lại chiến trường, có người còn
chưa tìm thấy hài cốt để gia đình hương khói ngày giỗ đỡ
tủi hận.

Sinh ra trên ruộng đồng, lớn lên sống với ruộng đồng cấy
cày gặt hái cả đời, hết đời lính thì lại quay về với
ruộng đồng, chỉ sau khoán 10 thì gia đình tôi và bà con quê
tôi mới có đủ miếng ăn mà hết đói. Từ ruộng lúa, hoa màu
thì chúng tôi đã dần phải thích nghi với nhu cầu thị
trường mà chuyển dần sang trồng và lai tạo cây giống, cây
cảnh để có hiệu quả cao hơn trên chính cánh đồng của
mình.

Tưởng cứ thế trong đời sống thanh bình, khấm khá dần lên
nhưng không phải vậy. Doanh nghiệp nào đó đã mang những mảnh
giấy có ký tên của phó thủ tướng hay các quan trung ương
khác đến để giành lấy đất, đuổi chúng tôi ra khỏi mảnh
đất đã bao đời chúng tôi từng sinh sống. Khó hiểu quá,
chúng tôi phải đi tìm hiểu.

Vậy đất đai của chúng tôi vì sao đang nhiên phải giao cho
doanh nghiệp lấy để xây chung cư, xây biệt thự, xây trung tâm
thương mại để bán và kinh doanh làm giàu cho họ?

Chúng tôi cũng đã phải tự nghiên cứu kỹ Luật đất đai cho
dù trình độ văn hóa chỉ học hết phổ thông là nhiều, vài
người đi học tại chức trong khi đi làm thuê, lớp trẻ cũng
được huy động vào nghiên cứu, nhờ các thông tin trên mạng
in tơ nét để hiểu rõ những việc làm của chính quyền và
doanh nghiệp đang liên tục cấp bách bằng mọi cách hòng cướp
đoạt nốt mảnh đất của chúng tôi đang bám víu.

Qua một thời gian dài, gặp nhiều cơ quan từ trung ương đến
địa phương, chúng tôi đã nhận ra một điều rất giản đơn
rằng: <span class="underlined-text">chính quyền đã không bảo vệ
công lý, không bảo vệ Luật pháp, không minh bạch trong tất
cả các vấn đề liên quan đến đất đai của chúng tôi</span>.
Khiếu kiện kéo dài khiến chúng tôi phải trở thành những "
Luật sư đất đai bất đắc dĩ"!

Và công lý đến ngày hôm nay vẫn chưa được thực thi, doanh
nghiệp Việt hưng - chủ dự án Ecopark - vẫn đang hàng ngày
dùng mọi thế lực từ công an Hưng yên, xã hội đen cùng có
mặt trên cánh đồng và đường làng của chúng tôi để đàn
áp, giăng bẫy... hòng cướp đoạt đất đai của chúng tôi và
đẩy con em thanh niên của chúng tôi vào tù bằng những chứng
cứ chụp mũ các tội danh bất kỳ khi nào.

Xưa, Bác Hồ từng nói: "Dân chủ là để dân mở miệng",
nhưng thử hỏi: khi đối thoại với dân thì các quan chức từ
trung ương đến địa phương khi về Văn Giang họp đã bỏ đi
ra ngoài khi chúng tôi đưa ra những chứng cứ vi phạm pháp
luật của đủ các cơ quan chức năng Hưng Yên, kể cả các
cấp trung ương liên quan đến giải quyết khiếu nại đất
đai. Từ thanh tra đến các bộ ngành liên quan đất đai đều
loanh quanh, bao biện và đùn đẩy nhau, bỏ mặc nông dân chúng
tôi đương đầu với hồ sơ khiếu nại và côn đồ xã hội
đen trên chính làng quê của mình.

Máu đã đổ trên cánh đồng, con em chúng tôi đã có người
bị bắt đi tù với tội danh chụp mũ: "chống lại chính quyền
, gây rối trật tự, cản trở cưỡng chế..."

Bản thân từ " cưỡng chế " đã nói lên đầy đủ nghĩa của
hành vi cướp đoạt, không có một Quốc gia nào mà các công
bộc của dân lại đi cướp đoạt đất đai của dân, kẻ làm
thuê cướp đoạt tài sản của ông chủ, xin hỏi nơi nào như
vậy?

Mất khá nhiều thời gian đi khiếu nại nhiều nơi, chúng tôi
đã nhận ra rằng: có quá nhiều đoàn dân oan như chúng tôi
hàng ngày đi khiếu kiện, gặp nhau đến nhẵn mặt tại trụ
sở trung ương: Văn phòng Quốc hội, Tiếp dân của đảng và
Nhà nước, bộ Tài nguyên, bộ... rất nhiều nơi. Và cũng nhờ
đó chúng tôi đã cùng thông cảm, chia xẻ và rất hiểu những
bà con cùng cảnh ngộ bị chính quyền bảo kê cho doanh nghiệp
cướp đất đai, nhà cửa và tài sản cả đời gây dựng.

Chúng tôi chưa nghĩ sâu về vấn đề mà Bác Hồ ngày xưa
đã nói về dân chủ, chỉ liên hệ đến chuyện đất đai của
chúng tôi thì đã cho thấy ở Đất nước chúng ta chưa hề có
dân chủ ! hãy thử xem trong Quốc hội có bao nhiêu đại biểu
không là đảng viên, Hưng Yên chúng tôi có ông bà nào đang là
ĐBQH mà đứng ra đấu tranh, bảo vệ pháp luật, bảo vệ nhân
dân Hưng yên chúng tôi trong cái dự án Ecopac - chiếm đất nông
nghiệp lớn nhất miền Bắc này?

Không nói đâu xa, chúng tôi cũng không phải là "nhà dân chủ"
gì đó trên các báo mạng hay phát biểu, hay bàn bạc trên mạng
mà chúng tôi đã phải học để đọc và biết qua điện thoại
di động, chúng tôi đã trở thành người đấu tranh cho chính
cái quyền được sống, cấy trồng trên mảnh đất của mình -
chúng tôi đang làm những việc cụ thể, thiết thực với đời
sống của chúng tôi. Trách nhiệm đóng thuế theo luật thì
chúng tôi luôn hoàn thành và nhờ đó phần nào có cơm và thịt
để nuôi bộ máy nhà nước trong đó có các ông bà Đại biểu
Quốc hội.

Và họ đã làm được gì cho chúng tôi? họ có đấu tranh cho
dân chúng tôi được đối thoại, được đòi hỏi chính quyền
Hưng Yên và doanh nghiệp làm mọi thứ theo luật pháp một cách
minh bạch ? Không, họ chưa từng làm việc đó - cái việc mà
lẽ ra họ phải làm ngay từ khi đeo tấm thẻ Đại biểu Quốc
hội tỉnh Hưng yên.

Chỉ thế thôi, những nông dân mặc áo lính như tôi đã thấy
rằng: chúng ta chưa có dân chủ. Dân chủ ra sao khi lãnh đạo
nhà nước liên tục phải mở chiến dịch, đưa nghị quyết
chỉnh đốn đảng, chỉnh đốn quan chức vì nạn tham nhũng
cửa quyền "rờ vào đâu cũng có, chạm vào đâu cũng sai phạm"
như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Nguyễn
Tấn Sang nói liên tục mới rồi ? Thử hỏi vì sao nhân dân
không bao giờ phải chỉnh đốn, phải tự kiểm điểm ? hay dân
không tham nhũng, không sai phạm, không xấu xa?

Khi chúng tôi khiếu nại, đòi hỏi chính quyền thực thi pháp
luật, thực thi công lý mãi mà không được, vẫn cứ lòng
vòng, loanh quanh để chúng tôi ngày nào cũng cả đoàn đi hết
cửa này đến cửa khác gặp gỡ những nhân viên giúp việc
thay mặt quan to tiếp, hứa, nhận đơn rồi... đút ngăn kéo như
hiện nay thì niềm tin vào tất cả đã mất. Chúng tôi phải
tìm cách khác chứ không chấp nhận như vậy mãi, sẽ quá muộn
cho doanh nghiệp và chính quyền Hưng yên nếu họ không sớm minh
bạch và làm mọi việc theo pháp luật, minh bạch trong việc họ
thỏa thuận với dân theo luật để lấy đất làm dự án tư
nhân của họ.

Tôi xin gửi thư này đến trang mạng bờ-lốc, chúng tôi đã
thấy rõ báo chí nhà nước trong quá trình chúng tôi khiếu
kiện kéo dài nhiều năm nay, đã phải nhờ cậy đến họ vài
lần và hiểu rồi. Nay chúng tôi nhờ mạng bờ lốc đăng để
chia xẻ cùng bà con đang cùng đấu tranh vì mảnh đất của
mình. Công lý và dân chủ chỉ đến khi chúng ta đứng lên
đấu tranh, thậm chí phải đổ máu như chúng tôi đã đổ và
còn đổ nữa, chỉ đơn giản đòi được sống trên mảnh
đất của mình, được cấy trồng gặt hái trên mảnh đất
đó, không nghĩ đến chuyện lớn lao gì hơn vì chúng tôi chỉ
là nông dân. Những người nông dân như bảy tám chục triệu
nông dân trên Đất nước này vậy.

Chúng tôi mong rằng những nhà Trí thức, nhân sỹ, kể cả các
nhà báo, nhà văn, luật sư, nhà khoa học sẽ có tiếng nói về
những bất công mà chúng tôi đang gánh chịu, đang đấu tranh
để xóa bỏ nó, điều đó tốt không chỉ riêng cho chúng tôi
- những nông dân Văn Giang - mà cho tất cả nông dân nước
Việt nam này, có thể còn cho cả chính các Quý vị nữa, tôi
nghĩ và nói vậy có gì mạn phép xin được bỏ quá bởi tôi
là một nông dân thực thụ.

Xin chào chủ trang mạng và bạn đọc.

Văn Giang, tháng sáu năm 2012.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13221), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét