Nguyễn Công Huân - Thư ngỏ trả lời bác Mai Sỹ Xuân Lâm về Tự Do Ngôn Luận

Chào bác Mai Sỹ Xuân Lâm,

Tôi đã nhận được lá thư ngỏ bác gửi tới cá nhân tôi
đặt câu hỏi về chuyện kiểm duyệt phản hồi và bài viết
trên trang ConDuongVietNam.org. Lúc đầu tôi không định trả lời
thư "chất vấn" của bác, nhưng xét thấy đây có thể là
suy nghĩ chung của nhiều người, nên tôi đã quyết định đăng
tải nó và cũng như phần này trả lời công khai trên Dân
Luận để mọi người cùng tỏ.

Lập luận trong bức thư ngỏ của bác có thể được tóm
lược thành tam đoạn luận như sau: 1) Cách đánh số của phản
hồi không liền mạch, chứng tỏ có phản hồi bị xoá. 2)
Việc xoá phản hồi chứng tỏ trang web ConDuongVietNam.org kiểm
duyệt tư tưởng và quan điểm của thành viên. 3) Việc kiểm
duyệt tư tưởng và quan điểm của thành viên như vậy là trái
với quyền tự do ngôn luận, đi ngược lại mục tiêu bảo vệ
quyền con người mà phong trào đề ra. Dựa trên lập luận như
vậy, bác đã mắng phong trào Con Đường Việt Nam là
"<em>đang nói láo! Nói láo công khai!!!!</em>".

Quan sát của bác về số phản hồi không liền mạch, và lập
luận rằng có phản hồi đã bị xoá là hoàn toàn đúng. Và
người thực hiện việc xoá các phản hồi trên trang
ConDuongVietNam.org chính là tôi. Nhưng từ quan sát này mà suy ra
rằng ConDuongVietNam.org kiểm duyệt tư tưởng và quan điểm của
thành viên thì bác hơi nóng vội. Có rất nhiều lý do khác nhau
để tôi phải xoá phản hồi, không phải chỉ có chuyện nó
không phù hợp với quan điểm của phong trào. Tôi xin đơn cử
một số ví dụ:

<ul><li>Phản hồi bị gửi trùng: Độc giả gửi liền 2 – 3
phản hồi có nội dung giống hệt nhau, chúng tôi chỉ cho hiển
thị một.</li>

<li>Phản hồi dạng thư rác: Trên mạng internet có những phần
mềm tự động gửi các địa chỉ quảng cáo tới các diễn
đàn và trang web. Tuy Dân Luận cũng như ConDuongVietNam.org có bật
tính năng captcha để chống phần mềm gửi thư rác này, nhưng
cũng có lúc chúng vượt qua được và gửi những thông điệp
vô nghĩa lên phần phản hồi.</li>

- Phản hồi do độc giả gửi riêng tới ban quản trị, có yêu
cầu chúng tôi xoá đi sau khi đọc, không đăng công khai.</ul>

Như vậy việc bác kết nối điểm số (1) với điểm số (2)
đã có vấn đề về logic, tức là lý do cách đánh số phản
hồi không liền mạch có thể là do bài gửi trùng hoặc rác
hoặc lý do khác, chứ không nhất thiết là bởi chúng tôi kiểm
duyệt tư tưởng của độc giả. Đấy là chỗ sai thứ nhất
trong lập luận của bác.

Điểm sai thứ hai liên quan đến câu hỏi: <em>Liệu ủng hộ
quyền tự do ngôn luận có đồng nghĩa với việc ủng hộ mọi
quan điểm phải được chấp nhận, phải được tự do thể
hiện hay không?</em> Nói cách khác, quyền tự do ngôn luận có
phải tuyệt đối, không có giới hạn gì cả?

Để trả lời câu hỏi này của bác, tôi đang ngồi dịch một
bài trên Wikipedia giới thiệu về quyền tự do ngôn luận và
sẽ đăng tải trên Dân Luận trong thời gian tới. Và đây là
đoạn mở đầu của nó:

<blockquote>"<em>Tự do ngôn luận (freedom of speech) là một quyền
chính trị, là quyền được truyền đạt ý kiến và tư tưởng
của một cá nhân qua lời nói. Khái niệm tự do biểu đạt
(freedom of expression) đôi lúc được sử dụng với cùng nghĩa,
nhưng bao hàm cả những hành vi như tìm kiếm, thu nhận và phổ
biến thông tin hoặc tư tưởng trên tất cả các phương tiện
truyền thông khác nhau. Trên thực tế, <u>quyền tự do ngôn
luận không phải là tuyệt đối tại bất cứ quốc gia nào, và
quyền này thường bị hạn chế bởi những lý do như phỉ
báng, vu khống, khiêu dâm hay khuyến khích người ta phạm
tội.</u></em>"</blockquote>

Như bác thấy đó, quyền tự do ngôn luận không phải là tuyệt
đối dù trong những xã hội dân chủ và trình độ dân trí
phát triển như Mỹ, Anh, Úc hay Bắc Âu, và nó bị hạn chế
các quyền con người khác, bởi "nguyên tắc gây hại"
(harmful principle) hoặc "nguyên tắc xúc phạm" (offense
principle). Nguyên tắc gây hại do John Stuart Mill đề ra, ông là
người cổ vũ tự do ngôn luận ở mức rộng nhất có thể, và
điều duy nhất có thể dẫn tới hạn chế tự do ngôn luận là
khi nó gây hại trực tiếp tới cá nhân khác. Lấy ví dụ như
có một tên trộm chó, bị dân làng bắt. Ông trưởng làng
đọc một bài diễn văn bi thương về những con chó bị chết,
lên án kẻ trộm chó. Điều này dẫn tới dân làng bị kích
động và tên trộm chó bị thiêu chết cùng chiếc xe máy. Trong
trường hợp này, bài diễn văn của ông trưởng làng lúc tên
trộm chó bị bắt, trước một làng đang tức giận đã phạm
vào nguyên tắc gây hại và như thế nó có thể bị cấm đoán
mà không bị coi là vi phạm quyền tự do ngôn luận. Còn nguyên
tắc xúc phạm do Joel Feinberg đưa ra nói rằng tự do ngôn luận
cần phải được hạn chế hơn nữa (so với nguyên tắc gây
hại của Mill), và rằng những phát biểu mang tính xúc phạm
nghiêm trọng cần phải bị cấm để tránh cá nhân hay tổ
chức hay công chúng bị kích động quá mà vi phạm pháp luật
hay đạo đức. Một ví dụ về ngăn cản tự do ngôn luận
dưới nguyên tắc xúc phạm này là nước Úc cấm chiếu bộ
phim Bais-Moi của Pháp năm 2002 vì nội dung bộ phim này mang tính
xúc phạm của nó. Luật ở Đan Mạch cấm cởi truồng ở
những nơi công cộng cũng vì lý do tương tự.

Sự giới hạn của quyền tự do ngôn luận cũng được đề
cập tới trong Công ước Quốc Tế về Những Quyền Dân Sự và
Chính Trị (1966), như sau:

<blockquote><b>Điều 19:</b>

1. Mọi người đều có quyền giữ vững quan niệm mà không bị
ai can thiệp.

2. Mọi người đều có quyền tự do phát biểu quan điểm;
quyền này bao gồm quyền tự do tìm kiếm, tiếp nhận, và phổ
biến mọi tin tức và ý kiến bằng truyền khẩu, bút tự hay
ấn phẩm, dưới hình thức nghệ thuật, hay bằng mọi phương
tiện truyền thông khác, không kể biên giới quốc gia.

3. Việc hành xử quyền tự do phát biểu quan điểm (ghi ở
khoản 2 nói trên) đòi hỏi đương sự phải có những bổn
phận và trách nhiệm đặc biệt. Quyền này chỉ <u>có thể bị
giới hạn</u> bởi pháp luật vì nhu cầu:

a. Tôn trọng những quyền tự do và thanh danh của người khác.

b. Bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự công cộng, sức khỏe
công cộng hay đạo lý.</blockquote>

Vì thế, nếu giả sử độc giả gửi tới ConDuongVietNam.org
những phản hồi có nội dung khiêu dâm, kích động sự thù
địch giữa các phe (ví dụ đòi diệt CS hay chửi cộng đồng
hải ngoại ngu dốt theo chân ngoại bang), xúc phạm (chửi bới
cá nhân hay tổ chức khác một cách vô căn cứ), vu khống hay
tiết lộ thông tin cá nhân v.v... thì việc chúng tôi kiểm
duyệt và loại bỏ các phản hồi này cũng không có gì là vi
phạm tự do ngôn luận hay đi trái lại mục tiêu bảo vệ
quyền con người của mình. Bác Mai Sỹ Xuân Lâm đừng nhầm
lẫn rằng phải bảo vệ mọi quan điểm, mọi phản hồi thì
mới là bảo vệ quyền tự do ngôn luận. Từ điểm số (2) sang
điểm số (3) bác cũng mắc sai lầm về logic, có lẽ do bác
không hiểu quyền tự do ngôn luận là gì.

Một vấn đề khác liên quan đến tự do ngôn luận mà tôi gần
đây có dịp bàn tới tại Dân Luận, đó là: Một phong trào hay
một trang web cổ suý cho tự do ngôn luận cũng cần phải thực
thi tự do ngôn luận, hiểu theo nghĩa là phải đăng tải mọi
thứ độc giả gửi tới. Nếu anh không làm như thế, tức là
anh giống hệt Đảng CSVN!!!

Đây là một hiểu nhầm hết sức tai hại về khái niệm "tự
do ngôn luận". Quyền "tự do ngôn luận" cho phép anh cái quyền
tự do tìm kiếm, thu nhận và truyền đạt thông tin và tư
tưởng của mình, nhưng nó không đảm bảo rằng các cơ quan
báo chí và tổ chức phải giúp anh thực hiện cái quyền. Anh
không thể lôi quyền tự do ngôn luận ra để ép CNN phải đăng
tin con mèo nhà anh bị ốm sắp chết; họ có quyền từ chối
nếu thấy bản tin không đem lại lợi ích gì cho họ hay độc
giả của họ. Nếu không muốn mất tiền đăng quảng cáo, xin
mời anh tự mở blog hay lên các mạng xã hội hay bắc loa ra
ngoài quảng trường mà thực thi cái quyền tự do ngôn luận
của mình. Một xã hội tôn trọng tự do ngôn luận sẽ tôn
trọng hành vi đó của anh.

ConDuongVietNam.org có thể sẽ không chấp nhận đăng các ý kiến
không phù hợp với quan điểm bảo vệ quyền con người của
mình, nhưng cũng không ngăn cản ai mở blog hay tìm cách đăng
các quan điểm đó ở nơi khác. Trên thực tế, tuy không đăng
các quan điểm trái chiều về phong trào Con Đường Việt Nam,
nhưng chúng tôi vẫn chấp nhận cho độc giả gửi liên kết
antiptcdvn.wordpress.com, một trang web tập hợp các ý kiến phản
đối phong trào, lên ConDuongVietNam.org. Nếu các bác thấy ý
kiến của mình không được đăng tải, xin mời sang trang web kia
gửi bài, họ có thể sẽ giúp các bác đăng. Rõ ràng ở đây
quyền tự do ngôn luận vẫn được đảm bảo, và tôi nghĩ
rằng Con Đường Việt Nam cho tới nay không hề đi trái với
tôn chỉ của mình.

Mến,

Nguyễn Công Huân






***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13356), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét