<img
src="http://multiply.com/mu/nguoibuongio1972/image/g8Fp7o6cTS4fMx73fbbWhw/photos/1M/1200x1200/1418/DSC-0242.JPG?et=yUjFSDKfMv9IhsZNv8HxTw&nmid=0"
width="550" />
Tối thứ 6 ngày 28/6 hai bố con về đến sân bay Nội Bài, sau
một chuyến bay kéo dài 5 tiếng đồng hồ từ Sài Gòn ra Hà
Nội. Máy bay đến Hà Nội đúng giờ nhưng do thời tiết xấu,
phải quay lại Đà Nẵng dừng lại đổ nhiên liệu nằm chờ
thời tiết Hà Nội ổn mới bay tiếp.
Sáng thứ bảy hẹn bọn Lã Dũng, Lân Thắng, Xuân Diện cà fe
gửi quà chuyến đi. Vì nhà Diện dạo này đông người lạ
luẩn quẩn, nên anh em tính cà fe ngay dưới chân nhà Diện cho
Diện khỏi phải đi đâu. Đám thanh niên lạ mặt kia thấy mấy
thằng tụ đến có vẻ hoạt bát hẳn lên, đi lại, điện
thoại nháo nhác. Đang cà fe thì điện thoại trong túi quần
mình rung, chưa rút ra khỏi túi mình nói.
- Điện này chắc của an ninh đây.
Mở ra nghe, thì ra đúng an ninh thật. Cậu an ninh Sài Gòn canh
gác mình ở khách sạn năm ngoái. Cậu nói
- Anh ở đâu anh em mình gặp cà fe tí, vào chả báo gì em.
Cậu ta năm ngoái (cả năm kia nữa) đều canh giữ mình. Thái
độ thì nhiệt tình, săn sóc chu đáo, lúc rảnh cậu ta ngồi
đọc báo hoặc chơi game. Có lúc ngứa tay mình đòi máy chơi
cậu ta cũng đưa. Thật ra cậu chỉ canh năm kia thôi, nhưng năm
ngoái mình bị giữ lại ở SG. Thấy mặt cậu ta ở đó nên
mình chỉ bảo cho cậu này ở lại với tôi. Thế là sếp cho
cậu ta ở lại, cậu ta ì xèo với mình là em trực cả ngày
rồi, anh chỉ ai không chỉ lại chỉ em. Mình bảo mày mà ì xèo
là tao giở trò đấy, tao làm đéo gì mà giữ tao, thích tao làm
ầm lên không. Cậu ta cười, mình cũng cười xoà. Thế là hai
thằng chụm đầu xem độ bóng đá.
Lần này chắc sếp cậu ta bảo gọi điện. Mình trả lời
điện thoại.
- Không dại cà fe với mày, để mày bắt anh như lần trước
à.
Cậu ta.
- Bắt gì, anh em lâu ngày không gặp nhau, cà fe nói chuyện chứ
em bắt anh làm gì.
Mình nói.
- Thôi cứ sáng mai mày ra chỗ nào đông người là thấy anh.
Cậu ta nài gặp nhau chuyện hôm nay đã, mai lại gặp sau. Mình
nói thật.
- Anh về Hà Nội rồi. Thôi lần khác anh vào cà fe sau.
Cậu ta có vẻ vui. Lát sau điện thoại mình lại rung, thì ra
công an Hà Nội. Lần này điện thoại đề nghị mai mình ở
nhà không nên đi ra ngoài hồ. Mình bảo sẽ không đi biểu tình
mà chỉ đi chụp ảnh biểu tình thôi, giờ tôi đang đi đường
nghe điện thoại không tiện. Quân tử nhất ngôn, đúng là sáng
hôm sau mình chỉ có chụp ảnh từ đầu đến cuối. Không hề
hô khẩu hiệu, không cầm khẩu ngữ, băng rôn, đi đúng hè
đường.
Quay lại chuyện với mấy anh em, thì ra ông nào cũng bị lằng
nhằng. Chán quá bảo nhau thôi dạt vòm mẹ nó đi cho đỡ nhức
đầu. Xuân Diện về nhà lấy balo, mỳ tôm rồi theo Lã Dũng ra
ngoại ô kiếm chỗ trong lành, yên tĩnh để thao thức ngắm
trời mưa. Lân Thắng than trên facebook của hắn là - việc từ
giờ đến tối duy nhất là cắt đuôi. Còn mình về nhà bàn
giao Tí Hớn cho mẹ nó rồi khoác balo đi. Mẹ nó hỏi.
- Mai ra đó nó lại bắt thì sao?
Mình trả lời.
- Nó bắt thì lên mạng đọc tin biết ngay. Mà mình làm quái gì
đâu mà bắt.
Vợ mình gật đầu.
- Ừ nghĩ ra thì mình có làm gì đâu nhỉ? Sáng mai hai mẹ con
sang nhà bà nội nhé, nhớ về đó ăn cơm, thế xe cộ thế nào?
Mình không buồn trả lời đi luôn, đứng thêm tí nữa thằng
Tí Hớn nó đòi theo thì mệt. Té về nhà Phất Lộc ngủ cho
sáng hôm sau ra hồ gần, đi bộ vài trăm mét là tới điểm
tập kết.
Sáng dậy trời mưa, não nề quá nhưng nhìn trời kỹ thấy có
vẻ mưa cũng chỉ đến tầm 2 tiếng nữa là tạnh. Mà bây giờ
là 7 giờ, hy vọng vẫn có cơ hội. Vào mạng đọc tin tức
thấy tin từ hiện trường đưa về trên trang basam hơi thất
vọng. Trời mưa, mọi thứ yên tĩnh, quân ta không có mà quân
mình cũng không. Nghĩa là chả có an ninh, cảnh sát và cũng chả
có người biểu tình luôn.
7 giờ 30 anh Đăng con nhà văn Xuân Sách gọi điện rủ ra ngõ
Trung Yên ăn phở Sướng. Anh Đăng giờ làm ở Cà Mau, tranh thủ
thứ bảy bay về để sáng chủ nhật ra hồ hít thở không khí
Hồ Gươm cho đỡ nhớ nhà. Đêm qua anh ấy bay về Hà Nội cũng
bị thời tiết xấu, nhưng sáng ra phong độ vẫn ngời ngời,
lên chức ông mà vẫn hoành tráng thế cũng đáng nể. Bảo sao
bà xã anh ấy hay lo lắng chuyện anh đi làm xa.
Ăn phở xong uống trà ở Đinh Liệt thì điện thoại có đầy
số lạ gọi, nhưng máy móc làm sao cứ alo là tịt. Lạ thay có
số alo thấy tiếng thì lại là số cảnh sát khu vực, hỏi anh
ở đâu. Trả lời anh ở Hồ Gươm. Anh về nhà ngay có việc.
Việc thì cũng đợi tạnh mưa, giờ nước ngập đến thắt
lưng anh không về được, em không tin thì ra đây mà xem. Anh
không về thì anh ở đâu ngồi yên đó em ra. Anh ngồi chỗ Đinh
Liệt em đến anh chờ.
Hai anh em thấy đã 8 giờ, quyết định cứ ra vườn hoa Lý Thái
Tổ xem sao. Đến nơi thấy ai đó đang đẩy bà Lê Hiền Đức.
Còn tiến sĩ Nguyễn Quang A cầm ô đứng sừng sững giữa
quảng trường như cây thông. Mình bèn nhảy xuống bảo anh
Đăng ra gửi xe, mình nhào vô chụp ảnh tá lả. Người kéo
đến đông thêm, an ninh, cảnh sát cũng dày đặc nhưng họ chỉ
đứng nhìn. Có hai đàn ông dáng châu Á mắt một mí đến
chụp ảnh bị ba an ninh sắc phục ngăn lại, họ nói korea gì
đó nên không bị ngăn nữa.
Trời lại mưa dày dặc. Một lá quốc kỳ rất to do một trung
niên mang tới khua phấp phới trong màn mưa.
Mắt nhắm, mắt mở chụp bét nhè xong. Mở ra thì thấy người
quen đầy đặc ông Đậu, anh Tường Thuỵ, Quốc Ngữ,Viễn, Duy
Quyền, Anh Chí, Dũng Mai, Jb Vinh... Chị Thuỳ Linh, Mỹ Hạnh,
Hiền Giang, Phương Bích...nhiều người quen nữa. Nhưng lúc này
chả thấy thằng Phương đâu, đang băn khoăn thì thấy nó
đến. Mọi người đứng sắp hàng căng khẩu ngữ chụp ảnh.
An ninh cũng quay phim, chụp ảnh nhiều vô kể các loại an ninh
quận, thành phố. Mình lướt qua thấy lạ là không thấy đám
trinh sát theo dõi mình mọi khi của A67( cục chống phản động
trong nước thuộc khối bảo vệ chính trị nội bộ thuộc BCA)
hay là đổi quân rồi nhỉ, thế này lại phải ghi nhớ từ
đầu rồi. Cả năm qua quen thuộc từng đến cả chục khuôn
mặt và biển số xe, giờ nạp lại vào bộ nhớ thêm chục
khuôn mặt mới thì hơi mệt đây.
Đoàn biểu tình đi đến qua bưu điện, mình nói với thằng
Phương.
- Đi nhanh qua đoạn này đê, dớp lần trước anh em mình bị
bắt ở đây đấy.
Thằng Phương cười nhạt.
Mình té nhanh lên trước, đến đoạn Tràng Thi- Đinh Tiên Hoàng
đứng đợi.
Đoàn được khoảng hơn 200 người, ông Tường Thuỵ đứng
cạnh hỏi mình được bao nhiêu người, mình bảo 500 đấy. Ông
ý cãi chỉ khoảng 200, mình mặc cả 300. Ông ý gật đầu, cái
lão mắt lèm nhèm này thế mà cũng tinh phết.
Đến ngã tư Đinh Tiên Hoàng- Tràng Thi đoàn dừng lại hướng
ra đường giơ băng ron, khẩu hiệu phản đối hành vi ngang
ngược của Trung Quốc đối với chủ quyền Việt Nam. Người
đến đông thêm, dừng lại lúc thì đoàn tiến dọc Tràng Thi
về phía đại sứ quán Trung Quốc. Lúc này có thêm nhiều
người nữa.
Trời mưa, đi khá vất vả, ác nhất là có lúc trời tạnh, có
lúc lại mưa nặng hạt. Áo mưa cứ cởi ra cởi vào. Đoàn
người biểu tình đi và đoàn người kèm biểu tình cũng đi
bên cạnh.
Đến gần khu vực vườn hoa Lê Ninh, một cảnh tượng hùng
tráng hiện ra trước mặt đoàn biểu tình, cảnh sát, an ninh,
dân phòng,sinh viên tình nguyện ( loại thật?) dây chắn, xe phá
sóng, xe biển xanh dày đặc dàn quân chắn đằng trước. Đằng
sau an ninh thường phục khoá hậu. Đoàn dồn sang đường đối
diện với đại sứ quán Đức và dừng lại ở đó.
Có tiếng loa giọng nữ rất nhẹ nhàng nói đại loại hành
động của Trung Quốc là không thể chấp nhận, nhưng đấu
tranh còn lâu dài và nhiều cách, bà con nên giải tán để giữ
gìn an ninh trật tự.
Đoàn quay lại đi về Hồ Gươm theo hướng Hàng Bông, Hàng Gai.
Ra đến tượng đài Cảm Tử đoàn dừng lại cho hai nhạc sĩ
violo và saxsophon chơi những bản nhạc yêu nước, chụp ảnh
lưu niệm, hát bài hát yêu nước rồi giải tán êm ả.
Tổng kết.
Người biểu tình đi trật tự, ôn hoà.
Phía chính quyền cũng vậy. Không có thường phục đeo băng
đỏ, không có xe buýt, không có cảnh sát cơ động. Dường như
chính quyền chủ động nắm rõ tình hình , tâm lý của đoàn
biểu tình nên đã có những giải pháp khiến mọi việc suôn
sẻ êm ả.
Mình về sớm hơn, để lượn quanh quan sát những cơ quan hành
chính đầu não ở thủ đô, cả đài tiếng nói, đài truyền
hình... không thấy bảo vệ ngiêm ngặt gì cả. Mọi thứ bình
thản như thường. Xem để rút ra một điều bổ sung chắc
chắn vào luận cứ là chính quyền hiểu rõ tâm lý, thành
phần, tình trạng người biểu tình yêu nước. Nên không phải
lo lắng phòng bị về cái chuyện bọn gây rối lợi dụng để
bạo loạn ( sách về cái này mình có hơi nhiều toàn do tổng
cục 2 quân đội dịch từ Trung Quốc ).
Thỉnh thoảng vài cây bồi bút, chắc tiêm nhiễm loại sách Tàu
này nhiều. Mới đưa bài nâng quan điểm , nâng sự quan trọng,
tầm nguy hiểm của biểu tình yêu nước thành nguy cơ bạo
động, bạo loạn để hù dân, hoặc thể hiện lòng trung trinh
biết lo xa cho chế độ. Chứ quan sát thực tế diễn biễn của
các cơ quan vũ trang tại Hà Nội thì thấy ngay là nhà nước
chả lo lắng gì chuyện những người biểu tình yêu nước
đến mức độ đó cả. Có chăng chỉ vài đại đội cảnh sát
cơ động trực chiến tại đơn vị cho thêm phần phòng ngừa
là đủ.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13212), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét