Lê Hoàng: Dân Hà Nội khinh tiền và người có tiền thế nào?

Tiền là nguyên nhân của nhiều tệ nạn đến nỗi cơ quan vũ
trụ Mỹ- Nasa đã từng tiết lộ: khi phi hành gia lần đầu
tiên trên trái đất đặt chân lên mặt trăng, nhìn cảnh vật
ông ấy đã thốt lên " Ôi, yên bình quá, ở đây không có
tiền".

Do vậy, tỏ ra khinh tiền hay nói cách khác khinh những kẻ có
tiền luôn luôn là một nhiệm vụ cao quý, cấp bách đặt ra
một cách hối thúc cho toàn thể loài người ở mọi tầng
lớp, mọi địa phương, mọi quốc gia, và Hà Nội, tuyệt vời
thay Hà Nội chính là một trong số nơi ít ỏi dẫn đầu công
việc đó.

<center> <img
src="http://giaoduc.net.vn/Uploaded/vanmao/2012_07_15/le-hoang-giaoduc.net.vn1.jpg"
/></center>

Nếu bạn đến Hà Nội với một trái tim nhiệt tình, cháy
bỏng, một nụ cười trong sáng và một cử chỉ tao nhã bạn
chắc chắn sẽ được đón tiếp nồng hậu. Hà Nội sẽ nắm
tay bạn, bay bổng cùng bạn hoặc ôm bạn vào lòng, vừa ôm
vừa siết. Nhưng nếu bạn liều mạng bước vào mảnh đất
Ngàn năm văn vật ấy với một túi tiền, cam đoan bạn sẽ bị
nghi ngờ, bị lạnh nhạt, thậm chí bị cau có và ghét bỏ.

Cứ thử xách tiền vào một quán ăn thủ đô mà xem, dù cổ
bạn có đeo dây chuyền vàng to như sợi xích hoặc tay bạn có
đeo nhẫn kim cương lớn như quả bưởi thì bạn cứ xếp hàng,
cứ ngồi chờ. Đôi lúc chờ tới " toạc cả mồm" mà vẫn
phải im lặng, đừng có đòi hỏi thứ này thứ khác lôi thôi.

Có thể nói không ngoa, sự "trọng nghĩa khinh tiền" của Hà
Nội thấm vào trong từng tấc đất, nhưng đặc biệt nổi bật
và sâu sắc ở những nơi mang tính dịch vụ. Vào các nơi đấy
mà bạn cậy quen biết ? Được! Cậy đẹp trai hay đẹp gái?
Cũng được! Cậy học thức? Nhiều khả năng được luôn!
Nhưng cậy tiền là hỏng bét.

Truyền thuyết kể rằng, có một gã nhà giàu suốt đời nuôi
gà, nuôi vịt dưới quê; sau đó bán được một bọc tiền to
vác lên Hà Nội khệ nệ. Bước xuống bến xe, ngay lập tức
lão được dân xe ôm hất hàm hỏi (vừa hất hàm vừa ngồi
trên yên): "Ê, đi không anh già?"

Chả hiểu nhiễm đâu ra thói tự ái tiểu tư sản, lão nhà
giàu không đi. Lê bước vào một hàng cơm nhỏ vừa ngồi
xuống thì bị bà chủ hàng the thé: "Ăn gì? Nói nhanh, không ăn
thì biến."

Đói quá nên gã phải ăn. Ngồi xuống chiếc ghế chung quanh la
liệt những mẩu giấy chùi mồm như một đàn bươm bướm xanh
đỏ dưới đất, nhai được ba miếng thì nước mắm hết, gã
mon men hỏi xin thêm, tức thì bà chủ quán gào lên "sang kia mà
lấy, vẽ chuyện".

Nhân đây khi bước vô Hà Nội, mặc dù bạn chưa từng bao
giờ là họa sĩ, cả một đời chưa cầm tới bút lông, bạn
cũng có thể trở thành kẻ "vẽ chuyện". Đó là danh từ
bạn được phong tặng khi bạn đòi hỏi người khác, và hi
vọng người khác phải phục vụ mình sau khi nộp tiền

Không ai sinh ra để làm nô lệ cho ai, đặc biệt là những
công việc nô lệ vặt vãnh như mang nước, như bưng bê, như
xếp dọn… Một số dân Hà Nội hôm nay hiểu rõ điều này.
Đừng nhân danh cái gì bắt họ làm những chuyện ấy, nhất là
đừng nhân danh tiền bạc khi sử dụng dịch vụ. Người Hà
Nội ưu tiên cho những nhân viên khoáng đạt, hào sảng, khỏe
khắn, phong trần. Những nhân viên kiểu đó nói to, cười lớn,
thân mật vỗ vai khách, phát vào lưng khách hoặc nắm tay khách
lôi đi một cách tự nhiên, đột ngột đầy ngẫu hứng và táo
bạo.

Hà Nội không xếp người theo địa vị, mọi lao động đều
cao quý và hơn nữa cao quý như nhau. Vào cơ quan phải lễ phép
với bảo vệ, đi ô tô phải năn nỉ tài xế là những cử
chỉ được dân Hà Nội khuyên dùng.

Những đứa có tiền và tin tưởng một cách mơ hồ tiền sẽ
mang lại hạnh phúc, chỉ ở Hà Nội vài bữa là được cải
tạo toàn diện. Có tiền cũng cứ ngồi vỉa hè mà ăn, cứ
cốc mẻ mà uống, lôi thôi thì "biến". Tất nhiên những kẻ
như thế, phần lớn chả phải Tôn Ngộ Không, chẳng biết
biến đi đâu và biến vào đâu nên cứ phải cắn răng đứng
đấy.

Một số cá nhân ngu ngốc từng phát biểu "Tiền là Tiên là
Phật, là sức bật của tuổi trẻ…". Chỉ nói vài câu đã
biết ngay những kẻ đó chưa tới Hà Nội. Trên mảnh đất
thần thánh này, tiền chả là cái gì hết, điều đáng quan
tâm là thái độ kiên nhẫn, khả năng chịu đựng, ít giục
giã, sẵn sàng nói to và sẵn sàng nghe người khác nói to.
Những đức tính như thế bảo đảm cho bạn sống yên ổn và
phấn khởi. Đừng dại dột hay ảo tưởng đặt mình vào địa
vị của thượng đế bởi Hà Nội là đất học hành, ai cũng
biết thượng đế không tồn tại.

Những kỉ niệm sâu sắc mỗi lần ra Hà Nội ùa về khi đất
trời trở lạnh, khi mùa thu đến cứ khiến lòng ta chợt trào
dâng một nỗi buồn man mác, nghẹn ngào rất khó tả. Như một
câu hát đã ngân lên: "Ở nơi ấy có một người mà tôi mến
yêu." Ở nơi ấy có một quán hàng mà tôi sợ hãi và ở nơi
ấy có một bà chủ khiến tôi run run. Tiền bạc là nhất
thời, tình yêu là mãi mãi.

Lê Thị Liên Hoan

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13407), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét