Chúng ta đều hiểu rằng, để bảo vệ một cá nhân trước
thế lực bạo quyền thì con người phải đoàn kết. Vì rằng
đoàn kết tạo nên sức mạnh, đó là sức mạnh lớn lao của
một tập thể. Và nữa, tiếng nói của đám đông thì bao giờ
cũng có trọng lượng hơn là của một cá nhân đơn lẻ. Trong
xã hội hiện đại ngày nay thì những người có cùng quan
điểm, địa vị xã hội được tập hợp thành những Hội
Đoàn và Tổ chức xã hội. Các Hội Đoàn này hoạt động có
tôn chỉ riêng, phát triển và bảo vệ các quyền cũng như lợi
ích của thành viên. Tất cả hợp thành xã hội Dân sự, đó
là linh hồn của một xã hội. Nhưng ở Việt Nam, các hội
đoàn không được hoạt động độc lập mà do nhà nước thành
lập và quản lý, tổ chức Công đoàn của giới Công nhân cũng
vậy.
Khi những người Công Nhân không có tổ chức Công đoàn độc
lập của mình, thì những quyền và lợi ích chính đáng của
họ không được bảo vệ. Không những vậy, họ thường xuyên
bị giới chủ phân biệt đối xử và bạo hành, làm ảnh
hưởng nghiêm trọng đến an toàn sức khỏe của người công
nhân. Tổ chức Công Đoàn nhà nước thì không bảo vệ cho
quyền lợi của công nhân, mà còn kết hợp với giới chủ
trong việc giám sát và bóc lột họ. Đó là nguyên nhân chính
xẩy ra những vụ bạo hành công nhân của giới quản lý lao
động. Tình hình đã trở nên báo động đến nổi đã nổ ra
hàng loạt những vụ đình công tự phát của công nhân để
phản đối.
Tại khu Công nghiệp Hoàng Long – Hoằng Hóa – Thanh Hóa, đã
xảy ra vụ bạo hành công nhân khiến dư luận phẫn nộ. Đó
là việc Ông Vương (một quản lý người Trung Quốc) đã dùng
keo 502 dán hai tay của một công nhân lại với nhau. Ngày
26/11/2011, khi ông Vương – xưởng trưởng xưởng hoàn chỉnh,
công ty giày Hongfu Việt Nam – đi kiểm tra xưởng. Ông ta phát
hiện mấy đôi dày bị lỗi, liền gọi trưởng ca là chị
Phương (24 tuổi) đến để chứng kiến, liền sau đó bắt chị
ngửa tay ra rồi đổ keo 502 vào lòng bàn tay. Quá sợ hãi, chị
Phương đã co rúm người lại rồi ngất xỉu. Được biết,
thời gian trước đó ông Vương cũng đã đổ keo vào tay một
nữ công nhân và đánh đập nhiều công nhân khác. Dù phẫn
uất nhưng những người công nhân này không dám phản đối và
tố giác. Tổ chức Công Đoàn nhà nước đã không lên tiếng
để bảo vệ những sự vi phạm này.
Ngày 23/6/2011, đã xảy ra cuộc đình công của Công nhân công ty
Giai Đức (Chương Mỹ - Hà Nội). Công nhân đã vây kín cổng ra
vào khiến mọi hoạt động của công ty phải ngưng trệ. Hai
chiếc xe ô tô chở phế liệu của công ty không thể ra ngoài.
Được lệnh gián tiếp từ lãnh đạo công ty, bảo vệ ca trực
đã mở cổng để cho xe đi ra. Vì vướng phải công nhân đang
đình công nên xe không thể ra ngoài được. Tức giận, tay bảo
vệ đã nhảy lên xe rồi đuổi lái xe xuống và tự lái, y đã
cho xe tông thẳng vào những công nhân đang ngồi đình công.
Kết quả làm 6 người bị thương và một người chết tại
chỗ.
Trên đây chỉ là vài vụ đơn cử trong số rất nhiều những
vụ bạo hành công nhân diễn ra khắp nơi. Người công nhân
trở nên đơn độc trong cuộc chiến không cân sức để chống
lại sự áp bức, bóc lột của giới chủ. Những hành động
bất công của giới chủ được sự tiếp sức của tổ chức
Công đoàn nhà nước và nhân viên công lực. Chẳng những vậy,
họ còn bị giám sát và theo dõi mỗi khi tổ chức những cuộc
đình công phản đối. Như chúng ta đều biết, người công
nhân ở Việt Nam hiện nay phải lao động và sống bằng đồng
lương chết đói. Họ bị bóc lột thậm tệ, những quyền và
lợi ích chính đáng bị vi phạm nghiêm trọng.
Nhiều vụ bãi công, đình công của công nhân nổ ra khắp nơi
để phản đối tình trạng phân biệt đối xử và đòi nâng
cao mức sống. Tất cả đều vấp phải sự đối xử bất công
từ phía chính quyền, nhiều vụ đình công đã bị công an đàn
áp thô bạo. Lực lượng an ninh, cảnh sát chỉ biết bảo vệ
các công ty (vốn có liên hệ mật thiết với nhà nước) mà
quay lại đàn áp những người công nhân thấp cổ bé họng.
Họ đàn áp những người công nhân đang đòi quyền lợi chính
đáng của mình, trong tình trạng không có ai đứng ra bảo vệ.
Những người công nhân Việt Nam đang trở nên đơn độc hơn
bao giờ hết, trong khi những khu công nghiệp và nhà máy thì
đang mọc lên khắp nơi. Giới sử dụng lao động thì lại đang
liên kết với một nhà nước độc tài để mà bóc lột sức
lao động của công nhân. Nhà nước thì chỉ quan tâm vơ vét
của cải và tài nguyên đất nước, thân phận người lao
động Việt Nam trở nên nhỏ bé trước lòng tham vô đáy của
những kẻ lãnh đạo độc tài.
Không những bị bóc lột và đàn áp như vậy, giới công nhân
còn phải chịu sự giám sát và chia rẽ từ phía Công đoàn nhà
nước. Vì vậy họ không thể đoàn kết để mà cất lên
tiếng nói chân chính của mình, những tiếng nói đòi quyền
lợi hợp pháp và chống bạo hành. Tại đây, cái quyền được
thành lập hội đoàn của người Công nhân đã bị nhà nước
cướp trắng. Những quyền của công nhân ngày càng tỉ lệ
nghịch với sự phát triển của công nghiệp. Hơn lúc nào hết,
ngay lúc này đây, giới công nhân cần phải có tổ chức Công
đoàn của riêng mình, họ phải được bảo vệ khỏi sự đàn
áp và bóc lột từ liên minh mà quỷ. Liên minh mà quỷ này bao
gồm: Giới chủ - Công Đoàn quốc doanh – Nhà nước độc tài.
Lẽ thường, thì giới công nhân phải được bảo vệ bởi tổ
chức công đoàn đại diện, được pháp luật và nhà nước
bảo vệ. Nhưng tại Việt Nam chúng ta, người công nhân đã
trở nên đơn độc trong một cuộc chiến không cân sức. Tình
hình càng trở nên nghiêm trọng khi mà lòng tham của những kẻ
bất nhân ngày một gia tăng và sự phát triển của công nghiệp
là xu thế không tránh khỏi. Ai sẽ là người sẽ bảo vệ cho
giới công nhân Việt Nam khi mà nhà nước ngoảnh mặt làm ngơ?
Ai sẽ bảo vệ công nhân Việt Nam khi tổ chức công đoàn quốc
doanh giám sát và lực lượng công an đàn áp họ? Câu trả lời
là chỉ có công đoàn độc lập mới là người đại diện và
bảo vệ quyền lợi chính đáng của người Công nhân. Nhưng
tổ chức này đã bị nhà nước độc tài cấm hoạt động và
đặt ra ngoài vòng pháp luật.
Giới Công nhân Việt Nam cần phải được bảo vệ. Họ phải
được bảo vệ khỏi sự đàn áp, bóc lột của liên minh ma
quỷ. Họ phải được thực thi các quyền chính đáng của mình
là thành lập hội đoàn và tổ chức đình công, bãi công. Tình
hình thực tại của giới Công Nhân Việt Nam đã trở nên khẩn
thiết. Mọi giới, mọi tầng lớp hãy bày tỏ sự đoàn kết
để bảo vệ giới công nhân đang bị áp bức trong một chế
độ nhà nước độc tài.
07.07.2012
Huỳnh Công Đoàn
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13326), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét