Trương Duy Nhất - Kết thúc vụ án tướng Thanh

<div class="boxleft200"><img
src="http://truongduynhat.vn/wp-content/uploads/2012/06/tranvanthanh21.jpg"
/><div class="textholder"></div></div>

<a href="http://danluan.org/node/13057">Vụ án tướng Thanh đã kết
thúc</a>. Nhưng có lẽ những hậu vị chua đắng, xót cay mãi
mãi sau này vẫn khó nhòa nhạt nổi. Và mỗi lần nhắc về nó
lại khiến tôi liên tưởng đến câu chuyện vui về những con
rạm miền Trung. Những con rạm tội nghiệp muôn đời không
thoát khỏi miệng thúng.

<h2>Hình ảnh vị tướng bị cáo</h2>

Tướng Thanh đã không có mặt tại tòa. Ngạc nhiên.
Bởi phiên tòa được mở để xử lại là theo đơn kêu oan và
yêu cầu giám đốc thẩm từ chính ông. Bị cáo vắng mặt, và
cũng chẳng có một vị luật sư nào bào chữa cho ông như các
phiên xử trước.

Tôi không thích cách đến tòa lần đầu của ông trên
chiếc băng ca. Bất luận do đâu thì đó vẫn là hình ảnh xấu
cho nhiều nghĩa, và xấu cho cả chính ông, cho cả… Đà Nẵng!
Nó cứ ám ảnh và… lợn cợn mãi đến tận bây giờ.

Nhưng lần này, khi câu chuyện đã nguội, đâu vào
đấy, dân tình cũng rõ ràng mọi ngõ ngách rồi thì ông nên
xuất hiện. Đến tòa một cách hiên ngang. Thậm chí có thể
đeo… lon tướng đến tòa cũng được có sao đâu?

Ông Thanh vẫn còn hàm tướng. Vì thế nhiều báo hay
viết "cựu thiếu tướng Trần Văn Thanh" là sai. Ông chỉ
mất chức Chánh thanh tra Bộ Công an. Viết đúng phải là:
thiếu tướng cựu Chánh thanh tra Trần Văn Thanh.

Tôi nghĩ đến phiên tòa này, phiên xét lại theo trình
tự giám đốc thẩm để kết thúc cho một vụ án đầy tai
tiếng và dai dẳng nhì nhằng trong suốt nhiều năm qua, Trần
Văn Thanh nên xuất hiện.

Tiếc thay, ông đã chọn cách vắng mặt như mọi lần.

Cứ cho là có ẩn ức, oan khuất gì đó thì sao không
một lần xả hết tại tòa. Cách ấy sẽ hay và… đẹp về
nhiều nghĩa! Tại sao cứ phải… lẩn tránh?

Dù sao, cũng xin chia vui với ông. Kết quả hủy án sơ
thẩm, đình chỉ điều tra đối với ông là một kết thúc ít
nhiều… có hậu. Tất nhiên là cái hậu có vớt trả chút
nhưng không thể sạch vị đắng. Nếu không có vụ án này,
rất nhiều khả năng giờ ông đã lên tới hàm trung tướng,
hoặc thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Công an. Nhiều nhân vật
khác (trên dưới ông có cả), chắc cũng không vì thế mà hệ
lụy theo. Tôi tin thế.

<center><img
src="http://truongduynhat.vn/wp-content/uploads/2012/06/tranvanthanh11.jpg"
/></center>

<h2>Nguyễn Phi Duy Linh</h2>

Chỉ mỗi bị cáo Nguyễn Phi Duy Linh. Vắng ông, không
khí cả trong-ngoài tòa không quá căng. Linh không căng thẳng như
các phiên tòa trước. Ngược lại, giờ nghị án anh hòa chung
với mọi người trò chuyện và cười rất tươi (<em>Linh đã
mãn hạn tù hơn một năm trước</em>).

Phiên xử không nóng và ít thu hút sự chú ý của dư
luận như trước. Chưa đến 100 người dự nghe (<em>tính cả
cảnh sát, an ninh, nhà báo và bảo vệ</em>). Không còn cảnh chen
chúc vây kín hành lang và chật nghẽn đường như các phiên xử
trước.

Tôi chú ý mãi những lúc Linh cười. Lúc vui, nhưng có
lúc rất lạ. Chẳng hiểu điều gì nữa ẩn sau niềm vui mà
cười vậy. Rất lạ so với các phiên xử trước. Cho dù tòa
cũng chẳng chấp nhận kháng cáo và không thay đổi tội danh
cùng mức án đã dành cho Linh.

<center><img src="http://truongduynhat.vn/wp-content/uploads/2012/06/52.jpg"
/></center>

<h2>Luật sư</h2>

Hai luật sư tham gia bảo vệ quyền lợi cho Nguyễn Phi
Duy Linh. Một nữ luật sư lạ lần đầu tham gia trong vụ án
dậy sóng này, chị đến từ Cần Thơ. Và luật sư Hoàng Huy
Được.

Ông Được là luật sư theo Linh suốt từ phiên sơ
thẩm.

Tôi chú ý và ấn tượng mỗi vị này. Từ phiên sơ
thẩm đến giờ, đây là vụ án có khá nhiều luật sư tham gia
bào chữa. Nhưng có lẽ duy nhất ông Được là luật sư không
tranh tụng theo cách cầm giấy đọc bản viết sẵn. Ông nhẹ
nhàng, từ tốn nhưng đầy thuyết phục, chứ không có kiểu
cố ý lên giọng như đa phần luật sư khi đứng trước tòa.
Thú thật, không ít vị luật sư tôi thấy tranh tụng cứ như
cãi lộn!

Luật sư Được tham gia bảo vệ quyền lợi cho Nguyễn
Phi Duy Linh. Nhưng nhiều khi ông lại đá xoáy sang bào chữa cho
cả bị cáo Trần Văn Thanh. Bởi một số hành vi, muốn bảo
vệ cho Linh, ắt phải bảo vệ trước hết cho tướng Thanh.
Không biết trong phần "thắng" của bị cáo Thanh, có phần
nào nhờ tranh tụng của luật sư Được? Tuy ông không làm thay
đổi được phần nào bản án dành cho Linh, nhưng tôi đánh giá
cao vị luật sư không còn trẻ này.

<center><img src="http://truongduynhat.vn/wp-content/uploads/2012/06/61.jpg"
/></center>

<h2>Vĩ thanh</h2>

Dù sao, vụ án cũng đã kết thúc được sau nhiều năm
tai tiếng, nhì nhằng như khó gỡ nút nổi. Một bản án có lẽ
đủ để hài lòng… mọi phía. Nhưng phía dư luận thì chưa
chắc đã đủ để hài lòng!

Với tư cách là người tham gia theo dõi vụ án ngay từ
giai đoạn đầu đến giờ. Cho dù án đã kết. Vụ án tướng
Thanh đã kết thúc. Nhưng có lẽ những hậu vị chua đắng, xót
cay mãi mãi sau này vẫn khó nhòa nhạt nổi. Và mỗi lần nhắc
về nó lại khiến tôi liên tưởng đến câu chuyện vui về
những… <a
href="http://truongduynhat.vn/trước-dại-hội-noi-chuyện-con-rạm-miền-trung/">con
rạm miền Trung</a>:

Ra chợ, thấy thúng rạm nào cứ phải đậy nắp kín
bưng thì đích thị đó chỉ có thể là giống rạm Bắc hoặc
rạm Nam. Rạm miền Trung không cần đậy. Hễ một con có ý nhoi
lên bò khỏi miệng thúng là năm bảy con khác hè nhau kéo chân
lại. Rạm miền Bắc giống rạm miền Nam ở đức không lôi
kéo. Con nào khỏe trèo thoát được cứ trèo. Thậm chí chúng
còn giúp sức kông kênh nhau để trèo nhanh qua miệng thúng.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13081), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét