Hôm nay thử ghi lại những lý giải về sự rỗng tuếch trong
tâm hồn, đôi khi, khi con người chuyển từ trạng thái vô cùng
buồn bã sang sự rỗng tuếch.
Như thể cái giường bệnh một sáng bỗng thênh thang chỉ còn
lại chăn gối: con bệnh sau nhiều ngày vật vã, đã trút hơi
thở cuối cùng, đã đem chôn. Như thể công viên một chiều đi
ngang: trống trơn, chỉ còn những gốc cây già trơ khấc đang
trầm ngâm tự ngạc nhiên vì chính hình dáng xấu xí già cỗi
của mình.
Mùa đông dài lạnh đã bí mật phá tan nốt những ký ức cuối
cùng của niềm vui sống, để một sáng xuân rạng rỡ, ngồi
dưới nắng ấm trên một chiếc ghế dài bạc phếch, con
người nhắm mắt lại, không muốn nhìn, không muốn nghĩ, chỉ
thấy lòng mình trống rỗng vô cùng.
Đấy là khoảnh khắc chuyển đổi, từ trạng thái sống này
sang trạng thái sống kia, suy cho cùng đời sống chỉ là những
khoảnh khắc chắp lại, những khoảnh khắc của NHẬN THỨC,
đấy là đời sống của tinh thần. Còn việc thỏa mãn các nhu
cầu sinh học và vật chất thuộc về cái bên ngoài, để thích
ứng với môi trường sống.
Hamvas Béla viết về trạng thái thức tỉnh của con người, khi
từ đêm bước ra ánh sáng, khi từ sợ hãi và khổ đau, con
người chợt nhận ra tình cảnh của chính nó: sự xa lìa niềm
hạnh phúc nguyên thủy đầu tiên, niềm hạnh phúc tự thân
của sự sống cổ, chưa bị ràng buộc với những điều kiện
của vật chất.
Lúc mới bắt đầu dịch Hamvas, mình không hiểu trạng thái cổ
đầu tiên này, mà Hamvas gọi là LINH HỒN ĐẦU TIÊN. Trạng
thái cổ đầu tiên này là bản thể của vũ trụ, là chính sự
sống, mà định nghĩa của Kant cũng giống như định nghĩa
của Hamvas:
<div class="special_quote">169. <em>Bản chất của Sự sống là tính
vô tận như là sự vượt bỏ mọi sự phân biệt, là sự vận
động thuần túy xoay quanh trục của nó, là sự yên nghỉ
tuyệt đối không yên nghỉ, là bản chất vận động của
thời gian cô đặc lại thành hình thái vững chắc của không
gian. Mọi sự phân biệt trong cơ thể sống đều chuyển hóa
trong dòng chảy, nhưng cũng phải có một tính ổn định và
tách biệt tạm thời để có thể chuyển hóa như vậy. Tính
trôi chảy, sự vận động thuần túy là bản chất của Sự
sống"</em> (Bản dịch của Bùi Văn Nam Sơn)</div>
.......
Đời cho con người thời gian chỉ để làm mỗi 2 việc: hoặc
chỉ mình với mình, hoặc với người khác. Sự ham chơi đồng
bọn cùng thú mải mê đuổi theo vật chất đôi khi làm người
ta quên khuấy: sinh ra một mình và chết đi cũng một mình,
không thể mang theo bất kỳ ai và bất kỳ cái gì.
Hamvas Béla đã chỉ cho thấy một tia sáng vút lên tận thiên
hà, đấy là ánh sáng của tinh thần, thứ khiến Nguyễn Hồng
Nhung nhận thức ra bản thân mình, thứ nó đi tìm bấy lâu nay
(tuy vô thức không hề hiểu mình tìm gì?)
Giờ đây nó mới hiểu từ ngày xửa ngày xưa tới giờ, từ
lúc ra đời tới giờ, một con bé cứ cặm cụi lẳng lặng
một mình mơ ước cái gì đó, tìm kiếm một cái gì đó,
thiếu vắng một ai đó, cứ đêm ngày đọc tất cả những gì
tìm thấy, ngẫm nghĩ, mơ hồ đợi chờ…chính vì nó có khuynh
hướng muốn hiểu được sự vô hình của tinh thần. Đúng
thế!
Có những người có khuynh hướng hiểu được sự vô hình.
Không phải ai cũng có khuynh hướng này, có lẽ trong ngày tháng
năm giờ sinh của một cá nhân đã tích tụ một lượng khí,
hoặc sức mạnh nào đấy của vũ trụ, để có thể hòa nhịp
và hiểu được lời tuyên bố vô hình trong không gian.
Nhờ NGÔN TỪ của con người. Ta gặp Hamvas vì thế, như Hamvas
gặp các bậc thày của ông. Một số người giống nhau ở chỗ
hiểu được một cái gì đó vô hình của thượng đế, biến
thành ngôn từ riêng của từng người, ghi chép lại, và giúp
những kẻ đi sau tìm ra bản thân nó.
Tia sáng tinh thần này mạnh mẽ và làm Nguyễn Hồng Nhung tỉnh
táo: ở chỗ mỗi ngày nó ngạc nhiên thấy mình hiểu mọi
việc trực tiếp hơn, ngắn gọn hơn, đúng hơn vì đủ sức
thuyết phục. Không cần quanh co tìm lời giải thích dài dòng.
Và quan trọng nhất: bảo nó hãy thực hiện đầy đủ việc
của mỗi ngày. Hãy hiện thực hóa những gì mày suy nghĩ! Và
trong tình cảm, nó ngạc nhiên thấy mình không đau buồn, không
chịu đựng, chỉ bình thản ngắm nhìn xung quanh và suy ngẫm.
….
Hôm nay suy nghĩ thêm về Bản thể sau khi đọc Hamvas Béla.
Hiểu Hamvas nghĩa là hiểu ra cái gọi là siêu hình (metafizika),
sự sống hiểu theo siêu hình học là bản thể, thứ không thay
đổi, trước sau như một, không có bất kỳ một diễn biến
nào xảy ra, nghĩa là thức chất không có tốt cũng chẳng có
xấu, không vui không buồn.
Mọi diễn biến của đời sống là do dòng chảy chuyển biến
của vật chất. Nghĩa là chính mối quan hệ NGƯỜI. Bởi vậy,
nằm trong các mối quan hệ cá nhân với nhau là y như rằng gây
ra hệ lụy, hậu quả. Cần nhìn rõ điều này để vứt càng
nhiều càng tốt những hệ lụy, những diễn biến các mối quan
hệ cá nhân mất thời gian và vô nghĩa.
Đây có thể là bản chất của cái gọi là thế giới vô hình
chăng? - chỉ giữ lại cái bản chất, cái chính yếu: như ánh
sáng như nắng mặt trời tạo năng lượng, truyền cho ta những
sức mạnh vũ trụ vô hình. Đừng phung phí sức mạnh này, khí
trời tốt lành này vào các diễn biến quan hệ tầm thường,
hoặc chỉ để phục vụ cho sự lười biếng, buông thả. Vậy
dùng để làm gì? để hiểu, tìm kiếm, hấp thụ các luồng tư
tưởng cao cả hơn, mạnh mẽ hơn và phổ quát hơn.
Hôm nay suy nghĩ và hiểu tại sao mình không thích các loại
diễn đàn lao xao cuả các cá nhân chống đối hoặc chứng tỏ
cái TÔI to rầm của họ: vì thời đại này đủ quá rồi
những lời tố cáo hoặc giải thích. Thời gian để con người
hiểu ra sự tha hóa của chính thời đại họ đang sống quá
thừa thãi rồi.
Bây giờ, cần chỉ ra cái để THAY THẾ.
Không phải một loại hình thái quan hệ nào của con người
nữa, không cần! Bây giờ cần một cái tổng quát hơn, cao cả
hơn và trực tiếp hơn: đấy chính là bản chất SIÊU HÌNH của
sự sống. Con người cần hiểu ra điều này ngay lập tức,
thật rõ ràng, để nhận ra ngay đời sống (vật chất) của
họ đang nhiễu nhương đến mức độ nào, để hiểu chính
bản thân họ là một cái gì đó cao hơn cuộc đời đang bị
tầm thường hóa một cách khủng khiếp.
(2012-06-19)
MỘT TRÍCH ĐOẠN TỪ HAMVAS
<div class="special_quote"><em>"Con người cần "Đời sống". Khi
chúng ta muốn sống, cần nhìn vào bản thân mình, và những gì
thấy ở đó ngày nọ qua ngày kia cần hiện thực hóa và sống
với chúng. Hình ảnh thực chất của sự vật trong chúng ta
luôn luôn nằm trong vô thức, và ta biết rất ít về chúng.
Phần lớn chúng ta chỉ cảm thấy và sống với sự sợ hãi
về chúng</em>, chúng ta không biết thực sự cái gì đang xảy ra
trong ta.
<em>Như vậy một nghĩa vụ cần thiết là con người cần nhận
ra bản thân mình một cách thực chất và rõ ràng. Nhưng nhiệm
vụ này đòi hỏi toàn bộ sức lực của con người, và làm con
người hoàn toàn kiệt sức.</em>
<em>Để con người thực sự là mình, cần nhìn bản thân mình
từ bên ngoài vào. Khi điều này xảy ra, các cảnh diễn trò,
các tập phim chiếu chấm dứt. Đây là thời điểm - trong một
khoảnh khắc - sự phân vân đáng giật mình và lạnh lẽo ra
đời. Đây là thời điểm, không còn lại gì hết!</em>
<em>Và lúc đó lương tâm một kẻ nào đó từ sâu thẳm lên
tiếng, có thể đấy là hiện thực tinh thần riêng của chúng
ta, với giọng dịu dàng, khẽ khàng: Đừng sợ! mi không một
mình! cần niềm tin, một niềm tin không lay chuyển!</em>
<em>Lúc đó linh hồn lên đường, trên một con đường hoàn
toàn xa lạ mà sự tự nhận thức thật sự của chúng ta biết
rõ, cái mà chúng ta gọi là đạo đức đích thực."</em>
(PATMOSZ I.)</div>
Tối nay đọc một bài về ma quỷ và sự tươi tỉnh: chợt
tỉnh hẳn người.
Tại sao con người thường xuyên u mê, mù mờ, mơ hồ, không
có cơ sở để suy luận bởi vậy chao đảo, bấp bênh, không
phân tích được tình thế, không thoát ra khỏi trạng thái bị
tác động của môi trường? Hamvas đã chỉ ra những tính chất
vô hình nằm sâu trong bản chất con người, trong đó tính chất
Ma quỷ là rõ nhất, sự ám ảnh ma quỷ tham lam và primitiv:
<em>"Đói khát ngay với bản thân"</em> - bởi <em>"Không niềm
cảm hứng, không sự tươi tỉnh"</em>. Thế thôi! Hừ!
Khi trong con người không có sự tươi tỉnh, nghĩa là khi không
tin vào cuộc sống, bởi chúng đang không sống: <em>"không giữ
lại sự sống mà chỉ giữ lại ảo ảnh"</em>. Tại sao? Bởi
vì chúng có hiểu gì đâu? Những đức tính xấu (của ma quỷ)
nằm trong con người đã làm chúng u mê và che kín mắt chúng:
đấy là sự ghen tỵ, sự độc ác, nỗi sướng vui trên đau
khổ của người khác, sự hiếu thắng, sự kiêu ngạo. Đầy
rẫy quanh ta. Bởi vậy kẻ tự trọng tốt nhất là một mình.
Bác Hamvas thỉnh thoảng làm ta phá lên cười, vì bác viết
đúng quá. Một văn phong trực tiếp, chính xác, đúng đến nỗi
bản thân những từ ngữ ấy đã có sức nổ như một quả bom,
phá tan sự mù mờ và xướng đích danh bản chất sự vật.
Đời sống thực ra trực tiếp và chính xác đúng như thế!
Nếu hiểu ra điều này, mi sẽ hòa toàn bộ cơ thể, ngày
sống, phút giây sống của mi vào từng khoảnh khắc của thời
gian đang trôi qua không trở lại… Hamvas quyến rũ bởi không
chỉ giúp ta nhận thức mà càng ngày càng khẳng định những
gì ta đã hiểu.
…..
Có lẽ trạng thái đặc trưng nhất của con người: vơ vẩn.
Một mình. Trong tâm trí. Người khác nhìn vào thấy nó đang
bận rộn, hết sức bận rộn, giữa những mối quan hệ. Đâu
có! Nó chỉ bận rộn với bản thân mà thôi. Những ý nghĩ
trong đầu là của nó - hay không hề là của nó? - có trời
biết! đúng hơn: vừa của nó vừa không phải của nó.
Một người bạn viết mail: tớ rất bế tắc, bi quan, nước
mình rồi đi đến đâu?
Nó trả lời: cậu đang ở giữa châu Âu cơ mà, có phải ở
Việt Nam đâu?
Con người Việt Nam hay con người châu Âu trong cậu bế tắc?
Một người khác viết mail khác: Anh rất không thích bài viết
của em. Đừng có vô ơn với nơi sinh ra mình <em>"cáo chết ba
năm còn quay về núi"</em>
Nó ngẫm nghĩ rồi trả lời: Núi của nhân loại dài lắm,
trải khắp quả đất, đủ cho tất cả các con cáo của thế
gian muốn quay đầu về đâu thì quay, anh đừng lo!
Một mail khác: Bài viết của em mang lại cho anh rất nhiều
đồng cảm, anh cũng nghĩ như em, nhất là khi vật lộn trên xe
buýt thủ đô…
Nó trả lời: vậy mà ít nhất ba người bảo em vô ơn với
(cái gọi là) đất nước quê hương rồi đấy, hì, hì…
Mail đó tiếp: nghe câu<em> "vô ơn"</em> mà thấy buồn cười.
Từ bảo giờ cái thể chế chính trị nhất thời được gán
thay cho từ đất nước quê hương thế?...
Mail của một người bạn khác: Bài của em làm anh sợ. Nỗi
sợ suốt đời đeo đẳng trong anh bị em gọi tên. Té ra không
gọi tên hay có gọi tên ra cũng làm anh càng sợ hơn…Em đừng
viết nữa. Hoặc viết thành tác phẩm để đấy, bao giờ in
được thì in…
Nó lang thang dạo chơi trong một ngày chủ nhật nắng ấm. Ra
một hòn đảo xinh đẹp nằm giữa sông Đanuyp. Len lỏi chán
chê giữa những bụi hoa dại và những con đường nhỏ xíu
dẫn đến những bãi cỏ mênh mông, để rồi nằm lăn ra đấy,
vòng tay qua đầu, chân duỗi thẳng, ngắm bầu trời cao, xanh
ngắt vô tận trên kia, và nghĩ ngợi.
Tại sao phải viết thành tác phẩm để đấy, bao giờ in
được thì in?
Tại sao không cất thành lời ngay hôm nay, bây giờ, phút này,
những ý nghĩ vừa ập đến trong đầu?
……
Cảm giác ngây ngất không lời - khoảnh khắc sống thực sự.
Thật lạ, cái vô hình lại là cái có thật nhất!
Văng vẳng bên tai một giai điệu buồn lay lứt từ một bài
hát sến, hết sức sến, nhưng mãnh liệt làm sao, hòa làm một
với những bước chân lãng đãng lang thang trong phố vắng. Phố
vắng xưa kia, nơi sau chín giờ tối đã lạnh ngắt, chỉ còn
những ngọn đèn vàng vọt soi chính giữa lòng đường và hàng
lim già xum xuê lá xanh sẫm trầm ngâm….Thuở đó cảm giác
ngất ngây cũng vô hình như bây giờ, lúc đang ngồi bên laptop
bấm phím, giữa một xứ sở xa xôi, chỉ khác lúc này có thể
đặt vô số tên gọi cho nó.
Nó là cái gì vậy? chính là nguồn chảy nóng bỏng và thân
thiết làm sao từ cơ thể mình nhập với muôn vàn sắc thái
của sự vô hình, có tên: mùa hè nóng, kỷ niệm không nhạt
phai, một cảnh trong một bộ phim, hình ảnh lũ chim chiều qua
thi nhau mổ xẻ những quả dâu ngọt đẫm nước dưới gốc
dâu, hay chữ, những ký hiệu lạ lẫm đi qua cái đầu, hiện
thành vô vàn ý nghĩa tuyệt vời nhất. và vẫn cả giọng hát
ngân dài rất sến này nữa: <em>"người yêu ơi, ta
chợt…nhớ…t-ê-n e-m…"</em>
Cảm giác ngất ngây là nén đọng của bao nhiêu phút sống.
Đêm đầu tiên đặt chân xuống nhà ga phía Đông của thủ đô
tráng lệ này. Ô tô buýt chở cả lũ học sinh đi vào thành
phố, mà hình ảnh đầu tiên con bé luôn yêu sự ngây ngất này
nhìn thấy là một người phụ nữ mặc một chiếc quần ống
loe màu đỏ, áo cộc tay trắng cổ ren nhét sâu vào quần, tạo
thành một dáng hình eo thon ở trên như một bông cúc trắng
nhưng lại xòe nở đỏ rực ở dưới như một đóa loe kèn. Nó
ngắm bông hoa hai màu ấy không chớp mắt đến tận khi chiếc
cầu dài cong vắt như một làn mây nuốt chửng hình ảnh đó,
và thay thế vào là làn nước lững lờ xanh chảy rủ rỉ
dưới chân cầu. Đanuýp. Ngất ngây trong cảm giác reo vui:
Đanuýp xanh đây rồi….
Không, những ngày sống trong mẩu đời trẻ trung ấy, ta không
hề nhận biết được sự ngây ngất tươi tỉnh này. Bởi đang
còn bận lòng bởi những nỗi buồn, những nỗi buồn triền
miên, vô tận. Mãi sao này ta mới hiểu tại sao có những cơn
buồn ấy, dai dẳng lặp đi lặp lại một cách kỳ lạ? Bởi
thời đó ta chưa hiểu gì về một Nguyễn Hồng Nhung phổ quát
- như một thế gian thu nhỏ - như một hình thức tạm thời
để thể hiện sự vô hình của tổng thể, còn được gọi là
sự sống, hay bản thể, hay siêu hình…
Ôi! thế gian! là ta! là ngần ấy năm hữu hình nhưng vô hình
vì chính thế gian ấy chẳng hiểu gì về chính nó! May sao, nó
vẫn cảm giác được, vì cảm giác ngất ngây…Vậy thôi, sự
tươi tỉnh sống này…. (2012-06-20)
….
Chiều. Đang định…ný sự một mình trên phím (như thường
lệ), sau khi đã chịu đựng cái nóng rồ dại của cả một
ngày Hạ Chí, bỗng mở mail, và nhận được thư B. chàng trai
xứ Huế, nhưng lại gắn liền với kỷ niệm Sài gòn hôm
nào...
Chàng gửi vài dòng ngắn, nhưng đầy ắp những từ ngữ dịu
dàng, tặng thêm một bài ca, đề nghị tôi mở ngay và đố ai
hát đấy? Tôi mở.
http://dl.dropbox.com/u/71895138/LT/LT/KhongAiNganNoiLoiCa.mp3
Một giọng nữ tựa hồ xót xa sâu lắng vang lên. Không đau. Tha
thiết và dặt dìu như tự kìm nén, tôi bất giác hình dung ngay
ra chân dung chàng, cùng những kỷ niệm êm đềm tự nhiên dội
về. Sao thế?
Tôi ở Sài gòn hơn một tháng, gặp chàng chưa đến chục
lần, nhưng toàn bộ những kỷ niệm ấy đẹp rạng rỡ màu da
cam (vì một truyện ngắn của chàng?). B. có giọng nói rất
dịu dàng, nhỏ nhẹ, thanh nhưng rõ ràng, có đôi mắt biết nói
với cái nhìn bình thản và tràn ngập cả con người chàng là
một thứ tri thức giản dị nhưng sâu rộng, trực tiếp, đúng.
Đến nỗi, tôi thường mang cảm giác biết ơn, sau mỗi lần
gặp chàng. Biết ơn ai? vì điều gì? tôi không biết - nhưng B.
để lại trong tôi một tình cảm trong sáng lành mạnh như thể
ta đang khỏe mạnh, không nhất thiết phải yêu đời, nhưng rõ
ràng cảm xúc đang tràn ngập con tim. Ta bước vào ngày mới, ra
đường bằng những bước chân rắn rỏi, nụ cười mơ hồ
nở trên môi, sẵn sàng đón nhận những gì sắp đến…đấy,
B. mang lại cho tôi cảm giác ấy, không phụ thuộc vào thời
điểm khác nhau để hò hẹn của chàng.
Chưa ngủ dậy, mới tảng sáng, chuông đã réo: <em>"Dậy chưa
Hoa Hồng? đi ăn sáng nhé?"</em>- lần hẹn đầu tiên, chưa bao
giờ nhìn thấy chân dung của nhau. Tôi mắt nhắm mắt mở
chuẩn bị vội vã, rồi bước ra cổng. Một xe máy, một đàn
ông đợi sẵn, một khuôn mặt bị che lấp bằng chiếc mũ
bảo hiểm, chỉ thấp thoáng đôi mắt tươi vui. Chàng đưa tôi
chiếc mũ bảo hiểm khác mà chàng cẩn thận mang theo, tôi ngồi
ra sau tấm lưng mang màu áo xanh da trời, để chàng phóng vút
đi. Đến tận khi ngồi vào một nhà hàng rộng, tối om nhưng
mát rượi, đối diện nhau, lúc đó chúng tôi mới nhìn rõ mặt
nhau.
Giờ đây, khi đang nghe bài hát chàng gửi và nhớ đến chàng,
tôi chỉ hình dung mơ hồ khuôn mặt ấy, nhưng giọng nói và
nội dung của tất cả những gì chúng tôi trao đổi với nhau,
dường như tôi nhớ hết…Không, thế này đúng hơn: bài hát
này làm tôi ngỡ lập tức nhìn thấy chàng, chàng trai trí thức
xứ Huế, một nhà văn, nhà thơ, kẻ theo đạo Phật, một linh
mục thiên chúa giáo?... - không biết! - chỉ biết đối với
tôi lúc này sao chàng giống giọng hát đang nghe đến thế.
Hình ảnh bên ngoài, nét gợi về tâm hồn một con người sao
lại giống một giọng ca? Vậy mà giống đấy, bởi lời ca
này, giọng hát này, tiếng nhạc đệm này, ca từ này, nghe
giữa một chiều hè châu Âu chợt nhắc tôi đến một cái gì
đấy rất riêng, chỉ liên quan đến tôi, chỉ tôi trải qua và
từng vật vã mãi với nó. Việt nam, xứ sở của riêng tôi,
xúc cảm riêng của tôi, phải, giọng ca này chính là xứ sở
Việt nam của tôi, một cái gì đấy từng xót xa, lắng xuống,
nhẫn nhục, khao khát, và êm đềm….
Và thật lạ, gắn liền với những kỷ niệm về B.
Bất kỳ lúc nào nhớ đến chàng, tình cờ hay trong liên
tưởng, tôi đều bắt gặp cảm xúc về xứ sở Việt nam của
mình. Tại sao thế nhỉ? Có một cái gì rất gần gũi, rất
trong sáng, rất dịu dàng và trực tiếp, và ngang tầm…
Ngang tầm với cái gì? với sự hình dung về cái đã qua đi
không trở lại, nhưng không làm ta hối tiếc, vì biết quay trở
lại, ta sẽ gặp lại đúng như thế, không đổi thay, không
thất vọng, ngang tầm với niềm tin của ta về con người ấy,
cảm xúc ấy, nhận thức ấy. Chàng là một trong những mẩu
đời ít ỏi của ta những ngày ở quê hương, gần như chỉ
mình chàng biết tạo ra cho tôi cảm giác trực tiếp này, như
thể chàng hiểu tôi muốn điều đó, hay đơn giản chỉ vì cả
hai biết dản dị trình bày mình khi ở bên cạnh nhau?
B. thích ăn phở. Thế là theo hương vị phở tôi khám phá ra
những ngóc ngách Sài gòn. Đằng sau mỗi tiệm phở ẩn náu
một câu chuyện, B. kể cho tôi nghe khi chờ đợi người ta mang
lên bát phở nóng ngào ngạt, tôi nghe như nghe chàng đọc sách,
vì khi ngồi ra sau lưng chàng để chiếc xe máy của chàng vèo
phóng đi, tôi quên sạch, quên tuốt, chỉ biết mỗi một giọng
nói dịu dàng bay bên tai cùng gió…
B. có lối kể chuyện rất sinh động, chàng thường kết luận
vào một tóm tắt vừa chính xác vừa trực tiếp, chỉ để làm
nảy sinh thêm những câu hỏi mới của tôi. Bởi chúng liên quan
tất yếu đến nhau. Nói chuyện với chàng chẳng bao giờ chán.
Không phải thể loại giao tiếp hỏi - đáp, mà là tự sự.
Chính thế. Như với bản thân mình.
Còn nữa. Ở chàng có một cái gì đấy tinh tế, nhậy cảm
không thể diễn tả được. Giống như hương thơm thoang thoảng
của hoa dạ hương trong đêm hay như một nét nhạc nghe khiến ta
chợt rùng mình, buốt giá đi vài giây, có phải đấy là lúc
tâm hồn nghệ sĩ của chàng chạm đến cảm xúc của tôi?
Cảm xúc này thường xuyên. Thế mới lạ! Cho dù xe phóng vèo
vèo giữa nắng trưa gay gắt, hay nhẹ nhàng trôi trên phố lộng
gió buổi chiều, hay cả hai ngồi nhấp nháp ly cafe trong quán,
hay dừng chân bước vào một nhà thờ, một ngôi chùa bên
phố, hay như giờ đây tôi ngồi gõ phím một mình nghe bài ca
chàng gửi… một cái gì đó từ chàng luôn chạm đến trái tim
tôi.
Một lần, đang phóng xe trên đường, nghe giọng chàng bay bên
tai hỏi tôi hay nghe nhạc của ai, thích nhất bài nào? Tôi trả
lời. Đi thêm lúc nữa, chàng dừng lại, dẫn tôi vào một ngôi
biệt thự cũ, có mảnh sân hẹp ngập lá rơi, chàng đưa tôi
vào một phòng khách rộng, mời tôi ngồi xuống chiếc ghế
băng dài và bảo tôi đây là nhà của chị chàng.
Tôi chưa kịp nhìn quanh hết căn phòng, đã nghe thấy nốt piano
đầu tiên vang lên…B. ngồi quay lưng lại phía tôi, trước cây
đàn piano và bắt đầu dạo bản nhạc ban nãy hỏi tôi trên
đường. Ngoài sân lá xoay xoay lơ lửng trước khi rơi xuống
đất, cành hoa cắm bên bàn nước rung lên nhè nhẹ, và tiếng
dương cầm tràn ngập căn phòng…
Người con trai ngồi chơi đàn mê mải kia, có lẽ nào chỉ do
câu chữ tạo nên?
2012-06-21
<strong>Nguyễn Hồng Nhung</strong>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13131), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét