Thứ hai, tháng sáu 25, 2012

Hoàng Nhất Phương - Lý và Tình

<div class="boxleft200"><img
src="http://danluan.org/files/u23/danluan_a054.jpg" /><div
class="textholder"></div></div>

Nói đến kinh doanh, Tình thing lặng lắng nghe Lý, chẳng khi nào
lên tiếng. Tình sợ điều mình bàn sẽ khiến Lý chao đảo,
không làm chủ được vấn đề, khi đọ sức với đối thủ,
để bác bỏ hay thừa nhận một hợp đồng mua bán, xây dựng,
đấu thầu nào đó. Thương trường là chiến trường. Được
lên ngôi triệu phú, thua mặc áo bần hàn. Không nhạy bén trong
chiến lược chiến thuật, sẽ bị thất bại. Tình mặc nhiên
đồng ý với Lý: Điều kiện ắt có và đủ để một doanh
nhân chiếm ưu thế là: Nhanh - Mạnh - Tàn nhẫn. Rất nhiều khi
Tình sợ. Sợ rủi ro. Sợ hiểm họa. Lý bảo: <em>Sống là
chiến đấu. Sợ cũng phải sống. Vậy tại sao lại phải sợ.
Cứ đi vào giông bão của đời xem sao</em>. Tình khóc: <em>Ừ
thì cứ đi…!</em>

Những lúc thấy Lý như đàn ông, đi nửa khuya về hửng sáng.
Có khi gọi hoài, cũng chỉ nghe mãi một điệp khúc của cell
phone: <em>Xin ghi lại lời nhắn, tôi sẽ gọi lại bạn
ngay</em>...Tình đến nhà thăm. Mẹ của Lý cũng ngẩn
ngơ:..<em>Đi mãi từ tuần trước, chưa thấy về. Lý nói với
bác, đang lo thầu xây cất trung tâm buôn bán gì đó ở
XYZ</em>...Cơ khổ. Tình than thầm. Nữ nhi mà cứ như nam tướng.
Có lần Tình nhỏ nhẹ: <em>Lý này, phải nhớ bạn là con
gái</em>...Lý cười khanh khách: <em>Con gái thì sao? Tình quên
rằng Lý nguyên là cảnh sát à...!</em>

Ừ nhỉ. Trước khi dấn thân vào con đường doanh nghiệp, Lý
là cảnh sát. Một lần vây bắt cướp, bị trúng đạn tưởng
chết. Sau khi ra bệnh viện, vì lý do sức khoẻ, Lý trở thành
phó thường dân. Nhưng những đường quyền, những thế võ
Karaté vẫn bất hủ. Đi ngoài phố, thấy cảnh trái tai gai
mắt, Lý vẫn phi song cước, múa đường quyền, hệt như khi
còn làm nhân viên công lực.

Lý xông xáo, cứng cỏi, rất tự tôn. Lý tự tôn vì vừa tài
giỏi vừa có nhan sắc, vừa nói năng khúc chiết vừa biết
bắn súng và biết võ nghệ, không sợ ai áp đảo hay ăn hiếp.
Lý tự tôn vì từng là cảnh sát, nên có rất nhiều kinh
nghiệm đối phó với bọn cướp của giết người, với những
tên lưu manh giang hồ. Luôn đặt mình ở thế thượng phong, ở
thế chủ động, nên chẳng có lý do nào khiến Lý phải sợ
hãi bất cứ ai, hay bất cứ điều gì. Lý không sợ, nhưng Tình
sợ cho bạn. Tình sợ rủi ro, sợ hiểm họa, sợ những dịch
biến có trong cuộc đời vô thường. Tình nói với Lý những lo
lắng của lòng. Lý bảo: <em>Sống là chiến đấu. Sợ cũng
phải sống. Vậy tại sao lại phải sợ. Cứ đi vào giông bão
của đời xem sao</em>. Tình khóc, nhìn bạn cao ngạo, say sưa
với danh lợi. Có những lúc bất chợt, Lý cao hứng hỏi:
<em>Làm cái nghề thầu khoán này, phải đi đêm về khuya nhiều,
Tình thấy thế nào..?</em> Tình nhỏ nhẹ: <em>Ừ thì cứ
đi</em>. Lý cười.

Bằng hữu, những người là bạn hay được đối xử như bạn,
thường thích thì thầm thủ thỉ với Tình, hơn là xuất đầu
lộ diện trước Lý. Tình vừa mới thoạt nghe...<em>mình
cần</em>...Ngay lập tức, Tình đưa cho bạn những gì bạn
thiếu hụt. Tiền cho bạn mượn nóng là chuyện nhỏ. Xe của
Tình mới toanh, đổi cho bạn mang đi vài ba tuần "cho có máu
mặt," vì công việc làm ăn cần cái vỏ sang trọng bên ngoài,
còn Tình đi cái xe cổ lỗ xĩ của bạn, cũng là chuyện nhỏ.
Những lần bạn lỗi hẹn, mang xe đi mãi không thấy về. Những
lần bạn trở về, xe đầy những dấu vết đáng phàn nàn.
Những lần bạn quên, không trả cho Tình món tiền đã vay
mượn. Cũng là những chuyện nhỏ.

Đã từng có lần Tình tin tưởng, đưa cho bạn những thông tin
cá nhân. Sau đó, Tình ngơ ngẩn, khi những tờ giấy của
<em>credit collection services</em> như bươm bướm bay về nhà. Lý
biết được, gần như kêu thét lên: <em>You see, I told you, see,
observe, don't trust...And now, you see...See and see...! Mình đã bảo
rồi, phải nhìn, quan sát, đừng tin…Và bây giờ thì bạn
thấy đó…Thấy và thấy rồi đó…!</em>

Tình chỉ biết khóc. Khóc vì tự nhiên mang tiếng quịt nợ
<em>credit</em>, khóc vì hiểu tại sao bấy lâu nay người bạn
ấy bặt vô âm tín. Lý thấy Tình buồn thảm thiết, thôi không
lải nhải ...<em>You see, I told you, see, observe, don't
trust</em>...nữa. Nhưng Tình vẫn buồn, vì trái tim vốn hay dỗi
hờn, vốn thích <em>premature heartbeat</em>, nay càng có thêm lý do
để không thèm nhịp nhàng đập, giữa hai nhịp phách bình
thường của tim. Lý giận thì giận mà thương thì thương.
Phải đành để Tình tin rằng người bạn lầm đường lạc
lối kia sẽ hồi tâm, sẽ lại hiểu rõ thế nào là
chân-thiện-mỹ, vì <em>nhân chi sơ tính bổn thiện</em>. Tình
lúc nào cũng nói thế. Lý bực mình, lẩm bẩm: <em>Nhân chi sơ
tính bổn ác</em> thì có.

Xuân Diệu không chỉ là thi sĩ của tình yêu, mà còn là nhà
tiên tri đại tài, khi viết: <em>Yêu là chết ở trong lòng một
ít</em>. Trong tình trường, thông minh nhạy bén như Lý cũng
phải thống thiết than: ...<em>Với tôi tất cả đều vô nghĩa.
Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau</em>... Chế Lan Viên chắc
chắn đã phải trải qua những điều trông thấy mà đau đớn
lòng, mới cảm nghiệm đời mình bị gói tròn trong hai chữ
khổ đau. Lý không làm thơ than thở như Chế Lan Viên, hay Xuân
Diệu. Khi bị tình phụ, Lý bộc lộc nỗi bi thương của tâm
hồn, vô cùng mãnh liệt. Những thế võ Karaté nghề nghiệp cứ
vun vút phát ra, chém-chặt-đấm vào hư không một cách dữ
dội. Giữa biển Huntington Beach, Lý đi những bài quyền khiến
sóng trùng dương hoảng sợ. Tình ngồi khóc, thương Lý quá
nhưng chẳng biết an ủi sao đây. Múa võ một hồi, Lý mắt
đỏ hoe nhìn ra biển. Tình đứng bên cạnh, nắm chặt tay Lý,
mắt cũng mờ lệ thảm.

Tình thì sao? Vốn là tình nên Tình luôn phải khóc. Khóc vì
những sầu muộn riêng tư, khóc vì những sầu muộn chỉ vì
đời. Những lúc lòng chùng xuống, vì tình tự bi thiết của
kiếp người, Tình gõ phím dương cầm. Âm thanh phát ra, nghe u
uẩn, nghe thê lương, như tiếng oan hồn kêu than trong ngày rằm
tháng Bảy. <em>Sombre Dimanche, Sérénade, Green Sleeves, Dr Jivago,
Chanson De Solvieg, Élégie</em>...Cứ thi nhau phủ kín không gian héo
hắt. Lý ôm đầu gục mặt. Để Tình trút bỏ muộn phiền
trong âm nhạc. Căn phòng sũng ướt. Giọt lệ từ giòng nhạc
bất tử tuôn rơi. Hay giọt lệ từ đáy sâu nội ngã của Lý
và Tình đang khóc...?

Lido Marina Village. Bốn năm trước. Tình lặng thinh nhìn Lý mắt
đỏ hoe, đứng trên boong tàu, mặc áo sa di ni, đăm đắm nhìn
về đường chân trời niệm Bát Nhã Tâm Kinh: <em>Quán tự tại
bồ tát</em>... Lý muốn vượt thoát ngũ uẩn giai không, muốn
đi mãi đi hoài trong chánh giác. Buông bỏ tự ngã một thời
cương nghị, bản lãnh, xông xáo thương trường, tình trường.
Buông bỏ những lý luận đanh thép, khắc nghiệt, từng được
xem là kim chỉ nam để sống. Lý muốn hồi đầu thị ngạn.
Trước khi căn bệnh ung thư hiểm nghèo bộc phát, tháng năm còn
lại của đời, Lý xuống tóc xuất gia, quy ngã Phật. Lý mở
một đạo tràng ở nhà. Chuyên tâm tu học Phật, giúp người
khác hiểu Phật Pháp. Tình không phải là Phật Tử, nhưng Tình
biết Hán tự. Những khi sư phụ của Lý không thể đến, Lý
nhờ Tình đến đạo tràng, đọc và giải thích những từ Hán
Việt cho mọi người hiểu. Tình thương bạn, muốn giúp bạn
làm tròn tâm nguyện, Tình đến đạo tràng, cùng học Phật
Pháp, cùng đọc Lục Tổ Đàn Kinh với Lý và mọi người.

Lý trở thành Sa Di Ni. Chuyện xưa như khói như mây.

Ngày Lý lâm chung, Tình ngồi bên cạnh, nắm chặt tay Lý, lắng
nghe lời trăn trối: <em>....Hãy đến giúp đạo tràng hoằng
dương Phật Pháp. Giao tiếp với xã hội bên ngoài, phải nhớ:
...See, observe, don't trust... Nhìn, quan sát, đừng tin …</em>

Tình nghẹn ngào rơi nước mắt. Đến phút cuối đời, Lý vẫn
muốn được hoằng dương Phật Pháp, vẫn muốn Tình đến
đạo tràng giúp mọi người. Đến phút cuối đời, Lý vẫn lo
lắng cho Tình. Biết Tình luôn tin người, từng bị người lợi
dụng lòng tin, Lý dặn dò: ...<em>Nhìn, quan sát, đừng tin...</em>

Lido Marina Village hôm nay.
Không còn Lý.
Một mình Tình.
Gửi vào sóng nước.
Nhành hoa vô ưu.
Nhớ thương Giác Linh Thích Nữ Đàm An.

<strong>Hoàng Nhất Phương</strong>

5:09am Thứ Tư ngày 12 tháng 05 năm 2010

______________________________________________________


<h2><center>Tưởng Nhớ</center></h2>

Chỉ là ngày. Chỉ là đêm. Chỉ là tuần. Chỉ là tháng. Chỉ
là năm. Nhưng ngày-đêm-tuần-tháng-năm không phải lúc nào
cũng giống nhau, không phải lúc nào cũng chỉ có bấy nhiêu
điều bấy nhiêu chuyện, mà có hằng hà sa số vấn đề thoắt
biến thoắt hiện, nay vầy mai khác, thay đổi không ngừng. Ngay
cả những điều giản dị như ăn-ngủ-làm việc-rong chơi cũng
không hề đơn điệu. Bữa sáng mới ăn thật ngon miệng, bữa
chiều đã thấy chê cơm chán cá. Hôm qua làm việc nhiệt tình
hăng hái, hôm nay lại cảm thấy uể oải biếng lười. Ban tối
còn miệt mài thảo chương trình lên kế hoạch cho một chuyến
dã ngoại, mới vừa hừng đông chim hót đã thấy mệt mỏi
chẳng còn thiết tha đến việc đi chỗ nọ chỗ kia nữa. Xem
thế đủ biết, không phải những gì mình nghĩ những gì mình
làm đều thường hằng bất biến. Chỉ trong tích tắc người
ta có thể đang vui vẻ trở nên buồn sầu, đang ước muốn
bỗng dưng buông bỏ…Cái bay không đợi cái trôi…Đời của
người ta và đời của tôi hệt như sóng biển, luôn chập
chùng nhấp nhô lên xuống, không thể giữ mãi cho mình một
dáng vẻ hay một tâm thái an nhiên tự tại. Nhiều khi soi gương
thấy một khuôn mặt hiện ra, tưởng ai đó chứ không phải là
mình. Định thần nhìn lại mới biết đấy chính thật bóng
hình của ta. Hốt nhiên nghe lòng khe khẽ bảo …Ôi! <em>Ta đây
chứ nào phải ai xa lạ…!</em>

Chuyện tưởng như đùa nhưng là sự thật. Ở giữa giòng
sống luôn biến động, người ta không thể ôm trọn tất cả
mọi sự trong tay, cũng không hy vọng mình có thể nhớ hết
những gì đã xảy ra trong hai mươi bốn giờ. Một ngày còn
không thể ôm trọn nhớ hết, nói chi đến ba vạn sáu ngàn
ngày…! Trời đất gió máy lung tung mưa nắng bất thường,
đủ khiến đá mòn rêu nhạt nước chảy hoa trôi, huống là
chuyện thường ngày. Chính vì biết không thể trụ mãi ở
hiện tại, chuyện thường ngày âm thầm ra sân ga trí tưởng,
lên con tàu kỷ niệm xuôi về quá khứ, nghỉ an trong hoài
niệm. Tôi thinh lặng tiễn hiện tại về xưa. Từ đó ngỡ
rằng đã quên, nhưng bỗng nhiên có lúc thấy con đường quen
thuộc lá bay nhớ người…Lòng dư đầy cảm xúc, tôi nhìn
biển triều sóng ngân, nghiêng soi hạt nước nghe dần cung
thương. Người cũ chuyện xưa như ảo như thực trở về.

Lido Marina Village ngày 25 tháng 06 năm 2009. Tàu nhổ neo lướt
sóng đưa bạn của tôi về với trùng dương. Thân tứ đại
hóa thành tro bụi nương nhờ thủy triều chìm xuống biển.
Ngàn cánh hồng cuốn theo chiều gió, nhẹ rơi trên mặt nước,
kết thành vòng tròn vi diệu ôm trọn bụi tro xương. Muôn lời
cũng là không. Muôn lời cũng là có. Mặt trời đứng bóng soi
bờ tịnh độ, nhiếp dẫn hương linh về với cội nguồn. Sinh
ký tử quy. Sống gửi thác về. Bạn tôi chấm dứt cuộc hành
trình của kiếp thân này, để bắt đầu một con đường mới
một cuộc đời mới ở thế giới bên kia. Tự ngàn xưa âm
dương ngăn cách. Tự ngàn xưa sinh ly tử biệt đã là lẽ
thường. Không ai có thể gọi người từ thiên cổ trở về.
Cũng chẳng thấy người qua cõi khác, ân cần đến tâm sự
với ta như thuở trước. Có còn chăng chỉ là dư âm…Hôm xưa
đã có một lần…Vâng! Chỉ là dư âm để lòng của người
đi réo kẻ về!

Khúc huyền cầm thánh thót phổ từng giai điệu nhặt khoan,
đưa tôi về ngày xưa, về với tháng năm đã không còn ở trong
hiện tại. Khúc huyền cầm biến tấu…Kìa ai ảo bóng đêm
trăng, hay thuyền phương viễn tịnh hằng chiếc thân. Một mai
tình dẫu xa gần, ra sông ngắm cuộc phong trần nhớ nhau. Tôi
đã nhiều lần đến Lido Marina Village, trông vời nhịp sóng
trôi nhớ bạn tình thân. Những điều cần nói đã nói với
nhau. Những điều cần ghi nhớ không hề quên. Tôi đi trên bãi
vắng, lặng nghe sóng và gió thì thầm tâm sự, nhớ một chiều
nhìn bạn múa bài quyền uy vũ giữa biển. Cảnh cũ còn in dấu
chân xưa. Dù không trông thấy, tôi vẫn tin bạn đang đi bên
tôi, đang cùng tôi ôn lại cuộc đời đã qua. Vì như Nguyễn Du
đã viết, những người tài hoa <em>thác là thể phách, còn là
tinh anh</em>.

Bạn tôi trở về không phải để tìm lại xác thân đã hóa
thành tro bụi, mà để thì thầm nói với tôi tâm tình yêu
thương phụng sự. Bạn từng nói cuộc sống đau khổ vì lòng
của cõi người ta -trong đó có cả bạn và tôi - thường bị
chao động trước những điều sân hận, oán hờn, gian dối,
thường có khuynh hướng nghiêng về sự tranh giành và chiếm
đoạt, bất chấp mọi thủ đoạn. Bạn muốn gieo trồng cây
thiện tri thức,<em> muốn đem yêu thương vào nơi oán thù, đem
thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem
chân lý vào chốn lỗi lầm…</em> (*) Khi biết duyên trần đã
hết, bạn gửi lại tôi di nguyện của lòng, vì bạn biết tôi
luôn mang lòng tin yêu ra thù tiếp và trao tặng mọi người.
Sống chân thật và tin yêu giữa cuộc đời xảo quyệt chẳng
dễ. Tôi từng có lúc ngã qụy, niềm tin yêu cơ hồ như sóng
vỡ tan giữa biển. Nhưng tôi không quy hàng nghịch cảnh, không
chịu thua lòng dối trá tỵ hiềm của thiên hạ. Sau mỗi lần
thống trầm bi thiết, tôi trỗi dậy kiên định hơn, mạnh mẽ
hơn, an nhiên hơn khi phải đối diện với những điều bất
nhân bất nghĩa có trong thế thái nhân tình. Tôi biết tôi không
chỉ sống vì ước mơ của tôi, mà tôi còn sống cho ước mơ
của người bạn đã xuôi miền vĩnh phúc.

Cõi ngoài mây trắng đông hiên, tình trong ý ngỏ thương hiền
hữu ca. Buông dây phím mộng hoàng hoa, tiếng đàn kỳ ngộ giang
hà quán không. Thật xa đồi núi mênh mông, còn chăng chiếc
bóng về trông gặp hình...

Với cả tâm tình, tôi viết những giòng chữ này để tưởng
nhớ Giác Linh Thích Nữ Đàm An.

<strong>Hoàng Nhất Phương</strong>

8:10am Thứ Sáu ngày 21 tháng 6 năm 2012



_____________________

(*) <em>"Kinh Hòa Bình."</em> Nguyên tác của Thánh Francis
D'Assisi.

Linh mục nhạc sĩ Kim Long phổ nhạc.



***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13104), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét