Họa căn lớn nhất: Những mặc định của ĐCS về bản chất con người và sự quy chụp những mặc định đó lên toàn xã hội (Bài 4)

Nói tới xã hội, cấu trúc xã hội, trật tự xã hội, hay cơ
chế điều hành xã hội chúng ta không thể nào không nói tới
vai trò của <em>con người</em>. Con người chính là trọng tâm
của tất cả mọi hoạt động và cơ chế hỗ trợ cho những
hoạt động. Hình thái tổ chức và cung cách hoạt động sẽ
tùy thuộc rất lớn vào sự mặc định về bản chất của con
người.

Bản chất của con người đã được Khổng Tử và học trò
của ngài bàn luận cách đây hơn 2500 với hai thuyết đối
nghịch "bản thiện" và "bản ác". Cách đây không lâu
Douglas McGregor (1906 - 1964), một nhà tâm lý xã hội học và là
một trong những cha đẻ của lý thuyết quản trị, đã nói
đến hai mặc định trái ngược nhau về bản chất con người
với mô hình "Theory X" và mô hình "Theory Y" trong cuốn
sách tựa đề <em>The Human Side of Enterprise</em> xuất bản năm
1960.

Thuyết X mặc định bản chất con người, nói một cách ngắn
gọn, là tồi tệ. Ngược lại, Thuyết Y mặc định bản chất
con người, nói một cách ngắn gọn, là tốt đẹp. McGregore cho
rằng hành vi, thái độ và cách thức quản lý nhân sự của
cấp chỉ huy sẽ tùy thuộc vào sự mặc định của cá nhân
họ về bản chất của con người theo Thuyết X hoặc Thuyết Y.

Dĩ nhiên là còn có những lý thuyết khác chung quanh vấn đề
bản chất con người nhưng ở đây không cần thiết phải nhắc
đến. Nhận xét hoặc phân tích về bản chất con người
chẳng có gì mới. Về vấn đề này, Vi Diệu Pháp của Phật
giáo đã đi trước và vượt trên cả khoa học hiện đại.
Nhưng áp dụng một cách có hệ thống sự mặc định về bản
chất con người vào sự tổ chức và sự điều hành thì có
phần nào mới lạ.

Những công trình sư cộng sản cũng có sự mặc định của họ
về bản chất con người và nó cũng không khác hai thuyết trên
của McGregore. Họ áp dụng sự mặc định của họ về bản
chất con người "một cách có hệ thống" và "trong tư duy
đấu tranh giai cấp." Điều này giúp cho ĐCS thành công trong
nỗ lực nắm chính quyền và phá bỏ hoàn toàn cấu trúc và
trật tự xã hội cũ để thiết kế một xã hội mới.

Nhưng cũng chính điều nầy lại là một "họa căn" chí tử,
nói một cách khác là lỗi từ nền móng, làm cho ĐCS không thể
nào xây dựng được một xã hội mới phồn thịnh, văn minh và
ổn định. Ngay khi cái xã hội do chính bàn tay của ĐCS kiến
tạo vừa thành hình xong thì cũng chính là lúc mà ĐCS và xã
hội đó bắt đầu tiến trình băng hoại và cuối cùng là sự
mục nát toàn diện của xã hội đó và sự tan rã của chính
bản thân ĐCS.

Một mặt, những công trình sư cộng sản đã mặc định là
tất cả cá nhân đảng viên cộng sản là những con người
sáng suốt, có khả năng, có thiện chí và lương thiện... nói
tóm lại là những con người có một bản chất tốt đẹp.
Một mặt khác, những công trình sư cộng sản đã mặc định
là tất cả cá nhân không phải là đảng viên cộng sản, hay
nói chính xác hơn là nhân dân, là những con người ngu dốt,
thiếu khả năng, thiếu thiện chí, tha hoá, bất công, bất
lương, rác rưởi... nói tóm lại là những con người có một
bản chất tồi tệ. Và hai sự mặc định này mặc nhiên tạo
ra thế đấu tranh giai cấp, giai cấp đảng viên cộng sản với
giai cấp không là đảng viên cộng sản.

Những công trình sư cộng sản không những quy chụp sự mặc
định bản chất tốt đẹp lên tất cả đảng viên và quy
chụp sự mặc định bản chất tồi tệ lên tất cả quần
chúng mà còn làm mọi thứ trong khả năng để tập thể đảng
viên và tập thể quần chúng tin vào những sự mặc định này.
"Làm mọi thứ trong khả năng" có cả nỗ lực nhồi sọ
đảng viên, bịt mắt quần chúng, khống chế trí thức và tiêu
diệt chướng ngại.

Một khi quần chúng và đảng viên cộng sản đã chấp nhận
sự quy chụp những mặc định về bản chất con người kiểu
đó thì cũng có nghĩa là chấp nhận (a) sự mặc định quần
chúng là một tập thể của những con người bản chất vốn
tồi tệ còn ĐCS là tập thể của những con người bản chất
vốn tốt đẹp và (b) tập thể quần chúng không thể nào so bì
được với tập thể ĐCS.

Và như thế thì mọi thứ đều trở thành hợp lý trong biện
chứng của ĐCS: (a) Đảng đương nhiên phải lãnh đạo quần
chúng; (b) Đảng đương nhiên được độc được quyền lãnh
đạo quần chúng; (c) Đảng đương nhiên được quyền tiếp
tục lãnh đạo quần chúng; (d) Bộ máy điều hành đất nước
đương nhiên là phương tiện để Đảng chăm sóc đời sống
nhân dân do đó Đảng đương nhiên là phải bố trí người từ
trung ương tới địa phương và tới mọi ngõ ngách để làm
công tác lãnh đạo và chăm sóc quần chúng...

Những công trình sư cộng sản MUỐN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI PHẢI
TIN VÀO BẢN CHẤT TỐT ĐẸP CỦA CON NGƯỜI CHỈ TÌM THẤY Ở
NGƯỜI ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN. Đặc biệt là tin vào bản chất
tốt đẹp của những lãnh tụ cộng sản. Một Stalin, một
Lenin, một Mao Trạch Đông, một Hồ Chí Minh, một Kim Nhật
Thành... tất cả đều được nhân dân "kính yêu vô vàn."

Và những công trình sư cộng sản LÀM MỌI CÁCH ĐỂ CHO MỌI
NGƯỜI PHẢI TIN VÀO SỰ TỐT ĐẸP ĐẾN MỨC ĐỘ THẦN THÁNH
CỦA NHỮNG NGƯỜI LÃNH TỤ CỘNG SẢN. Lấy Hồ Chí Minh làm
điển hình. Từ một con người bình thường biến thành một
nhà ái quốc, thành một nhà cách mạng lớn, thành một cha già
dân tộc, rồi thành một bác Hồ vĩ đại. Sau năm 1975, HCM
biến thành một vị thánh mà nhà nhà đều phải tôn thờ. Và
tới bây giờ thì HCM đã biến thành một vị Bồ Tát ngồi
chung bàn với Phật.

HỌ NỖ LỰC DỰNG LÊN MỘT LÃNH TỤ THẦN THÁNH LÀM BIỂU
TƯỢNG CHO BẢN CHẤT TỐT ĐẸP CỦA ĐCS.

Với các lãnh tụ "có nhân cách lớn," có "tầm nhìn thế
kỷ," đứng ở "đỉnh cao trí tuệ của loài người"... và
một ĐCS là một tập thể của những con người có bản chất
tốt đẹp nào là "cần kiệm liêm chính, chí công vô tư,"
nào là "trung với nước, hiếu với dân," nào là "lo
trước thiên hạ, vui sau thiên hạ"... tóm gọn lại trong 4
chữ "đạo đức cách mạng"... luôn luôn "vì nhân dân"
và luôn luôn "vì sự nghiệp của đất nước"... thì NHÂN
DÂN KHÔNG CÓ LÝ DO GÌ MÀ KHÔNG TIN CẬY ĐẢNG VÀ CÁC LÃNH TỤ
VÔ VÀN KÍNH YÊU.

Như vậy, một hệ thống chính trị hoàn toàn tập trung quyền
lực vào tay ĐCS và chịu sự chi phối của ĐCS từ trung ương
tới địa phương là một điều hợp lý, thuận lòng dân và
"dân chủ vạn lần hơn hẳn dân chủ của các nước Âu,
Mỹ."

Đảng có lòng thương nước thương dân hơn bất cứ ai. Đảng
sáng suốt hơn dân. Đảng giỏi hơn toàn khối dân tộc hợp
lại. Đảng không thể sai, nếu như có sai cũng sẽ tự biết
sữa sai. Thế thì, NHÂN DÂN KHÔNG CÓ LÝ DO GÌ MÀ KHÔNG GIAO PHÓ
TOÀN BỘ CÔNG VIỆC ĐIỀU HÀNH ĐẤT NƯỚC VÀO TAY ĐẢNG.

Dân không cần phải lo, không cần phải biết, không cần phải
nói, không cần phải suy nghĩ. Mọi chuyện đã có Đảng gánh
vác. Nhân dân có thể yên tâm vì "Dân làm chủ, nhà nước
quản lý, Đảng lãnh đạo."

Nói tóm lại, những công trình sư cộng sản triệt để khai
thác và khai thác một cách có hệ thống cái tính chất
"thiện" trong sự mặc định và quy chụp của họ về bản
chất tốt đẹp của con người (chỉ tìm thấy ở con người
cộng sản) và từ trên nền móng đó họ kiến tạo một hệ
thống chính trị không có lực lượng đối lập với ĐCS và
một bộ máy điều hành đất nước không có cơ chế giới
hạn quyền lực của ĐCS.

Song song và cùng lúc, những công trình sư cộng sản cũng LÀM
MỌI CÁCH ĐỂ CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI PHẢI TIN LÀ BẢN CHẤT
TỒI TỆ CHỈ TÌM THẤY Ở NHỮNG CON NGƯỜI KHÔNG PHẢI LÀ
ĐẢNG VIÊN CỦA ĐCS và MUỐN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI PHẢI TIN VÀO
BẢN CHẤT TỒI TỆ CHỈ CÓ THỂ TÌM THẤY Ở NHỮNG CON NGƯỜI
KHÔNG PHẢI LÀ ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN.

Đặc biệt là họ muốn tất cả mọi người tin rằng những
cá nhân dám suy nghĩ, dám phê phán, dám hành động ngược lạy
"ý chí chính trị" của ĐCS — những con người được
ĐCS dán cái cái mác "thành phần phản động" và "thế
lực thù địch" — là những con người có bản chất tồi
tệ.

Như đã nói, "làm mọi cách" bao gồm cả nỗ lực NHỒI SỌ
ĐẢNG VIÊN, BỊT MẮT QUẦN CHÚNG, KHỐNG CHẾ TRÍ THỨC VÀ TIÊU
DIỆT CHƯỚNG NGẠI.

Đảng viên bị nhồi sọ cho nên trở thành cuồng tín. Quần
chúng bị bịt mắt cho nên trở thành mù loà. Trí thức bị
khống chế cho nên thiếu vắng hẳn những tiếng nói phản
biện chân chính. Cuồng tín của đảng viên và mù loà của
quần chúng, cộng với sự đồng lõa (dầu là tung hô hay im
lặng) của tập thể trí thức, đã giúp cho ĐCS tiến hành tiêu
diệt những chướng ngại của họ một cách dã man và có hệ
thống.

Chướng ngại lớn nhất của họ chính là "bọn trí thức tha
hóa" dám phê phán đường lối chính sách của Đảng và
"bọn tư sản mại bản bốc lột" không thể đứng chung nơi
thiên đường do ĐCS dựng lên. Trí Thức là chướng ngại cho
ĐCS vì thành phần này có khuynh hướng "tự lập tư duy" còn
Tư Sản là chướng ngại cho ĐCS vì thành phần này có khuynh
hướng "tự lập kinh tế." Mà đã tự lập thì sẽ không
muốn lệ thuộc và không bị lệ thuộc vào ĐCS. Chướng ngại
bị tiêu diệt thì không còn ai thách thức quyền lực tuyệt
đối của ĐCS và cản đường "tiến nhanh, tiến mạnh, tiến
vững chắc" lên XHCN.

Và nhờ vào 3 yếu tố cuồng tín, mù loà và sợ hãi của đám
đông mà ĐCS đã giành được chính quyền, đã thanh lọc xã
hội và áp chế được quần chúng, đã áp đặt một hệ
thống chính trị độc đảng với một guồng máy khống trị
độc tài lên toàn đất nước.

Nói tóm lại, những công trình sư cộng sản triệt để khai
thác và khai thác một cách có hệ thống cái tính chất "ác"
trong sự mặc định và quy chụp của họ về bản chất tồi
tệ của con người (chỉ tìm thấy ở quần chúng không phải
là đảng viên cộng sản) và từ trên nền móng đó họ kiến
tạo một hệ thống chính trị không có lực lượng đối lập
với ĐCS và một bộ máy điều hành đất nước không có cơ
chế giới hạn quyền lực của ĐCS.

Như vậy, những công trình sư cộng sản đã áp dụng một cách
có hệ thống hai bộ mặc định trái ngược của họ về bản
chất con người và đặt chúng trong vị thế không thể thoả
hiệp nhau, ĐCS vốn có bản chất tốt đẹp không thể thỏa
hiệp với quần chúng vốn có bản chất tồi tệ, và tạo
thành cuộc diện đấu tranh giai cấp, giai cấp đảng viên của
ĐCS đấu tranh với giai cấp quần chúng không phải là đảng
viên của ĐCS, rồi từ nền móng này tiến hành một cuộc cách
mạng sắt máu để phá bỏ cấu trúc và trật tự xã hội
truyền thống, một sự thay đổi toàn diện và triệt để.
Rồi cũng tựa trên nền móng này những công trình sư cộng
sản đã kiến tạo một cấu trúc và trật tự mới trên đất
nước, hình thành một xã hội dành riêng lợi quyền cho giai
cấp đảng viên ĐCS.

Dầu bộ máy tuyên truyền của ĐCS có "lộng ngôn, gian trá, ma
mỵ" đến mấy nữa thì cũng không thể thay đổi được
những sự thật về ĐCS, về nền móng mà ĐCS đã tựa lên đó
để tiến hành cuộc cách mạng sắt máu dưới danh nghĩa
"giải phóng dân tộc" và cũng là nền móng mà ĐCS đã tựa
lên để thiết kế cấu trúc và trật tự xã hội, và về
quần chúng trong thế giới XHCN.

Thực tình là không có gì quá đáng để nói rằng cơ cấu và
tổ chức điều hành đất nước của ĐCS là một guồng máy
chiến tranh còn quần chúng bên trong hệ thống chỉ là những
dân nô bị giam hãm bên trong cái lồng XHCN dựng lên bởi những
con người hoang tưởng, bạo hành, ác độc, trịch thượng và
tham lam.

Không nay cho ĐCS, cái nền móng đã từng giúp cho ĐCS chiến
thắng và có được cơ hội để kiến tạo thiên đường XHCN,
đánh đổi bằng vô số máu xương và sự khốn khổ của toàn
dân tộc, thì chính nó lại là một "họa căn" chí tử làm
cho ĐCS không thể nào xây dựng được một xã hội mới phồn
thịnh, văn minh và ổn định. Ngay khi cái xã hội do chính bàn
tay của ĐCS kiến tạo vừa thành hình xong thì cũng chính là
lúc ĐCS và xã hội đó bắt đầu tiến trình băng hoại và
cuối cùng là sự mục nát toàn diện của xã hội đó và sự
tan rã của chính bản thân ĐCS.

Tại sao như vậy? Tại sao nó lại phải xảy ra như đã xảy
ra? Có nhiều người đã thắc mắc. Đáp án cho câu hỏi đã
rất hiển nhiên.

Một xã hội mà guồng máy điều hành đất nước là một
guồng máy chiến tranh được kiến tạo trên nền móng "không
thể hòa hợp hoà giải dân tộc" (hay nói cách khác là chiến
tranh từ trong bản chất đến cơ chế đến con người) thì làm
sao có được sự ổn định thật sự, phồn thịnh thực sự,
văn minh thực sự?

Một xã hội mà tập thể trí thức bị khống chế và biến
thành đàn cừu ngoan ngoãn đi theo mệnh lệnh của những con
người hoang tưởng, bạo hành, ác độc, trịch thượng và tham
lam thì làm sao có được sự ổn định thật sự, phồn thịnh
thực sự, văn minh thực sự?

Một xã hội mà người dân bị nhồi sọ để tin rằng bản
chất con người của chính mình là tồi tệ, bị làm cho biến
thành thiểu năng tri thức, thành thụ động, thành sợ hãi thì
làm sao có được sự ổn định thực sự, phồn thịnh thực
sự, văn minh thực sự?

Một xã hội mà hệ thống chính trị không có lực lượng
đối lập với ĐCS và một bộ máy điều hành đất nước
không có cơ chế giới hạn quyền lực của ĐCS thì làm sao
không có sự lạm dụng quyền lực gây ra những hệ quả tồi
tệ cho đất nước và nhân dân?

Đa số thường đổ lỗi "tha hoá" cho những đảng viên sai
phạm trong những vụ việc tiêu cực nổi cộm. ĐCS cũng muốn
quần chúng tin như vậy để họ có thể chống chế là "không
có gì sai với cơ hệ thống chính trị và guồng máy cầm
quyền" và tiếp tục bảo thủ cái hệ thống chính trị và
guồng máy cầm quyền đã ban phát cho họ quyền lực độc tôn
và quyền lợi độc chiếm.

Tha hoá là sự thay đổi từ tốt đẹp sang tồi tệ. Ở một
mức độ nào đó họ đã nói đúng. Nhưng nó chỉ đúng bởi
vì ĐCS đã tự mặc định và quy chụp bản chất tốt đẹp
của con người lên tập thể đảng viên cộng sản bất kể
kiến thức tiền nghiệm (priori knowledge) hoặc hiện thực như
thế nào. Hay nói cho chính xác hơn, nó chỉ đúng trong tương
quan đối chiếu giữa ảo tưởng về bản chất tốt đẹp của
ĐCS so với thực tế về bản chất tồi tệ của ĐCS.

Và nó chỉ đúng vì xã hội đã không thiết lập được một
cơ chế hữu hiệu để ngăn chận sự tha hoá của những
người cầm quyền điều hành đất nước. Nói cho chính xác
hơn, chính vì sự mặc định và quy chụp bản chất tốt đẹp
của con người lên tập thể ĐCS của những công trình sư
cộng sản, mặc định và quy chụp một cách tùy tiện và khiên
cưỡng, mà XÃ HỘI XHCN KHÔNG NHỮNG KHÔNG CÓ ĐƯỢC MỘT CƠ
CHẾ HỮU HIỆU ĐỂ NGĂN CHẬN SỰ THA HOÁ MÀ NGƯỢC LẠI TỰ
BẢN CHẤT VÀ HÌNH THÁI TỔ CHỨC CỦA GUỒNG MÁY ĐIỀU HÀNH
ĐẤT NƯỚC TRONG XHCN CÒN KHUYẾN KHÍCH THÊM SỰ THA HOÁ TỚI
MỨC TỐI ĐA. Vì như đã nói, hình thái tổ chức và cung cách
hoạt động sẽ tùy thuộc rất lớn vào sự mặc định về
bản chất của con người.

Một cách tóm gọn, nhìn toàn diện hệ thống XHCN chúng ta có
thể nói không sợ lầm là MẦM MÓNG THA HOÁ đã được
"built-in" trong hệ thống chính trị và guồng máy cầm quyền
của ĐCS dựng lên, MẦM MÓNG BẠO LỰC đã được "buil-in"
trong hệ thống chính trị và guồng máy cầm quyền của ĐCS
dựng lên, MẦM MÓNG NGHI KỴ đã được "built-in" trong hệ
thống chính trị và guồng máy cầm quyền của ĐCS dựng lên,
MẦM MÓNG HOANG TƯỞNG đã được "built-in" trong hệ thống
chính trị và guồng máy cầm quyền của ĐCS dựng lên.

Tất cả những lỗi hệ thống này đều xuất phát từ những
mặc định và quy chụp của ĐCS về bản chất con người lên
toàn thể xã hội. Đó chính là hoạ căn chí tử của ĐCS.

Xã hội Việt Nam đã bắt đầu tiến trình băng hoại chỉ trong
vài năm kể từ sau ngày chiến tranh kết thúc. Cái phao "kinh
tế thế thị trường theo định hướng XHCN" tạm thời kéo
Việt Nam ra khỏi vực nghèo đói nhưng đồng thời cũng làm cho
tốc độ băng hoại gia tăng. Sự băng hoại của xã hội Việt
Nam đã đến mức trầm trọng. ĐCSVN đang trên tiến trình mục
nát toàn diện và sẽ tự tan rã.

Dầu cho ĐCSVN có cố gắng "Mài lưỡi gỗ. Mỏng và sắc
đến mức vô tư/vô duyên/vô khối/vô chừng/vô hồi/vô
lối/vô ơn/vô tri/vô thức/vô cảm/vô can/vô hậu/vô đạo/vô
sỉ/vô loài, và vô địch về môn… vô lại." (Đinh Tấn Lực
– Công nghiệp Nặng Thời Đại: Mài Lưỡi Gỗ) đi nữa thì
cũng không ngăn được tiến trình mục nát toàn diện và đưa
đến ran rã.

Không có một giải pháp nào có thể cứu vớt được ĐCSVN và
guồng máy cầm quyền đất nước dành riêng cho ĐCSVN. Chỉ có
giải pháp để cứu vớt toàn thể dân tộc, trong có có đảng
viên của ĐCSVN. Và giải pháp đó đang lù lù tiến tới.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13169), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét