Đào Tuấn - Khi những ông chủ tịch lắc đầu

<div class="boxleft200"><img src="Chèn_địa_chỉ_của_ảnh_ở_đây"
/><div class="textholder"></div></div>

Chỉ 3 ngày sau khi vấn đề <em>"thương nhân Trung Quốc"</em>
đưa ra nghị trường, thị trường hoa Đà Lạt bị hoa Trung
Quốc hạ đo ván trên sân nhà, táo độc Trung Quốc tràn ngập
vựa trái cây ĐBSCL, tôm hùm Nha Trang trượt giá oành oạch, các
bác sĩ đông y Trung Quốc <a
href="http://www.baomoi.com/Phong-kham-TQ-lach-thanh-tra-bang-cach-dang-sua-chua/82/8731205.epi">"cởi
áo bluse bỏ trốn"</a> khi thấy đoàn kiểm tra, còn tiểu
thương chợ Đồng Xuân thì… cảm ơn hàng Trung Quốc.

Có tới 5 đại biểu QH đưa vấn đề thương nhân Trung Quốc
ra trước nghị trường: Mục đích của họ là gì? Thao túng,
lũng đoạn thị trường, lừa đảo? Liệu đằng sau các lừa
gạt kinh tế của thương lái Trung Quốc còn có âm mưu về
chính trị nào khác? Tóm lại đó là một câu hỏi <em>"Tại
sao Trung Quốc"</em> to tướng. Và xin nhắc lại, câu hỏi này
được ít nhất 5 vị đại biểu QH đặt ra.

Người ta chỉ đặt câu hỏi tại sao khi người ta không biết.

Người Trung Hoa có câu <em>"Nhất bản vạn lợi"</em>, tương
tự như câu <em>"một vốn bốn lời"</em> - tức đã là
thương nhân thì, nói như M. Friedmann, nhà kinh tế học người
Mỹ đoạt Nobel kinh tế - <em>"không có trách nhiệm nào khác
ngoài việc kiếm tiền"</em>. Tây, hay Tàu, hay Ta đều như nhau
cả. Cứ cái gì bán có lãi là mua. Nhưng các vị dân biểu
không lo không được, không dùng chữ <em>"âm mưu"</em> không
xong. Bởi ngoài những thứ có thể cho lợn ăn, dù kỳ cục,
như khoai lang, thì có những thứ nghĩ bể óc không hiểu con
cháu thời @ của cụ Lã Bất Vi, người từng bán vợ, buôn vua
- mua để làm gì. Trước thì mèo. Rồi rễ hồi. Thớt nghiến.
Móng trâu. Cáp Quang. Giờ thì lá vải. Gỗ sưa. Đỉa. Cứ nghĩ
thử mà xem: Những thương nhân Trung Quốc thuê rừng
trồng…khoai. Rồi vào quân cảng Cam Ranh…nuôi cá.

Một ví dụ thời sự là ngay sau lời hứa của Bộ Công
thương, nông dân trồng hoa ở Đà Lạt đang <em>"khóc ra tiếng
Mán"</em> khi hoa Trung Quốc đang "khủng bố" hoa Việt ngay
trên chính vương quốc hoa Đà Lạt. Báo chí mô tả hai làng hoa
Vạn Thành và An Sơn vắng <em>"như chùa bà Đanh"</em>. Những
vườn hoa hồng đã bung nụ bị bỏ mặc. Giá rớt xuống 200
đồng/bông, không đủ trả công cắt. Nông dân giờ đành chỉ
biết lôi đầu gối ra ngắm mà chặc lưỡi: Thôi thì để hoa
tàn. Chủ tịch Hiệp hội hoa Đà Lạt cũng chỉ biết ngậm
ngùi: Hoa Trung Quốc gần như xâm chiếm hoàn toàn thị trường
phía Bắc và một số tỉnh miền Trung, Nam Bộ. Có tài thánh
những người trồng hoa cũng không thể <em>"hạch toán"</em>
nổi vì sao giá <em>"Hoa Tàu"</em>, dù phải vượt ngàn dặm xa
xôi, lại có thể rẻ chỉ bằng ½, 1/3, thậm chí ¼ hoa bản
địa.

Ở Nha Trang, sau khi các anh A Sáng, A Tối chuồn về nước, giá
tôm hùm rớt từ 2,8 triệu/kg xuống chỉ còn 800 ngàn. Việc con
tôm, dù chỉ dành cho nhà giàu, trở về với đúng giá trị
thực của nó cho thấy cái giá trên trời cho con tôm nuôi trong
vịnh Cam Ranh dường như cũng kỳ cục như câu chuyện 5 năm
trước các thương nhân Tàu thu mua cáp quang biển với giá trên
trời.

Nhưng ngẫm ra, câu hỏi <em>"tại sao Trung Quốc"</em> của các
nghị sĩ có lẽ không quan trọng bằng câu hỏi <em>"Tại sao
Việt Nam"</em>.

Trên SGTT, bà Kim Hạnh, Chủ tịch Hội DN hàng Việt Nam
chất lượng cao kể lại câu chuyện một tiểu thương đã
bán hàng 40 năm ở chợ Đồng Xuân <em>"xin cảm ơn
hàng…Trung Quốc"</em>. Rất đơn giản là 40 năm bán hàng, bà
chưa từng thấy DN Việt nào đến chợ bán hàng, trong khi chỉ
cần gọi điện thoại thì trong vòng 15 phút những người bán
hàng Trung Quốc giao hàng liền. Thậm chí người bán Trung Quốc
không đòi điều kiện gì. Thậm chí 30 ngày sau trả tiền cũng
được. Và <em>"tiểu thương chợ Đồng Xuân tự tin nói rằng
họ giàu có nhờ bán hàng Trung Quốc"</em>. Câu chuyện có hai
khía cạnh đáng chú ý. <em>"15 phút giao hàng"</em> cho thấy
không chỉ ở nông thôn, mà ngay chợ đầu mối lớn nhất miền
Bắc, nằm chính giữa Thủ đô, từ lâu đã thành cái chợ cóc
của người Trung Quốc. Và thứ hai, những giá trị ảo như tự
hào hàng Việt, rằng niềm tự hào dân tộc, là những thứ
không thể quy tiền.

Hôm qua, báo chí dẫn lời một vị Chủ tịch xã trả lời
<em>"không thể quản lý nổi"</em> đối với những người
nuôi cá đến từ Trung Quốc. Cái hàng rào kỹ thuật gì đó,
như lời hứa của Bộ Công thương, được nói tới từ thời
cụ Trương Đình Tuyển đi đàm phán WTO giờ nhìn mãi vẫn
chẳng thấy đâu.

Cái lắc đầu của ông chủ tịch cũng như cái hàng rào của
Bộ Công thương thực ra mới chính là câu trả lời cho tình
trạng <em>"vô chính phủ"</em> của cái <em>"chợ cóc Việt
Nam"</em>.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/13065), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét