Nhật Bình - Đảng bắt đầu ngán luật sư

<div class="special_quote">Kính gửi quí cơ quan truyền thông báo
chí,

Bộ Tư Pháp Trung Quốc vừa chính thức tuyên bố các luật sư
của họ "sẽ được yêu cầu" tuyên thệ trung thành với
Đảng nếu muốn được cấp giấy phép hành nghề. Sau vụ
biến động Ô khảm, càng ngày càng có nhiều luật sư can đảm
đứng ra đại diện, tranh đấu cho những vụ khiếu kiện đất
đai, những người dân bị công an hành hung đánh đập đến
chết… Nhiều luật sư đã bị bắt bớ, giam cầm, nhưng kiểu
trả thù này không làm suy giảm số luật sư xông trận vì
đồng bào của họ.

Kính chuyển đến quí vị bài viết "Đảng bắt đầu ngán
Luật Sư" của tác giả Nhật Bình và kính mong được tiếp
tay phổ biến.

Trân trọng,
Mai Hương
Trưởng Ban Liên Lạc Truyền Thông Việt Ngữ</div>

<center>* * *</center>


<h2>Nhật Bình - Đảng bắt đầu ngán luật sư</h2>

Giới luật sư Việt Nam sẵn sàng chưa?

Nếu theo đúng truyền thống lãnh chỉ thị từ Thiên Triều về
thi hành, thì chỉ nội trong năm 2012 này, luật sư Việt Nam sẽ
phải xếp hàng giơ tay thề "còn đảng còn mình".

Số là vào cuối tháng 3 vừa qua, Bộ Tư Pháp Trung Quốc vừa
chính thức tuyên bố các luật sư Trung Quốc "sẽ được yêu
cầu" tuyên thệ trung thành với Đảng Cộng Sản Trung Quốc.
Điều lệ mới này áp dụng cho tất cả các luật sư muốn
được cấp giấy phép hành nghề lần đầu tiên cũng như
những luật sư đang hành nghề nhưng giấy phép hết hạn và
muốn được cấp lại. Tóm tắt là TẤT CẢ luật sư muốn
hành nghề thì phải thề.

Bộ Tư Pháp Trung Quốc cũng ghi rõ, các luật sư phải "cam
kết thành thực làm tròn sứ mệnh thiêng liêng của một
người lao động về pháp luật trong hệ thống xã hội chủ
nghĩa mang đặc tính Trung Quốc". Họ phải thề "trung thành
với tổ quốc, trung thành với nhân dân, tôn trọng vai trò lãnh
đạo của Đảng CSTQ và hệ thống xã hội chủ nghĩa." Cũng
theo giải thích của Bộ Tư Pháp, việc tuyên thệ này "sẽ
giúp nâng cao chuẩn mực chính trị, nghề nghiệp và đạo đức
của các luật sư".

Trước hết, giới quan sát viên quốc tế không tìm nổi định
nghĩa nào về "người lao động pháp luật", và lại càng
khó hiểu về những gì sẽ bao hàm trong cái gọi là "pháp
luật trong hệ thống xã hội chủ nghĩa mang đặc tính Trung
Quốc". Phải chăng "đặc tính Trung Quốc" chính là tính mơ
hồ của mọi đạo luật, nghị quyết đang kiểm soát mọi
ngành nghề khác, từ báo chí đến văn nghệ sĩ đến mạng
Internet, trong xã hội Trung Quốc. Nghĩa là khi cần thiết, lãnh
đạo Đảng tha hồ quảng diễn và buộc tội chẳng khác gì
thời Cách Mạng Văn Hóa của thế kỷ trước — Cười là chế
nhạo Đảng; Khóc là trách móc Đảng; Không có thái độ gì
cả là không thành khẩn. Riêng về "đặc tính XHCN" thì đã
khá quen thuộc, nghĩa là đồng hóa Đảng với tổ quốc, và
thẩm quyền duy nhất, tuyệt đối, tối thượng của lãnh đạo
Đảng.

Phản ứng lập tức của giới luật sư Trung Quốc là kinh ngạc
và lo âu cho số phận vốn đã rất mỏng manh của hệ thống
pháp luật nước họ. Phát biểu với phóng viên đài BBC, Luật
sư Giang Thiện Dũng, người từng bị công an bắt hồi tháng
2/2011, nhận xét việc này là chuyện "buồn cười trong một
xã hội hiện đại" và "không thể tưởng tượng được ở
bất cứ một quốc gia nào khác".

Một luật sư Trung Quốc khác, ông Lưu Hiểu Nguyên nói: "Luật
sư không phải là thẩm phán hay chưởng lý. Họ chỉ phải trung
thành với hiến pháp và luật pháp, cam kết bảo đảm các
quyền và lợi ích hợp pháp của thân chủ." Hiển nhiên,
điều này bị xem là loại quan điểm phi xã hội chủ nghĩa.

Nhưng câu hỏi lớn vẫn là tại sao lãnh đạo Đảng CSTQ quyết
định đưa điều lệ thề thốt ra vào lúc này?

Nhiều quan sát viên và đa số dân mạng Trung Quốc cho rằng vì
trong thực tế xã hội Trung Quốc gần đây, đặc biệt là qua
vụ biến động Ô Khảm, càng ngày càng có nhiều luật sư can
đảm đứng ra đại diện và tranh đấu trong lãnh vực pháp
luật cho những người dân oan trong những vụ khiếu kiện đất
đai, cho những người dân đen bị công an hành hung vô cớ hay
đánh đập đến chết. Các luật sư ngày càng đông cũng đứng
ra tranh đấu đòi bồi thường và bảo vệ cho những người
dân trong các vùng bị tàn phá môi sinh do lối làm ăn vô trách
nhiệm của các công ty quốc doanh. Các luật sư ra sức dùng hệ
thống luật pháp để bảo vệ các doanh nhân lương thiện bị
quan chức nhà nước trừng phạt vì không chịu nộp tiền hối
lộ.

Dĩ nhiên, một số luật sư đã bị nhà cầm quyền trừng phạt
như bắt bớ, giam cầm hay bị lưu đày như Luật sư Cao Trí
Thịnh, người bào chữa cho các nhà hoạt động nhân quyền và
các nhóm sắc tộc thiểu số, nay đang ở trong nhà tù vùng Tân
Cương xa xôi; Luật sư khiếm thị Trần Quang Thành, người bào
chữa cho các phụ nữ bị cưỡng bức triệt sản cũng bị bắt
và quản thúc tại gia; v.v... Nhưng kiểu trả thù này không làm
suy giảm số luật sư xông trận vì đồng bào của họ.

Lãnh đạo Trung Quốc còn sợ giới luật sư sẽ dẫn đầu
quần chúng đi xa hơn nữa. Trong lịch sử cận đại của các
nước bị cai trị, dù là bị cai trị bởi ngoại bang hay độc
tài bản xứ, lãnh đạo các đảng Cộng Sản, hơn ai hết,
biết rõ về ba ngành trí thức "hay đi làm cách mạng", nghĩa
là hay dẫn đầu dân chúng đứng lên đòi lại quyền sống và
đòi lại đất nước. Ba ngành đó là bác sĩ, nhà giáo và
luật sư. Có lẽ các bác sĩ hay theo "cách mạng" vì lòng
nhân bản trong nghề nghiệp khiến họ không thể chấp nhận
cảnh sống quá thảm thương của nhân dân. Riêng các nhà giáo
hay đi theo "phản động" chính vì danh dự của dân tộc và
bổn phận đối với các thế hệ tương lai mà họ đang dậy
dỗ. Còn giới luật sư hay "sinh sự" với nhà cầm quyền vì
họ quá chán chường với cảnh bất công, lạm dụng quyền
lực, và đạo đức giả khắp nơi của các quan chức ở vị
trí trên đầu dân chúng.

Nhưng buộc luật sư thêm một câu thề thì giá trị và ích
lợi tới cỡ nào cho Đảng?

Ngày nay, lãnh đạo của mọi đảng cộng sản chứ không riêng
gì Trung Quốc, đều thừa biết các lời thề trung thành với
Đảng hoàn toàn vô nghĩa và chỉ có giá trị nếu đi kèm với
quyền và lợi cho cá nhân. Toàn thể đảng viên, từ lãnh đạo
cao nhất đến đảng viên thấp nhất, đều biết rõ nhưng
không ai dám nói ra, đó là Chủ Nghĩa Cộng Sản, Chủ Nghĩa Xã
Hội đã hoàn toàn thất bại và chết tận gốc bên trời Liên
Xô đã hơn 20 năm. Tuy nhiên, họ vẫn sẵn sàng tiếp tục thề
trung thành với những chủ nghĩa "vô nghĩa" này bất cứ lúc
nào trước mặt công chúng dù biết dân khinh bỉ cả "lời
thề" lẫn "người thề". Ôn lại thực tế đó mới thấy
lãnh đạo Trung Quốc bí tới mức nào và cầu may vào lời hăm
dọa bọc trong lời thê này.

Tình hình Việt Nam cũng có nhiều điểm tương đồng. Trong
những năm gần đây, hàng loạt luật sư có lương tâm và can
đảm đứng ra biện hộ cho những người cùng khổ đã bị nhà
cầm quyền tìm mọi cách trả thù, từ bị cấm hành nghề, bị
loại khỏi luật sư đoàn, đến bị hành hung và tù tội.

Luật sư Lê Quốc Quân, người tham dự một khoá học ngắn
hạn của Cơ quan Quốc gia Hỗ trợ Dân chủ (NED) đã bị bắt
ngay sau khi trở về từ Hoa Kỳ và không được hành nghề từ
đó. Năm 2007, ông bị bắt giam ba tháng để ông không còn cơ
hội ứng cử Quốc hội khóa 7/2007; năm 2011 tự ứng cử lần
thứ hai nhưng bị phường đấu tố truất quyền ứng cử.
Thường xuyên bị sách nhiễu, gần đây nhất ông bị "giáo
dục 6 tháng tại địa phương" cư trú do một quyết định
hành chánh của phường.

Luật sư Nguyễn Văn Đài, người tích cực tham gia các hoạt
động bảo vệ tự do tôn giáo, từng đứng ra bào chữa cho
Mục sư Nguyễn Hồng Quang và Mục sư Phạm Ngọc Thạch. Để
trả thù, nhà cầm quyền cho bắt Luật sư Đài cùng với Luật
sư Lê Thị Công Nhân năm 2007 về tội danh tuyên truyền chống
nhà nước. Ông chỉ mới trở về năm 2011 sau 4 năm tù đày.
Luật sư Lê Thị Công Nhân bị án tù 3 năm.

Luật sư Lê Trần Luật bị trả thù bằng lệnh đóng cửa văn
phòng Luật Sư Pháp Quyền năm 2004 vì đã bào chữa cho Điếu
Cày tội "trốn thuế". Ông cũng là người bào chữa cho các
nhà đấu tranh dân chủ khác như Phạm Bá Hải, Trương Minh
Đức và nhiều dân oan mất đất. Ông bị cáo buộc tội "vi
phạm đạo đức nghề nghiệp".

Luật sư Lê Công Định, người đã tham gia bào chữa cho Điếu
Cày và hai đồng nghiệp Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân
trong vụ án 2007, bị xóa tên khỏi Luật sư đoàn Sài Gòn 2 năm
sau đó, bị bắt giữ phi pháp và bị án 7 năm tù.

Luật sư Cù Huy Hà Vũ, người dám kiện những hành vi phạm
pháp của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và lên tiếng về
những quốc nạn đang đe dọa dân tộc, bị trả thù với trò
đê tiện "2 bao cao su đã qua xử dụng".

Gần đây nhất là trường hợp Luật sư Huỳnh Văn Đông, luật
sư bào chữa cho 7 dân Oan Bến Tre tháng 5/2011. Khi thách thức
phía công tố và chánh án đưa ra bằng chứng và lý lẽ buộc
tội, ông bị công an kéo ra khỏi tòa và bêu rếu ngoài
đường. Đến tháng 8/ 2011 ông bị loại khỏi Đoàn Luật sư
tỉnh Dak Lak và rút bằng hành nghề cũng như bị cấm xuất
cảnh.

Và còn nhiều trường hợp khác nữa...

Nói chuyện thề thốt của các luật sư Trung Quốc hiện nay và
các luật sư Việt Nam trong những tháng ngày tới, người ta
không khỏi không nhớ đến hành động can trường của nhà dân
chủ trẻ Nguyễn Tiến Trung. Khi không bịt miệng được người
thanh niên yêu nước này, nhà cầm quyền trả thù bằng cách
lôi anh vào nghĩa vụ quân sự. Một mình giữa vòng vây đe
dọa, trấn áp, dụ dỗ ngày đêm của những "chính ủy" hung
bạo, anh Nguyễn Tiến Trung vẫn nhất quyết không thề trung
thành với Đảng Cộng Sản như bao tân binh khác, mà chỉ thề
trung thành với Tổ Quốc Việt Nam.

Không biết giới luật sư Việt Nam có muốn cùng với hàng ngũ
những người yêu nước khác chủ động tổ chức những buổi
thề công khai trung thành với Tổ Quốc như anh Nguyễn Tiến
Trung không nhỉ? Và đặc biệt tổ chức các buổi này TRƯỚC
khi nhà cầm quyền rước tờ lệnh thề thốt từ Trung Quốc
về. Chắc chắn đó sẽ là những thông điệp có giá trị sấm
sét không chỉ cho người đương thời mà còn cho các thế hệ
tương lai.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12319), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét