Hoàng Anh - Thời của Quỷ

<center><em><strong>Nhất quỷ nhì ma, thứ ba học
trò</strong></em></center>


Thưa quý vị!

Xin quý vị hãy bình tâm một chút mặc dù trước mắt chúng ta
đang diễn ra những cảnh đau lòng tưởng như không thể chấp
nhận nổi. Những người đang bức xúc về hành vi bạo lực
học đường. Những người đang lo lắng về đạo đức. Những
người đang bàn luận về những câu chửi, những cái tát,
những cái đập. Những người đang nuốt nước mắt khi nhìn
cảnh những đứa trẻ khác đứng bên cạnh chửi dồn mắng
góp và hả hê bằng một sự bình thản chết chóc.

Đó là một chuyện hoàn toàn bình thường, vô cùng bình
thường. Chỉ có điều, chúng đang diễn ra ở một xã hội
không bình thường mà thôi. Chúng ta chẳng phải bất ngờ đến
mức phải thốt lên rồi ngã vật ra như vậy. Bởi vì, chúng ta
đang sống trong Thời của Quỷ. Thời của những sự tráo đổi
trâng tráo, trắng trợn giữa giá trị và giá cả, giữa giáo
dục và giáo điều, giữa linh hồn và quỷ dữ.

Ai đã làm ra chúng? Ai đã thả những con quỷ vào trong những
tâm hồn thánh thiện và yếu ớt kia trước khi dạy chúng cách
tự vệ. Ai đã dung dưỡng cho con quỷ đó ăn hết cả tâm hồn
con trẻ, và khi ăn hết rồi thì chính nó ngự trị bên trong
những hình hài con người, để rồi bất cứ lúc nào có cơ
hội, nó đều bùng lên bản năng ghê rợn của nó? Nếu có ai
đó có lỗi thì hẳn đó phải là tôi, là quý vị, là ai đó
khác hơn cả chúng ta chứ không phải là những đứa trẻ này.
Chúng chỉ là những nạn nhân không thể phản kháng trước
những cạm bẫy, những thuốc độc đã được bày sẵn ở đó
rồi. Phải, những nạn nhân không hơn không kém.

Có phải đến bây giờ chúng ta mới nhận ra điều gì đang
tồn tại trong những ngôi trường kia? Có phải bây giờ chúng
ta mới nhận ra khi ném những đứa trẻ vào những lớp học là
ném những con cừu vào giữa bầy sói? Có phải bây giờ chúng
ta mới nhận ra ở trường học mà những con, những em chúng ta
ngày ngày vào ra có tất cả mọi thứ trừ những điều để
học? Có phải bây giờ chúng ta mới nhận ra rằng ở các ngôi
trường kia dạy tất cả mọi thứ, trừ văn hóa và nhân tính
con người?

Không!

Chúng ta đã nhìn thấy điều đó từ lâu lắm rồi, từ những
tiếng nói bập bẹ chưa tròn tiếng của những đứa con, đứa
cháu đòi ta sao chưa đến thăm cô giáo. Từ chuyện đứa trẻ
mẫu giáo bị kẹt lại trong lớp học vào chiều cuối tuần
thứ sáu, để rồi từ lúc đó đến khi người ta tìm thấy nó
chết trong tư thế đang cắn vào chấn song cửa sổ với những
vệt nước mắt ngấn đọng trên khuôn mặt hoảng loạn. Từ
chuyện những cuộc thi cử bị quay phim rồi tố cáo ầm ỹ.
Từ chuyện học sinh đón đường đánh thầy giáo vì cho điểm
thấp. từ chuyện các quan chức sử dụng học sinh lập đường
dây dẫn gái đổi tình lấy điểm. Từ bao nhiêu vụ giáo sư
gạ tình sinh viên rồi bị phơi chềnh ềnh trên báo chí…chúng
ta đã thấy một cái thời mà mọi chuyện thị phi, xấu xa đê
tiện và kinh khủng đều xảy ra ở các ngôi trường từ rất
lâu rồi. Và hôm nay, tại sao lại phải hoảng hốt đến mức
bất ngờ khi những con quỷ bên trong mỗi đứa trẻ lại hành
hung nhau như vậy? Chúng ta cần một sự phản kháng, không cần
thêm sự sợ hãi nữa.

Nền giáo dục là thủ phạm đầu tiên, khi nó từ chối việc
uốn nắn con em chúng ta thành những con người. Bao nhiêu năm
nay, đã bao lần những cuộc cải cách, cải tổ, cải biên,
cải chính được thực hiện, nhưng đã có ai phải nhận trách
nhiệm cho việc càng ngày nó càng xuống cấp hay chưa? Không, có
lẽ đó không phải chỉ là "xuống cấp," đó là một nền
giáo dục băng hoại và bất lực khi nó không thể rèn giũa
những hài nhi ngây thơ thành những công dân đủ tri thức, học
vấn, năng lực, kỹ năng của một công dân bình thường. Nó
đặt ra quá nhiều mục tiêu, nhưng loại trừ mục tiêu là đào
luyện con người. Thậm chí nó càng dung dưỡng trong mình một
yếu tố quỷ, để hủy mọi thế hệ khi được đặt vào tay
nó.

Một nền giáo dục như thế thì rút cuộc nó chỉ tạo ra
những con quỷ.

Một nền giáo dục tạo ra những con quỷ thì sẽ tạo ra cho xã
hội nó những yếu tố trở thành một xã hội quỷ.

Một xã hội quỷ, khi không thể sửa chữa được nữa thì sẽ
không có gì ngăn cản nó thành thời của Quỷ.

Những đứa trẻ lao vào nhau cắn xé đồng loại. Những đứa
trẻ đứng bên cạnh, hoặc vô cảm, hoặc cổ vũ như những
trò chơi độc ác của bản năng, thì không tên gọi nào khác
xứng đáng hơn với nó chính là những vũ điệu của quỷ dữ.

Nhưng thưa quý vị, chúng không có tội. không ai có quyền nói
rằng rồi sẽ "xử lý" chúng. Một xã hội nếu chỉ tôn
thờ thói quen "xử lý" các nạn nhân bất khả kháng để
giấu đi lỗi lầm, sai trái của mình thì đó không phải là xã
hội của con người nữa.

Phải hỏi ai đó, hỏi những người đã có chủ tâm, có chủ
ý biến nền giáo dục thành một công cụ để nhồi sọ và ngu
dân. Phải hỏi ai đó bắt mục đích của giáo dục cầm tù,
rồi thả phóng những động cơ bẩn thỉu cho chúng sinh sôi
nảy nở khắp các nhà trường từ cấp nhỏ nhất đến cấp
cao nhất. Phải hỏi những kẻ mà mới hôm qua thôi, chúng còn
ra rả loan báo về những cuộc cải cách mới. Nhưng thực chất
vẫn chỉ là để bao che cho hành vi cầm tù giáo dục và bắt
cóc mục đích giáo dục để dễ bề thao túng xã hội bằng
sự áp đặt về tinh thần.

Chúng không có tội. Những đứa trẻ không thể lựa chọn
các môn học, các giá trị, các kỹ năng con người. Chúng chỉ
đến đó, những thành trì của quỷ dữ và tiếp nhận một
cách vô thức tất cả những gì người ta vẽ ra theo một lộ
trình đầy ý đồ. Để rồi ở đó chúng bắt đầu những
việc làm giả dối, vì không giả dối vì không có điểm cao.
Ở đó chúng học được những mánh khóe, vì nếu không có
mánh khóe thì không thể có thành tích tốt. Ở đó chúng trở
thành các công cụ, vì chỉ có những học sinh ngoan, giỏi, tốt
theo tiêu chuẩn, chỉ tiêu mới là sự đảm bảo cho thành tích
của các thầy, các cô, của các lãnh đạo theo cấp trong nghành
giáo dục. Không có ngày nào chúng được sống theo đúng những
gì chúng đáng được hưởng, thì không có lý nào chúng ta coi
đó là những thủ phạm được?

Và, thưa quý vị, những hình ảnh quý vị đang nhìn vào với
những thái độ bức xúc khác nhau, bằng những quan điểm khác
nhau bao gồm cả sự phê phán. Đó không phải là tiếng chửi
rủa của một cô bé, cậu bé. Đó không phải là tiếng cười
hả hê của những đứa trẻ ngây ngô, tò mò, hiếu động. Đó
không phải và không thể là lý do để bất cứ ai trong chúng ta
được phép dùng để kết tội chúng.

Tất cả, tất cả những âm thanh, những cảm xúc đó là tiếng
kêu tuyệt vọng của lương tâm con người trước trận tấn
công cuối cùng của bầy quỷ dữ. Tất cả những âm thanh đó
là tiếng kêu cứu yếu ớt cuối cùng vọng đến lương tâm
của những người đang phán xét chúng. Là tiếng cầu xin cuối
cùng của mà tương lai của chúng ta có thể cất lên được,
trước rất ít khoảnh khắc mà thời đại của chúng ta sẽ
bị hoán đổi thành Thời của Quỷ.

H.A

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12282), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét