có súng để bắn vào chính quyền. Cũng không có những trận
đánh dân "đẹp đến mức có thể viết thành sách". Nguyễn
Văn Tưởng cầm dao xông lên đâm cán bộ giải tỏa thu hồi
đất rồi uống thuộc độc tự tử.</div>
<div class="boxleft300"><img
src="http://lh6.ggpht.com/-7ZnobxpvhLg/T266-IPr1fI/AAAAAAAAB0U/jiIiUM3vjkY/dap%252520song%252520tranh%25255B5%25255D.jpg?imgmax=800"
/></div>
Câu chuyện "anh Vươn" Nguyễn Văn Tưởng Quảng Nam đau
nhói lòng.
Những bi kịch này vì đâu? Vì đâu người nông dân
cùng quẫn đến bước đường cùng để buộc họ phải giương
súng bắn vào chính quyền, phải vung dao đâm cán bộ rồi tự
kết liễu cuộc đời bằng một liều thuốc độc?
Lại nghe đâu đó người dân uất ức khiêng cả quan
tài xông vào trụ sở ủy ban...
Ngày một nhiều hơn những đoàn dân "đòi đất"
từ các vùng quê kéo về Hà Nội. Qui hoạch, chỉnh trang, thu
hồi, giải tỏa đền bù thế nào để đến nỗi dân tình
phải xuống đường với băng rôn "cướp đất"?
Có gì đó thật bất an.
<center>* * *</center>
Đập sông Tranh nứt. Giá như...
Tôi không dám nghĩ đến điều kinh hoàng đó. Một con
đập khổng lồ với hơn 1 triệu khối bê tông, dài 650 m, cao 96
m sừng sững vời vợi như chạm trời chợt thấy... mong manh!
Nếu đổ ập xuống sẽ ra sao? Quả bom hơn 730 triệu
khối nước sẽ vùi nát và cuốn phăng bao nhiêu làng mạc, bao
nhiêu con người? Cựu Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam Lê Trí
Tập đã phải hốt hoảng thốt lên rằng: Nếu xảy ra sự cố
gì từ những vết rò rỉ này, thì đó thực sự là thảm họa
vô cùng to lớn, thảm họa chứ không phải tai họa!
Nhìn những tốp công nhân bé tẹo như đàn kiến treo
mình trên vách đập để khoan đục, nhét từng miếng... giẻ
rách bịt các kẽ nứt mà kinh sợ!
Tôi không thể ngờ và tin nổi người ta lại chọn
phương cách an dân bằng những miếng giẻ như vậy. Những
miếng giẻ rách an dân phản cảm và bất an!
<center>* * *</center>
Xe cháy hàng loạt. Cứ vài ngày lại nghe một vụ cháy.
Dai dẳng mấy tháng trời. Thủ tướng, chính phủ và đủ thứ
bộ ngành hô hào điều tra nghiên cứu (nghe nói vậy) vẫn không
tìm ra nguyên nhân vì sao?
Cả thủ đô nháo nhào, xáo trộn vì chủ trương bắt
đổi giờ làm giờ học của một ông Bộ trưởng giao thông.
Xã hội xáo trộn, hoang mang, bất ổn vì đủ thứ loại phí
chất chồng đánh vào nồi cơm dân chúng.
Trong khi lạm phát vẫn như con ngựa bất kham. Đời
sống dân tình đong bữa. Thu nhập thực tế của dân thấp hơn
9-10 năm về trước. Kinh tế tuột dốc như một "cỗ xe hỏng
phanh". Hàng loạt chủ trương chính sách của chính phủ bị
dân chúng la ó, phản đối.
Vì sao?
Hình như chính phủ đang có vấn đề? Hàng loạt các
chủ trương chính sách ngày càng có vẻ xa, ngược, đối chọi
với lợi ích dân chúng.
Đảng thì lại đang "trọng bệnh"!
Không biết ai đó nhìn đâu thấy phấn khởi, thấy hồ
hởi, thấy niềm tin, thấy vĩ đại, thấy... muôn năm. Còn với
tôi: một cảm giác thật bất an.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12117), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét