Độc lập-Tự do-Hạnh phúc</center>
<center>* * *</center>
<center><h2>ĐƠN TỐ CÁO VÀ YÊU CẦU</h2></center>
<center><h2>(V/v: Quốc hội lên tiếng về việc công an lạm
quyền đánh chết dân, công lý chưa được thực thi đầy đủ,
pháp luật chưa công minh) </h2></center>
<strong>Kính gửi:</strong>
- Ủy ban Thường vụ Quốc hội nước Cộng hòa XHCN Việt Nam
- Chủ tịch Quốc hội nước Cộng hòa XHCN Việt Nam - ông
Nguyễn Sinh Hùng
- Các Đại biểu Quốc hội:
+ Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội: Ông Phạm Quang Nghị
+ Quận Hoàng Mai, Hà Nội: Ông Nguyễn Hồng Sơn
+ Huyện Bến Cát, Bình Dương: Ông Lê Thành Nhơn
Chúng tôi là thân nhân của những nạn nhân bị công an Việt
Nam đánh chết. Gồm:
- Nguyễn Quang Phục – Sinh năm: 1949
Trú tại: số nhà 11, hẻm 254/101/3, tổ 5, phường Mai Động,
quận Hoàng Mai, Hà Nội
Số điện thoại: 01653687846
- Trịnh Kim Tiến – sinh năm:1990
Trú tại: 525 Trần Khát Chân, Hai Bà Trưng, Hà Nội
Số điện thoạ i:0947526256
- Nguyễn Thị Thanh Tuyền – sinh năm: 1981
Trú tại: Thôn Phước An, xã Đức Hòa, huyện Mộ Đức, Tỉnh
Quảng Ngãi
Số điện thoại: 0908796116
Chúng tôi đồng gửi đơn này khẩn thiết đề nghị Quốc hội
lên tiếng về tình trạng công an ngày càng lạm dụng chức
vụ, nghề nghiệp gây ra những cái chết oan khuất cho người
dân; sự thật bị bao che, lấp liếm; công lý và pháp luật
không được thực thi đầy đủ và trọn vẹn.
Đau đớn trước những cái chết oan ức, tức tưởi của
người thân, chúng tôi càng đau xót hơn khi sự thật bị che
giấu, công lý bị chà đạp bởi những người thực thi pháp
luật và tình trạng công an đánh chết người vẫn liên tục
tiếp diễn mà không được giải quyết trọn vẹn.
Việc cụ thể như sau:
<strong>1.</strong> Tôi là Nguyễn Quang Phục,sinh năm 1949, trú tại
Mai Động, Hoàng Mai, Hà Nội. Ngày 21/01/2010, con tôi là Nguyễn
Quốc Bảo, sinh năm 1978 bị công an quận Hai Bà Trưng tạm giữ
một cách không rõ ràng và ngày 22/01/2010 tôi được báo tin xác
con tôi đã được công an quận Hai Bà Trưng đưa đến bệnh
viện Thanh Nhàn, Hà Nội.
Bảo là một người con có hiếu với cha mẹ, xưa nay không hề
có tiền án, tiền sự nào, là một thanh niên đã hoàn thành
nghĩa vụ quân sự, có một vợ và con trai nhỏ.
Lúc bị giữ, Bảo đang trên đường đi mua đồ chơi cho con
của Bảo. Công an quận Hai Bà Trưng đã bắt ép đưa Bảo về
đội Hình sự quận với lý do tạm giữ hành chính. Nhưng lý do
tạm giữ hành chính là gì lại không nhất quán rõ ràng. Theo
kết quả điều tra của VKSNDTC, sáng ngày 21/ 01/2010, công an
quận Hai Bà Trưng nhận được đơn của ông Vũ Văn Hoạt nào
đó, mà không ai biết đó là ai, trình báo về việc con trai tôi
đi xe máy theo sát ô tô của ông ta với biểu hiện nghi vấn
từ sáng nên yêu cầu được bảo vệ. Nhưng thời điểm đó,
Bảo không đi ngoài đường mà đang nghỉ tại khách sạn Thành
Đô (Đền Lừ). Công an quận Hai Bà Trưng nói họ đã theo dõi
Bảo từ sau khi nhận được đơn của ông Hoạt cho đến lúc
bắt nhốt Bảo.
Mâu thuẫn là ở chỗ kết luận lại nói con trai tôi bị tạm
giữ vì lý do không đội mũ bảo hiểm, trong cốp có vũ khí
thô sơ và không có giấy tờ tùy thân. Nhưng nếu con tôi không
đội mũ thì tại sao họ không bắt con tôi luôn từ sáng trong
khoảng thời gian họ theo dõi con tôi mà phải đợi đến
chiều? Vũ khí thô sơ mà họ nói chỉ là một con dao gọt hoa
quả cùng với cái kéo chỉ là hai đồ gia dụng bình thường
mà ai cũng có thể mang đi, đó không phải là vũ khí thô sơ.
Còn nếu không có giấy tờ tùy thân thì tại sao đang trong quá
trình điều tra, công an thành phố Hà Nội lại có chứng minh
nhân dân của Bảo để trả lại cho gia đình tôi? Việc trả
lại giấy tờ là một điều kì lạ và sai quy trình điều tra.
Kết luận của cơ quan pháp y Quân đội có cho kết quả khám
nghiệm HIV và độc tính trong cơ thể của con tôi là âm tính,
vậy mà họ nói con trai tôi sử dụng ma túy.
Nguyên nhân trực tiếp gây tử vong cho Bảo là chấn thương sọ
não mức độ nặng ,do tác động của vật tày có giới hạn
gây vỡ nền sọ ở hố sau sọ phải. Trên thân thể vô số
thương tích do vật tày có giới hạn là vật cứng gây ra.
Không ai tự đánh mình đến chết! Vậy mà cơ quan điều tra
kết luận con trai tôi tự thương, tự gây ra thương tích cho
mình mà chết.
<strong>2.</strong> Tôi là Trịnh Kim Tiến, sinh năm 1990, trú
tại 525 Trần Khát Chân, Hà Nội, là con gái của nạn nhân
Trịnh Xuân Tùng, sinh năm 1958, người bị Trung tá công an
Nguyễn Văn Ninh, nguyên phó Công an cùng dân phòng phường Thịnh
Liệt đánh vào ngày 28/02/2011 và tử vong vào ngày 8/3/2011.
Bản án 4 năm tù giam về tội "làm chết người trong khi thi
hành công vụ", không xem xét truy cứu trách nhiệm hình sự của
công an trực ban và dân phòng phường Thịnh Liệt, những đồng
phạm gây ra cái chết oan của bố tôi trong phiên Tòa ngày
13/01/2012 của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội; chúng tôi cho
rằng là chưa đúng pháp luật, chưa khách quan, bỏ lọt tội
phạm, gây bức xúc cho gia đình tôi.
Ngày 28/02/2011, bố tôi bị giam giữ trái pháp luật gần 6
tiếng đồng hồ tại đồn công an phường Thịnh Liệt. Sau khi
bị đánh đập dã man, trong tình trạng hết sức nguy hiểm,
liệt hết tay chân và đau đớn, họ đã không cho bố tôi đi
cấp cứu. Bố tôi bị còng tay, đưa lên xe đồn và mang về
phường. Các cán bộ trực ban Công an phường Thịnh Liệt đã
thiếu trách nhiệm, bỏ mặc, giam giữ bố tôi suốt 6 tiếng
tại trụ sở mà không kiểm tra sức khỏe của bố tôi dẫn
đến bố tôi không được cấp cứu kịp thời và đã tử vong.
Họ đã cản trở việc cứu chữa kịp thời của bố tôi,
không cho gia đình tôi được tiếp xúc chăm sóc và cho bố tôi
ăn uống, thậm chí họ còn còng tay bố tôi đến tận phòng
cấp cứu của bệnh viện Bạch Mai.
Chỉ vì một sự việc không đáng, một lỗi vi phạm giao thông
nhỏ, không đội mũ bảo hiểm mà bố tôi bị đánh chết một
cách oan ức. Bản án cho rằng người bị hại là bố tôi có
lỗi, có hành vi chống người thi hành công vụ là không có cơ
sở.
Lời khai của nhân chứng có mặt trực tiếp tại đó khẳng
định bố tôi hoàn toàn không đánh bị cáo mà chỉ có lời
nói nóng nảy. Trong khi đó, các nhân chứng khách quan là những
người xe ôm, người bán hàng và người có nhà ở gần đó
thì không được phép có mặt tại Tòa án để được thẩm
vấn công khai, khách quan tại phiên tòa mà Tòa án chỉ đọc
lời khai có trong hồ sơ vụ án. Như vậy, không đủ cơ sở
khẳng định các lời khai của các nhân chứng này có khách quan
không, có bị ép cung hay mớm cung không.
Tội danh mà Tòa án xét xử bị cáo là chưa đúng với hành vi
tội phạm đặc biệt nghiêm trọng của bị cáo Ninh. Đồng
thời việc không xem xét đến trách nhiệm của những người
liên quan đã bỏ lọt tội phạm.
<strong>3.</strong> Tôi là Nguyễn Thị Thanh Tuyền, sinh năm
1981, trú tại Thôn phước an, Xã Đức Hòa, Huyện Mộ Đức,
Tỉnh Quảng Ngãi.
Chồng tôi là Nguyễn Công Nhựt,sinh năm 1981 đã chết một cách
bí ẩn tại trụ sở công an huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương,
ngày 25/04/2011.
Tôi khẳng định chồng tôi bị tra tấn, nhục hình, đánh đến
chết. Chồng tôi không tự tử như lời ông Nguyễn Tấn Đức,
Chánh văn phòng VKSND tỉnh Bình Dương trả lời trên báo Người
lao động.
Anh Nhựt không thể tự nguyện ở lại đồn công an rồi tử
tự chết trong khi anh có một gia đình hạnh phúc. Trong khi anh
không hề phạm tội mà lại là người đi tố giác tội phạm.
Chồng tôi làm việc cho công ty Kumho, một công ty chuyên sản
xuất lốp xe của Hàn Quốc. Phát giác được có sự ăn chặn,
trộm cắp diễn ra, mức hao hụt thành phẩm do phần mềm bị
lỗi, nghi ngờ những người ăn trộm 56 lốp xe trong đêm
ngày21/08/2010, anh đã báo cho ông Chi Kyu Sik, ông Kim Tae Song…
nhưng các vị lãnh đạo công ty Hàn Quốc này đều làm ngơ.
Sau đó chính họ đã giao nộp anh Nhựt cho công an Bình Dương
trong giờ làm việc mà không báo cho gia đình tôi biết. Cũng
trong ngày họ đã tuyển dụng gấp thay thế vị trí của anh
Nhựt.
Lúc đầu công an Bình Dương trả lời là anh sợ tội nên quẫn
trí tự tử chết? Sau đó lại trả lời anh có công tố giác
tội phạm và sợ bi trả thù nên không dám về nhà và đã xin
ở lại đồn công an rồi tự tử.
Điều đáng buồn cười nhất, tôi xin được nói là buồn
cười, cười trong dòng nước mắt đau thương, một điều hết
sức phi lý, chồng tôi chết bởi một sợi dây sạc pin điện
thoại. Chồng tôi tự tử bằng một sợi dây sạc pin điện
thoại - đó là phát ngôn đầu tiên của công an Bình Dương. Sau
đó, đối diện với dư luận phẫn nộ thì công an Bình Dương
trả lời rằng "Nhựt thắt cổ bằng dây cáp điện thoại
bàn". Câu trả lời của công an Bình Dương: "Thắt cổ
dưới hình thức treo cổ". Vô lý trong một đồn công an hàng
bao nhiêu con người ra vào lại để một người đàn ông nặng
65kg cao 1m78 "thắt cổ dưới hình thức treo cổ" dễ dàng
đến vậy. Người ta biết rõ anh chuẩn bị tự tử hay sao mà
còn chuẩn bị cho anh giấy bút để viết lại bức thư tuyệt
mệnh ca ngợi những điều tra viên là những người tuyệt vời
nhất. Nét chữ đó không phải nét chữ của anh Nhựt, ngôn
ngữ viết không phải do anh viết. Nhưng cơ quan điều tra công
an tỉnh Bình Dương đã giám định và đưa ra kết luận là do
anh viết. Cơ quan pháp y của cơ quan công an Bình Dương kết
luận là anh tự tử. VKSND Tối cao gần một năm qua chưa thông
báo cho gia đình tôi về kết quả điều tra.
Một lần nữa tôi xin khẳng định chồng tôi không tự tử.
<center>* * *</center>
Tất cả chúng tôi đều nhận thấynhững cái chết oan khuất
như thế vẫn đã và đang diễn ra trong nhiều năm nay:
- 20/11/2009: Anh Nguyễn Mạnh Hùng (33 tuổi) đã qua
đời tại phòng tạm giam công an quận Hà Đông, Hà Nội. Chiều
10/11/2009, có hai người tự xưng là công an quận Hà Đông đến
nhà, nói đưa Hùng đi có chút việc. Ngày 21/11/2009, gia đình
Hùng nhận được tin báo từ công an Hà Đông rằng Hùng đã
chết. Hùng vốn khỏe mạnh, nặng 55kg, không có tiền sử bệnh
tật. Ông Nguyễn Xuân Bình (70 tuổi), bố của Hùng đau đớn
gấp ngàn lần hơn khi kinh hoàng trông thấy xác con " Toàn bộ
thân thể khô đét lại, 10 đầu ngón tay chân bầm t ím…từ
1/3 đùi trở xuống đến bàn chân phù nề và thâm tím". Ông
gửi đơn thư đi nhiều nơi mong nhận được trả lời thỏa
đáng về nguyên nhân tử vong trong khi bị giam giữ của đứa
con trai duy nhất. Phía công an Hà Đông cho rằng "không có
chuyện dùng nhục hình, bức cung hay đánh đập can phạm", nhưng
lại từ chối giải thích vì sao lại có những dấu vết "lạ"
trên cơ thể anh Hùng, dù họ khẳng định lúc bị bắt những
vết thâm tím này không hề có. Vụ việc này đến nay vẫn
chưa có câu trả lời.
- 7/5/2010: Anh Võ Văn Khánh (SN 1981, ngụ Đại An, Đại Lộc,
Quảng Nam) bị chết trong đồn công an. Kết luận của công an
là "tự tử bằng dây buộc giày". Theo thông báo của tổ pháp y
với gia đình, xương sườn anh Khánh bị đứt là do vết mổ
cũ, còn bên trái xương sườn có vét bầm đen là do quá trình
sơ cấp cứu.
Ngoài ra, khi phẫu thuật phía dưới vai trái anh Khánh, tổ pháp
y cũng phát hiện có máu bầm tím. 8-5, công an huyện Điện Bàn
đưa xác anh Khánh về cho gia đình ở Điện An kèm theo một
phong bì 10 triệu đồng.
Cho đến nay vẫn không có tin tức gì thêm về vụ việc này.
- 25/5/2010: Em Lê Xuân Dũng (12 tuổi, vừa học xong lớp 6,
Trường THCS Tĩnh Hải), anh Lê Hữu Nam (43 tuổi, trú tại thôn
Trung Sơn) bị công an bắn chết khi người dân xã Tĩnh Hải
tập trung tại khu vực thi công san lấp mặt bằng dự án lọc
hóa dầu Nghi Sơn ngăn cản không cho các thiết bị máy móc, xe
ôtô chở đất đá hoạt động. Đến nay vụ việc này đã bị
cho chìm xuồng.
- 29/6/2010: anh Vũ Văn Hiền (40 tuổi) tử vong trong tay công an.
Theo lời công an nói với bác sĩ, nạn nhân phải đi cấp cứu
do "tự lao đầu vào tường". Người giám sát việc mổ tử thi
cho hay, nạn nhân bị đa chấn thương rất nặng: Đỉnh đầu
có hai vết tụ máu, vỡ xương hàm trái, thái dương trái bị
rạn xương sọ, phổi tụ máu, gãy 4 chiếc xương sườn, gẫy
cẳng xương tay trái.
Ngày 1.12, cơ quan điều tra, viện KSND tối cao đã khởi tố vụ
án, khởi tố bị can đối với ông Hạ Kim Quý, trung tá công
an, nguyên đội trưởng đội quản giáo, công an huyện Đại
Từ, tỉnh Thái Nguyên về hành vi "thiếu trách nhiệm gây hậu
quả nghiêm trọng". Các can phạm Lê Văn Hiếu, Nguyễn Quý
Thương trong đó Lê Văn Hiếu đã nhiều lần đánh anh Vũ Văn
Hiền khiến Hiền bị đa chấn thương, xuất huyết não, nhồi
máu phổi bị tạm giam. Không có thêm tin tức gì về vụ việc
này và kết quả khởi tố.
- 23/7/2010: Anh Nguyễn Văn Khương, sinh năm 1989, quê thôn Như
Thiết, xãHồng Thái, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang bị tử
thương do không đội mũ bảo hiểm.
Chiều 4/8/2010, Viện khoa học hình sự kết luận nguyên nhân
cái chết của anh Khương được xác định là do não bị tụ
máu dưới màng mềm được hình thành do có ngoại lực lớn
tác động trực tiếp.
Liên quan đến vụ án này đã có quyết định tạm đình chỉ
công tác 4 cán bộ công an huyện Tân Yên là: Ngô Văn Đỗ,
Hoàng Văn Thái, Nguyễn Thế Nghiệp và Diêm Đăng Quyết để
điều tra vụ việc.
Kết quả cuối cùng Nguyễn Thế Nghiệp nhận án 7 năm tù giam
về tội "Làm chết người trong khi thi hành công vụ" sau khi
nhân dân Bắc Giang bức xúc mang thi thể anh Khương lên UBND Bắc
Giang.
- 8/8/2010: Anh Trần Duy Hải (32 tuổi, phường Cái Khế, quận
Ninh Kiều, TP Cần Thơ) chết trong đồn công an huyện Châu Thành
A, Hậu Giang. Theo lời của công an thì anh Hải đã "dùng áo
sơ-mi dài tay treo cổ trên khung cửa sổ buồng tạm giam để
tự sát".
- 9/9/2010: Ông Trần Ngọc Đường (52 tuổi, ngụ ấp Trung Tâm,
xã Thanh Bình) đã chết sau khi làm việc với công an xã Thanh
Bình, huyện Trảng Bom - Đồng Nai. Công an nói ông Đường chết
"do treo cổ", nhưng người nhà ông Đường cho rằng chuyện đó
khó có thể xảy ra vì ông chết trong tư thế ngồi co, hai tay
chống vào tường nhà, cách đó 2 m là chiếc mũ, điếu cày và
quần tây của ông được xếp ngăn nắp. "Chết trong tư thế
ngồi thì làm sao gọi là thắt cổ được. Qua quan sát bằng
mắt thường, tôi không thấy dấu hiệu cha tôi chết do treo
cổ". Vụ việc này đã bị chìm xuồng.
- 6/3/2011: Anh Nguyễn Lập Phương (sinh 1965, ở thôn 3, xã Thiên
Hương, Thủy Nguyên, Hải Phòng) sau 4 ngày bị giam giữ đã
được đưa từ đồn công an huyện Thủy Nguyên đến bệnh
viện và tử vong. Thượng tá Võ Xuân Trọng, phó Trưởng Công
an huyện Thuỷ Nguyên cho biết: Do thấy đối tượng Nguyễn
Lập Phương có dấu hiệu bất thường về sức khoẻ nên cho
đi cấp cứu, lên viện thì chết. Kết quả giám định ban
đầu cho thấy nạn nhân chết vì bệnh tim. Anh Nguyễn Trung
Trực (SN 1983), em trai anh Nguyễn Lập Phương cùng người nhà có
mặt tại nhà xác BV Thuỷ Nguyên, chứng kiến thi thể anh
Phương có nhiều vết bầm tím trên 2 tay, dọc hai bên sườn,
chân, cằm và ngực bầm tím, hai mi mắt và hai bên tai có vết
rách khoảng 2 cm.
- 30/3/2011: Ông Trần Văn Dữ (44 tuổi, ngụ tại ấp 3, thị
trấn Ngã Năm, tỉnh Sóc Trăng) bị vỡ gan và lách gây tụ máu
bầm trong ổ bụng dẫn đến tử vong sau khi bị công an bắt.
Ông được người dân phát hiện nằm chết ở gần đồn công
an sau đó. Hung thủ là Thượng úy Võ Văn Út Đèo, Phó trưởng
công an thị trấn Ngã Năm, huyện Ngã Năm (tỉnh Sóc Trăng),
Thượng sĩ Danh Nhãn và trung sĩ Trần Văn Khải, công an thị
trấn Ngã Năm.
Tháng 9/2011, báo Dân Trí đưa tin: Truy tố 3 công an đánh
người tử vong.
Theo Viện KSND tỉnh Sóc Trăng, trong vụ án này, Thượng úy Đèo
đã thiếu trách nhiệm, để cho cấp dưới đánh ông Dữ khiến
ông này bị chấn thương nặng; thậm chí khi ông Dữ bị lâm
nguy lại ra lệnh cho thuộc cấp mang ra bỏ ngoài khuôn viên đơn
vị cho đến chết. Hành vi này trái với đạo đức nghề
nghiệp nên Đèo cũng là đồng phạm với Nhãn, Khải và Thắng.
Không có thêm tin tức gì về vụ án này.
- 8/8/2011: anh Trần Gòn (27 tuổi, thị trấn Khánh Hải, huyện
Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận) bị công an đánh trọng thương,
phải cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Ninh Thuận vào ngày 8/8
và chết tại bệnh viện tối cùng ngày.
Khi đến trụ sở CA phường Mỹ Hải, anh Trần Gòn vẫn bình
thường, không bị thương tích. Nhưng đến khoảng 14 giờ cùng
ngày, anh được đưa từ Công an P.Mỹ Hải đi cấp cứu với
nhiều vết thương và tử vong tại bệnh viện.
Hung thủ là thượng sĩ công an Lê Khắc Sáu bị tạm giam 2
tháng để phục vụ điều tra vì bị nghi đánh người tử vong.
Chiều 14-8, thiếu tướng Huỳnh Thế Kỳ - giám đốc Công an
Ninh Thuận - cho biết vừa ra quyết định khởi tố vụ án cố
ý gây thương tích dẫn đến hậu quả chết người, khởi tố
bị can và bắt tạm giam đối với thượng sĩ Lê Khắc Sáu.
Không có thêm thông tin về vụ này.
- 19/02/2012: gia đình anh Hoàng Gia Đạt Phước, ngụ phường Long
Thạnh Mỹ, quận 9- thành phố Hồ Chí Minh, nhận được tin
từ công an phường, yêu cầu đến công an quận 9 để làm
việc. Tại đây gia đình anh Phước bất ngờ và đau đớn
nhận được tin anh đã tử vong. Trước đó cuối tháng 12-2011,
Phước đã mua chiếc xe máy không rõ nguồn gốc của 1 đối
tượng tại tiệm sửa xe của mình trên đường số 1, phường
Long Thạnh Mỹ và bán lại để kiếm lời. Do chiếc xe này liên
quan đến vụ mất cắp nên Phước đã bị công an tạm giữ
để điều tra làm rõ hành vi tiêu thụ tài sản do người khác
phạm tội mà có. Gia đình anh khẳng định từ trước đến nay
anh vẫn mạnh khỏe không có bệnh tình gì đáng kể. Theo những
người hàng xóm Phước rất hiền và chưa từng vi phạm pháp
luật. Sự việc rồi cũng im lặng.
- Mới đây nhất, ngày 29/02, ông Nguyễn Hữu Năm, sinh năm 1957
nguy kịch sau khi chịu 6 phát súng của viênTrưởng công an xã
Long Hà, Bình Phước.
Trước khi bị bắn, ông Năm đang xem tivi với cháu nội. Chỉ
vì ông đứng dậy can ngăn công an khi một người khách không
liên quan đến việc đánh bài bị mời vào làm việc mà ông
đã bị tên Cao Đình Sâm, Trưởng công an xã Long Hà dùng chân
đạp ngã, rút súng ngắn và từ khoảng cách một mét bắn liên
tiếp vào cổ và vai ông và sau đó còn tiếp tục lao đến
đánh vào đầu ông Năm rồi còng tay bắt ông này về trụ sở
công an xã.
Trưởng công an xã này và các công an viên nồng nặc mùi
rượu, trước đó họ ăn thịt chó và uống rượu tại quán
kế bên quán ông Năm - theo lời của nhiều nhân chứng.
Sự việc đến nay không có thêm thông tin.
…
Đó chỉ là một số trường hợp bị chết dưới bàn tay của
công an hay liên quan đến công an trong 3 năm trở lại đây. Và
sẽ có rất nhiều những trường hợp khác nữa nếu như tình
trạng công an đánh chết người dân không được ngăn chặn
kịp thời.
Tình trạng trên tiếp diễn liên tục đã làm cho hình ảnh của
lực lượng công an ngày càng tồi tệ trong mắt nhân dân,
những bản án, kêt luận điều tra không công khai minh bạch,
thiếu công bằng đã làm giảm sút nghiêm trọng niềm tin của
người dân vào pháp luật và chính quyền.
Chúng tôi cho rằng những việc làm, hành động đó của công an
vi phạm nghiêm trọng phẩm chất đạo đức, phẩm chất nghề
nghiệp mà ngành công an thường tuyên bố - là những người
thực thi pháp luật, hiểu biết luật pháp.
Sự bao che lấp liếm, dung túng cái ác đang được diễn ra một
cách công khai, công lý đang bị chà đạp.
Người nhà chúng tôi không thể sống lại, trở về cùng gia
đình nhưng chúng tôi nói riêng và xã hội Việt Nam nói chung
cần có những bản án đúng lương tâm, một mức án và một
tội danh đúng người, đúng tội, đúng pháp luật. Có như vậy
tội ác mới thôi hoành hành, không còn kẻ đầu bạc tiễn
người đầu xanh, cảnh những người mẹ khóc con, vợ khóc
chồng, con khóc cha bởi cái chết của người thân do bàn tay
của những người mà đúng ra trách nhiệm là bảo vệ luật
pháp và bảo vệ công dân.
Vấn đề nan giải công an đánh dân giống như một căn bệnh
dịch có sức lây truyền và lan tỏa nếu như không có phương
pháp cứu chữa kịp thời nó sẽ trở thành một ổ dịch lớn.
Tội ác đó chỉ có thể chấm dứt khi sự thật được làm
sáng tỏ,công lý được thực thi.
Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập
pháp, Quốc hội được xem như tiếng nói của người dân.
Chúng tôi gửi đơn tố cáo và yêu cầu này đến Văn phòng
Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam với
đề nghị Quốc hội phải lên tiếng về vấn nạn công an lạm
dụng quyền lực gây ra những cái chết tang thương cho dân
lành. Tình trạng trên cần được ngăn chặn ngay lập tức.
Công lý phải được thực thi đầy đủ và trọn vẹn để
những tiếng nấc uất nghẹn được an nghỉ nơi chín suối.
Việt Nam, ngày 19 tháng 03 năm 2012
Đồng kính đơn
Nguyễn Quang Phục
Trịnh Kim Tiến
Nguyễn Thị Thanh Tuyền
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/12052), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét