height="599" alt="danluan_00010.jpg" /></center>
<div class="rightalign">Ảnh: Bùi Quang Minh</div>
Trong một lần đến Bờ Hồ quan sát những người biểu tình
tôi gặp hai người đang nói chuyện với nhau. Một người nhìn
đoàn biểu tình nói: Một đám thiêu thân dại dột! Người kia
phản đối: Không phải thế! Đó là những anh hùng của thời
đại a còng. Những người mở đường! Trầm ngâm một lúc
người thứ hai nói tiếp: Những con chim phượng hoàng đại
ngàn chập chững tìm đường bay.
Câu nói của người thứ hai gieo vào tôi ấn tượng khá sâu.
Cụm từ "phượng hoàng đại ngàn" thực ra là của I.V. Stalin
dùng khi nói về V.I. Lênin. Khi nhận định về Lênin, ông Stalin
đã nói: Lênin là con phượng hoàng đại ngàn, khai phá những
nẻo đường chưa từng biết của cách mạng. Tôi đã theo chân
hai người nọ một đoạn đường khá dài, nghe họ trao đổi.
Người thứ hai nói với bạn: Kể cả bây giờ an ninh bắt
tất cả những người biểu tình thì họ vẫn là những người
chiến thắng. Công việc đặt viên gạch đầu tiên của họ
đã xong rồi. Chưa ai biết sau đấy sẽ là gì, nhưng nhất
định phải có bước đầu tiên này thì mới hi vọng có những
bước sau.
Tôi băn khoăn mãi: Những người biểu tình là ai nhỉ? Và tôi
tìm hiểu về họ. Có thể những điều tôi tìm biết được
là hoàn toàn sai, nhưng cũng phải có người cất công đi tìm
hiểu thì rồi mới đến được sự thật. Tôi bắt đầu từ
một em gái: Trịnh Kim Tiến. Cô gái này được các trang mạng
gọi là "hoa hậu biểu tình", vì em mặc áo dài tham gia biểu
tình, đẹp lộng lẫy. Người cha của em chỉ vì không đồng ý
với cách xử phạt của công an mà bị trung tá Nguyễn Văn Ninh
dùng dùi cui đánh vào gáy, sau đó tử vong. Em khiếu nại, tố
cáo đến cơ quan công quyền, không được xử lý thỏa đáng.
Trong khi chờ đợi cơ quan pháp luật thì ở Hà Nội xuất hiện
các cuộc biểu tình chống hành động xâm lấn của Trung Quốc.
Em đã đến các cuộc biểu tình, thù nhà, nợ nước nặng trĩu
đôi vai. Không có cái chết tức tưởi, oan ức của cha em thì
chưa chắc em đến với các cuộc biểu tình. Cái bọn giặc
biển kia chúng ngang ngược, tàn bạo, vô nhân tính y hệt những
kẻ đã hại chết cha em. Khi đại họa đến với cha em, rất
nhiều người đã đến nhà em chia buồn. Tôi có mặt trong dòng
người đó, cùng khóc với những người yếu đuối khác. Khi em
gửi đơn tố cáo đến cơ quan chức năng thì chính quyền
phường bắt đầu gây khó dễ cho em và gia đình em. Đủ các
kiểu, đủ mánh lới. Từ việc nhà mình em tự đặt câu hỏi:
Làm thế nào để không xẩy ra những cái chết oan khiên như
thế này bây giờ? Câu hỏi không có lời đáp. Bị câu hỏi
đó giằn vặt, em trả lời bằng cách tham gia biểu tình.
Có một người phụ nữ khác làm tôi kính trọng, đó là chị
Phương Bích. Anh trai của Phương Bích là đại tá công an.
Phương Bích tích cực tham gia biểu tình, đến mức an ninh phải
kiểm tra máy tính của chị, xem trong đó có cái gì hại cho an
ninh quốc gia hay không? Cũng giống như nhiều người biểu tình
khác, chị bị lực lượng an ninh cử người đến giám sát, đe
dọa, vận động gia đình ngăn chị đi biểu tình. Chị đấu
tranh với cha mình: Ngày trước bố đi hoạt động cách mạng,
gia đình khuyên bố ở nhà bố có nghe không? Con đi biểu tình
có gì sai nào? Thế là ông bố chịu thua. Anh em trong gia đình
chị nhiều người khuyên chị ở nhà trông nom bố mẹ già,
nhưng việc gì đi việc nấy. Trông bố mẹ vẫn cứ trông, đi
biểu tình vẫn đi. Quả là cha nào con nấy, nếu việc đúng
thì ta cứ làm.
Một phụ nữ khác cỡ tuổi Phương Bích là Dương Thị Xuân,
giáo viên dạy Sử. Chị Xuân có dạo là cán bộ tiếp dân ở
Văn phòng Quốc hội. Chị nhận đủ loại đơn thư, gửi lên
cấp trên giải quyết. Nhưng chính chuyện của chị thì...bế
tắc. Số là thế này: Bố chị có căn nhà ở 69 Hàng Gai, vốn
là địa điểm đi về hoạt động nội thành của công an Hà
Nội (bố chị là cơ sở của công an). Đến khi xẩy ra tranh
chấp ngôi nhà ở 69 Hàng Gai thì gia đình chị bị mất nhà.
Tòa án xử sai nhưng không xử lại, dù biết rõ là sai. Chị
phải đi thuê nhà ở. Khi đi khiếu nại chị bị chính quyền
địa phương gây khó dễ đủ các kiểu. Công an đến gặp chủ
nhà cho thuê đòi phải chấm dứt hợp đồng với chị. Thế là
chị bị đẩy ra đường. Chị tham dự vào nhóm những người
mà công an gọi là "bọn dân chủ" (bây giờ ai nói đến dân
chủ là phản động số một, cho dù quốc hiệu nước ta là
Việt nam dân chủ cộng hòa). Khi xẩy ra biểu tình chị tích
cực tham gia.
Có một gương mặt nổi bật trong số "biểu tình viên" là chị
Bùi Hằng. Tôi đến ngồi trước cửa nhà chị ở thị xã Sơn
Tây, nghe chuyện về gia đình chị. Nhiều chuyện lắm. Nhưng
nói gọn lại là mỗi người một vẻ, tất cả đều bị chính
quyền làm khó đủ các kiểu. Họ đều muốn sống một cách
lương thiện, đúng pháp luật nhưng chính quyền không cho họ
sống lương thiện, đúng pháp luật. Tất cả đều bị đẩy ra
đường. Có người hỏi tôi: Tại sao Bùi Hằng bị bắt đi
"giáo dục" hai năm? Tôi nghĩ thế này, không biết có đúng
không? Bùi Hằng là thành viên tích cực của những người
biểu tình. Chị đã vào thành phố Hồ Chí Minh, dưới mắt
công an thì đây là chị định "phát động" biểu tình ở thành
phố phía Nam. Công an thấy cần phải ngăn chặn ngay, không để
bùng phát biểu tình ở phía Nam nên đã bắt chị Hằng.
Có người hỏi tôi, vì sao không thấy các trí thức tham gia các
cuộc biểu tình. Tôi nghĩ có đấy chứ. Tiến sĩ Nguyễn Quang
A, Nguyễn Xuân Diện, rồi Tiến sĩ khoa học Nguyễn Văn Khải,
nhà văn Nguyên Ngọc và một số người khác nữa chẳng phải
trí thức là gì? Nhưng số lượng trí thức tham gia biểu tình
chưa nhiều. Đã có rất nhiều trí thức đến quan sát các
cuộc biểu tình, số nhà báo thì khá đông. Có người đến
chụp ảnh, có người đến tay không, đứng ngoài quan sát. Công
an Hà Nội đã cử người, thuê người ghi hình toàn bộ những
người biểu tình và những người xung quanh. Rồi họ gặp
riêng từng người, đề nghị không nên đến khu vực "nhạy
cảm" nữa. Một số người có chức vụ như vụ trưởng, viện
trưởng đã chấp nhận yêu cầu của công an, thậm chí thông
báo với nhân viên của mình không nên đến khu vực biểu tình.
Một số nhà báo bị theo dõi chặt trong ngày chủ nhật, hễ đi
đâu là có công an đi kèm. Câu chuyện có phần nào giống như
ở các nước XHCN Đông Âu những năm 70 (tk.XX) vậy. Thời kỳ
đó công an ở Đông Âu đã chụp ảnh những người tham gia
biểu tình đường phố, sau đó đến từng nhà bắt người. Sau
này khi số người biểu tình quá đông, không theo dõi, trấn áp
được thì công an không kiểm soát nổi tình hình và chế độ
sụp đổ. Cũng đã có vài người tìm cách móc nối, liên kết
các nhóm người "có vấn đề" với chính quyền để khi cần
có thể tập hợp đông người, cùng lúc xuống đường. Tuy
nhiên, đây là giai đoạn đầu, nhiều người chưa thật tin nhau
nên chưa xẩy ra chuyện "liên kết" các nhóm lại. Tôi tin rằng
sẽ đến lúc các nhóm liên kết được với nhau, và đấy sẽ
là điểm nhảy vọt về chất đối với tình hình chung. Còn
lúc này không nên có những hành động "quá khích", càng không
nên đưa ra những yêu cầu quá mạnh như một số trang mạng
hải ngoại từng đưa ra. Trong đoàn biểu tình đã xẩy ra hiện
tượng có người đưa ra biểu ngữ "hơi bị quá khích" và lập
tức những người xung quanh thu hồi biểu ngữ. Nói vậy không
có nghĩa là phủ định hoàn toàn những "lời kêu gọi" từ
hải ngoại. Ở nước ngoài, người Việt yêu nước có thể
phát đi nhiều "lời kêu gọi" với mức độ khác nhau mà không
bị chính quyền làm khó, lại có tác dụng động viên những
người trong nước. Vậy thì những ai ở nước ngoài còn nặng
lòng với đất nước hãy lên tiếng ủng hộ đồng bào trong
nước. Tôi có người bạn cùng học với thượng tướng
Nguyễn Chí Vịnh. Bạn tôi kể khi hỏi tướng Vịnh về các
cuộc biểu tình thì tướng Vịnh nói: Mình chẳng sợ gì Trung
Quốc đâu, nhưng sợ nhất là không biết ai đứng sau các cuộc
biểu tình! Câu nói đó cho thấy an ninh nhà nước bắt đầu
không kiểm soát được tình hình biểu tình, dù rằng chính họ
là người đã khơi mào cho biểu tình xẩy ra ở Việt Nam.
Những người biểu tình là ai vậy? Tôi nghĩ đó đúng là
những anh hùng của thời đại @, họ là đảng viện của
Đảng internet, những người mở đường cho xã hội dân sự ở
Việt Nam những năm đầu thế kỷ XXI.
<strong>Trần Đức Việt</strong>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11522), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét