trật tự xã hội, ổn định chính trị và kinh tế phát triển
là vì Đặng Tiểu Bình đã biết khôi phục tư tưởng Khổng
giáo để thay thế cái chủ nghĩa đã đưa Trung Quốc tới bờ
vực thẳm là chủ nghĩa Mác - Lê Nin, Tư tưởng Mao Trạch
Đông. Có người còn cho là Đặng Tiểu Bình chỉ sao chép lại
phương cách canh tân nước Nhật của Minh Trị Thiên Hoàng, kết
hợp truyền thống Khổng giáo với kỹ thuật Tây phương. Nhưng
sau Đặng Tiểu Bình, không phải Giang Trạch Dân mà là Hồ Cẩm
Đào là người đã thực thi ý tưởng của họ Đặng một cách
có hệ thống khi vứt bỏ hoàn toàn chủ nghĩa Mác - Lê và cho
ra đời một chủ nghĩa mà nòng cốt là tôn ti trật tự Khổng
giáo kết hợp với ý tưởng hài hòa trong kinh Dịch, gọi là
"<em>Xã hội Hài hòa Xã hội chủ nghĩa</em>". Hồ Cẩm Đào cũng
cho thiết lập ở nhiều nước trên thế giới những học viện
Khổng Tử với mục đích, không phải chỉ có những hoạt
động văn hóa, mà còn có sứ mệnh đề cao mô hình chính trị
Trung Quốc để đối lại với mô hình tự do dân chủ của
Phương Tây trong cuộc tranh giành ảnh hưởng chính trị và kinh
tế ở các nước có nhiều tài nguyên mà Trung Quốc đang nhòm
ngó hay ở các nước đang phát triển.
ĐCSVN có tập theo Hồ Cẩm Đào, thay thế chủ nghĩa Mác - Lê
Nin bằng đạo Khổng "Đổi mới" không?
Tôi nghĩ trước hết cần phải xóa bỏ sự nhập nhằng giữa
Khổng giáo trước đời Tần (551-221 TCN) và đạo Khổng từ
đời Hán Vũ Đế (140-87 TCN) để hiểu với ẩn ý gì Hồ Cẩm
Đào muốn khôi phục lại những ý tưởng của đạo Khổng
đời Hán: Không ai biết tư tưởng thật sự của Khổng Tử là
gì vì những kinh sách của Khổng Tử và các môn đệ đã bị
Tần Thủy Hoàng đốt hết. Đạo Khổng sau này chỉ là sự
bịa đặt của bá quyền Đại Hán lấy danh Khổng Tử áp đặt
trên đầu trên cổ dân tộc Trung Hoa và dân tộc những vùng
đất bị Tàu xâm chịếm một thể chế Trung ương tập quyền
có một không hai trong lịch sử thế giới. Hồ Cẩm Đào nắm
cả ba chức vụ một lúc: Chủ tịch nước, Tổng bí thư
Đảng, Chủ tịch Quân ủy Trung ương, chỉ lấy lại cương vị
của một thiên tử ngày xưa mà triều đình là ĐCSTQ cũng với
một hệ thống quan lại là các bí thư Đảng đi từ các vùng
"Tự trị" (nghĩa là các nước chư hầu) tới các tỉnh quận,
làng xã và mọi tổ chức trong xã hội.
Các nhà báo phương Tây cũng thiếu hiểu biết và mắc mưu
tuyên truyền của Trung Quốc khi cho là Nhật bản, Đại Hàn,
Singapor, Đài Loan, vì đã biết vận dụng tư tưởng Khổng Tử
mà đã trở thành những con rồng châu Á. Nhật Bản có một
nền văn hoá riêng biệt không dính dáng gì với Khổng giáo
của Tàu. Cái hay của người Nhật là đã biết phối hợp nền
văn hoá đó với tư tưởng Tây phương để trở thành một
nước hùng cường và đi đến dân chủ. Các nước Đại Hàn,
Đài Loan, Singapore cũng là những nước có lối tư duy Tây
phương, theo mô hình dân chủ Tây phương không dính dáng gì
đến truyền thống Khổng giáo chỉ giới hạn trong phạm vi gia
đình.
Trong bài viết này, tôi xin chứng minh:
- Không ai biết những tư tưởng thật sự của Khổng Tử là
những tư tưởng nào vì năm cuốn sách do chính tay Khổng Tử
biên soạn (chứ không phải sáng tác) gọi là Ngũ kinh đều đã
bị Tần Thủy hoàng thiêu hủy cùng với bộ Tứ thư gồm ba
cuốn do các môn đệ Khổng Tử biên tập cộng với cuốn Mạnh
Tử do các đồ đệ Mạnh Tử viết 200 năm sau khi Khổng Tử
mất.
- Không có bằng chứng những giáo điều nằm trong cuốn Luận
ngữ được viết lại dưới thời Hán Vũ đế là của Khổng
Tử: những "chuẩn mực" giềng mối của Khổng giáo như Tam
cương, Ngũ thường, Tam tòng, Tứ đức quá là vô nhân nếu
không muốn nói là sát nhân, vô đạo đức, sơ đẳng hoá xã
hội chỉ có 2 hạng người, kỳ thị chủng tộc... và hoàn
toàn mâu thuẫn với những ý niệm về Thiên lý, về Tâm về
Nhân còn nằm rải rác trong kinh Dịch, cuốn sách có từ cả
ngàn năm trước Khổng Tử.
- Nhật Bản không phải là nước theo Khổng giáo.
- Việt Nam đã bỏ lỡ nhiều cơ hội trong lịch sử nên cho
tới bây giờ vẫn lệ thuộc tư duy đạo Khổng của Tàu.
<h2>1) Không ai biết tư tưởng đích thực của Khổng Tử là
gì</h2>
Thử căn cứ vào Tứ thư và Ngũ kinh:
<h3>1° Ngũ kinh:</h3>
Gồm 5 cuốn sách có từ thời Khổng Tử còn sống: kinh Thi,
kinh Thư, kinh Dịch, kinh Lễ, kinh Xuân thu. Nhưng chính Khổng Tử
tự công nhận chỉ sáng tác có 1 cuốn là kinh Xuân Thu:
<em>Kinh Thi</em> gồm những bài thơ của dân gian được Khổng
Tử sưu tập.
<em>Kinh Thư</em> kể lại những truyền thuyết về những vị
vua hiền đức như vua Nghiêu vua Thuấn đối lại với những
ông vua tàn ác như vua Kiệt vua Trụ.
<em>Kinh dịch</em> nói lại những phương cách bói toán được
đặt ra từ cả ngàn năm trước thời Khổng Tử gồm những
Vạch, liền (dương), đứt (âm), được xếp với nhau tạo
thành những Quẻ. Tất cả có 8 quẻ gọi là bát quái biểu
thị những biến hoá của âm dương. Khi soạn thảo thành cuốn
sách kinh Dịch, Khổng Tử chỉ cắt nghĩa thêm cho rõ ý nghĩa
của những quẻ này và hệ thống hóa nó, biến nó thành những
khái niệm âm dương về sự sinh thành và biến chuyển của
vạn vật trong Lý Thái cực, tương đồng với Logos của
Héraclite và Vô thường của Phật, gần như cùng thời. Có thể
nói những khái niệm chính của triết học Trung Quốc nằm trong
cuốn sách này.
<em>Kinh Lễ</em> chỉ chép lại những lễ nghi nhờ đó giữ
được trật tự phân minh trong xã hội. Thật ra những lễ nghi
được bày đặt ra chỉ cốt để che giấu những luật lệ
pháp trị của một chế độ trung ương tập quyền có từ
đời nhà Tần được nhà Hán (Hán Vũ Đế 140-87 TCN) tiếp tục
dưới một bản hiệu khác.
<em>Kinh Xuân Thu</em> là cuốn sách duy nhất do Khổng Tử sáng
tác và Khổng Tử rất ưng ý khi nói: "<em>thiên hạ biết ta là
cũng chỉ ở kinh Xuân Thu, người trách tội ta là cũng chỉ ở
kinh Xuân Thu</em>". Kinh này ghi lại những biến cố xẩy ra ở
nước Lỗ và một vài sự việc của nhà Chu và các nước chư
hầu.
Vấn đề là Tần Thủy hoàng đã tận diệt Khổng giáo, chôn
sống học trò, đốt hết kinh sách của Khổng giáo nguyên
thủy, vậy thì Ngũ kinh mà người Tàu và người Việt phải
học từ 2000 năm nay chắc chắn chỉ là những cuốn sách mạo
danh Khổng Tử viết lại 400 năm sau khi Khổng Tử chết theo
lệnh của Hán Vũ đế. Chứng cớ là cụ Trần Trọng Kim có
viết trong cuốn Nho giáo (trang 191): "<em>Nhưng vì kinh Thư bị
nhà Tần đốt mất, đến đời nhà Hán mới có quan bác sĩ
đời nhà Tần là Phục Sinh (có người nói là con gái ông ấy)
nhớ thuộc lòng đọc được 29 thiên. Sau ở nước Lỗ lại
tìm được trong vách nhà Khổng Tử một tập 25 thiên viết
bằng chữ cổ. Những thiên của Phục Sinh đọc ra viết bằng
kim văn, những thiên tìm được gọi là cổ văn. Về sau quan
bác sĩ là Khổng An Quốc đời Đông Hán xếp cả kim văn lẫn
cổ văn làm thành ra kinh Thư truyền đến ngày nay</em>". Một
người có chút suy luận có thể tin được rằng một người
con gái chưa xuất giá, nghĩa là chưa đến tuổi cập kê (16
tuổi ta) học ở đâu mà có thể nhớ được 29 thiên viết
bằng kim văn? Vô lý hơn nữa là 600 năm sau mà còn tìm thấy
trong vách nhà Khổng Tử 25 thiên viết bằng cổ văn! Nhà ngày
xưa vách làm bằng đất thó trộn rơm và chữ cổ viết trên
các thanh tre (gọi là sử xanh), làm sao tồn tại được 600 năm
và tre chép sử không mục? Kinh thư mà còn như vậy thi kinh Xuân
Thu do đích danh Khổng Tử sáng tác có thể chứa đựng những
tư tưởng chính trị trái ý Tần Thủy Hoàng, vậy ai là người
không sợ Tần Thủy Hoàng chôn sống mà dám giấu diếm?
<h3>2° Tứ thư:</h3>
Gồm 4 cuốn. Cần nhắc lại đây cũng chỉ là những bản
được viết lại nhằm mục đích lợi dụng danh nghĩa Khổng
Tử đề cao tôn ti trật tự vua quan, gia đình, xã hội của bá
quyền Đại Hán:
<em>Luận ngữ:</em> Cuốn sách chính trong bộ tứ thư ghi chép
lại những câu nói của Khổng Tử. Vì đệ tử chính của
Khổng Tử là Tăng Tử và các đồng môn nhớ được đến đâu
viết đến đó nên thiếu mạch lạc và rất lộn xộn và có
nghĩa trái ngược nhau, chứng tỏ được thêm vào sau này.
Những ý niệm then chốt của Khổng giáo hậu Tần về quân
tử, tiểu nhân, tam cương, ngũ thường... đều nằm trong Luận
ngữ.
<em>Đại học:</em> Thời Tăng Tử chỉ là 1 thiên trong sách Lễ
ký được Tăng Tử chích ra để giải diễn những lời Khổng
Tử dạy phép làm người, dạy sửa mình để trở thành quân
tử. Đến đời Tống mới in riêng ra và chắc là được thêm
thắt nhiều để thành 1 cuốn sách.
<em>Trung dung:</em> Do cháu nội của Khổng Tử là Khổng Cấp
học trò của Tăng Tử soạn thảo ra. Theo <em>Hán thư</em> sách
này có 23 thiên bị thất lạc hết chỉ còn 1 thiên chép lại
trong sách Lễ ký đến đời Tống mới in riêng ra thành sách.
Sách này nói về đạo Trung dung: Trung là giữa không nghiêng
lệch về bên nào và là cái tính tự nhiên của trời đất và
là đức hạnh của người quân tử vì muốn theo đạo này
phải đạt được 3 cái đức là trí, nhân, dũng. Trí là biết
rõ các sự lý, nhân là để hiểu điều lành phải làm, dũng
là có khí cường kiện để làm điều lành cho đến cùng. Có
thể đó là đạo Trung dung thời Khổng Tử nhằm mục đích tu
thân để trở thành người minh triết, đạo đức, công bằng
như nghĩa "le sage" của Socrate Platon, "l'honnête homme" của
Montaigne. Đạo Trung dung đời Tống nhằm mục đích trở thành
một siêu nhân gọi là người quân tử để thắng thế bọn
tiểu nhân rồi nắm quyền trị vì thiên hạ (Tề gia trị
nước bình thiên hạ). Ý niệm thành quân tử để bình thiên
hạ chắc chắn là được các triều đại Tàu từ Hán đến
Tống thêm vào để biến 1 thiên trong Lễ Ký thành 1 cuốn sách
như trong trường hợp cuốn Đại học.
<em>Mạnh Tử:</em> Cuốn sách do các đồ đệ Mạnh Tử viết
để gom lại những lời giảng dạy của Mạnh Tử về Thiện
và Tâm. Mạnh Tử sinh sau Khổng Tử gần 200 năm, coi mọi
người sinh ra đều bình đẳng vì ai cũng đã mang trong người
tính Thiện "<em>nhân chi sơ tính bản thiện</em>". Ý tưởng bản
tính Thiện có sẵn trong mỗi con người của Mạnh Tử tương
đồng với những ý niệm Thiện (le Bien) của Socrate, Platon và
gần với ý niệm Phật tính của Phật, trái với ý niệm của
Khổng giáo là trời đất sinh ra đã có 2 hạng người quân tử
và tiểu nhân. Ý tưởng của Mạnh Tử có vẻ "nhân đạo" hơn
và ít có tính cách chính trị hơn so với những sách kể trên,
nên dầu có được viết lại chắc cũng phản ánh đúng những
tư tưởng của Mạnh Tử hơn.
Nói tóm lại: Trong 5 cuốn Ngũ kinh chỉ có 1 cuốn do Khổng Tử
sáng tác là kinh Xuân thu. Cuốn thứ Hai gần Khổng Tử nhất là
cuốn Luận ngữ do học trò của Khổng Tử kể lại. Cuốn
Mạnh Tử do học trò của Mạnh Tử viết 200 năm sau khi Khổng
Tử chết không ăn nhập gì tới Khổng giáo cả. Hai cuốn Đại
học, Trung dung chỉ là 2 thiên của Lễ Ký đến đời Tống,
1500 năm sau khi Khổng Tử mất mới được "bồi bổ" thành sách
nên khó có thể coi đó là những kinh sách của Khổng Tử
được.
<h2>2) Không có bằng chứng những giáo điều, những chuẩn mực
định đoạt thứ bực mọi thành phần trong xã hội nằm trong
"Luận ngữ" như Quân tử - tiểu nhân, Tam cương, Ngũ thường,
Tam tòng, Tứ đức, là của Khỗng Tử:</h2>
<h3>Quân tử - Tiểu nhân:</h3>
Khổng Tử trong Luận ngữ được viết lại dưới thời Hán
Vũ đế phân biệt 2 hạng người trong xã hội: quân tử và
tiểu nhân. Người quân tử là người thuộc tầng lớp của vua
("quân" có nghĩa là vua, "tử" có nghĩa là con vua). Người quân
tử là người vì học đạo thánh hiền biết tu thân sửa mình
nên có tính khí cao thượng và được vua chọn đặt vào những
địa vị tôn quí trong xã hội thay vua trị dân. Tiểu nhân là
người thường dân và đàn bà, bị coi là không học đạo
thánh hiền nên có tính khí hèn hạ. Đã học đạo thánh hiền
(đạo Khổng) để thành người quân tử thì phải có bổn
phận "hành đạo" nghĩa là ra làm quan thay mặt vua trị nước.
Tiểu nhân và đàn bà không được học hành sẽ không bao giờ
thành người quân tử được, cả đời sẽ chỉ là những
người tiện dân hèn hạ phải phục tòng người quân tử.
<h3>Tam cương là 3 giềng mối, 3 mối quan hệ được bá quyền
Đại Hán nhân danh Khổng tử đặt ra thành những quy tắc
"chết người":</h3>
- Quân thần (vua tôi) người làm tôi bị vua "thắt cổ" bằng
chữ Trung: "quân xử thần tử, thần bất tử bất trung".
- Phụ tử (cha con): cha "thắt cổ" con bằng chữ hiếu "phụ xử
tử vong, tử bất vong bất hiếu". Cha bảo con chết thì con
phải chết. Con không chịu chết là con bất hiếu. Lẽ tất
nhiên là người Tàu trọng nam khinh nữ chỉ bóp cổ con gái
thôi như vẫn thường xảy ra ở bên Tàu hiện nay với chính
sách một con.
- Phu phụ (vợ chồng) "phu xướng phụ tùy". Chồng nói vợ
phải theo. Nhưng người đàn bà không phải chỉ phụ thuộc
một người đàn ông mà ba người đàn ông theo luật Tam tòng:
"tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử". Khi còn
con gái phải theo cha, khi đi lấy chồng phải theo chồng, khi
chồng chết phải theo con trai. Làm đàn bà Tàu khổ như vậy,
phải theo và phục tòng đàn ông từ nhỏ đến già như một
kẻ nô lệ ngay đối với cả con mình. Đó cũng còn may nếu
sinh được con trai. Nếu không có con trai hay chỉ sinh con gái
sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, chết vơ chết vẩn ngoài đường.
Người đàn bà còn phải có 4 cái đức (tứ đức) để hầu
hạ và chiều chuộng người đàn ông là:
+ công: khéo léo trong việc làm
+ dung: hoà nhã trong sắc đẹp.
+ ngôn: mềm mại trong lời nói.
+ hạnh: nhu mì trong tính nết.
Có cái ngược lý là tam tòng tứ đức chỉ trói buộc người
đàn bà được người quân tử "chiếu cố" chứ trái lại
người đàn bà của kẻ tiểu nhân tức là của tiện dân, lại
có quyền trên chồng trên con hơn nhiều vì một lẽ dản dị
là phải làm ăn buôn bán, dệt vải, trồng dâu chăn tầm, kiếm
đồng tiền bát gạo nuôi chồng nuôi con.
Giữa người và người cùng trong một nước mà còn phân biệt
thứ hạng và giới tính như vậy thì đối với những dân tộc
lân bang không cùng tộc Hoa, Khổng Tử của nhà Hán còn tệ hơn
nhiều khi nói: "<em>Các nước Di, Địch dù có vua cũng không
bằng Hoa Hạ (Trung Hoa) không có vua</em>". Quan niệm của người
Trung Hoa coi nước mình là trung tâm của vũ trụ chung quanh chỉ
là những dân tộc man di mọi rợ đã tạo ra óc kỳ thị chủng
tộc và tư tưởng bá quyền trong đầu óc mỗi người Trung Hoa
nên đã đến lúc cần phải lấy lại tên quốc tế của nước
Qin là Chine, China, phiên âm theo tiếng Việt từ ngàn xưa là
nước Tần (đọc trại là Tầu). Dân ta từ xưa đến nay chỉ
gọi nước Tàu, người Tầu, giặc Tần, giặc Ngô... Trong Nam
chỉ gọi "mấy chú chệt" (từ chữ chinois, chinetoque), mấy chú
(trú) khách (khách qua ẩn trú bên nước ta khi nhà Minh mất).
Trong giấy tờ ngoại giao tiếng Việt gọi China là Trung Hoa cũng
đã là lịch sự lắm rồi. Từ "Chung Guo" (Trung Quốc) chỉ nên
để cho mấy người Tàu nói với nhau. Gọi nước Tàu là Trung
Quốc thì khác gì tự nhận mình là phiên bang.
Nói tóm lại ông Khổng Tử được Tàu coi là một ông thánh
mà có những ý nghĩ phân biệt giữa người và người, giữa
dân tộc này với dân tộc khác, khuyến khích cha giết con,
người cầm quyền giết dân thì quá là ác độc hơn Bin Laden
bội phần! Ông Khổng này chỉ là ông Khổng của bá quyền
Trung Quốc bày đặt ra.
<h2>3) Nhật Bản chưa bao giờ là nước theo Khổng giáo. Việt
Nam là nước độc nhất vẫn lệ thưộc tư duy đạo Khổng cho
tới bây giờ </h2>
<h3>1° Người Nhật chỉ chọn lọc một vài ý niệm của
Khổng giáo để thực dụng:</h3>
Người Nhật chỉ biết Khổng giáo qua chữ Hán từ đầu thế
kỷ thứ V thông qua người Cao Ly. Những người này trốn chạy
xâm lược Tàu có mặt ở Nhật từ đầu thế kỷ thứ III đem
những kỹ thuật nông nghiệp, làm đồ sắt, dệt vải truyền
bá cho người Nhật (nước Nam Việt của Triệu Vũ Vương biết
những kỹ thuật này từ 200 TCN nên Lã hậu mới cấm bán
nguyên liệu sắt cho Nam Việt). Các nhà nho Cao Ly (lettrés, theo
nghĩa biết viết chữ Hán) dùng chữ Hán giúp Nhật làm văn
khố, lập thư viện, giúp vua chúa Nhật tổ chức hành chính
phỏng theo Tàu. Chỉ bắt đầu từ thế kỷ thứ VIII dưới
triều đại nhà Đường người Nhật mới thấy cần phải giao
thiệp thẳng với Tàu để học thêm: lập sứ quán ở Tràng An,
lập những cư xá tụ tập từ 100 đến 200 người đủ hạng:
sứ thần, nhà sư đi học đạo Phật, những người đi học
nghề, học kiến trúc, văn chương... Có cả thảy tới 5 trung
tâm như vậy luôn luôn đầy ắp người vì đi từng đội
thuyền gồm 4 chiếc (thành ngữ tiếng Nhật "tứ thuyền" có
nghĩa là đi du học) luân phiên nhau chở người đi qua Tàu học.
Muốn học văn chương chữ Hán bắt buộc phải học tứ thư
ngũ kinh của Khổng giáo vì mọi chữ nghĩa đều nằm trong đó,
nhưng không có nghĩa là những người này sẽ đem đạo Khổng
của Tàu áp dụng ở Nhật. Vả lại dưới thời đại nhà
Đường Khổng giáo bị đạo Phật lấn áp. Truyền thống học
hỏi và lợi dụng những hiểu biết của nước ngoài mà không
lập lại y hệt, vẫn được người Nhật tiếp tục từ khi
bắt đầu tiếp xúc với Tây phương và khi đi du học Tây
Phương thế kỷ thứ XIX dưới thời Minh Trị Thiên Hoàng.
<h3>2° Người Nhật không theo chế độ tôn quân quyền nên
không tuyển người cai trị theo kiểu Khổng giáo:</h3>
Cái khác với Việt Nam là người Nhật học Khổng giáo không
phải để bắt chước Tàu mở kỳ thi tuyển quan lại cai trị
dân thực thi chủ nghĩa Tôn quân quyền như Việt Nam mà là để
mượn văn tự Hán và lấy văn hoá Khổng giáo bồi bổ cho nền
văn hoá riêng biệt của mình là truyền thống Thần đạo.
Địa lý nước Nhật không phải như nước Tàu với những
đồng bằng mênh mông ở lưu vực sông Hoàng Hà cần phải có
một cơ cấu hành chánh trung ương tập quyền để kiểm sát
dân và phân phối nước cho đồng ruộng. Khổng giáo được bá
quyền Đại Hán tạo ra là cốt để tuyển người phục vụ
cái thể chế đó. Nước Nhật gồm nhiều đồng bằng nhỏ bé
phân cách nhau bằng nhiều ngọn đồi chỉ có thể thông thương
với nhau bằng đường biển nên nước bị chia ra làm nhiều
miền, mỗi miền có 1 dòng họ, 1 lãnh chúa (shogun) cai trị, hay
tranh giành nhau, đánh lẫn nhau. Cũng vì vậy cần phải có 1 ông
vua vô quyền đứng làm trọng tài hay đứng tượng trưng, và
tuy được suy tôn là Thiên hoàng, dân chúng phải thờ lạy,
nhưng luôn luôn bị các lãnh chúa bắt nạt. Tất nhiên là
những Shogun (Đại tướng quân) luôn luôn đánh lẫn nhau cần
phải có sự hỗ trợ của một tầng lớp thượng võ dưới
quyền là tầng lớp Võ sĩ đạo (Samourai). Tầng lớp này coi
văn là phụ và học văn là cốt để thay mặt shogun cai trị
dân. Khổng giáo ngược lại trọng chữ thánh hiền khinh võ
trọng văn...
Cũng cần phải nói thêm là Nhật chỉ mượn 1945 chữ trong số
80000 chữ Hán để kết hợp với 45 vần Hiragana phiên âm tiếng
gốc Nhật và 45 vần Katakana phiên âm tiếng nước ngoài. Cách
phiên âm này được 1 nhà sư Nhật tạo ra cách đây 1000 năm.
Nhờ vậy mà người Nhật không cần phải học hết Tứ thư
Ngũ kinh mới biết viết như Việt Nam. Công của nhà sư Nhật
này cũng ngang với công của giáo sĩ Đắc Lộ đã tạo ra chữ
quốc ngữ cách đây gần 400 năm.
<h3>3° Ý niệm "Trung hiếu", nòng cốt của Khổng giáo xa lạ
với tâm thức người Nhật: </h3>
Như tôi đã nói trên, Thiên Hoàng chỉ tương trưng nước Nhật
chứ không có quyền hành gì. Một người lính Nhật thua trận
tự rạch bụng tự tử là vì thấy không làm tròn bổn phận
đối với đất nước chứ không phải vì trung với vua "quân
xử thần tử, thần bất tử bất trung" như cái chủ nghĩa
"quân thần" ác ôn này của Khổng giáo. Khổng giáo không có
đất nước mà chỉ có vua. "Trung với Đảng" cũng không ra
khỏi cái nghĩa này.
Người võ sĩ đạo rạch bụng tự tử khi shogun của mình thua
cũng không phải vì hiếu với shogun là vì tự cảm thấy nhục
không làm tròn nhiệm vụ được giao phó. Hai người võ sĩ
đạo đấu kiếm với nhau người thua yêu cầu người thắng
giết mình không thì cũng tự mổ bụng mà chết.
<h2>4) Việt Nam trong lịch sử đã bỏ lỡ nhiều cơ hội nên cho
tới bây giờ vẫn không thoát khỏi tư duy đạo Khổng của nhà
Hán:</h2>
Từ khi giành được độc lập cách đây hơn một ngàn năm cho
đến nay, Việt Nam có nhiều khả năng và cơ hội hơn Nhật
để tự tạo ra một nền văn hoá riêng biệt, thoát khỏi tư
duy Tàu, hội nhập với Tây phương và trở thành 1 nước lớn
mạnh nhất Đông Nam Á. Nhưng vì quá nô lệ tư duy Tàu nên mọi
cơ hội đều đã bị bỏ lỡ:
1° Triều đại nhà Lý có công đánh Tống diệt Chiêm mở mang
đất nước cho tới Quảng Bình Quảng Trị, lập kinh đô Thăng
Long, lấy đạo Phật làm quốc giáo, lẽ ra phải biết kết
hợp truyền thống thờ thành hoàng và thờ các danh nhân, thờ
tổ tiên với đạo Phật (không phải Đại thừa của Tàu) để
làm nền tảng cho 1 nền văn hoá riêng biệt như Nhật đã làm
với Thần đạo, thì lại bắt chước Tàu mở khoa thi (năm 1075)
lấy lại đạo Khổng của Tàu làm quốc giáo để tự chui vào
cái gông cùm văn hoá tư duy Tàu.
2° Tiếp xúc với Tây phương từ thế kỷ thứ XVI cùng thời
với Nhật, các vua chúa đàng Trong cũng như đàng Ngoài (trừ
chúa Sãi) đã không biết làm như các Shogun Nhật, lợi dụng
sự hiểu biết kỹ thuật của Tây phương để cải tiến kinh
tế, cải tiến kỹ thuật đi biển, mở rộng thông thương,
phát triển thương mại đưa đất nước đến thịnh vượng.
3° Nhưng cái ngu xuẩn nhất là đã không biết dùng chữ quốc
ngữ để thoát khỏi chữ Hán và tư duy Tàu. Các vua nhà Nguyễn
sau này lại còn sợ "tà đạo" Cơ đốc lợi dụng chữ quốc
ngữ xâm nhập phá đạo thánh hiền của Tàu nên ra sức giết
đạo, bế quan toả cảng, khiến cho thực dân Pháp mượn cớ
bênh đạo hợp cùng với Y Pha Nho nổ súng xâm lăng đầu tiên
ở Đà Nẵng. Cho tới nay cũng vẫn có người nghĩ như các vua
chúa nhà Nguyễn là mình đã có chữ nôm rồi đâu cần phải
dùng chữ quốc ngữ và Giáo sĩ Đắc Lộ (de Rhodes) là gián
điệp của Tây đã mở đường cho Tây xâm chiếm Việt Nam.
Những người này tỏ ra thiếu hiểu biết về hai điều: 1° De
Rhodes tên thật là Rueda gốc người Do thái Y Pha Nho sinh ở
đất Giáo Hoàng chứ không phải ở Pháp và chết 200 năm
trước khi Pháp tới Việt Nam. 2° muốn viết được chữ nôm
thì phải biết chữ Hán 2 lần hơn người Tàu vì một chữ nôm
gồm 2 chữ Hán, 1 chữ tượng nghĩa, 1 chữ tượng âm.
3° Vừa thoát khỏi tròng thực dân Pháp thì lại tự chui đầu
vào thòng lọng Tàu, lao đầu vào một cuộc nội chiến kéo dài
20 năm vì cũng vẫn giữ tư duy trung ương tập quyền của đạo
Khổng : một nước không thể có 2 miền Nam, Bắc, được.
Không thấy là Nhật Bản nhờ có nhiều shogunat (Mạc phủ)
cạnh tranh nhau mà mạnh. Và sở dĩ đất nước Việt Nam được
mở rộng tới tận mũi Cà Mau và có một thời cai trị cả Lào
và Cao miên, là vì có 2 mạc phủ, đàng Trong (Nguyễn), đàng
Ngoài (Trịnh).
<h2>Kết luận</h2>
Đã đến lúc ĐCSVN phải thay thế cái chủ nghĩa Mác - Lê Nin
mà trong 4 nước gọi là cộng sản còn sót lại, chỉ Việt Nam
còn giữ. Nhưng thay thế bằng chủ nghĩa nào? Chỉ có hai giải
pháp:
1° Bệ nguyên si cái chủ nghĩa "Xã hội Hài hòa Xã hội chủ
nghĩa" của Tàu đem về Việt Nam và chỉ cần thay chữ "hài
hòa" quá Tàu bằng chữ "Hòa giải" chẳng hạn. "Hòa giải Xã
hội chủ nghĩa" nghe cũng rất kêu. Chắc chắn là phái "Lãnh
đạo" bảo thủ thân Tàu trong Đảng hoan nghênh giải pháp này:
Đảng vẫn giữ nguyên cơ cấu, vẫn bảo tồn được hệ
thống lãnh đạo, giành Quản lí nằm trong tay phái "Cầm quyền"
cấp tiến. Cái khó là ai là người trong phái này có bản lãnh
như Hồ Cẩm Đào để vừa là Chủ tịch nước vừa là Tổng
bí thư Đảng để một ngày kia khống chế luôn cả phái "Cầm
quyền".
2° Làm một cuộc cách mạng nội bộ thay thế Marx - Lê Nin
bằng Marx - Engels, tháo gỡ bộ máy hệ thống "Đảng Lãnh
đạo" để biến ĐCSVN thành một đảng Dân chủ - Xã hội.
Bước đầu tuy chưa chấp thuận đa đảng nhưng chấp thuận
trong thực tế đa nguyên trong Quốc hội, tự do báo chí, tự do
thành lập các nghiệp đoàn và các tổ chức xã hội dân sự.
Chắc chắn là ĐCSVN kiểu "Dân chủ - Xã hội" sẽ được quốc
tế nhiệt liệt hoan nghênh và sẽ được nằm trong danh sách
những đảng Xã hội thành viên của Quốc tế Xã hội chủ
nghĩa (Internationale Socialiste) hậu thân của Đệ Nhị Quốc tế
thợ thuyền từ thời Engels. Cái khó là phải có một người
trong phái Cầm quyền (thủ tướng, chủ tịch nước, chẳng
hạn) có đủ bản lãnh tháo gỡ bộ máy lãnh đạo ký sinh
trùng mà người đứng đầu là Tổng bí thư Đảng.
Nhưng giải pháp nào cũng còn hơn tình trạng giậm chân tại
chỗ hiện nay mà cái gọi là chủ nghĩa Mác - Lê Nin chỉ là
tấm bình phong nấp sau đó các bè phái chia nhau chiếu trên
chiếu dưới, không những ở Trung ương mà còn ở những đơn
vị địa phương nhỏ bé nhất như các phường xã... Chế độ
cộng sản Việt Nam không phải là chế độ độc tài độc
đảng - với nghĩa có một nhà độc tài sử dụng đảng của
mình như một công cụ - mà là chế độ Nhị thập đảng X 2
vô lãnh tụ trong chế độ này mỗi tỉnh là một đảng, mỗi
đảng lại phân làm 2 phái chia nhau quyền hành theo tập tục
của các làng xã Việt Nam khi xưa. Có sự ngược đời là muốn
giải quyết cần phải tạo cho ĐCSVN một lãnh tụ độc tài
để có thể hạ bệ được.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11750), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét