Nguyên Dung - Chúng tôi, Việt Kiều vẫn còn rất... lấn cấn

Mấy hôm trước tình cờ đọc qua lời phát biểu của ông
Dương Trung Quốc: "Tôi không nghĩ kiều bào còn lấn cấn
nhiều về chế độ chính trị...", trong bối cảnh nhà nước
đang ra rả kêu gọi "hòa hợp dân tộc".

Đọc xong câu phát biểu quả quyết ấy, lòng tôi vẫn
có gì rất lấn cấn…

Tôi không thuộc tàn dư chế độ cũ, trái lại
gia đình thuộc tầng lớp trí thức được hưởng nhiều ưu
đãi của nhà nước. Bản thân tôi lớn lên dưới mái trường
XHCN, đã được nhồi nhét kỹ lưỡng đạo đức XHCN, đạo
đức người CS, lịch sử chói lòa của dân tộc, cuộc chiến
hào hùng chống Pháp, chống Mỹ cứu nước… Tôi cũng bị học
thuộc nằm lòng những nhân vật anh hùng có thật và cả không
có thật trong lịch sử VN.

Chỉ có điều khi trí não của tôi bắt đầu biết tư
duy độc lập thì cũng là lúc tôi bắt đầu tự hỏi mình: Sao
một đất nước tươi đẹp với lịch sử hào hùng, những nhà
lãnh đạo tuyệt vời gần như thần thánh lại có hàng vạn,
hàng trăm ngàn người dân ào ạt sống chết bỏ quê hương mà
đi như vậy? Thế rồi tôi bắt đầu ngờ ngợ nhìn lại chung
quanh mình… Thật khủng hoảng khi mỗi ngày vào lớp, những
chiếc bàn, ghế trống rỗng, bạn bè cứ thưa thớt dần, thầy
cô giáo cũng từ từ biến mất!… Chúng tôi thì thầm với
nhau, chúng tôi buồn ngơ ngẩn vì không được nói lời chia tay.
Làm sao cắt nghĩa được những đứa bạn học hàng ngày túm
tụm chơi đùa, học hành cùng nhau, rồi bỗng dưng biến mất
không một lời báo trước? Những cuộc chạy trốn thầm lặng
mà quyết liệt những năm tháng đó vẫn ám ảnh tôi tới tận
bây giờ.

Trí óc non nớt của tôi không ngừng đặt những dấu hỏi. Có
đôi lúc về nhà hỏi bố mẹ thì chỉ nhận được những cái
lắc đầu chán ngán của mẹ, tiếng thở dài và lời đáp bâng
quơ của bố:

- Đất nước thế này thì không bỏ đi mới là lạ!

Chẳng hiểu gì hơn, tôi bèn mở báo chí ra đọc thì chỉ
thấy toàn những tin tức đại loại như: Toàn dân toàn quân
quyết tâm thi đua lập chiến công mừng đại hội Đảng, mừng
sinh nhật Bác, mừng kỷ niệm chiến thắng v.v…

Hoặc Bộ A, bộ B đã đạt chỉ tiêu, hoàn thành xuất sắc
nhiệm vụ được giao…

Toàn những tin tức tốt đẹp, rặt một luận điệu như nhau!

Không một tờ báo nào, không một ai giải thích cho tôi tại sao
người VN từ Sài Gòn, Hà Nội tới tận những vùng đèo heo
hút gió bấy giờ đều rùng rùng bỏ cha bỏ mẹ, bỏ nhà bỏ
cửa, bỏ ruộng vườn để chạy trốn đất nước của mình.
Có lần tò mò không chịu nổi, tôi bèn hỏi cô giáo chủ
nhiệm lớp. Cô dạy văn, tôi nhớ mãi giọng cô đều đều khi
giảng cho chúng tôi những bài thơ của Tố Hữu, và những bài
thơ sặc mùi máu lửa cách mạng khác. Khi tôi hỏi cô tại sao
ai cũng đi vượt biên hoặc tìm cách đi bảo lãnh, có phải
người ta sợ CS phải không cô? Thì cô tái mặt lấm lét nhìn
quanh, rồi bảo nhỏ với tôi: Em không được hỏi thế nữa
nghe chưa? Hỏi như vậy là vi phạm kỷ luật."

Sau đó chừng vài tháng, cô cũng biến mất, chúng tôi tới tìm
thì hàng xóm bảo cô đi vượt biên rồi, nhà đã bị tịch thu.
Một lần nữa chúng tôi lại ngơ ngác!

Chúng tôi, những đứa còn lại tiếp tục đi học với
hàng ngàn hàng vạn câu hỏi trong đầu, với nỗi thắc thỏm
không biết bao giờ đứa bạn ngồi bên cạnh lại biến mất.
Rồi tôi cũng hiểu ra rằng học sinh chúng tôi không có quyền
hỏi, không có quyền thắc mắc. Chúng tôi chỉ được quyền
học những gì ghi trong chương trình giáo khoa. Dù là những
điều vô lý nhất, những điều không có thật…. Các thầy cô
giáo vẫn lên lớp, giờ Pháp văn cô bắt chúng tôi dịch ra
tiếng Việt những bài văn ca tụng mái trường XHCN, sự độc
ác, đời sống nghèo khổ, bất công ở XH tư bản, nơi đó
trẻ em nghèo không được đi học. Cô giáo dạy Pháp văn ( một
nữ tu, và cũng đã từng du học ở Châu Âu ) lúc giảng tới
đoạn này, đã cau mày, và im lặng vài giây, có lẽ cô áy náy
biết mình đang bắt học sinh học những điều bịa đặt!

Thế rồi cũng đến lúc tôi bỏ xứ mà đi, vì thuộc vào
diện được ưu đãi nên tôi dễ dàng xin qua Châu Âu du học.

Năm đầu bên trời Âu, tôi vẫn mang trong người một tấm
lòng đầy nhiệt huyết, một niềm kiêu hãnh vời vợi của
dòng máu VN, dân tộc đã từng đánh thắng Tàu, Nhật, Pháp,
Mỹ. Nhưng rồi ngoài cái niềm kiêu hãnh suông ấy, tôi nhận ra
rắng mình chẳng có một tí vốn tri thức nào. Tất cả chỉ
là những giáo điều học vẹt. Ngay cả lịch sử VN, tôi cũng
rất mù mờ. Thế hệ chúng tôi chỉ được học một thứ
lịch sử đã bị bóp méo, bẻ cong nhằm ca tụng và thần thánh
hóa Đảng và những lãnh đạo Đảng. Qua sách vở,báo chí
nước ngoài tôi mới biết tới vết nhơ lịch sử như Cải
Cách ruộng đất, Mậu Thân, những góc nhìn đa khía cạnh của
cuộc chiến hai miền Nam Bắc, ai thật sự vi phạm hiệp định
Paris v.v...

Câu hỏi cay đắng nhất của tôi là tại sao tôi phải học
lịch sử của nước mình qua những thông tin lượm lặt ở
nước ngoài? Tại sao và tại sao?

Tại sao những chính sách sai lầm như: Cải Cách ruộng đất,
đày đi cải tạo hàng trăm ngàn người lính chế độ cũ,
đánh tư sản, đuổi dân đi kinh tế mới, đổi tiền, lại
không bao giờ được chính quyền CS công khai đem ra mổ xẻ rút
kinh nghiệm? Tại sao lại ỉm đi và thay vào đó là những khẩu
hiệu được gào lên từ năm này qua tháng nọ: Đảng CS VN vinh
quang dẫn dắt toàn dân đi từ thằng lơi này tới thắng lợi
khác? Tại sao và tại sao???

Tôi đi tìm gặp lại những người bạn, những thầy cô năm
xưa. Từ khắp các nơi chúng tôi tìm về họp mặt. Giờ đây
chúng tôi không phải e dè sợ sệt, nghi kỵ nhau nữa. Chúng tôi
có thể nói với nhau tất cả những điều muốn nói.

Cô lớp trưởng năm xưa bây giờ đã thành một doanh nhân thành
đạt cười bảo chúng tôi:

Nếu năm xưa, không đi vượt biên thì giờ chắc đang quét rác!

Họ lần lượt kể cho tôi nghe lí do chạy trốn CS của
họ. Thời gian đã làm mờ nhạt những ký ức đau đớn. Nhưng
phải sống trong hoàn cảnh lúc ấy mới biết cái chết cận
kề như thế nào, nguy hiểm rình rập từng người thế nào,
nỗi đau kẻ ở người đi to lớn thế nào. Tất cả đều có
một câu kết luận chung: Họ bỏ đi ngày ấy chỉ vì không còn
sự lựa chọn nào khác! Qua những câu chuyện kể, lúc ấy tôi
mới hiểu ra người ta bỏ chạy, sẳn sàng liều mạng, một
sống hai chết, tự do hay là tù tội, kẻ liều mình đi trước
phó mặc cho biển cả, cho sự run rủi của trời đất, để có
cơ hội bảo lãnh kẻ đi sau. Những gia đình tan tác, những
cuộc chia lìa bi thảm, chỉ vì chế độ CS quá hà khắc, quá
nghèo đói. Vâng người ta sợ! Phải nói là sợ CS còn hơn sợ
cái chết mất xác ngoài khơi. Tôi cũng gặp lại rất nhiều
thầy cô, hơn hai mươi năm sau tôi lại hỏi cô giáo cũ của
mình câu hỏi đã từng nung nấu tôi những ngày niên thiếu: Cô
ơi ngày ấy cô dạy chúng em về cuộc sống tươi đẹp trong
đất nước XHCN, thế cô có tin không? Cô trả lời rằng cô
không tin, cô chưa bao giờ tin vào những điều cô dạy chúng
tôi dưới mái trường XHCN.

Đau lòng thay cho thế hệ chúng tôi đã buộc phải học những
điều mà cả thầy lẫn trò đều biết là dối trá!

Ông Dương Trung Quốc lập luận rằng kiều bào không còn lấn
cấn nữa về chính trị!

Thưa ông chúng tôi vẫn còn lấn cấn, rất lấn cấn
là khác. Ở hải ngoại hiện giờ có hai nhóm: một nhóm chống
cộng cực đoan, dị ứng tất cả cái gì liên quan tới hai chữ
CS và HCM. Tôi không muốn bàn nhiều về họ, tuy hiểu và thông
cảm cho mối hận thù sâu sắc dẫn tới sự quá khích của
họ. Phần lớn đó là những người bị lừa mang quần áo đi
học tập một tuần, sau đó bị bắt đi đày hàng năm dài trong
những vùng rừng thiêng nước độc, sinh hoạt ăn uống còn kham
khổ hơn cả một con chó, ngay cả chữ tù đày cũng bị bẻ
cong để gọi là Học Tập. Đó là những gia đình bị CQ một
ngày nọ tới xúc đi kinh tế mới, tịch biên nhà cửa của họ
để chia chác cho cán bộ. Đó là hàng vạn con người miền Nam,
một sáng đẹp trời bị liệt vào thành phần tư sản và công
an ngang nhiên đến tận nhà vơ vét tất cả của cải, vàng
bạc. Họ căm thù CQCS vô cùng! Họ càng phẫn hận hơn khi thấy
những kẻ khi xưa không ngừng rêu rao chửi bới họ là ăn bơ
thừa sữa cặn đế quốc Mỹ nay lại tìm mọi cách lũng
đoạn, ăn bớt ăn xén công quỹ quốc gia, để có tiền cho con
cái, dòng họ qua Mỹ, cái xứ tư bản xấu xa mà sách giáo khoa
VN năm nào đã nói là trẻ em nghèo không được đi học.
Những kẻ khi xưa liệt họ vào thành phần tư sản để có cớ
cướp bóc tài sản của họ, nay lại giàu có hơn họ hàng ngàn
lần, mà sự giàu có lại tới từ tham nhũng, đám người năm
xưa đánh tư sản nay nghiễm nhiên trở thành tư sản đỏ mà
không sợ ai trừng trị.

Nếu nhà nước thật lòng muốn xóa bỏ hận thù, muốn hàn
gắn những vết thương sâu hoắm thì hãy ngừng ngay việc kêu
gào hòa hợp bằng miệng. Việc giảm bớt thủ tục nhiêu khê
cho việt kiều về thăm nhà, những cởi mở cỏn con làm sao hàn
gắn được hết những vết thương lở loét, những tội lỗi
tày đình của quá khứ. Muốn xóa bỏ hận thù với tầng lớp
VK chống cộng này, CQ còn phải nổ lực nhiều hơn nữa. Hãy
nói thẳng và nhìn lại lịch sử. Hãy thẳng thắn nhận lỗi
đã giam tù không xét xử hàng trăm ngàn người chế độ cũ,
phân biệt đối xử con cái họ. Hãy cho du nhập báo chí, sách
vở nói về cuộc chiến Nam Bắc với những cái nhìn đa chiều,
những quan điểm của anh lính bộ đội và cả anh lính CH.
CQCS không thể chỉ kêu gào hòa hợp trong khi chỉ áp đặt lý
luận của mình lên quá khứ, vẫn bóp méo lịch sử. Tất cả
những ý kiến trái chiều đều bị chụp mũ là phản cách
mạng. Hòa hợp không có nghĩa là kẻ chiến bại phải im mồm,
kẻ chiến thắng mới được quyền độc diễn và độc thoại.
Hãy cùng nhau nhìn nhận những sai sót hôm qua để chữa lành
những vết thương thù hận hôm nay.

Ở đây tôi chỉ muốn đề cập một cách sơ xài về những VK
chống cộng cực đoan, những con người còn mang nặng nỗi hận
thù rất là chính đáng. Tầng lớp mà tôi muốn nói tới là
những người Việt kiều lúc nào cũng hướng về quê hương,
yêu nước và muốn cống hiến rất nhiều cho quê mẹ. Họ rất
đông đảo, ở khắp năm châu, bốn bể, có tri thức cao, có
tấm lòng, rất nhiều trong số ấy đã được đào tạo tại
những môi trường tốt nhất. Thử nghĩ nếu thu hút được sự
đóng góp của họ thì cơ hội cho VN vươn ra thế giới sẽ
nằm trong tầm tay. Nhưng... cũng nên tự hỏi tại sao hòa bình
hơn 35 năm rồi, mà lực lượng bà con về giúp đỡ quê nhà
lại èo uột thế? Lèo tèo vài ba tổ chức giúp VN về khoa học
kỹ thuật , có thấm tháp gì so với hàng triệu kiều bào tại
nước ngoài?

Tại sao tới giờ đóng góp của họ chỉ giới hạn trong việc
gởi tiền cho thân nhân, thành lập các hội nhóm đoàn thể
riêng lẽ làm từ thiện?
Ông Dương Trung Quốc và các ông lãnh đạo có hiểu vì sao
không? Tôi nghĩ các ông hiểu, cũng như mọi người đều hiểu
tại sao, chỉ có điều phía các ông không ai nhìn thẳng vào
vấn đề, mà thay vào đó chỉ biết kêu gào và kêu gào.

Thưa là vì nhóm Việt kiều này tuy họ không mang lòng hận thù
sâu sắc với CQ CS, nhưng họ chán và khinh bỉ (xin lỗi vì dùng
từ xác đáng) chế độ chính trị tham nhũng, quan liêu, và ngu
dốt đang thống trị tại VN.

Xin thưa họ hoàn toàn không có lòng tin vào bộ máy CQ hiện nay
tại VN.

Đối với họ, CQ CS đồng nghĩa với tráo trở, khôn vặt,
độc tài và tham lam vô tận.

Khi nói về VN, hiện tình đất nước, họ thường thở dài và
lắc đầu nguây nguẩy, buông những câu đại loại: Ai mà tin
nổi tụi nó?

Hay: Dại gì mà đầu tư ở VN! Tụi nó muốn cướp là cướp!
Toàn là luật rừng!

Hoặc: Thôi, làm ăn ở VN nhức đầu lắm, không đút lót không
làm gì được đâu!

Đó là những gì chúng tôi vẫn nói với nhau khi bàn về chế
độ chính trị và môi trường làm việc tại VN.

Ông chú tôi, VK Pháp, từng được huân chương kháng chiến, đã
từng đưa đón các ông lớn CS VN qua Paris ký kết các hiệp
định tại Pháp, lúc về hưu ky ca ky cóp được ít tiền tiết
kiệm, cộng thêm đám sinh viên Pháp cũng hùn lại trao cho ông
một món tiền. Ông hồ hởi, phấn khởi đem về VN, tính thực
hiện giấc mơ cuối đời của mình: xây một ngôi trường tình
nghĩa tại cái làng nơi ông sinh ra. Ba tháng sau ông trở qua,
mặt mày tiu nghỉu, tôi hỏi và được ông trả lời rằng CQ
địa phương đòi ông xùy tiền thì mới cho xây. Cuối cùng ông
quyết định mang tiền về trả lại cho sinh viên Pháp, vì thật
lòng không biết cắt nghĩa làm sao với họ về khoản tiền bôi
trơn ấy! Tôi vừa thương hại lại vừa buồn cười ông là CS
lão thành mà còn ngây thơ: Ở VN không bôi trơn thì làm gì cỗ
máy chạy?

Chúng tôi luôn nhìn về nước nhà để rồi càng nhìn càng…
chán ngán, càng bàng hoàng!

Sống và được giáo dục tại những nước mà luật pháp
nghiêm minh, bình đẳng, tự do ngôn luận, tự do phản biện,
đại đa số VK không chấp nhận và bất mãn về thể chế
chính trị trong nước. Những ý kiến đóng góp của chúng tôi
về sự cải tổ xã hội, giáo dục đều như nước đổ đầu
vịt. Ngay cả các lãnh tụ thế giới qua VN hội họp, thì
những phần phát biểu, "đụng chạm, nhạy cảm" đều bị
báo Đảng cắt xén thảm thương huống chi những góp ý của
chúng tôi?

Các Việt kiều về nước đầu tư, thử hỏi có ai không bị
thuế má hoạch họe để phải xì tiền ra? Thử hỏi có ai
không chung chi mà yển ổn làm việc?Thử hỏi ai không bị
guồng máy hành chính vật cho tơi tả?

Nền giáo dục băng hoại, trộm cướp tràn lan, nạn tham nhũng
hoành hành từ làng quê heo hút tới bản doanh trung ương. Nạn
bằng cấp giả, nạn chạy chức chạy quyền. Càng làm chức cao
càng vô liêm sĩ, không biết từ chức. Không tự do báo chí,
văn học. Tiền cứu trợ dân nghèo cũng bị xà xẻo, hệ thống
giao thông bát nháo, dự án công cộng nào cũng bị cắt xén,
các quan lớn nhỏ thi nhau ăn vô tội vạ trên quê hương kiệt
quệ, nợ nần ngập đầu. Những trí thức phản biện đều
bị nhốt giam, quy chụp cái mũ phản động. Vài năm gần đây
để đánh lừa dư luận lại dùng quái chiêu: "Quần chúng tự
phát ức chế" để thẳng tay đàn áp, đánh đập nhân dân
bất mãn. Những vấn nạn đó làm việt kiều yêu nước đau
xót và làm kiệt quệ lòng tin của họ, dẫn tới việc bất
hơp tác, thờ ơ với lời kêu gọi của CQ. Thử hỏi nếu Việt
kiều ồ ạt kéo về nước làm việc,rồi lập hội lập nhóm,
biểu tình họ có bị khép vào tội phản động không? Trong khi
điều đó lại hết sức bình thường tại nước ngoài? Hay CQ
chỉ muốn Việt kiều cũng ngoan ngoan và dễ dạy như người
dân trong nước, lâu lâu cho ăn cái bánh vẽ Cải Cách, Đổi
Mới là hài lòng trùm chăn, bịt tai bịt mắt trước mọi bất
công của xã hội?

Ngay bản thân tôi, nhớ lại hơn hai mươi năm trước, tôi đau
đớn khi khám phá ra mình chỉ học những điều dối trá ở
nhà trường. Hai mươi năm sau quay lại vẫn không có gì thay
đổi! Cả một xã hội nói dối để sống, để làm việc,
để được yên thân, để kiếm chác!

Ngoài đường vẫn giăng đầy những khẩu hiệu sáo rỗng. Càng
nhiều khẩu hiệu, đạo đức càng suy đồi, người ta càng
chán ghét.

Tóm lại qua kinh nghiệm bản thân tôi nghĩ con đường hòa hợp
dân tộc là con đường rất nhiều chướng ngại vật. Việc ra
sức kêu gọi bằng mồm các việt kiều đóng góp xây dựng cho
nước nhà là một điều khó thành hiện thực lúc này.

Chừng nào cơ chế chính trị trong nước thay đổi thì họa may.
Chừng nào hai chữ hòa hợp không mang tính áp chế của phe
chiến thắng thì mới nói tới chuyện cởi bỏ hận thù , hàn
gắn dân tộc. Chừng nào những sai lầm chết người trong lịch
sử không còn bị ém nhẹm, bóp méo, mà được công khai đem ra
mổ xẻ trước bàn dân thiên hạ thì mọi người mới sẵn
lòng ngồi lại với nhau, hàn gắn trên những đổ nát. Chừng
nào?

Nguyên Dung
30/01/2012

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11485), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét