Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Năm cũ sắp qua với bao vui buồn lẫn lộn. Vui vì đã đây đó
loé lên những hy vọng đổi mới, buồn vì còn biết bao điều
bất cập nhức nhối đến quặn lòng chưa được giải quyết,
thất vọng vì nghe nói đã quá nhiều quá hay nhưng kết quả
chẳng đáng là bao và càng thất vọng hơn bởi đâu đó vẫn
còn nghe những điều rất ngớ ngẩn mà trớ trêu thay nó lại
phát ra từ những người có chức có quyền chứ không phải
từ những đứa trẻ lên năm lên ba.

Thôi thì vui được tý nào hãy tận hưởng cái đã:

Vui vì Hoàng Sa - Trường Sa, lãnh thổ thiêng liêng của Tổ
Quốc, bấy lâu chỉ thầm thì nói nhỏ nay đã được dõng dạc
khẳng định trước Quốc Hội. Vui vì quyền biểu tình một
quyền căn bản của người dân đã được thủ tướng đề
nghị đưa vào chương trình làm luật kỳ này.

Vui vì cuối cùng thì cảng hàng không lớn nhất miền Trung sau
bao nhiêu trục trặc ỳ ạch mãi qua mấy đời bộ trưởng
cuối cùng đã được đưa vào sử dụng để từ nay nếu ai
đó có đang mải tắm bùn ở tận miền Trung mà cha mẹ không
may bị ốm hay tai nạn tàu xe thì vèo cái đã về đến nhà
khỏi bị anh em họ hàng nghi oan là vô cảm. Vui vì các "Thượng
Đế" của xe bus đã bớt nhìn thấy ít ra là hai khuôn mặt côn
đồ trong ngành vận tải công Cộng của thủ đô. Vui và hy
vọng sẽ bớt được những cây cầu, những con đường, những
nhà ga chưa làm xong đã cong vênh sụt lún nghiêm trọng. Vui và
hy vọng ông tân bộ trưởng dám nói dám làm sẽ dẹp bớt cái
cảnh công nhân thì tối mắt tối mày đi ca đi kíp còn cán bộ
thì nhởn nhơ đánh bóng chơi golf. Vui và hy vọng sẽ dẹp
được những nhà thầu yếu kém, những kẻ cơ hội thoái hoá
biến chất nhung nhúc ở mọi lúc mọi nơi tiêu tốn biết bao
nhiêu tiền bạc của dân của nước. Cũng vui một chút vì ít
ra giá xăng dầu chưa kịp (hoặc chưa chuẩn bị kịp để)
nhảy múa như giá điện trong dịp này. Vui môt chút trước vẻ
mặt đôn hậu rạng ngời của chị Phạm Thị Lành khi trả
lại 6,6 tỷ cho anh  Tuấn mà không hề đắn đo suy nghĩ trái
ngược hẳn vẻ lật lọng trắng trợn của một vị giám đốc
nào đó ở Long An. Vui một chút trứơc tấm gương  của bé
gái 3 tuổi đã dũng cảm lấy thân mình che chở cho em. Vĩnh
biệt em với lòng tiếc thương vô hạn và xin tạ tội thay cho
những người đáng tuổi ông, tuổi cha tuổi mẹ, tuổi anh của
em (kể cả những người đi trên chiếc xe biển  xanh nào đó)
đã vô cảm bỏ mặc một cô gái người đầm đìa máu vì tai
nạn ở giữa thủ đô Hà Nội.

Nhưng vui và hy vọng hơn cả là bộ chính trị vừa kiến nghị
ba vấn đề cần làm ngay: Đó là: (1) Ngăn chặn, đẩy lùi tình
trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối
sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, nhất
là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp. (2) Xây dựng đội
ngũ cán bộ lãnh đạo, quản lý, nhất là ở cấp trung ương,
đáp ứng yêu cầu của sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại
hóa và hội nhập quốc tế. (3) Xác định rõ thẩm quyền,
trách nhiệm cá nhân người đứng đầu cấp ủy, chính quyền
và mối quan hệ với tập thể cấp ủy, cơ quan, đơn vị.

Vui bởi bộ chính trị đã nhận ra mọi sự yếu kém bất cập
hiện thời suy cho cùng là tại con người mà cụ thể hơn là
tại cán bộ vì thế phải chọn cho được những cán bộ có
đức có tài đứng vào các khâu then chốt thì mới mong giải
quyết được các bất cập mà rõ ràng trong 90 triệu dân không
hiếm những con người như thế, vấn đề là ai được quyền
chọn và chọn như thế nào thôi để có niềm vui lớn hơn.

Bây giờ sang đến chuyện buồn:

Nỗi đau xé lòng bởi những người dân vô tội bị thiêu sống
trên chiếc xe khách ở Bình Thuận hôm nào chưa kịp nguôi ngoai
lại bị dội thêm bởi tiếng kêu thảm thiết giữa lòng biển
lạnh của 22 Thuỷ thủ đa số còn rất trẻ trên chiếc tàu
định mệnh Vinalines Queen. Đau đớn biết bao khi nghe tin thai
phụ Quỳnh và bé Nguyễn Khánh Vân bị chết thảm trên chiếc
xe "Mơ Ước" (Dream) mà đến nay vẫn chưa rõ nguyên nhân. Ngày
lại qua ngày những chiếc xe 2 bánh, nhiều bánh liên tục cháy
nổ ở khắp mọi ngõ ngách, kể cả những chiếc đang ngủ im
lìm trong gara gây nỗi bất an sâu sắc như bị "ma ám". Có ở
đâu hễ ra đường hoặc leo lên xe là nơm nớp lo đang cận kề
với cái chết như ở ta không??? Trớ trêu làm sao khi càng
nhiều nhà cao, càng nhiều đường rộng, càng nhiều xe xịn thì
tai nạn chết người càng lắm. Vậy thì nhà cao đường rộng
để làm gì hỡi các ông "Quy hoạch"??? Có ở đâu tỷ lệ
người chết vì TNGT khủng khiếp như ở ta không??? và tại sao
tại sao tình trạng này kéo dài triền miên như thế mà lời
kêu gọi đã đến lúc phải ban hành tình trạng khẩn cấp
không được lắng nghe???

Nỗi khiếp sợ có thể chết "bất đắc kỳ tử"lại được
bồi thêm bởi những vụ cháy nổ bình gas,những vụ cháy nhà
cao tầng không phương cứu chữa, những vụ cắt nhầm thận,
tiêm nhầm thuốc, những thực phẩm độc hại  tràn lan. Những
vụ đâm chém bắn nhau không ngày nào không có v.v... Thế mà
dân mình vẫn trong tốp "đầu" lạc quan nhất thế giới mới
thật đáng nể!

Chuyên buồn it nguy hiểm chết người hơn là chuyện giá
điện,giá xăng cứ thi nhau nhảy múa, giá rau muống ở ta rẻ
hơn ở Thượng Hải cả mấy chục lần mà lạ sao dân tình cứ
tranh cướp nhau đi mua vàng đắt hơn thế giới đến 4,  5
triệu một lượng. Càng lạ nữa là càng quản lý giá vàng thì
biên độ giá vàng ở ta so với thế giới càng tăng. Thế mới
đáng nể cho Quan trí và Dân trí xứ mình.

Buồn tê tái hơn vì ông Thăng mới trảm được vài ba cán bộ
ăn tàn phá hại trong ngành mình, còn bao nhiêu kẻ ăn tàn phá
hại nhung nhúc như một bầy sâu ở khắp các cấp các ngành
(lời chủ tịch Trương Tấn Sang) đến bao giờ mới bị
trảm???

Có những nỗi buồn tốn biết bao giấy mực mà không cắt
nghĩa nổi vì sao??? Tỷ như vụ cờ 5 sao 6 sao chẳng lẽ các
ông giáo sư tiến sỹ lại không biết đếm không biết phân
biệt số 5 với số 6 nên mới nhầm lẫn đến cả 3 lần,
tương tự như các cháu học sử không phân biệt nổi điểm 0
với điểm 10, nên bị điểm không vẫn vui vẻ tỉnh bơ.

Lại có những chuyện buồn tréo ngoe với thiên hạ mới khiếp.
Vì ở các nơi nếu ai đó có chót phạm sai lầm người ta
thường tìm cách giấu nhẹm danh tính của người thân ví như
con gái tổng thống Bush đi mua rượu bị công an phát hiện
 chưa đủ tuổi đâu dám vỗ ngực tự xưng là con ông nọ bà
kia như ở ta rồi phun nước bọt vào người thi hành công vụ.
Cái thứ văn hoá không biết xấu hổ này bắt nguồn từ những
bậc phụ huynh cũng không biết xấu hổ là gì khi lạm dụng
chức quyền để bao che cho những việc sai trái để rồi chính
họ bị con cái coi thường mới đem danh tính ra làm bung xung che
chắn cho những việc xấu xa.

Thế giới chuyện buồn ở ta thì nhiều lắm kể thêm ra e sẽ
ảnh hưởng đến danh hiệu lạc quan ở tốp đầu của dân
mình.Vì thế chuyển qua hy vọng cho nó lành:

- Hy vọng Anh  linh của tiên tổ, hồn thiêng của sông núi sẽ
giúp cho con dân nước Việt sáng suốt khôn khéo nhưng Kiên
quyết để giữ vững và thu hồi được đất trời biển đảo
của tổ tiên.

- Hy vọng Quốc hội sớm ban hành luật biểu tình để nhân dân
có được công cụ hữu ích để bày tỏ tình cảm của mình
với các vấn đề của đất nước.

- Hy vọng nhiều nhất và bức thiết nhất vào kết quả của
hội nghị trụng ương lần thứ 4 khoá 11. Để ba vấn đề
Cần làm ngay mà bộ chính trị vừa kiến nghị sớm đi vào
cuộc sống, bởi con người mà đặc biệt là cán bộ lãnh
đạo các cấp là khâu then chốt nhất có thể tạo ra những
đột phá để nhân rộng các niềm vui và hạn chế đẩy lùi
các nỗi buồn hiện hữu.

Berlin 31/12/2011
Vũ Văn Thái


Von meinem iPad gesendet

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11120), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="boxleft320"><img
src="http://danluan.org/files/u1/sub02/chayxe_0eae5.jpg" width="427"
height="240" alt="chayxe_0eae5.jpg" /></div>
Hàng loạt các vụ cháy xe cá nhân từ miền Bắc trải dài tới
miền Nam đang là đề tài của những câu chuyện tai nạn bí
ẩn ở Việt Nam.

Tin về các vụ cháy, có thể thấy là được báo chí mô tả
và gần như van nài, kêu gào các cơ quan có trách nhiệm vào
cuộc. Cái chết của một thai phụ và trẻ em, cùng vô số
thiệt hại của cải, từ các công dân Việt Nam dường như
cuối cùng đã được "vào cuộc", bởi một vài đáp trả
của cơ quan điều tra, các nhà sản xuất xe, cung cấp nhiên
liệu.

Nhợt nhạt, dè chừng và cuối cùng là đầy màu sắc buông
chối trách nhiệm, đó là những gì mà người ta có thể cảm
nhận được từ các bản tin, phỏng vấn… phản hồi. Chuyện
lẽ ra chỉ là cuộc điều tra đơn giản, mạnh mẽ để có
được một kết luận hoàn hảo, nay lại tiếp tục gieo thêm
nhiều nghi vấn trong dân chúng.

Trong khi đó, hầu hết các phát biểu trên các mạng xã hội
tiếng Việt đều đặt vấn đề về trách nhiệm của phía cung
cấp nhiên liệu có thể đã có tạp chất đã tạo ra thảm
cảnh. Và nói rõ hơn, nghi vấn rất lớn đang lan rộng là xăng
có pha tạp chất được nhập từ Trung Quốc.

Cũng vì vậy, khi có câu trả lời nhanh chóng và bảo toàn từ
một nhân vật của Cục đo lường chất lượng vào cuối năm
2011, sự phản ứng của các dân cư mạng cũng mãnh liệt không
kém lửa bùng lên từ những chiếc xe bị cháy.

Nhiều hiệu xe, dòng sản xuất, nhiều loại động cơ… đang
là nạn nhân của các vụ cháy, nên từ phương pháp loại trừ,
có thể nói hoàn toàn không phải do sai lầm kỹ thuật của
một nhà sản xuất. Vậy thì phải từ một phía khác.

Phía khác là phía nào? Thật là không đúng khi làm chuyện
"dạy" các cơ quan điều tra ở Việt Nam đi tìm thủ phạm,
nhưng từ câu chuyện này, có thể nhìn thấy rằng một khi lửa
đã lan đến nhà của công dân, mà những người đang có trách
nhiệm – đang sống từ tiền thuế của nhân dân, hoặc kinh
doanh từ những đồng tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân
– lại rất khoan thai và thích cao giọng những tuyên bố thay
cho sự thật cuối cùng, thì khó trách người dân không thể
không lên tiếng.

Khi người dân mắc nạn ngay trên đất nước của mình, nếu
những người đang làm quan trên không biết lo toan, không biết
xao xuyến suy tư, thì ai sẽ làm chuyện ấy? Không biết từ lúc
nào, miệng nhà quan Việt Nam đã có thói quen nói lớn để phủ
lên sự thật, tuyên bố để trấn áp nội dung chính, thay cho
một kết quả công chính, thay cho sự suy tư tử tế về đồng
bào của mình.

Trong một bài báo mô tả, có một cô gái chỉ còn biết khóc,
bất lực nhìn chiếc xe đang bị cháy của mình. Có lẽ cô gái
ấy còn khóc cho nỗi cô đơn và oan nghiệt sẽ chìm sâu của
mình. Đáp án "không lỗi do ai" được chia trong bàn tiệc an
toàn của nhiều quan chức, vẫn đang là một ví dụ rất cụ
thể cho công thức phổ biến từ một thời đại hệ thống
hành chính – cầm quyền che chắn cho nhau trước các sự cố.
Nỗi đau và mất mát sẽ mãi thuộc về nhân dân trong sự vô
cảm của kẻ có quyền.

Đó là những ông kẹ, thế lực, và chuyên nói bằng quyền
hạn và sự vô trách nhiệm, đang mọc ra như một loại ký sinh
trùng ghê tởm, sống bám vào sự phát triển của đất nước
này, rút rỉa năng lượng niềm tin của nhân dân.

Những vụ cháy xe, để lòi ra những gương mặt kẹ, và họ
chỉ là một phần nhỏ trên đất nước này.

T.K.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11117), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Cuộc họp cốt cán cán cuối năm, sếp mời tất cả các
trưởng bộ phận, giám đốc các công ty trực thuộc. Bà hành
chính nhẹ nhàng bê một chậu mai vàng rực rỡ đặt giữa
phòng như có ý nhắc khéo, tết sắp gần kề.
Sếp nhìn mọi người:

- Chủ trương thưởng tết đã có. Dù năm nay muôn vàn khó
khăn, nhưng dứt khoát phải thực hiện chủ trương thưởng
tết. Dứt khoát chủ trương như vậy. Ai đồng ý? Tất nhiên
đồng ý chứ, phải không các đồng chí. Thưởng tết không có
nghĩa cứ thưởng bằng tiền. Vì thế các đồng chí phải vận
dụng, phải sáng tạo trong khả năng mình có. Xin mời.

Giám đốc công ty vận tải tắcxi:

- Chúng tôi đã biến chủ trương thành hành động rồi, thông
báo thưởng tết cho toàn thể cán bộ, công nhân, lái xe toàn
công ty, mỗi người 1,5 triệu, tiền mặt.

- Cái gì cơ? Sếp hét lên - Toàn đơn vị khó khăn như thế,
chủ trương thưởng tết là chủ trương nhưng khó khăn bộn
bề, đơn vị cậu thưởng đến 1,5 triệu, thế hóa ra lâu nay
cậu giấu thành tích, giấu lãi?

Hàng loạt giám đốc các công ty cũng nhao nhao, vừa ngạc nhiên,
vừa thán phục.

- Chúng tôi thưởng như vậy đấy, chiều qua anh em nhận rồi,
rất phấn khởi. Năm rồi chúng tôi lỗ, nên mới có sáng
kiến, mượn lương cán bộ mỗi người 1,5 triệu, mượn buổi
sáng, buổi chiều chúng tôi chi ra thưởng luôn. Thà nợ lương
chứ dứt khoát phải thực hiện chủ trương thưởng tết.
Hết.

Giám đốc công ty sản xuất hạt giống:

- Chúng tôi tặng anh em mỗi người 0,5 kg hạt giống cải, loại
này chỉ cần về gieo chục ngày là có ăn ngay, tết mà có thêm
rau xanh trong vườn nhà, quá phấn khởi.

Giám đốc công ty sản xuất thuốc nổ:

- Do đặc thù của công ty là sản xuất thuốc nổ, nên dù
không có tiền để thưởng nhưng cũng không thể lấy sản
phẩm thuốc nổ mà làm quà tết được. Suy nghĩ mãi, chúng tôi
đã biến thuốc nổ thành sản phẩm. Chúng tôi cho nổ ở ao cá
công ty, vớt cá lên, thưởng.

Giám đốc bộ phận hành chính:

- Chúng tôi chẳng có sản phẩm gì ngoài các báo cáo. Nhiều
năm qua, các báo cáo tổng kết, báo cáo thành tích, biên bản
họp chi bộ, họp công đoàn, chồng chất lên trong kho. Rồi cả
báo cũ. Tôi cho anh em bán giấy vụn, chia tiền tết, mỗi
người được 876 ngàn đồng, hóa ra cao hơn năm ngoái.

Hội nghị vỗ tay. Dù trong khó khăn, vẫn thực hiện tốt chủ
trương thưởng tết thực tế và sáng tạo.

Nhưng có một chị trưởng bộ phận của cơ quan ngồi khóc
thút thít.
Sếp quan tâm:

- Xin lỗi, còn đơn vị của cô nữa nhỉ, thưởng tết cho anh
em thế nào? Sao khóc?

- Bộ phận em chuyên trách về kế hoạch hóa gia đình. Trong tay
giờ chỉ còn những thứ ấy, thứ ấy, thứ ấy, thưởng sao
đây, hu hu.

____________

Nhật ký Trinh sát Khoai Lang

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11116), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<h2>Các nhà kinh doanh xăng dầu yên lòng?</h2>

Chương trình thời sự của Đài Truyền hình VN tối ngày 30/12
30/12/2011 dẫn lại tin từ TTXVN một thông báo ngắn gọn của
TTXVN rằng Tổng cục Đo lường chất lượng – Bộ Khoa học
và Công nghệ Việt Nam rằng "mẫu xăng lấy từ chiếc xe
hiệu Attila cháy trên đường Trần Phú, quận Hà Đông, Hà Nội
không chứa methanol và aceton, các hàm lượng phù hợp với quy
chuẩn chất lượng Việt Nam."

Cũng theo TTXVN được Dân Trí đăng lại thì ông Trần Văn Vinh,
Phó Tổng cục Trưởng Tổng cục Đo lường chất lượng cũng
xác nhận rằng "các mẫu xăng ở các vụ cháy xe trước đó
cũng được cơ quan kiểm nghiệm, nhưng không phát hiện chất
khác lạ trong các mẫu này."

Thông báo rất ngắn gọn với những từ ngữ theo một phong
cách pháp quy khá chuẩn mực này của một cơ quan Nhà nước
chắc sẽ làm cho các nhà kinh doanh xăng dầu và các cửa hàng
bán lẻ xăng dầu yên lòng.

<h2>Dân vẫn hoang mang</h2>

Nhưng nỗi hoang mang của người dân thì vẫn còn nguyên, nếu
không nói là lại hoang mang thêm vì thế thì không biết thế
thì nguyên nhân gây ra hàng loạt các vụ cháy nổ xe vừa qua là
gì?

Chỉ sau thông báo trên 1 ngày, vào 5h30 sáng nay 31/12 đã xảy ra
vụ cháy một xe du lịch 16 chỗ , trên đường cao tốc Liên
Khương – đèo Prenn mà một bài viết trên Dân Trí miêu tả là
"bất ngờ bốc cháy dữ dội" và rất may là không có thiệt
hại về người

Trong tình cảnh này, mặc dù chỉ vài tiếng nữa là hết năm
2011, cho đến thời điểm này ai dám chắc đây sẽ là vụ cháy
xe cuối cùng trong năm?

<h2>Không liên quan đến nhau?</h2>

Cũng theo Dân Trí dẫn lời ông Trần Văn Vinh, Phó Tổng cục
Trưởng Tổng cục Đo lường chất lượng nói thêm rằng "cơ
quan chuyên ngành" đã "tiến hành kiểm tra đột xuất cửa
hàng xăng tại Cầu Giấy, Hà Nội" và đây (tức là việc
kiểm tra cửa hàng xăng này và việc kiểm tra mẫu xăng từ
chiếc Atila bị cháy như đề cập ở trên – HH) là "hai vụ
việc không liên quan đến nhau."

Còn một bài đăng trên <a
href="http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/2011/12/ham-luong-methanol-15-trong-xang-la-qua-cao/">Vnexpress</a>
thì nói rõ hơn rằng "<em><strong>Bộ Khoa học Công nghệ đã
phát hiện một mẫu xăng có chứa tới 15,3% metanol tại Cửa
hàng xăng dầu Mai Dịch, thuộc Công ty cổ phẩn sản xuất
dịch vụ xuất nhập khẩu Từ Liêm, km 9 Hồ Tùng Mậu (quận
Cầu Giấy, Hà Nội).</strong></em>"

Trong bài báo này, VnExpress cũng trích đăng từ một bài báo khoa
học của nước ngoài công bố năm 2010 ý kiến của tác giả
David A. Kingston mà theo bài báo này là "người có kinh nghiệm
42 năm trong tập đoàn ExxonMobile (Mỹ)" trong đó tác giả
khuyến cáo hạn chế sử dụng metanol trong xăng vì nó là thứ
"dung môi cực mạnh, hòa tan các chất hữu cơ thì metanol là
chất ăn mòn mạnh, đặc biệt là nhôm và quá trình ăn mòn này
tiếp diễn cho tới khi nhôm (bị ăn mòn) hết hết hoặc nồng
độ metanol không đáng kể…", trong khi những động cơ hiện
đại có tỷ lệ nhôm rất cao và các kim loại khác như
"đồng, đồng thau, kẽm và sắt bị ăn mòn khi nồng độ
metanol đạt 15%."

(Xin nhắc lại là mẫu xăng thu được từ Cửa hàng xăng dầu
Mai Dịch, thuộc Công ty cổ phẩn sản xuất dịch vụ xuất
nhập khẩu Từ Liêm, km 9 Hồ Tùng Mậu (quận Cầu Giấy, Hà
Nội) chứa tới 15,3% metanol như đề cập ở trên)

Đó là chưa nói đến việc "metanol còn gây ra những vấn đề
với chất đàn hồi trong hệ thống cung cấp nhiên liệu cho
động cơ" như ý kiến của tác giả David A. Kingston cũng
được Vnexpress trích dẫn ở trên mà cũng theo bài báo này thì
"Liên minh 12 hãng xe gồm BMW, Chrysler, Ford, General Motors, Jaguar,
Land Rover, Mazda, Mercedes-Benz Mỹ, Mitsubishi, Porsche, Toyota,
Volkswagen Mỹ và Volvo Bắc Mỹ đã ra bản tuyên bố trên toàn
cầu về việc ngăn ngừa sử dụng metanol trong nhiên liệu."

<h2>Đoán mò</h2>

Tất nhiên những ý kiến nói trên cũng chỉ là một ý
kiến cá nhân của một người Mỹ và xin dành phần đánh giá
cho các cơ quan quản lý chất lượng chuyên ngành có thẩm
quyền của chúng ta. Nhưng trong khi chờ mãi mà vẫn chỉ nhận
được những văn bản kết luận chung chung với những câu chữ
lạnh lùng như "đây là vấn đề phức tạp còn cần thời
gian để nghiên cứu", hoặc "việc cháy xe là có nhiều
nguyên nhân", hoặc "chưa có cơ sở để kết luận nguyên
nhân", hoặc như văn bản thông báo của Bộ KH và CN như đề
cập ở trên rằng các vụ việc này kia là "không liên quan
đến nhau" thì những dân thường như tôi đành phải cứ đưa
ra những phỏng đoán mò để trước thì tự lo thân mình, sau
thì vì mối quan tâm đến vấn đề an toàn trong xã hội mặc
dù không ít người biết chuyện đều bảo mình là "rỗi
hơi", vì đấy là việc của Nhà nước.

Và trong các entry trước, người viết bài này cũng đã đưa ra
phỏng đoán mò rằng có chất lạ nào đấy ở trong xăng gây
phá hỏng các chất dẻo và/ hoặc ăn mòn các chi tiết bằng kim
loại của hệ thống cung cấp nhiên liệu trong động cơ làm
xăng rò rỉ gây cháy. Sự "đoán mò" này cũng xuất phát
từ một loạt "đoán mò" của các blogger và cư dân mạng
"rỗi hơi" khác rằng có thể chất đó là methanol hay acetone.

Còn hôm nay, sau khi đọc được ý kiến của cái ông người
Mỹ có tên là David A. Kingston nào đó cho rằng methanol không
chỉ có "những vấn đề với chất đàn hồi trong hệ thống
cung cấp nhiên liệu cho động cơ" mà còn có tính ăn mòn kim
loại cao, đặc biệt là quá trình ăn mòn này tiếp diễn cho
tới khi… nồng độ metanol không đáng kể.", mà nếu nói nôm
na có nghĩa là các "chiến sĩ" methanol sẽ "chiến đấu"
và hy sinh (bay hơi) đến "người" cuối cùng để xuyên
thủng "bọn" kim loại trong hệ thống dẫn xăng.

Nếu theo cách diễn giải nôm na như thế trên cơ sở ý kiến
của người Mỹ nọ thì giả sử như chiếc xe hiệu Attila cháy
trên đường Trần Phú, quận Hà Đông đã dẫn ở trên và các
xe đã cháy khác mà trước đó có sử dụng xăng có pha methanol
thì việc sau khi cháy nó "không chứa methanol và aceton" nữa
và "các hàm lượng phù hợp với quy chuẩn chất lượng Việt
Nam" như kết luận của Tổng cục Đo lường chất lượng –
Bộ Khoa học và Công nghệ Việt Nam là điều "chuẩn không
không cần chỉnh" - vì sau khi gây ăn mòn thì nó gần như
biến mất rồi còn đâu!

Thế thì những sự việc mà Tổng cục nọ bảo là "không
liên quan với nhau" thì có liên quan với nhau không?

Người viết bài này, cũng như hàng triệu dân thường khác
"không có chức năng" để trả lời câu hỏi đó mà cũng
chỉ đặt ra câu hỏi "nhạy cảm" như thế để mà đoán
mò thôi nhé.

Nhưng chẳng lẽ trong cái TÌNH CẢNH NÀY, dân thường cũng không
có cả quyền đoán mò?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11114), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Cô gái sông Hương là cô gái trong bài thơ "Tiếng hát sông
Hương" của Tố Hữu, bài thơ mà chúng tôi đã được học
trong chương trình của lớp 12. Lúc ấy là vào năm 77-78 của
thế kỷ trước, tức là cách đây đã 34 năm rồi.

Hồi ấy, tôi là một con bé lãng mạn yêu thơ, từ trước năm
75 đã "học đòi" các chị lớn thời ấy chép thơ bằng tay
trong những cuốn số nho nhỏ, đẹp đẽ. Thơ chép thì toàn là
Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên, hoặc Quang Dũng thời tiền
chiến, còn nếu không thì chép thơ mới của những tác giả
thời ấy. Toàn là những bài lãng mạn, lời lẽ mượt mà, và
hầu hết đều nói về tình yêu. Tới giờ tôi vẫn còn khá
nhiều câu, chẳng rõ tác giả là ai, mà hồi ấy tôi hay chép
hết tập thơ này đến tập thơ khác. Ví dụ như

<em>Em về, em về rồi
Thương nhớ nặng hồn tôi
Xa xăm tình băng giá
Hò hẹn thế, rồi thôi…</em>

Hoặc

<em>Trời mùa đông chim én lạnh lùng bay
Tôi đứng đó nghe ngày vui chợt tắt
Trời thị trấn chưa vàng lên màu mắt
Sao người quên, cho nhung nhớ thêm dài?</em>

Đấy, cái "gu" thơ của tôi thời trước năm 1975 và tồn
tại mãi cho đến bây giờ là những bài nhẹ nhàng, nói về
tình yêu, về thân phận con người, về thiên nhiên ("<em>…
cảnh thiên nhiên đẹp/mây gió trăng hoa tuyết núi sông</em>"
như trong bài thơ của Hồ chủ tịch ấy). Cho nên sau năm 75,
học thơ "cách mạng" thì tôi thấy rất lạ, đôi lúc rất
khó nuốt.

Lúc ấy tôi chọn ban A-B, tức là ban Văn - Sử - Địa (A) hoặc
Văn - Sử - Ngoại ngữ (B), nên môn Văn là môn vô cùng quan
trọng trong các kỳ thi tốt nghiệp và tuyển sinh đại học. May
làm sao, bọn tôi lại được học với một thầy dạy Văn rất
giỏi, tên là Trần Thế Xương (không phải là Trần Tế Xương
đâu nhé). Lúc ấy tôi học ở trường Nguyễn Thị Minh Khai (Gia
Long cũ), và thầy Xương là thầy dạy Văn có tiếng từ trước
năm 75 rồi. Tôi cũng không hiểu là trước đây thầy dạy Văn
hồi trước năm 75 với những tác phẩm, tác giả khác, quan
điểm khác, và dạy rất hay, thì không hiểu tại sao sau năm 75
thầy vẫn có thể dạy rất hay, giảng rất hùng hồn, hào
hứng, ý tứ tuôn trào như suối, khi giảng văn thơ cách mạng,
toàn là đạn bom, súng khói, chạy loạn, giết Tây, đuổi Mỹ,
giải phóng dân tộc … mà vẫn cứ hào hứng tuôn trào như
vậy? Chứ tôi, thì tôi … chịu!

Năm ấy, tôi nhớ hai nhà thơ quan trọng nhất trong chương trình
lớp 12 là Tố Hữu và Hồ chủ tịch. Hồ chủ tịch thì bọn
tôi học tập thơ "Nhật ký trong tù" (tiếng Hán Việt là
Ngục trung nhật ký), với những bài thơ thất ngôn tứ tuyệt
(7 chữ 4 câu) ngăn ngắn mà tôi cũng còn nhớ loáng thoáng vài
bài, vài câu như

<em>Đi đường mới biết gian lao
Núi cao rồi lại núi cao trập trùng
Núi cao lên đến tận cùng
Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non</em>

Hoặc

<em>Gạo đem vào giã bao đau đớn
Gạo giã xong rồi trắng tựa bông
Sống ở trên đời, người cũng vậy
Gian nan rèn luyện mới thành công.</em>

Nhưng tác giả mà bọn tôi phải học nhiều tác phẩm nhất là
Tố Hữu. Nói cho đúng, toàn bộ sự nghiệp thơ cách mạng
đối với tôi – theo những gì tôi đã còn nhớ sau thời học
phổ thông – hình như chỉ có mỗi mình Tố Hữu thôi thì
phải! Bọn tôi "ăn Tố Hữu, học Tố Hữu, chơi Tố Hữu,
ngủ Tố Hữu", vì lúc nào cũng Tố Hữu, Tố Hữu. Thơ Tố
Hữu dường như ám ảnh chúng tôi.

Tôi vẫn còn nhớ 4 tập thơ của Tố Hữu mà bọn tôi được
thầy giới thiệu là "Từ ấy", "Việt Bắc", "Gió
lộng", "Ra trận", với những câu thơ tiêu biểu như
"<em>Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ/Mặt trời chân lý chói
qua tim</em>", hoặc "<em>Bà Bủ nằm ổ chuối khô/Bà Bủ
không ngủ bà lo bời bời</em>", "<em>Ăn đi vài con cá/ Năm
bảy cái chột nưa/ Có ai biết ai ngờ/ Mà vẫn tròn danh
dự…</em>", "<em>Chú bé loắt choắt/ Cái sắc xinh xinh/ Cái
chân thoăn thoắt/ Cái đầu nghênh nghênh...</em>". Hoặc những
bài thơ sau này như "<em>Chào 61 đỉnh cao muôn trượng/ Ta
đứng nơi đây mắt nhìn bốn hướng…</em>", "<em>Em là ai,
cô gái hay nàng tiên/ Em có tuổi, hay không có tuổi?</em>"

Nói chung, tôi không thích thơ Tố Hữu. Nó khác "gu" của tôi
quá, thể hiện rất rõ quan điểm "nghệ thuật vị nhân
sinh" (nói đúng hơn là nghệ thuật vị… cách mạng vô sản,
chiến tranh giành độc lập, "giải phóng" miền Nam), trong khi
tôi có lẽ thuộc quan điểm "nghệ thuật vị nghệ thuật"
thì phải. Thực ra thì tôi cũng chẳng quan tâm là mình "vị"
cái gì, chỉ thấy hay thì thích, thế thôi. Nhưng thời ấy thì
chúng tôi đang được chuẩn bị trở thành những nhà "lý
luận", phê bình văn học "nhí" mà lại, cho nên cũng "nổ
lốp bốp", ca ngợi Đảng và Cách mạng lên tới tận mây
xanh, còn cái gì đi ngược lại – hoặc chỉ đơn giản là
khác – thì đều bị dìm xuống đáy bùn đen. Những bài nghị
luận văn học của bọn tôi thời ấy là như thế, viết theo
công thức: cái gì có lợi cho cách mạng là hay, cái gì không
có lợi cho cách mạng là dở. Đơn giản vậy thôi, và không
cần có cảm xúc gì ráo.

Tóm lại, bọn tôi học thơ văn cách mạng là để thi đậu,
nên chỉ chăm chăm làm đúng những gì đã được mớm cho. Tôi
nghĩ, khéo bọn tôi cũng chẳng khác gì thời lều chõng của
phong kiến, đi thi sợ nhất là phạm húy. Phân tích bài văn
của nhà thơ, nhà văn cách mạng nào cũng áp vào đó công thức
"có tính đảng, tính nhân dân". Phê phán văn thơ cũ thì
chỉ có hai công thức, hoặc "ủy mị, tiểu tư sản", hoặc
"phản động, chống lại dân tộc", thì thế nào cũng …
trúng tủ!

(Viết đến đây tôi chợt nhớ cô con gái của tôi đang học
lớp 9, mới đây khi nhờ mẹ xem bài Văn cô cho về nhà làm có
tốt chưa, đã hồn nhiên nói: Bài này con "bùm" nhiều quá,
nên sợ nó kỳ, mẹ xem lại dùm con. Tôi ngạc nhiên, hỏi
"bùm" là gì, thì cô bé hồn nhiên nói, bùm là nổ đó mẹ.
Tại vì bài này con nói xạo, viết theo mẫu, chứ đâu có tự
nghĩ gì đâu. Thế mới biết, vì sao mà các môn xã hội –
nhân văn ngày nay học sinh không thích học nữa.)

Nhưng nói gì thì nói, trong dòng văn học cách mạng mà tôi đã
học nhuyễn nhừ như cháo thời năm lớp 12 cũng có những bài
thơ hay. Một trong những bài ấy là bài thơ "Tiếng hát sông
Hương" của Tố Hữu, bài thơ mà tôi nghe thầy giảng một
lần xong thì xúc động khôn cùng, và… tự dưng yêu cách mạng
hơn một chút. Mặc dù vào năm 1978 thì hoàn cảnh đất nước
đang khó khăn ghê gớm, vì chiến tranh chỉ mới vừa chấm
dứt, dân Sài Gòn (những người có liên quan đến chế độ
cũ, và cái này thì bao trùm gần hết mọi người dân SG lúc
ấy, vì người Hà Nội và các địa phương khác đến định
cư ở SG chưa nhiều) lúc ấy còn đang rất hoang mang, lo lắng,
và những cuộc chiến tranh mới ở biên giới Tây Nam và biên
giới phía Bắc lại sắp bắt đầu.

Quay lại bài Tiếng hát sông Hương. Tôi vẫn nhớ, bài thơ bắt
đầu như thế này:

<em>Trên giòng Hương Giang
Em buông mái chèo
Trời trong veo, nước trong veo
Em buông mái chèo
Trên giòng Hương Giang…</em>

Hình ảnh thơ mộng quá, giọng thơ êm quá, phải không? Viết
như thế này thì hợp gu tôi quá rồi đó.

Rồi nữa, thân phận cô gái sông Hương – thân phận con
người, vốn là gu của tôi – của thời trước cách mạng năm
45 đau đớn thế này đây:

<em>Trăng lên, trăng đứng, trăng tàn
Đời em như chiếc thuyền nan xuôi dòng
Thuyền em rách nát
Mà em chưa chồng
Em đi với chiếc thuyền không
Khi mô vô bến rời dòng dâm ô
Trời ơi em biết khi mô
Thân em hết nhục dày vò năm canh
Tình ôi gian dối là tình
Thuyền em rách nát có lành được không?</em>

Quả là những vần thơ day dứt, đau đến rỏ máu ở trong tim
(tình cảm ủy mị, tiểu tư sản?). Tôi nhớ, hôm ấy thầy tôi
giảng về bài thơ này rất xuất thần, nói về "tệ nạn"
gái bán hoa trên dòng Hương, một tệ nạn xuất phát từ thời
phong kiến nhà Nguyễn, hình như thế. Tôi còn nhớ có đọc ở
đâu đó một câu lục bát như thế này (quên mất câu đầu,
chỉ còn nhớ câu sau thôi): "dưới sông là đĩ trên bờ là
quan". Đấy, con người, nhất là người phụ nữ, dưới chế
độ cũ, có thân phận tủi nhục như thế đấy.

Bài thơ của Tố Hữu kết thúc bằng một loạt câu bắt đầu
bằng hai từ "ngày mai"...

<em>Ngày mai cô sẽ từ trong ra ngoài
Thơm hơn hương nhụy hoa nhài
Đẹp như nước suối ban mai giữa rừng
Ngày mai gió mới ngàn phương
Sẽ đưa cô tới một vườn đầy xuân...</em>

Nói cho đúng, phần sau này của bài thơ tôi không thích lắm,
vì nó... sáo. Nhưng thầy tôi vẫn giảng rất hay. Ông bảo,
đây mới đúng là "lãng mạn cách mạng". Nó tưởng tượng,
bay bổng, nhưng đầy chất lạc quan, nhân bản, yêu con người.
Những thân phận bọt bèo như cô gái sông Hương như thế,
nhưng nhà thơ cách mạng của chúng ta – lúc làm bài thơ này
mới chỉ là một chàng trai trẻ theo cách mạng, chưa phải là
một ông Tố Hữu ủy viên trung ương Đảng hét ra lửa mà tất
cả mọi người, nhất là văn nghệ sĩ, khi trông thầy đều
phải khép nép kiêng dè – vẫn viết về họ với những vần
thơ trìu mến và nhân hậu như vậy.

Và rồi thì tất nhiên phần còn lại của bài giảng sẽ là ca
ngọi chế độ của chúng ta, lấy con người làm trọng, nhất
là những người cùng khổ. Dù đất nước có khó khăn, nhưng
lý tưởng là tuyệt đối đúng đắn, chúng ta phải vượt qua
khó khăn – mà khó khăn này có là bao so với thời kháng chiến
chống Pháp rồi chống Mỹ gian khổ – và blah blah blah blah...

Đấy là chuyện cũ. Ba mươi mấy năm rồi, cuộc sống đã
diễn ra như thế nào thì chắc tôi không cần phải nói nữa.
Tôi chỉ nhớ, lúc mẹ tôi còn sống, có lần bà đã nói: Lạ,
ngày xưa thì người Việt mình kỳ thị những người lấy Tây,
chửi người ta là me Tây; cách mạng thì lại càng ghét họ, vì
theo Tây mà. Thế nhưng bây giờ thì ai có con gái lấy Tây, lấy
Mỹ, hoặc lấy Việt kiều (vốn trước đây được xem là
phản bội quê hương, bỏ nước ra đi) thì lại hãnh diện, vác
mặt lên, gì thì gì ta cũng là có con rể là Tây, là Mỹ, là
Kiều ....

Thế đấy. Một sự đổi đời? Thì bao lâu nay ta đã chẳng ca
ngợi thành tích của công cuộc đổi mới của đất nước đó
sao?

Tất nhiên, đổi mới là cần thiết, và công cuộc đổi mới
đó đúng là mang lại nhiều thành tựu, nhất là về kinh tế,
không thể chối cãi. Nhưng cũng có nhiều điều không thay
đổi, và không thể, cũng không nên thay đổi, tôi nghĩ thế.
Mà chắc là ai cũng nghĩ thế, chỉ khác nhau mỗi một điều,
đó là nên thay đổi cái gì và giữ lại cái gì mà thôi.

Nhưng thay đổi đến như thế này thì tôi không thể ngờ. Chả
là cách đây vài hôm, bà tiến sĩ Nguyễn Thị Mai Hoa của Hội
Phụ nữ, cái Hội mà trên nguyên tắc là tổ chức đại diện
cho tôi đấy, đã có bài phát biểu mạt sát những cô gái mại
dâm đến mức thậm tệ. Bà tiến sĩ đại diện cho giới của
tôi đã phán rằng, "<em>Mại dâm là nguyên nhân trực tiếp
làm suy thoái đạo đức truyền thống tốt đẹp của dân tộc,
làm xấu đi hình ảnh đẹp của người phụ nữ Việt Nam,
khiến họ lười lao động, thích ăn diện và không cảm thấy
xẩu hổ khi cần tiền</em>".

Không chỉ có thế, bà tiến sĩ của tôi còn phán vài câu xanh
rờn như thế này nữa: "<em>mại dâm là hiện tượng xã hội
có từ lâu đời, tuy nhiên, dù tồn tại dưới bất kỳ hình
thức nào, mại dâm vẫn là rào cản đối với sự phát triển
kinh tế - xã hội, là nguyên nhân trực tiếp hoặc gián tiếp
gây bất ổn về trật tự chính trị - xã hội</em>", và
"<em>ở bất cứ xã hội nào, phụ nữ làm nghề mại dâm
đều bị coi là loại người xấu xa, mạt hạng… bị xã hội,
gia đình, người thân coi khinh, dư luận xã hội lên án. Vì
vậy, họ luôn mặc cảm, sợ hãi, mất hết niềm tin vào cuộc
đời, không có tương lai…</em>" Đúng là mạt sát đến mức
thậm tệ, khó lòng có ai mạt sát họ hơn nữa.

Ấy là báo chí đăng như thế nào thì tôi chép lại như thế,
chứ chẳng biết có đúng không. Biết đâu báo chí lại ghi sai
lời bà ấy nói, hay là, lỗi tại thằng đánh máy í mà. Tôi
chép lại ở đây này:
http://www.tinmoi.vn/nu-ban-dam-se-khong-biet-xau-ho-khi-can-tien-12698553.html

Chứ không lẽ những gì mà nhà thơ ủy viên trung ương Đảng
Tố Hữu đã viết trong bài thơ "Tiếng hát sông Hương", bài
thơ hẳn đã làm nức lòng hàng triệu con người để đi theo
cách mạng, mong đợi ngày mai tươi sáng, để được đổi
đời, chỉ là những gì nói để mà nói? Hay nói... lấy
được? Để lôi kéo mọi người tham gia cách mạng, để rồi
cách mạng thành công, đánh đổ hai thằng đế quốc sừng sỏ,
rồi 36 năm cả nước thống nhất, xây dựng chủ nghĩa xã hội
không còn người bóc lột người, để các cô gái sông Hương
của Tố Hữu lại có nhiều hậu duệ hơn gấp bội, và bị
khinh rẻ, mạt sát như thế này?

Ấy thế mà trên trang web của Hội Phụ nữ tôi vẫn tìm thấy
bài viết nói về những thân phận phụ nữ trong thơ Tố Hữu,
và bài thơ đầu tiên được nhắc tới chính là bài Tiếng hát
sông Hương, với những lời lẽ dịu dàng đầy tính nhân văn,
thông cảm sâu sắc với những thân phận lỡ làng thời ấy,
như thế này đây:

Từ những nỗi đau riêng hoà trong niềm đau chung của đất
nước
Khi đất nước còn chìm trong nô lệ, mỗi mảnh đời cũng
chịu chung số phận lầm than. Nhưng có lẽ, chịu nhiều thiệt
thòi, cay đắng nhất vẫn là những người phụ nữ. Họ chịu
nhiều tầng áp bức, bóc lột. Tâm hồn nhạy cảm của nhà thơ
trẻ Tố Hữu đã cảm nhận sâu sắc những nỗi cơ cực đó
và cất lên tiếng nói cảm thông. Gặp cô gái giang hồ trên
sông Hương, nhà thơ chạnh lòng thương cho thân phận chìm nổi
của cô...

Nguồn ở đây này:
http://hoilhpn.org.vn/NewsDetail.asp?Catid=98&NewsId=12465&lang=VN

Hay là, hay là, tôi chợt nghĩ, có thể bọn xấu đã leo cao
luồn sâu vào trong những vị trí chủ chốt, và đang làm sai
lệch đi những chủ trương đúng đắn, đầy tính nhân bản
của cách mạng. Chứ không lẽ cách mạng mà lại cũng giống
dân chợ trời ở SG, nói dzậy mà không phải dzậy?

Nhưng bọn xấu ở đâu mà nhiều thế, mà chui vào bộ máy của
ta lắm thế, và chẳng có ai phát hiện được ư? Vì Phó
trưởng ban tuyên giáo của một cái hội to nhất nước như
thế hẳn phải là một vị trí được săm soi, cân nhắc lắm
chứ, có phải ai muốn ngồi vào đấy cũng được đâu? Khó
hiểu thật.

Tôi càng nghĩ, càng hoang mang quá. Có ai giải thích giúp tôi
được hay không?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11110), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Giữa làn sóng biểu tình chấn động Trung Đông; châu Âu chìm
vào hỗn loạn tài chính; động đất - sóng thần và thảm hoạ
hạt nhân Nhật Bản cướp đi sinh mạng hàng nghìn người và
phong trào "chiếm lấy phố Wall" từ Mỹ lan sang cả bên kia bờ
Đại Tây Dương... thì có lẽ những đổi thay tương đối yên
bình và lặng lẽ ở Đông Nam Á dường như không được chú ý
tới.

Sau đây là những câu chuyện lớn nhất trong khu vực suốt một
năm qua.

<center><img
src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/12/30/19/20111230192137_thegioi2.jpg"
/></center>
<center><em>Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton tới Myanmar. Ảnh:
Reuters</em></center>

<h2>Cải cách của Myanmar</h2>

Sau nhiều thập niên, các nhà lãnh đạo quân sự của Myanmar
đã tiến hành hàng loạt cải tổ trong lộ trình hướng tới
dân chủ. Ngày 4/2, quốc hội Myanmar đã nhóm họp để bầu
Tổng thống dân sự đầu tiên. Và ông U Thein Sein đã trở
thành Tổng thống dân sự đầu tiên của Myanmar sau 50 năm
dưới quyền kiểm soát của quân đội.

Tại diễn văn nhậm chức, ông Thein Sein tuyên bố với người
dân trong nước và thế giới bên ngoài rằng, Myanmar muốn hội
nhập vào sân chơi khoáng đạt và bình đẳng của thế giới
trong trào lưu dân chủ hóa toàn cầu. Một loạt các biện pháp
về đối nội và đối ngoại được thực thi với tốc độ
kỷ lục. Nhưng có lẽ chuyển biến quan trọng nhất là Tổng
thống Thein Sein mời lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi tham dự
một cuộc họp ở Naypyidaw, cho phép bà và đảng của bà tham
gia tranh cử. Ông dỡ bỏ nhiều hạn chế đối với truyền
thông, trả tự do cho gần 200 tù chính trị, thảo luận ngừng
bắn với các nhóm vũ trang thiểu số...Thông điệp của nước
Myanmar mới, càng rõ ràng hơn khi Tổng thống Thein Sein khẳng
định ông muốn tìm kiếm sự công nhận của quốc tế và dỡ
bỏ cấm vận của phương Tây.

Đầu tháng 12, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã tới quốc
gia này trong chuyến công du đầu tiên của một bộ trưởng
ngoại giao Mỹ suốt nửa thế kỷ qua.

<h2>Bầu cử ở Singapore</h2>

Cựu phó thủ tướng Tony Tan đã được bầu làm tổng thống
thứ bảy của Singapore. Giành 35% tổng số phiếu bầu, nhiều
người coi chiến thắng của ông Tan là sự "nới lỏng" chính
trị của đảng Nhân dân Hành động (PAP) cầm quyền giữa lúc
xuất hiện những lời kêu gọi thay đổi. Trong một đất
nước tương đối ôn hoà về chính trị như Singapore, bầu cử
tổng thống là một sự kiện thông thường, nhưng cuộc bầu
cử năm nay thu hút sự chú ý nhiều hơn bởi thời điểm diễn
ra sự kiện là chỉ đúng ba tháng sau cuộc tổng tuyển cử
tháng 5, nơi PAP giành 60,1% lá phiếu - mức thấp nhất từ
trước tới nay, cho dù vẫn có tới 81/87 ghế ở nghị viện.

Trong cuộc tuyển cử tháng 5, các chiến dịch vận động của
PAP đã phải đối mặt với sự bất mãn từ người dân vì
giá cả tăng vọt, rồi cạnh tranh với người nước ngoài trong
việc làm, nhà ở. Phát biểu trên truyền hình sau cuộc bầu
cử quốc hội, Thủ tướng Lý Hiển Long nói: "Cuộc bầu cử
này đánh dấu sự thay đổi khác biệt trong bối cảnh chính
trị của chúng ta - điều mà tất cả chúng ta cần phải điều
chỉnh. Rất nhiều người Singapore mong muốn chính phủ áp dụng
một phong cách và sự tiếp cận khác. Chúng tôi nghe thấy
tiếng nói của các bạn. PAP sẽ rút ra bài học từ cuộc bầu
cử này và sửa chữa sai lầm".

<h2>Bầu cử ở Thái Lan</h2>

Đảng Puea Thai giành chiến thắng vang dội trong cuộc tổng
tuyển cử ở Thái Lan vào tháng 7, khiến Yingluck Shinawatra - em
gái cựu thủ tướng bị lật đổ Thaksin Shinawatra - trở thành
nữ thủ tướng đầu tiên của vương quốc này, cho dù bà hầu
như không được biết tới vào những tháng trước bầu cử.
Cuộc bầu cử diễn ra sau những năm bất ổn chính trị mà
đỉnh cao là những cuộc biểu tình và trấn áp người biểu
tình Áo đỏ trong tháng 5/2010.

Trong nỗ lực trở thành nữ Thủ tướng đầu tiên của Thái
Lan, Yingluck nói rằng bà dự định sẽ sử dụng lợi thế của
một phụ nữ để thúc đẩy hòa giải dân tộc và muốn một
cơ hội để chứng tỏ bản thân. "Tôi sẵn sàng đấu tranh theo
luật và tôi muốn có cơ hội để chứng tỏ mình. Tôi muốn
được các bạn tin tưởng như các bạn từng tin tưởng anh trai
tôi", Yingluck nói tại một hội nghị của đảng Puea Thai ở
Bangkok. "Tôi sẽ dùng lợi thế nữ tính của mình để phụng
sự hết mình cho đất nước chúng ta".

<center><img
src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/12/30/19/20111230192335_thegioi3.jpg"
/></center>
<center><em>Tổng thống Mỹ Barack Obama và người đồng cấp
Indonesia Susilo Bambang Yudhoyono Ảnh: wordpress</em></center>

<h2>Sự trỗi dậy của Indonesia</h2>

Indonesia đã có màn trình diễn hoàn hảo về kinh tế và chính
trị trước khu vực cũng như thế giới. Nền kinh tế được
mở rộng, tầng lớp trung lưu bùng nổ với tốc độ tiêu dùng
chưa từng có trước đây. Thương mại và đầu tư phát triển
mạnh bởi các nguồn tài nguyên tự nhiên của quốc đảo này
như than đá, dầu cọ và thiếc. Indonesia làm chủ tịch luân
phiên của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á, chủ trì các
hội nghị thượng đỉnh liên quan trong suốt năm.

Trong khi tiếp tục cuộc đấu tranh với các vụ bê bối tham
nhũng và tắc nghẽn cơ sở hạ tầng, thì nước này vẫn không
ngừng thu hút hàng tỉ đô la đầu tư nước ngoài, tăng
trưởng GDP đạt hơn 6%. Lần đầu tiên sau 14 năm, tổ chức
xếp hạng tín nhiệm Fitch Ratings phục hồi lại mức xếp hạng
đầu tư cho Indonesia, đưa nước này có cùng mức xếp hạng
đầu tư với Ấn Độ. Fitch cho biết, nền kinh tế Indonesia đã
phục hồi trở lại, mức dư nợ chính phủ cũng xuống thấp
hơn và đặc biệt hoan nghênh các chính sách kinh tế thận
trọng của quốc gia này. Quyết định nâng mức xếp hạng trên
dự báo sẽ thúc đẩy nhu cầu đầu tư hơn nữa vào nền kinh
tế Indonesia.

<h2>Cựu tổng thống Philippines Arroyo bị bắt giữ</h2>

Giữa tháng 11, một nguồn tin Philippines cho biết, cựu tổng
thống nước này, bà Gloria Arroyo đã bị bắt giữ tại một
bệnh viện ở Manila. Trước đó, một tòa án Manila phát lệnh
bắt giữ bà Arroyo vì những cáo buộc gian lận trong cuộc bầu
cử năm 2007. Động thái bắt giữ bà Arroyo là diễn biến cao
điểm của một tuần biến động trên chính trường Philippines.
Bà Arroyo, 64 tuổi, bị chính quyền cấm xuất cảnh cho dù đã
đến sân bay Manila trong bộ dạng bệnh tật nặng phải ngồi
trên xe lăn và phải nẹp cổ.

Mặc dù Tòa án Tối cao Philippines đã cho phép bà Arroyo ra nước
ngoài chữa bệnh, nhưng chính quyền đã yêu cầu cơ quan xuất
nhập cảnh ngăn cựu lãnh đạo này rời khỏi đất nước
đồng thời đẩy nhanh tiến trình cáo buộc bà Arroyo vi phạm
luật bầu cử. Bà Arroyo giữ cương vị Tổng thống Philippines
từ năm 2001 sau khi người tiền nhiệm, Joseph Estrada bị buộc
phải từ chức với những cáo buộc tham nhũng.

<em>Thái An tổng hợp</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11113), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Theo ý tôi, <a href="http://danluan.org/node/11102">bài viết này</a>
có thể tóm tắt lại bằng vài ý:

- Thứ nhất, chúng ta đang tụt hậu so với những nước từng
trải qua hoàn cảnh lịch sử tương tự. Và trong quá khứ,
chúng ta đã từng đứng trên họ.

- Thứ hai, chúng ta chỉ thích nghe nói tốt về mình.

- Thứ ba, chúng ta phải thay đổi, phải thay đổi nếu không
muốn bị vượt qua.

Tuy nhiên, bài viết kết thúc trong hẫng hụt. Có lẽ vì một
lý do nào đó, tác giả không muốn hoặc không thể nói thẳng
ra giải pháp mà chỉ có thể bình luận về giai đoạn Trịnh
Nguyễn phân tranh. Theo cách hiểu của tôi, tác giả muốn nói
rằng: các lực lượng đối lập, có thể thờ chung một ông
vua dù không tin vào nó (chủ nghĩa Marx Lenin), mà vẫn đạt
được thành quả nhờ vào "quyết tâm củng cố xã tắc", hay
còn có thể hiểu là "lợi ích chung của dân tộc".

Nếu cách hiểu của tôi là đúng, thì xin được phép không
đồng tình với tác giả. Bởi vì:

- Trường hợp Trịnh Nguyễn, vua Lê không có thực quyền. Mọi
quyết định nằm trong tay hai nhà, và quyền lực của họ là
tuyệt đối trong lãnh địa của họ.

- Trong mắt tôi, hoàn cảnh hiện nay của VN hoàn toàn khác. Tôi
phân chia xã hội VN thành 02 nhóm riêng biệt, <strong>A</strong> =
chính quyền (đảng CS và chính phủ) và <strong>B</strong> =
người dân (không có quan hệ lợi ích và công việc với thành
phần trước). Ở đây, sự khác biệt về "quyền lực" là rõ
ràng. A có rất nhiều quyền lực đối với B, trong khi B gần
như không có quyền đối với A. Ví dụ: quy trình bầu cử tại
VN, cũng như việc gần đây báo chí lên tiếng bàn luận về
"quyền đuổi đầy tớ" của người dân, một quyền chỉ nằm
trên giấy.

- Tác giả cho rằng, lỗi lầm của chúng ta là chỉ thích ca
ngợi mình. Điều đó cũng không hoàn toàn đúng. Nhìn chung,
đúng là hiện nay chúng ta rất thích ca ngợi bản thân, nhưng
hình như điều đó chỉ trở thành một "đặc tính đại trà"
khi tư tưởng CS lên ngôi tại VN. Để lý giải cho hiện tượng
này, tôi cho rằng:

+ Cội nguồn của vấn đề là ở chỗ, hiện nay tại VN, mục
tiêu quan trọng nhất của A và của B là hoàn toàn khác nhau.
Đối với A, cái cần nhất, cao hơn tất cả, là việc duy trì
vị trí của mình trong xã hội. Đối với B, họ không nhất
thiết cần biết A hay X Y Z có quyền, cái họ cần là mức
sống cao hơn. B cần A, vì không một cá nhân nào có thể thay
đổi diện mạo của một quốc gia. A cần B vì B làm ra của
cải vật chất để nuôi sống A. Trong một xã hội với cán
cân quyền lực cân bằng, quan hệ trên sẽ đặt cả hai bên
vào hoàn cảnh bắt buộc tìm ra lợi ích chung. Trong một xã
hội với cán cân thiên lệch, A không nhất thiết phải tìm
lợi ích chung.

+ Tuy nhiên rõ ràng là, kể cả khi có vị trí tốt đẹp hơn
so với B, A hoàn toàn không muốn B chống lại mình. Nói theo
bất kì cách nào, "bảo vệ sự an toàn của đảng" hay "duy trì
ổn định xã hội", thì A cũng không thể sống thiếu B. Vì
vậy, A cần tìm cách đánh lạc hướng B, mà cách dễ dàng
nhất là sự tự hào mù quáng về những điều có thật (ví
dụ: Field medal) và những điều không có thật (ví dụ: Lê Văn
Tám).

- Chính vì vậy, đối với tôi, cội rễ của vấn đề VN nằm
ở một chỗ khác. Vấn đề của chúng ta, những người dân VN
bình thường, về cơ bản hoàn toàn giống vấn đề của
người dân Bắc Hàn, Trung Quốc, Cuba hay xa hơn nữa là Nga.
Chúng ta và họ đều đối mặt với một cản trở chung; dù ai
đó có thể tìm cách đi vòng quanh, hoặc hạn chế vai trò của
sự cản trở đó, thì nó vẫn luôn luôn là cái tạ sắt buộc
vào chân ta. Dù ta cầm nó lên tay, hay lấy tấm vải che nó đi,
hay phết vàng lên nó, thì nó vẫn ở đó. Và nó cản trở
từng bước ta đi.

- Cách trực tiếp nhất để tiến lên, là tự gỡ bỏ quả
tạ đó. Tuy nhiên, đó không bao giờ là cách đơn giản nhất.
Trong phạm vi bài viết này, tôi không bàn về "giải pháp" vì
nó sẽ quá phức tạp và dễ gay tranh cãi cho một comment thông
thường.

- Còn nếu ai đó tin rằng chúng ta, những người dân VN, đủ
khả năng để chạy đua với các nước láng giềng mà ta đã
từng khinh bỉ, như Thái Lan, Hàn Quốc, Miến Điện hay Lào và
Campuchia, thì tôi xin ngả mũ thán phục và chờ đợi kết quả.
If you believe you can do it that way, go ahead. I'm cheering for you.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11112), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Tôi vừa về đến nhà. Hà Nội hôm nay lạnh quá! Càng về
chiều càng lạnh! Nhưng so với nơi tôi vừa trở về thì nơi
đó lạnh hơn nhiều. Đó là vùng sơn cước của huyện Bình
Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc, nơi có cơ sở giáo dục Thanh Hà. Ở
đó, hiện đang "cải tạo" chị Bùi Thị Minh Hằng - người
hăng hái tham gia biểu tình chống xâm lược Trung Quốc trong
suốt mùa hè rực lửa vừa qua. Được biết, hiện nay, người
ta đang giữ chị tại Khu 3, khu đặc biệt, chung với các trại
viên nhiễm HIV, có người đang ở giai đoạn cuối.

Vừa qua, một số nhân sĩ trí thức và thân hữu của chị ở
Hà Nội cũng đã gửi thư tới Chủ tịch nước Trương Tấn
Sang để đòi trả tự do cho chị. <a
href="http://boxitvn.blogspot.com/2011/12/thu-gui-chu-tich-nuoc-truong-tan-sang.html">Bức
thư gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang</a> có chữ ký của
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh 96 tuổi, nguyên Ủy viên TW
Đảng khóa 3, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, lão
thành cách mạng; các giáo sư danh tiếng: Nguyễn Huệ Chi, Ngô
Đức Thọ, Nguyễn Đông Yên, Hoàng Xuân Phú; các Tiến sĩ:
Nguyễn Quang A, Đặng Ngọc Lan, Nguyễn Hồng Kiên; các nhà văn:
Nguyên Ngọc, Vũ Ngọc Tiến, Trần Nhương...Ai cũng mong Tết này
chị về ăn Tết với gia đình và bạn bè.Sáng nay, từ 7h sáng,
anh Phan Trọng Khang, Chị Phương Bích, tôi và cháu Nhân con trai
chị Bùi Hằng đã lên thăm chị, mặc dù biết trước là chỉ
có Bùi Nhân được vào gặp mẹ. Nhưng rất tiếc, sáng nay cháu
Nhân chỉ gửi được đồ dùng vật dụng và ít ruốc vào cho
mẹ mà không được gặp.

Chiều nay, chiều cuối năm, ngồi đây, chúng ta cùng điểm lại
năm 2011, để tiễn năm cũ đi, và chờ phút giao thừa đến.
Trong phút giây này, tràn ngập tâm hồn ta là giá rét và nỗi
buồn khiến lòng ta chùng xuống.

Năm qua, các lễ hội lại vẫn rộn ràng với sự mê lầm
được bật đèn xanh của ngành văn hóa. Cảnh chen chúc ở lễ
hội khai ấn đền Trần, chùa Hương, Yên Tử. Những lời cầu
nguyện mê lầm. Và bỗng chốc Bái Đính - một kiến trúc mới
rất Tàu cũng đã trở thành điểm hành hương của thiên hạ.

Những vụ giết người cướp của ngày càng táo bạo, kẻ thủ
ác tuổi đời càng ngày càng trẻ và cách thức giết người
càng ngày càng dã man, độc ác, quyết liệt. Bên cạnh đó,
nhiều vụ đánh trả người thi hành công vụ cũng tăng cùng
với việc người thi hành công vụ đánh đập và làm chết
người dân trong khi bắt và giam giữ.


Gương mặt của giới truyền thông lại càng thêm hoen ố. Sau
sai sót về dịch thuật của MC Lại Văn Sâm, rồi vụ cô Lượm
làm hiện lên một MC ác độc nữa, rồi một chương trình 16
phút được làm ra để xúc phạm đời tư của một tù nhân,
về cuối năm Đài Truyền hình quốc gia VTV lại để xảy ra
nhiều sai sót đáng tiếc: hiển thị cờ Trung Quốc 6 sao trong
phần bình luận quan hệ Việt - Trung, và giao lưu cầu truyền
hình VN - Quảng Tây khiến nhà ngoại giao kỳ cựu Dương Danh Dy
phải lên tiếng.

Giới trí thức năm qua, với những cố gắng không ngừng nghỉ,
bền bỉ với tinh thần tự nhiệm đã suy nghĩ về hiện tình
đất nước, soạn Tuyên cáo về Chủ quyền, Kiến nghị về
Bảo vệ và phát triển đất nước v.v. đã trở thành niềm tin
và chỗ dựa cho những ai còn tha thiết với bức dư đồ mà cha
ông để lại.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11111), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Đe dọa Cù Huy Hà Vũ - anh Vũ vào tù.

Đe dọa Bùi Thanh Hiếu - anh Hiếu "chưa biết sợ" (lời Tom Cat).

Đe dọa Trương Duy Nhất - anh Nhất cười khẩy hay cười thú
vị hoặc cười sặc mất cả tách café nóng cầm trên tay mỗi
sáng như anh tự trần trong một bài viết?

Cũng đáng đăm chiêu với lời đe dọa mới nhất từ Tom Cat,
lần này dành cho Trương Duy Nhất vào lúc cuối năm, lẽ ra nên
là những thời khắc "ôn cố tri tân" những sai lầm hay tốt
đẹp cho cá nhân và gia đình trước đã, sau đó hãy nói đến
dân tộc, Tổ quốc.

Tom Cat cũng nhắc đến "Tết Nguyên Đán" - một thời điểm
thiêng liêng của năm mà lúc đó mọi người cần quây quần
bên vợ con đầm ấm đón năm mới với ước mơ và hy vọng
những gì tốt đẹp nhất cho gia đình. Một hình ảnh ấm áp,
lung linh và dịu ngọt, do đó nó có thể làm lung lay và đổ
sập tất cả những suy tư quyết liệt trước đó, khi nghĩ về
"trại tạm giam".

Dù sao cũng quá khó để nghĩ bắt giữ Trương Duy Nhất theo
"pháp lý", trừ phi những "tuyệt dơ chiêu" của các thế lực
"hoàn thiện bẩn" tiếp tục "tái xuất giang hồ" tranh tài cao
thấp trước "đại hội võ lâm" để giành giải "thiên hạ vô
địch tởm".

Nhất có cái khí phách ngang tàng hảo hớn mang dáng dấp "hiệp
nghĩa" trong những bộ phim kiếm hiệp kỳ tình thưở xa xưa.
Đôi khi Trương Duy Nhất cũng làm độc giả khó hiểu theo cái
cách lúc dường như là ngụy quân tử Mộ Dung Phục, lúc lại
khảng khái theo kiểu Kiều Phong, lúc lại tưng tưng như "Lão
ngoan đồng Châu Bá Thông". Mặc cho dư luận có lúc miệt thị,
rẻ khinh, Nhất vẫn tiến bước theo cách riêng. Dường như ưu
điểm của Nhất có lúc "không sợ trời, không sợ đất" chỉ
"sợ lẽ phải"? Có nhiều cách định nghĩa "lẽ phải", ở đây
chắc chắn là theo định nghĩa "một góc nhìn khác" của riêng
anh.

Một hình ảnh gần sát với hành vi bắt cóc các giáo dân và
chị Tạ Phong Tần, chị Bùi Thị Minh Hằng khó có "cơ hội"
lặp lại cho Trương Duy Nhất trong khi lại có nhiều "thuận
tiện" để "vô hiệu hóa" nhằm áp dụng cho Bùi Thanh Hiếu. Tuy
nhiên, những cuộc "mạn đàm" với café và thuốc lá có thể
diễn ra âm thầm, "êm ả" và không để lại "vết tích", mặc
dù có thể làm Nhất khó ngủ vài đêm, bởi Nhất không có
phong cách "hở chút ra là ong óng la lên" như nhiều blogger bị
"mang tiếng".

Hãy cùng nhớ lại nơi cư trú của Trương Duy Nhất, không phải
là Hà Nội hay Saigon. Nhất hình như đang cư ngụ tại một
địa phương nổi tiếng quyết liệt "đổi mới" do Nguyễn Bá
Thanh đứng đầu mà nhiều người không quên vụ án đình đám
với Tướng Trần Văn Thanh (1) hôn mê trên cáng cứu thương mà
vẫn ra "hầu tòa" cùng lời bình đanh thép của Tiến sĩ Cù Huy
Hà Vũ: "hành động vô cùng tàn bạo và man rợ, một phiên tòa
chưa từng có trong lịch sử thế giới". Nhiều người cũng
nhìn thấy dáng dấp những thổ phỉ hoặc bộ dạng mafia áp
lên thân xác bất động của tướng Trần Văn Thanh cùng các
"đồng phạm": Đinh Công Sắt, Dương Tiến, Nguyễn Duy Phi Linh.
Vào thời điểm đó, ai cũng biết, Nguyễn Bá Thanh chễm chệ
trên cái ghế Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, UVTWĐ, Đại biểu
Quốc hội. Dư luận tại Đà Nẵng và nhiều địa phương khác
cũng gọi là một sự "cát cứ" hay dáng dấp một "đội kiêu
binh" dũng mãnh bất chấp sự càn lướt có vẻ từ cấp cao
nhất. Dù sao, vụ án Tướng Trần Văn Thanh đã khép lại như
một sự thỏa hiệp các bên với án treo 12 tháng tù và phiên
xử giám đốc thẩm vẫn bỏ ngỏ cho đến nay.

Xem ra, phân chia lãnh địa "rừng nào cọp đó" đã rõ ràng, ít
nhất từ vụ án Trần Văn Thanh - một viên tướng thuộc Công
An. Chắc không ai thắc mắc khi người viết bài chỉ đích danh
viên tướng thuộc Bộ Công an còn phải bại trận trên một
vùng đất có vẻ được điều khiển khéo léo, nhịp nhàng
và... "đoàn kết" của công an sở tại, Viện kiểm sát sở
tại, Tòa án sở tại từ một ông Bí Thư có vẻ có "đầu óc"
hơn nhiều "đồng chí" khác. Phải công nhận Nguyễn Bá Thanh
đáng mặt "xưng bá" trong trường hợp kết án Trần Văn Thanh.

Màn quyết đấu của các thế lực "thiên hạ đệ nhất bẩn"
liệu có tiếp tục xảy ra với Trương Duy Nhất, mà có người
ví như là một quân cờ khá quan trọng trên "chiến địa" thông
tin truyền thông?

Tôi không tán thành Trương Duy Nhất chỉ từ một việc mà lẽ
ra (theo tôi) với tên tuổi của Nhất không nên làm và không
đáng mặt "người của công chúng" - bôi bác Bùi Thị Minh
Hằng. Giá như đừng có việc ấy... thì hay biết mấy! Tuy
vậy, tôi không bao giờ vui mừng nếu điều xấu đó xảy ra
với anh, bởi lẽ tôi nghĩ đến người thân của anh trước
hết.

Tôi thích phát ngôn nổi tiếng: "I disapprove of what you say, but I
will defend to the death your right to say it" - Evelyn Beatrice Hall.

Ông Trời ban cho loài Sư Tử bản năng sống bầy đàn, vô cùng
hiếm khi thấy bầy Sư Tử này tấn công bầy Sư Tử kia, tôi
cũng chưa được xem Hổ và Sư Tử tấn công nhau, nhưng tôi đã
biết Heo Rừng tấn công Sư Tử và con Sư Tử đã phải bỏ
chạy dù nó to lớn gấp nhiều lần (2). Hổ vẫn an toàn nếu
như nó biết "rừng nào cọp đó" và hãy đừng xâm phạm vào
"lãnh địa" của con Hổ khác, bởi hoặc nó thắng và "lãnh
địa" vươn rộng ra thêm hoặc nó bỏ mạng. Một trong hai cách
mà thôi.

Hình ảnh Hổ là một biểu tượng dũng mãnh của uy lực, thật
đáng tiếc khi tôi không biết dùng hình ảnh nào khác để ẩn
dụ cho xã hội ngày càng nhiều những thằng hèn! Hãy tha lỗi
cho tôi!

Không có gì vui mừng vào hôm nay, trừ đoạn clip Heo Rừng tấn
công Sư Tử tặng bạn đọc như món quà nhỏ cuối năm.

Nguyễn Ngọc Già
________________

http://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BB%A5_%C3%A1n_t%C6%B0%E1%BB%9Bng_Tr%E1%BA%A7n_V%C4%83n_Thanh
(1)

http://chaobansanpham.com/clip/play/heo-rung-tan-cong-su-tu-eQ$W.ipvnn (2)


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11109), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Theo các nhà sử học đáng kính nhìn lại lịch sử cận và
hiện đại của chúng ta thì chẳng mấy quốc gia có thể tự
hào hơn Việt Nam mình. Trang nào cũng lấp lánh hào quang. Nhưng
lạ thay cứ qua mỗi biến cố của của lịch sử nhân loại,
khi những quốc gia khác hoặc đột biến thần kỳ, hoặc lặng
lẽ âm thầm tiến đến giầu sang, phú quý thì chúng ta lại
lùi thêm một bước vào khó khăn, phức tạp. Chúng ta đã từng
ở đáy cùng của sự nghèo đói và lạc hậu, phải đi xin, đi
vay khắp thiên hạ. Tưởng chừng chúng ta có cơ hôi để thoát
ra, nhưng rồi chúng ta lại tự buộc mình vào ánh hào quang để
đến tận bây giờ đất nước rối như tơ vò, dân chúng hầu
hết vẫn lận đận lo ăn từng bữa. Đã có lúc nào đó mỗi
người trong chúng ta cảm thấy cần phải chia xẻ bớt một
chút hãnh diện cho những quốc gia, dân tộc khác để đổi
lấy những giây phút bình an và phát triển hay chưa?

Khi thực dân phương Tây đổ xô đến miền Viễn Đông, hầu
như cả vùng đất rộng lớn này đã khuất phục và trở thành
thuộc địa. Thế mà chàng Samurai bản lĩnh và sáng suốt không
những không chui đầu vào ách gông cùm mà còn nhanh chóng
cường thịnh để ra nhập vào nhóm đế quốc, thống trị lại
những người anh em đồng văn đồng chủng, máu đỏ da vàng.
Nước Việt mình có thể đã phát triển ngang với họ nếu
chúng ta vượt qua được cái ngưỡng lịch sử này. Nhiều
người đặt giả thiết nếu Quang Trung không ra đi quá sớm có
lẽ chúng ta còn tiến trước người Nhật cỡ vài chục năm
để trở thành một đế quốc hàng đầu chăng? Nếu vậy, hôm
nay niềm tự hào của chúng ta đã khác và những nhà sử học
hiện đại hẳn đang đứng trên bục để giảng cho những du
học sinh, nghiên cứu sinh người Nhật sang đây thụ giáo những
bài học về niềm tự hào của sự thịnh vượng chăng? Hay các
ngài vẫn sẽ ngậm ngùi cho đây là những trang đáng quên đi
trong lịch sử dân tộc?

Không hiểu nếu sống thêm vài chục năm nữa liệu Quang Trung
có làm được như Thiên Hoàng Minh Trị bên xứ Phù Tang không,
nhưng điều đó đã không xảy ra. Thực tế chúng ta chỉ có Gia
Long và những hậu duệ của ông mà thôi. Phần còn lại của
lịch sử, dẫu không có Phan Thanh Giản mà thêm vào đó vài ba
anh hùng tiết liệt khác như Nguyễn Tri Phương hay Hoàng Diệu
đi chăng nữa cũng chẳng thể lái bánh xe lịch sử mà chạy
đua theo người Nhật được. Chúng ta lẽ ra phải chấp nhận
lịch sử như một phần bản chất của dân tộc mình, nhưng
đáng tiếc chúng ta lại chỉ thích được tụng ca. Vì vậy ở
những giai đoạn lich sử tiếp sau, trong khi một số người cay
đắng nhận ra vị thế khốn khổ của đất nước mình thì
ngược lại vẫn không ít người chịu nhận rằng còn có
những điều gì đó chúng ta chưa bằng được người Nhật,
chưa bằng nhiều nước khác nữa.

Guồng quay ác nghiệt luôn đẩy chúng ta đến bến vinh quang
mà quên mất cách làm người bình dị. Giả sử rằng sau năm
1954 chúng ta có một nước Việt Nam thống nhất, hòa hợp dân
tộc thì có lẽ lúc này nền kinh tế Việt Nam hèn nhất cũng
sánh ngang Hàn Quốc. Còn sao nữa? Xuất phát điểm họ chẳng
hơn ta, tài nguyên thiên nhiên và vị trí địa lý thì ta ăn
đứt họ. Họ cũng vướng vào cuộc chiến hai miền vô cùng hao
người tốn của… Giả thiết về sự thống nhất nếu đặt
vào của quốc gia khác có lẽ đã thành sự thật: Một tư
tưởng, một đường lối dân tộc thực sự không ảo tưởng
có thể đã dẫn đến cái bắt tay hòa hợp. Song với chúng ta
thì đó lại là điều không tưởng. Sau chiến thắng, ngay lập
tức chúng ta nghĩ rằng mình đang ở đỉnh cao của thế giới,
đã nhất quyết chọn đứng ở vị trí tiền đồn đề hy sinh
cho nhân loại. Trong con mắt của chúng ta khi đó bè lũ tay sai
Pắc Chung Hy mới hèn hạ làm sao. Thế nhưng rồi vài chục năm
sau chính chúng ta lại phải đon đả mời chào con cháu họ sang
đây làm ông bà chủ. Bây giờ đám đàn ông Hàn Quốc, Đài
Loan sang ta chọn vợ như đi mua lợn giống. Người Việt sang
đó làm thuê từ việc bưng bô trở đi mà vẫn còn bị đánh
đập, nhục mạ tơi bời.

Sau cột mốc lịch sử 1975, một bản anh hùng ca vĩ đại như
chúng ta vẫn tự hào, lẽ ra chúng ta cứ thế tiến lên, để
mấy nước lân bang như Nam Dương, Xiêm La hay Phi Luật Tân phải
tròn xoe mắt mà than phục, mà hít khói. Ở thời điểm ấy,
về mặt kinh tế phải nói rất nhiều người Việt Nam sẽ cảm
thấy chạm tự ái nếu bị so sánh với mấy nước lân bang
này. Nhưng sự không khéo léo, cái ý nghĩ Việt Nam phải là
lương tri của thời đại đã đẩy ta vào hai cuộc chiến tranh
kiệt quệ. Một lần nữa chúng ta bước ra từ khói lửa đạn
bom với không ít hào quang, song cũng đầy mình thương tích.
Nền kinh tế đã lùi xa về phía sau những người hàng xóm nhu
mì.

Liên xô và Đông Âu tan vỡ. Bảy mươi triệu người dân Việt
khi đó rớm nước mắt cảm thông cho những người anh em không
may mắn. Chúng ta đã tự cho mình thật khôn ngoan với đường
lối đổi mới theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Đổi mới
quả thực mang lại thành quả to lớn. Cả nước say sưa trong
giấc mơ thành rồng, thành hổ. Nhưng rồi vừa mới kịp
hưởng trái ngọt chưa lâu chúng ta đã lập tức phải đối
mặt với cơ man những khó khăn, tiêu cực từ phần "định
hướng". Một lần nữa chúng ta quyết tâm trở thành chàng
Đan-kô lấy ánh sáng trái tim rực rỡ tìm đường đi cho nhân
loại tối tăm. Chúng ta gom từng đồng từ những người dân
xơ xác để sáng tạo ra những "quả đấm thép", song chưa
đấm ai đã vỡ. Vỡ rồi mới thấy, hóa ra chúng chỉ là đồ
hàng mã và bên trong thì mục ruỗng, đầy mối mọt. Hàng trăm
nghìn tỷ đồng đi đâu không rõ, ai chịu trách nhiệm không
hay. Nhìn sang mấy nước "tan vỡ" (trừ Nga) ngậm ngùi thấy
họ cứ êm đềm mà tiến, dân chúng no ấm đủ đầy. Được
biểu tình đấy mà chỉ thấy họ đi làm, đi chơi. Bói cũng
chẳng tìm ra kẻ nào âm mưu "diễn biến".

Bây giờ xin hãy nhìn về phía Mi-an-ma. Sao! Mi-an-ma ư? Chắc
hẳn có người sẽ thốt lên như vậy. Chúng ta đang nhìn quốc
gia này bằng ánh mắt mà năm mươi năm trước đã nhìn người
Hàn Quốc, hơn ba mươi năm trước đã nhìn người Thái Lan.
Nhưng có lẽ phải chống nốt nửa phần mắt còn lại lên vì
đã quá muộn rồi. Chúng ta đang "giàu" hơn Mianma chăng? Có
lẽ thế! Nhưng chúng ta hơn là hơn ở cao ốc, biệt thự đắt
tiền, ở siêu xe và hàng hóa xa xỉ cộng thêm vài triệu tài
khoản cá nhân khổng lồ nào đó tại các ngân hàng, còn đại
đa số dân chúng với mức thu nhập vài ba triệu đồng/tháng
đang quay cuồng trong cơn bão giá kỷ lục có lẽ chẳng mặt
mũi nào mà tự hào với ai. Mianma đang tách làn đường và có
thể sẽ ra dấu xin vượt. Chúng ta lùi về đâu?

Chúng ta lùi về đâu khi những nền tảng cơ bản của văn hóa
cũng không còn: Những tin tức kiểu như: Thầy mua dâm trò, quan
chức lấy tiền dân để cá độ bóng đá, để đánh những
ván cờ 5 tỷ bạc, những đâm, chém, giết, hiếp ngày càng
đầy ắp trên các mặt báo. Về đối ngoại, cái khí phách
dương dương ngày nào bỗng chốc biến thành những cái bắt tay
vồ vập, ngượng ngùng trước sự hững hờ, băng giá.

Một trang từng bị coi là ảm đạm nhất trong lịch sử dân
tộc, đó là thời kỳ Trịnh Nguyễn phân tranh. Hàng chục đời
vua chúa bị hậu thế không tiếc lời xỉ vả. Những đứa
trẻ mang họ Trịnh, họ Nguyễn một thời phải cúi mặt khi
nghe thầy cô giáo giảng đến giai đoạn lịch sử này. Nhưng
thực tế, hầu hết các vị chúa cả hai phía Trịnh, Nguyễn
đều là những người tài giỏi, đều hết lòng củng cố xã
tắc. Vì sao ? Vì trên phải thờ vua Lê, dưới thì hai nhà đối
kháng. Nhưng cũng nhờ vào cái sự "loạn" đó mà kinh tế hai
miền thịnh trị. Cũng từ đó người Việt đã không ngừng
mở mang để làm chủ cả một vùng đất phương nam. Đây chắc
chắn là thành quả lớn nhất mà chúng ta có được qua suốt
mấy nghìn năm lịch sử. Con cháu của hai dòng họ hãy ngẩng
đầu kiêu hãnh vì điều đó.

Và chúng ta bây giờ hãy gắng để có thể tự hào theo cách
đó.

<em>Tác giả gửi cho Quê choa</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/11102), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives