Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Kính gửi Quý Báo,

Còn 2 ngày nữa mới tới sinh nhật Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ,
02/12, vậy mà từ sáng sớm hôm nay, 30/12/2011, gia đình Tiến sĩ
Vũ đã nhận được những lẵng hoa tươi, đủ màu rực rỡ
mang đến cổng nhà và Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ tại 24
Điện Biên Phủ tặng Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ cùng rất nhiều
điện thoại và tin nhắn chúc mừng sinh nhật. Kính nhờ quý
báo cho gia đình TS Vũ gửi lời cảm ơn chân thành tới những
ai đó đã gửi hoa tới tặng và những ai tuy không có điều
kiện gửi hoa nhưng đã dành cho TS Vũ những tình cảm thân quý
và chia sẻ. Nhân ngày sinh nhật của TS Cù Huy Hà Vũ, gia đình
cũng xin được gửi tặng anh, chị, em, bạn bè, những ai yêu
quý TS Vũ bức ảnh TS Vũ tự họa mới đây trong nhà tù tại
Thanh Hóa.

Trân trọng cảm ơn Quý Báo,

Thay mặt gia đình TS Cù Huy Hà Vũ,

Nguyễn Thị Dương Hà

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/03_IMG_7663.jpg" width="600"
height="450" alt="03_IMG_7663.jpg" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/02_IMG_7664.jpg" width="600"
height="800" alt="02_IMG_7664.jpg" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/05_hoa.jpg" width="600"
height="800" alt="05_hoa.jpg" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/04_ck2.jpg" width="600"
height="856" alt="04_ck2.jpg" />

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10747), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Năm 2009, Giải Ig Nobel trong lĩnh vực toán học được
trao cho Thống đốc Ngân hàng Dự trữ Zimbabwe Gideon Gono. BBT
Tạp chí Biên niên sử về các nghiên cứu vớ vẩn đã có sự
thống nhất tuyệt đối bởi vị Thống đốc, với việc phát
hành các đồng tiền có giá trị từ 1 xu tới 100 nghìn tỷ
đôla Zimbabwe đã khiến cho người dân trở nên thông thái, có
"nguy cơ" trở thành nhà toán học hơn với nhờ việc xử lý,
tính toán hàng loạt con số mà mỗi đơn vị là
1.00.000.000.000.000 mỗi ngày.

Cái vị đắng mà người dân Zimbabwe đón nhận khi hay tin, có
lẽ đến hôm qua người Việt cũng đã được cảm nhận khi vô
tình rơi vào ma trận giá xăng dầu.

Trong phiên thảo luận tình hình KT-XH, ĐBQH Nguyên Đỗ
Mạnh Hùng nêu "Trường hợp Petrolimex" như sau: Năm nào cũng báo
cáo lỗ, nhưng khi cổ phần hoá lại báo cáo lãi hàng ngàn tỷ
đồng . "Vậy bản chất kinh doanh lãi hay lỗ, lãi thật hay
giả, lỗ thật hay giả?"- Ông đặt câu hỏi chung cho tình
trạng các ông lớn "Cần huy động vốn thì báo lãi, cần hỗ
trợ, cần tăng giá lại báo lỗ. Một hình thức làm mình làm
mẩy đầy hư hỏng, chỉ có ở những quý tử nhà giàu được
nuông chiều.

Nhưng sau phiên chất vấn tại kỳ họp Quốc hội vừa
rồi, người dân, và có lẽ cả các vị đại biểu QH cũng
không thể phân định được Petrolimex lỗ, hay lãi, giả, hay
thật, khi mà Bộ trưởng Bộ Tài chính thì khẳng định như
đinh đóng cột: "Petrolimex lãi 3 năm liền!". Xuất thân 10
năm kiểm toán Nhà nước, Bộ trưởng Huệ dẫn báo cáo kết
quả kiểm toán trong ba năm từ 2008 - 2010, cho hay: Năm 2008
Petrolimex lãi 913,7 tỷ đồng, trong đó kinh doanh xăng dầu (KDXD)
lãi 642 tỷ đồng. Năm 2009, lãi 3.217 tỷ đồng, trong đó KDXD
lãi 2.660 tỷ đồng. Và năm 2010, doanh nghiệp này lãi 314 tỷ,
trong đó KDXD lỗ 172 tỷ đồng, nhưng các ngành khác lại lãi
gần 200 tỷ đồng. Rất rõ ràng và hoàn toàn không có sự
nhầm lẫn giữa lãi từ kết quả kinh doanh tổng hợp và từ
kết quả KDXD. "Tính tổng lại thì xăng dầu vẫn lãi, và trong
ba năm thì Petrolimex đều có lãi cả", tư lệnh ngành Tài
chính khẳng định. Nhưng ngay sau khẳng định này, Bộ trưởng
Bộ Công thương khẳng định ngược lại, cũng như đinh đóng
cột: Riêng KDXD, Petrolimex lỗ.

Sự thể càng thêm rắc rối bởi chỉ 1 ngày sau khi QH bế mạc,
Bộ Tài chính ra công văn, mà báo chí gọi chính xác là "cải
chính" những con số mà Bộ trưởng Huệ đã đưa ra trước QH.
Bản tin Tài chính của Bộ Tài chính dẫn báo cáo quyết toán
hợp nhất 6 tháng đầu năm 2011 của Petrolimex khẳng định KDXD
lỗ 1.840 tỷ đồng.

Đúng là miệng quan. Sổ toẹt luôn cả kết quả kiểm toán đã
từng dẫn.

Đến mức này thì nhân dân không thể không "mắt chữ O mồm
chữ A".

Lỗ lãi, không đơn giản chỉ là chuyện của một doanh nghiệp
(DN), vì đó là DN độc quyền, vì đó là DN chiếm 60% thị
phần bán lẻ, vì loại hàng hóa đó ảnh hưởng đến không
chỉ đời sống của người dân mà cả nền kinh tế.

Trong Hội thảo về cơ chế kinh doanh xăng dầu chỉ
cách nay 2 tháng, Thứ trưởng Nguyễn Cẩm Tú gay gắt đến mức
chỉ trích Bộ Tài chính: "Thích dùng chân tay hơn cái đầu,
ngại biện pháp kinh tế, chỉ thích biện pháp hành chính...".
Còn một vị phó vụ trưởng thì kháy rằng: "Tôi không giỏi
nhưng cũng đi thi toán quốc tế...". Dư luận sau đó mải tán
tụng câu trả lời, rất hàng tôm hàng cá, của Bộ trưởng
Huệ, rằng: "Dù học nhiều nhưng cần có kiến thức thực tế"
mà quên mất rằng có nhiều thực tế ở Việt Nam không tính
bằng toán học được, chẳng hạn như chuyện lỗ lãi của
DNNN.

Xung quanh câu chuyện lỗ lãi của Petrolimex, các bộ, ngành và
bản thân Petrolimex đang "dùng tay", "dùng đầu", hay dùng...
miệng, có lẽ đến giờ thì cũng chỉ mình họ biết.

Với tiêu chí "Đầu tiên khiến mọi người cười, sau đó
khiến họ phải suy nghĩ", Nobel ig năm nay, ở lĩnh vực... y
học, chính xác phải được trao cho hai vị bộ trưởng. Bởi
với việc đưa ra những tình trạng ngược nhau xung quanh giá
của cùng một loại mặt hàng, họ có thể khiến những công
dân đất nước mình không nhìn, cũng vẫn có thể rơi vào
trạng thái mù màu về giá.

______________________

<h2>Tóm lại thì Petrolimex lỗ hay lãi?</h2>

<div class="boxleft300"><img
src="http://vneconomy1.vcmedia.vn/ThumbImages/Images/Uploaded/Share/2011/11/29/0234_450.jpg"
/><div class="textholder">Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng
(bên trái) và Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình
Huệ.</div></div>

<em><strong>Thực chất Tổng công ty Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex)
đang lỗ hay lãi, nếu lãi thì tại sao nhiều năm nhà nước
phải bù lỗ, nếu lỗ thì tại sao vừa qua <a
href="http://vneconomy.vn/20110725074120585P0C5/lai-cua-petrolimex-la-that-hay-gia.htm">Petrolimex
lại báo lãi</a>?</strong></em>

Đây là câu hỏi được Phó chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn
đề xã hội của Quốc hội, đại biểu Đỗ Mạnh Hùng, gửi
đến Bộ Công Thương từ giữa kỳ họp Quốc hội thứ hai,
vừa bế mạc cuối tuần qua.

Và cho đến tận trưa 29/11, đại biểu Hùng cho biết, ông vẫn
đang chờ câu trả lời của Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy
Hoàng, trong khi các chất vấn bằng văn bản thường được
trả lời (cũng bằng văn bản) đại biểu ngay khi kỳ họp đang
diễn ra.

Tại phiên trả lời chất vấn của Bộ trưởng Bộ Tài chính
Vương Đình Huệ (có sự tham gia trả lời của Bộ trưởng Bộ
Công Thương) chiều 24/11 vừa qua, điều hành giá xăng dầu và
chuyện lỗ, lãi của Petrolimex cũng là vấn đề rất nóng.

Đầu tiên, Bộ trưởng Huệ cho biết <a
href="http://vneconomy.vn/2011112403150448P0C5/bo-truong-vuong-dinh-hue-petrolimex-lai-3-nam-lien.htm">các
năm 2008, 2009, 2010 Petrolimex đều có lãi cả</a>.

Sau đó, Bộ trưởng Hoàng khẳng định: các năm này là lãi,
nhưng nếu nói riêng về kinh doanh xăng dầu thì là lỗ.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đề nghị Bộ trưởng
Huệ có ý kiến thêm.

Bộ trưởng Huệ cho biết, theo số liệu kiểm toán của công ty
kiểm toán Deloitte là chỉ có năm 2010, mảng kinh doanh xăng dầu
của Petrolimex bị lỗ, và số lỗ đó là 219 tỷ đồng.

Sau khi Bộ trưởng Huệ đăng đàn trả lời chất vấn một
ngày, ngày 25/11/2011, Bộ Tài chính đã có <a
href="http://www.mof.gov.vn/portal/page/portal/mof_vn/1539781?pers_id=2177092&item_id=48772923&p_details=1">Công
văn số 16098/BTC-VP</a> gửi các cơ quan thông tấn, báo chí về
việc thông tin điều hành giá mặt hàng điện, xăng dầu.

Công văn nêu rõ: theo báo cáo kết quả kiểm toán của Deloitte
thì kết quả kinh doanh phản ánh trên báo cáo tài chính của
Petrolimex qua các năm 2008, 2009, 2010 đều có lãi, cụ thể:

Năm 2008: kinh doanh xăng dầu lãi 642 tỷ đồng; các hoạt động
khác lãi 376 tỷ đồng; tổng hợp chung lãi 1.018 tỷ đồng.

Năm 2009: kinh doanh xăng dầu lãi 2.660 tỷ đồng; các hoạt
động khác lãi 557 tỷ đồng; tổng hợp chung lãi 3.217 tỷ
đồng.

Năm 2010: kinh doanh xăng dầu lỗ 172 tỷ đồng; các hoạt động
khác lãi 486 tỷ đồng; tổng hợp chung lãi 81 tỷ đồng.

Về tình hình sản xuất kinh doanh năm 2011: theo báo cáo quyết
toán hợp nhất 6 tháng đầu năm 2011 của Petrolimex (gồm văn
phòng tổng công ty và 42 công ty công ty thành viên), kinh doanh
xăng dầu lỗ 1.840 tỷ đồng.

Sau công văn này, câu chuyện lỗ, lãi của Petrolimex lại một
phen ồn ào trên một số phương tiện thông tin đại chúng.

Và, chất vấn của đại biểu Hùng lại càng thêm khó trả
lời, khi lỗ hay lãi trong kinh doanh xăng dầu chưa có sự thống
nhất trong thông tin từ các bộ trưởng.

Bởi vậy, dù đang tiếp xúc cử tri sau kỳ họp Quốc hội thứ
hai, đại biểu Đỗ Mạnh Hùng vẫn cho biết ông đang chờ
thông tin chính thức từ Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy
Hoàng và muốn có trong tay báo cáo kết quả kiểm toán.

Bởi, điều hành giá xăng dầu luôn nằm ở tâm điểm những
bức xúc của cử tri. Và cử tri chỉ có thể thông qua người
đại diện cho mình để chất vấn các thành viên Chính phủ.

Khi đại biểu còn đợi câu trả lời, cũng có nghĩa là Chính
phủ vẫn đang nợ cử tri.

Nguồn: <a
href="http://vneconomy.vn/2011112904419611P0C9920/tom-lai-thi-petrolimex-lo-hay-lai.htm">VnEconomy</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10746), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Theo thông tin mới nhất ở buổi họp báo công khai khoản lỗ
của ngành điện, Tổng giám đốc EVN Phạm Lê Thanh đã đau
lòng tâm sự việc lương bình quân năm 2009 của ngành điện
chỉ là 7,3 triệu đồng/tháng, chưa được một nửa <a
href="http://tinkhotin.com/?p=290">mức lương tối thiểu 1.000 USD
của sinh viên trường Đại học Ngoại Thương</a> - những
người thậm chí còn không có bằng kĩ sư khi vừa ra trường.
Trong hoàn cảnh ngành điện khó khăn, kĩ sư, quản lí không
đủ sống, đây là tiếng chuông báo hiệu cho việc tăng giá
điện mau chóng xảy ra trong tương lai. Các nhà cái cho biết
họ đặt cửa 1 ăn 1,1 cho việc tăng giá điện ngay trong quý 1
năm 2012, tuy thế mức giá tăng lên bao nhiêu thì Cục Khí
tượng Thủy tiên vẫn chưa dự báo được. BLV Tạ Bê Xê nhận
định, việc cầu thủ bán độ dù là giá thấp hay giá cao
đều đã từng bị xử lí thích đáng, tuy nhiên việc nhà đèn
bán điện giá có trên trời thì người hâm mộ cũng chỉ biết
cắn răng mà chịu vậy.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/HNngheo.jpg" width="500"
height="375" alt="HNngheo.jpg" /></center>
<center><em>Nhiều ban ngành tổ chức quyên góp ủng hộ cán bộ
viên chức EVN.</em></center>

Đại diện EVN thổ lộ rất thật lòng rằng nhiều người
nhầm tưởng EVN lỗ là do bù lỗ cho người nghèo, nhưng thực
tế tập đoàn và Bộ Công thương đang phải bù lỗ cho người
giàu và trung lưu. Nhận định về vấn đề này, Giáo sư Phạm
Hồng Việt, người từng thi toán quốc tế năm 2002 và có mặt
tại <a href="http://tinkhotin.com/?p=512">buổi họp mặt cựu thành
viên các đội tuyển Toán do Bộ Tài chính và Bộ Công thương
tổ chức</a> nói: "Giới nghiên cứu toán học nghiệp dư ai
cũng biết đến định luật Mơ-phi mô tả những nghịch lí
trớ trêu đời thường, điều gì rủi ro nhất có thể lường
được bao giờ cũng sẽ xảy ra. Ném hột ô mai nhỏ tí xíu qua
cửa sổ rộng như thế mà lại cứ đập song cửa bay lại.
Đánh rơi bánh ga tô thì bao giờ mặt có kem cũng chạm xuống
đất trước. Những người không làm Toán cũng biết đến
định luật này qua câu thành ngữ "Chó cắn áo rách." Những
người mới lập gia đình thì lại đúc kết được câu "Ghét
của nào trời trao của ấy." Thế nên trong hoàn cảnh khủng
hoàng kinh tế toàn cầu thì giá điện, giá xăng dầu, giá hàng
tiêu dùng chủ yếu làm khó người nghèo trong khi người giàu
vẫn được bù lỗ cũng là lẽ đương nhiên như tiên đề 15
của hình học Ơ-cờ-lít vậy."

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/thamquan3.jpg"
width="400" height="286" alt="thamquan3.jpg" /></center>
<center><em>Các bé ở trường mầm non chăm chú lắng nghe bài
học về sự dũng cảm, đức hi sinh của các chú kỹ sư,
trưởng phòng ngành điện</em></center>

Bình luận về mức lương siêu thấp của cán bộ viên chức
ngành điện, nhiều người tỏ ra thông cảm. Anh Nguyễn Văn M,
sinh viên dự thính trường thuốc, làm nghề phân phối dược
phẩm tự do ở Xóm Liều nói: "Tôi sẵn sàng bỏ nghề thuốc,
rửa kim gác ống để cùng đồng cam cộng khổ với anh em nhà
đèn. Tôi mong xin được một chân đi thu tiền điện." Tổng
cục thống kê và thông tin dữ liệu vỉa hè cho hay sẽ lấy
mức lương của ngành điện làm mức lương chuẩn, tạm đặt
tên đơn vị là LĐ (Lương Điện). Cụ thể, số liệu của Bộ
Tài chính cho biết lương tối thiểu của công chức là 0,14 LĐ,
lương giáo viên là 0,27 LĐ, tiền chi tiêu hàng tháng của 7 sinh
viên bằng khoảng 1 LĐ.


<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/chup-anh-Ha-Noi-.jpg"
width="500" height="312" alt="chup-anh-Ha-Noi-.jpg" /></center>
<center><em>Say sưa chụp ảnh Hà Nội về đêm trước khi năm 2012
đến.</em></center>

Được biết, ngành điện sẽ quyết tâm đưa các biện pháp
tăng giá, bù lỗ ra thảo luận trước quốc hội trong tuần
tới với hi vọng mong được sự ủng hộ của các đại biểu.
Để tạo thêm sức ép với các đại biểu quốc hội, những
người chủ yếu làm việc tại Hà Nội trong mỗi kì họp, EVN
không quên bỏ ngỏ việc năm 2012 có thể chỉ riêng Hà Nội
phải cắt điện trong khi cả nước sẽ đèn đuốc sáng trưng.
Trong tình hình kinh tế nước ta phát triển vũ bão vượt cả
tương lai, ngày hôm nay sung sướng hơn ngày hôm sau, việc nhân
dân một lần nữa chìa cánh tay ra giúp đỡ ngành điện là
điều hoàn toàn có thể dự đoán trước.

Trong khi đó, khi về thăm Việt Nam vào hè năm 2010…

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/NBC-o-vien-Toan.jpg"
width="266" height="215" alt="NBC-o-vien-Toan.jpg" /></center>
<center><em>... GS Ngô Bảo Châu nói viện Toán đã phá lệ trả
lương ông 5 triệu đồng/tháng, tức 0,68 LĐ</em></center>

Ảnh: eurowindow.biz, socnau.com, congluan.vn, dailyinfo.vn

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10745), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<h2>Lời mở đầu:</h2>

Chương trình hài kịch "Gặp nhau cuối năm" đang được xúc
tiến chuẩn bị hoàn thành nhưng có nguồn tin cho rằng, chương
trình có bị lộ một ít phẩn kịch bản. Không biết bản sau
đây có phải là một phần trong kịch bản đó không, anh em cho
đánh giá:

<h2>Lộ kịch bản "Gặp nhau cuối năm"…</h2>

Ngọc Hoàng đang mơ màng ngủ, Nam Tào, Bắc Đẩu cũng đứng
gật gù 2 bên…(vì mới sáng, chưa thiết triều). Bỗng âm thanh
chát chúa: "Đùng đùng", "đoàng"…

Ngọc Hoàng (Choàng dậy, ngơ ngác): Cái gì cái gì thế…

Nam Tào, Bắc đẩu: (cũng giật mình) Dạ, thần thần ko biết…

Ngọc Hoàng: Thiên lôi đâu, vào đây…?

Thiên Lôi (ra bộ sợ sệt) chạy vào…

Ngọc Hoàng: Cái gì mà cứ ầm ầm, ĩ ĩ ngoài kia đấy…

Thiên Lôi: Dạ, có mấy Táo lên chầu cuối năm, có anh Táo Giao
thông to mồm, chém gió ầm ầm ạ... Thần ngăn bảo không nổi.

Nam Tào: Chưa đến giờ chầu, phải nói các táo giữ trật tự
chứ. Đây là Thiên đình chứ có phải chợ đâu.

Ngọc Hoàng (kéo quần áo, ngồi lại ngay ngắn): Thôi, cho các
Táo vào. Gọi ngay Táo Giao thông vào đây!

Thiên Lôi: Dạ dạ…cúi người, đi giật lùi ra ngoài

Táo Giao thông nghênh ngang đi vào, vừa đi vừa hét vào điện
thoại di động: Tao là tao cách chức, sa thải, đuổi việc
hết…

(Coi bộ như vẫn đang nói bên ngoài).

Tào, Đẩu (ra vẻ tức giận), đồng thanh quát: - Này, mày bảo
cách chức, đuổi việc ai thế hả, thằng kia…?

Ngọc Hoàng cằn nhằn: Đuổi việc ai mà ầm ĩ thế, Táo Giao
thông?

Táo Giao thông: (ra vẻ sợ sệt) Dạ dạ, thần không dám. Vừa
rồi là thần quát bảo mấy thằng trưởng ban quản lý công
trình giao thông của thần ở dưới hạ giới ạ. Chúng nó làm
ăn bậy bạ quá, gần đến tết rồi mà đường xá mãi chưa
xong, có cái xong thì đi mấy hôm đã hỏng…mặt đường rỗ
băm rỗ bổ cả. Bực quá nên dọa kêu cách chức mấy thằng
cho chúng nó làm cho nhanh.

Nam Tào: Này, anh Táo giao thông, anh cứ cách chức, đuổi việc
hết người này người kia thế, ai làm cho anh ?. Như Ngọc Hoàng
đây, từ hồi mới lên làm thiên đế, đã kỷ luật, đuổi
việc ai bao giờ đâu mà công việc vẫn cứ trôi…

Bắc Đẩu: (tiếp lời) Như là bánh trôi trôi vào cổ họng
ấy…

Táo Giao thông (vái dài): Dạ, tâu Ngọc hoàng và các anh Tào,
Đẩu. Không cách chức không được ấy ạ. Không những cách
chức, đuổi việc bớt làm nghiêm đi, hạ thần còn phải cấm
các thuộc hạ chơi bời trong giờ làm việc ấy ạ nhất là
cái món chơi golf ấy ạ. Mất thời gian lắm. Ai đời, giờ
cuối năm rồi, công việc gấp rút mà nhiều anh cứ mắt
trước mắt sau là lỉnh lên xe đi chơi golf. Mà chơi trò ấy là
cứ mất cả ngày, thậm chí mấy ngày…mới thấy vác mặt về
công trường chỉ đạo. Làm sao công việc không bê trễ.

Đẩu: Bẩm tấu Ngọc Hoàng, anh Táo Giao thông cấm thế cũng là
đúng đấy ạ. Hơi tý là các Táo bỏ việc hạ giới hoặc
gọi điện rủ chúng hạ thần đi chơi golf, thi thố có
thưởng…

Ngọc Hoàng: Ta những tưởng trò đó hay lắm chứ. Hồi cuối
năm ngoái, có Táo nông dân có dạy ta chơi golf, ta rất lấy làm
thích. Nhưng chơi golf, thi thố có thưởng ta không biết thế
nào?

Nam Tào: Dạ, là thế này ạ, các táo mời chơi golf. Ví dụ hạ
thần thắng, thì Táo dành cho mấy khi biệt thự, resort ở
những nơi non xanh nước biếc dưới hạ giới. Còn nếu hạ
thần thua thì thần phải có trách nhiệm, lựa lúc Ngọc Hoàng
vui vẻ, thoải mái thì lấy mấy bản trình của Táo xin cấp
đất trên thiên đình chỗ nọ, chỗ kia… cho các táo. Đơn
giản thế thôi ạ.

Đẩu: Dưới dân gian họ gọi thế là: "hối lộ biến
tướng" đấy thưa Ngọc Hoàng.

Ngọc Hoàng (giận dữ): To gan, to gan thật. Thảo nào mà sao cứ
lúc đang ta vui vẻ, nhàn rỗi, vui đùa với cung nữ... thì y như
rằng, hết tờ trình nọ, bản tấu kia. Đến lúc ta ra thiết
triều thì cứ là im thin thít như thịt nấu đông cả lũ.

Quay sang nói với Táo Giao thông: Vậy khá khen cho Táo, cứ làm
thế cho ta. Nhưng nhớ nếu đuổi việc đứa nào ở dưới đó
thì xem nếu trống việc, để ta cử mấy đứa đàn em của ta
trên này xuống thay thế. Chúng nó làm tốt lắm.

Nhưng mà ta nghe nói, ngươi cũng chỉ được cái việc đó thôi.
Còn từ hồi người lên thay Táo cũ, ta nghe nói, ngươi làm
đảo lộn tùng phèo mà không việc gì ra việc gì, chỉ làm
rối thêm..

Nam Tào (ghé tai Ngọc Hoàng): Dạ, thưa Ngọc Hoàng. Ở dưới
hạ giới, mấy cái thằng "sát thủ đầu mưng mủ" nó còn
đặt cho Táo Giao thông mấy cái tên hay lắm đấy ạ... Nào là
"Hòa thượng thích nổ tung", nào là "Táo lựu đạn", rồi "hung
hăng như táo Giao thông"...

Bắc Đẩu: Vâng, bẩm báo Ngọc Hoàng. Chuyện ách tắc giao
thông thì thấy nào là đổi giờ làm, giờ học, nào là tung
lưới bắt xe vi phạm như ngư ông bắt cá, nào là chặn ngã
tư, ngã năm…mà đường tắc vẫn hoàn tắc. Ngọc Hoàng mà có
giả làm dân hạ giới, vi hành thì hạ thần dám chắc là bây
giờ đi bộ cũng khó mà đi nổi…

Táo Giao thông: Dạ phải làm thế chứ rồi dần dần nó khác.
Nếu đỡ hơn thì tốt mà tắc hơn nữa thì cho thấy là chính
sách của thần cũng có tác dụng. Chứ ngồi đấy mà không làm
gì như các anh Táo khác, Ngọc Hoàng lại chẳng đuổi việc
thần đi hay sao?

Ngọc Hoàng: Thôi, ngươi nói lằng nhằng quá. Làm thì phải mong
cho tốt lên chứ lại bảo kém hơn cũng tốt như thế ai ngửi
được. Cho ngươi lui.

Cho gọi Táo điện lực vào…

Tào, Đẩu (đồng thanh): Mời táo điện lực vào

Táo điện lực, đi vào, vừa đi vừa kéo đàn, ca bài ca lương
thấp….

Táo điện lực (nghêu ngao hát):

Đã đến lúc lĩnh lương rồi/ Sao cho hết nỗi chua cay này…Ta
say ta hát, với nỗi đau-nỗi đau- mức lương ta ôi đượm
buồn…

Ngọc Hoàng: Táo điện lực, hát gì mà chua chát đến thế…

Táo Điện lực: Dạ bẩm Ngọc Hoàng, không chua chát sao được
ạ. Chúng hạ thần ngành điện dưới hạ giới một sương, hai
nắng, đầu trần ra ngày ngày kéo dây điện xuôi ngược, mang
ánh sáng đến cho mọi nhà. Ấy thế mà cứ đến cuối tháng,
lĩnh đồng lương mà đau thắt cả ruột...

Nam Tào (bĩu môi): Thắt cả ruột. Gớm cho miệng lưỡi của
nhà Táo. Mức lương nhà tào gấp 3 lần chúng tớ đây đấy.
Hầu cận Ngọc Hoàng cả năm, từ sáng sớm tinh mơ đến tối
mịt. mòn hết cả giầy cả tất… mà mấy năm nay, tăng lương
nhỏ giọt. Cũng tự cho là tạm đủ ăn. Chứ còn hàng vạn,
triệu người các táo khác quản lý dưới hạ giới, lương còn
chẳng đủ ăn mà người ta còn chẳng kêu…

Bắc Đẩu (nguýt dài): Ấy là chị Táo điện lực cho là, mình
chị ấy là có công, có việc quan trọng lên lương cũng phải
cao hơn các ngành khác. Ôi, mai lĩnh lương rồi. Nghe chị Táo
nói lương của ngành chị ấy mà tôi thấy tôi đau lòng quá,
đau lòng quá…

Táo Điện lực (làm mặt giận): Này Đẩu, còn không nhớ vụ
cắt điện năm ngoái hay sao thế nhỉ? (giả vờ cầm điện
thoại lên gọi: Này, các em. Ai trực cầu giao điện khu vực
nhà ở của Bắc Đầu thế…?).

Đẩu (sợ hãi, chạy ra bám tay Ngọc Hoàng): Ối, cứu thần
với Ngọc Hoàng ơi. Nó lại dọa cắt điện nhà thần kia
kìa…

Ngọc Hoàng (giận dữ): Táo điện lực! Ngươi định làm gì
thế? Cái tội năm ngoái đang thi Idol Táo 2010 mà cắt điện, ta
còn chưa quên đâu…?.

Táo Điện lực (nhe răng cười): Dạ thần cũng chỉ định
dọa anh Đẩu tý cho vui thôi ạ. Chứ thần đâu dám cắt hầu
cận của Ngọc hoàng thượng đế. Lúc nào nhỡ có thiếu
điện, thần còn phải mang cả máy phát điện tận nhà anh ấy,
đổ dầu ra mà chạy, dù biết là lỗ chỏng chơ ấy chứ ạ.

Nhưng thú thực Ngọc Hoàng là lương bổng thế là thấp lắm
ấy ạ. Mấy anh Tào, Đẩu hầu Ngọc Hoàng anh ấy nói thế
chứ, các anh ấy lương kêu thấp nhưng còn đủ các khoản thu
mà Ngọc Hoàng không biết. Chứ hạ thần biết là anh Tào nào
lên đây, muốn vào hầu Ngọc Hoàng cũng phải thế này, thế
kia ạ. Ăn đủ đấy ạ. Chuyện nhỏ nhất như là anh Táo Văn
hóa mà làm phỏng vấn Ngọc Hoàng cho số báo Tết, có nhuận
bút, à quên, nhuận mồm thì các anh Tào, Đầu đút túi cả
chứ có giả Ngọc Hoàng đâu?

Chứ còn chúng hạ thần dưới hạ giới, giờ lương thế chứ
cao hơn nữa cũng chẳng đủ chi tiêu đâu ạ. Lạm phát cứ
tăng mãi,hôm nay lương thế gọi là cao, mai đã trở thành thấp
rồi ạ, Nó tương đối lắm. Nên khẩn khoản xin Ngọc Hoàng
năm sau cho anh em nhà điện chúng con lại được tăng lương ạ?

Tào, Đẩu: (quay sang nói chuyện với nhau) Ơ cái con này, sao cái
chuyện gì nó cũng biết thế nhỉ?

Đẩu quay sang quát: Này, đừng có vu khống thế nhé. Lương
lương lậu lậu cái gì? Ta còn chưa kể tội ngươi bao nhiêu
công trình điện lực ở dưới, nhà ngươi ăn hàng mấy chục
cái phần trăm để cho mấy thằng chủ thầu xây dựng nhà máy
điện ở thiên đình bên cạnh sang thi công, làm biếng. Chúng
nó làm kém quá nên nhà máy điện làm quá chậm. Thiếu điện,
cắt điện khắp nơi rồi thì xả lũ thủy điện bừa bãi,
làm chết hại bao nhiêu rau màu, gia sức của dân…để dân gian
oán thán vọng lên cả Thiên đình. Ngọc Hoàng nghe điếc hết
cả tai rồi đấy…

Táo Điện lực: Ơ cái anh này… Tôi chỉ nói đúng chứ nói sai
đâu? Anh lại không sợ mất điện phỏng?(li giả bộ rút
điện thoại ra gọi trực, cắt điện)

Ngọc Hoàng: Thôi thôi, các người đừng có cái nhau nữa. Táo
điện lực. Ngươi làm như thế ta cũng còn không chịu nổi.
Ngươi hãy mau mau về hạ giới, thúc giục người trong ngành
làm cho tốt. Ngươi có làm tốt thì ta mới bằng lòng việc
tăng lương. Bằng không, giờ này sang năm, ngươi hãy giả lại
cái chức Táo điện lực để ta giao người khác làm. Nghe chưa
!

Tào, Đẩu (đồng thanh): Nghe chưa, nghe chưa!

Táo điện lực (sợ hãi): Dạ dạ… rồi đi giật lùi ra ngoài

(Tiếp theo sẽ có Táo Y tế và Táo Văn hóa)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10744), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<h2>Bài 2: Một ngôi nhà không móng</h2>

Việc sống với nhau với thái độ bằng mặt không bằng lòng
không chỉ là vấn đề duy nhất khiến EU "cất đầu lên
không nổi". Nói đến sự suy sụp của EU, còn phải nhắc
đến một nguyên nhân sâu xa nữa. Đó là một cơ chế bất
toàn đối với giáo dục và sử dụng nguồn nhân lực. Không
có nhân tài, làm sao phát triển?

<h2>Nhân tài gạt nước mắt ra đi!</h2>

Hồi còn ở Pháp, Hamid Senni và Edouard Jozan như sống ở hai hành
tinh khác nhau. Senni, gốc Morocco, trưởng thành tại khu qui hoạch
"vô hồn" gần Valence và chật vật lắm mới có thể đến
trường. Không chỉ một lần, Senni đối mặt câu trả lời chua
chát rằng anh không thể tìm được việc. Trong khi đó, Jozan
từng học tại một trong những trường trung học tốt nhất
Paris. Sau khi tốt nghiệp đại học, Jozan làm trong lĩnh vực tài
chính quốc tế. Tuy nhiên, cả hai đều có điểm chung: mang
quốc tịch Pháp, ở độ tuổi chớm 30 và nhiều tham vọng. Và
cả hai cũng đều rời nước Pháp trong tâm trạng chẳng biết
bao giờ hồi hương. Bị "uất ức" bởi tình trạng phân
biệt đối xử tại Pháp, Senni thoạt đầu sang Thụy Sĩ và
sống ở Luân Đôn, nơi anh lập hãng tư vấn chuyên giúp các
công ty đa quốc gia của Pháp. Phần mình, Jozan ở Đức 5 năm
sau khi tốt nghiệp rồi trở về Pháp trong sự ngỡ ngàng rằng
nơi mình từng làm việc bây giờ hoang tàn u ám. Lập tức rời
Pháp lần thứ hai, Jozan sang Anh học thạc sĩ tại Trường kinh
thương Luân Đôn, nơi tình cờ cách không xa văn phòng Senni…
Như văn hào Ernest Hemingway từng viết, Paris đúng là thành phố
của lễ hội. Sống ở đó hẳn nhiên nhiều vui thú nhưng để
kiếm tiền và vươn lên trong sự nghiệp thì đừng hòng.

Tại sao giới trẻ Pháp đành lòng bỏ quê hương? Lý do thật
đơn giản. Pháp ngày càng hiếm những "chùm khế ngọt" và
hiện là một trong những quốc gia khó tìm việc nhất thế
giới. Càng tham vọng bao nhiêu càng đối mặt thất vọng bấy
nhiêu. Khả năng tìm được việc thường nhờ vào quan hệ hơn
là tài năng. Hơn nữa, bộ máy hành chính sự nghiệp Pháp là
một trong những bộ máy công quyền nặng nề và cổ lỗ sĩ
nhất thế giới. Đó là chưa kể tình trạng phân biệt chủng
tộc (từng trở thành nguyên nhân khiến nước Pháp sống trong
bạo loạn kinh hoàng vào năm 2005). "Tôi chỉ trở về khi cơ
hội tại Pháp có nhiều hơn" – phát biểu của chuyên gia
nghiên cứu thị trường Florence Cellot 32 tuổi, buộc phải dọn
đến Luân Đôn sau khi sống 5 năm tại Tokyo – "Pháp giống
như một mụ già bị bán thân bất toại bởi nỗi sợ những
gì mình có thể mất" (trong khi Pháp đang mất rất nhiều, kể
cả sinh khí quốc gia). Jacques Deguest (đến Tokyo năm 2001 sau khi
công ty trực tuyến mà anh thành lập tại Pháp sụp đổ) bổ
sung: "Pháp như một nhà hàng nơi thức ăn luôn tuyệt hảo
nhưng sự tiện nghi và dịch vụ là zero, zero, zero và hóa đơn
thanh toán lại cắt cổ mổ họng. Tôi yêu nước Pháp nhưng ở
liều lượng ít thôi"... Với nhiều người Pháp, trong đó có
nhà văn nổi tiếng Nicolas Baverez, hiện tượng chảy máu chất
xám là bản tuyên ngôn mới nhất về sự xuống dốc không phanh
của nước Pháp. Và thảm cảnh bỏ nhà mà đi không chỉ xảy
ra với nước Pháp.

Giữa thập niên đầu thế kỷ 21, giới lãnh đạo châu Âu
từng thề rằng EU sẽ là nền kinh tế tri thức (knowledge-based
economy) năng động và có tính cạnh tranh cao nhất thế giới
vào trước năm 2010. Tuy nhiên, viễn tưởng trên đã trở thành
ảo tưởng, bởi hiện tượng chảy máu chất xám đã và tiếp
tục bùng nổ tại châu Âu. Hàng ngàn bộ não tinh túy của châu
Âu đang được sử dụng tại Mỹ. <em>Time </em>cho biết khoảng
400.000 sinh viên ngành khoa học-kỹ thuật mới tốt nghiệp tại
châu Âu hiện sống tại Mỹ và mỗi năm có hàng ngàn người
khác tiếp tục cuốn gói lên đường ra nước ngoài. Điều
mỉa mai ở chỗ, châu Âu không phải không có những trung tâm
nghiên cứu đẳng cấp thế giới, chẳng hạn Tổ chức nghiên
cứu hạt nhân châu Âu (CERN) tại Geneva, nơi khai sinh Mạng mở
rộng toàn cầu (World Wide Web) hoặc Phòng thí nghiệm sinh học
phân tử châu Âu (EMBL) tại Heidelberg, nơi hồi năm 1995, hai khoa
học gia đoạt Nobel Eric Wieschaus và Christiane Nusslein-Volhard từng
nghiên cứu bộ gien của nhặng. Tuy nhiên, vấn đề ở chỗ hệ
thống quản trị khoa học châu Âu tiếp tục nặng thủ tục
hành chính và quan liêu – như nhận xét của Claude Allègre,
nguyên Bộ trưởng giáo dục Pháp. Có thể kể một trường
hợp điển hình của hiện tượng quan liêu và kinh phí yếu
trong làng khoa học châu Âu. Năm 2000, sau ba năm đóng góp lớn
cho hãng dược phẩm khổng lồ Mỹ Eli Lilly, Matthias Tschop trở
về quê nhà Đức và thành lập <em>Viện dinh dưỡng con người
Đức</em> (DIfE) tại Potsdam. Dù Matthias Tschop nhanh chóng quyên
được 11,7 triệu euro cho nghiên cứu hợp tác về bệnh béo phì
nhưng khoản tiền ít ỏi không đủ để DIfE theo đuổi dự án
đến cùng. Cuối cùng, Matthias Tschop lại sang Mỹ, làm giáo sư
trợ giảng tại Đại học Cincinnati và lập tức được cấp
750.000 USD để thành lập phòng thí nghiệm riêng tại Đại học
Cincinnati.

Đúng vậy, tiền là vấn đề muôn thuở của giới khoa học
châu Âu – như nhận xét Luciano Maiani, giám đốc CERN. "Châu
Âu ngày càng yếu vì chúng tôi không được đầu tư đủ" -
Luciano Maiani nói. Chỉ Phần Lan và Thụy Điển là đạt tiêu
chuẩn châu Âu với ngân sách 3% GDP cho nghiên cứu. Với mục
tiêu "đứng đầu thế giới về kinh tế tri thức" trước
năm 2010, đầu tư cho R&D của châu Âu phải tăng 8%/năm nhưng
điều này đã không xảy ra. Tại Ý, ngân sách cho nghiên cứu
công cộng đã giảm một thập niên qua. Ngân sách nghiên cứu
khoa học 2004 của Pháp chỉ khoảng 0,9%, không bằng ½ kinh phí
cần có. Và để sống, nhiều nhà khoa học đã xé rào bước
vào lằn ranh mờ ám mà tính đạo đức không cho phép. Giáo sư
Michael Krausz (khoa tâm lý Đại học Hamburg) đã nhận quỹ nghiên
cứu từ một hãng dược phẩm vô danh và cuối cùng bị cáo
buộc tội bán rẻ lương tâm trong việc giúp tung ra các sản
phẩm thuốc tào lao. Ngành công nghiệp châu Âu cũng thiếu kinh
phí R&D nghiêm trọng. Cuối cùng, nguyên nhân nữa dẫn đến
trào lưu "trốn" sang Mỹ của giới khoa học châu Âu là tình
trạng phân biệt đối xử. Tại châu Âu thế kỷ 21, người ta
vẫn còn phổ biến hiện tượng trọng nam khinh nữ trong giới
khoa học, trong khi ranh giới nam-nữ trong làng khoa học Mỹ ngày
càng xóa mờ. Tại châu Âu, đồng nghiệp nữ thường bị trả
lương thấp hơn đồng nghiệp nam (trong lĩnh vực nghiên cứu
lẫn giảng dạy đại học). Ngoài ra, Mỹ cũng ưu ái cho giới
khoa học trẻ – điều hiếm khi xảy ra tại châu Âu. "Ở
Đức, nguyên tắc tưởng thưởng không tồn tại" – phát
biểu của Michael Alexander Rubhausen, 32 tuổi, trưởng nhóm nghiên
cứu vật lý hóa sinh Đại học Hamburg…

<h2>Một cơ chế giáo dục kỳ quặc</h2>

Thật khó tưởng tượng cái nôi của những Sorbonne bây giờ
lại bệ rạc đến như vậy. Nghe cứ như chuyện xảy ra tại
các nước thế giới thứ ba chứ không phải xã hội văn minh
và hiện đại như châu Âu. Giáo viên không sống nổi phải
còng lưng làm thêm và học sinh-sinh viên bỏ trường bỏ lớp
với đủ lý do… Tại viện đại học lớn nhất châu Âu La
Sapienza (Đại học Rome) với 150.000 sinh viên, lớp học được
dựng trong những căn lều xiếc bởi không có tiền sửa phòng
học đổ nát. Thông tin liên quan giáo dục châu Âu bây giờ
không phải là những khám phá sáng chói mà là những xìcăngđan
chẳng hạn vụ một số giáo sư bán điểm để đổi lấy quan
hệ tình dục với sinh viên. Tệ chưa! Immacolata Curinga 27 tuổi,
người có bằng thạc sĩ giáo dục và tâm lý học, phải kiếm
thêm bằng nghề giữ trẻ với 6 euro/giờ. Tình cảnh tương tự
xảy ra khắp châu Âu, từ hệ thống giáo dục phổ thông đến
giáo dục đại học. Tại Trường Rtli (Berlin), nằm tại một
trong những khu Arab-Thổ Nhĩ Kỳ với 83% học sinh không biết
tiếng Đức, các bức tường gần như muốn sập. Tại
<em>hauptschule </em>(trung học dạy nghề) này, học sinh ra trường
ít có cơ hội tìm được việc làm. Cựu hiệu trưởng Brigitte
Pick cho biết, năm 2005, không học sinh nào tốt nghiệp Rtli có
thể tìm được việc. Tháng 3-2006, tập thể giáo viên Rtli đã
nhất trí ký đơn xin giải thể trường!

Trong thế giới "đi chậm là chết" – theo ngôn ngữ nhà
báo-nhà toàn cầu học Thomas Friedman, châu Âu đã không bắt
kịp nhịp kết nối sự chuyển dịch toàn diện xảy ra trong
nền kinh tế thị trường được thúc đẩy bằng chất xám và
cạnh tranh sáng tạo. Trong khi đó, hệ thống giáo dục châu Âu
tiếp tục "nổi tiếng" với ngân sách khiêm tốn và bộ máy
quản trị cồng kềnh. Hơn nữa, tình trạng bất bình đẳng
cũng tồn tại như một nhức nhối xã hội. Tháng 2-2006, cao ủy
nhân quyền Liên Hiệp Quốc Vernor Muđoz Villalobos đã chỉ trích
Đức tống học sinh thuộc thành phần nhập cư vào những
trường "cấp ba" (hạng bét) và tình trạng tương tự cũng
hiện diện tại Pháp, Tây Ban Nha, Hà Lan, nơi trường dành cho
dân da màu luôn đồng nghĩa với hình ảnh học sinh nhếch nhác
cá biệt, quậy có đẳng cấp và tất nhiên biếng học (năm
2005, giáo sư Georges Felouzis tại Bordeaux từng nói đến nạn
"apartheid" trong học đường Pháp). Trong khảo sát gần đây
của Tổ chức phát triển và hợp tác kinh tế (OECD), thành
phần nhập cư thế hệ thứ ba tại Đức cũng như một số
nước khác có học bạ "bê bối" hơn thế hệ thứ hai
(<em>Newsweek</em>).

Hiện trạng trên khiến châu Âu đang đối mặt nguy cơ tụt
hậu, không chỉ với Mỹ mà thậm chí với châu Á. Hệ thống
đại học châu Âu vẫn sản xuất đều đặn và cung cấp xã
hội tỉ lệ sinh viên tốt nghiệp nhất định nhưng lực
lượng này nhanh chóng trở thành đối tượng sống nhờ trợ
cấp chính phủ. Ở cả ba cấp độ – giáo dục tiểu học,
trung học và đại học – Mỹ và Nhật đều tiến xa hơn châu
Âu. Mỹ đầu tư 2,6% GDP vào riêng hệ thống đại học, so với
1,1% tại Đức, Ý và Pháp. Năm 2005, Thổ Nhĩ Kỳ thậm chí cũng
qua mặt ba cụ trí thức cựu trào trên. Theo xếp hạng thường
niên mới nhất của hai chuyên san uy tín là <em>US News & World
Report</em> (Mỹ) và <em>Times Higher Education</em> (Anh), trong top 10
đại học hàng đầu thế giới, chẳng hề có một mống đại
học châu Âu lục địa nào (chỉ có các đại học thuộc
Vương quốc Anh). Một trong những nỗi khổ triền miên của hệ
thống giáo dục châu Âu là tình trạng quan liêu. Tại Pháp và
Đức, các vị đáng kính thuộc bộ ngành trung ương nhúng tay
vào đủ tiểu tiết, từ ngân sách đến bổ nhiệm nhân sự.
Áo, Bỉ, Đức và Hà Lan bây giờ vẫn duy trì hệ thống
trường học thế kỷ 19, phân chia học sinh từ độ tuổi rất
sớm (10 tuổi) thành các cấp khác nhau. Và hệ thống hauptschule
tại Đức chỉ cung cấp trình độ sơ đẳng (đây là vết tích
của thời phong kiến, khi xã hội chỉ cần một đại học tinh
hoa nhưng cần một lượng lớn nhân công).

Chính sách giáo dục châu Âu còn có nhiều bất cập. Với học
sinh tiểu học gốc Thổ Nhĩ Kỳ tại Đức, khoảng 2/3 sẽ
được chuyển trường sau lớp bốn, đến hauptschule hoặc
trường dành cho người khuyết tật! Trong nhiều trường hợp,
bọn trẻ thường chọn con đường dẫn ra "trường đời".
Số học sinh thuộc thành phần nhập cư tại hệ thống dạy
nghề Đức đã giảm từ 9,4% năm 1994 xuống còn 5,6% năm 2004,
dù tỉ lệ đầu vào tăng 27%. Nếu số học sinh thuộc thành
phần nhập cư chiếm 1/3 tổng học sinh Đức vào trước năm
2020 như dự báo, Đức chắc chắn khốn đốn về quả bom nổ
chậm này đối với nền kinh tế quốc gia. Sự lãng phí tài
năng, tiền của và nguồn đào tạo cũng là vấn đề đáng kinh
ngạc. Tỉ lệ học sinh-sinh viên bỏ học tại hệ thống
<em>hauptschule</em> Đức là 10% và tại hệ thống đại học Ý
là 60%! Và tất nhiên chúng trở thành "tầm gửi" của chế
độ trợ cấp. Văn phòng lao động liên bang Đức hiện có
960.000 "khách hàng" dưới 25 tuổi và họ phải chi 6 tỉ euro
chỉ riêng cho chương trình tái đào tạo những kỹ năng cơ
bản chẳng hạn toán sơ cấp hoặc cách sử dụng Microsoft Word.
Và dù tỉ lệ thất nghiệp chính thức tại Đức hiện là 6%
(tính đến tháng 8-2011 - so với 9,9% tại Pháp; 7,9% tại Ý…)
nhưng các công ty vẫn "bói" không ra nhân công có tay nghề
chứ đừng nói kỹ sư và chuyên gia. Nỗi khổ tâm của giáo
dục Đức có nguy cơ làm thiệt hại 0,9% trong tỉ lệ phát
triển hàng năm.

Đúng là cơ chế quan liêu mang lại ảnh hưởng tiêu cực nghiêm
trọng cho giáo dục châu Âu. Trong 25 năm, các bộ trưởng giáo
dục Đức luôn cấm học sinh dự bất kỳ cuộc thi quốc tế
nào, từ sau một nghiên cứu 1970 cho biết học sinh Đức ngày
càng có học lực kém. Trong khi Mỹ tạo ra mạng kết nối cực
tốt giữa hệ thống giáo dục và hệ thống doanh nghiệp để
tìm tài trợ cho nghiên cứu, giới quản lý giáo dục châu Âu
vẫn không cho phép nhà nghiên cứu tiếp cận những dữ liệu
mới nhất. Chẳng phải tự nhiên mà giới khoa học châu Âu kéo
nhau sang Mỹ và thậm chí nhiều nước châu Á trong đó có Hàn
Quốc để tìm kiếm một "cuộc sống chất lượng hơn".
Trong toàn khối EU, Anh có lẽ là quốc gia duy nhất không bị
ảnh hưởng bởi không khí bảo thủ trong giáo dục đại học
châu Âu nói chung. Toàn cảnh, có lẽ vấn đề lớn nhất của
hệ thống giáo dục châu Âu là sự hạn chế của xã hội hóa,
theo mô hình kinh tế thị trường, như thành công không thể
không thừa nhận của hệ thống giáo dục Mỹ…

Với những khiếm khuyết mang tính hệ thống trong bộ máy giáo
dục như vậy, thử hỏi làm sao châu Âu có thể trở thành một
"siêu cường", như bày tỏ mong muốn của cụ Romano Prodi
(nguyên chủ tịch Ủy ban châu Âu)?

<em><strong>Mạnh Kim</strong></em>

____________________

Báo cáo <em>UNESCO Science Report 2010</em> (công bố tháng 11-2010 -
mới nhất, tính đến thời điểm hiện tại) cho biết, năm
2007, Mỹ có 81.811 bằng sáng chế (chiếm 52,2% - cao nhất thế
giới), so với 33.572 của Nhật (21,4%). Đức chỉ có 9.713 bằng
(6,2%) nhưng cũng còn đỡ hơn Pháp với chỉ 3.631 bằng (2,3%),
tệ hơn cả Trung Quốc với 7.362 bằng (4,7%). Về các công trình
nghiên cứu khoa học được công bố, năm 2008, Mỹ có 272.879
bài viết (chiếm 27,7% - nhiều nhất thế giới), Nhật có 74.618
bài (7,6%); Đức có 76.368 bài (7,7%) và Pháp có 57.133 bài
(5,8%)…


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10737), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Lang thang đọc thông tin trên báo.

Đọc cái phì cười.

Sau các cuộc họp nhiều bên, họp kín, họp không kín, cuối
cùng, ông Trần Quốc Tuấn trưởng đoàn bóng đá Việt Nam xin
lỗi người hâm mộ, xin sẵn sàng nhận mọi trách nhiệm…

Cảm động dễ sợ.

Mấy khi nghe được câu " tôi xin sẵn sàng nhận mọi trách
nhiệm".

Nhưng hóa ra, ý ông Tuấn nói là trừ trách nhiệm phải từ
chức. Hu hu

Nghe nói VFF mổ xẻ thất bại U23 đã mừng, nhưng kết quả mổ
xẻ thì rất bi hài: Huấn luyện viên đội bóng không nhận
bất cứ cáo buộc trách nhiệm nào về chuyên môn. VFF có lẽ
cũng rất đồng tình điều này nên mới có chuyện tiếp tục
hợp đồng với ngài Falko Goetz.

Lời đề nghị bằng văn bản của Câu lạc bộ người hâm mộ
bóng đá Việt Nam đề nghị ông Tuấn và ông Falko Goetz từ
chức coi như không có.

VFF thậm chí còn đánh giá nhiệm vụ của trưởng đoàn Trần
Quốc Tuấn rất tốt trong khi các phóng viên có mặt tại Inđo
thì nhếch mép cười: đó là ông trưởng đoàn kỳ cục, hễ
đội nhà thua là…biến.

Và như các mùa tổng kết khác, mở màn rất khét với những
từ: "Mổ xẻ" " Nghiêm túc xem xét"…kết thúc là những
bài học kinh nghiệm rút ra cho mùa giải tới. Rồi chắc chắn
mùa giải tới thế nào cũng sẽ có những bài học rút ra cho
mùa giải tới nữa.

Và không ai mần chi ai.

Có lẽ nước ta vốn không có văn hóa từ chức, và cái bệnh
này nhiễm cả sang ông Falko Goetz? Hay trước khi sang, có ai đó
thạo tin rỉ tai ông Falko Goetz: Sang bển, thua cũng đừng mở
mồm từ chức nghen, Việt Nam không ai chịu từ chức đâu,
nhưng nếu ai từ chức thì lại đồng ý cái rụp, nên đừng
dại.

Cám ơn Falko Goetz đã hiểu Việt Nam!


__________________

<h2>Ngu ráng chịu!</h2>

Dân VN mình rất rảnh! Xúm vô coi bóng đá, coi cho đã rồi khóc
lóc, vật vã vì thua. Rồi chửi bới, đòi điều tra vì nghi bán
độ... Làm rùm beng trên báo. Chuyện có gì mới đâu trời?!
Tụi nó bán độ từ xưa tới giờ. Ai biểu rảnh, coi làm chi
cho tức? Còn bày đặt mua cờ chạy lông rông ngoài đường,
trong khi tuyển thủ đá thua xong cả đám chui vô trong mền nằm
vừa cười vừa đếm tiền. Vậy mà lần sau tụi nó đá, lại
rủ nhau lết đi coi, đi hò hét, đi khóc lóc. Khán giả/ người
hâm mộ gì mà ngu quá vậy?!

Tui chưa thấy cổ động viên ở đâu mà ngu lâu, ngu mù quáng
như CĐV Việt Nam.

Tẩy chay nó đi! Đừng thèm coi nó đá nữa. Cắt tài trợ đi!
Dẹp V-League vài năm đi! Coi tụi nó có đói móp mỏ ra mà đá
cho đàng hoàng không? Ngu cả lũ thì đám tuyển thủ nó vừa
bán độ vừa khinh khỉnh lên mặt là phải rồi. Nói gì nữa?!

Nguồn: <a href="http://hanwonders.multiply.com/journal/item/501/501">Blog
Hanwonders</a>
__________________

<h2>U23 thua do khách quan, VFF không ai từ chức!</h2>

(VnMedia) - Sau thất bại toàn diện của U23 Việt Nam, việc mổ
xẻ trách nhiệm cần được thực hiện nghiêm túc. Tiếc rằng
LĐBĐ Việt Nam (VFF) chỉ đưa ra bài ca... rút kinh nghiệm, trong
khi không thấy một lãnh đạo dũng cảm từ chức vì quản lý
yếu kém.

Trước cuộc họp chiều 28/11, tất cả chờ đợi VFF lẫn HLV
Falko Goetz có một lý giải thực xác đáng về thất bại của
U23 Việt Nam. Trong lúc dầu sôi, lửa bỏng nhất, người chịu
trách nhiệm và phải đưa ra những lý giải ở cấp lãnh đạo
Liên đoàn đều bất ngờ đi nước ngoài.

Đầu tiên là Tổng thư ký VFF Trần Quốc Tuấn lặn lội sang
Malaysia dự Lễ trao giải Quả bóng vàng Châu Á. Thà rằng có
một cầu thủ Việt Nam có tên trong danh sách trao giải của AFC
thì không có lý do trách cứ. Đằng này, giải thưởng có phần
"ế ẩm" khi hàng loạt ngôi sao Nhật Bản có khả năng nhận
giải, như S.Kagawa, K.Honda, đều không có mặt. Rõ ràng ông
Tuấn "Tổng" đi Malaysia lúc này chẳng hợp lý, khi chính ông
với vai trò trưởng đoàn bóng đá Việt Nam cần phải giải
trình thất bại của đội nhà nhiều nhất.

Đến đúng ngày họp, tới lượt chủ tịch VFF, ông Nguyễn
Trọng Hỷ, cũng tiếp bước ông Tuấn đi Nhật công tác, mà
không rõ lý do. Nếu ông Hỷ sang Nhật học hỏi mô hình bóng
đá chuyên nghiệp J-League thì quá muộn, khi Công ty CP bóng đá
đã được thành lập. Điều đáng trách hơn, ông Hỷ đóng vai
trò chủ trì buổi lễ mổ xẻ thất bại của đội nhà. Vắng
nhân vật to nhất Liên đoàn, cuộc họp giữa VFF với HLV Falko
Goetz khó mà cách mạng triệt để được.

Đúng như lo ngại của báo giới và người hâm mộ, cuộc họp
mổ xẻ thất bại U23 Việt Nam kết thúc theo kiểu "lỗi do
khách quan". VFF khẳng định U23 Việt Nam yếu hơn Indonesia,
Malaysia, chứ không có chuyện bán độ nào cả. Tất nhiên là
lỗi U23 Việt Nam thiếu "người tài", là do cách làm bóng đá
của 14 đội bóng V-League, chứ không phải lỗi từ VFF.

Theo trả lời của ông Nguyễn Lân Trung - người phụ trách
truyền thông VFF - 14 đội bóng V-League thích chơi bóng dài,
bổng cho tiền đạo ngoại đua tốc độ ghi bàn. Còn U23 Việt
Nam chỉ chơi bóng ngắn và nhỏ, lại chẳng có ngoại binh, nên
không thể đá tốt. Lỗi khách quan ấy, khiến U23 Việt Nam
không thể chơi tốt tại SEA Games 26.

Với lời giải thích có vẻ ổn như thế, ông Falko Goetz không
bị "trảm", còn lãnh đạo VFF cũng ngồi yên vị trí. Một
kịch bản y hệt mỗi lần VFF mổ xẻ sau mỗi thất bại đội
nhà sau các giải đấu khu vực trước đó.

<h2>Bao giờ VFF mới có văn hóa "từ chức"?</h2>

Thực tế, U23 Việt Nam thất bại liên tiếp, do "thiếu tầm
chiến lược và sự đầu tư bài bản từ chính VFF". Nội dung
ấy có trong bức "huyết tâm thư" Hội CĐV Việt Nam gửi VFF vài
ngày trước. Chính Hội CĐV còn khẳng định, lãnh đạo VFF
cũng cần "tổ chức mổ xẻ, chỉ mặt đặt tên những người
có liên quan và chịu trách nhiệm cụ thể và càng không thể
chỉ là mấy chữ "rút kinh nghiệm hay rút ra bài học sâu
sắc" chung chung". Lãnh đạo Hội còn yêu cầu vài lãnh đạo
VFF nên từ chức, bởi VFF thực sự thiếu những người có
chuyên môn về bóng đá, lẫn sự quyết liệt để vực dậy
nền bóng đá nước nhà.

Tiếc rằng nguyện vọng và bức xúc chính đáng trên chỉ
được tham khảo không hơn không kém. Trong khi việc giới hạn
ngoại binh, quy định thời gian hoàn tất CLB chuyên nghiệp, hay
đào tạo trẻ, chưa được quan chức VFF lưu tâm. Lỗi lầm
để cả một nền bóng đá thụt lùi, không có được thành
công nào sau 10 năm lên chuyên nghiệp, cần vài vị quan chức VFF
bị cách chức hay tự xấu hổ mà từ chức. Tiếc rằng chưa
có một tiền lệ nào được thực hiện thời gian qua.

Chợt nhớ đầu năm nay, Nhật Bản bất ngờ đón nhận sóng
thần, động đất rồi khủng hoảng hạt nhân. Thủ tướng
Naoto Kan sau đó tự từ chức, khi người đứng đầu nội các
Nhật tự nhận mình thiếu sự đề phòng trước đại thảm
họa của đất nước. Đó là hành động dũng cảm, thể hiện
rõ quan điểm làm lãnh đạo có tâm, có tầm.

Còn bóng đá Việt Nam, chưa có một vị quan chức dám từ chức
và tự nhận lỗi về mình. Chẳng trách BĐVN vẫn loay hoay với
hai chữ "chuyên nghiệp" và chưa biết tới chiếc HCV SEA Games sau
từng ấy kỳ đại hội thể thao ĐNA.

Phan Anh
Nguồn: <a
href="http://www6.vnmedia.vn/home/NewsId_259693_Catid_45.html">VnMedia</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10741), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<h2>HẢI QUÂN VIỆT NAM CỘNG HOÀ VỚI VIỆC BẢO VỆ HAI QUẦN
ĐẢO HOÀNG SA – TRƯỜNG SA.</h2>

Bảo vệ chủ quyền biển đảo là trách nhiệm của mọi
người Việt Nam. Trong lịch sử dựng nước và giữ nước của
dân tộc, mỗi khi có giặc ngoại xâm đe doạ, xâm chiếm lãnh
thổ, không phân biệt lứa tuổi, thành phần, nghề nghiệp,
đảng phái, tôn giáo…trăm người như một, đoàn kết một
lòng, nhất tề đứng lên đánh đuổi ngoại xâm, bảo vệ lãnh
thổ thiêng liêng của tổ quốc, trong đó hải quân là một
trong những lực lượng chủ lực, thường trực của nhà nước
đóng vai trò là lực lượng nòng cốt cho toàn dân đánh giặc.

Việc xây dựng một lực lượng hải quân mạnh, đủ sức làm
tròn nhiệm vụ nòng cốt, giữ vững chủ quyền biển đảo,
được đặt ra khá sớm, ngay từ giai đoạn mở rộng bờ cõi
ra hướng biển. Đặc biệt khi chúa Trịnh ở Đàng Ngoài, chúa
Nguyễn ở Đàng Trong và sau này đến thời các vua Nguyễn cho
lập các Đội Hoàng Sa, Đội Bắc Hải ra khai thác, dựng bia,
cắm mốc, làm nhà, xây miếu, trồng cây, thực hiện nhiều
việc xác định chủ quyền của nhà nước Việt Nam đối với
các đảo trong vùng biển thiêng liêng của Tổ Quốc. Việc tổ
chức lực lượng biển đảo như vậy, được tiến hành
thường xuyên, liên tục, thành quy định luân phiên nhau thực
hiện từ năm này qua năm khác. Những người được giao trọng
trách luôn có ý thức, trách nhiệm làm tròn nhiệm vụ trong
mỗi chuyến đi.

Kế tục sự nghiệp của các đội Hoàng Sa, Bắc Hải thời các
Chúa Nguyễn và Vua Nguyễn, ngay sau khi Pháp rút quân theo Hiệp
Định Giơ Ne Vơ tháng 7 năm 1954, năm 1956 chính quyền Sài Gòn
cho các đơn vị hải quân ra tiếp quản quần đảo Hoàng Sa và
Trường Sa từ các đơn vị quân đội Pháp.

Đối với quần đảo Hoàng Sa, do hạn chế về nhiều mặt
nhất là tầu thuyền cả về số lượng, chất lượng nên hải
quân Việt Nam cộng hoà chỉ kịp triển khai đóng giữ phần
phía Tây, chưa kịp ra phía Đông nên phần này bị Trung Quốc
chiếm mất. Trên các đảo mới tiếp quản, tuy lúc này còn
nhiều khó khăn, nhưng các đơn vị nhanh chóng triển khai lực
lượng dựng bia, chòi canh, xây dựng, củng cố trận địa, bố
trí các đơn vị chiến đấu, tổ chức tuần tra, canh gác, quan
sát, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống nên chủ quyền
lãnh thổ phần phía Tây Hoàng Sa được giữ vững liên tục 18
năm từ 1956 đến 1974.

Đối với quần đảo Trường Sa, đề phòng Trung Quốc nhân cơ
hội chiếm Hoàng Sa sẽ liều lĩnh đưa quân xuống, chiếm đóng
xen kẽ, gây nên tình hình phức tạp trong khu vực, ngày 22 – 8
– 1956, chính quyền Sài Gòn cho một đơn vị hải quân ra cắm
cờ, dựng bia tại đảo Trường Sa Lớn.

Năm 1958, trong bối cảnh Mỹ bắt đầu can thiệp vào Việt Nam,
coi Trung Quốc, Liên Xô là kẻ thù, tăng cường lực lượng
quân sự trong khu vực Thái Bình Dương, tầu hải quân Mỹ đi
lại, tuần tra dọc eo biển Đài Loan; Trung Quốc đơn phương
tuyên bố lãnh hải 12 hải lý, nhằm đối phó với tình hình
có thể xẩy ra tranh chấp từ nhiều phía. Thủ Tướng VNDCCH
Phạm Văn Đồng nhanh chóng ra công hàm công nhận Tuyên Bố này
của Trung Quốc. Việt Nam Cộng Hoà lúc đó là chủ sở hữu
hợp pháp phần biển đảo Nam vĩ tuyến 17 đã tăng cường quân
số, bổ sung vũ khí, đạn dược, lương thực, thực phẩm, cơ
sở vật chất nhằm bảo đảm khả năng chiến đấu lâu dài
cho các căn cứ đồn trú trên Hoàng Sa và Trường Sa.

Năm 1965, khi Mỹ đưa quân vào miền Nam, thực hiện chiến
lược chiến tranh cục bộ, leo thang đánh phá miền Bắc, phân
chia các vùng chiến thuật trên toàn miền Nam, các đơn vị hải
quân Sài Gòn trên mỗi đảo được tổ chức biên chế thành
các tiểu đội, trung đội, đại đội; bố trí quân số, trang
bị vũ khí, cơ số đạn theo phương án tác chiến phù hợp
với quy mô, vị trí từng đảo. Viên chỉ huy trung đội, đại
đội được chỉ định làm đảo trưởng để quản lý cả
nhân viên khí tượng, thuỷ văn làm việc trên đảo.

Đầu năm 1974, tình hình khu vực Hoàng Sa diễn biến rất nhanh
chóng, căng thẳng khi ngày 11 – 1 – 1974 Trung Quốc ngang nhiên
tuyên bố các dảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa do
chính quyền Sài Gòn quản lý là một phần lãnh thổ của CHND
Trung Hoa. Ngay sau khi tuyên bố, Trung Quốc cho nhiều chiến hạm
và tầu cá vũ trang xâm nhập hải phận Hoàng Sa. Bốn ngày sau
15 – 1 – 1974 Trung Quốc bất ngờ cho máy bay ném bom và đưa
quân đổ bộ chiếm các đảo Cam Tuyền, Vĩnh Lạc, Duy Mộng,
Quang Hoà thuộc phần phía Tây quần đảo Hoàng Sa do lực lương
hải quân VNCH đóng giữ. Sau khi đổ bộ Trung Quốc cho quân
dựng trại, cắm cờ và rút lên tầu nghe ngóng, xem phản ứng
của chính quyền Việt Nam cộng hoà.

Trước hành động ngang ngược của Trung Quốc, Bộ Tư Lệnh
hải quân chính quyền Sài Gòn cho chiến hạm Trần Khánh Dư mang
ký hiệu HQ – 4, khu trục hạm tối tân nhất của hải quân
VNCH và cả khu vực Đông Nam Á lúc bấy giờ, do Trung Tá hải
quân Vũ Hữu San làm Hạm Trưởng ra giữ Hoàng Sa ( Sau ngày 30 -
4 -1975 chiến hạm Trần Khánh Dư thuộc biên chế của hải quân
nhân dân Việt Nam với ký hiệu HQ – 01 do Đỗ Xuân Công làm
Thuyền Trưởng). đi theo HQ – 4 lúc đó là một trung đội
biệt hải để sẵn sàng đổ bộ tái chiếm đảo. Để tăng
cường khả năng tái chiếm đảo, cùng ngày, Bộ Tư Lệnh hải
quân VNCH cho tuần dương hạm Lý Thường Kiệt, do Trung Tá hải
quân Lê Văn Thư làm Hạm Trưởng ra phối hợp với chiến hạm
Trần Khánh Dư.

Rạng sáng ngày 18 – 1, 2 tầu cá vũ trang Trung Quốc tiến vào
Hoàng Sa. Khu trục hạm Trần Khánh Dư và tuần dương hạm Lý
Thường Kiệt đồng loạt dùng tín hiệu cảnh báo: Đây là
lãnh hải Việt Nam, các ông phải rời khỏi ngay. Nhưng tầu cá
Trung Quốc vẫn ngoan cố tiến vào. Trước thái độ ngang
ngược của đối phương, khu trục hạm Trần Khánh Dư dùng mũi
tầu đâm thẳng vào tầu địch, làm gẫy lan can phía trước và
cong cửa buồng lái, buộc địch phải lui, nhưng vẫn lởn vởn
xung quanh Hoàng Sa, không chịu quay về.

Trước tình hình tranh chấp quyêt liệt, để tăng cường khả
năng tái chiếm đảo, trưa ngày 18 – 1, Bộ Tư Lệnh hải quân
Sài Gòn cho thêm tuần dương hạm Trần Bình Trọng, ký hiệu HQ
– 5, do Trung Tá hải quân Phạm Trọng Quỳnh làm Hạm Trưởng
xuất phát đi Hoàng Sa. Cùng đi có Đại Tá hải quân Hà Văn
Ngạc được cử làm chỉ huy trưởng lực lượng chiến đấu
bảo vệ Hoàng Sa. Trên tuần dương hạm Trần Bình Trọng ngoài
sỹ quan, thuỷ thủ của tầu, có thêm một trung đội người
nhái, có nhiệm vụ sẵn sàng đổ bộ tái chiếm đảo khi thời
cơ đến. Với quyết tâm chiếm lại đảo, nửa đêm 18 – 1,
Bộ Tư Lệnh hải quân VNCH lại cho hộ tống hạm Nhật Tảo,
ký hiệu HQ – 10 do Trung Tá hải quân Nguỵ Văn Thà làm Hạm
Trưởng ra chi viện cho lực lượng đang có mặt tại khu vực
đảo. Như vậy lúc này, tại khu vực Hoàng Sa có 4 tầu lớn
của Hải Quân VNCH gồm 1 khu trục hạm, 2 tuần dương hạm, 1
hộ tống hạm đều sẵn sàng cho trận tái chiếm, bảo vệ
biển đảo.

Rạng sáng ngày 19 – 1, Trung Quốc cho tầu chiến và tầu cá vũ
trang tiếp tục khiêu khích, tiến sát vào Hoàng Sa. Trước sự
ngoan cố, liều lĩnh của Trung Quốc, 6 h 30' khu trục hạm
Trần Khánh Dư tiến sát vào phía Tây Bắc đảo Quang Hoà và
trung đội biệt hải được lệnh đổ bộ. Đến gần đảo,
phát hiện một doanh trại mới và cột cờ Trung Quốc, trung
đội biệt hải đổ bộ lên phần phía Đông Nam của đảo và
cắm cờ VNCH lên bờ cát và hốc đá, không thể đổ bộ lên
toàn đảo. Trong khi đó, do tầu đối phương còn lởn vởn quanh
đảo nên tuần dương hạm Trần Bình Trọng cũng không thể
đến gần, buộc phải dừng từ xa, thả xuồng cao su để đưa
lực lượng người nhái lên đảo, song ngay việc đổ bộ bằng
xuồng cũng gặp khó khăn, do ngược chiều gió, xuồng đi rất
chậm, nên không chi viện kịp. Trong lúc lực lượng hải quân
VNCH chưa kịp triển khai, tận dụng lợi thế xuôi gió, Trung
Quốc cho quân đổ bộ ở phía Bắc, từ đó tiến sâu vào bên
trong, chiếm đảo Quang Hoà, rồi lần lượt chiếm đóng các
đảo khác.

Việc 2 trung đội biệt hải và người nhái đổ bộ tái chiếm
đảo không thể thực hiện, Đại Tá Ngạc ra lệnh cho 4 chiến
hạm đi theo đội hình một hàng dọc và đồng loạt khai hoả
nghênh chiến với tầu Trung quốc đông gấp 2 lần. Tuy nhiên do
chênh lệch về lực lượng, các tầu của hải quân VNCH lại
cũ, máy yếu nên không thắng được tầu hải quân Trung Quốc
đông hơn, nhiều hơn về lực lượng, vũ khí, trang bị. Phía
VNCH… cái bị chìm, cái bị thương, một số binh sĩ bị
thương và hy sinh.

8h 30' tuần dương hạm Trần Bình Trọng bị đại liên và
cối 82 bắn vào đội hình người nhái, trúng vào bệ pháo 127
ly làm 3 quân nhân hy sinh, 2 bị thương. Tình hình chiến sự
diễn ra mỗi lúc một căng thẳng, quyết liệt. Anh em rất muốn
nổ súng trả thù cho đồng đội, nhưng Hạm Trưởng Quỳnh
không thể ra lệnh điểm hoả vì lực lượng người nhái đang
rơi vào tình thế cực kỳ nguy hiểm, nếu nổ súng, khả năng
thương vong sẽ rất lớn. Tình thế không cho phép, binh sĩ trên
tầu đành nuốt hận, nén đau thương, băng bó, cấp cứu cho
người bị thương, bó thi hài cho người hy sinh, đưa vào khoang
thuỷ thủ, đồng thời vừa sửa chữa, khắc phục hỏng hóc,
vừa cho tầu lết theo đội hình chiến đấu.

Cùng thời điểm này, tầu Nhật Tảo bị 2 quả 100 ly bắn
trọng thương, Hạm Trưởng Nguỵ Văn thà hy sinh tại chỗ, Hạm
Phó Nguyễn Thanh Trì bị thương nặng, tầu chìm, 28 quân nhân
dìu nhau xuống bè và được một tầu dầu của hãng Sell mang
quốc tịch Hà Lan là Konionella cứu, đưa về Đà Nẵng. Hộ
tống hạm Nhật Tảo bị loại ra khỏi trận chiến. Lúc này
tuần dương hạm Lý Thường Kiệt trúng đạn, bị thương rớt
lại phía sau, tuần dương hạm Trần Bình Trọng bị hư hỏng
nặng, chỉ còn khu trục hạm Trần Khánh Dư một mình đơn
độc chiến đấu.

16h 30' chiến hạm Trần Khánh Dư được lệnh ủi thẳng lên
đảo Quang Hoà, 130 thuỷ thủ bám sát vị trí sẵn sàng chiến
đấu chiếm lại đảo, song các khẩu đại bác đều trục
trặc, không khắc phục kịp sự cố kỹ thuật, cơ số đạn
không đủ để tác chiến trong thời gian dài, lúc mà quân Trung
Quốc đã đổ bộ chiếm đảo từ sáng sớm. Biết khả năng
tái chiếm đảo là khó thực hiện, Hạm Trưởng San báo cáo
trực tiếp với Tư Lệnh hải quân VNCH là HQ – 4 không còn
khả năng đánh chiếm đảo. Trước tình hình đó, lệnh từ
đất liền: Các tầu quay về, huỷ lệnh tái chiếm Hoàng Sa.

17h chiều 19 – 1 – 1974, trận hải chiến giữa hải quân VNCH
và hải quân Trung Quốc kết thúc với phần thắng thuộc về
đối phương. Hải quân Trung Quốc đã chiếm đảo Quang Hoà và
các đảo còn lại thuộc phần phía Tây của quần đảo Hoàng
Sa do Việt Nam chiếm giữ từ trước. 5h 30' ngày 20 – 1 -1974
(Tức ngày 30 tháng chạp năm Quý Sửu, tức ngày 30 tết) khu
trục hạm Trần Khánh Dư (HQ – 4) về đến cảng Tiên Sa –
Đà Nẵng; 9 giờ tuần dương hạm Trần Bình Trọng (HQ – 5)
vào cảng. 12 giờ cùng ngày, tuần dương hạm Lý Thường Kiệt
từ từ tiến vào vịnh Đà Nẵng với sự hộ tống của 2 tầu
lai dắt.

Bị mất Hoàng Sa, đề phòng Trung Quốc lợi thế đánh chiếm
Trường Sa, ngày 1 – 2 – 1974, Bộ Tư Lệnh hải quân Sài Gòn
cho quân đồn trú đồng loạt trên các đảo Trường Sa Lớn,
Nam Yết, Song Tử Tây, Sơn Ca, Sinh Tồn, tổ chức tuần tra, canh
gác bảo vệ đảo. Tháng 4 – 1975, Hải Quân ND VN thu hồi các
đảo trên từ Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà. Nhờ hải quân VNCH
đã bảo vệ thành công 5 đảo quan trọng kể trên mà hải quân
NDVN có điều kiện mở rộng quyền kiểm soát trên 21 hòn đảo
khác trong vùng biển Trường Sa.

Hiện nay, Việt Nam là quốc gia kiểm soát nhiều đảo nhất
trong vùng biển này, kế đến Trung Quốc 7, Đài Loan 1, Philippin
9, Malaisia 5 đảo.


<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image001_4.jpg"
width="300" height="325" alt="image001_4.jpg" /></center>
<center><em>Bản đồ "Lưỡi Bò" của Trung Quốc quét gần
hết Biển Đông</em></center>

Biển đảo của tổ tiên dù trong tay các vua chúa phong kiến
ngày xưa, trong tay những người thuộc thời đệ nhất hay đệ
nhị Việt Nam Cộng hoà hay đang trong tay nhà nước CHXHCNViệt
Nam…đều thấm đẫm biết bao mồ hôi, nước mắt và cả
xương máu của biết bao người con đất Việt đã đổ ra vì
sự toàn vẹn và trường tồn của những vùng biển đảo
thiêng liêng đó.

Phủ nhận những hy sinh to lớn của những người này, những
người nọ là có tội với tiền nhân, có tội với lịch sử,
là trái với đạo lý uống nước nhớ nguồn. Rẻ rúng những
gì mà những người đồng bào của mình đã dâng hiến, chúng
ta không hề đẹp thêm trong con mắt của những dân tộc văn
minh và giàu lòng tự trọng, không hề mạnh thêm trong con mắt
của những thế lực đang muốn thôn tính vùng biển đảo
thiêng liêng này.

Thái độ đúng đắn, hợp đạo lý, hợp lòng người nhất là
hãy cùng nhau xoá bỏ hận thù, cùng đốt lên nén hương tôn
vinh bất cứ ai đã không tiếc thân mình cho sự toàn vẹn và
trường tồn của những vùng biển đảo thiêng liêng đó, dù
họ là ai. Dòng máu của Nguỵ Văn Thà Trung Tá Hạm Trưởng hộ
tống hạm Nhật Tảo cùng các chiến hữu trong hải quân VNCH
khác đã ngã xuống trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974, có khác
gì đâu dòng máu của các liệt sĩ hải quân quân đội NDVN đã
đổ ra trên đảo Gạc Ma 1988. Nước mắt và nỗi đau của
người vợ, người mẹ ông Nguỵ Văn Thà và các chiến hữu
của ông, có khác gì đâu nước mắt và nỗi đau của những
người vợ liệt sĩ, những mẹ Việt Nam anh hùng có người
thân đã bỏ mình vì đất
nước

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/sub02/image002_2.jpg"
width="441" height="331" alt="image002_2.jpg" /></center>
<center><em>Bà quả phụ Nguỵ Văn Thà trong một hội thảo về
Biển Đông tại Sài Gòn 2011</em></center>

Biết đến bao giờ ban lãnh đạo Việt Nam mới ngộ được
chân lý hết sức giản dị là: "Tổ quốc là vĩnh hằng, mọi
thể chế trên đó chỉ là tạm thời và hữu hạn mà thôi"./.

Hà Đông một sớm đầu đông 11 – 2011.

Nhà Báo Nguyễn Thượng Long
Đón đọc: Vọng Niệm – Phần 2: "Người đó… là Nguyễn
Cao Kỳ"


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10739), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<h2>Bài 1: Ngôi nhà chung không có tiếng nói chung</h2>

Hai ông thủ tướng (Hy Lạp và Ý) đã phải "tháo chạy"
trong tình huống "bỏ của chạy lấy người" và cuộc khủng
hoảng nợ công EU càng lúc càng rơi vào hố sâu tuyệt vọng.
Người ta bắt đầu bàn đến khả năng giải tán khối Eurozone
hoặc thậm chí rút ra khỏi tư cách thành viên EU. Đâu là
nguyên nhân ê chề của tấn bi kịch thảm não đối với số
phận EU? EU với một lá cờ chung ít ai ngã mũ chào và một
"quốc ca" gần như không ai thuộc đã cho thấy ý tưởng hòa
nhập tất cả thực thể – từ xã hội, kinh tế đến chính
trị – thành một khối thống nhất, một mô hình "xã hội
chủ nghĩa", vẫn chưa thành hiện thực và thậm chí hoang
tưởng!

<h2>Một đại gia đình quanh năm cãi nhau như mổ bò!</h2>

Đâu phải cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới mới làm EU
"sụm bà chè". Ngay từ những năm đầu thế kỷ 21, mô hình
chung EU đã lộ ra nhiều khuyết điểm mang tính hệ thống. Còn
nhớ, trên tờ <em>Newsweek</em> (26-3-2007), tác giả Andrew Moravcsik
(giám đốc <em>Chương trình EU</em> thuộc Đại học Princeton)
từng viết một cách chua chát rằng EU trông như "một viện
bảo tàng kích cỡ to bằng châu lục đang rơi vào sọt rác
lịch sử". Năm 2007, nhân dịp EU cắt bánh sinh nhật lần thứ
50, hãng <em>FT-Harris</em> đã thực hiện cuộc thăm dò tại 5
nước lớn nhất EU, cho thấy có đến 44% công dân than rằng
cuộc sống ngày càng tệ hơn từ khi quốc gia họ gia nhập EU.
Trước đó một năm, tháng 5-2006, Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF)
đã bắt đầu miêu tả bức tranh kinh tế Ý với những gam màu
ảm đạm và u ám đến mức tờ <em>La Repubblica</em> gọi đó là
một "sự thật phũ phàng đáng thương". Kinh tế gia Giuseppe
Turani nói rằng nhiệm vụ của Thủ tướng (lúc đó) Romano Prodi
và Bộ trưởng Tài chính Tommaso Padoa-Schioppa "giống như việc
cố thay động cơ của một máy bay khi nó còn trên không trung.
Nếu giá nhiên liệu tiếp tục tăng, điều đó cũng giống như
việc thay động cơ máy bay khi nó đang phóng vào tâm bão".
Tất nhiên tình cảnh tồi tệ lúc đó không chỉ với Ý…

Nguyên chủ tịch Ủy ban châu Âu Romano Prodi từng nói chủ
trương thành lập cũng như việc mở rộng EU không phải để
tạo ra một "siêu quốc gia" (superstate) mà là một "siêu
cường" (superpower). Tuy nhiên, một châu Âu như Winston Churchill
từng mong mỏi (thống nhất tuyệt đối, đến mức chỉ còn
khái niệm "người châu Âu" chứ không còn khái niệm quốc
gia) đã không bao giờ hình thành. Và nội bộ cộng đồng chung
này luôn tồn tại nhiều suy tư riêng rẽ, nếu không nói là
gần như luôn lục đục cắng đắng nhau. Chẳng hạn mậu
dịch, các quốc gia nông nghiệp trong EU vẫn đòi hưởng chính
sách mở cửa thị trường và cắt trợ cấp tại các nước
giàu. Trong khi đó, dân nước giàu tỏ ra bất bình trước việc
tiền thuế của họ được dùng chi cho viện trợ thành viên
nghèo. "Có một sự bất đối xứng giữa thực tế hành xử
kinh tế và bản chất nội tại chính trị giữa các chính phủ
châu Âu" – nhận xét của Loukas Tsoukalis, chủ tịch tổ chức
nghiên cứu ELIAMEP (Hy Lạp) kiêm cố vấn kinh tế cho nguyên chủ
tịch Ủy ban châu Âu Jose Manuel Barroso.

Một trong những sự kiện điển hình nhất cho thấy khoảng
cách bất đồng luôn hiển hiện trong ngôi nhà chung EU chính là
vụ nước Pháp nói "NON" với Hiến pháp châu Âu gồm 458
điều khoản (trong cuộc trưng cầu dân ý năm 2005), dù Pháp là
một trong 6 thành viên sáng lập EU và cựu Tổng thống Pháp
Valery Giscard d'Estaing là một trong những kiến trúc sư chính
soạn bản hiến pháp chung này. Dân Pháp tin rằng – hoặc ít
nhất được nghe nhiều ý kiến như vậy từ thành phần phản
đối Hiến pháp châu Âu – một Hiến pháp châu Âu với nội
dung mở rộng kinh tế tự do sẽ làm tăng nguy cơ thất nghiệp
bởi lực lượng nhân công rẻ từ các thành viên Đông Âu.
Trong thực tế, người Pháp cho rằng từ khi EU được mở rộng
(với các thành viên mới chủ yếu từ các nước nghèo Đông
Âu) đã làm đời sống kinh tế Pháp thêm nhanh suy kiệt và họ
nghĩ mình chỉ là nạn nhân của những tham vọng thuần túy
chính trị của chính giới.

Hình thành ban đầu với 6 thành viên trong Cộng đồng kinh tế
châu Âu vào thập niên 1950 như một cách hợp sức vực dậy
nền kinh tế tan nát sau Thế chiến thứ hai, EU với 27 thành
viên trở thành một trong những khối kinh tế lớn nhất thế
giới. Với những người ủng hộ chính sách kết nạp thêm
thành viên mới, một châu Âu lớn hơn giúp nới rộng vùng hòa
bình, ổn định và thịnh vượng. Chất lượng cuộc sống tốt
và đồng đều hơn cho công dân khắp châu Âu, môi trường cũng
được bảo vệ và nạn tội phạm được đẩy lùi. Ngoài ra,
sự mở rộng EU giúp tiếng nói châu Âu nặng ký hơn trong chính
trường thế giới, ở những vấn đề ngoại giao, chính sách an
ninh, chính sách mậu dịch và trong các lĩnh vực mang tính toàn
cầu. Với việc mở rộng, EU trở thành thị trường có 450
triệu người tiêu dùng, một thị trường thống nhất lớn
nhất thế giới về mậu dịch, dịch vụ và đầu tư (lớn hơn
Mỹ và Nhật hợp lại). Tuy nhiên, đó là lý thuyết. Trong thực
tế, từ ngày "hộ khẩu" EU có thêm "miệng ăn", một số
thành viên cũ đã bắt đầu bực dọc bởi những ảnh hưởng
trực tiếp liên quan miếng cơm manh áo. Lá phiếu "Non" của
người Pháp trong cuộc trưng cầu dân ý về Hiến pháp châu Âu
ngày 29-5-2005 là thể hiện cụ thể của "lòng dân bất mãn"
như vậy – một điềm gở cho sự bất toàn của mô hình EU.

<h2>Tinh thần đồng đội – một khái niệm chỉ mang tính lý
thuyết</h2>

Nếu xem EU là một đội bóng mà tinh thần đồng đội là yếu
tố sống còn thì điều này đã không bao giờ xảy ra. Cách
đây vài năm, đã bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu ngán
ngẩm kiểu chơi tập thể trong "quần thể EU" và nảy sinh
tâm lý chơi "cá nhân" tách riêng, chẳng hạn Tây Ban Nha
từng cố ngăn tập đoàn năng lượng khổng lồ Đức
<em>E.on</em> mua công ty năng lượng Tây Ban Nha <em>Endesa</em>.
Trường hợp Airbus càng cho thấy rõ hơn. Việc Airbus sử dụng
12.000 nhân công tại Đức (10 trong 16 nhà máy Airbus nằm ở
Đức) là một trong những nguyên nhân khiến trong suốt thời
gian dài chính trị gia Đức đụng độ tóe lửa với Pháp trong
cuộc chiến bảo vệ quyền lợi công nhân nước mình. Trong khi
đó, Airbus lâu nay vẫn được Pháp tự hào xem là nhà sản
xuất máy bay thương mại "riêng" của họ trong cuộc chiến
cạnh tranh đối thủ Mỹ Boeing.

Nhà phân tích công nghiệp hàng không Ulrich Horstmann (Bayerische
Landesbank, Munich) nhận định: "Thật khó cho Airbus cởi trói
khỏi sự giằng co chính trị". Giovanni Federico – giáo sư
Viện đại học châu Âu tại Florence (Ý) – nói: "Bởi yếu
tố chính trị, Airbus không thể xử lý được việc cắt giảm
chi phí theo cách như công ty Mỹ. Yếu tố chính trị ở đây là
sự giành quyền kiểm soát giữa Đức-Pháp và cấu trúc "một
rừng hai cọp" này là "vấn đề cơ bản trong va chạm văn
hóa doanh nghiệp" – như nhận xét Isabelle Bourgeois, nhà phân
tích thuộc <em>Trung tâm thông tin và nghiên cứu nước Đức
đương đại</em>. Với người Đức, cạnh tranh là quan trọng
nhất – theo Bourgeois – trong khi đó, với người Pháp, sự
gần gũi chính trường được ưu tiên nhiều hơn. Sự tiếp
cận khác nhau ở nhiều vấn đề, từ tư duy chiến lược cạnh
tranh đến cơ chế quản trị, đã có lúc khiến Airbus lâm vào
khủng hoảng quản lý, dù công ty có một thứ "tiếng nói
chung" là tiếng Anh (qui định về sử dụng ngôn ngữ trong
Airbus)! Tình trạng "năm cha ba mẹ" trong Airbus khiến việc
quản lý đã khó càng trở nên vất vả. Sự "cấu véo" trong
nội bộ EADS (công ty mẹ của Airbus) thể hiện ở các vị trí
điều hành (về nguyên tắc được phân bổ theo tỉ lệ cổ
phần). Tuy nhiên, sự ghìm nhau giữa Pháp và Đức luôn xảy ra.
Với bất kỳ giám đốc điều hành Đức nào, ông cũng có một
"anh" Pháp theo sát; và ngược lại. Vấn đề quốc tịch,
chứ không phải khả năng quản lý, lại là yếu tố quan trọng
trong EADS! Vụ Airbus chỉ là một trong vô số trường hợp
tương tự cho thấy yếu tố tinh thần đồng đội của đội
tuyển EU lỏng lẻo như thế nào cũng như làm lộ ra những lỗ
hổng toang hoác trong bản thân cơ chế "hợp tác phát triển"
của EU (năm 2008, ban giám đốc Nokia từng bị giới chính trị
Đức chỉ trích kịch liệt khi quyết định đóng cửa một nhà
máy sản xuất điện thoại di động tại Bochum-Đức và dời
sang Cluj-Romania).

Nói cách khác, một EU chung với quá nhiều bất đồng đã
khiến thực thể này chẳng bao giờ chịu chơi "chung sức"
đúng nghĩa. Cần nhắc lại, tại cuộc họp thượng đỉnh EU
tháng 12-2005, Thủ tướng Áo Wolfgang Schussel (lúc đó là chủ
tịch Hội đồng châu Âu) đã phải thốt lên: "Lần tới,
chúng ta sẽ giết nhau cho coi", khi chứng kiến cảnh loạn cào
cào trong bàn thảo chính sách tài chính cho các thành viên EU!

<em><strong>Mạnh Kim</strong></em>

________________

* Ngày 25-3-1957, nhóm nguyên thủ 6 nước châu Âu (Pháp, Tây
Đức, Ý và bộ tam Benelux – gồm Bỉ, Hà Lan và Luxembourg) gặp
nhau tại Rome và ký hiệp ước thành lập Cộng đồng chung kinh
tế châu Âu (EEC). Ý tưởng thành lập một liên minh hiện đại
tại châu Âu bắt đầu từ sau Thế chiến thứ hai. Vài tài
liệu ghi, năm 1952, Cộng đồng thép-than châu Âu (European Coal &
Steel Community) trở thành hình ảnh đầu tiên của một châu Âu
gắn kết và mô hình này phát triển thành EEC. Tuy nhiên, ý
tưởng giúp thai nghén EEC thật ra bắt đầu từ hai sự kiện:
Quốc hội Pháp bác bỏ đề xuất Cộng đồng chung về quốc
phòng châu Âu năm 1954; và vụ khủng hoảng kênh đào Suez năm
1956. Sự kiện thứ nhất liên quan đến việc đánh giá lại
các quốc gia nằm ở trung tâm châu Âu; sự kiện thứ hai khiến
Pháp kết luận rằng một cộng đồng chung châu Âu sẽ là vì
lợi ích chung. Năm 1957, Hiệp ước Rome dẫn đến thành lập
một thị trường chung cho các thành viên trong EEC. Hai năm sau khi
Hiệp ước Rome có hiệu lực, 7 nước (Áo, Anh, Đan Mạch, Na Uy,
Bồ Đào Nha, Thụy Điển và Thụy Sĩ) thành lập Hiệp hội
mậu dịch tự do châu Âu (EFTA). Năm 1992, Liên minh châu Âu (EU)
ra đời, đưa đến việc thành lập một thị trường đơn
nhất bằng việc hủy bỏ mọi rào cản cho dòng chảy tài chính
và thương mại. Ý tưởng dùng chung một đồng tiền ra đời
cuối thập niên 1960. Năm 1969, các nhà lãnh đạo Pháp, CHLB
Đức, Ý, Bỉ, Hà Lan và Luxembourg (6 thành viên ban đầu của
EEC) gặp nhau tại The Hague và đưa ra sáng kiến thành lập một
liên minh kinh tế-tiền tệ (EMU). Năm 1991, các nhà lãnh đạo
châu Âu ký Hiệp ước Maastricht để thành lập EU. Năm 1994, EMU
thành lập Viện tiền tệ châu Âu. Năm 1995, đồng tiền chung
mang tên euro được thống nhất chọn. Năm 1998, Ngân hàng trung
ương châu Âu được thành lập, trụ sở tại Frankfurt...

* <strong>27 quốc gia EU:</strong> Áo, Bỉ, Cyprus, Estonia, Phần Lan,
Pháp, Đức, Hy Lạp, Ý, Luxembourg, Malta, Hà Lan, Bồ Đào Nha,
Slovakia, Slovenia, Tây Ban Nha, Ireland (17 quốc gia thuộc khối
Eurozone); và Bulgaria, CH Czech, Đan Mạch, Hungary, Latvia, Lithuania,
Ba Lan, Romania, Thụy Điển, Anh.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10736), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives