Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Sở dĩ tôi viết bài này vì ngài Gaddafi sinh năm Nhâm ngọ 1942
cùng tuổi với tôi. Tâm lý người đời ở cái tuổi thất
tuần, không thể không để ít thời gian suy nghĩ về cái chết
của một con người cùng sinh một năm với mình, cùng song hành
với mình trên cõi đời này cho đến tuổi gần đất xa trời!
Hơn nữa, cái chết của ông được thời đại thông tin toàn
cầu thông báo đến mọi quốc gia, nếu không muốn nói là
đến mọi thành viên của nhân loại!

Kể cũng lạ, cái tuổi Nhâm ngọ(1942) sản sinh ra những con
người cực kỳ nổi tiếng hiểu theo nhiều góc độ, nhiều
góc nhìn trái ngược nhau. Vì họ có những số phận cực kỳ
trái ngược. Này nhé, trừ người viết bài này là kẻ vô danh
tiểu tốt, ông (Gaddafi) nghĩ mà xem, ông Hồ Cẩm Đào ở Trung
Quốc, ông Nguyễn Minh Triết và bác sỹ Nguyễn Đan Quế ở
Việt Nam cũng sinh năm Nhâm ngọ 1942. Nhà thơ quen biết Hoàng
Hưng, Hữu Thỉnh cũng sinh năm Ngọ 1942…. Còn biết bao những
con người Nhâm Ngọ mà tôi tra cứu được đều có những số
phận cực kỳ trái ngược. Trong cuộc đời thực, họ đều
như nước với lửa, nóng với lạnh, âm với dương...

Nhưng mà thôi, đó là cái ngẫu nhiên ở đời. Tôi muốn
bàn đến cái tất nhiên Gaddafi mà nhiều người còn đang tranh
cãi. Vì thế cần bàn cho thấu tình đạt lý để mà can đảm
nhìn đến tương lai...

Cái chết của ông Gaddafi thật thê thảm, ônh tìm một
cái cống ngay trên quê hương của mình để chui xuống chạy
trốn. Người ta đã tóm được ông, rồi bắn chết ông, kéo
lê, rồi phanh trần ông để trong một lò mổ ướp lạnh thịt
gia súc, cho mọi người đến xem, chụp hình. Không ai lau những
vết máu trên thi thể cho ông. Nhiều người đã không đồng
tình với cách hành xử như vậy với một người đã chết.
Người Việt nam ta có câu "nghĩa tử là nghĩa tận". Tôi là
một người Việt, nên tôi đồng cảm với suy nghĩ trên. Hơn
nữa, theo thiển ý của tôi thì, đem một sự dã man thay thế
cho một sự dã man thì có gì là văn minh?! Nhưng tôi cũng không
thể trách những người có chồng con, cha mẹ đi biểu tình ôn
hòa bị ông Gaddafi bắn giết bằng hỏa lực cả ngàn người
vào ngày 25/02 tại Tripoli. Không thể trách hàng vạn những gia
đình có người bị ông Gaddafi bức hại, thủ tiêu chỉ vì
bất đồng chính kiến trong suốt 42 năm ông cầm quyền. Họ
không căm thù mới là lạ! Quốc ca của nước Việt chúng ta
từng có lời "thề phanh thây uống máu quân thù"! Không căm
thù bọn thực dân Pháp đã xâu tay các chiến sĩ Nam kỳ khởi
nghĩa rồi phơi nắng cho đến chết, đã quẳng em bé Việt nam
vào lửa trong những trận càn... thì làm sao có thể lao lên
lấy đầu bịt lỗ châu mai, lấy thân làm giá súng được. Làm
sao có Điện Biên Phủ được! Cách mạng bao giờ cũng là khúc
quanh của lịch sử. Ở khúc quanh ấy, cái gì cũng có thể xẩy
ra. Nhưng khi lịch sử đã đi đúng hướng rồi thì con người
sẽ hồi tâm. Chúng ta sau này chẳng đã sửa lời trong Quốc ca
là gì. Cách mạng Pháp 1789 cũng vậy. Ngày 14.7.1789, khi nhân dân
Paris phá ngục Bastille, quần chúng đã chặt đầu những tên
lính và sĩ quan đã bắn vào nhân dân, sóc đầu chúng lên ngọn
giáo và đi diễu hành múa hát trên đường phố. Có sử gia
Pháp đã viết rằng: Đó là người ta muốn xóa đi trong một
ngày, sự căm phẫn đã chứa chất hàng thế kỷ! Nhưng rồi
nhân dân Pháp đã lấy đá ngục Bastille để xây cầu Concorde
qua sông Seine, Concorde tiếng Pháp có nghĩa là hòa giải, hòa
hợp…

Năm 27 tuổi, trung úy Gaddafi đã làm cuộc đảo chính
lật đổ tên vua Idris đã bán rẻ tài nguyên đất nước cho
ngoại bang, ông dùng tiền đó để xây dựng nước Lybia trở
nên khấm khá và được nhân dân suy tôn như một vị anh hùng.
Nhưng rồi ở ngôi báo đến 42 năm cai trị đất nước bằng
đàn áp, thủ tiêu người bất đồng chính kiến, trở thành
kẻ độc tài khát máu. Nhìn tấm hình lúc ông ra đi không một
mảnh vải che thân, bao nhiêu vàng bạc châu báu, bao nhiêu tỉ
đô la không mang theo được…. Tôi bỗng nhớ đến câu thơ
bất hủ của Tagore:

"<em>Tôi để lại chìa khóa ngôi nhà tôi đó
Ngổn ngang qua tạm cuộc đời!</em>"

Không biết bao nhiêu nhà độc tài trên thế gian này còn
đang trên ngai vàng có khi nào đọc Tagore để thấy cuộc đời
này là cõi "tạm", không thể đem đi hết những gì mà họ
đã cướp bóc của nhân dân!!!

Nhưng thông điệp từ Lybia, từ Gaddafi lớn hơn nhiều so với
cái chết thê thảm có một không hai này. Khi cuộc cách mạng
Hoa lài ở Tunisia thành công, lan đến Ai Cập rồi Lybia, Gaddafi
đã tuyên bố dùng toàn bộ sức mạnh của quân đội, từ
không quân đến thiết giáp để tắm máu những người biểu
tình đòi lật đổ ông. Cả thế giới dân chủ đã lo ngại.
Những người dân Lybia thì thà chết chứ không chịu sống một
ngày nào nữa dưới chính thể khát máu đến hoang đường đã
kéo dài suốt 42 năm của ông Gaddafi. Một phụ nữ Lybia đã
tuyên bố: máu chúng tôi sẽ vấy lên mặt các người…. (Ám
chỉ các nhà lãnh đạo các quốc gia dân chủ Phương Tây).
Chính lúc đó, người phụ nữ đáng kính của nhân loại là bà
Hillari Clinton đã ra sức khuyên nhủ ông Obama và nước Mỹ dân
chủ không thể ngồi nhìn cuộc thảm sát mà Gaddafi điên rồ
sắp ra tay. Cộng đồng thế giới đã có nghị quyết 1973 về
Lybia.

Một chiến dịch mang cái tên đầy lãng mạn "Bình minh
Odyssey" được tiến hành. Odyssey là tên bản anh hùng ca của
Homer. Nước Hylạp của Homer nằm đối diện với Lybia ở bên
kia bờ Địa Trung hải. Cả lịch sử, cả loài người tiến
bộ đã đứng bên bờ Địa Trung Hải để ngắm "Bình minh
Odyssey", và không để cho máu của đồng loại mình tiếp tục
đổ vì những tên bạo chúa còn sót lại ở thế kỷ 21. Loài
người đã đi một chặng đường hơn 2000 năm để có văn minh
và nhân quyền. Loài người quyết không đi ngược chiều của
lịch sử. Đó là thông điệp từ Lybia ở đầu thế kỷ 21
này.

Những người cầm quyền ở các quốc gia độc tài lo ngại
cho số phận của mình nên la lên rằng, người ta đã "xâm
phạm chủ quyền" của một quốc gia độc lập! Họ quên mất
rằng chính họ đã ký vào Tuyên ngôn Nhân quyền của thế
giới. Họ quên mất rằng hiến pháp 1792 của cách mạng Pháp
1789, một cuộc cách mạng được Marx gọi là "đầu tàu của
lịch sử ", đã nêu rõ: "Quyền nổi dậy của nhân dân",
một khi kẻ cầm quyền phản bội những gì đã cam kết với
nhân dân khi nhân dân bầu lá phiếu cho họ cầm quyền. Có lẽ
vì thế mà ông Sarkozi là người đầu tiên lên tiếng công
nhận chính quyền của Chủ tịch NTC Abdul Jalil. Chính vì thế
mà Chủ tịch Hồ Chí Minh, ngay từ những ngày đầu của CM
tháng Tám đã nói: Nước được độc lập mà dân không được
hưởng hạnh phúc tự do thì độc lập cũng không có nghĩa lý
gì"

Câu nói đó của cụ Hồ đã in ở Hồ Chí Minh toàn tập, NXB
CTQG Hà nội, tập 4, trang 56. Hỡi các độc giả vĩ đại của
tôi hãy mở sách ra mà đọc!

LPK
TP. HCM 10/2011

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10447), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<strong>FP - 14 tháng 10, 2011</strong>

Trong số báo Foreign Policy tháng Mười Một, Ngoại trưởng Mỹ
Hillary Clinton lập luận rằng đây là thời gian để Mỹ di
chuyển từ các cuộc chiến tranh tốn kém ở Trung Đông, và làm
một "trục" chiến lược đến châu Á. FP mời bốn nhà quan sát
bình luận việc tham gia ở vùng Viễn Đông của Bà Clinton.

<center><img src="http://www.foreignpolicy.com/files/images/clintonchina.jpg
" /></center>

<strong>1.</strong> Richard McGregor: <strong>Một kế hoạch đầy tham
vọng một cách lừa bịp và tốn kém</strong>

Đây có thể là bước đầu tiên cho ngoại giao Mỹ: Các nhà
lãnh đạo của 2 nước cộng sản thành công nhất còn sống
sót của thế giới đã gặp nhau tại Bắc Kinh trong tuần này,
và trong một khía cạnh nào đó, Washington có thể được cho là
có công để đưa họ lại với nhau.

Hồ Cẩm Đào, người đứng đầu Đảng Cộng sản cầm quyền
của Trung Quốc, tiếp đón đối tác Việt Nam Nguyễn Phú
Trọng, cho các cuộc đàm phán chính thức tại thủ đô Trung
Quốc, hai bên đồng ý cùng nhau làm việc để giải quyết tranh
chấp lãnh thổ của họ trong vùng biển Nam Trung Hoa. Với Trung
Quốc thở ra lửa trên vấn đề này trong 18 tháng qua, Việt Nam
đã ép Washington tham gia, do đó giúp cung cấp cho Hà Nội một
nền tảng mà từ đó khởi động lại một cuộc đối thoại
với Bắc Kinh.

Sự quyết đoán của Trung Quốc là một món quà cho Mỹ ở châu
Á, rõ ràng là có gì đó trong giọng điệu lạc quan của bài
viết của Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton trong số bào hiện
hành Foreign Policy. Mỹ thường bị bỏ rơi bởi các nhà lãnh
đạo trong khu vực vào những năm 1990, cho đến khi cuộc khủng
hoảng tài chính châu Á năm 1997 đã xếp cánh buồm thăng tiến
của họ. Trong thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 21, Mỹ bị
bận tâm với Iraq và Afghanistan, trong khi châu Á bị mê hoặc
bởi sự trỗi dậy của Trung Quốc.

Trong hai năm qua, tuy nhiên, Mỹ đã được chào đón trở lại
vào khu vực này với cánh tay rộng mở, khi nhiều nước lập
hàng rào chống lại Trung Quốc đang trổi dậy. Và nếu lời Bà
Clinton là đáng tin cậy thì chính quyền Obama đang hướng về
phía Đông một lần nữa, với các kế hoạch to lớn được
dự trù. Một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của Mỹ
trong thập kỷ tới, Bà viết, là sẽ "<em>có nhiều đầu tư
được gia tăng đáng kể - ngoại giao, kinh tế, chiến lược,
và những mặt khác trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương</em>".
Đây là một tuyên bố đặc biệt tại một thời điểm tự
xét nội bộ và cắt giảm quốc phòng ở Washington.

Những bước đầu tiên cho việc tái tiếp cận mới ở châu Á
đã được thực hiện. Quan hệ quốc phòng với Singapore đã
được tăng thêm chiều sâu. Khi Tổng thống Mỹ Barack Obama thăm
Úc trong tháng Mười Một sắp tới, ông sẽ công bố một
chương trình thăm viếng mới của các chiến thuyên và đặt
trong tâm vào các vùng phía bắc của Úc. Cũng trong tháng đó,
tổng thống sẽ đến Bali để tham dự lần đầu tiên của ông
trong Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á và ở Hawaii cho cuộc
họp hàng năm với các vị lãnh đạo quốc gia trong Diễn đàn
Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương. Tất cả điều này,
tất nhiên, là một khúc dạo đầu cho trò chơi chính: cho dù
Mỹ và Trung Quốc có thể gác lại những sự bất đồng giữa
họ trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

Trung Quốc sẽ không thích phần lớn bài viết của Bà Clinton.
Như Minxin Pei ghi chú trong một bài phân tích trong Tờ Diplomat,
"<em>Lời tuyên bố của Bà Clinton sẽ được Bắc Kinh đơn
giản xem như là một lời tuyên bố của Mỹ rằng Mỹ nhất
định duy trì sức mạnh vượt trội ở châu Á - Thái Bình
Dương... Một thông điệp chiến lược cho tất cả các nước
trong khu vực, đặc biệt là Trung Quốc, rất là rõ ràng: đừng
loại bỏ chúng tôi ra và thậm chí không nên nghĩ về việc xua
đẩy chúng tôi</em>".

Nhưng liệu Mỹ có thể có đủ khả năng để thực hiện một
cam kết đáng kể ở châu Á trong khi thâm hụt ngân sách đang
phình to? Và Trung Quốc có lợi gi để thỏa thuận với sức
mạnh của Mỹ trong khi TQ có đủ sức để tích lũy sức mạnh
cho riêng mình? Hòa Bình kiểu Mỹ đã phục vụ tốt cho khu vực
châu Á kể từ khi Đệ Nhị Thế Chiến kết thúc. Liệu Mỹ có
khả năng đăt TQ vào tầm ảnh hưởng của mình hay không, đây
là thách thức lớn nhất mà Mỹ đã phải đối mặt trong nửa
thế kỷ qua.

<em>Richard McGregor là trưởng văn phòng Washington của tờ
Financial Times và là tác giả của bài viết "Đảng: Thế giới
bí mật của Các nhà lãnh đạo Cộng sản Trung Quốc".</em>

<strong>2.</strong> Daniel Twining: <strong>Liệu chính quyền Obama có
sẵn sàng hổ trợ bài nói chuyện của Bà Clinton bằng hành
động?</strong>

Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton xứng đáng có công đã đặt ra
một tầm nhìn toàn diện cho Mỹ tiếp cận trong Thế kỷ
Indo-Thái Bình Dương. Bà và nhóm Châu Á của bà, đứng đầu
là Trợ lý Ngoại trưởng Kurt Campbell, đã tích cực trong quá
trình thăm viếng khu vực Châu Á và đưa ra nhiều dấu hiệu
hỗ trợ liên minh của Mỹ với Nhật Bản, Hàn Quốc, và Úc;
hợp tác chiến lược với Ấn Độ, bao gồm cả thông qua một
sự hợp tác quan trọng mới của Mỹ-Ấn Độ-Nhật Bản; mối
quan hệ sâu sắc hơn với Indonesia; sự tự do hàng hải ở
Biển Nam Trung Hoa (Biển Đông); và tiếp cận với các quốc
đảo ở Thái Bình Dương. Sự năng động này là một lời
nhắc nhở rằng Chính Sách Châu Á có tính song phương đặt cơ
sở ở Washington và rằng Mỹ không bao giờ "bỏ rơi" Châu Á
như trong những năm George W. Bush làm tổng thống đã làm. Thật
vậy, sự cởi mở có tính lịch sử của Tổng thống Bush với
Ấn Độ nói riêng đã giúp tạo ra một môi trường chiến
lược thuận lợi hơn cho sự tiếp cận với khu vực này của
Barack Obama.

Một câu hỏi khó hơn là liệu chính quyền Tổng thống Obama có
cam kết duy trì một sự cân bằng quyền lực đáng cổ súy
trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương – nếu không thì nhiều
mục tiêu đáng khen ngợi của Bà Clinton sẽ không thể đáp
ứng. Đề xuất ngân sách của Obama sẽ cắt giảm chi tiêu
quốc phòng Mỹ 1 nghìn tỷ USD trong thập kỷ tới. Trong khi đó,
Trung Quốc đang phát triển vũ khí tinh vi rõ ràng được thiết
kế để loại trừ quân đội Mỹ ra khỏi các vùng duyên hải
ở châu Á. Rất khó để hiểu làm thế nào Mỹ có thể tăng
cường các cam kết bảo an và sự hiện diện của Mỹ ở châu
Á – điều này được sự hỗ trợ cả hai đảng ở Washington
và được sự đồng ý rộng khắp của các quốc gia trong khu
vực - thậm chí là vị Tổng tham mưu trưởng [tức tổng thống
Mỹ] đề xuất việc chiết giảm lực lượng vũ trang của Mỹ.

Đáng chú ý hơn cả là tầm nhìn châu Á của Bà Clinton tập
trung vào một quốc gia nhiều hơn so với các quốc gia khác.
Quốc gia đó không phải là quốc gia đồng minh thân cận nhất
của Mỹ trong khu vực, Nhật Bản. Nó cũng không phải là Ấn
Độ dân chủ của 1,3 tỷ người, một cộng đồng chiến
lược với một sự đồng thuận lợi ích với Mỹ trong việc
duy trì trạng thái cân bằng ở châu Á, đánh bại chủ nghĩa
khủng bố ở Afghanistan và Pakistan, và duy trì an ninh hàng hải.
Nhưng quốc gia đó, hơn bất kỳ nước nào khác, là Trung Quốc
- một đối thủ đang lên có sức cạnh tranh ngang hàng - mà Bà
Clinton dường như có chủ đích để an tâm. Sự từ chối gần
đây của Mỹ để bán loại máy bay chiến đấu tiên tiến cho
Đài Loan được xem là phù hợp với nhận xét này.

Cách tiếp cận này dường như làm cho mọi điều trở nên sai
quấy, thay vì, chính Trung Quốc phải có gánh nặng để trấn an
Mỹ. Dầu sao đi nữa, chính Mỹ và các đồng minh đã tạo ra
mối an ninh ở châu Á trong 60 năm qua - bao gồm cả cho Trung
Quốc kể từ khi nó tự do hóa kinh tế vào năm 1978. Ngược
lại, sự hiện đại hóa quân sự nhanh chóng và sự quyết
đoán đối ngoại của Trung Quốc tạo ra cảm giác không an toàn
nghiêm trọng trong con mắt của các quốc gia láng giềng, làm
xói mòn sự ổn định đã từng giúp bảo đảm phép lạ kinh
tế của châu Á.

Clinton một cách chính xác lưu ý rằng lãnh đạo kinh tế của
Mỹ ở châu Á là rất quan trọng. Đo bằng thương mại hàng
hoá và các dịch vụ cộng thêm các dòng vốn đầu tư, chính
Mỹ - không phải Trung Quốc – là quốc gia đối tác kinh tế
lựa chọn của hầu hết các quốc gia châu Á. Tuy nhiên, cho
đến tuần trước, chính quyền Obama đã từ chối để gửi
lên Quốc hội một thỏa thuận tự do thương mại với Nam
Triều Tiên, một thỏa thuận đã được đệ trình lên kể từ
khi ông nhậm chức tổng thống. Mỹ đã hạ thấp tầm mức
đối thoại kinh tế với Nhật Bản và tiếp tục làm chậm
một hiệp ước đầu tư song phương với Ấn Độ. Các vụ
đàm phán có tính kỹ thuật về quan hệ đối tác xuyên Thái
Bình Dương không thể thay thế cho một chiến lược mạnh mẽ
với các lãnh đạo kinh tế Indo - Thái Bình Dương.

Cựu Phó Bộ trưởng Ngoại giao James Steinberg của Obama đã
thường nói với giới thượng lưu châu Á rằng quan hệ
Mỹ-Trung Quốc cũng giống như quan hệ Anh - Mỹ một thế kỷ
trước - và cũng như Anh lúc đó [chuyển nhượng quyền lãnh
đạo thế giới cho Mỹ], Mỹ ngày nay đang chuẩn bị một sự
chuyển nhượng một cách hòa bình việc lãnh đạo các vấn
đề quốc tế cho Trung Quốc đang trỗi dậy. Thông điệp này
được xem là tệ hại trên khắp châu Á. Như nhà học giả
quốc tế ông K. Subrahmanyam của Ấn Độ mới đây đã nói,
<em>người châu Á (bao gồm cả Ấn Độ) thật là vui sướng
để sống dưới sự siêu cường của Mỹ - và từ chối thay
thế nó bằng quyền bá chủ của Trung Quốc</em>.

Đây là một việc tốn kém và là một thách thức đối với
Mỹ để duy trì tính ưu việt ở Thái Bình Dương trong sự
thách thức của Trung Quốc. Bài phát biểu hay rất tốt, nhưng
hành động quan trọng hơn.

<em>Daniel Twining viên cao cấp cho châu Á tại Quỹ Marshall Đức
của Mỹ và là thành viên cũ của đội ngũ nhân viên lập kế
hoạch chính sách của Bộ Ngoại giao Mỹ.</em>

<strong>3.</strong> Minxin Pei: <strong>Một hình ảnh tốt đẹp,
nhưng các mảnh có phù hợp với nhau không?</strong>

Là một lập luận rõ ràng và toàn diện về chính sách của
Mỹ đối với khu vực châu Á - Thái Bình Dương, bài luận của
Ngoại Trưởng Hillary Clinton, <em>"Thế Kỷ Thái Bình Dương Của
Mỹ"</em> có thể dường như hơi trễ. Bài viết không thể
đến vào một thời điểm thuận lợi hơn cho Washington. Một
sự kết hợp của các yếu tố, một số yếu tố ngẫu nhiên
và một số khác không, đã cho phép Mỹ tái thiết lập tính ưu
việt của Mỹ trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương trong hai
năm qua sau nhiều năm bị quên lãng bởi chính quyền Bush. Để
chắc chắn, chính quyền Barack Obama đã bắt đầu gặt hái
những thành quả của ngoại giao tiếp cận lại với khu vực
này. Các chuyến thăm cao cấp của các nhà ngoại giao Mỹ, đặc
biệt là các chuyến đi của Bà Clinton vào vùng này, đã cải
thiện rất nhiều cái nhìn của các nước trong khu vực châu Á
- Thái Bình Dương đối với Mỹ. Sự quyết đoán của Trung
Quốc trong tranh chấp lãnh thổ gần đây cũng làm các quốc gia
láng giềng xa lánh TQ và đẩy họ đến gần hơn với Washington.

Trong những trường hợp như vậy, một tuyên bố chính sách
toàn diện tái khẳng định cam kết của Mỹ đối với khu vực
sẽ trấn an rất nhiều các đồng minh của mình và bày tỏ rõ
ràng chiến lược của Mỹ với các đối thủ cạnh tranh của
Mỹ, chủ yếu là Trung Quốc. Về bản chất, bài viết của Bà
Clinton không có gì mới. Cái gọi là "<em>sáu dòng chính của
hành động</em>" - như Bà Clinton mô tả chúng, "<em>củng cố
liên minh an ninh song phương; làm sâu sắc hơn mối quan hệ của
chúng ta với các cường quốc mới nổi, kể cả với Trung
Quốc; tiếp cận với các tổ chức đa phương trong khu vực;
mở rộng thương mại và đầu tư; tạo dựng sự hiện diện
quân sự trên bình diện rộng; và thúc đẩy dân chủ và nhân
quyền</em>"- là những điều ai cũng biết. Khẳng định lại
hoặc viết chúng ra bằng các cụm từ mới hơn không thay đổi
bản chất của nó hoặc chính sách của Mỹ.

Tuy nhiên, các thách đố nghiêm trọng liên quan đến chính sách
của Mỹ đối với khu vực châu Á - Thái Bình Dương vẫn còn
đó. Điều quan trọng nhất có lẽ là mục tiêu chiến lược
lâu dài của Washington. Mục tiêu dài hạn của Mỹ đang cố
gắng hoàn thành với sáu dòng này là gì? Duy trì tính ưu việt
của Mỹ mãi mãi? Ngăn chặn sự xuất hiện của một bá chủ
địa phương?

Thách đố khác là 6 dòng hành động này hòa hợp với nhau như
thế nào; không phải lúc nào cũng tương thích với nhau, và
trên thực tế, thường xung đột nhau. Ví dụ, làm sâu sắc hơn
quan hệ với Trung Quốc chắc chắn xung đột với việc triển
khai đáng kể sự hiện diện của quân đội Mỹ (mà Bắc Kinh
xem là một mối đe dọa đối với an ninh của nó), thúc đẩy
nhân quyền và dân chủ (mà Trung Quốc thật sự không thích),
và duy trì các liên minh an ninh song phương (mà Trung Quốc xem như
một di tích của chiến tranh lạnh).

Thách đố cuối cùng là liệu Washington có đủ nguồn lực để
thực hiện các chính sách của mình một cách hiệu quả trong
khu vực hay không. Rõ ràng, khủng hoảng tài chính Mỹ sẽ làm
giảm đáng kể khả năng của Mỹ để tài trợ cho các chính
sách đối ngoại của mình. Nhưng với hệ thống chính trị Mỹ
trở nên hướng nội hơn, vốn chính trị cần thiết đối với
các sáng kiến chính sách đối ngoại táo bạo cũng hạn hẹp.
Lấy ví dụ, đề nghị cho "Quan hệ đối tác xuyên Thái Bình
Dương", một kế hoạch đầy tham vọng nhằm thiết lập một
khu vực tự do thương mại trong khu vực. Các quốc gia được
bao gồm trong đề xuất này có thể được kích thích, nhưng
rắc rối là không có ai ở Washington có vẻ thực sự hiểu TPP
nghĩa là gì. Để làm đề xướng đáng tin cậy, chính quyền
Obama cần làm nhiều hơn là nói.

<em>Minxin Pei là một giáo sư của chính phủ ở Claremont McKenna
College.</em>

<strong>4.</strong> David Rothkopf: <strong>Sự thành công quan trọng
nhất trong chính sách đối ngoại của Obama và Clinton</strong>

"Thế Kỷ Thái Bình Dương của Mỹ" của Ngoại trưởng Mỹ
Hillary Clinton mô tả chu đáo và toàn diện các sáng kiến chính
sách đối ngoại có nhiều khả năng để sau này được xem như
là thành công nhất và quan trọng trong chính sách đối ngoại
thời kỳ Barack Obama-Clinton. Rất có thể Bà Clinton sẽ không
còn là Ngoại Trưởng vào cuối năm tới, và do đó rất có
thể là di tích chung của Bà với tổng thống sẽ bao gồm chủ
yếu bằng một "trục đòn bẩy" có hệ thống, được thực
hiện tốt, thường nằm dưới tầm radar mà Bà mô tả trong bài
viết của bà.

Mặc dù những cuộc xung đột ở Trung Đông và Trung Á đã tiêu
thụ phần lớn tâm trí và nguồn lực của chính phủ Mỹ và
cuối cùng, như Bà Clinton ghi chú, sự chú ý của Mỹ đang
chuyển đổi. Điều này một phần là do một lý do mà Bà đã
trích dẫn: sự rút lui các cơ sở Mỹ ở Iraq và Afghanistan.
Nhưng đó cũng là do một thực tế rằng Mỹ đang xa dần với
một tầm nhìn trên thế giới rằng "cuộc chiến chống khủng
bố" là ưu tiên hàng đầu như của chính quyền của George W.
Bush. Và ngoài ra, là do trên thực tế những vấn đề quan
trọng nhất ở Trung Đông và Trung Á – như tương lai của
chương trình hạt nhân của Iran cho đến thay đổi thị trường
năng lượng toàn cầu cho đến nhiệm vụ ngăn chận các mối
đe dọa từ bên trong Pakistan - ngày càng phụ thuộc vào hành
động và vị trí không phải của các quốc gia trực tiếp liên
quan mà là do Trung Quốc và Ấn Độ.

Daniel Yergin nói với tôi trong một cuộc thảo luận gần đây
của chúng tôi về quyển Quest, một cuốn sách mới của ông
viết về tương lai của năng lượng, hầu như tất cả các nhu
cầu mới cho năng lượng của Trung Đông sẽ đến từ Trung
Quốc hay Ấn Độ. Sức mạnh lớn mà ảnh hưởng của nó có
nhiều khả năng làm thay đổi quan điểm trong các tòa án dư
luận quốc tế - chưa nói đến Hội đồng Bảo an Liên Hợp
Quốc - về tương lai của chương trình hạt nhân của Iran là
phụ thuộc vào Trung Quốc. Cả Ấn Độ và Trung Quốc có những
vai trò quan trọng để quản lý những quan hệ với Pakistan và
Afghanistan.

Tất cả đều minh họa một cách rõ nét lý do tại sao trục
đòn bẩy phải đến châu Á. Cũng như là cuộc khủng hoảng
kinh tế hiện tại ở châu Âu có lẽ việc đầu tiên mà sự
can thiệp của Trung Quốc có thể là điều quan trọng nhất mà
các cường quốc có thể làm là để tài trợ hoặc không tài
trợ một mạng lưới an toàn hoặc một sự can thiệp nào đó
quan trọng cho thị trường quốc tế. Khi vai trò ngày càng tăng
của Trung Quốc và Ấn Độ và là người tiêu dùng các nguồn
tài nguyên từ các nơi khác trên thế giới - hoặc ảnh hưởng
đang tăng của họ giữa các cường quốc mới nổi đang tìm
cách có một tiếng nói độc lập, có ảnh hưởng trong các tổ
chức quốc tế.

Tăng trưởng kinh tế và kích thước dân số của Châu Á, năng
lực sản xuất và nhu cầu của nó, sự lãnh đạo công nghệ
của nó và tầm quan trọng địa lý chính trị của các quốc
gia chính yếu, tất cả là những lý do tại sao chính quyền
Obama đã phải ngay lập tức và quyết định đặt một chính
sách Châu Á mới, có tính chiến lược và toàn diện vào ưu
tiên cao. Người ta gần như có thể nói một quyết định như
vậy là không thể tránh khỏi. Nhưng tất nhiên, chính quyền
trước đó đã thực hiện một phép tính rất khác nhau, ngay
cả khi có nhiều xu hướng tương tự đã hiện rõ cho các nhà
quan sát thậm chí trước khi Bush nhậm chức.

Nhưng sáng kiến đối ngoại của chính quyền Obama không những
kịp thời mà còn là một sự công nhận đơn giản của sự
thật hiển nhiên. Nó không những thông minh và có hệ thống.
Trọng tâm là, một sự cần thiết, là tiếp cận với Trung
Quốc. Nỗ lực này đã được tiến hành, công khai và riêng
tư, và ở cả cấp cao và thấp. Nói cách khác, điều này là
những gì được mong đợi, mặc dầu nó không được êm xuôi
trong mọi vấn để - thực sự nó không bao giờ có thể êm
xuôi được. Bài viết cũng có một giọng điệu trung dung một
cách khôn ngoan, né tránh những câu chuyện cường điệu phản
tác dụng và cực đoan mà đã thường xảy ra trong các khoảng
trước đây trong quan hệ ngoại giao.

Hơn nữa, chính quyền tìm kiếm sự cân bằng rất có ý thức
ở mọi cấp độ - giữa các thành phần khác nhau trong mối quan
hệ với Trung Quốc và giữa Trung Quốc với các nước láng
giềng. Xây dựng trên nền tảng quan trọng được thực hiện
trong thời gian chính quyền Bill Clinton và Bush, là việc tăng
cường mối quan hệ với Ấn Độ - bao gồm cả việc ủng hộ
mục tiêu của Ấn Độ để trở thành thành viên thường trực
của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc – đó là một sự
thành công đặc biệt. Tuy nhiên, chính quyền cũng đã chắc
chắn làm sâu sắc thêm mối quan hệ với Nhật Bản bất kể
sự rối loạn chức năng chính trị của nước đó, ví dụ như
Mỹ đã nhanh chóng giúp đỡ Nhật trong thảm họa hạt nhân
Fukushima. Chính quyền Mỹ đã làm việc cẩn mẫn trong vấn đề
Bắc Triều Tiên. Và nó đã, như Ngoại trưởng Clinton ghi chú
trong bài của Bà, không dừng lại với các quốc gia có sức
gây chú ý nhiêu nhất trong khu vực; từ Miến Điện cho đến
vùng đồng bằng sông Cửu Long; từ Hiệp hội các quốc gia
Đông Nam Á (ASEAN) đến quần đảo Trường Sa, chính quyền đã
công nhận câu châm ngôn của Mies van der Rohe rằng "Thượng đế
nằm trong các chi tiết" được áp dụng trực tiếp đến ngoại
giao như nó được áp dụng trong kiến trúc.

Hơn nữa, cũng là công của Bà Clinton, Bà đã giám sát sáng
kiến này trên danh nghĩa của tổng thống trong cách tốt nhất
có thể. Bà đã tích cực bỏ công sức vào, làm việc đằng
sau hậu trường khi thích hợp và đứng phía trước và là
tiếng nói của Mỹ khi được cần đến. Bà đã phục vụ
tổng thống và quốc gia bằng bỏ sang một bên cái tôi của Bà
và xăng tay áo làm những công việc quản lý các mối quan hệ
tẻ nhạt và quan tâm đến những chi tiết vụn vặt là những
gì Bà làm hằng ngày. Bà cũng uỷ quyền và hướng dẫn đội
ngũ của mình tại Bộ Ngoại giao, với công việc quan trọng
đang được thực hiện gần như liên tục và trôi chảy của
Phó thứ trưởng, thư ký, trợ lý thư ký, đại sứ, và các
cấp làm việc khác.

Kết quả là chưa bao giờ Mỹ được tôn trọng hơn trong khu
vực và đã cảm nhận sâu sắc hơn đến các vấn đề của
thời điểm. Sự thay đổi vị trí tập trung, do đó, đứng lên
cùng hàng với các thay đổi cực kỳ quan trọng khác được
giám sát bởi nhóm nghiên cứu an ninh quốc gia của Obama - bao
gồm cả khôi phục lại danh tiếng quốc tế của Mỹ, sự thay
đổi từ chủ nghĩa đơn phương thành chủ nghĩa đa phương, và
sự thay đổi từ cách tiếp cận "phẫu thuật tim mở" trong
chiến tranh chống khủng bố thành phương pháp tiếp cận giải
phẩu kín (trí thông minh, lực lượng đặc biệt, máy bay không
người lái). Tất cả cùng đại diện cho một "trục đòn bẫy"
- để sử dụng lời của Bà Clinton - là một trong những gì
quan trọng nhất trong lịch sử chính sách đối ngoại của Mỹ
gần đây, và có thể được nhìn thấy không chỉ là một
điểm quan trọng trong "thế kỷ Thái Bình Dương" nhưng trong
thực tế là một điểm quan trọng trong sự chuyển tiếp từ
thế kỷ 20 đến thế kỷ 21.

<em>David Rothkopf là một học giả thỉnh giảng tại Carnegie
Endowment for International Peace và là tác giả của Power, Inc. sắp
phát hành vào đầu năm 2012.</em>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10443), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Thưa Anh Huệ Chi,

Tôi xin các bạn trong BBT mời độc giả trang "Bauxite Việt Nam"
xem bộ phim: "Hoàng Sa Vietnam: La meurtrissure" có tựa đề Việt
Nam là "Hoàng Sa Việt Nam: nỗi đau mất mát". Đây là một phim
tài liệu về cuộc đời hàng ngày của anh chị em ngư dân
miền Trung (Bình Châu và Lý Sơn). Nó cho thấy rõ hoàn cảnh
cực kỳ khó khăn và nguy hiểm của việc hành nghề biển xa
bờ tại vùng quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Đa số nhân
vật trong phim là vợ góa của những ngư dân "mất tích" tại
biển cả, do hải quân Trung Quốc bắt giữ hoặc bắn giết.
Chỉ nghe họ nói không cần suy diễn thêm cũng đã biết rõ
bản chất trần trụi của "16 vàng – 4 cái tốt" kiểu nhà
cầm quyền Bắc Kinh đối với ngư dân Việt Nam nói riêng và
nhân dân Việt Nam nói chung.

Phim được Bộ Ngoại giao Việt Nam duyệt để xuất khẩu đúng
theo luật báo chí Việt Nam. Và tôi đã bắt đầu giới thiệu
nó cho khán giả Pháp. Dựa vào bộ phim, Hiệp hội ADEP France
Vietnam mà tôi làm Chủ tịch đã bắt đầu quyên góp một quỹ
để hỗ trợ các bà vợ góa và trẻ em mồ côi cha tại Bình
Châu và Lý Sơn... Báo Thanh niên đã đăng một loạt bài về
bộ phim. Tạp chí Thế giới điện ảnh cũng đã viết một bài
dài để giới thiệu nó. Nhưng bản tiếng Việt của phim chưa
được công chiếu tại việt Nam! Tôi đã chờ đợi lâu rồi
để "cấp trên" bật đèn xanh cho phép Đài truyền hình TFS
tại TP Hồ Chí Minh. Tất nhiên tôi không có hy vọng vào Hãng
truyền hình Quốc gia VTV1 vì họ còn bận nhiều chuyện "to
tát" khác. Tôi cũng không chút hy vọng vào Đài phát thanh và
truyền hình Hà Nội khi mà đến những người trí thức tiêu
biểu tham gia biểu tình chống bọn bành trướng xâm lược Bắc
Kinh họ cũng sẵn sàng đưa hình lên để bôi nhọ và chửi
bới.

Thời gian chờ đợi lâu đến nỗi tôi tin là bộ phim đã bị
bỏ vào một ngăn kéo của Hãng phim TFS mất rồi. Trong khi đó,
hải quân Trung Quốc tiếp tục uy hiếp ngư dân mình, tiếp tục
cấm vùng biển của mình. Tôi đã đọc bức thư rất xúc
động và cụ thể của ngư dân Bình Châu Lê Văn Huy bị "tàu
không lạ" bắt giữ, ngược đãi, đòi tiền chuộc... Tôi
quyết định đưa phim lên mạng để đông đảo mọi người,
đặc biệt tại Việt Nam, có thể nghe trực tiếp tiếng nói
của đồng bào dân chài miền Trung, để tiếp tục đứng vững
bên cạnh họ, bảo vệ họ, hỗ trợ họ nhiều hơn nữa... Còn
về nhà cầm quyền Việt Nam mà tôi là một công dân, tôi chỉ
xin nói thẳng một điều: nhiệm vụ thiêng liêng của một nhà
nước là bảo vệ công dân của nhà nước đó. Và cho dù
"nhạy cảm" đến mức nào, việc giữ im lặng trước những
tội ác hàng ngày của bọn xâm lược, theo cách nói công văn
báo chí là "giữ nguyên hiện trạng", là sự bỏ mặc phũ
phàng số phận của đồng bào mình đang hành nghề hiền hòa
trên vùng biển của đất nước vào trong các thứ nanh vuốt
hung dữ của một "thế lực thù địch" thật sự. Nhà
nước Việt Nam phải có gấp một Luật Biển, một chiến
lược mạch lạc, rõ ràng và toàn diện để bảo vệ ngư dân
mình, vì chính họ đang ngày ngày khẳng định quyền chủ
quyền của Tổ quốc trong những vùng biển đảo tại biển
Đông. Không thể "xã hội hóa" trách nhiệm chủ chốt theo
kiểu đó!

Rất cám ơn các bạn.

Thân mến,

H.C.Q. A.M.

<a
href="video:http://www.youtube.com/watch?v=Dw44zdYNh24&feature=player_embedded">Youtube
HSVN part 1</a>

[video:http://www.youtube.com/watch?v=Dw44zdYNh24&feature=player_embedded]

<a
href="video:http://www.youtube.com/watch?v=TCdKiGJi4nQ&feature=related">Youtube
HSVN part 2</a>

[video:http://www.youtube.com/watch?v=TCdKiGJi4nQ&feature=related]

<a href="http://www.youtube.com/watch?v=yMVaHaJeQWQ&feature=related">Youtube
HSVN part 3</a>

[video:http://www.youtube.com/watch?v=yMVaHaJeQWQ&feature=related]

<a href="http://www.youtube.com/watch?v=Yr9xteQKtGI&feature=related">Youtube
HSVN part 4</a>

[video:http://www.youtube.com/watch?v=Yr9xteQKtGI&feature=related]

<a href="http://www.youtube.com/watch?v=nRyzpwhz-zo&feature=related">Youtube
HSVN part 5</a>

[video:http://www.youtube.com/watch?v=nRyzpwhz-zo&feature=related]

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10442), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a href="http://danluan.org/node/10428">Người Cùng Khổ - Khi Ánh
Tuyết "hót" bài ca ca ngợi ngành Y</a></li>
<li><a
href="http://vnexpress.net/gl/suc-khoe/2011/10/xon-xao-clip-em-be-bi-bac-si-doi-the-bao-hiem-y-te/">Xôn
xao clip em bé bị bác sĩ từ chối chữa bệnh vì nghèo</a></li>
</ul></div>
Sự kiện em bé bị đau ruột thừa nhưng không được chữa
trị tích cực với lý do là em không cầm theo người thẻ bảo
hiểm y tế trong hạn sử dụng. May mắn thay cuối cùng em cũng
đã được chuyển viện và em đã được cứu sống. Xin cảm
ơn các cán bộ y sĩ bệnh viện Đặng Thùy Trâm và bệnh viện
Đa khoa Quảng Ngãi đã kịp cứu bé vào giờ chót (xin miễn cho
mỹ từ "sự tận tình"). Qua sự kiện này có mấy vấn đề
cần nêu ra.

Bệnh viện Đặng Thùy Trâm không phải là bệnh viện tư do cô
Trâm làm chủ mà là bệnh viện công được xây dựng bằng
tiền ngân sách với tôn chỉ Chăm sóc sức khỏe cộng đồng.

Khoan bàn đến thứ xa xỉ là Y đức, hay tình người, một
nghiệp vụ y tế bình thường đã trở thành một "sự kiện"
chỉ do tấm thẻ Bảo hiểm y tế gây ra. Tấm thẻ làm bằng
giấy có kích thước A7 lại có thể quyết định đến sinh
mạng của một bệnh nhân. Là lời cảnh báo tới toàn thể
những người có bảo hiểm y tế là phải xem thẻ BHYT là vật
bất ly thân.

[video:http://www.youtube.com/watch?v=bqplMpsgQic&feature=player_embedded]

Bệnh viện Đặng Thùy Trâm đã hội chẩn và nhận định "Qua
khám lâm sàng, xét nghiệm, siêu âm, bác sĩ chẩn đoán bé bị
viêm ruột thừa vỡ mủ, viêm phúc mạc cần phẫu thuật gấp",
lời bác sĩ Nguyễn Văn Diệp, Phó giám đốc Bệnh viện đa khoa
Đặng Thùy Trâm (sau đây gọi tắt là Bệnh viện).

Chẩn đoán rõ ràng như thế này thì chỉ định cần phải làm
tức khắc là: <strong>cho bệnh nhân nằm nghỉ, ít cử động và
cho thuốc giảm đau để hạn chế sự cử động có hại cho
bệnh nhân chờ phẫu thuật.</strong> Nhưng thực tế Bệnh viện
đã làm gì, cô y tá nằng nặc đòi hoặc là đóng tiền hoặc
đòi thẻ bảo hiểm y tế trong hạn sử dụng trong lúc bệnh
nhân đứng vịn cửa chịu đựng cơn đau.

Tất cả nguyên do chỉ là Bệnh viện sợ mắc phải sai lầm.
Họ sợ phải cứu chữa cho một bệnh nhân không có khả năng
chi trả hay một bệnh nhân có tiềm năng quỵt tiền chữa
bệnh. Trong những trường hợp như thế ai là người quyết
định điều trị sẽ thanh toán những chi phí phát sinh, hoặc
quan Giám đốc Bệnh viện ra lệnh "sai", ông là người gây
thất thoát ngân sách nhà nước và sẽ mất cơ hội thăng tiến
và qua đó là thu nhập vào những lần đề bạt cán bộ về
sau.

Cơ quan bảo hiểm y tế rất tích cực trong việc thu phí bảo
hiểm tế. Người sử dụng lao động nào từ chối đóng tiền
bảo hiểm y tế cho họ sẽ bị phạt nặng. Theo tinh thần của
chính sách bảo vệ trẻ em của Đảng và nhà nước, 100% học
sinh đi học và trẻ em ở lứa tuổi học trò phải có HBYT, có
thể do cha mẹ chi trả hoặc được nhà nước trợ cấp nếu
thuộc diện nghèo. Mỗi 6 tháng cơ quan BHYT lại cấp một thẻ
mới, gây lãng phí rất lớn cho người được cấp thẻ.

Nhân thân người có bảo hiểm y tế được cơ quan BHYT lưu.
Trong thời buổi phổ biến internet như hiện nay, không khó để
các cơ sở khám chữa bệnh có thể tra cứu dữ liệu của
bệnh nhân tới khám. Như trên đã nói trẻ em trong độ tuổi
đi học là đối tượng chắc chắn có BHYT.

Vậy tại sao lại bắt buộc mọi công dân phải luôn luôn mang
trong mình thẻ BHYT, và nếu lỡ đánh mất tấm thẻ này thì
chắc chắn sẽ không được chữa trị nếu không có tiền.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10445), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Tôi định ngưng viết thời sự chính trị để làm việc
khác, bài tôi, thư anh cứ để bạn đọc chia sẻ. Nhưng sáng
nay nhận nhiều meo các bạn già hỏi sao không trả lời anh
Phạm Toàn. Mở <a
href="http://anhbasam.wordpress.com/2011/10/28/444-th%E1%BB%9Di-c%E1%BB%A7a-ly-lu%E1%BA%ADn-va-ly-thuy%E1%BA%BFt-nao/">blog
Anh Ba Sàm</a> thấy quá nhiều bạn đọc hỏi, bác Phạm Toàn
nói vậy, bác Công thấy sao. Thôi thì xin có đôi dòng!

Cám ơn anh gợi ra nhiều
điều vui vui, bổ ích. Anh không thích nói chính trị, gây niềm
tin, anh khuyên hoài nghi. Vâng, từ thượng cổ, các cụ đã
khuyên hoài nghi là tinh thần khoa học, chống lại giáo điều
kiềm hãm con người. Nhưng tôi thích cách nói của Osho, triết
gia Ấn Độ hơn, ông này sinh năm 1931, lứa tuổi anh em mình.
Ông ta nói: "Người hoài nghi và người tin tưởng đều mù
quáng, họ quay lưng lại nhau, nhưng lại cùng ngồi chung trên
một con thuyền". "Người tin tưởng thì sợ ai đó khêu gợi
sự hoài nghi của mình; Còn người hoài nghi thì luôn cảnh giác
vì sợ bị thuyết phục bởi bất kỳ sự tin tưởng nào".
Osho cho rằng, "chỉ có sự Tin cậy mới vượt qua được cả
hai trạng thái hoài nghi và tin tưởng. Tin cậy là sự tồn
tại… sinh thành ra tất cả"

Tôi đang đòi hỏi những
điều để có thể Tin cậy và để có điều kiện vượt
qua…!

Descartes nói nhiều về hoài nghi. Nhìn đoàn người đang diễu
hành trước mắt, ông hỏi đoàn người kia là thật hay chỉ vì
ta nằm mơ nhìn thấy? Làm sao phân biệt là mình đang mơ hay
đang thức đây? Có trường phái bác lại sự hoài nghi đó, cho
rằng: "Hãy trực tiếp đến gặp và hỏi chuyện những
người trong đoàn diễu hành ấy, thì sẽ xác định được là
mình đang chứng kiến sự thật rành rành chứ không phải trong
mơ!" Bắt chước trường phái này, tôi nói với bạn đồng
tuế Phạm Toàn rằng: Chuyện các ông Nguyễn Huệ Chi, Nguyên
Ngọc, Nguyễn Xuân Diện… đi biểu tình chống Trung Quốc là
hoàn toàn có thật. Càng chắc chắn là có thật, vì các ông
ấy đang kiện đài truyền hình Hà Nội. Và không cần phải
"hoài nghi khoa học" nữa, vì các ông ấy đã bị Tòa án
Đống Đa bác đơn rồi!

Thư anh viết với danh xưng
Phạm Toàn, tức là ông thày giáo, ở cuối thư anh còn chua thêm
câu "Viết khi nhớ đến các đồng nghiệp trong nhóm C.B."
Tôi mới đọc bản Ý kiến của 14 vị trí thức yêu nước
gửi Bộ chính trị, Quốc hội, Chính phủ và bạn đọc cả
nước, ở mục "3- Về giáo dục": "Ở rất nhiều nơi, sự
cứng nhắc và áp đặt của hệ thống chính trị đã ảnh
hưởng nghiêm trọng đến hoạt động giáo dục". Bạn Phạm
Toàn phê phán "sự quan tâm trên phương diện lý luận đều
thuộc chính trị" ư? Hình như đó là ý kiến của nhà văn
Châu Diên chứ không phải nhà giáo Phạm Toàn! Liệu công trình
giáo dục của nhóm Cánh Buồm có được đưa vào quốc sách
giáo dục hay không, nếu như vẫn còn bị "sự áp đặt" nào
đó?


Ông bạn đồng tuế của tôi
ơi, rồi sẽ đến một ngày gần đây thôi, bạn sẽ phải cám
ơn tôi cho mà coi!

Chủ nhật, 30-10-2011
Tống văn Công

_________________________________

<h2>Phụ lục: Thời của lý luận và lý thuyết nào?</h2>

Phạm Toàn

<center><em>(Thư riêng gửi bạn Tống Văn Công để đọc
chung)</em></center>

<center><strong>1 </strong></center>

Ông Công à,

Nói thật đấy nhé: ngày nay, trong đội ngũ những người còn
xuất hiện trong cái thần thái đáng được chú ý về sự xả
thân cho lý luận và lý thuyết, có lẽ chỉ còn một ông Tổng
bí thư Nguyễn Phú Trọng, và một ông Tống Văn Công (xem bài:
<a
href="http://www.viet-studies.info/kinhte/TongVanCong_TheNaoLaDotPha.htm">Thế
nào là đột phá về lý luận. Suy nghĩ từ ý kiến Tổng bí
thư Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo Hội đồng lý luận trung
ương</a>" – Trần Hữu Dũng, 24-10-2011).

Mặc dù lĩnh vực đề tài mà ông Trọng cũng như ông Công quan
tâm trên phương diện lý luận đều thuộc chính trị và tuyên
truyền, song chỉ khi bỗng dưng hai ông cùng một lúc phát biểu
về một chủ đề và theo định hướng ấy, thì tôi mới có
thể góp chuyện hầu một trong hai ông (tức ông Công – nói rõ
cho khỏi hiểu nhầm). Nói như vậy cũng để phân định một
điều này: cùng chuyện "lý luận", "lý thuyết", điều
ông Công cũng như ông Trọng quan tâm, ấy là tuyên truyền. Đó
tức là công việc tìm cách thuyết phục cho mọi người có
một niềm tin, trong khi đối với tôi, nếu cũng phải làm gì
dính dáng tới "lý luận" hoặc "lý thuyết", điều tôi
quan tâm lại là làm cách gì cho con người biết hoài nghi niềm
tin của họ.

Ấy chính vì có sự khác nhau đó nên mới cần thỉnh thoảng
tuy không quen nhau mà vẫn cứ phải "gửi thư" cho nhau!

<center><strong>2</strong></center>

Đặc điểm duy nhất tự cổ chí kim của công việc tuyên
truyền có thể tìm thấy trong phương thức làm ăn của các nhà
truyền giáo. Chỗ khác nhau của các nhà và trong các thời là
ở cách thức truyền giáo. Vào cái thời đầu óc con người
còn mông muội (cả nhà truyền giáo cũng không nhỉnh hơn công
chúng là bao), thì truyền giáo theo lối sấm ký và theo cách ghi
nhận những phép lạ (khi thiếu phép lạ thì có thể tạo ra
chúng rồi lý giải những phép lạ ấy theo cách có lợi cho
công việc của mình). Thế rồi đến khi con người có cái
đầu óc bắt đầu khó trị tiến dần đến bất trị, thì
công việc truyền giáo cũng chuyển sang mang mùi vị "thị
trường" hơn – thị trường đến mức ngay cả các cô hoa
hậu đang bị lột truồng ra trên sân khấu trước cả tỷ cặp
mắt trần, thì lởn vởn trên tầng cao cũng vẫn có tí sắc
màu "đạo đức" hoặc "triết học" nào đó do ban tổ
chức rắc xuống!

Trở lại chuyện truyền giáo. Công tác truyền giáo như trên
giả định ba điều: một là trước hết phải có một giáo lý
để các nhà truyền giáo đem đi quảng bá; hai là, cái giáo lý
đem phân phát đó cũng lại phải được giả định là chứa
đựng chân lý vĩnh cửu; và ba là, cái chân lý muôn đời ấy
lại phải được giả định là được gửi gắm, không chỉ
gửi gắm, còn hiện thân trong những nhà truyền giáo.

Trong cái chuỗi diễn dịch bên trên, khâu thứ nhất thường
được phát ra như là "Lời của thánh thần" – vì thế mà
để tiện trông mặt đặt tên, kèm theo ông thánh ông thần kia,
người ta thêm cho cái đuôi tiếng Anh ism hoặc đuôi tiếng Pháp
isme, sang tiếng Việt và Hoa thành chữ chủ nghĩa. Buddha-chủ
nghĩa, Kitô-chủ nghĩa, Mahomet-chủ nghĩa … rồi có Marx-chủ
nghĩa, Lenin-chủ nghĩa, Hitler-chủ nghĩa, Mao-isme và Stalin-ism …
hai bác vừa nhắc đến cuối cùng này là thú vị hơn cả,
nhưng lát nữa mới nói. Cụ Hồ là người tuyệt vời, cụ xua
quầy quậy, cụ nhường hết những điều to tát cho các chú
cùng thời, tên của cụ chẳng thèm gắn với bất kỳ cái
đuôi nào, kể cả và nhất là cái đuôi isme.

Còn lại cái khâu thứ hai, một giáo lý-chân lý và khâu thứ
ba, những nhà truyền giáo. Chẳng cần phải học hành giỏi
giang, chỉ cần quan sát sự đời nhờ kinh nghiệm, con người
cũng dần dần thực hiện được bước chuyển từ cuộc sống
không thể thiếu thần thánh sang cuộc sống chẳng cần mấy
đến thánh thần. Sự biến chuyển nhận thức cảm tính đó
thực hiện dễ hơn cả ở những nhà văn, trong phòng thí
nghiệm của họ là đời sống cảm tính. Nhà văn Pháp Alphonse
Daudet, trong truyện Hoàng tử nhỏ sắp chết (La mort du Dauphin)
đã mô tả sự lung lay của Chân lý khi Hoàng tử con vua cha
đầy quyền lực thì cũng vẫn cứ chết như con nhà thường
dân. Trong tiểu thuyết của Thomas Mann Ngọn núi huyền ảo (La
montagne magique) chỉ qua bối cảnh nhà nghỉ dưỡng Berghof, tác
giả đã điểm lại toàn bộ nền văn minh phương Tây trong
cảnh em bé níu kéo lấy cuộc sống trần gian, nằng nặc từ
chối xưng tội lần cuối để thanh thản từ giã cõi đời này
và – thanh thản sao được kia chớ? – để bước qua một
chốn đẹp hơn như vẫn truyền tụng theo giáo lý.

Giáo lý hết thiêng – nhưng nhà truyền giáo lại chưa chết
ngay cho, bi kịch của mọi cuộc sống chi phối bởi tôn giáo là
ở đó! Các giáo sĩ thay phiên nhau tỏ ra thông minh hơn nhau một
chút, kiễng chân cao hơn đồng nghiệp một chút, để tìm cách
làm cò mồi cho một cái tưởng như là mới hơn kỳ tình cả
hai cái "cũ" và "mới" thảy đều cũ mèm. Hệt như trong
tiểu thuyết Rumani của N. Stancu được Trần Dần dịch và in
ở Hà Nội, Những người chân đất, hai anh luật sư cãi nhau
ở tòa tưởng đâu như họ có thể xé xác nhau để bảo vệ
thân chủ … thế rồi xong phiên tòa, cả hai cùng ra quán bia,
và nâng cốc cho những thời cơ vàng sẽ còn diễn ra nhiều
nhiều – chữ "thày cò" có lẽ ra đời từ đó ở xứ
Lỗ-Mã-Ni?

<center><strong>3</strong></center>

Cùng với công nghiệp hóa trên phạm vi toàn cầu, khi chủ nghĩa
duy vật và chủ nghĩa vô thần lan tràn trong thời hiện đại,
thì cũng bắt đầu thời đại phá sản của tất cả các lý
luận và lý thuyết vốn "linh thiêng" một thời.

Lời của những đấng linh thiêng kiểu như Zarathoustra ngồi
phán trên núi cao không còn lọt tai tất cả mọi con người
nữa. Niềm tin tôn giáo lung lay khắp nơi. Ngay cả ông thày tu
như Teilhard de Chardin thì cũng từng là một nhà địa chất
học, và phần hồn con người cũng được nhà bác học thày tu
đó nhìn như một "quyển" – cái được ông đặt tên là
noosphère (Trần Dần xúi tôi hiểu đó là "tuệ quyển"). Các
giá trị đơn sắc của những tín điều đã bị khoa tâm lý
học chọc vào để lý giải sự tiếp nhận tự do đa sắc của
con người đa dạng và đa diện. Việc một nhà bác học như
Pavlov ở Liên Xô cứ mỗi sáng Chủ nhật lại cố ý cho bà con
hàng phố thấy cả nhà ông đi lễ nhà thờ không biết có bao
nhiêu phần tín ngưỡng và có bao nhiêu phần chọc tức?

Nghĩ rằng, đã có một nguyên nhân kép, hoặc có hai nguyên nhân
gắn bó soắn suýt nhau, mà ta cần suy nghĩ để lý giải sự
mất thiêng trong đau đớn của các giáo lý. Để đi tới những
thành tựu khoa học, các nhà bác học không thể không có nhãn
quan duy vật – từ "nhà bác học đồ tể" Galien giải phẫu
xác các đấu sĩ đến nhà tư tưởng sinh học cao siêu Charles
Darwin đều có chung những chứng cứ vật chất của sinh giới.
Thế rồi, tất cả các nhà khoa học duy vật ấy đều đứng
trước một sự thật trần trụi không con người nào tránh
nổi: cái chết. Cái chết không trừ một con người "bất
tử" nào! Và không con người nào không bất tử ấy lại
biết rõ sau khi chết mình sẽ đi đâu. Bộ phim mới nhất vô
cùng cảm động về Charles Darwin khi bắt gặp cái chết của cô
con gái yêu trong lúc đã hết trong lòng ông cái niềm tin về
một linh hồn bất tử về nước Chúa, câu chuyện đã phần
nào cho ta thấy một gương mặt kép trong cái nguyên nhân vừa
nhắc tới.

Thực tại ấy làm thay đổi nhận thức và thay đổi dần thái
độ con người trước những lý luận, những lý thuyết vẫn
tồn tại như những chân lý muôn đời. Con người thời hiện
đại bỗng chân thành hơn nhiều, họ từ chối cãi chầy cãi
cối bảo vệ và tán phát giáo điều của những thánh thần
đã chết hoặc những thần thánh đang thoi thóp. Khiêm nhường
hơn nhiều, con người hiện đại không muốn tin là mình có
khả năng truyền đạt những giáo lý cao vòi vọi. Và thiết
thực hơn nhiều, con người hiện đại tin vào những gì chính
năng lực của mình tạo được ra – thay vì hô khẩu hiệu cho
"sức mạnh quần chúng" thực hiện hô.

Thời hiện đại được chứng kiến sự ra đời của những ý
tưởng thiết thực bao giờ cũng đi kèm với những giải pháp
được "nhà tư tưởng" – đơn giản là tác giả của ý
tưởng – tự mình đứng ra thực hiện. Thời đại mới là
thời đại của những cá nhân (hoặc nhóm – mà nhóm thì cũng
bắt đầu từ một cá nhân trước khi lan sang các cá nhân khác
cùng "thanh khí" và tài năng) thực sự định ra một hướng
đi và đồng thời cũng định ra cả cách làm để đạt mục
tiêu, với rất nhiều dè dặt tạo cơ hội cho những điều
chỉnh dọc con đường đi đến mục tiêu.

Hiểu về lý luận và lý thuyết theo cách khác đi sẽ giúp con
người nhìn thấy kết quả những "kiến nghị với cuộc
sống" do chính mình đưa ra và chính mình thực thi. Ngay cả
những ý kiến đen tối cỡ như tư tưởng làm sạch tộc
người Arien bằng cách tiêu diệt hết người Do Thái của Hitler
thì cũng cho kết quả trong vòng một phần tư thế kỷ – mà
không hề viện dẫn tới bất kể "thời kỳ quá độ" co
giãn nào. Hoặc sáng kiến thiết lập nền khoa học vô sản
bằng cách đưa "điển hình tiên tiến" Mitchourin-Lysenko thành
lý thuyết cách mạng: giải pháp của Stalin (cũng như phong cách
Mao Trách Đông sau này) dẫn tới sự đàn áp và giết chết
hàng chục triệu người. Nhưng cả "bác Mao" lẫn "ông
Stalin" đều được thấy kết quả nhãn tiền. Đáng thương
chính lại là đồng chí Lysenko: trong cuốn sách kể lại chuyện
này, đồng chí ấy được mô tả như một con người quằm
quặm quàu quạu, cau có khó khăn, chắc là vì trong chăn nên
biết tỏng trong chăn có gì, biết đó mà không cưỡng lại
được!

Hiểu về lý luận và lý thuyết theo cách khác đi sẽ giúp cho
các nhà "sáng tạo" có khả năng hiện thực kiểm chứng
kết quả của tư tưởng của chính mình. Vĩ đại như Einstein
cũng được các đồng nghiệp đo giúp độ lệch của tia mặt
trời, để thấy rằng mình không sai. Khổng lồ như Charles
Darwin thì cũng có các bạn đồng nghiệp hậu sinh moi ra cái cơ
chế thông tin di truyền xoắn xuýt xanh đỏ tím vàng, đẹp ơi
là đẹp, mỏng manh ơi là mỏng manh, mà sao mạnh thế, mạnh
gớm ghê, mạnh cho đến khi loài người công bố bản đồ gen
thì mới càng thấy loài người không cần những thần thánh
với những chân lý muôn năm – chỉ vài ba chục năm thôi,
nhưng nếu thực thi được tư tưởng tốt đẹp của một
người, thế đã là quá đủ!

Hiểu về lý luận và lý thuyết theo cách khác đi sẽ giúp cho
loài người bớt sản sinh ra những anh nói khoác (hoặc nói
những điều vô bổ). Và bớt cả những anh còn tiếp tục
đối thoại với những anh nói những điều chính mình cũng cóc
hiểu là gi gỉ gì gi nhưng cái gì cũng cứ nói lấy được!

Chào anh Công, chúc anh vui khỏe.

Chú thích cùng lúc chấm hết bài viết này: mình vừa đọc
được tin sau "Chủ tịch Mustafa Abdul Jalil nói trong ngày chiến
thắng Gadhafi "Tôi kêu gọi mọi người hãy tha thứ, khoan
dung và hòa giải. Hãy bỏ qua thù hận và ghen ghét trong
linh hồn của mỗi chúng ta. Đây là việc cần thiết cho
sự thành công của cách mạng và của tương lai Libya". Đó
là một tư tưởng. Tư tưởng đó còn cần giải pháp khả thi.
Để cho phù hợp với tiêu chuẩn của lý luận và lý thuyết
vào thời hiện đại. Chúc các đồng chí hậu kỳ Ngu Tối
Kaddafi thoát được giai đoạn quá độ để sớm qua cõi Sáng.

Hà Nội, đêm 27-10-2011

Viết khi nhớ đến các đồng nghiệp trong nhóm C.B.

Nguồn: <a
href="http://anhbasam.wordpress.com/2011/10/28/444-th%E1%BB%9Di-c%E1%BB%A7a-ly-lu%E1%BA%ADn-va-ly-thuy%E1%BA%BFt-nao/">Blog
Anh Ba Sàm</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10444), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Việt Nam đang nỗ lực kềm chế lạm phát và ngăn chận đà
sụt giá của tiền đồng, nhưng ngoài những mất cân đối
lớn này, chính quyền Hà Nội còn phải chống một kẻ thù nguy
hiểm hơn, đó là sự mất niềm tin của các tác nhân kinh tế.
Đó là nhận định chung của hãng tin AFP hôm nay, 30/10/2011, trong
bài nhận định về kinh tế Việt Nam.

Vào đầu năm nay, đảng Cộng sản Việt Nam đã thi hành một
chính sách khắc khổ nhằm kềm chế lạm phát, mà trong tháng 9
đã lên tới 23% , giảm mức thâm thủng thương mại ( 12,4 tỷ
đôla trong năm 2010 ) và giữ vững tiền đồng vốn đã bị phá
giá đến 4 lần trong vòng 15 tháng qua.

Với lãi suất tín dụng hiện đã lên tới hơn 20%, các chuyên
gia dự báo là tình hình trong 18 tháng tới sẽ rất là phức
tạp. AFP trích dẫn một nhà đầu tư ngoại quốc ở Sài Gòn
cho rằng : « Vấn đề hiện nay ở Việt Nam là sự khủng
hoảng niềm tin. Cái giá phải trả rất lớn ». Theo nhà đầu
tư này, chính sách khắc khổ là cần thiết.

Từ 20 năm nay vẫn chú tâm đạt mức tăng trưởng cao, vì ganh
tỵ với thành công của nước Trung Quốc láng giềng, Việt Nam
đã đối phó với khủng hoảng tài chính 2008 bằng cách bơm
thêm tiền vào nền kinh tế.

Các bong bóng đầu cơ hình thành khắp nơi. Biểu tượng cho sự
phá sản của quốc gia, tập đoàn Vinashin đã đầu tư vào đủ
mọi lĩnh vực để rồi cuối cùng rơi vào tình trạng gần như
phá sản, với món nợ lên tới 4,4 tỷ đôla.

Trong khi đó, thị trường chứng khoán thành phố Hồ Chí Minh,
được khai trương một cách long trọng năm 2000, đã chạm đáy.
Tháng 8 vừa qua, chỉ số VN-Index đã rơi xuống mức thấp nhất
từ trước đến nay, thấp hơn ba lần so với mức kỷ lục
của năm 2007 khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế
giới.

Ông Jonathan Pincus, hiệu trưởng trường đại học tư Fulbright
Economics, được AFP trích dẫn, ghi nhận : « Cũng như đối với
các định chế khác, các cải tổ đã không theo kịp nhịp độ
của nền kinh tế. Ai cũng thấy là cần phải có một chiến
lược mới, nhưng họ không có một cơ cấu chính trị nhất
quán ».

Trong một quốc gia mà chuyện gì cũng không minh bạch, khó ai có
thể biết được thực trạng của nền kinh tế. Về mặt chính
thức, lượng ngoại tệ dự trữ của Việt Nam chỉ đủ bảo
đảm hai tháng nhập khẩu. Nhiều ngân hàng quốc doanh hiện
đang kẹt rất nhiều nợ xấu và một số nhà quan sát lo ngại
về hậu quả của một « Vinashin mới ».

Phòng Thương mại châu Âu vừa công bố chỉ số về môi
trường kinh doanh, giảm sụt trong ba quý liên tiếp, cho thấy là
« các biện pháp được thi hành để ổn định kinh tế hiện
giờ đã không trấn an được giới doanh nghiệp ».

Hãng tin AFP nhắc lại là trong tháng Giêng vừa qua, chính quyền
Việt Nam đã thừa nhận là cần phải có một mô hình kinh tế
mới, nhưng lại không đưa ra hướng đi cụ thể nào.

Trước đây vẫn được mô tả là « con rồng châu Á » tương
lai, Việt Nam đã phát triển kinh tế dựa trên việc khai thác
tài nguyên và nguồn nhân công dồi dào. Nhưng cho tới nay Việt
Nam vẫn chưa chuyển sang giai đoạn kế tiếp. Chuyên gia Jonathan
Pincus phân tích : « Việt Nam vẫn cứ lao vào sản xuất thêm
nhiều cà phê, gạo, hạt điều, áo thun và giày dép, nhưng vẫn
chưa chuyển đổi sang một nền sản xuất có trị giá gia tăng
cao ».

Về phần ông Dominic Scriven, chủ tịch tổng giám đốc quỹ
đầu tư Dragon Capital thì cảnh báo : « Trong 5 năm trở lại
đây, mô hình kinh tế đã bị mất cân đối. Vấn đề là tất
cả mọi người có nhận ra điều đó hay không ».

Theo AFP, người dân Việt Nam thì dường như không mấy tin
tưởng vào nền kinh tế và trong những tháng gần đây họ đã
đua nhau mua vàng và đôla. Theo một nguồn tin ngoại quốc, ngay
cả các ngân hàng nay cũng bán đi đồng tiền quốc gia.

Như nhận định của một nhà doanh nghiệp, xin được miễn nêu
tên, « chính quyền Việt Nam nay đã bị dồn vào chân tường
trước yêu cầu khôi phục cân đối kinh tế. Họ còn phải làm
nhiều việc để chứng tỏ họ xứng đáng với trọng trách
được giao ».

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10439), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Một trong những diễn biến trong tuần qua được dư luận trong
nước quan tâm là <a
href="http://vneconomy.vn/20111019023855371P0C19/de-xuat-tang-gia-dien-toi-13-tu-thang-11.htm">đề
xuất tăng giá điện</a> của Tập đoàn Điện lực Việt Nam
(EVN). EVN vừa kiến nghị Bộ Công Thương cho phép tăng giá
điện từ tháng 11 tới. Cụ thể, tập đoàn này đề xuất giá
điện sẽ tăng từ 10 - 13%, tương ứng với giá bán lẻ điện
trung bình sẽ là 1.403 đồng/kWh thay cho mức giá hiện hành 1.242
đồng/kWh.

Theo <a
href="http://dantri.com.vn/c76/s76-529142/evn-de-xuat-tang-gia-dien-tu-10-13.htm">Dân
Trí</a>, theo Quyết định 24 và thông tư của Bộ Công Thương
hướng dẫn cơ chế điều chỉnh giá điện, thì trường hợp 3
yếu tố đầu vào cơ bản của giá điện là giá nhiên liệu,
tỉ giá và cơ cấu sản lượng điện phát thay đổi trong 3
tháng liên tiếp, dưới 5% thì EVN báo cáo Bộ Công Thương và
tự động điều chỉnh. Nhưng do Bộ Tài chính đề nghị việc
điều chỉnh giá điện không nên điều chỉnh liên tục các
quý, nên EVN đưa ra đề xuất tăng giá như trên. Nếu được
thông qua, dự kiến, việc điều chỉnh giá điện sẽ được
thực hiện trong tháng 11 tới.

Việc tăng giá dự kiến của EVN đang dấy lên mối lo ngại
trong dư luận về áp lực đối với lạm phát. Tuy nhiên, trả
lời báo chí về việc tăng giá điện và ảnh hưởng tới lạm
phát, <a
href="http://vneconomy.vn/20111020103518984P0C19/tang-gia-dien-va-kiem-che-lam-phat-khong-co-gi-mau-thuan.htm">Phó
Thủ tướng Vũ Văn Ninh cho rằng </a> "việc tăng giá điện
và mục tiêu kiềm chế lạm phát của chính phủ thực ra không
có gì là mâu thuẫn cả. Đấy là chủ trương nhất quán, vấn
đề là mình chọn thời điểm nào tăng cho phù hợp, chứ chắc
chắn giá điện cũng không thể giữ mãi như hiện nay
được".</p>

<h2>Lý do tăng giá điện</h2>

Lý giải cho đề xuất tăng giá lần này, EVN cho rằng tập
đoàn này đã phải chịu thiệt nhiều từ việc giá điện chưa
được tính đúng, tính đủ, dẫn tới giá thành bán điện
thương phẩm không đủ bù đắp chi phí khiến tập đoàn chưa
thể giảm lỗ. EVN phải mua điện giá cao từ một số nhà máy
điện độc lập, chạy dầu để phát điện, điều chỉnh tỷ
giá… các yếu tố này không được tính đúng vào giá thành.

<a href="http://vef.vn/2011-10-20-lo-va-no-evn-doi-tang-gia-dien">Theo
VEF</a>, riêng trong các lý do từ việc chưa tính đúng tính đủ
chi phí vào giá điện, các khoản lỗ được công khai của EVN
đến nay đã lên tới vài chục ngàn tỉ đồng, gồm 11000 tỉ
đồng do mua điện giá cao từ một số nhà máy điện độc
lập, chênh lệch tỉ giá khoảng 17000 tỉ đồng, vốn đầu tư
tiếp nhận lưới điện hạ áp nông thôn khoảng 8000 tỉ
đồng...

EVN hiện đang nợ tiền mua điện của các tập đoàn kinh tế
nhà nước lớn như Than - Khoáng sản Việt Nam và Dầu khí Việt
Nam (PVN). Riêng khoản nợ với PVN đã lên tới <a
href="http://vtc.vn/1-304105/kinh-te/evn-phot-lo-cac-khoan-no.htm">khoảng
10000 tỉ đồng</a> nhưng chưa sắp xếp được nguồn trả,
phải trông chờ vào nguồn thu từ việc tăng giá điện.

<a href="http://vef.vn/2011-10-20-lo-va-no-evn-doi-tang-gia-dien">Cũng theo
VEF</a>, tình trạng thua lỗ, nợ nần của EVN còn trầm trọng
hơn do phải gánh thêm các khoản lỗ khi đầu tư đa ngành, đa
lĩnh vực. Năm 2007, EVN đã đề nghị tăng giá điện để lấy
vốn đầu tư nhưng vẫn rót vốn vào các lĩnh vực tài chính,
ngân hàng, chứng khoán, bất động sản, viễn thông... Theo báo
cáo của Đảng ủy khối doanh nghiệp Trung ương, trong 8 tháng
đầu năm, EVN đầu tư ra ngoài ngành hơn 2.100 tỉ đồng, chiếm
2,8% vốn điều lệ.

<a
href="http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/EVN-lo-nang-do-dau-tu-ngoai-nganh/63068">Theo
báo Lao Động</a>, EVN đã từng góp vốn đầu tư vào Cty cổ
phần chứng khoán Hà Thành, đến nay Cty này đã gần như ngừng
hoạt động với nghi án chủ tịch HĐQT ẵm gọn khoản tiền
đầu tư lên đến hàng trăm tỉ của các cổ đông lặn mất
tăm; đầu tư vào các Cty cổ phần bất động sản điện lực
Sài Gòn Vina, điện lực miền Trung, EVNLand Nha Trang... đều chưa
thấy có hướng ra.

<a
href="http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/EVN-lo-nang-do-dau-tu-ngoai-nganh/63068">Cũng
theo Lao Động</a>, thua lỗ nhất là lĩnh vực kinh doanh viễn
thông. Năm 2010, doanh thu của EVN Telecom chỉ đạt hơn 2000 tỉ
đồng, lỗ hơn 1000 tỉ đồng. Hệ số nợ/vốn chủ sở hữu
của EVN Telecom lên đến 5,1 lần (trong đó nợ phải trả là
7760 tỉ đồng, vốn chủ sở hữu là 1586 tỉ đồng). Khả năng
thanh toán nợ ngắn hạn của EVN Telecom chỉ còn 31%. Hiện mức
thua lỗ của EVN Telecom đã dẫn tới gần như không có khả
năng cân đối toàn bộ chi phí vận hành, chi phí đầu tư mạng
lưới, các khoản vốn và lãi vay cho các dự án đầu tư.

Tình trạng của EVN đã tệ đến mức không thể làm ngơ. <a
href="http://vneconomy.vn/20111017052752763P0C5/yeu-cau-kiem-tra-dau-tu-ngoai-nganh-cua-evn.htm">VnEconomy</a>
trích nguồn tin từ cổng thông tin điện tử chính phủ cho
biết, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã yêu cầu Bộ Công
Thương phối hợp với Bộ Tài chính đánh giá việc đầu tư
vào các lĩnh vực chứng khoán, ngân hàng, bảo hiểm và đầu
tư vào EVN Telecom của EVN. <a
href="http://www.tienphong.vn/kinh-te/532876/bat-dau-kiem-toan-evn.html">Việc
kiểm toán EVN</a> cũng đã được chỉ đạo thực hiện từ
hồi cuối tháng 3, đầu tháng 4 năm nay.

<h2>Ảnh hưởng tới lạm phát hay không</h2>

Giá điện <a
href="http://www.baomoi.com/Home/ThiTruong/nld.com.vn/EVN-lai-muon-tang-gia-dien-13/7195170.epi">đã
tăng 15%</a> hồi tháng 3 năm nay nhưng theo những gì EVN giải
trình tại thời điểm này thì có vẻ việc tăng giá đó không
thấm tháp gì so với khoản lỗ mà EVN đang có. Với lần tăng
giá 10%-13% lần này, <a
href="http://vneconomy.vn/20111019023855371P0C19/de-xuat-tang-gia-dien-toi-13-tu-thang-11.htm">theo
VnEconomy</a>, EVN vẫn chưa tính tới khoản lỗ khoảng 30 nghìn
tỷ đồng do "do Bộ Công Thương yêu cầu cần có kiểm
toán".

Giá điện là một cấu phần quan trọng hình thành chi phí của
doanh nghiệp, và vì vậy, nó ảnh hưởng lớn tới giá thành và
giá bán của sản phẩm. Việc tăng giá điện của EVN chắc
chắn sẽ gây sức ép mạnh đối với lạm phát – giống như
những gì đã xảy ra trong tháng 3 năm nay.

Vấn đề còn lại là việc tăng giá này có chính đáng hay
không? Với tư cách là nhà độc quyền, EVN thực ra không có
động cơ tiết kiệm chi phí để giảm giá thành. Thêm nữa,
các khoản đầu tư ngoài ngành vô tội vạ của EVN cũng cần
phải được kiểm soát. Vì thế, việc kiểm soát giá thành và
các khoản đầu tư trái ngành để đảm bảo rằng EVN hoạt
động hiệu quả là trách nhiệm của chính phủ. Việc này cũng
nhất thiết phải gắn với trách nhiệm cá nhân của bộ máy
lãnh đạo EVN.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10438), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Hôm nay đi vào X-cafe thì được biết bạn tinman cùng với các
bạn khác như tqvn2004, postmodernism và The 10net rời khỏi BQT, nó
làm mình bâng khuâng. Thôi chúc các bạn may mắn và thành công
trong tương lai. Cùng lúc chúc bạn Lê Quốc Tuấn hoàn thành
trách nhiệm mới trong tình trạng khó khăn hiện nay.

Tình trạng kinh tế tại Hoa Kỳ hiện nay đi vào một khúc quanh
mới, nhiều người có bằng cấp như tinman còn có công ăn
việc làm nhưng đang bị cạnh tranh mạnh vì công việc hiếm đi
do hãng xưởng sản xuất nhưng không có người tiêu thụ hay
họ phải cắt giảm ngân sách vì chi tiêu quá tốn kém hay phải
sát nhập vào các công ty khác để tồn tại. Con số chính xác
về thất nghiệp là hơn 17% người Mỹ thất nghiệp hiện nay
chứ không phải là 9.1% như chính phủ Mỹ công bố hàng tháng
vì con số chính phủ kiểm kê không tính vào con số đã hết
hạn nhận trợ cấp thất nghiệp. Con số trên 9% này sẽ ở
lại tại đây trong một thời gian rất dài vì nhiều lí do
chính:

Một, là con số thất nhiệp sẽ đi lên cao vì chính sách sai
lầm của chính phủ Mỹ, the FED và các nước trên thế giới.
Các chính phủ này chưa bao giờ phải đối mặt với hiện
tượng này trong gần 100 năm nay tính từ kỳ khủng hoảng suy
thoái kinh tế năm 1929. Tất cả các biện pháp của họ đều
là thăm dò, may rủi và tốn kém. Nước Mỹ đã tốn hơn 10
ngàn tỉ dollars nhưng kết quả vẫn đứng yên tại chỗ. Chưa
kể hiện nay là thời kỳ bước vào cuộc bầu cử lớn tại
Hoa Kỳ năm 2012, từ Obama cho đến các nhân vật của đảng
Cộng Hòa đều nói nhưng họ sẽ không làm vì quá bận tranh
cử và dẫu có ban ra bất kỳ một chính sách nào đi nữa thì
nó cũng không đủ thời gian để áp dụng. Một khi có chính
phủ mới, họ sẽ dẹp các chương trình chưa tiến hành xong
để biến thành đạo luật vì không một nhiệm kỳ Quốc Hội
nào có thẻ ép buộc các nhiệm kỳ Quốc Hội mới phải tuân
thủ các điều của nhiệm kỳ Quốc Hội cũ về ngân sách. Do
đó không lấy làm ngạc nhiên là chúng ta đang thấy Obama trong
mấy tháng nay đang đi vận động tranh cử chứ không phải là
lo cho người thất nghiệp như người phát ngôn của Nhà Trắng
nói. Không có gì phải trách cứ họ cả, chính phủ từ Cộng
Hòa hay Dân Chủ đều làm như vậy, chỉ có điều họ thiếu
thành thật mà thôi. Giải pháp thất nghiệp của chính quyền
Obama là bỏ ra thêm 450 triệu dollars hy vọng sẽ tạo ra việc
làm cho người dân Mỹ thì thực tế không hẳn như vậy. Trong
dự án này họ chỉ chú trọng đến các công chức của chính
quyền, những thành viên của các công đoàn như nhà giáo. Một
lần nữa chính sách của Obama hiện nay tìm cách lôi kéo, lấy
lá phiếu của những người ủng hộ và sẽ bầu cho ông ta
trong nhiệm kỳ mới, những người dân đóng thuế thực sự
sẽ không hưởng được lợi bao nhiêu trong dự án tạo công ăn
việc làm mới này. Đừng nghĩ với khẩu hiện "The Change We
Need" của ứng cử viên Obama sẽ làm chính quyền Obama minh bạch
hơn, gần gũi với người dân hơn. Thực tế là chính quyền
Obama đều giống như các chính quyền cũ của nước Mỹ, Cộng
Hòa hay Dân Chủ đều có những điều giảo quyệt trong đó và
gần như ai trong chúng ta đều biết là trong chính trị chẳng
bao giờ có chữ thành thật đó cả. Chẳng có lợi gì cho Obama
phải cứu kinh tế Mỹ nếu ông ta không đắc cử được trong
nhiệm kỳ tới, chẳng lẽ làm không công cho đảng Cộng Hòa
cả.

Thứ Hai là The FED với nhiệm vụ là giữ nhiệm vụ chống lạm
phát và giảm thất nghiệp, đã làm cho họ khó khăn hơn và
đôi khi chống lại với nhau trong chính sách tiền tệ nhất là
trong thời kỳ này. The FED là một trong những người gây ra
trận kinh tế suy thoái kỳ này khi Greenspan đã để phân lời
đi xuống quá thấp và quá lâu. Chính họ với chính sách của
The FED là nguồn gốc thúc đẩy phân lời thấp và hấp dẫn
để người đầu tư lợi dụng trong việc đầu tư nhà cửa.
Khi The FED Ben Bernanke và chính quyền Mỹ tìm kiếm giải pháp
kiềm chế lại tình trạng kinh tế suy thoái hiện nay thì thay
vì có một chính sách rõ ràng đối phó với chính sách sai lầm
của chính họ lúc trước thì họ lại né tránh giải quyết
những nguồn gốc tạo ra suy thoái này thay vào đó họ ban ra
những chính sách, đạo luật tạo ra những sai lầm mới mà sẽ
là cội nguồn về sau như những chương trình, đạo luật cứu
trợ công ty tài chánh Goldman Sachs, Bank of America, hay phí phạm
tiền bạc như chương trình Cash for Clunkers. The FED Ben Bernanke
đẩy phân lời xuống gần như zero phần trăm cho tới năm 2013
và đánh cá rằng tình trạng lạm phát sẽ nằm trong cầm tay
kiểm soát của ông ta, cùng lúc ông ta đánh cá rằng hãng
xướng sẽ dùng chương trình phân lời ngắn hạn của mình
để thúc đẩy nền kinh tế và giảm thất nghiệp thì quả
thực là một tính toán không thành công như mong đợi. Thất
nghiệp vẫn trên 9%! Lý do đơn giản: Chính sách này đã thất
bại trong năm 2008, 2009, 2010 thì không có gì nó sẽ thành công
trong năm 2011 hay 2012. Nó chỉ có lợi cho những người chỉ
trích chính sách này thấy rõ The FED và chính quyền Mỹ hiện
nay đã bế tắc và không nghĩ ra được những biện pháp nào
hay hơn để giải quyết kinh tế tiếp tục suy thoái. Trong khi
đó các tay chuyên nghiệp đầu tư đang đổ tiền để đánh cá
lạm phát sẽ gia tăng mau chóng trong năm tới hay tới nữa. Đây
sẽ là một thảm họa cho nước Mỹ, nó sẽ nguy hiểm hơn tình
trạng kinh tế hiện nay khi thất nghiệp vẫn tiếp tục gia tăng
trong chi ngân sách thì thâm thủng mà người dân đang thấy
tiền chợ gia tăng hơn 5% so với năm ngoái. Chỉ có chỉ số CPI
của chính phủ là không thấy lạm phát nhưng người dân Mỹ
thì đang thấy hằng ngày.

Về mặt chính trị, đảng Tea Party với chính sách giảm thuế,
giảm chi tiêu đã khuynh đảo đảng Cộng Hòa bắt đầu cách
đây 2 năm và đã giúp họ kiểm soát đươc Hạ Viện nhưng
vẫn không kiểm soát được Thượng Viện. Hiện tượng Occupy
Wall Street (OWS) nói lên sự bất bình của người dân của tầng
lớp thấp phẫn nộ vì sự tham lam và ảnh hưởng lũng đoạn
của các công ty tài chánh ngân hàng trong chính phủ Mỹ. Đảng
Dân Chủ hy vọng làm chủ nhóm OWS này nhưng họ sợ bị phản
ngược vì các ngân hàng tài chánh như Goldman Sachs là những
công ty tài trợ tiền bạc cho Obama nhiều nhất trong cuộc tranh
cử Tổng Thống năm 2008. Chưa kể các đạo luật như TARP ban ra
trong năm 2008, 2009 của thời kỳ Obama này đã tốn hơn 5 ngàn
tỉ dollars của nước Mỹ đã giúp các công ty tài chánh lũng
đoạn thị trường đẩy Nhà Trắng vào một việc khó xử.
Chưa kể là người dân đứng lên chống chính phủ mà nếu
chính phủ Obama và đảng Dân Chủ nắm được đa số tại
Thượng Viện khó có thể nói là "đúng rồi, cứ biểu tình
đi" thì đảng Dân Chủ đâm vào thế lưỡng nan, chẳng khác gì
là họ ban ra các đạo luật trong nhiêm kỳ của họ nhưng lại
đồng ý với người biếu tình là đạo luật họ ban ra đã đi
ngược với ý dân.

Với hơn 5 ngàn tỉ dollars của các công ty không muốn chi tiêu
để bành trướng công ty của họ. Hơn 2 ngàn tỉ dollars của
những người đầu tư như tôi với bạn giữ trong tiền mặt
hay trong chương trình hưu trí 401K, chính phủ Mỹ đang suy nghĩ
làm sao để số tiền khổng lồ này bơm vào kinh tế Hoa Kỳ.
Thuế má là phương pháp để thúc đẩy kinh tế, tùy theo ý
thức hệ của mỗi người dân Mỹ, một là dùng nó để chia
tài sản nước Mỹ đồng đều theo kiểu chủ nghĩa cộng sản
là đánh thuế thật cao cho những gia đình kiếm trên 250,000
dollars hàng năm và không phải đóng thuế một đồng nào như
51% người dân Mỹ hiện nay khi họ chỉ có lợi tức thấy hay
không có lợi tức như đảng Dân Chủ theo đuổi hay Hai là dùng
thuế má để khuyến khích tư bản đầu tư như đại đa số
các hãng xưởng nhỏ của Mỹ với nhiều người như tinman sau
một thời gian làm việc và tích lũy được hơn vài triệu
dollars mở hãng xưởng tuyển 10, 20 nhân viên tạo công ăn việc
làm cho họ, nay phải đối mặt với hiên tượng OWS là sẽ
phải đóng thuế cao hơn. Có thể là họ sẽ phải chấp nhận
là sẽ phải đóng cao hơn nhưng ngược lại là họ sẽ sa thải
một vài nhân viên để bù đắp vào thuế má để "dùng nó
để chia tài sản nước Mỹ đồng đều" hay có thể là đến
lúc nào chịu không nổi được nữa thì những người chủ
nhân các công ty nhỏ này sẽ phải đóng của công ty về Việt
Nam, Malaysia mở công ty và bán hàng lại cho nước Mỹ và đóng
thuế rất thấp như hiện nay nhiều hãng đã dời hãng xưởng
của họ qua Mexico hay Trung Quốc, Việt Nam.

Nhiều người nghĩ rằng Hoa Kỳ nên đóng cửa không chơi với
nước nào hay chỉ buôn bán với các quốc gia sòng phẳng trong
kinh tế. Đây là điều ngây thơ, phải biết rằng kinh tế thế
giới hiện nay không còn biên giới. Chính Tổng Thống Obama vừa
ký thêm đạo luật bang giao kinh tế mở rộng với Korea, Panama
và Colombia tháng này đủ nói rõ và nói lớn là Hoa Kỳ không
bao giờ đóng của biên giới về kinh tế mặc dù kinh tế Mỹ
đang trong thời kỳ khó khăn nhất trong lịch sử. Người Mỹ
phải lựa chọn, một là tiếp tục học hỏi lên cao, phải
trưởng thành trong làm việc, tạo ra nhiều năng xuất, hay phải
có nhiều ý tưởng sáng tạo mới, đẻ ra những sản phẩm
mới như hãng Apple của Steve Jobs hay lựa chọn như các bạn
tại OWS trong đó phương cách xuống đường biểu tình xóa đi
các trật tự của kinh tế chính trị hiện nay và thay vào bằng
một trật tự mới tương tụ như Cộng Sản Chủ Nghĩa Bolshevik
trong đầu thập niên của thế kỷ 20. Chúng ta muốn nhìn về
phía trước hay quay lại về quá khứ và sống với chủ nghĩa
"chia tài sản đồng đều" trong đó người như Steve Jobs sẽ có
đồng lương ngang bằng tôi hay bạn nhưng có lẽ (hay chắc
chắn) là sẽ không có iPod, iPhone, hay iPad để tiếp tuc lãnh
đạo thế giới về kỹ thuật mới.

<strong>MartianMobile</strong>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/10434), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives