Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Thưa ông Hà Sỹ Phu, tôi vẫn thấy <a
href="http://danluan.org/node/9190">giải pháp của ông</a> vẫn mang
đầy tính hoang tưởng về tương lai Việt Nam khi ông không xét
tới những thực tại sau:

1/ Ông có thể chỉ ra một người đương chức nào trong chính
phủ Việt Nam đủ uy tín để nói cho toàn dân nghe và tiến
hành các giải pháp cải cách từ từ mà ông nói tới? Hơn
nữa, một người thì không thể làm gì mà phải là cả một
thế hệ lãnh đạo, đi cùng với trí tuệ và may mắn thì may ra
mới có lối ra.

2/ Hầu hết lãnh đạo VN hiện nay đề mê tín sùng bái phong
thủy, tử vi, bói toán... mà bản chất của nó là chủ nghĩa
phong kiến tin vào định mệnh. Một minh chứng rất rõ ràng ai
cũng biết, cách đây hơn 5 năm chính ngài đương kim TBT Nguyễn
Phú Trọng than thở trong đại hội đảng X khi hụt chức chủ
tịch nước, <a
href="http://vietbao.vn/Xa-hoi/Chu-tich-nuoc-Nguyen-Minh-Triet-Phai-tu-tin-dam-nghi-dam-lam/70053322/157/">ngài
Trọng vịnh ngay một câu Kiều</a>: "Nghĩ mình phận mỏng cánh
chuồn / Khuôn Xanh có biết vuông tròn mà hay". Mất bao lâu
để dân ta thoát khỏi chủ nghĩa định mệnh khi mà hầu hết
cán bộ đương chức đều cho rằng "dân nó khổ là do số nó
khổ, cán bộ chúng mình sướng là do số chúng mình nó
sướng"? Lẽ ra thì chúng ta phải chuyển sang đấu tranh với
chủ nghĩa định mện từ lâu rồi, phải quay lại với các bài
viết của Phan Châu Trinh, Phan Khôi, Nguyễn Văn Vĩnh… từ lâu
rồi chứ hả?

3/ Đấu tranh bỏ CN Mác Lê hay Maoism là đánh vào hư không khi
mà các vị lãnh đạo hiện nay chỉ còn núp vào cái bóng sở
hữu toàn dân để tiếp tục cướp bóc tài nguyên đất đai
của người dân. Hơn ai hết, chính họ đều biết đấy là cái
bánh vẽ.

4/ Chúng ta không có đủ thời gian cho việc thay đổi từ từ
như ông nghĩ: Việc đầu độc môi trường với tốc độ chóng
mặt do những công ty gốc Hán đang gây ra trên các mỏ khai thác
tài nguyên và các khu công nghiệp trên khắp 63 tỉnh thành sẽ
biến Việt Nam nhanh chóng thành vùng đất chết trong 10 năm
tới. Ai cũng biết chẳng có một hệ thống xử lý chất thải
đàng hoàng nào cả, tất cả những công ty này đều là những
nhà máy Vedan chưa bị lộ. Ngay cuối năm nay thôi là đã có vài
triệu tấn bùn đỏ treo trên nóc nhà Tây Nguyên rồi. Chưa khi
nào trong Lịch Sử VN phải đối diện với nguy cơ diệt vong
trên chính mảnh đất mình đang sống như hiện nay. Nếu ai đó
có thể bảo tôi là bi quan khi đưa ra con số 10 năm thì hãy vui
lòng so sánh môi trường VN với 10 năm trước đây đi, nhưng
nên nhớ là quy mô các công ty gốc Hán 10 trước đây là rất
bé nhỏ so với hiện tại.

5/ Chúng ta đã đánh mất chủ quyền kinh tế từ lâu rồi khi
mà gần như toàn bộ hàng tiêu dùng (ngoại trừ thị trường
TP.HCM ra) đều do TQ cung cấp, các công trình lớn đều do TQ làm
từ A tới Z, Nhập Siêu trầm trọng, Nguyên Phụ liệu và kỹ
thuật đều nhập từ TQ. Nếu không có kiều hối gởi về và
khai thác tài nguyên để bán thì Người Việt đã ra sao rồi?

6/ Chưa bao giờ trong Lịch Sử Trung Quốc có thể nắm toàn bộ
hệ thống truyền thông của VN như hiện nay để gieo sâu chủ
nghĩa định mệnh và chủ nghĩa anh hùng kiếm hiệp hoang tưởng
bằng các bộ phim dài nhiều tập như: Anh Hùng Xạ Điêu, Càn
Long Đại Đế, Thiên Long Bát Bộ… Hầu như bất cứ người
dân nào cũng đều thích và đã xem các bộ phim này. SAU KHI XEM
XONG HỌ THƯỜNG HOANG TƯỞNG TỰ PHONG CHO MÌNH LÀ MỘT ÔNG VUA
HOẶC MỘT ANH HÙNG KIẾM HIỆP VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ THÌ LÀM SAO
HỌ CÓ THỂ HỢP TÁC HIỆU QUẢ ĐƯỢC VỚI NGƯỜI KHÁC NỮA.
Ngày xưa người Pháp thường bảo: Trong đầu mỗi người Việt
đều có một ông quan. Cho nên họ dễ dàng chia để trị. Còn
ngày nay trong đầu mỗi người Việt đều có một ông Vua nên
càng khó đoàn kết hơn nữa. Bao giờ thì hệ thống truyền
hình tại VN ngưng chiếu các phim này? Tại sao ở nông thôn thì
TQ cho chiếu loại phim trên, còn ở thành thị thì họ lại cho
những tay nhà văn như Vương Sỏi kịch liệt đả kích Kim Dung?

7/ Tầng lớp trí thức VN từ xưa tới nay chưa bao giờ đi quá
vai trò "phò chính thống" để trưởng thành độc lập cả.
Hiện tại họ vẫn chủ yếu, giống như ông, thích đóng góp
với chính phủ chứ không phải là nói với dân để dân hiểu,
khác xa so với trí thức Nhật bản thời Minh Trị Thiên Hoàng.
Thử hỏi có mấy người dân thường hiểu được bài ông
viết? Có mấy trí thức VN hiện nay có tầm lan tỏa đủ mạnh
để được dân chúng trực tiếp bảo bọc che chở khi ra tòa?

8/ Nhiều người trẻ VN hiện nay đều nghiện các tin tức tình
dục do chính các báo chính thống đăng nhan nhản hằng ngày,
game online, nhậu nhẹt, cờ bạc… làm sao để họ thoát ra để
tham gia vào cuộc cải cách từ từ như ông đề cập?

9/ Hầu hết các lý luận hiện nay, kể cả ông, đều chưa
đạt tới trình độ dân dã dễ hiểu nhằm thu hút đa số
người dân quan tâm khi mà chẳng bao giờ thấy ông đề cập
tới tình trạng trẻ em vào bệnh viện không có giường nằm,
thực phẩm gây ung thư, thuốc tây cao gấp mấy chục lần giá
gốc để minh chứng cho lý luận của ông… cho nên dân thường
chẳng ai hiểu ông cả, do đó họ sẵn sàng đấu tố ông. Thế
thì ông mong muốn nâng cao dân trí bằng cách nào?

Vài lời phân tích nhỏ để mong thấy có giải pháp khả thi
hơn, chứ tình trạng như hiện tại mà tiếp diễn thì cả dân
thường lẫn an ninh và quân đội gì cũng đều chết trong 10
năm nữa cả thôi, mà tội nghiệp nhất là trẻ em. Bản thân
tôi, tuy phê phán ông Hà Sĩ Phu, nhưng cũng chưa thấy có giải
pháp nào khả thi cả vì nếu thay đổi không khéo dẫn tới
nội chiến thì chắc chắn TQ sẽ lấy hết Trường Sa, Côn
Đảo và thậm chí cả Phú Quốc nữa. Không thay đổi thì sẽ
bị tham nhũng và ô nhiễm môi trường làm cho toàn VN trở thành
vùng đất chết. Cái nào cũng khốn khó cả.

Cầu chúc cho ông Hà Sĩ Phu cùng tất cả mọi người dân Việt
Nam cùng được an lạc và trí tuệ.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9203), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote">(Bài viết dành tặng các bạn trẻ Yêu
Nước mà không có nhiều thời gian nghiên cứu)</div>

Cộng sản Trung Quốc dường như vẫn chỉ loanh quanh trong 36 kế
của Tôn Tử cho sách lược xâm chiếm Biển Đông làm của
riêng. Tất nhiên, họ không chỉ sử dụng đơn lẻ 1 hay vài
kế sách trong 36 kế đấy, mà sử dụng song song nhiều kế cùng
một lúc.

Quốc gia nào rành họ "6 câu" thì không biết, nhưng chắc chắn
người Việt Nam nếu không rành họ đủ "6 câu vọng cổ" thì
chí ít cũng hiểu đến "năm câu rưỡi"! Nửa câu còn lại đó
là sự rõ ràng từ phía cấp cao CSVN, nếu như họ dứt khoát
trong tư tưởng rằng: họ mãi là người Việt Nam chân chính,
không phải Chương Hầu (1) bám vào Tô Định và Mã Tắc, để
cuối cùng chính Chương Hầu tự biến thành "vỏ chanh sạch
nước cốt" và đi đến kết cục: bị loại bỏ sau khi được
xài xong!

Những quan chức cao cấp CSVN đang ngả nghiêng về Trung Quốc
cũng nên suy ngẫm về việc: sau khi các vị an phận trong hũ
cốt nào đấy hoặc giả nằm trong Nghĩa trang Mai Dịch, không
có gì bảo đảm các vị được "mồ yên mả đẹp" hay con cháu
các vị sẽ vẫn mãi "dưới một người trên vạn người" một
khi "mộng bá đồ vương" của Nhà cầm quyền Bắc Kinh trở
thành hiện thực. Lịch sử mấy ngàn năm của Việt Nam đã
chứng minh quá rõ. Những tên ôm mộng "thế thiên hành đạo"
đã chứng minh sự tàn độc của chúng sau khi chiến thắng
bằng cách sẵn sàng quật mộ, đào cốt những kẻ mà chúng
căm hận thâm căn cố đế, bất chấp hôm nay chúng vẫn đang
ngọt ngào lã chã! "Mật ngọt" thì luôn "chết ruồi", các vị
ạ! Rủi như, những kẻ "mộng làm bá chủ" có chiến thắng, hy
vọng chúng cũng học được những hình thức "báo oán" văn minh
hơn tí chút(!)

Thử cùng ôn lại 36 kế của nhà quân sự cổ đại Tôn Tử xem
nhé (2):

<div class="special_quote">
01. Dương đông kích tây.
02. Điệu hổ ly sơn.
03. Nhất tiễn hạ song điêu.
04. Minh tri cố muội.
05. Du long chuyển phượng.
06. Mỹ nhân kế.
07. Sấn hỏa đả kiếp.
08. Vô trung sinh hữu.
09. Tiên phát chế nhân.
10. Đả thảo kinh xà.
11. Tá đao sát nhân.
12. Di thể giá họa.
13. Khích tướng kế.
14. Man thiên quá hải.
15. Ám độ trần sương.
16. Phản khách vi chủ.
17. Kim thiền thoát xác.
18. Không thành kế.
19. Cầm tặc cầm vương.
20. Ban trư ngật hổ.
21. Quá kiều trừ bản.
22. Liên hoàn kế.
23. Dĩ dật đãi lao.
24. Chỉ tang mạ hòe.
25. Lạc tỉnh hạ thạch.
26. Hư trương thanh thế.
27. Phủ để trừ tân.
28. Sát kê hách hầu.
29. Phản gián kế.
30. Lý đại đào cương.
31. Thuận thủ khiên dương.
32. Dục cầm cố tung.
33. Khổ nhục kế.
34. Phao bác dẫn ngọc.
35. Tá thi hoàn hồn.
36. Tẩu kế.
</div>

Ngoài một vài kế sách của Tôn Tử mà bạn đọc thường
thấy trích dẫn và phân tích quen thuộc như: mỹ nhân kế,
dương đông kích tây, khích tướng kế... bài viết xin đi vào
những kế sách còn hơi "là lạ" đôi với các bạn trẻ không
có nhiều thời gian nghiên cứu, ngõ hầu cung cấp thêm một góc
nhìn nhỏ bé giúp các bạn hiểu rõ thêm tâm địa của chóp bu
CSTQ (xin nhấn mạnh chóp bu CSTQ). Người dân Trung Hoa vẫn đang
đau khổ và chịu nhiều đày đọa như người Việt Nam chúng
ta, do vậy, nếu bài viết này nhận được sự ủng hộ của
các bạn, hãy giúp tôi kêu gọi những ai yêu chuộng hòa bình
và dân chủ trong thời đại mới lên tiếng cho người dân Trung
Hoa và người dân Việt Nam.

<center>***</center>

<strong>1. Minh tri cố muội</strong>: nghĩa là "Biết rõ mà làm
như không biết". Hoàng Sa- Trường Sa là của Việt Nam, nhưng
CSTQ đã làm như không biết, họ chẳng thèm quan tâm đến
những bản đồ cổ, những minh chứng khoa học, hiệp định ký
kết Pháp - Thanh... và cứ mãi trương dẫn các thứ "cơ sở khoa
học" mà chỉ họ thấy có lý (!). Những cái chết của ngư dân
Việt Nam được nhiều trang báo trong và ngoài nước nhắc đến
nhiều trong các năm qua, họ cũng đã làm như không hề hay
biết. Tàu Bình Minh2 và Viking2 bị cắt cáp và Lương Quang Liệt
vẫn "vô tư" nói là không hề liên quan gì đến quân đội Trung
Quốc. Mục đích của kế sách này là gì? Ai cũng rõ bằng lời
giải thích: "Tôi vô tội, tôi ngây thơ và tôi... nào biết gì
đâu" với đôi mắt "tròn xoe", "trong vắt" như chẳng vẩn đục
một áng mây mờ ám muội nào đấy! hề hề!! Để làm gì?
Để chứng minh trước thế giới một hình ảnh lãnh đạo Trung
Hoa với:

- một "tấm lòng nhân ái"
- một "tâm hồn hướng thiện"
- cùng một tinh thần "yêu hòa bình tha thiết" :(

Người thật sự nhân ái, lương thiện, yêu hòa bình luôn cần
được tất cả mọi người yêu mến và bảo vệ!

<strong>2. Du long chuyển phượng</strong>: nghĩa là "biến cái này
thành cái kia". Khi họ xông vào vùng biển đặc quyền kinh tế
(trong vòng 200 hải lý) của Việt Nam để cắt cáp, họ đã sử
dụng chiêu thức này, mà bà Phương Nga đã bực bội thốt lên:
<em>"biến khu vực không tranh chấp trở thành có tranh chấp".
</em>Rõ ràng, họ đã chẳng có cái quái gì trong vòng 200 hải
lý của Việt Nam và họ cố biến thành có. Quá rõ đến không
còn gì bàn cãi. Với sự kiêu ngạo, họ luôn thích hình tượng
"là rồng là phượng", nhưng thực chất của kế sách này,
người Việt ta có câu "treo đầu dê, bán thịt chó". "Đầu dê"
ở đây chính là họ luôn tuyên bố <em>"sự trỗi dậy hòa bình
của TQ không làm ảnh hưởng đến các quốc gia khác".
</em>"Thịt chó" tức là tâm địa bên trong ôm mộng xưng bá cả
Thái Bình Dương, mà họ nghĩ rằng chẳng ai biết được mục
đích kế sách này, nhằm chuyển tiếp kế "vô trung sinh hữu".

<strong>3. Vô trung sinh hữu</strong>: nghĩa là "không có mà làm
thành có". Biển Đông an ổn, không giúp họ "chọc trời khuấy
nước" được, họ cần làm cho mọi việc rối tung lên để
dễ bề gây xáo trộn mà thao túng. Thiên hạ không loạn, trật
tự biển Đông không rối thì làm sao giúp họ thỏa cơn khát
mà cả thế giới đều biết: năng lượng - thứ mà họ đang
vô cùng cần cho sự phát triển kinh tế nước họ, nói cho ngay,
chẳng cho nước họ đâu mà cho bè lũ "lãnh đạo" của họ
thôi! Biển Đông đục ngầu (do họ quậy) mới giúp họ "trỗi
dậy hòa bình"! (3)

<strong>4. Di thể giá họa</strong>: nghĩa là "dùng vật gì để vu
khống người ta". Họ đã dựng hình tượng rất tội nghiệp
khi xông vào làm rối cáp tàu Viking2 bằng hình ảnh RẤT ĐÁNG
THƯƠNG như sau (xin lưu ý những từ in đậm) (4):

[quote="BBC"]Tân Hoa Xã dẫn lời Người phát ngôn Trung Quốc
nói: "Tàu cá Trung Quốc, trong khi hoạt động tại vùng
biển trên, đã bị <strong>tàu có vũ trang của Việt Nam xua
đuổi"</strong>.

"<strong>Trong khi đuổi bắt lộn xộn</strong>, lưới của
một trong các tàu cá Trung Quốc bị <strong>vướng vào dây
cáp </strong>của một tàu thăm dò dầu khí Việt Nam, vốn
đang hoạt động bất hợp pháp trong vùng biển này."...

Ông Hồng cũng cho hay <strong>tàu thăm dò của Việt Nam "kéo
lê"</strong> tàu cá của Trung Quốc trong hơn một tiếng
đồng hồ và <strong>"đe dọa nghiêm trọng tính mạng của
ngư dân Trung Quốc"</strong>.[/quote]

Chắc hẳn bạn đọc đồng ý những chữ "xua đuổi", "đuổi
bắt lộn xộn", "vướng vào", "kéo lê", "đe dọa nghiêm trọng
tính mạng" nghe thật đau xót về hình ảnh một người hiền
lương đang hoảng loạn, lập cập, run rẩy, thất thần...
trước một tên côn đồ rất dã man và hạ cấp. Ôi! một hình
ảnh quá đỗi thương tâm!

Dù sao phải công nhận (thật tâm) Hồng Lỗi quả không hổ danh
một nhà ngoại giao khi xài từ tượng hình "kéo lê" - rất
đắt!!! Hồng Lỗi đã thành công khi chứng minh một "tai nạn"
vô cùng thương tâm trên biển. Tiếc thay! "Kéo lê" thường dùng
cho... phụ nữ yếu đuối, trong tư thế hoàn toàn chẳng còn
chút sức lực nào, phó mặc sự sống chết của mình vào
lương tâm kẻ đang chủ động bằng hành vi đó! [để chứng
minh sức mạnh có thật của hai chữ "kéo lê", mời bạn ghé
mắt đọc qua (5)].

Không thể phủ nhận Hồng Lỗi thật "trác tuyệt" với hai chữ
này! Tiếc thay... Hồng Lỗi là đàn ông (nếu là Khương Du thì
quả... hết chỗ chê!). Có lẽ bà Phương Nga nhà mình nên "cơm
đùm, cơm nắm" sang "thọ giáo" vài chiêu của "nghệ sĩ tạo
hình bằng chữ" - Hồng Lỗi.

Mãi "ca" Hồng Lỗi mà...quên! Hình ảnh một đại trượng phu
Trung Hoa "đầu đội trời chân đạp đất" đâu mất rồi
nhỉ?! :)

Khá khen cho kế sách "di thể giá họa", nhưng coi bộ hình ảnh
một "phụ nữ tay yếu chân mềm , buông xuôi và bất lực
dưới bàn tay kẻ bạo tàn" có vẻ chẳng bịt mắt được ai
khi bạn biết rằng chi phí quốc phòng của họ lên đến số
cả trăm tỉ đô la Mỹ trong nhiều năm qua! Màn kịch "di thể
giá họa" được dựng lên vụng về đến thảm hại! Hầy lơ!
Về coi lại Tây Du Ký để thấy Bạch Cốt Tinh vẫn không tài
nào che mắt được Tôn Ngộ Không nhé! hề hề!!

Đố bạn, 36 kế của Tôn Tử có nhược điểm gì?

Nguyễn Ngọc Già

http://tintuc.xalo.vn/001238484647/Vai_dien_de_doi_NSUT_Bao_Quoc_Chuong_Hau_toi_nghiep.html
(1)

http://www.wattpad.com/184365-36-k%E1%BA%BF-t%C3%B4n-t%E1%BB%AD?p=1 (2)

http://danluan.org/node/9189 (3)

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/06/110610_china_reax_latest.shtml
(4)

http://bee.net.vn/channel/1987/201008/Canh-sat-Phap-keo-le-phu-nu-mang-thai-doc-pho-1761752/
(5)

<strong>p/s</strong>: <em>bài viết này xin được bắt chước câu
chuyện "Ngàn lẻ một đêm" để ngưng tại đây, nhằm gây chú
ý cho bạn đọc. Nếu sự gây chú ý được bạn đọc quan tâm,
mỗ xin tiếp tục câu chuyện hầu bạn đọc về các kế sách
khác trong 36 kế của Nhà cầm quyền Bắc Kinh. Nếu cách kể
chuyện vô duyên, xin ngưng mà chuyển đề tài khác.</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9193), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

(NCTG) Bản tin của Tân Hoa Xã mang tựa đề "Trung Quốc thúc
giục sự đồng thuận với Việt Nam trên vấn đề Biển Hoa
Nam" mới được đăng trên mạng basam.info vào đêm 28-6 vừa
qua, lập tức đã nhận được nhiều ý kiến đầy âu lo của
các "công dân mạng" vì nội dung bất thường và đầy tính
gian manh của nó.

<center><img
src="http://nhipcauthegioi.hu/uploads/2007/images/1309320933.nv.jpg"
/></center>
<center><em>Luôn nhớ tới các anh... - Ảnh: Thùy Giang </em></center>

Trích lời <a
href="http://basam1.wordpress.com/2011/06/28/141-trung-qu%E1%BB%91c-thuc-gi%E1%BB%A5c-s%E1%BB%B1-d%E1%BB%93ng-thu%E1%BA%ADn-v%E1%BB%9Bi-vi%E1%BB%87t-nam-tren-v%E1%BA%A5n-d%E1%BB%81-bi%E1%BB%83n-hoa-nam/">Phát
ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi, Tân Hoa Xã cho
hay</a>, trong thời gian Thứ trưởng Ngoại giao, phái viên đặc
biệt của Chính phủ Việt Nam Hồ Xuân Sơn "đã có những
cuộc thảo luận tới cùng trên vấn đề Biển Hoa Nam trong
thời gian diễn ra chuyến viếng thăm của phái viên đặc biệt,
và hai bên đã thỏa thuận giải quyết những tranh chấp thông
qua các cuộc hội đàm hữu nghị và tránh gây nên những động
thái có thể làm trầm trọng thêm hay gây nên phức tạp cho
vấn đề".

Trong các cuộc đàm phán tại Bắc Kinh vào tuần trước, đôi
bên đã đạt được một thỏa thuận song phương trên vấn
đề Biển Hoa Nam [Biển Đông], theo đó, "cả hai nước đều
phản đối những thế lực bên ngoài can dự vào tranh chấp
giữa Trung Quốc và Việt Nam và nguyện sẽ tích cực hướng
dẫn công luận và ngăn ngừa những lời bình luận hoặc hành
động làm tổn hại tới tình hữu nghị và sự tin cậy giữa
nhân dân hai nước" (lời ông Hồng Lỗi).

Trên tinh thần đó, tại một họp báo ngắn vào ngày thứ Ba
28-6, phía Trung Quốc đã bày tỏ "hy vọng phía Việt Nam cũng
như chúng tôi sẽ thực hiện đầy đủ sự nhất trí và có
được những nỗ lực gìn giữ hòa bình và ổn định trên
Biển Hoa Nam". Kèm theo đó, bản tin cũng nhắc lại quan điểm:
"Trung Quốc đã nhiều lần tuyên bố về chủ quyền không
thể tranh cãi của mình tại các hòn đảo trên Biển Hoa Nam và
những vùng biển xung quanh các hòn đảo này.

Những hồ sơ lịch sử của Trung Quốc đã cho thấy rằng năm
1958, chính phủ Trung Quốc đã khẳng định các hòn đảo trên
Biển Hoa Nam như là bộ phận thuộc lãnh thổ quốc gia của
Trung Quốc, và kế đó Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng
đã bày tỏ sự tán đồng trong bức thư ngoại giao ngắn của
mình gửi tới Thủ tướng khi đó là ông Chu Ân Lai.

Chưa từng có sự bất đồng nào từ bất cứ quốc gia nào
đối với chủ quyền của Trung Quốc trên khu vực này cho tới
những năm 1970, khi các nước bao gồm Việt Nam và Philippines
tuyên bố chủ quyền từng phần ở đây. Sau những cuộc đàm
phán và tranh chấp kéo dài, ông Đặng Tiểu Bình đã khởi
xướng đề xuất của mình về vấn đề đặt qua một bên
những tranh chấp và đề nghị cùng nhau khai thác trong khu vực
này".

<center>* </center>

Thoạt nhìn, có thể nghĩ, bản tin của Tân Hoa Xã cũng những
lời lẽ của ông Hồng Lỗi có vẻ bất thường vì nó mang
tính quá... mềm mỏng, hòa hoãn, nhắc nhiều đến "thảo
luận", "thỏa thuận", "giải quyết những tranh chấp
thông qua các cuộc hội đàm hữu nghị". Khác hẳn với những
thực tế trong thời gian qua, khi Trung Quốc thường xuyên gây
hấn với Việt Nam tại Biển Ðông, truyền thông Trung Quốc
thường xuyên đăng tải những ý kiến hung hãn kiểu sẽ "<a
href="http://www.youtube.com/watch?v=I5mO3xNo88k&feature=player_embedded">tát
vỡ mặt Việt Nam</a>", "<a
href="http://www.vietnamplus.vn/Home/Tuong-Trung-Quoc-doa-cho-Viet-Nam-mot-bai-hoc/20116/95027.vnplus">dạy
cho Việt Nam một bài học lớn hơn</a>".

Tuy nhiên, chỉ cần đọc lại đến lần thứ hai - hoặc không
cần đến thế - là đã có thể dễ dàng nhận ra những mưu mô
tuy gian manh nhưng không quá "kín đáo" của phía Trung Quốc,
thể hiện qua phát ngôn của ông Hồng Lỗi và lời lẽ của
bản tin Tân Hoa Xã!

Bắc Kinh hy vọng đôi bên "thực hiện đầy đủ sự nhất
trí và có được những nỗ lực gìn giữ hòa bình và ổn
định trên Biển Hoa Nam", nhưng lại trên quan điểm "chủ
quyền không thể tranh cãi của mình tại các hòn đảo trên
Biển Hoa Nam và những vùng biển xung quanh các hòn đảo này",
và còn viện dẫn phát biểu năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn
Ðồng (mà giới luật gia đã cho rằng thực ra <a
href="http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=1830&s=569478f6df6121bba140fca6d54c585d">không
hề có giá trị pháp lý</a> với việc "xác lập chủ quyền"
của Trung Nam Hải ở những quần đảo vốn đã thuộc chủ
quyền của một nước khác), vậy phải hiểu mong muốn của
phía Trung Quốc là như thế nào?

Câu trả lời rất rõ ràng. Là muốn dần dà thôn tính trên
bản đồ và trong thực tế những vùng đất đã có chủ. Là
muốn "biến Biển Ðông thành ao nhà". Là muốn biến vấn
đề chủ quyền thành vấn đề kinh tế theo phương châm từ
thời Ðặng Tiểu Bình - "gác tranh chấp, cùng khai thác",
nhưng lờ đi vế đầu của lời họ Ðặng, rằng Trung Quốc
vẫn phải nắm chủ quyền, như phân tích của TS Vũ Cao Phan,
Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc, trong <a
href="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-06-27-truyen-hinh-trung-quoc-phong-van-hoc-gia-viet-ve-tranh-chap-bien-dong">bài
trả lời phỏng vấn Đài Truyền hình Phượng Hoàng (Trung
Quốc)</a>.

Ðể thực hiện ý đồ đó, đương nhiên là Trung Quốc muốn
Việt Nam loại "yếu tố quốc tế" khỏi những tranh chấp
tại Biển Ðông. Nhưng thử hỏi, trong vấn đề chủ quyền ở
Biển Ðông, có những gì mà chỉ "thuần" liên quan tới
Việt Nam và Trung Quốc? Hoàng Sa của Việt Nam thì Trung Quốc
đã chiếm giữ, Trường Sa đang là vấn đề tranh chấp đa
phương, còn "đường lưỡi bò" tất yếu là vấn đề của
khu vực. Biến vấn đề đa phương thành song phương, buộc
Việt Nam sa vào thế cô khi phải loại trừ "những thế lực
bên ngoài can dự vào" là âm mưu quá dễ nhận ra của Bắc
Kinh!

Nhưng như thế chưa đủ, Bắc Kinh lại còn đòi phải "tích
cực hướng dẫn công luận và ngăn ngừa những lời bình luận
hoặc hành động làm tổn hại tới tình hữu nghị và sự tin
cậy giữa nhân dân hai nước". Ở đây, phải nói ngay rằng
Trung Quốc đã đánh tráo khái niệm: người dân Việt Nam không
bao giờ muốn gây chiến và luôn muốn "hữu nghị và tin
cậy" với người dân Trung Quốc. Nhưng bài học của gần 4
thập niên qua cho thấy họ nhất thiết phải cảnh giác và
tỉnh táo trước những mưu đồ bánh trướng và bá quyền của
chính phủ Trung Quốc.

Phải hiểu <a
href="http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/06/ban-tuyen-cao-ac-biet-cua-gioi-nhan-si.html">những
bài viết, nhận định</a> mang tính cảnh tỉnh của các nhân
sĩ, trí thức và người dân Việt Nam, <a
href="http://nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&op=viewst&sid=2969">những
cuộc biểu tình yêu nước</a>, phản đối chính sách gây hấn
của chính quyền Trung Quốc thời gian gần đây như những nỗ
lực để gây dựng một nền hòa bình thực sự giữa hai
nước, để người dân hai nước được sống trong tình cảm
"hữu nghị và tin cậy". Nếu phía Trung Quốc cho rằng có
thể hợp thức hóa việc dẹp bỏ những ý kiến, những biểu
hiện ái quốc ấy của người dân Việt bằng những "thỏa
thuận song phương" nào đó, thì chắc chắn là họ đã nhầm!

Người dân Việt Nam khao khát hòa bình, muốn được phát triển
kinh tế, muốn "hợp tác cùng khai thác" với Trung Quốc,
nhưng phải trên cơ sở bình đẳng và tôn trọng chủ quyền
của mỗi bên, vì <em><strong>chủ quyền của đất nước là
điều thiêng liêng và tối thượng</strong></em>. Việt Nam có
thể khoan dung mà quên đi những xung đột thương đau do phía
Trung Quốc gây ra trong vòng 40 năm qua (xâm chiếm lãnh thổ,
chiến tranh biên giới, tàn sát dân lành, bạo hành ngư dân,
v.v...), nhưng quyết không chấp nhận sự áp đặt vô lối mà
Bắc Kinh đã ỉ mạnh mà đặt ra.

Cuối cùng, để "rộng đường dư luận" và đập tan những
mưu đồ xảo trá của phía Trung Quốc, người dân rất muốn
được biết cụ thể nội dung những thỏa thuận song phương
đã được đôi bên ký kết trong chuyến công du vừa qua của
Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn. Một khi có được sự
đồng lòng và ủng hộ của người dân, mọi khó khăn, trở
ngại đều có thể vượt qua, như Chủ tịch Hồ Chí Minh từng
chiêm nghiệm, bởi lẽ:

"Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là truyền
thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị
xâm lăng thì tinh thần ấy lại sôi nổi. Nó kết thành làn
sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy
hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ
cướp nước" (*).

__________________

(*) Báo cáo Chính trị của Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Đại
hội lần thứ II của Đảng Lao động Việt Nam (tháng 2-1951).
Trần Lê

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9202), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote">Cùng với ghế Chủ tịch nước, Chủ
tịch Quốc hội, chiếc ghế Thủ tướng cùng nhân sự Chính
phủ sẽ được bầu và phê chuẩn tại kỳ họp đầu tiên
của Quốc hội khóa XIII dự kiến khai mạc vào ngày 21-7 tới.
Tuy nhiên, sẽ không có bất cứ một sự "chuyển ngôi" nào
như đồn đoán. Ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn là Thủ tướng (và
như vậy tất nhiên ghế Chủ tịch nước là ông Trương Tấn
Sang). Bất ngờ duy nhất nếu có là Chính phủ nhiệm kỳ này
sẽ không có ghế Phó Thủ tướng thường trực.</div>

Ông Nguyễn Sinh Hùng, Phó Thủ tướng thường trực sẽ
sang ghế Chủ tịch Quốc hội (chứ không phải là ông Phạm
Quang Nghị như đồn đoán). Cộng với hai Phó Thủ tướng
đương nhiệm là Hoàng Trung Hải và Nguyễn Thiện Nhân, Chính
phủ sẽ được bổ sung thêm 2 Phó Thủ tướng nữa là ông
Nguyễn Xuân Phúc và Vũ Văn Ninh. Ông Phúc dự kiến thay mảng
nội chính của ông Trương Vĩnh Trọng trước đây. Còn ông Vũ
Văn Ninh sẽ ôm mảng kinh - tài.

Cho dù ôm mảng kinh tài của ông Nguyễn Sinh Hùng
trước đây, nhưng ông Ninh sẽ không phải là Phó Thủ tướng
thường trực (vì ông không phải Ủy viên Bộ Chính trị). Ông
Nguyễn Xuân Phúc dù là Ủy viên Bộ Chính trị nhưng cũng chỉ
được phân giữ mảng nội chính. Cơ cấu Chính phủ nhiệm kỳ
này dự kiến sẽ không có ghế Phó Thủ tướng thường trực.

Còn một chiếc ghế đặc biệt nữa là Thường trực
Ban Bí thư hiện do ông Trương Tấn Sang nắm giữ, dự kiến sẽ
được chuyển giao cho ông Lê Hồng Anh.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9201), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 55, đời Vệ Kính Vương
thứ nhất.

Châu Ái mưa lũ chết hàng chục người, rắn hai chân xuất
hiện.

Giá cả tăng không ngừng, dân nghèo đi làm thuê đình công
khắp mọi miền, bọn chủ sai tay chân mang xe ra cán người
đình công, cán cả vào phụ nữ có thai, phụ nữ nuôi con nhỏ,
chết thật thương tâm.

Bọn nhà giàu vẫn ngày đêm tậu tứ mã thời trang hàng hiệu
giá hàng vài chục nghìn lượng vàng, bọn ca kỹ thì ăn mặc
khiêu dâm phô bày cơ thể cho thiên hạ thấy. Dân chúng lao xô
vào theo dõi đám ăn chơi, mua sắm, hở hang...

Ngoài khơi quân Tề án ngữ, giăng hết trên biển. Ngư dân Vệ
khốn khó vô cùng.

Bấy giờ lác đác có số người trong nước, cảm thấy mối
nguy từ phương Bắc, họ hợp nhau đi khắp phố phường để
cảnh báo mối nguy ấy, ngõ hầu muốn lay động lòng người
Vệ từ dân đến quan lại quan tâm, tìm cách đối phó. Cứ
cách bảy ngày một lần, đám người ấy hợp nhau lại đi từ
phố này sang phố khác, họ kêu những tiếng da diết giữa dòng
xe cộ nườm nượp của phố phường, họ nói về ngư dân Vệ
bị Tề giết hại, về biển đảo ngoài khơi quân Tề đã
cướp. Lúc ấy đang là giữa mùa Hạ, nắng như đổ lửa trên
đầu. Thế mà nhúm người ấy quanh đi, quanh lại chỉ chừng
đó không nản lòng, họ đi như những con vạc trên quê hương
mình. May lắm mới có người đi đường ủng hộ, hầu hết
thiên hạ vẫn bàng quang, dửng dưng.

Đã thế triều đình lại đưa công sai đi giám sát họ, số
công sai đông đến gấp đô nhúm người kiai. Cứ mỗi bữa như
thế, công sai lại bắt vài người để dằn mặt. Nhất là
đám công sai phương Nam, giữa ban ngày muốn bắt ai cứ xông
vào tóm cổ xốc nách, bịt miệng lôi đi. Đám người vì thế
mà ngày một ít đi, đến lần thứ tư chỉ còn lại vài chục
mống lẻ tẻ.

Nước Vệ có nhiều ca sĩ thần tượng, bọn xướng ca này chỉ
hát những bài nhố nhăng, yêu đương rầu rĩ thác loạc, nhưng
mỗi đứa ca sĩ có đến cả ngàn người hâm mộ. Mỗi khi đi
đến đâu, đám hâm mộ vây theo ít cũng cả trăm. Chí sĩ
nước Vệ nhìn thấy cảnh đó ngao ngán than rằng:

- Hỡi ôi, người có lòng với an nguy nước Vệ còn ít hơn cả
đám người cuồng nhiệt sẵn sàng chết vì đám xướng ca kia.

- Mệnh nước Vệ này mạt rồi chăng?

Trần tiên sinh hay bàn chuyện thế sự, được người đời
đặt hiệu là Trung Luận không nghĩ thế. Thấy chí sĩ than,
Trần tiên sinh mới chỉ trời mà nói:

- Tháng này là tháng ở nước Vệ mưa gió liên miên bất
thường. Thế nhưng cứ đến buổi sáng mà đám người ít ỏi
kia tuần hành phản đối bọn Tề. Trời nước Vệ lại xanh
trong. Dù hôm nay bước đi của họ chưa làm rung chuyển được
lòng người Vệ khắp nước. Nhưng có lẽ cũng đã động đến
lòng trời rồi chăng?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9200), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<em>Tôi mở mắt và nghe mình nhỏ lệ
Những trận giặc kéo dài qua nhiều năm
Nhân loại đau buồn kể lể
Thành phố bị chiếm tiêu điều
Làng mạc hắt hiu trong cơn điên cuồng lửa đạn
Em là người hậu chiến hon hắt hủi bơ vơ ngoài phố
Thương bằng hữu bỗng biến thành kẻ tội tù.</em>
Mai Trung Tính (40 bài thơ)

Không hiểu do cảm hứng nào mà Mai Trung Tính làm ra những vần
thơ tiên tri như thế. Mai Trung Tĩnh tên thật là Nguyễn Thiệu
Hùng, anh ruột của Nguyễn Thiện Tường, bạn thân của tôi.
Tôi hay lui tới gia đình Tường, nhất là những sáng chủ
nhật. Lúc đó ba của Hùng và Tường mất có lẽ đã lâu lắm
rồi, mẹ Tường hay cho chúng tôi tiền để đi ăn phở với
nhau. Không biết bà cụ buôn bán gì nhưng gia đình tương dối
khá giả, bà cụ coi tôi gần như một đứa con của gia đình.
Tường học đệ nhị với tôi ở lớp Bình Dân Giáo Dục.
Thực ra Tường có đủ điều kiện để đi học bình thường
như những người khác nhưng cũng ghi tên học Bình Dân Giáo
Dục buổi tối để học với tôi cho có bạn. Lúc đó, năm
1960, Hùng đã đậu xong tú tài đang học Đại Học Văn Khoa,
ngoài ra còn đi dạy Việt văn ở cấp trung học để kiếm thêm
lợi tức cho gia đình. Hùng thích Sartre, Gide và Camus, tuần nào
cũng bỏ tiền ra mua Paris Match vì thích nhưng bài bình luận
chính trị của Raymond Cartier. Khi viết câu: Em là người hậu
chiến hồn hắt hủi bơ vơ ngoài phố thương bằng hữu bỗng
biến thành kẻ tội tư, Hùng không ngờ câu đó lại ứng
nghiệm cho mình tới hai lần trong khoảng 15 năm. Tập thơ 40 bài
thơ, của Hùng làm chung với Lê Đức Vượng (tức Vương Đức)
được giải thưởng Văn Học Toàn Quốc năm 1960. Mỗi người
hai mươi bài. Những câu thơ trên lấy từ bài Lịch sử của
Hùng. Tôi còn nhớ, ngay ngày cuốn sách in xong, Hùng ân cần
tặng tôi một bản. Tôi thích bài Lịch sử và nhớ cho tới
bây giờ.

Tuy là giáo sư, nhưng như mọi người trong lứa tuổi, như các
anh em tôi, Hùng cũng thuộc diện sĩ quan biệt phái. Ai cũng
biết sĩ quan biệt phái chỉ là một cụm từ rỗng nghĩa, có
mục đích để chính quyền Việt nam Cộng Hòa có thể gọi
nhập ngũ trở lại một số người bất cứ lúc nào. Nhưng
trên thực tế đó là những người không có hay không còn, liên
hệ gì tới quân đội. Bằng cớ là ngay trước lúc sắp sụp
đổ, chính quyền Sài Gòn cũng không gọi họ nhập ngũ. Tuy
vậy cái nhãn sĩ quan biệt phái, đã khiến Hùng bị bắt đi
cải tạo gần bảy năm. Tôi gặp lại Hùng mùa thu năm 1982 khi
Hùng mới đi cải tạo về và tôi cũng sắp đi Pháp. Bẵng đi
tám năm, tôi không liên lạc với Hùng, rồi không ngờ lại
được tin Hùng trong một trường hợp khác.

Phải nói là rất không ngờ. Sau khi đi cải tạo về, tôi gặp
một số trí thức trẻ có ưu tư với đất nước và chúng tôi
giao du với nhau thành một nhóm chia sẻ lập trường dân chủ.
Gặp Hùng, tôi không rủ Hùng gia nhập vì lúc đó Hùng mới đi
tù về còn đang yếu mệt và tôi cũng sắp đi Pháp, vả lại
tôi biết Hùng không thích chính trị. Đoàn Viết Hoạt ở tù ra
năm 1988 thì ít lâu sau đó bắt liên lạc được với chúng
tôi. Tôi biết Hoạt có thành lập một nhóm bạn dự định cho
lưu hành tập tài liệu Diễn Dàn Tự Do nhưng không biết rằng
Hùng cũng có trong đó. Chỉ sau khi nghe tin Hoạt và nhóm Diễn
Dàn Tự Do, trong đó có Hùng, bị bắt tôi mới biết và ngạc
nhiên. Hùng bị kết án năm năm, sau đó kháng án và được
giảm xuống bốn năm.

Cái nhìn lịch sử của nhà thơ rất chính xác. Lịch sử nước
ta là một lịch sử đau thương. Đó là một chuỗi ngoại
thuộc và chiến tranh.

Cứ coi như nước chúng ta thực sự thành lập với nhà Hồng
Bàng với 18 đời vua. Cứ tính trung bình mỗi vị chừng mười
lăm năm thì nhà Hồng Bằng kéo dài được non ba trăm năm thì
bị nhà Thục cướp ngôi năm 258 trước công nguyên. Như thế
thì có nghĩa là chúng ta có khoảng hai ngàn năm trăm năm lịch
sử. Thế nhưng cỗ sử của ta lại chép rằng Kinh Dương
Vương, ông nội của vua Hùng Vương thứ nhất làm vua nước
Xích Quỷ từ năm 2879 trước tây lịch, như thế là ta có tới
gần năm ngàn năm lịch sử. Như vậy có một khoảng trống
trên hai ngàn năm. Khoảng thời gian ấy là khoảng thời gian
cần thiết để một số người từ Hoa Nam vượt vách núi dầy
đặc trên một trăm cây số. Giả thuyết hợp lý nhất là vào
khoảng thế kỷ thứ 5 trước công nguyên một số người đã
qua được vách núi đến được giáp vùng đồng bằng sông
Hòng để cùng với người thổ dân lập ra nước Văn Lang.
Huyền sử con rồng cháu tiên có lẽ đã xuất phát từ một lý
do rất thực tiễn. Muốn khuất phục những con người thô sơ,
không gì bằng dựa vào phép thần tiên, và những người ít
ỏi từ miền Bắc xuống đã tự tạo cho mình một nguồn gốc
thần tiên để thu phục người bản xứ.

Trong khoảng năm trăm năm đầu, đất nước Văn Lang chắc là
có rất ít người. Bằng chứng là nhà Thục, dòng họ đã
diệt họ Hòng Bằng, không hề có một dấu vết nào trong lịch
sử Trung Hoa cả, đó chỉ là một gia đình nào đó đã từ Hoa
Nam sang Bắc Việt và qui tụ được một số gia nhân lập thành
một giang sơn riêng. Vậy mà nhà Thục đã diệt được họ
Hồng Bằng thì đủ biết tầm vóc của Văn Lang lúc đó không
hơn một bộ lạc là bao.

Dù nhỏ bé như vậy, mà trong năm trăm năm đầu trước công
nguyên, dân ta đã phải chịu ba cuộc chiến tranh: nhà Thục
diệt Hồng Bằng, rồi nhà Triệu diệt nhà Thục, rồi nhà
Triệu bị nhà Hán bên Trung Hoa tiêu diệt và nước ta bị sát
nhập vào Trung Quốc.

Kế tiếp là hơn một ngàn năm Bắc thuộc. Trong khoảng thời
gian này cũng đã có vô số binh biến đẫm máu. Hai Bà Trưng
khởi nghĩa, làm chủ đất nước và cầm cự được ba năm,
rồi cuộc khởi nghĩa của Triệu Thị Chinh và Triệu Quốc
Đạt. Rồi vô số những loạn lạc đao binh khác, có khi do
chính các quan cai trị muốn xưng hùng xưng bá đánh giết lẫn
nhau, có khi do nhân dân nồi dậy chống áp bức. Có lần dưới
thời Tam Quốc bên Trung Hoa, lúc nước ta đang dưới sự đô
hộ của nhà Ngô, dân Giao Châu nổi lên giết được quan thái
thú rồi đi thần phục nhà Ngụy ở mãi tận phương Bắc, để
rồi lại bị Đông Ngô đánh dẹp. Trong thời gian năm trăm năm
của thời Bắc thuộc lần thứ hai, từ năm 43 đến nam 554,
nước ta lúc nào cũng có binh biến, và binh biến thường
thường do các quan cai trị Trung Hoa thấy Giao Châu có núi ngăn
cách với Trung Hoa muốn thành lập một quốc gia độc lập.
Cuối cùng Lý Bôn, một người gốc Trung Hoa, làm chủ được
đất nước, lập ra nhà Tiền Lý, kéo dài được sáu mươi
năm. Nhìn vào giai đoạn này, ta có thể rút ra hai kết luận:
Một là ý thức về mình như một xã hội riêng biệt với
phương Bắc của ta đã do chính những quan đô hộ người Trung
Hoa đem đến. Hai là nước ta đã được thai nghén trong binh
lửa và đó cũng là một điều không may.

Trong sáu mươi năm ngắn ngủi của nhà Tiền Lý, nước ta đã
phải đương đầu với cuộc tái chiếm của Trung Hoa, rồi
cuộc nội chiến giữa Triệu Quang Phục và Lý Phật Tử, cuối
cùng lại rơi vào Bắc thuộc một lần nữa.

Trong thời kỳ Bắc thuộc lần thứ ba này chiến tranh lại còn
triền miên và dữ dội hơn nữa. Chiến tranh với Lâm ấp
(Chiêm Thành), cuộc nổi dậy của Mai Thúc Loan, của Phùng Hưng,
rồi lại đánh Chiêm Thành, rồi chiến tranh với nước Nam
Chiếu (ở khu vực Vân Nam, Trung Quốc bây giờ), và dĩ nhiên,
yếu tố thường trực vẫn là những cuộc tranh giành giữa các
quan đô hộ.

Trong thời gian ấy xã hội Việt nam vẫn tiếp tục hình thành,
người mỗi ngày một đông, trí tuệ mỗi ngày một mở mang, ý
thức cộng đồng càng ngày càng rõ rệt, kìm kẹp của ách
thống trị càng ngày càng bất lực. Đến đầu thế kỷ thứ
10, năm 906, một hiện tượng lạ lùng xảy ra, hệ thống đô
hộ của người Trung Hoa tự nó sụp đổ và dân Giao Châu tôn
Khúc Thừa Dụ lên làm chủ. Đất nước Việt nam coi như đã
thực sự hình thành. Người Trung Hoa định tái lập nền thống
trị nhưng không được nữa, Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán
rồi xưng vương, dân đất nước vào giai đoạn độc lập
chính thức.

Một ngàn năm Bắc thuộc thường được coi như một giai đoạn
đen tối của nước ta, nhưng đó cũng là giai đoạn đất
nước ta thai nghén và hình thành như một đất nước theo khuôn
mẫu chính trị Trung Hoa. Quá trình hình thành của nước ta là
một chuỗi dài chinh chiến. Đứa trẻ Việt nam vì thế đã ra
đời với một cơ thể yếu.

Nhưng được độc lập rồi, loạn lạc, chiến tranh không giảm
mà còn tăng. Nhà Ngô trị nước chẳng được bao lâu thì rơi
vào loạn mười hai sứ quân, Đinh Bộ Lĩnh thống nhất đất
nước và thi hành một chính sách trị nước cực kỳ tàn bạo,
kéo dài mười bốn năm. Lê Hoàn soán ngôi nhà Đinh lập ra nhà
Tiền Lê trị vì ba mươi năm. Trong vòng ba mươi năm đó dân ta
đã phải chịu đựng một cuộc chiến tranh với nhà Tống,
một cuộc chiến tranh với Chiêm Thành và nhiều cuộc chiến
tranh bình định khác. Nhà Tiền Lê chấm dứt với triều Lê
Long Đỉnh kéo dài năm năm, từ 1005 đến 1009. Lê Long Đỉnh tuy
chỉ làm vua trong một thời gian ngắn ngủi nhưng đã để tên
lại trong lịch sử như là bạo chúa kinh khủng nhất của
nước ta. Sự thực hay chỉ là một bịa đặt của nhà Lý để
bào chữa cho việc cướp ngôi nhà Tiền Lê? Thế kỷ đầu của
độc lập, đối với dân ta, còn đau thương hơn cả thời Bắc
thuộc.

Triều Lý vẫn được coi là một thời thịnh trị của nước
ta vì đã lập ra triều chính, kỷ cương, văn hóa, thi cử như
một quốc gia thực sự. Điều đó đúng, những nếu nhìn kỹ
hơn một chút thì trong hơn hai thế kỷ dưới thời Lý dân ta
cũng không sung sướng là bao. Chiến tranh cũng rất thường
xuyên: đánh dẹp Nùng Trí Cao, đánh dẹp các tù ương không
thần phục, đánh Chiêm Thành, Ai Lao, rồi lại đánh Chiêm
Thành, rồi đem quân đánh Tống, rồi kháng cự với quân xâm
lăng Tống và mất Cao Bằng, Lạng Sơn, rời lại đánh Chiêm
Thành, rồi giặc Thân Lợi, giặc Phạm Du, cuộc nổi loạn của
đám tướng Phạm Bình Di - Quách Bốc làm nhà vua phải bỏ cả
kinh dô mà chạy, cầu cứu họ Trần rồi mất ngôi về tay nhà
Trần.

Công lao lớn nhất của nhà Trần là đã phá được quân Mông
Cỗ trong ba cuộc chiến tranh khóc liệt bậc nhất trong lịch
sử nước ta. Nhưng cũng không phải chỉ có thế. Anh em nhà
Trần có lúc còn đánh lẫn nhau, giặc giã ở trong nước cũng
không ít: giặc Mường, giặc Đoan Thượng, giặc Nguyễn Nọn,
giặc Phạm Sư ổn, Dương Nhật Lệ, rồi nhưng cuộc chiến
tranh liên miên với Chiêm Thành, trong đó quân Trần bại nhiều
hơn thắng, kinh đô Thăng Long bị tàn phá nhiều lần. rồi
đánh nhau với Ai Lao. Ngày nay nhiều người vẫn coi nhà Trần
là một thời thịnh trị, gần như nhà Lý, vì nhà Trần đều
có công đánh được quân Nguyên, nhưng xét ra có lẽ chưa đời
nào dân ta khổ bằng dưới thời nhà Trần.

Nhà Trần mất, nhà Hồ lên, quân Minh sang đánh chiếm nước ta.
Lập tức Giản Định Đế, Trùng Quang Đế nổi lên rồi bị
dẹp. Kế tiếp là cuộc kháng chiến mười năm của Lê Lợi.
Giành được độc lập rồi, nhà Hậu Lê cũng phải đương
đầu với vô số cuộc nổi dậy, nhất là cuộc nổi dậy của
Trần Cao, kinh thành bị tàn phá mấy lần. Nhà Lê mất, một
cuộc nội chiến phù Lê diệt Mạc bùng lên, kế tiếp là
Trịnh Nguyễn phân tranh, rồi cuộc nồi dậy của anh em Tây
Sơn, cuộc chiến tranh với quân Thanh và quân Xiêm, cuộc nội
chiến giữa Tây Sơn và dư đảng phù Lê, cuộc nội chiến
khốc liệt giữa Tây Sơn và Nguyễn Ánh.

Nhà Nguyễn thống nhất được đất nước, làm vua được tám
mươi năm thì mất nước vào tay người Pháp, sau khi đã phải
đánh dẹp chật vật nhiều cuộc nỗi dậy khác, nhất là cuộc
ly khai của Lê Văn Duyệt được Lê Văn Khôi tiếp nối. Sau
thế chiến II, chúng ta chiến tranh khốc liệt cho tới năm 1975.

Trong suốt dòng lịch sử của ta, dân ta được bao nhiêu năm
hòa bình? Có lẽ chỉ được khoảng một trăm năm mươi năm
yên ổn dưới thời Lý, gần một thế kỷ dưới thời Trần,
tám mươi năm dưới thời Hậu Lê, xấp xỉ bảy mươi năm
(1672- 1739) tại miền Bắc trong thời Trịnh Nguyễn phân tranh
(dưới thời các chúa Trịnh Tạc, Trịnh Cán, Trịnh Cương). Và
sáu mươi năm dưới thời Pháp thuộc, nhưng lại là hòa bình
trong ngoại thuộc. Xét ra, trong hai ngàn năm trăm năm lịch sử
của ta, chúng ta chỉ có được khoảng bốn trăm năm vừa có
độc lập vừa có hòa bình tương đối. Thế nhưng ngay cả khi
có hòa bình tương đối, chúng ta cũng luôn luôn phải chịu
đựng những chế độ hà khắc. Chúng ta rất ít có hoà bình
và chưa bao giờ có tự do. Gần đây, dưới chế độ cộng
sản, chúng ta cũng đã phải chịu một cuộc chiến tranh biên
giới ngắn nhưng dữ dội với Trung Quốc, một cuộc chiến
tranh dai dẳng tại Cam-bốt, và một cuộc nội chiến rất đặc
biệt tuy không có tiếng bom đạn nhưng cũng diễn ra một cách
thảm khốc trong lòng người. Hàng trăm ngàn người đã bị tù
tội, hàng triệu người bị cướp đoạt tài sản, bị phân
biệt đối xử, bị trù dập và cấm đoán. Hơn một triệu
người bỏ nước ra đi. Biết bao nhiêu là đau thương và thù
hận.

Cuộc hành trình vội vã qua lịch sử này có mục đích để
chúng ta mở mắt và nhỏ lệ cho thân phận của đất nước
mình. Chúng ta chiến tranh nhau quá. Không có dân tộc nào trên
mặt đất này chịu nhiều chiến tranh như chúng ta. Chiến tranh
đã khiến chúng ta trở thành một dân tộc không bình thường.
Câu hỏi tại sao nước ta có địa thế tốt, con người cần
mẫn và tinh khôn mà lại không vươn lên được có lẽ đã có
câu trả lời. Chiến tranh đã đầy đọa chúng ta trong suốt
dòng lịch sử để rồi trở thành một bản năng của chúng ta.
Những người lãnh đạo cộng sản lấy những quyết định
chiến tranh một cách thản nhiên dễ sợ. Nhưng họ cũng không
khác bao nhiêu so với những người Việt nam khác, họ chỉ thể
hiện một chứng bệnh tâm thần tập thể của chúng ta mà
thôi.

Thử nhìn những cuộc tranh cãi chính trị tại hải ngoại. Chỉ
vì một ý kiến không hợp ý mình, người ta có thể công kích
nhau một cách thậm lệ, dữ dằn. Nếu có binh quyền trong tay
chắc chắn là người ta không ngần ngại tuyên chiến.

Mộng ước của mọi người Việt nam hôm nay là đổi hướng
đi của lịch sử và mở ra một kỷ nguyên của tiến bộ và
hạnh phúc. Đó là một cuộc đổi đời rất lớn. Nhưng có
cuộc đổi đời nào không đòi hỏi một thay đổi lớn về
tâm lý? Nếu biết nhỏ lệ xót thương cho số phận của đất
nước ta, biết dứt khoát tiêu diệt cái bản năng chiến tranh
trong con người của môi chúng ta, biết lấy đối thoại, tương
kính, tương nhượng làm căn bản dựng nước mới là chúng ta
đã rút được bài học lịch sử quí giá nhất và đã vượt
được trở ngại kinh khủng nhất.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9195), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<center>CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM</center>
<center>Độc lập – Tự do – Hạnh phúc</center>

<center>******</center>

<div class="rightalign">Hà nội ngày 29 tháng 6 năm 2011</div>

<center><strong>KIẾN NGHỊ CỦA CÔNG DÂN TRẦN VŨ
HẢI</strong></center>

<center><strong>ĐỀ NGHỊ UBTVQH GIẢI THÍCH ĐIỀU 69 - HIẾN
PHÁP</strong></center>

Kính gửi: ỦY BAN THƯỜNG VỤ QUỐC HỘI NƯỚC CỘNG HÒA XÃ
HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM (UBTVQH)

Tôi, Trần Vũ Hải, công dân của nước Cộng hòa xã hội Chủ
nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN), địa chỉ liên hệ tai: 81 phố Chùa
Láng, Đống đa, Hà Nội và 227 đường Hùng Vương, Quận 5, T.p
Hồ Chí Minh, hiện đang hành nghề luật sư.

Theo Điều 53 - Hiến pháp hiện hành của nước CHXHCNVN 1992
("HP 1992") "Công dân có quyền…tham gia thảo luận các vấn
đề chung của cả nước và địa phương, kiến nghị với cơ
quan Nhà nước, …"

Với tư cách công dân của nước CHXHCNVN, tôi xin kiến nghị
UBTVQH thực hiện nhiệm vụ và quyền hạn của mình theo Khoản
3, Điều 91 của HP 1992 "giải thích Hiến pháp, luật, pháp
lệnh;". Cụ thể, tôi đề nghị UBTVQH giải thích Điều
69-Hiến pháp 1992 "Công dân có quyền … biểu tình theo quy
định của pháp luật.".

Theo quy định của Điều trên và phù hợp với Điều 50-HP 1992,
biểu tình là một quyền công dân cơ bản (quyền con người
về chính trị), được tôn trọng ở Việt Nam.

Tuy nhiên, Quốc hội chưa ban hành Luật Biểu tình. Vậy tôi
đề nghị UBTVQH giải thích, trong trường hợp Quốc hội chưa
ban hành Luật Biểu tình, công dân Việt Nam có quyền thực
hiện một quyền công dân cơ bản là quyền biểu tình không?

Quan điểm của tôi với tư cách một luật sư: trong trường
hợp Quốc hội chưa ban hành Luật Biểu tình, công dân Việt Nam
vẫn có quyền biểu tình vì đây là quyền công dân cơ bản
(quyền con người về chính trị), được Nhà nước CHXHCNVN tôn
trọng và bảo đảm theo Điều 50 Hiến pháp 1992. Để thực
hiện quyền này, công dân chỉ cần thông báo công khai về mục
đích và địa điểm biểu tình.

Tôi đề nghị UBTVQH sớm giải quyết kiến nghị này trong phiên
họp UBTVQH lần thứ 41 (từ ngày 29 đến 30/6/2011) để công dân
Việt nam yên tâm thể hiện tinh thần yêu nước, thực hiện
quyền biểu tình phản đối những chính sách và hành vi gây
hấn, xâm phạm chủ quyền Việt Nam và ủng hộ những đường
lối, hành động đúng đắn để bảo vệ chủ quyền biển
đảo và lợi ích dân tộc của Việt Nam.

Trân trọng
Luật sư Trần Vũ Hải

(Kiến nghị đã được gửi tới UBTVQH hôm nay 29-6-2011)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9197), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Washington, DC – Hôm nay, Thượng viện Mỹ nhất trí thông qua
một nghị quyết phản đối việc sử dụng vũ lực của Trung
Quốc trên Biển Đông và kêu gọi một giải pháp đa phương,
hòa bình về các tranh chấp lãnh hải ở Đông Nam Á. Thượng
nghị sĩ Jim Webb (đảng Dân chủ - bang Virginia), Chủ tịch Tiểu
ban Đông Á – Thái Bình Dương, thuộc Ủy ban Đối ngoại
Thượng viện Mỹ, giới thiệu nghị quyết ngày 13 tháng 6 cùng
với thành viên tiểu ban, ông James Inhofe (đảng Cộng hòa –
bang Oklahoma). Thượng nghị sĩ Joseph Lieberman (đảng Dân chủ -
Connecticut) và Daniel Inouye (đảng Dân chủ - bang Hawaii) là những
người đồng tài trợ ban đầu.

Ngày 9 tháng 6, ba tàu an ninh hàng hải của Trung Quốc đã chạy
vào và phá hỏng cáp của một tàu thăm dò dầu khí Việt Nam,
tàu Viking 2, trong khu vực 200 hải lý, thuộc thềm lục địa
của Việt Nam và được luật pháp quốc tế công nhận trong
phạm vi vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Sự cố này
theo sau các sự cố tương tự ngày 26 tháng 5, ở Việt Nam và
tháng 3 ở Philippines, cũng như các sự cố trên biển hồi năm
ngoái trên quần đảo Senkaku, quần đảo dưới sự quản lý
hợp pháp của Nhật Bản. Sau khi quốc tế lên án sự cố ngày
9 tháng 6, Trung Quốc đã đưa một tàu an ninh biển lớn nhất
đến Biển Đông. Một số quốc gia khác trong khu vực cũng đã
đưa các tàu quân sự đến khu vực.

Thượng nghị sĩ Webb đã nói: "Ngày càng có nhiều nước xung
quanh Biển Đông hiện đang bày tỏ mối quan ngại nghiêm trọng
về sự đe dọa có hệ thống của Trung Quốc. Những nước này
gồm có Việt Nam và Philippines, cũng như Singapore, là nước
không có tranh chấp lãnh thổ. Đây là một diễn biến quan
trọng trong việc cổ vũ phương cách tiếp cận đa phương để
giải quyết các tranh chấp lãnh thổ một cách hòa bình, tôn
trọng chủ quyền của tất cả các bên tranh chấp".

"Mỹ có lợi ích chiến lược rõ ràng trong việc thúc đẩy
một phương pháp tiếp cận đa phương như thế, bảo đảm
việc đi vào vùng biển quốc tế và vùng trời, và thúc đẩy
việc tuân thủ luật pháp quốc tế", Thượng nghị sĩ Webb cho
biết.

Nghị quyết đã được thông qua tại Thượng viện hôm nay:

(1) tái khẳng định sự ủng hộ mạnh mẽ của Hoa Kỳ để
giải quyết hòa bình các tranh chấp lãnh hải trên Biển Đông,
và cam kết tiếp tục các nỗ lực, tạo điều kiện cho một
quá trình hòa bình, đa phương để giải quyết các tranh chấp
này;

(2) phản đối việc sử dụng vũ lực của các tàu giám sát
biển Trung Quốc trên Biển Đông;

(3) kêu gọi tất cả các bên tranh chấp lãnh thổ kiềm chế,
không đe dọa vũ lực hoặc sử dụng vũ lực để khẳng định
các yêu sách lãnh thổ; và

(4) hỗ trợ việc tiếp tục các hoạt động của Lực lượng
Vũ trang Hoa Kỳ để hỗ trợ quyền tự do đi lại trên vùng
biển quốc tế và trên vùng trời ở Biển Đông.

Thượng nghị sĩ Webb đã bày tỏ mối quan ngại về các vấn
đề chủ quyền trong khu vực này hơn hơn mười lăm năm qua.
Lần điều trần đầu tiên để trở thành chủ tịch Tiểu ban
Đông Á và Thái Bình Dương, thuộc Ủy ban Đối ngoại Thượng
viện Mỹ về các vấn đề chủ quyền và tranh chấp lãnh hải
ở châu Á vào tháng 7 năm 2009.

Thượng nghị sĩ Webb đã làm việc và đi khắp Đông Á và
Đông Nam Á hơn bốn thập kỷ qua, là một sĩ quan Thủy quân
Lục chiến, là người lên kế hoạch phòng thủ, một nhà báo,
người viết tiểu thuyết, là viên chức cao cấp trong Bộ Quốc
phòng, Bộ trưởng Hải quân, và là một nhà tư vấn kinh doanh.
Trong chuyến đi gần đây nhất của ông đến khu vực hồi
tháng 4 năm 2011, ông đã gặp các quan chức chính phủ, các lãnh
đạo doanh nghiệp và các nhà ngoại giao Mỹ và các viên chỉ
huy quân sự tại Nhật Bản, Nam Hàn, Việt Nam và Guam.

Nội dung của Nghị quyết Thượng viện 217 (S.Res.217) như sau:

<h2>Tiêu đề: Kêu gọi một giải pháp đa phương và hòa bình
về các tranh chấp lãnh hải ở Đông Nam Á.</h2>

Xét rằng, vào ngày 9 tháng 6 năm 2011, 3 tàu từ Trung Quốc, trong
đó có 1 tàu cá và 2 tàu an ninh biển, chạy vào và phá hỏng
cáp của một tàu thăm dò Việt Nam, tàu VIKING 2;

Xét rằng, việc sử dụng vũ lực xảy ra trong vòng 200 hải lý
của Việt Nam, một khu vực được công nhận là vùng đặc
quyền kinh tế của Việt Nam;

Xét rằng, ngày 26 tháng 5 năm 2011, một tàu an ninh hàng hải
của Trung Quốc đã cắt cáp một tàu thăm dò khác của Việt
Nam, tàu BÌNH MINH, trên Biển Đông, trong vùng biển gần vịnh
Cam Ranh;

Xét rằng, hồi tháng 3 năm 2011, Chính phủ Philippines đã báo
cáo, các tàu tuần tra của Trung Quốc đã cố đâm vào một
trong các tàu giám sát của Philippines;

Xét rằng, những sự cố này đã xảy ra trong lãnh hải tranh
chấp trên Biển Đông, bao gồm cả quần đảo Trường Sa, gồm
21 đảo và đảo san hô, 50 đảo san hô ngập nước, và 28 rạn
san hô ngập nước một phần, trên diện tích 340.000 dặm vuông,
và quần đảo Hoàng Sa, một nhóm đảo nhỏ hơn nằm ở phía
Nam của đảo Hải Nam, Trung Quốc;

Xét rằng, Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Đài Loan, Malaysia, và
Brunei có các tuyên bố tranh chấp chủ quyền lãnh thổ đối
với quần đảo Trường Sa, và Trung Quốc và Việt Nam có tranh
chấp trên quần đảo Hoàng Sa;

Xét rằng, Chính phủ Trung Quốc tuyên bố hầu hết 648.000 dặm
vuông trên Biển Đông, nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào khác
liên quan đến các tranh chấp lãnh thổ;

Xét rằng, vào năm 2002, Hiệp hội các nước Đông Nam Á và
Trung Quốc đã ký Tuyên bố về quy tắc ứng xử của các bên
trên Biển Đông;

Xét rằng, tuyên bố đó cam kết tất cả các bên tranh chấp
lãnh thổ "tái khẳng định sự tôn trọng của họ và cam kết
tự do lưu thông trong vùng biển và trên vùng trời ở Biển
Đông" và "giải quyết các tranh chấp lãnh thổ và tài phán
bằng các biện pháp hòa bình, không sử dụng vũ lực hoặc đe
dọa sử dụng vũ lực";

Xét rằng, Biển Đông có các đường vận chuyển thương mại
quan trọng và các điểm đi vào Ấn Độ Dương và Thái Bình
Dương;

Xét rằng, mặc dù không phải là một bên trong các tranh chấp
này, Hoa Kỳ có lợi ích an ninh và kinh tế quốc gia trong việc
bảo đảm rằng, không bên nào đơn phương dùng vũ lực để
khẳng định tuyên bố lãnh hải ở Đông Á;

Xét rằng, trong tháng 9 năm 2010, Chính phủ Trung Quốc cũng cố
tình gây nên một cuộc tranh cãi trong vùng biển tại đảo
Senkaku, lãnh thổ dưới sự quản lý hợp pháp của Nhật Bản
trên biển Hoa Đông;

Xét rằng, các hành động của Chính phủ Trung Quốc trên Biển
Đông ảnh hưởng đến các tàu hàng hải và quân sự của Hoa
Kỳ, quá cảnh qua vùng biển và vùng trời quốc tế, gồm cả
sự va chạm của một máy bay chiến đấu của Chính phủ Trung
Quốc với một máy bay giám sát của Hoa Kỳ năm 2001, sự sách
nhiễu tàu USNS Impeccable hồi tháng 3 năm 2009, và vụ va chạm
của một tàu ngầm Trung Quốc với cáp phát hiện tàu ngầm
của tàu USS John McCain hồi tháng 6 năm 2009;

Xét rằng, cũng như mọi quốc gia, Hoa Kỳ có lợi ích quốc gia
về tự do đi lại trên biển và tự do đi vào vùng biển chung
ở Châu Á;

Xét rằng, Chính phủ Hoa Kỳ đã bày tỏ sự ủng hộ đối
với Tuyên bố của Hiệp hội các nước Đông Nam Á và Trung
Quốc hồi năm 2002 về Quy tắc ứng xử của các bên trên Biển
Đông, và hỗ trợ quá trình hợp tác ngoại giao của tất cả
các bên tranh chấp, để giải quyết các tranh chấp lãnh hải
khác nhau mà không cần cưỡng chế;

Xét rằng, Hoa Kỳ có lợi ích quốc gia về tự do hàng hải và
trong phát triển kinh tế và thương mại không bị cản trở;

Xét rằng, ngày 11 tháng 10 năm 2010, Bộ trưởng [Quốc phòng Hoa
Kỳ, ông Robert] Gates xác nhận "Hoa Kỳ luôn luôn thực hiện
quyền của chúng tôi và ủng hộ quyền của các nước khác
để quá cảnh qua, và hoạt động trong vùng biển quốc tế";

Xét rằng, ngày 3 tháng 6 năm 2011, tại Đối thoại Shangri-La ở
Singapore, Bộ trưởng Gates tuyên bố rằng "An ninh hàng hải vẫn
là một vấn đề đặc biệt quan trọng trong khu vực, với các
câu hỏi về yêu sách lãnh thổ và sử dụng thích hợp lãnh
hải, liên quan đến các thách thức đang diễn ra để ổn
định và thịnh vượng trong khu vực";

Xét rằng, ngày 4 tháng 6 năm 2011, tại Đối thoại Shangri-La,
Lương Quang Liệt, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Trung Quốc, nói:
"Trung Quốc cam kết duy trì hòa bình và ổn định trên Biển
Đông";

Xét rằng, vào ngày 11 tháng 6 năm 2011, Chính phủ Việt Nam đã
tổ chức một cuộc tập trận quân sự có bắn đạn thật
trên đảo không có người ở, tại Hòn Ông, 25 dặm ngoài khơi
bờ biển Việt Nam trên Biển Đông, và

Xét rằng, vào ngày 11 tháng 6 năm 2011, Hồng Lỗi, người phát
ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, tuyên bố, "[Trung Quốc] sẽ
không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực" để
giải quyết tranh chấp lãnh thổ: do đó, bây giờ là

Đã quyết định, rằng, Thượng viện:

(1) tái khẳng định sự ủng hộ mạnh mẽ của Hoa Kỳ để
giải quyết hòa bình các tranh chấp lãnh hải trên Biển Đông,
và cam kết tiếp tục các nỗ lực nhằm tạo điều kiện cho
một quá trình hòa bình, đa phương để giải quyết các tranh
chấp này;

(2) phản đối việc sử dụng vũ lực của các tàu hải quân
và các tàu an ninh biển của Trung Quốc trên Biển Đông;

(3) kêu gọi tất cả các bên tranh chấp lãnh thổ kiềm chế,
không đe dọa vũ lực hoặc sử dụng vũ lực để khẳng định
các tuyên bố lãnh thổ; và

(4) hỗ trợ việc tiếp tục các hoạt động của Lực lượng
Vũ trang Hoa Kỳ, để hỗ trợ quyền tự do đi lại trên biển,
trong vùng biển quốc tế và vùng trời trên Biển Đông.

Ngọc Thu dịch từ: webb.senate.gov

Người dịch gửi trực tiếp cho BVN.


___________________________

<h2>Phụ lục: TQ phản bác khiển trách của Thượng Viện Mỹ
về tranh chấp Biển Đông</h2>

<center><img
src="http://danluan.org/files/u1/sub01/afp_china_spokesman_Hong_Lei_30nov10_eng-480.jpg"
width="480" height="328"
alt="afp_china_spokesman_Hong_Lei_30nov10_eng-480.jpg" /></center>
<center><em>Phát ngôn viên Hồng Lỗi nói rằng nghị quyết của
cơ quan lập pháp Hoa Kỳ là "không có cơ sở" (Hình:
AFP)</em></center>

Trung Quốc nói rằng các nhà lập pháp Mỹ nên tìm những
phương cách để thúc đẩy hòa bình và ổn định ở Biển
Ðông.

Tại một cuộc họp báo ở Bộ Ngoại giao Trung Quốc ở Bắc
Kinh hôm nay, Phát ngôn viên Hồng Lỗi nói rằng nghị quyết
của cơ quan lập pháp Hoa Kỳ là "không có cơ sở."

Ông Hồng nhắc lại lập trường của Trung Quốc, rằng chỉ có
các quốc gia trực tiếp liên quan mới nên can dự vào các cuộc
tranh chấp tại biển Nam Trung Hoa.

Nghị quyết do Thượng viện Mỹ đưa ra ngày hôm qua chỉ trích
việc các tàu hải quân Trung Quốc "sử dụng vũ lực" trên
tuyến hàng hải thiết yếu này.

Nghị quyết này kêu gọi Mỹ nên tiếp tục có hành động quân
sự để bảo vệ tự do hàng hải trong khu vực.

Cả Việt Nam lẫn Philippine đều than phiền về các hành động
hiếu chiến của Trung Quốc trong vùng biển này.

Việt Nam nói tàu hải giám Trung Quốc đã cắt dây cáp của tàu
dò tìm dầu hỏa Việt Nam.

Nhiều quốc gia ven biển khác đã lên tiếng phản đối đòi
hỏi chủ quyền của Trung Quốc trên phần lớn diện tích vùng
biển này.

Hôm thứ Bảy, chính phủ Hoa Kỳ kêu gọi Trung Quốc hãy tìm
cách xoa dịu căng thẳng thông qua đối thoại với các nước
láng giềng.

Tại một cuộc họp ở Honolulu, Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao
Hoa Kỳ Kurt Campbell nói với vị tương nhiệm Trung Quốc, ông
Thôi Thiên Khải, rằng Hoa Kỳ ủng hộ một vai trò quan trọng
cho Bắc Kinh, nhưng ông nhấn mạnh Trung Quốc phải xoa dịu
những quan ngại trong khu vực về chính sách bành trướng quân
sự của họ.

<a
href="http://www.voanews.com/vietnamese/news/vietnam/china-us-south-china-sea-06-28-2011-124641714.html">Theo
VoA</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9196), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<center><strong>LIÊN ĐOÀN LUẬT SƯ VIỆT NAM RA QUYẾT ĐỊNH THÀNH
LẬP
BAN NGHIÊN CỨU PHÁP LÝ VỀ BIỂN ĐÔNG VÀ HẢI ĐẢO
(BAN NGHIÊN CỨU LUẬT BIỂN)</strong></center>

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub01/Q%C4%90..jpg" width="480"
height="638" alt="QĐ..jpg" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub01/Q%C4%90-2.JPG" width="400"
height="398" alt="QĐ-2.JPG" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/sub01/Q%C4%90-3.JPG" width="395"
height="400" alt="QĐ-3.JPG" />

Nguyễn Xuân Diện xin chúc mừng quyết định đúng đắn của
Liên đoàn Luật sư Việt Nam

Chúc mừng 12 thành viên của Ban Nghiên cứu Pháp lý về Biển
Đông và Hải đảo.

Đặc biệt chúc mừng 3 người bạn của Nguyễn Xuân Diện:
Nguyễn Nhã - Đinh Kim Phúc - Hoàng Việt

<h2>* Và xin ý kiến độc giả cả nước như sau:</h2>

Theo tôi được biết, hiện học giả Đinh Kim Phúc chỉ mới có
01 máy tính để bàn đã cũ. Nguyễn Xuân Diện muốn ngỏ lời
với chư vị chúng mình cùng góp tiền mua tặng anh Đinh Kim Phúc
một chiếc máy tính xách tay, và 1 máy scan ảnh và tài liệu
để anh tiến hành công việc được thuận lợi hơn. Ý kiến
của chư vị thế nào?

Thông tin về Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc:

1 - <a
href="http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/06/ha-noi-sam-sap-mua-rao-roi.html">THƯ
CỦA ÔNG ĐINH KIM PHÚC GỬI NGUYỄN XUÂN DIỆN</a>
2 - <a
href="http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/06/cong-ham-cua-thu-tuong-pham-van-ong-va.html">CÔNG
HÀM CỦA THỦ TƯỚNG PHẠM VĂN ĐỒNG VÀ QUAN HỆ VIỆT -
TRUNG</a>
3 - <a
href="http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/06/tran-trong-gioi-thieu-bai-viet-moi-cua.html">CHÍNH
PHỦ PHÁP Ở ĐÔNG DƯƠNG LIÊN TỤC THỰC THI CHỦ QUYỀN CỦA
VIỆT NAM TRÊN HAI QUẦN ĐẢO HOÀNG SA - TRƯỜNG SA (1909 - 1933)</a>
4 - <a
href="http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/06/bai-tra-loi-pv-anh-thep-cua-hoc-gia-inh.html">BÀI
TRẢ LỜI PV ĐANH THÉP CỦA HỌC GIẢ ĐINH KIM PHÚC</a>

<h2>Bổ sung lúc 10h50:</h2>

Xin cảm ơn chư vị đã đồng lòng với Nguyễn Xuân Diện thể
hiện tại các comments ở dưới bài viết. Vì vậy, xin thưa rõ
như sau:

1 - Việc mở TK tiếp nhận tiền sẽ không do Nguyễn Xuân Diện
làm, mà do người khác giúp NXD và các vị;.

2 - Chỉ tiếp nhận tiền đủ để mua 01 máy tính và 01 máy
scan, sau đó đóng tài khoản; Tiền dư, nếu có, sẽ chuyển sang
việc mua cuốn sách "Chủ quyền quốc gia Việt Nam trên hai quần
đảo Hoàng Sa - Trường Sa" do Ông Đinh Kim Phúc chủ biên để
tặng cho các bạn thanh niên. Sách mua theo giá bìa, có chữ ký
của Ông Đinh Kim Phúc, Ông Hoàng Việt và Nguyễn Xuân Diện (là
các đồng tác giả của cuốn sách). Nhưng cố gắng không có
tiền dư thừa ngoài việc mua máy tính và máy scan.

3 - Trao tặng bằng hiện vật: 01 máy tính và 01 máy scan, không
trao bằng tiền mặt;

4 - Công khai danh tính, số tiền của chư vị tại Nguyễn Xuân
Diện-blog (vì vậy đề nghị ghi rõ họ tên khi gửi tiền);

Nguyễn Xuân Diện kính trình!

<h2>12h47': THÔNG BÁO TÀI KHOẢN TIẾP NHẬN </h2>

Thưa chư vị,

Tôi đã nhờ được Thạc sĩ Hoàng Việt (người có tên trong
Danh sách trên, số 10) giúp tôi và chư vị: 1- Mở tài khoản
tiếp nhận tiền; 2- Mua máy tính xách tay và máy scan tặng anh
Đinh Kim Phúc; 3- Thông báo chi tiết số tiền nhận được và
người gửi. Xin cảm ơn anh Hoàng Việt nhiều lắm! Dưới đây
là tên và số Tài khoản:

- Tên Tài khoản: HOÀNG VIỆT
- Số Tài khoản: 1 9 0 0 2 0 1 2 7 1 4 3 7
- Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Tp Hồ Chí
Minh
Chi nhánh Mạc Thị Bưởi, Quận 1 - Tp Hồ Chí Minh

Nguyễn Xuân Diện kính trình!
(và xin gởi tiền ngay trong chiều nay)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9194), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Hôm qua, 26/6, gần như là thường lệ, sau khi xong biểu tình là
bố con tôi về quán cà phê Thủy Tạ uống nước và gặp gỡ
vài người bạn. Khi ra khỏi quán thấy cô Hương vừa quen Chủ
Nhật trước kia (12/6) đang giữ mũ của con trai ngồi bên kia
đường với 2 em một nam và một nữ. Nghe cô Hương bảo "2 em
này từ nãy đến giờ cứ hỏi thông tin về Thạch". Tôi
bảo, "nếu các em muốn tìm hiểu anh thì cứ lên Chi bộ 18,
Cục ngoại giao đoàn, Bộ ngoại giao để điều tra nhé". Lúc
đấy đã hơn 11h, cô Hương và bố con tôi đi ăn trưa.

Ăn xong, 2 bố con tạm biệt cô Hương và đi xe ôm sang số 5
Đinh Lễ mua cuốn sách để tặng cho con trai. Mua xong cuốn "Cô
bé bán diêm" lại thấy 3 chú em đi 2 xe máy chờ gần đó,
không biết em nữ đi đâu.

Biết chắc chắn là 3 chú em đi giám sát, theo dõi bố con tôi
nhưng tôi thử thêm lần nữa xem sao. Tôi vào quán Senerad ở 16 D
Ngô Quyền và đi lên tầng 2, tôi ngồi gần cửa số thì thấy
cả 3 chú ngồi ở vỉa hè đối diện. Thế là chắc rồi,
uống xong cốc nước trà, 2 bố con ra bắt xe buýt về.

Gửi các chú em mấy dòng như sau:

- Các chú em đi giám sát, theo dõi mà lộ thế thì không nên. Anh
đã nói rõ với các chú em lai lịch như thế mà các chú không
báo cáo xếp để lên Cục ngoại giao đoàn mà điều tra.

- Anh không có nghiệp vụ giám sát nhưng 18 tuổi anh đã được
bằng khen của Công an Hà Tĩnh về bảo vệ an ninh ở địa
phương đấy. Hy vọng khả năng giám sát của các chú em ngày
càng cao hơn để xã hội tốt đẹp hơn. Tội phạm bớt nhan
nhản hơn.

- Anh rất mong các chú em hết lòng vì nhân dân vì tổ quốc
để được ghi nhận phần nào, ở dạng như thế này chẳng
hạn vnca.cand.com.vnanninhthudo.vn .

- Anh đã gặp nhiều đồng chí của ngành an ninh vào các bản
làng cắm chốt và nằm rừng 2-3 tháng trời để bắt phạm,
bị sốt rét da xanh mét. Anh cũng gặp và làm việc với các cán
bộ an ninh ở Lạng Sơn, Hà Giang, Thanh Hóa, Quảng Nam…ở đâu
cũng giúp đỡ bọn anh tận tình trong công tác phòng chống buôn
bán người. Nếu các chú muốn trở thành những giám sát giỏi
thì nên học những người dũng cảm và nhiệt tình này.

- Có một điều anh muốn chia sẻ với các chú em qua trải
nghiệm đời sống của một người ở tuổi 36, mong rằng các
em cảm nhận được gì đó: (i) Nếu các chú lên cắm chốt ở
Hà Giang như các chiến sỹ biên phòng và phải đi tuần cả
ngày lẫn đêm ở cái lạnh 0-2 độ C cũng như những an ninh
cắm ở các xã vùng biên đầy hiểm nguy thì chắc các chú sẽ
không dành cho những người biểu tình ôn hòa kiểu giám sát,
theo dõi như thế; và hoặc các chú là bộ đội đóng ở
Trường Sa, cả năm trời mới được vào đất liền thì các
chú sẽ ôm chầm lấy đoàn biểu tình trong nước mắt. Còn
nữa, nếu các chú nghe thằng cu Khuê 6 tuổi của nhà anh hô
"đả đảo Trung Quốc" trong mơ suốt cả tuần và biết cháu
đang bị bệnh hen nhưng vẫn đòi bố đưa đi biểu tình thì
các chú sẽ yêu cháu lắm. Cháu còn bảo "con muốn làm Thánh
Gióng đi đánh Trung Quốc" nữa đấy các chú ạ.

- Anh nghĩ rằng, những giám sát viên như các chú phải là
những người yêu nước chân thành, yêu nhân dân hết mực nên
anh tặng các chú những câu thơ mà anh luôn đọc khi thấy
những người nghèo khổ, khi thấy những bất công hiển hiện,
khi nghe dân bị Trung Quốc cướp giết…."..Em ơi em Đất
nước là máu xương của mình. Phải biết gắn bó san sẻ.
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở. Làm nên đất nước
muôn đời.."

- Một điều anh thực sự mong mỏi là các chú sẽ góp sách báo
cho anh và làm tình nguyện viên đưa sách về các trường học
và dòng họ nông thôn trong thời gian tới. Nếu các chú giúp
những người dân nông thôn có sách báo đọc thì các chú đỡ
phải đi giám sát những người biểu tình như bọn anh nữa mà
chỉ dành thời gian giám sát người Trung Quốc đang có mặt
khắp nhiều nơi trên đất nước chúng ta, chẳng hạn được
nói ở clip này
http://www.youtube.com/watch?v=UKgmg08XKYs&playnext=1&list=PLD4E1D6796F5D2356
.

Hy vọng chúng ta sẽ nắm tay nhau hô vang khẩu hiệu "đả
đảo Trung Quốc gây hấn" trong những lần tới hoặc cùng ra
chiến trường khi Đất nước cần.

N. Q. T.

Nguồn: <a
href="http://xuandienhannom.blogspot.com/2011/06/bieu-tinh-cau-chuyen-cua-nhung-nguoi.html">xuandienhannom.blogspot.com</a>

<h2>Trích một vài comments trên blog Nguyễn Xuân Diện;</h2>

<strong>Bạn của người quan tâm anh Thạch nói...</strong>

Anh Thạch à? Anh nói chúng em hơi nặng nề rồi đấy. Anh thừa
biết trong lực lượng vũ trang thì "quân mệnh như sơn", chúng
em phải nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ. Chúng em tôn trọng và
chia sẻ lòng yêu nước của các anh em cô chú trước sự gây
hấn của Trung Quốc. Cũng vì thế mà chúng em cố tình để anh
thấy chúng em làm việc, đi theo anh là công khai chứ không dấu
diếm. Chúng em biết cần học hỏi, trau rồi nhiều về tri
thức, nghiệp vụ, kỹ năng .v.v... theo tấm gương của các anh
các chú đi trước. Cảm ơn anh đã có những lời trao đổi,
nếu có những việc không ảnh hưởng tới nhiệm vụ hay công
việc của ngành em và được sự cho phép của lãnh đạo, chúng
em rất mong được hợp tác với anh. Lời cuối em muốn nói:
Chắc chắn trong mỗi chúng em cũng luôn có lòng yêu nước nhưng
các anh, chỉ có điều thể hiện như thế nào mà thôi.

<strong>Nặc danh nói...</strong>

Từ hôm 19/6 tới nay, dư chấn của những trải nghiệm biểu
tình vẫn còn âm ỉ, nó thực sự tác động mạnh mẽ tới
nhận thức của tôi, và hình như nó đã khai quang cho tôi nhiều
vấn đề.

Hôm nay, tôi được đọc bản tuyên cáo đặc biệt và danh sách
những người đã ký tên, một cảm xúc kỳ lạ dâng trào trong
tôi, họ là ai vậy? xem thử nào, tôi có biết ai không?

Rất nhiều người trong đó mà chỉ cần nói tên cũng đủ gây
nên sự ngưỡng mộ, kính trọng.

Tôi đọc tên những người đã ký, có nhiều tên của những
người tôi mới chỉ nghe (đúng ra là đọc) trên báo, có nhiều
người tôi đã từng biết và ngưỡng mộ, này đây một anh
tiến sĩ nông học vốn dĩ là bộ đội, có nhiều nghiên cứu
khoa học từ những ngày là sinh viên, đây nữa, một anh tiến
sĩ con của "nguyên tổng bí thư" (nếu tôi không nhầm), còn
ai nữa? một em nữ sinh viên mà tôi biết chắc chắn rằng em
học rất giỏi, em đạt được hầu hết các học bổng tài
trợ của các tổ chức, doanh nghiệp và em đã được tuyển
thẳng vào cao học. Ai nữa? Bác sĩ của một viện nghiên cứu,
người đã tự bỏ kinh phi, thời gian để nghiên cứu, tìm
hiểu về nguyên nhân của bệnh teo xơ cơ delta trên hơn 20.000
trẻ em Việt Nam, con số này chắc chắc sẽ không dừng lại và
theo như lời bác sĩ: với cánh tay èo uột kia, làm sao có thể
tự lo nổi cho bản thân, gia đình nói chi đến việc cầm súng
bảo vệ Tổ quốc. Ai nữa? Một vị nữ tu, ai nói rằng vào
cửa Phật là để thoát kiếp bụi trần?

Còn nữa, một nhà thiết kế thời trang mà tôi biết rằng cô
đã được sinh ra từ trong ngục tối của chiến tranh. Thử
hỏi trong 86 triệu dân, có mấy bà mẹ Việt Nam như mẹ cô và
như cô? Ai nữa: một bà nội trợ? Họ là ai? Họ không là ai
trong 86 triệu dân Việt nam yêu nước, mà họ cũng đâu có cần
ai biết họ là ai. Bởi vì yêu nước không phải là trách
nhiệm, không phải là quyền lợi, càng không phải là nghĩa
vụ. Đơn giản chỉ bởi yêu nước là tự nhiên sinh, ra vì
thế CT Hồ Chí Minh đã nói "dân ta có một lòng nồng nàn yêu
nước" và yêu nước là "tinh thần" cho nên "mỗi khi Tổ
quốc bị xâm lăng thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết
thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt
qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhận chìm tất cả
lũ bán nước và lũ cướp nước". Vì thế yêu nước
càng không phải là "đặc quyền hay trách nhiệm" của một
số người.

Xin lỗi GS NBC về điều này:

Ngẫm nghĩ mãi tôi cũng không thể tìm ra lý do vì sao họ lại
bắt bớ/vu oan những người có tinh thần yêu nước. Đành tự
lý giải như sau: một là họ đang đóng kịch với TQ, hai là
họ đang đóng kịch với nhân dân, nhưng dù là lý do nào thì
"để diễn vai phản diện, không có ai làm tốt hơn mấy
ông/bà này"

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/9192), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives