Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a
href="http://www.toaan.gov.vn/portal/page/portal/tandtc/299083?p_page_id=1753011&pers_id=1751930&folder_id=&item_id=6337366&p_details=1">Ả
rập Xê-út đang "chi tiền mua sự ổn định"?</a></li>
</ul></div>
Một ngày sau khi giá xăng tăng, Chính phủ công bố chính sách
hỗ trợ khó khăn cho những đối tượng… khó khăn. Theo đó, 5
loại đối tượng sẽ được trợ cấp từ 100-250 ngàn đồng.
Để cho dễ hiểu, đại ý những người làm hoặc từng làm
trong cơ quan nhà nước có hệ số dưới 3 thì được 250 ngàn.
Những "bà góa", được 100 ngàn. Và nghèo khổ các loại: 250
ngàn.

Lưu ý là số tiền này là số hỗ trợ cả năm, chứ không
phải là 250k/người/tháng. Không những thế, số tiền này lại
còn "được chia làm hai lần trong năm".

250 ngàn là bao nhiêu % của thu nhập hộ nghèo? (nhấn mạnh là
thu nhập cả năm)? Là 5,2% của hộ nghèo nhà quê, là 4,16 % của
hộ nghèo thành phố (tính theo chuẩn nghèo mới ban hành hôm
30-1). Còn 100 ngàn, không tính được là bao nhiêu % của những
người đang được hưởng tuất. Rất lẩm cẩm, có người đã
tính mức hỗ trợ cho 356 ngày của năm 2011: Kính thưa các loại
Công chức nghèo, người nghèo, đối tượng chính sách, cán bộ
hưu trí, có công với cách mạng... được hỗ trợ hơn 20 ngàn
mỗi tháng, bằng một bát phở không quẩy.

Có câu "Của cho là của rẻ", số tiền hỗ trợ này nó bèo
bọt đến mức không đủ bù cho những chi phí đã ngay lập
tức tăng nóng sau khi xăng tăng giá vài tiếng trước đó. Cú
nhấn ga của giá xăng, theo tính toán khiêm tốn của Bộ Tài
chính, sẽ làm lạm phát tăng thêm 0,4% (mà đó là mới chỉ
tính sau vòng quay đầu tiên của đồng tiền, chưa tính tới
các tác động tiếp sau đó). Trong khi đó, chỉ số giá (CPI)
tháng 3 đầu năm đã tăng 6,12%, dự kiến trong tháng 4 cũng sẽ
tăng mạnh và nhiều khả năng tiệm cận "chỉ tiêu lạm
phát" của cả năm. Theo quy luật, cú nhấn ga của giá xăng
hôm 29-3 sẽ ảnh hưởng tới chỉ số giá của tháng 5, do độ
trễ. Còn trong tháng 5, lại có đợt tăng lương cơ bản sẽ
khiến giá cả sẽ "té nước theo mưa" trong tháng 6. Có lẽ
cứ tăng giá hàng hoá đầu vào và tăng lương kiểu này thì
chỉ số giá năm nay lúc nào cũng sẽ "tút tút 12h đúng"
trên đồ thị. Và cứ đà tăng giá kiểu này, tới tháng 5, số
tiền hỗ trợ đột xuất bằng "bát phở không quẩy", mỗi
tháng, có lẽ sẽ "không cả người lái".

Đã có câu chuyện rất bi kịch rằng không phải chỉ nông dân
mà ngay cả cán bộ công chức, đối tượng được tăng lương
cơ bản rất sợ chuyện tăng lương. Bởi 100 ngàn lương "tăng
thêm" mỗi tháng thậm chí còn chưa đủ bù cho đợt tăng giá,
có khi còn tăng trước- để đón việc tăng lương.

Mới nói cái cần của dân chúng, của những người được
hưởng lương không phải là 100 hay 250 ngàn bởi cái lợi đó
quá nhỏ, nhỏ đến mức răng chả còn có cái gì mà mài. Bởi
cái hại từ việc giá cả phá lương, đè bẹp trợ cấp, cái
hại từ việc lạm phát phi mã tháo khoán giá trị đồng tiền,
mới là cái khốn khổ nhất của dân chúng.

Trong chuyện trợ cấp đột xuất, còn phải nói đến nguồn
tiền. Điều 3 của quyết định "trợ cấp đột xuất" quy
định: "Nguồn kinh phí thực hiện trợ cấp khó khăn đối
với các đối tượng hưởng lương, trợ cấp từ ngân sách
nhà nước, hộ nghèo quy định tại Quyết định này được
bảo đảm từ ngân sách nhà nước và nguồn thu hợp pháp của
cơ quan, đơn vị". Tiền từ NSNN đương nhiên là tiền đóng
thuế của dân chúng. Còn khoản tiền sau chữ "và", không
thể nói khác hơn, là khoản cứu trợ từ thiện. Rất khó để
có thể nói chữ đột xuất được ghép vào đâu: Cứu trợ
đột xuất từ sự từ thiện? Hay cứu trợ từ sự từ thiện
đột xuất.

Dù đây là quy định của Nhà nước, nhưng rõ ràng nảy sinh
vấn đề là sẽ không có khoản trợ cấp này nếu các DN không
có, hoặc có thì quỹ tài chính hợp pháp của họ bằng 0. Dù
Chính phủ có hướng tháo gỡ khó khăn cho những DN "thực
hiện từ thiện" bằng quy định "Các DN hỗ trợ cho người
lao động mà nguồn từ các quỹ hợp pháp không đủ chi thì
được hạch toán vào chi phí sản xuất kinh doanh của DN", tuy
nhiên, bản chất của vấn đề vẫn là sự kêu gọi vào lòng
tốt, sự từ tâm của người sử dụng lao động đối với
người lao động. Mà sự từ tâm thì cứ nhìn sang việc đóng
bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế của giới chủ cho người
làm công thì biết.

Vẫn biết là Chính phủ cần an dân trong hoàn cảnh bão
giá, nhưng rõ ràng một bát phở không làm người nghèo no thêm
và thiếu nó, cũng không làm ai chết đói.

Chưa nói đến "cách cho" mà đợt tết vừa rồi đã có
đầy dẫy những ví dụ cho thấy tiền nhiều khi vào túi cán
bộ hơn là dân chúng.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8341), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Trần Thị Thùy Dương, cô gái sinh năm 1983 tại Huế, đã lừa
dối hàng triệu khán giả bạn xem chương trình "Người xây
tổ ấm", khi tự nhận mình là nhân vật "Lượm" trong câu
chuyện buồn thảm mà cô tự nghĩ ra. Sự việc này đem đến
cho những người quan tâm hai cảm giác trái ngược: hài hước
và bực mình, điều này nằm ngoài mong muốn của Ban biên tập
chương trình Người xây tổ ấm, một chương trình mà ngay cái
tên đã cho thấy sự nghiêm túc và tình yêu thương.

Sự việc mất đi vẻ hài hước và trở nên nghiêm trọng khi
Cơ quan an ninh văn hóa (A25) vào cuộc và đang tiến hành điều
tra, sắp tới đây sẽ có kết luận điều tra, chúng ta sẽ
được biết việc làm của "Lượm" có phạm tội hay không
và nếu có thì phạm tội gì? Song cho dù kết quả điều tra
như thế nào đi nữa, bài học cho chúng ta thấy rõ là không
được đùa với pháp luật.

Là người công tác trong ngành luật, tôi xin phân tích các yếu
tố pháp lý của vụ việc, chia sẻ với bạn đọc các quy
định pháp luật có liên quan.

<h2>"Thôi rồi Lượm ơi"</h2>

"Lượm" tên thật ngoài đời là Trần Thị Thùy Dương trú
tại số 4, kiệt 16 đường Chế Lan Viên, phường Trường An,
thành phố Huế. Chị Dương đã tìm hiểu và viết bài tham gia
cuộc thi "Viết về mối tình đầu của tôi" do trang báo
điện tử tintuconline phối hợp cùng NXB Dân Trí tổ chức. Sau
khi báo tintuconline đăng bài "<em>Tình đời bất hạnh của cô
bé bụi đời</em>" do chị Dương viết về nhân vật tên
Lượm, chị Dương nhận được lời mời tham gia chương trình
Người xây tổ ấm. Trong suốt quá trình này, chị Dương luôn
nhận mình tên Lượm, chính là nhân vật trong bài viết.

Nhân vật Lượm trong câu chuyện của chị Dương có mảnh đời
xấu xố đến nỗi không khỏi khiến bạn đọc phải bật lên
tiếng than... Lượm khi sinh ra bị bỏ rơi, được một người
đàn bà ăn xin "lượm" được, bà gọi cháu tên Lượm. Hai
bà cháu lang thang ăn xin kiếm sống qua ngày. Bà cụ chết,
Lượm lam lũ sống một mình với lời dặn dò của bà: sống
làm một người tử tế. Trong một dịp Lượm được một
người đàn ông ra tay giúp đỡ thoát khỏi một hoàn cảnh khó
khăn, và rồi người này đã đẩy Lượm vào một hoàn cảnh
khó khăn hơn bằng việc lừa tình Lượm rồi bỏ đi để lại
Lượm với đứa con trong bụng. Để nuôi con Lượm đã phải
bán thân, bán ma túy kiếm tiền. Khi chẳng có gì để bán nữa,
Lượm tham dự cuộc thi "Viết về mối tình đầu của tôi"
những mong kiếm tiền chữa bệnh cho con…

Sau khi chương trình Người xây tổ ấm được phát sóng về
nhân vật Lượm, bà con nơi chị Dương cư trú đã phản ứng.
Bà con nhận ra cô Lượm trên truyền hình chính là cô gái Trần
Thị Thùy Dương gần nhà. Theo đó, chị Dương có cha mẹ đều
còn sống chứ không hề mồ côi và bị bỏ rơi. Chị Dương có
gia đình riêng, có chồng, con và nhà riêng chứ không phải là
không nơi nương tựa. Chị Dương được học hành và có nghề
nghiệp đàng hoàng, hoàn toàn không có việc chị Dương làm gái
bán dâm hay bị bắt vì bán ma túy. Cuộc đời của chị Dương
không hề bất hạnh như câu chuyện về Lượm.

Sau khi xem chương trình, nhiều cá nhân và tổ chức gửi tiền
ủng hộ Lượm. Chị Dương đã nhận được số tiền khoảng
10 triệu và đã cố gắng hoàn trả lại cho người ủng hộ.

<h2>Theo quan điểm của luật sư</h2>

Việc làm của chị Dương đã vi phạm vào Điều 258 Bộ luật
hình sự.

<div class="special_quote"><strong>Điều 258.</strong> Tội lợi dụng
các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước,
quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân

1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo
chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội
và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà
nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì
bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc
phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

2. Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù
từ hai năm đến bảy năm.</div>

Lưu ý, đây không phải là tội danh trong Chương về các tội
xâm phạm An ninh quốc gia, Điều 258 nằm tại Chương XX. Các
tội xâm phạm trật tự quản lý hành chính.

Về quyền tự do báo chí của công dân, pháp luật Việt Nam đã
quy định rõ:


<div class="special_quote"><strong>Hiến pháp 1992: Điều 69.</strong>
Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền
được thông tin;

<strong>Luật báo chí 1990: Điều 2.</strong> Không ai được lạm
dụng quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo
chí để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tập thể và công
dân.

<strong>Điều 3.</strong> Các loại hình báo chí (được sửa
đổi năm 1999)

Báo chí nói trong Luật này là báo chí Việt Nam, bao gồm: báo in
(báo, tạp chí, bản tin thời sự, bản tin thông tấn), báo nói
(chương trình phát thanh), báo hình (chương trình truyền hình,
chương trình nghe - nhìn thời sự được thực hiện bằng các
phương tiện kỹ thuật khác nhau), báo điện tử (được thực
hiện trên mạng thông tin máy tính) bằng tiếng Việt, tiếng
các dân tộc thiểu số Việt Nam, tiếng nước ngoài".

<strong>Điều 4.</strong> Quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn
luận trên báo chí của công dân.

Công dân có quyền: Tiếp xúc, cung cấp thông tin cho cơ quan báo
chí và nhà báo; gửi tin, bài, ảnh và tác phẩm khác cho báo
chí mà không chịu sự kiểm duyệt của tổ chức, cá nhân nào
và chịu trách nhiệm trước pháp luật về nội dung thông
tin;</div>

Việc chị Dương có bài viết tham dự cuộc thi "viết về
mối tình đầu của tôi" của báo tintuconline, sẽ không có
vấn đề gì kể cả khi chị hư cấu và tự nhận mình là nhân
vật Lượm. Bởi tôn chỉ mục đích của cuộc thi không cần
phải viết sự thật, mà cần viết hay. Việc chị nói dối
mình chính là Lượm chỉ vi phạm mặt đạo đức con người.

Chương trình "Người xây tổ ấm" có tôn chỉ mục đích rõ
ràng, đó là nêu lên những gương điển hình tiêu biểu đáng
khâm phục để ghi danh, hoặc nêu các cảnh đời éo le cần sự
giúp đỡ. Theo đó các thông tin chị Dương cung cấp phải là
sự thật, không được hư cấu và đặc biệt không được
giả dối.

Chương trình Người xây tổ ấm là kết quả của việc thực
hiện quyền tự do báo chí của công dân. Chị Dương được
mời tham gia chương trình cũng là kết quả của việc thực
hiện quyền tự do báo chí. Việc chị Dương đồng ý hay từ
chối đều là thực hiện quyền tự do báo chí của mình.

Song chị Dương đã lợi dụng quyền tự do báo chí của mình
để cung cấp thông tin giả dối cho báo chí, lừa dối những
người làm chương trình, lừa dối khán giả truyền hình. Mục
đích của chị Dương có thể là làm vì tò mò, thích thú
được lên truyền hình, nhưng rõ ràng là có sự xem thường
pháp luật.

Hành vi của chị Dương đã xâm phạm tới quyền và lợi ích
hợp pháp của Nhà nước, tổ chức, cá nhân.

Chương trình "Người xây tổ ấm" thuộc Đài truyền hình
Việt Nam VTV, việc làm của chị Dương đã làm mất đi uy tín,
thương hiệu của nhà đài.

Đối với tổ chức, cá nhân, sau khi trương trình được phát
sóng, nhiều tổ chức, cá nhân đã đóng góp tiền ủng hộ
Lượm, cho dù chị Dương có hoàn trả lại toàn bộ số tiền
được ủng hộ thì những người này vẫn bị xúc phạm, tổn
thương và thiệt hại cả về vật chất lẫn tinh thần.

Đặc biệt bạn xem truyền hình khi xem chương trình "Người
xây tổ ấm", những tưởng được cung cấp thông tin người
thật việc thật, họ đã bị lừa dối, họ đã bị xâm phạm
vào quyền được cung cấp thông tin trung thực.

Hành vi của chị Dương là đã lợi dụng quyền tự do báo chí
của mình, cung cấp thông tin giả dối, xâm phạm tới quyền,
lợi ích hợp pháp của Nhà nước, tổ chức, cá nhân. Do vậy
đã vi phạm vào Điều 258 Bộ luật hình sự như đã nêu trên.

<h2>"Người mất đi tổ ấm"</h2>

Chị Dương đã dành nhiều thời gian và tâm trí để nghĩ
nhiều về một con người xấu xố giả tưởng tên Lượm, và
sự thực chị Dương đang trở thành một con người xấu xố.
Cuộc sống của chị Dương hiện tại chính là kết quả của
những điều chị thường xuyên suy nghĩ đến – những cảnh
đời bất hạnh. Thay vì nghĩ những điều tích cực, làm những
việc có ích, chị lại dành tâm lực cho những điều nhảm
nhí, xấu xí. Hiện tại tổ ấm gia đình của chị bị xáo
trộn, bản thân chị đang sống trong hoang mang, đó chính là hệ
quả từ những việc làm không đúng đắn, coi thường pháp
luật của chị.

Qua vụ việc này chúng ta thấy rằng không khi nào được đùa
với pháp luật.

Luật sư Ngô Ngọc Trai
<a href="http://www.hongbach.vn/">Công ty luật hợp danh Hồng Bách và
Cộng sự</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8338), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Hôm qua, xem trên truyền hình, thấy các ông Nguyễn Phú Trọng,
Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Hồng Anh… tiếp xúc cử
tri mà thấy mát lòng mát dạ. Dân chúng đến hoan hỉ, phấn
khởi, hoa hòe đẹp đẽ, hội trường rộng rãi, thoáng đãng…
và tất cả 100% cử tri phát biểu cũng như giơ tay nhất trí
các ứng cử viên này xứng đáng tái đắc cử nhiệm kỳ nữa
phục vụ nhân dân. Đúng là nhân dân ở đây quá sáng suốt và
nhất trí cao, trí tuệ nhân dân được phát huy thế này thì
Quốc hội hẳn là sẽ không còn gì để phàn nàn như nhiều
người đã từng kêu Quốc hội khóa vừa qua.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/tiepxuccutri2.jpg" width="355"
height="238" alt="tiepxuccutri2.jpg" /></center>
<center><em>Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp xúc cử tri.
Ảnh: Đại Đoàn kết.</em></center>

Lại đọc trên tờ Đại Đoàn kết, cơ quan của Mặt trận Tổ
quốc Việt Nam, nơi tổ chức giới thiệu, hiệp thương các
ứng cử viên cho Quốc hội bài viết "<a
href="http://daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1451&Chitiet=26650&Style=1">Trân
trọng người tự ứng cử</a>" thì "<em>Bản chất bầu cử
là sự lựa chọn của cử tri, là sự khẳng định tín nhiệm
của nhân dân. Nếu không có số đại biểu dư so với đại
biểu do trung ương và địa phương giới thiệu thì MTTQ chỉ
còn cách 100% biểu quyết để đủ chỉ tiêu bầu như cơ
cấu</em>" nên nghĩ rằng kỳ này mấy ông tự ứng cử chắc
được trọng vọng lắm.

Thậm chí tờ báo còn trích nguyên cả "Tư tưởng Hồ Chí
Minh" như sau "<em>Như vậy, trong tư tưởng của Chủ tịch
Hồ Chí Minh thì không phải chỉ đại biểu do trung ương hay
các địa phương giới thiệu mới đủ uy tín để cử tri lựa
chọn, mà cả những người tự ứng cử, dám dũng cảm ra ứng
cử cũng là những người cần được quan tâm và trân
trọng</em>".

Cũng trên tờ báo này, linh mục Phan Khắc Từ được chỉ
định ứng cử đại biểu quốc hội nói rằng "<em>Giáo hội
cũng luôn khuyên nhủ người công giáo tốt đồng thời phải
là người công dân tốt nghĩa là phải có trách nhiệm đối
với đất nước trong tất cả các lĩnh vực như chính trị, xã
hội, kinh tế… Theo tôi, mỗi tỉnh, nhất là những tỉnh,
thành có đông đồng bào Công giáo lại càng cần những người
tiêu biểu, đại diện cho giới của mình tham gia làm ĐBQH cũng
như HĐND các cấp</em>".

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/lmphankhactu-300x224.jpg"
width="300" height="224" alt="lmphankhactu-300x224.jpg" /></center>
<center><em>Linh mục Phan Khắc Từ: Những người có đầy đủ
phẩm chất, tư cách và khả năng đảm nhận tốt những công
việc chung thì mới được lựa chọn.</em></center>

Như vậy thì còn gì dân chủ hơn và chẳng còn lý do gì mà
người công giáo không tham gia thật sôi nổi?

Tối nay, được luật sư Lê Quốc Quân mời đến dự với anh
một cuộc họp tổ dân phố để gặp gỡ lấy tín nhiệm khi
anh tự ứng cử vào Đại biểu Quốc hội.

Một vài anh bạn bảo: "<em>Thôi, không nên đi làm gì, tất
cả chỉ là diễn hết đấy mà, kịch bản soạn sẵn rồi, làm
gì có chuyện như trên truyền hình với người tự ứng
cử?</em>"

Một người cãi lại: "<em>Thì làm gì cũng phải đúng luật
lệ chứ, người tự ứng cử được báo chí Mặt trận nói
lên quan điểm rõ ràng là trân trọng, tại sao không đi xem nó
thế nào chứ, không đến mà xem lại cứ nghĩ tiêu cực thế
là không nên, nhà nước ta là nhà nước dân chủ gấp triệu
lần dân chủ tư sản, không học thuộc bài à?</em>".

Mấy anh em nghĩ rằng, chắc lại được vào hội trường rộng
rãi, thoáng đãng, có hoa, có báo chí, truyền hình… cũng như
các vị ứng cử nêu trên. Vì theo luật pháp quy định, mọi
công dân bình đẳng trước pháp luật. Luật không ghi điều quy
định nào là Tổng Bí thứ, Thủ tướng, Bộ trưởng hoặc Ủy
viên Bộ chính trị mới được có hoa, có truyền hình… còn
người khác tự ứng cử thì nhất định không được.

Vậy là chúng tôi đến. Đi cùng chúng tôi có một Phó chủ
tịch Ủy ban đoàn kết Công giáo Thành phố Hà Nội, ủy viên
Mặt trận Tổ quốc TPHN.

Lê Quốc Quân ở chung cư tổ 64, theo anh cho biết, thường họp
tổ dân phố thì họp ngay tại trong chung cư, nhưng hôm nay,
chắc buổi họp quan trọng nên Ban tổ chức là Mặt trận Tổ
quốc Phường quyết định thuê phòng họp của Tổ 50.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/nhanxetcqlqq.jpg" width="500"
height="790" alt="nhanxetcqlqq.jpg" /></center>

Trước đó, trong cuộc họp ở cơ quan, nhân viên của anh,
những người bị anh "bóc lột" vốn có mâu thuẫn đối
kháng với anh (theo quan điểm của Chủ nghĩa Mác – Lê) vẫn
bầu cho anh với 100% số phiếu tín nhiệm cao. Có lẽ họ là
người hiểu rõ nhất về anh, về con người, lòng nhiệt tình,
hành động và tư tưởng của anh.

Khác với những gì chúng tôi được nghe, được đọc, khi
đến đây, chúng tôi mới thấy sự thật nó tàn nhẫn hơn
nhiều.

Một căn nhà hai tầng, cửa đóng kín mít, một cầu thang hẹp
gần cửa ra vào được một đoàn người mặc sắc phục bảo
vệ, đeo băng và không đeo băng, gậy gộc giơ loạn xạ ngăn
chặn tất cả chúng tôi đứng dưới đường và nhất định
không cho ai vào.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/hopcutri_lqq-12.jpg"
width="500" height="332" alt="hopcutri_lqq-12.jpg" /></center>
<center><em>Căn nhà được chọn làm nơi họp cử tri cho ứng cử
viên Quốc hội.</em></center>


<center><img src="http://danluan.org/files/u1/hopcutri_lqq-9.jpg" width="500"
height="332" alt="hopcutri_lqq-9.jpg" /></center>
<center><em>Trước cửa vào nơi họp cử tri, ai vượt qua được
hàng rào này?</em></center>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/hopcutri_lqq-40.jpg"
width="500" height="332" alt="hopcutri_lqq-40.jpg" /></center>
<center><em>"Ai có giấy thì vào, ai không có giấy ra
ngoài".</em></center>

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/hopcutri_lqq-10.jpg"
width="500" height="332" alt="hopcutri_lqq-10.jpg" /></center>
<center><em>Không chỉ có trước cửa vào nhà, lực lượng tuần
tra không ít</em></center>

Ngạc nhiên, mọi người hỏi lý do, thì bảo vệ cứ một mực
"<em>Ai có giấy thì vào, ai không có giấy ra ngoài</em>".

Bên ngoài, một đoàn người khác, không sắc phục nhưng nhìn
rõ thì ai cũng biết là ai, làm loạn lên rằng thì là chúng tôi
là cử tri, rằng thì là luật không ai được vào, là thế này,
thế khác, thậm chí xỉa xói những người đi cùng chúng tôi.

Đặc biệt, đội ngũ quay phim, chụp ảnh rất đông không phải
để quay cảnh tiếp xúc cử tri, mà để quay những cảnh ở
trước cửa ra vào bị bảo vệ giơ gậy chặn lại. Không biết
ngày mai, VTV có tường thuật lại những hình ảnh này không?

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/hopcutri_lqq-27.jpg"
width="500" height="332" alt="hopcutri_lqq-27.jpg" /></center>
<center><em>Không biết ngày mai, VTV có tường thuật lại những
hình ảnh này không? hay nhằm mục đích gì?</em></center>

Chúng tôi đề nghị ông Phó Chủ tịch Ủy ban Đoàn kết Công
giáo giải thích, vì ông cũng là người trong Mặt trận, ông
bảo làm thế là không được, luật chỉ quy định những
người trong tổ mới bỏ phiếu, không cấm cử tri khác tham
dự… Nhưng, tất cả đều bị bỏ ngoài tai.

Chúng tôi không yêu cầu vào cuộc họp mà chúng tôi chỉ muốn
vào quan sát, xem cuộc họp như thế nào để may ra sau này có
thể tự ứng cử chăng?

Nhưng, ông Chủ tịch Mặt trận Phường và tổ trưởng dân
phố thì nhất định phải có giấy mời mới được vào.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/hopcutri_lqq-33.jpg"
width="500" height="332" alt="hopcutri_lqq-33.jpg" /></center>
<center><em>Đâu rồi những nét mặt thường thấy khi cử tri
tiếp xúc lãnh đạo ứng cử?</em></center>

Chúng tôi hỏi người công an khu vực: "<em>Anh thấy việc
tiếp xúc cử tri mà làm thế này, có đúng không</em>"? anh ta
trả lời, tôi không biết, cái đó hỏi ban tổ chức. Một nhân
viên bảo vệ giơ gậy tuyên bố "<em>Tôi là bảo vệ ở đây,
tôi có quyền cho ai vào thì được vào, không thì không được
vào</em>".

Một đám cô hồn xuất hiện, chỉ tay vào mặt những người
đến mong để tham dự cuộc họp và gầm gừ, nhưng tất cả
anh em đã không nao núng trước đòn này. Mọi người vẫn bình
tĩnh, ôn tồn và đàng hoàng.

Cuối cùng thì những người "<em>có giấy mời</em>" cũng vào
nhà qua khung cửa sắt hẹp với một đoàn bảo vệ ngồi bu kín
bịt ngang lối vào.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/hopcutri_lqq-6.jpg" width="500"
height="332" alt="hopcutri_lqq-6.jpg" /></center>
<center><em>Ngồi thế này cho chắc</em></center>

Cuộc họp của những công dân được chọn khá lâu, nội dung
cuộc họp là những người cả đời anh Quân chưa hề biết
mặt, lại phát biểu và lên án mãnh liệt. Trong khi đó, những
người thân, những nhân viên cơ quan… hiểu nhất về anh và
những cử tri nhiệt liệt ủng hộ anh thì phải đứng ngoài.

Rốt cuộc thì cũng màn giơ tay, và hầu hết những cử tri
được chọn đồng ý loại ứng cử viên này.

Một kết quả không ngoài dự đoán, một cách hành xử không
mấy tế nhị. Một người dân ngay trong tổ 64 đứng cạnh
chúng tôi, chúng tôi hỏi sao chị không vào họp, chị bảo
những người như tôi làm sao được phiếu mời mà vào. Chị
nói tiếp: "<em>Chỉ một thời gian nữa thôi các anh ạ, đâu
sẽ ra đó, cái mặt nạ mang lâu nó cũng sẽ rơi ra mà
thôi</em>".

Hôm qua, trên truyền hình không thấy đưa cảnh những người
đến dự họp thì như thế nào, có phải qua một đoàn bảo
vệ với dùi cui, gậy gộc và đám cô hồn như ở đây không?
Họ có phải cãi nhau mới được vào gặp mặt và phát biểu ý
kiến với người ứng cử hay không? Họ có được chọn để
phát giấy mời hay không?

[video:http://www.youtube.com/watch?v=66FsObnXriE&feature=player_embedded]

Nếu cũng có những màn này, thì quả là những người được
vào họp những cuộc họp đó để phát biểu, ca ngợi ứng cử
viên là lãnh đạo xuất sắc, tài tình… và thật vinh dự khi
được giơ tay biểu quyết 100%. Cũng thảm thương thay cho những
thứ cử tri không được chọn để gặp ứng cử viên quốc
hội như thế.

Từng thấy báo chí đưa tin những người tự ứng cử vào
Quốc hội đa số đã xin tự rút vì những lý do trời ơi đất
hỡi như "không có thời gian" nào là không được tổ dân
phố tín nhiệm vì không chào hỏi bà con dân phố, không quét
ngõ… và mới đây nhất, một người tự ứng cử ở Hải
Phòng cũng đã ra về giữa chừng khi cuộc họp góp ý chưa kết
thúc.

Chung quy lại, đã nghe nhiều về những màn đấu tố như Cù Huy
Hà Vũ và một số người đã trải qua, khi với lòng nhiệt
tình của mình lại đi ứng cử Quốc hội vì nghe đài, báo
thông tin mà tưởng bở.

Với Lê Quốc Quân, dù sao lần này cũng là lần để anh hiểu
rõ hơn những gì phải đối mặt trong "cuộc chơi Quốc
hội" mà anh mê say từ nhiều năm trước và đã mấy lần toan
tính ứng cử để mang sức mình phục vụ đất nước, phục
vụ nhân dân. Cứ tưởng có tài, có sức,có nhiệt tình, tâm
huyết là được phục vụ và ai cũng được làm đầy tớ nhân
dân sao? Đây quả là sự nhầm lẫn và ngây thơ.

Ra về, gặp tổ trưởng dân phố nơi Lê Quốc Quân ở, tôi nói
với anh ta rằng: "Kết quả thì tốt đẹp như dự định,
nhưng vỡ diễn hơi vụng anh ạ". Anh ta bảo rằng: "Tôi có
biết gì đâu, cái này do Mặt trận tổ quốc Phường tổ chức
đấy chứ".

Ông Phó chủ tịch UBĐKGC Hà Nội trước khi ra về nói với
chúng tôi: "<em>Không biết ai chỉ đạo việc này mà kém
thế?</em>".

Tôi định hỏi ông, với linh mục Phan Khắc Từ được chỉ
định vào quốc hội kỳ này và tự xưng là đại diện cho
"giới công giáo"(?), không hiểu khi tổ chức cho giáo dân
gặp gỡ lấy phiếu tín nhiệm tại Vườn Xoài hoặc khu vực
nào để giáo dân góp ý, nhà nước có cần tổ chức kiểu này
không?

Và giáo dân nào được tham dự buổi gặp gỡ đó có mạnh
dạn thẳng thắn vạch rõ ra những khuất tất trong cuộc sống
của ông, những điều không rõ ràng trong lý lịch của ông
cũng như đời tư của ông thế nào như ở buổi họp lấy tín
nhiệm giáo dân Lê Quốc Quân hôm nay không?

Trước hết, có giáo dân nào tín nhiệm ông, một linh mục tự
xưng danh đại diện cho người công giáo, nhưng đã không minh
bạch, rõ ràng và nhất là nhiều dư luận đã thẳng thừng
chỉ ra ông không còn xứng là linh mục?.

Cũng xin linh mục Phan Khắc Từ đừng kêu gọi thêm những
người tự ứng cử nữa, đừng tưởng ai cũng được nhà
nước và đảng ưu ái như ông. Để rồi họ phải chứng kiến
những màn không đẹp như chúng tôi đã phải chứng kiến hôm
nay. Điều đó chỉ càng làm nản lòng những người mong muốn
kéo níu chút lòng tin còn sót lại cho cuộc đời họ bớt ảm
đạm.

Đi một lần để biết, đến một lần để hay rằng:
<em><strong>Cái thứ dân chủ của chúng ta là cái thứ
gì.</strong></em>

Hà Nội, ngày 30/3/2011.

J.B Nguyễn Hữu Vinh


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8336), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Sắp tới ngày lên đường tham dự phiên tòa xét xử người anh
hùng Cù Huy Hà Vũ, thiết tưởng việc xem lại các luận chứng
buộc tội và gỡ tội cho Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ là một việc
làm hữu ích.

Để dễ theo dõi, bài này được soạn theo bố cục sau:

<ul><li>Mở đầu là bằng chứng số 10 là bài viết của ông
Nguyễn Thanh Ty, được luật sư biện hộ yêu cầu loại trừ
vì không cần thiết.</li>

<li>Kế đó là bằng chứng số 9 được biện minh bằng cách áp
dụng học thuyết về hành vi chưa hoàn thành (incomplete
attempt).</li>

<li>Thứ ba là bằng chứng số 8 được biện minh bằng cách áp
dụng học thuyết về bằng chứng gián tiếp (circumstantial
evidence).</li>

<li>Sau đó là 7 bằng chứng khác hoàn toàn được biện minh
bởi chính luận điểm và câu văn của tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ
trong các bài do VKS viện dẫn, là ông đã nói và viết sự
thật nên không thể kết án ông tội "xuyên tạc, phỉ báng"
như cáo trạng của VKS.</li></ul>

Nói chung thì việc đánh đổ luận chứng buộc tội của VKS
đối với TS Cù Huy Hà Vũ thì rất dễ dàng. Nhưng các vị
chánh án và hội thẩm có xét xử theo lương tâm và luật pháp
của các nước văn minh hay không lại là một chuyện khác.

<h2>TRANH LUẬN VỀ CÁC BẰNG CHỨNG</h2>

Sự thật không cần chối cãi là Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ (CHHV)
có <em>"làm ra, tàng trữ, và lưu hành một số các tài liệu,
và văn hóa phẩm"</em> nhưng các tài liệu và văn hóa phẩm
đó không có nội dung chống <em>"Nhà nước Cộng Hòa Xã hội
Chủ Nghĩa Việt Nam"</em> như VKS khởi tố; mà đó chỉ là
những tài liệu đương sự bày tỏ sự bất đồng ý kiến
với chính quyền về một số vấn đề. Việc bày tỏ bất
đồng ý kiến của đương sự chỉ là việc thực hiện những
<em>"hành vi tham gia quản lý nhà nước và thảo luận các vấn
đề chung của cả nước,"</em> một quyền Hiến định.

Nhưng để khởi tố CHHV, VKS đã viết, "<em>Các bài viết và
trả lời phỏng vấn của Cù Huy Hà Vũ nêu trên đã có nội
dung tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam, xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng và Nhà
nước, phỉ báng chính quyền và thể chế nhà nước, xuyên
tạc cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống đế quốc
Mỹ xâm lược, đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cộng
sản Việt Nam, đòi đa nguyên, đa đảng…</em>"

Tóm lại, VKS đã khởi tố CHHV hai loại tội danh nằm chung trong
tội danh "<em>Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội
chủ nghĩa Việt Nam</em>" qui định ở điều 88 là:

1. Đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt
nam, đòi đa nguyên đa đảng.

2. Xuyên tạc và phỉ báng Đảng, Nhà Nước, chính quyền, và
cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống đế quốc Mỹ
xâm lược.

Mười bài báo của CHHV được VKS dùng làm bằng chứng buộc
tội "<em>Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ
nghĩa Việt Nam</em>" được người viết đánh số theo thứ
tự từ 1 tới 10, cho dễ theo dõi và viện dẫn và sau đây tác
giả xin bác bỏ từng điểm một trong bản cáo trạng của
Viện Kiểm Sát.

Bằng chứng thứ 10 VKS dùng để khởi tố CHHV, đó là bài của
ông Nguyễn Thanh Ty có tựa đề "Bom áp nhiệt nổ giữa Ba
Đình", VKS cho rằng bài báo đó có "nội dung xuyên tạc
Đảng cộng sản Việt Nam, phỉ báng chính quyền." Nhưng thật
ra bài báo đó không có nội dung xuyên tạc hay phỉ báng chính
quyền, mà bài báo chỉ tường thuật hai sự thật:

Sự thật thứ nhất là nội dung những bài viết và những phát
biểu của CHHV lâu nay về các vấn đề chính trị, xã hội,
văn hóa của đất nước, mà trong việc trình bày sắp tới
người viết sẽ biện minh về tất cả những nội dung đó.

Sự thật thứ nhì là tuyên bố của nhà văn Trần Mạnh Hảo
trong bài nói chuyện công khai tại Đại Hội Nhà Văn Việt Nam
lần thứ 8 diễn ra từ 4 đến 6 tháng 8 năm 2010. Nội dung các
tuyên bố của nhà văn Trần Mạnh Hảo là đúng sự thật hay
"<em>xuyên tạc Đảng cộng sản, phỉ báng chính quyền</em>"
thì thiết tưởng tòa án cần triệu tập, khởi tố chính nhà
văn Trần Mạnh Hảo trong một vụ án khác chứ không liên quan
gì tới vụ án xét xử CHHV.

Nếu nhà văn Trần Mạnh Hảo chưa bị khởi tố về nội dung
bị cho là "<em>xuyên tạc Đảng và phỉ báng chính
quyền</em>" của bản tuyên bố của ông ta thì không thể dựa
vào bản tuyên bố đó mà khởi tố CHHV tội tàng trữ bài báo
đó.

Bởi vậy việc liệt kê bài báo của ông Nguyễn Thanh Ty trong
danh sách các bằng chứng là không cần thiết. Tất cả những
bài viết và phát biểu của CHHV bị VKS lên án đều sẽ
được trình bày trong phần biện minh dưới đây.

Bằng chứng số 9 trong bản cáo trạng của VKS là bài "<em>Bàn
về Đảng cầm quyền</em>". Về bài báo này, VKS ghi nhận,
"<em>Vũ đang viết, chưa xong. Nội dung phỉ báng, xuyên tạc vai
trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam bằng lời lẽ:
"… Đảng cộng sản Việt Nam là đảng cầm quyền hay độc
tài?… chế độ chính trị ở Việt nam trên thực tế là chế
độ độc đảng hay độc tài</em>".

Bản cáo trạng của VKS ghi nhận bài viết của CHHV chưa xong;
đương sự đang viết. Như vậy bài báo này mới đang ở giai
đoạn chuẩn bị, chưa hoàn thành. Về mặt học lý, một hành
vi mới ở giai đoạn chuẩn bị, chưa hoàn thành thì chưa thể
bị kết tội, bởi vì, theo học lý, "từ chuẩn bị tới hành
động là một đoạn đường còn xa. Và trên đoạn đường
đó, nghi can có thể thay đổi ý định và dừng tay lại. Luật
pháp văn minh không muốn trừng phạt nghi can ở giai đoạn
chuẩn bị còn vì muốn khuyến khích nghi can ngừng phạm tội;
tránh tình trạng nghi can nghĩ rằng đã "<em>mình đã lỡ
rồi</em>" nên phạm tội luôn. Xin dẫn chứng một vụ án
điển hình của học lý "<em>không trừng trị một hành vi
chưa hoàn thành</em>", còn ở giai đoạn chuẩn bị như sau: Theo
học lý, một tiến trình hành động gồm có 3 giai đoạn: lập
kế hoạch (planning phase), chuẩn bị (preparation phase), và thi
hành (execution phase).

Trong bài "The Problem of the Incomplete Attempt" (Vấn đề hành vi
không được hoàn toàn thực hiện) viết bởi David M. Adams trên
trang mạng
(http://findarticles.com/p/articles/mi_hb6395/is_3_24/ai_n28719106/) về
vụ án có tên "People v. Miller" trong tòa án Hoa Kỳ. Trong nội
vụ, "nghi can tên Miller được tòa tha bổng tội mưu sát
(attempted murder) sau khi đã báo cho một nhân chứng biết là anh
ta sẽ giết một công nhân làm việc trong một nông trại gần
đó. Miller mang khẩu súng trường bước vào trang trại nơi có
nạn nhân dự trù đang làm việc và tiến tới nạn nhân. Khi
còn cách khoảng 100 mét, nghi can dừng lại và dường như nạp
đạn, nhưng không đưa súng lên nhắm. Nạn nhân bỏ chạy và
nghi can buông súng trong đó đã có đạn. Rõ ràng là nghi can đã
không hoàn toàn thực hiện kế hoạch dự trù." (1)

Dựa trên học thuyết này, vì bài báo của CHHV chưa hoàn tất;
đó là một hành vi chưa hoàn thành, nên không thể kết án CHHV
về bài báo này.

Thêm nữa, nội dung bài báo như bản cáo trạng ghi, "<em>…
Đảng cộng sản Việt Nam là đảng cầm quyền hay độc tài?…
chế độ chính trị ở Việt nam trên thực tế là chế độ
độc đảng hay độc tài</em>" thì chỉ là hai câu hỏi do CHHV
nêu lên. Đương sự chưa xác định ý kiến của mình thì
không có cơ sở gì để khởi tố thân chủ đương sự tội
"<em>phỉ báng, xuyên tạc Đảng cộng sản</em>" được.

Bằng chứng số 8 trong bản cáo trạng của VKS là bài báo trong
đó VKS viết rằng CHHV đã "<em>kết án chính quyền chỉ nhằm
tham nhũng qua bài "Đuờng sắt cao tốc Bắc Nam …</em>", thì
ý kiến của CHHV là một sự thật khó thể chối cãi.

Tuy rằng trong bài "<em>Đường sắt cao tốc..</em>", CHHV không
đưa ra bằng chứng trực tiếp của sự tham nhũng, nhưng qua
những vụ tham nhũng nổi tiếng tràn lan trong quá khứ của
những cán bộ cao cấp trong đảng và nhà nước; trong đó có
những vụ lớn như vụ tham nhũng tiền viện trợ và cho vay
của Nhật Bản, vụ in tiền polimer với Úc, và mới đây nhất
là vụ Vinashin thua lỗ trên 4 tỉ đô la Mỹ (Theo bài báo,
"<em>Vinashin không thể gặp chủ nợ</em>" của đài BBC ngày
mùng 7/3/2011) CHHV và dân chúng có quyền đặt câu hỏi về tình
trạng tham nhũng tràn lan của các cán bộ cao cấp trong chính
quyền bấy lâu nay.

Ngoài ra, để kiểm chứng sự thật trong nhận định của CHHV,
Tòa cần áp dụng lý thuyết luật học về "<em>bằng chứng
gián tiếp</em>" (Circumstantial evidence) mà hiện nay đang được
tòa án ở các quốc gia văn minh trên thế giới áp dụng để
xác minh là sự thật những tố giác của CHHV về nạn
"<em>tham nhũng tràn lan trong giới lãnh đạo cao cấp trong
đảng và chính phủ</em>"lâu nay. Để xác định một cán bộ
nhà nước có tham nhũng hay không chỉ cần xét xem số gia tăng
tài sản của họ có bất minh hay không và cùng với sự gia
tăng tài sản đó họ có đóng thuế tương ứng hay không. Việc
kiểm tra này thực là dễ dàng bằng việc áp dụng luật "kê
khai tài sản" cho tất cả các cán bộ lãnh đạo chính phủ
và trung ương đảng. Cho tới nay giới lãnh đạo cao cấp nhất
trong đảng và chính phủ, kể cả bộ chính trị, đã không dám
áp dụng luật kiểm kê tài sản để chứng minh việc gia tăng
tài sản khổng lồ của họ và thân nhân có nguồn gốc minh
bạch, hợp pháp, thì không thể khởi tố CHHV tội danh
"<em>kết án chính quyền chỉ nhằm tham nhũng</em>" qua bài
báo viện dẫn.

Bản cáo trạng của VKS có viện dẫn bằng chứng số 1 là bài:
<a href="http://danluan.org/node/6942">"Phải đa đảng mới chống
đuợc lạm quyền"</a>, CHHV trả lời phỏng vấn của đài
Châu Á Tự do (RFA) ngày 01/2/2010, trong đó VKS viết rằng CHHV
đã <em>"xuyên tạc, phỉ báng chính quyền bằng lời lẽ:
"hiện nay ở Việt Nam người ta sử dụng ngân sách vô tội
vạ và rất nhiều tiền từ ngân sách Nhà nước chi vào những
việc thậm chí là Mafia…"</em>

Qua nội dung bài viết viện dẫn, CHHV đã viết lên 100% sự
thật; và vì thế không thể khởi tố CHHV tội danh <em>"xuyên
tạc, phỉ báng chính quyền"</em> được, bởi vì xuyên tạc,
phỉ báng là nói sai sự thật để làm mất phẩm giá hay danh
dự, danh tiếng của một cá nhân hay tổ chức nào đó.

Thật là dễ dàng dẫn chứng tình trạng mafia đang nắm những
vai trò cao cấp hay lãnh đạo tại trung ương hay các địa
phương. Ví dụ các vụ ăn chặn tiền rồi chia chác nhau giữa
những cán bộ cấp lãnh đạo đã bị các cơ quan nước ngoài
tố giác với một số bị truy tố và kết án tại Việt Nam,
một số không bị truy tố. Vụ nhiều nữ sinh trung học, vị
thành niên bị hiệu trưởng toa rập với giới cán bộ lãnh
đạo tỉnh Hà Giang hiếp dâm, cưỡng bách mua dâm sau đó bị
cho chìm xuồng và 2 nữ sinh từ nạn nhân biến thành thủ phạm
bị án tù…và còn nhiều vụ nữa xảy ra trong xã hội mà báo
chí loan tin hàng ngày cho thấy tình trạng mafia trong giới cán
bộ cao cấp trong chính quyền không phải là hiếm.

Để dẫn chứng sự thật "<em>chính quyền xử dụng ngân sách
vô tội vạ</em>," trong bài "<em>Phải đa đảng…</em>" CHHV
đã nêu hai vụ việc cụ thể là vụ chính quyền giải tỏa
nghĩa trang Thanh Mai ở quận Hoàng Mai, Hà Nội, và vụ chính
quyền tổ chức đập bỏ hàng rào ở nhà của đương sự vào
buổi sáng và sau đó nhận thấy hành vi đập phá này là trái
pháp luật nên đã cho lắp lại một hàng rào khác vào buổi
tối cùng ngày.

Theo CHHV, đây chỉ là hai vụ điển hình của việc "<em>chính
quyền xử dụng ngân sách vô tội vạ,</em>". Trong thực tế
còn "<em>vô số trường hợp bị cưỡng chế, giải tỏa nhà,
thu hồi đất đã xảy ra trên khắp Việt Nam.</em>"

Các vụ giải tỏa đất đai bất công đã khiến hàng ngàn dân
chúng tập trung tại thủ đô biểu tình trong nhiều tháng trời
trong thời gian qua đã được các báo, đài đưa tin và thậm
chí cả trang mạng youtube đưa tin bằng hình ảnh. Thiết tưởng
không cần nêu thêm ra đây nữa. Đó là những bằng chứng
sống động của sự thật như CHHV đã viết "Hiện nay ở
Việt Nam người ta sử dụng ngân sách vô tội vạ và rất
nhiều tiền từ ngân sách nhà nước chi vào những việc thậm
chí có thể gọi là mafia. Tức là dùng vào những việc hoàn
toàn khuất tất, chống lại lợi ích của nhân dân. Ví dụ như
là việc cưỡng chế. Cưỡng chế nhiều lúc trái pháp luật.
Cướp đất của nhân dân hẳn hoi nhưng lại sử dụng tiền
đấy để nuôi bộ máy đi cướp đất của người dân. Nuôi
từ công an đến dân phòng, nuôi những lực lượng đi đóng
cọc rồi khoanh vùng, đập phá nhà cửa của người dân.
Chuyện ấy như cơm bữa ở Việt Nam, trên diện vô cùng
rộng."

Tóm lại, bài báo này hoàn toàn trình bày sự thật nên không
thể được dùng làm bằng chứng kết tội CHHV "xuyên tạc,
phỉ báng chính quyền."

VKS dựa trên bằng chứng số 2 là bài: <a
href="http://danluan.org/node/4848">"Chiến tranh Việt Nam và ngày 30
tháng 4 dưới mắt tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ"</a>, do CHHV trả lời
phỏng vấn của đài VOA ngày 29/ 4/2010 để khởi tố CHHV đã
"xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Đế quốc Mỹ xâm
lược" bằng lời lẽ: "…Tóm lại, việc duy trì cho Đảng
Cộng sản Việt Nam tiếp tục lãnh đạo đất nuớc không khác
hơn là để phục vụ lợi ích phi pháp một nhóm nhỏ trong
Đảng Cộng sản Việt Nam, đi ngược lại với lợi ích của
đại đa số nhân dân trong đó có hàng triệu đảng viên cộng
sản và vì vậy quyết không thể kéo dài hơn được nữa".
"Nhân đây, một lần nữa tôi kêu gọi ban lãnh đạo Đảng
Cộng sản Việt Nam mau chóng thực hiện chế độ đa đảng ở
Việt Nam bởi nếu không, hòa hợp, hòa giải dân tộc sẽ trở
thành lừa dối dân tộc với hậu họa đã có thể nhìn thấy
truớc…"

Trước tiên, một điều đáng lưu ý là VKS đã nối liền 2 ý
vốn không có liên hệ với nhau. Ý thứ nhất là "Xuyên tạc
cuộc kháng chiến chống Đế quốc Mỹ xâm lược" và ý thứ
hai là "việc duy trì cho Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục
lãnh đạo đất nuớc không khác hơn là để phục vụ lợi ích
phi pháp một nhóm nhỏ trong Đảng Cộng sản Việt Nam, đi
ngược lại với lợi ích của đại đa số nhân dân trong đó
có hàng triệu đảng viên cộng sản và vì vậy quyết không
thể kéo dài hơn được nữa".

Trước tiên, để phản biện ý thứ nhất, người ta dễ dàng
thấy CHHV không "xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Đế quốc
Mỹ xâm lược". Bằng cớ là trong cuộc phỏng vấn, CHHV vẫn
trân trọng tuyên bố: <em>"Có một thực tế là Mỹ đã thua
trận trước các lực lượng cộng sản Việt Nam"

Nhưng tiếp theo đó CHHV đã bàn tiếp về nghĩa chủ nghĩa cộng
sản. CHHV không nói sai sự thật khi viết rằng, "chủ nghĩa
cộng sản dưới màu sắc chủ nghĩa xã hội chưa bao giờ là
một hiện thực ở Việt Nam bởi cho đến ngày hôm nay hệ tư
tưởng ấy vẫn chỉ là "định hướng" như chính ban lãnh
đạo cộng sản Việt Nam thừa nhận." CHHV cũng nói đúng sự
thật khi viết tiếp, "Cốt lõi của chủ nghĩa xã hội theo
học thuyết Mác-Lê Nin là kinh tế Nhà nước chỉ huy hay kinh
tế tập trung, kinh tế tư nhân được coi là "bóc lột
người" bị loại trừ. Thế nhưng nền kinh tế xã hội chủ
nghĩa đã phá sản tuyệt đối vào năm 1985 khi chính sách
giá-lương-tiền của Chính phủ Việt Nam gây lạm phát tới
900%, dẫn đến kinh tế tư nhân hay kinh tế thị trường được
Đảng cộng sản Việt Nam phục hồi tại Đại hội 6 của
Đảng vào năm sau, 1986." Và CHHV cũng ghi nhận đúng sự thật
khi viết, "Nhưng phải đến năm 1990 thì chủ nghĩa tư bản
mới được chính danh bằng Luật Công ty và doanh nghiệp tư
nhân. Và Đại hội 10 của đảng Cộng sản Việt Nam diễn ra
cách đây 4 năm đã hoàn tất công cuộc phá bỏ chủ nghĩa xã
hội bằng cách chính thức cho phép đảng viên làm kinh tế tư
nhân."

Với những ghi nhận đúng sự thật như vậy, CHHV đã rất có
lý khi viết, "Sở dĩ có chuyện ban lãnh đạo Đảng cộng
sản Việt Nam nói một đằng, làm một nẻo là vì họ sợ mất
quyền lợi của bản thân." Và vì thế, thật là hợp lý khi
CHHV kết luận, "việc duy trì cho Đảng cộng sản Việt Nam
độc quyền lãnh đạo đất nước không gì khác hơn là để
phục vụ lợi ích phi pháp của một nhóm nhỏ trong Đảng cộng
sản Việt Nam, đi ngược lại lợi ích của tuyệt đại đa số
nhân dân trong đó có hàng triệu đảng viên cộng sản và vì
vậy quyết không thể kéo dài hơn được nữa!" Khi ghi nhận
đúng sự thật khách quan về các hoạt động của đảng và
chính quyền từ năm 1985 tới nay thì CHHV không thể bị khởi
tố tội xuyên tạc như trong bản cáo trạng của VKS. Và nhất
là CHHV không "xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Đế quốc
Mỹ xâm lược" khi trong bài viện dẫn CHHV vẫn trân trọng
tuyên bố: "Có một thực tế là Mỹ đã thua trận trước các
lực lượng cộng sản Việt Nam"

Bằng chứng số 4 trong danh sách các bằng chứng của VKS đưa ra
là bài <a href="http://danluan.org/node/6279">"Kiến nghị trả tự
do cho tất cả tù nhân cựu quân nhân và viên chức chính quyền
Việt Nam cộng hòa, lấy "Việt Nam" làm quốc hiệu để hòa
giải dân tộc"</a>, do CHHV trả lời phỏng vấn của đài RFA
ngày 31/8/2010, đồng thời gửi lên trang "Bauxite Vietnam".

Dựa vào bằng chứng này VKS đã kết án CHHV bóp méo sự thật
về cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. Phê phán Nhà nuớc
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam gây chia rẽ, thù hằn dân
tộc bằng lời lẽ: " …Tiếc thay cho ban lãnh đạo nhà nước
Việt nam thống nhất đã không làm đuợc như thế mà ngược
lại – phải nói thật – còn sát muối vào vết thương chiến
tranh chưa kịp lên da bằng việc tập trung cải tạo trong hàng
năm trời cả trăm nghìn quân nhân, viên chức VNCH, ….đẩy
không ít người Việt thuộc chính quyền cũ vào vòng xoáy thù
hận, dẫn đến một số quay ra chống chính quyền mới, để
rồi bị kết tội xâm phạm an ninh quốc gia"

VKS đã kết án CHHV hai điểm: Thứ nhất là kết án CHHV "bóp
méo sự thật về cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc." và
thứ nhì là, "Phê phán Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam gây chia rẽ, thù hằn dân tộc."

Trong bản kiến nghị viện dẫn, không có điều nào cho thấy
CHHV "bóp méo sự thật về cuộc chiến tranh giải phóng dân
tộc" như VKS vu cáo. Trái lại CHHV đã nhận định đúng đắn
"Đó là cuộc chiến tranh nhằm thống nhất đất nước để
Độc lập dân tộc mà nhân dân Việt Nam đã dành được cách
đây 65 năm, ngày 2/9/1945, được toàn vẹn." Vì vậy không
thế kết án CHHV "bóp méo sự thật về cuộc chiến tranh
giải phóng dân tộc" được.

Về điểm thứ nhì, CHHV đã nêu lên một sự thật khác nữa
là, "một khi chiến tranh chấm dứt thì xoá bỏ hận thù giữa
những người Việt từng ở hai bờ chiến tuyến hay Hòa giải
Dân tộc là Nghĩa vụ, và hơn thế nữa, là Đạo lý của mọi
người Việt Nam. Và trong sự nghiệp Hoà giải này –những
người chiến thắng phải đi bước trước, mà giang tay ôm vào
lòng những người anh em chiến bại để tỏ chữ Hiếu đối
với Mẹ Chung – Tổ Quốc, để mọi người Việt dẫu chính
kiến có khác biệt lại xum họp Một Nhà!" Sự thật này là
một khát vọng tốt đẹp của toàn dân Việt sau chiến tranh
cũng đã từng được cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt nêu lên.

Từ sự thật trên, đưa tới một sự thật khác mà CHHV nêu
lên như sau, "Trớ trêu thay, ban lãnh đạo của nước Việt Nam
thống nhất sau 30 năm chiến tranh chẳng những đã không học
tập tấm gương Hòa giải dân tộc của Hồ Chí Minh, mà ngược
lại, còn khoét sâu vết thương của Dân tộc bằng việc tập
trung "cải tạo" trong nhiều năm trời cả trăm nghìn quân
nhân, viên chức Việt Nam Cộng hòa, bằng kỷ niệm liên tục 35
năm nay "Ngày giải phóng Miền Nam" đậm chất "thắng –
thua"… đẩy không ít người Việt thuộc chính quyền cũ rơi
vào vòng xoáy của sự thù hận với hệ quả là một số
người bị chính quyền mới kết vào "tội xâm phạm an ninh
quốc gia"!

Và hận thù ấy lại dẫn đến chia rẽ khác không kém phần
đau đớn, lần này ngay trong nội bộ những người đã ca khúc
khải hoàn, bởi có mấy gia đình Việt Nam không có người thân
ở bên kia chiến tuyến.

Kinh khủng hơn nữa, chính những hận thù và chia rẽ dân tộc
ấy đang từng ngày, từng giờ tiếp tay cho nguy cơ Việt Nam bị
Bắc thuộc lần thứ Tư và lần này e vĩnh viễn!"

Quả thật! Dựa vào những sự thật vừa nêu, CHHV đã "phê
phán Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tức là
phê phán chính quyền hiện nay gây chia rẽ, thù hằn dân
tộc". Việc chính quyền vẫn tiếp tục gây chia rẽ, hận thù
dân tộc qua sự kiện trong 35 năm qua liên tục tổ chức lễ
kỷ niệm "Ngày giải phóng Miền Nam" đậm chất "thắng –
thua" là một sự thật cần phải chấm dứt để thực hiện
Hòa giải dân tộc thực sự theo gương Hồ Chủ Tịch. Phê phán
chính quyền, bằng những sự thật, là thực hiện quyền của
Công dân " tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia
thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương,
kiến nghị với cơ quan Nhà nước" theo điều 53 HP. Như vậy
không ai có thể khởi tố CHHV chỉ vì đương sự vừa nêu lên
một sự thực khách quan, vừa thực thi một quyền hiến định.

Bằng chứng thứ 6 trong bản cáo trạng của VKS là "Bài: "Tam
quyền nhất lập" đồng lòng hại dân. VKS nhận định bài
báo đó "có nội dung tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính
quyền và thể chế Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam" với
lời lẽ: "…Vậy là cả Chính phủ, Tòa án, Quốc hội, cả
hành pháp, tư pháp và lập pháp đồng lòng hại dân. ngược
lại 180 độ với Hiến pháp tại điều 2…" Ở đây CHHV chỉ
viết sự thật và đã chứng minh các dữ kiện trong bài báo là
sự thật nên không thể khởi tố đương sự tội "tuyên
truyền xuyên tạc, phỉ báng…"

Những bằng chứng của sự thật đã được CHHV dẫn chứng
được tóm tắt như sau: "Vậy đâu là nguyên nhân của sự
bất công nói trên? Cả bốn hộ dân khẳng định: "Văn phòng
Chính phủ gạt chúng tôi khỏi danh sách tái định cư tại 218
Đội Cấn cốt thừa ra 233 m2 tại địa chỉ đắc địa này
để "làm ăn", cụ thể là xây nhà để bán cho người chưa
bao giờ ở số 2 Thụy Khuê. Hiện giờ một chung cư gồm 15 căn
hộ đã được xây xong và bán hết cho những người ngoài số
2 Thụy Khuê".

Sau đó, để trợ giúp các nạn nhân, ngày 08/01/2010, Văn phòng
luật sư Cù Huy Hà Vũ đã gửi Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của
Quốc hội Lê Thị Thu Ba để khiếu nại và đề nghị vị Chủ
nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc Hội cho biết:

1. Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP Nguyễn Xuân Phúc không giải
quyết Đơn khiếu nại của các công dân có quyền và lợi ích
hợp pháp bị Văn phòng Chính phủ xâm phạm có vi phạm Luật
khiếu nại, tố cáo hay không?

2. Chánh án TAND TP Hà Nội không thụ lý Đơn khởi kiện vụ án
hành chính v/v Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ
Nguyễn Xuân Phúc không giải quyết Đơn khiếu nại của các
công dân bị Văn phòng Chính phủ xâm phạm theo quy định của
Luật khiếu nại, tố cáo có vi phạm Luật Khiếu nại, tố cáo
hay không?

3. Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP không giải quyết Đơn khiếu
nại, Tòa án không thụ lý Đơn khởi kiện vụ án hành chính
của các công dân bị Văn phòng Chính phủ xâm phạm theo quy
định của Luật Khiếu nại, tố cáo thì Luật này có còn giá
trị hay không? Quyền và lợi ích hợp pháp của các công dân
này sẽ do cơ quan Nhà nước nào giải quyết?

Nhưng Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ đã không nhận được
bất cứ hồi âm nào của Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc
hội Lê Thị Thu Ba.

Như vậy CHHV đã hoàn toàn viết đúng sự thật khi viết
"Vậy là cả Chính phủ, Tòa án, Quốc hội, cả Hành pháp, Tư
pháp và Lập pháp đồng lòng hại dân, ngược 180 độ với
Hiến pháp tại Điều 2 và Điều 3. Và do đó CHHV không thể
bị khởi tố tội "tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng…"
như cáo trạng của VKS.

Bằng chứng số 7 trong bản cáo trạng của VKS là "Bài <a
href="http://danluan.org/node/2917">"Bà Trần Khải Thanh Thủy cố ý
gây thương tích và dấu hiệu bẫy người khác phạm
tội"</a>. VKS đã nhận định bài báo này "có nội dung xuyên
tạc, phỉ báng chính quyền trong việc bắt giữ, điều tra
Trần Khải Thanh Thủy" với lời lẽ: "…vụ bà Trần Khải
Thanh Thủy "cố ý gây thương tích" đã có dấu hiệu rõ
rệt của một vụ khiêu khích hay bẫy người khác phạm tội
thực hiện bởi chính cơ quan trấn áp tội phạm"(BL 141, 208
đến 212). Trái với nhận định của VKS, trong bài báo này CHHV
trình bày hoàn toàn đúng sự thật. Đương sự viết,

• Bốn là, "Anh Điệp bị chảy nhiều máu, ngất đi, được
nhân dân và Công an phường Trung Phụng đưa đi cấp cứu tại
Bệnh viện Đống Đa". Thế nhưng bức ảnh đăng trên báo An
ninh Thủ đô ngày 10/10 lại cho thấy nhân vật Điệp ngồi để
được băng bó. Không lẽ lại có kiểu "ngất ngồi"?!

• Sáu là, việc Công an lấy lời khai của các nhân chứng
nhưng không một lần lấy lời khai của cháu Khuê, con gái 13
tuổi của vợ chồng bà Thủy, người đã chứng kiến "sát
sàn sạt" sự việc từ đầu chí cuối.

Cũng như vậy, bà Thủy bị nhân vật Điệp đánh vào đỉnh
đầu gây chảy máu (cháu Khuê đã chụp ảnh và trong nhà bà
Thủy hiện còn nhiều vết máu) nhưng Công an lại không cho bà
Thủy đi bênh viện và trên thực tế không báo nào đả động
đến việc bà Thủy bị đả thương.

CHHV viết tiếp, các sự kiện trên đủ để nói rằng Công an
hoàn toàn làm trái pháp luật khi chỉ thu thập chứng cứ chống
lại vợ chồng bà Thủy và cố tình để lọt tội phạm bằng
cách không đưa nhân vật Điệp vào vòng tố tụng.

Ngoài ra, tấm ảnh do Công an cung cấp in rõ ngày chụp 9/10/2009
đăng trên báo Dân trí ngày 9/10 lại bị phát hiện là một
tấm ảnh ghép. Nếu tòa cho chuyên viên kỹ thuật xét nghiệm
lại ngày chụp tấm ảnh sẽ thấy rõ sự ghép hình gian dối
của cơ quan công an.

Nói tóm lại, những sự thật hiển nhiên vừa trình bày cho
thấy việc làm hoàn toàn trái pháp luật của công an. Và do đó
không thể kết tội CHHV "xuyên tạc, phỉ báng chính quyền"
như cáo buộc của VKS.

Bằng chứng 3 trong bản danh sách các bằng chứng của VKS là
bài: <a href="http://danluan.org/node/5463">"TS Cù Huy Hà Vũ từ
khởi kiện thủ tướng đến yêu cầu xóa bỏ điều 4 Hiến
pháp"</a> do CHHV trả lời phỏng vấn của đài VOA khoảng
tháng 6/2010. Dựa trên bài phỏng vấn này, VKS khởi tố CHHV về
tội danh "đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng
sản Việt Nam, và kêu gọi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp"

Quả thực CHHV có "đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng
Cộng sản Việt Nam, và kêu gọi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp".
Nhưng nên hiểu rằng hai đòi hỏi này thực sự ra chỉ là một
với hai cách diễn lời khác nhau mà thôi. Hoặc ta có thể nói
"đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt
Nam" hoặc ta có thể nói "đòi xóa bỏ điều 4 Hiến Pháp."

Nếu đã nói nhà nước ta tôn trọng quyền tự do ngôn luận
thì việc người dân nêu kiến nghị hay yêu cầu hay đòi hỏi
bất cứ điều gì trong tinh thần bất bạo động thì là quyền
của họ. Không ai có thể bị khởi tố vì việc hành xử
quyền tự do ngôn luận, một quyền hiến định.

Thêm nữa, để biện minh tính chính đáng cho yêu cầu của
mình, CHHV đã lý luận một cách đúng đắn rằng, "Thực
vậy, ở các quốc gia thực sự dân chủ hay thực sự pháp
quyền thì việc công dân kiện người đứng đầu Chính phủ
hay nguyên thủ quốc gia thậm chí là chuyện đáng khuyến khích
vì nó thể hiện ở mức độ mẫu mực nguyên tắc "mọi công
dân đều bình đẳng trước pháp luật". Thế nhưng ở Việt
Nam, mặc dầu nguyên tắc trên được Hiến pháp quy định rất
rõ ràng ở Điều 52 và mặc dầu được cả một hệ thống
các đạo luật, từ Luật Khiếu nại, tố cáo cho đến Pháp
lệnh, thủ tục giải quyết các vụ án hành chính và các Nghị
định của Chính phủ hướng dẫn thi hành bảo hộ, việc công
dân khởi kiện ra tòa quan chức chính quyền dù ở cấp thấp do
có những hành vi hay quyết định hành chính trái pháp luật
trên bình diện chung vẫn là bất khả thi. Nghĩa là Việt Nam
đang ở trong một "quái trạng pháp luật"!

Khi lên án tình trạng pháp luật Việt Nam là một "quái
trạng", CHHV chỉ lập lại ý của hai vị luật gia khả kính
của nhà nước. Người thứ nhất là Luật sư Ngô Bá Thành,
luật sư dưới 2 chế độ, từng là đại biểu Quốc hội ở
Hà Nội. Luật Sư Thành từng thốt lên:"Ở Việt Nam ta đã có
cả một rừng luật nhưng khi xét xử lại dùng luật rừng!".
Vị khả kính thứ nhì là Chánh án Toà án Nhân dân tối cao
Trịnh Ngọc Dương. Năm 2008, Chánh án Dương đã tuyên bố xanh
rờn ngay trước Quốc hội: "Ở nước ta xử đúng cũng
được, xử sai cũng được, xử hòa cũng được, xử thắng
cũng được"

CHHV phát biểu tiếp, "nguyên nhân của quái trạng pháp luật
ở Việt Nam chính là sự độc quyền lãnh đạo đất nước
của Đảng cộng sản được Hiến pháp ghi ở Điều 4."

Khi phân tích điều 4 HP, CHHV nhận định "cần xem Điều 4
Hiến pháp có hợp lý không đã. Nếu không có lý thì xóa bỏ
là chuyện hoàn toàn bình thường." Sau khi trích dẫn nguyên
văn điều 4 Hiến pháp là: "Đảng cộng sản Việt Nam, đội
tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung
thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và
của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng
Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến
pháp và pháp luật", CHHV nhận định, "Ở đây có nhiều phi
lý đến cùng cực.

Thứ nhất, điều 4 HP ghi, "Đảng cộng sản Việt Nam là lực
lượng lãnh đạo Nhà nước" mà Nhà nước là Lập pháp, Hành
pháp và Tư pháp, tức gồm cả Quốc Hội. Nghĩa là đảng lãnh
đạo Quốc Hội.

Thế nhưng, cũng vẫn Điều 4 Hiến pháp lại ghi: "Mọi tổ
chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp
luật" thì điều này có nghĩa Đảng cộng sản Việt Nam phải
tuân thủ Điều 83 Hiến pháp theo đó "Quốc Hội là cơ quan
đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà
nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt
Nam. Quốc hội là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến và lập
pháp". Nghĩa là trên Quốc Hội không còn cơ quan quyền lực
nào khác có thể lãnh đạo, có thể ra lệnh cho Quốc Hội."

Ở đây, rõ ràng, do có điều 4 HP mà có sự mâu thuẫn giữa
vai trò của Đảng và Quốc Hội như vừa phân tích. Cơ quan nào
lãnh đạo cơ quan nào không rõ ràng. Đảng là cơ quan cao nhất
nước như theo điều 4 HP hay Quốc hội là cơ quan cao nhất
nước như theo điều 83 HP?. Việc soạn thảo Hiến Pháp, một
văn bản luật căn bản mà lại có hai điều qui định mâu
thuẫn nhau như vậy chứng tỏ người soạn thảo dốt nát không
thể chấp nhận được. Vì thế CHHV đề nghị bỏ điều 4 HP
là cách hợp lý nhất để giải quyết mâu thuẫn này.

CHHV viết tiếp, "Thứ hai, vẫn theo Điều 4 Hiến pháp, Đảng
cộng sản Việt Nam được quyền lãnh đạo Nhà nước và xã
hội là vì đảng là "đại biểu trung thành quyền lợi của
giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc".
Thế nhưng "đại biểu" phải là kết quả của bầu cử."
Và rồi CHHV ghi nhận một sự thật mà toàn dân, kể cả tòa
án, đều biết là, "chưa có ai từng nghe Đảng cộng sản
Việt Nam hay ai đó nói rằng trong cuộc bầu cử X, Y, Z nào đó
đảng được "giai cấp công nhân", "nhân dân lao động"
và "cả dân tộc" bầu làm "đại biểu"cho họ."

CHHV viết tiếp, "Nói cách khác, "đại biểu của giai cấp
công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc" dứt khoát
là sự mạo nhận của Đảng cộng sản Việt Nam, không phải do
bầu cử mà có, nên quyết không thể là "chính danh". Mà
đảng đã không "chính danh" thì quyết không thể "lãnh
đạo" bất kỳ ai!"

Rồi CHHV kết luận, "Tóm lại, Điều 4 Hiến pháp Việt Nam
vừa tạo mâu thuẫn về vai trò giữa Đảng và Quốc Hội vừa
cho thấy sự mạo nhận tính cách đại biểu nhân dân của
Đảng Cộng Sản, do đó điều 4 HP là hoàn toàn phi lý và vì
vậy dứt khoát phải xóa bỏ." Những phân tích vừa rồi cho
thấy quan điểm của CHHV là hữu lý và là một đóng góp to
lớn cho nền tư pháp Việt nam, vì thế không thể khởi tố CHHV
về hành động hợp pháp và có chủ đích tốt đẹp đó
được.

Bằng chứng thứ 5 trong bản danh sách các bằng chứng của VKS
khởi tố CHHV là bài "phóng viên Trâm Oanh phỏng vấn Cù Huy
Hà Vũ vào tháng 10/2010". VKS nhận định bài phỏng vấn "có
nội dung tuyên truyền, xuyên tạc chủ nghĩa Mác – Lê Nin, đòi
xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam bằng
lời lẽ: "…chính quyền dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN
hiện nay đang ngày càng trở lên thối nát…".

Về bằng chứng này, có ba điểm cần trình bày. Thứ nhất,
CHHV không xuyên tạc khi nói về chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Thứ hai,
CHHV không xuyên tạc khi nhận định "…chính quyền dưới sự
lãnh đạo của ĐCSVN hiện nay đang ngày càng trở lên thối
nát…". Và thứ ba, CHHV đã dựa vào sự thật khi kiến nghị
"xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam".

Thứ nhất, CHHV không xuyên tạc khi nói về chủ nghĩa Mác-Lê
Nin. Phần phản biện bằng chứng số 2 của VKS là bài:
"Chiến tranh Việt Nam và ngày 30 tháng 4 duới mắt tiến sĩ Cù
Huy Hà Vũ", đã trình bày rõ ràng như sau: CHHV không nói sai
sự thật khi viết rằng, "chủ nghĩa cộng sản dưới màu
sắc chủ nghĩa xã hội chưa bao giờ là một hiện thực ở
Việt Nam bởi cho đến ngày hôm nay hệ tư tưởng ấy vẫn chỉ
là "định hướng" như chính ban lãnh đạo cộng sản Việt
Nam thừa nhận." CHHV cũng nói đúng sự thật khi viết tiếp,
"Cốt lõi của chủ nghĩa xã hội theo học thuyết Mác-Lê Nin
là kinh tế Nhà nước chỉ huy hay kinh tế tập trung, kinh tế tư
nhân được coi là "bóc lột người" bị loại trừ. Thế
nhưng nền kinh tế xã hội chủ nghĩa đã phá sản tuyệt đối
vào năm 1985 khi chính sách giá-lương-tiền của Chính phủ Việt
Nam gây lạm phát tới 900%, dẫn đến kinh tế tư nhân hay kinh
tế thị trường được Đảng cộng sản Việt Nam phục hồi
tại Đại hội 6 của Đảng vào năm sau, 1986." Và CHHV cũng ghi
nhận đúng sự thật khi viết, "Nhưng phải đến năm 1990 thì
chủ nghĩa tư bản mới được chính danh bằng Luật Công ty và
doanh nghiệp tư nhân. Và Đại hội 10 của đảng Cộng sản
Việt Nam diễn ra cách đây 4 năm đã hoàn tất công cuộc phá
bỏ chủ nghĩa xã hội, tức chủ nghĩa Mác- Lê Nin, bằng cách
chính thức cho phép đảng viên làm kinh tế tư nhân."

Khi ghi nhận đúng sự thật khách quan về các hoạt động của
đảng và chính quyền từ năm 1985 tới nay là không còn đi theo
chủ nghĩa Mác-Lê Nin nữa, thì CHHV không thể bị khởi tố
tội xuyên tạc chủ nghĩa Mác-Lê Nin như trong bản cáo trạng
của VKS.

Thứ hai, CHHV đã nói đúng sự thật khi phát biểu, "…chính
quyền dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN hiện nay đang ngày càng
trở lên thối nát…". Tình trạng thối nát thể hiện trên
nhiều lãnh vực trong xã hội nhưng rõ ràng nhất là trên lãnh
vực tham nhũng. Một tổ chức quốc tế là tổ chức Minh bạch
Quốc tế (Transparency International – gọi tắt là TI), đang nhận
được tài trợ của một số quốc gia cấp viện để giúp
Việt Nam thực hiện chương trình "Phòng, chống tham nhũng cho
khu vực nhà nước, tư nhân và xã hội" từ 2009 đến 2012,
theo bản tin ngày 16-12-2010 của đài BBC đã công bố một kết
quả nghiên cứu đáng buồn là tham nhũng gia tăng tại Việt Nam
trong ba năm qua. Trong các lĩnh vực "cảm nhận" có tham nhũng,
cảnh sát được cho là ngành đứng đầu tham nhũng ở Việt Nam
– với 82% số người được hỏi đồng ý. Theo sau là giáo
dục (67%), cán bộ nhà nước, nhân viên hành chính công (61%),
và tư pháp (52%). Cũng theo khảo sát, 84% người được hỏi nói
họ hối lộ để "đẩy nhanh công việc". Theo khảo sát,
người dân Việt Nam phải đưa hối lộ nhiều hơn so với
người dân ở các nước láng giềng – cao hơn cả Trung Quốc,
Indonesia, Thái Lan và chỉ kém Campuchia. Như vậy không thể khởi
tố CHHV tội danh "xuyên tạc Đảng và chính quyền" qua nhận
định đúng sự thật này.

Thứ ba, CHHV không thể bị khởi tố khi kiến nghị "xóa bỏ
vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam". Quan điểm
này đã được trình bày trong phần phản biện bằng chứng 3
trong bản danh sách các bằng chứng của VKS, tức là bài: "TS
Cù Huy Hà Vũ từ khởi kiện thủ tướng đến yêu cầu xóa bỏ
điều 4 Hiến pháp" do đó người viết thấy không cần nêu
chi tiết ở đây nữa mà chỉ tóm tắt rằng: Nếu đã nói nhà
nước ta tôn trọng quyền tự do ngôn luận thì việc người
dân nêu kiến nghị hay yêu cầu hay đòi hỏi bất cứ điều gì
trong tinh thần bất bạo động, kể cả kiến nghị "xóa bỏ
vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam" thì là
quyền hiến định của họ. Không ai có thể bị khởi tố vì
việc hành xử quyền tự do ngôn luận, một quyền hiến định.

Thêm nữa, trong phần phản biện bằng chứng số 3 viện dẫn,
CHHV kết luận, "Tóm lại, Điều 4 Hiến pháp Việt Nam vừa
tạo mâu thuẫn về vai trò giữa Đảng và Quốc Hội vừa cho
thấy sự mạo nhận tính cách đại biểu nhân dân của Đảng
Cộng Sản, do đó điều 4 HP là hoàn toàn phi lý và vì vậy
dứt khoát phải xóa bỏ." Qua những phân tích phần phản
biện bằng chứng số 3, người ta thấy quan điểm của CHHV là
hữu lý và là một đóng góp to lớn cho nền tư pháp Việt nam,
vì thế không thể khởi tố CHHV về hành động hợp pháp và
có chủ đích tốt đẹp đó được.

<center>*</center>

<h2>Kết luận</h2>

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ có "làm ra, tàng trữ, và lưu hành một
số các tài liệu, và văn hóa phẩm" và VKS đã dựa vào các
bài báo và phát biểu đó để khởi tố đương sự hai loại
tội danh nằm chung trong tội danh "Tuyên truyền chống Nhà
nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam" qui định ở
điều 88 là:

1. - Đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt
nam, đòi đa nguyên đa đảng.

2. - Xuyên tạc và phỉ báng Đảng, Nhà Nước, chính quyền, và
cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống đế quốc Mỹ
xâm lược.

Nhưng qua những luận chứng nêu trên, CHHV đã không chống chính
quyền tức "Nhà nước Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt
Nam" bằng bạo lực mà chỉ xử dụng quyền hiến định tự
do ngôn luận (điều 69 HP) để hành xử một quyền hiến
định khác là tham gia quản lý nhà nước (điều 53 HP). Và trong
việc thực thi các quyền hiến định của mình CHHV chưa bao
giờ xuyên tạc cuộc chiến đấu chống Mỹ xâm lược của
nhân dân ta; CHHV cũng chưa bao giờ xuyên tạc bất cứ một sự
thật nào. Trong 10 bài báo và phát biểu, CHHV luôn luôn trình
bày sự thật. Không có một chi tiết nào cho thấy là CHHV bịa
đặt để xuyên tạc, phỉ báng. Và dựa vào những sự thật
đó, CHHV đã đưa ra kiến nghị hữu lý và hữu ích là bác bỏ
điều 4 HP, xóa bỏ vai trò lãnh đạo và "đại biểu tự
nhận" của đảng Cộng Sản Việt Nam. Ngay cả việc đưa ra
kiến nghị này cũng là việc thực thi một quyền hiến định.
Do đó không thể kết án CHHV như cáo trạng của VKS được.
Tòa cần phải tha bổng CHHV vì thiếu chứng cớ buộc tội.

<center>*</center>

<strong>Ghi chú</strong>

1- (b) In People v. Miller,(2) the defendant was acquitted of attempted
murder after informing witnesses that he intended to kill a man working as a
laborer at a nearby farm. Carrying a .22 caliber rifle, Miller entered the
field where the intended victim worked and advanced toward him. At a distance
of about 100 yards, Miller stopped and appeared to load the rifle, though he
did not lift the weapon as if to take aim. The victim fled and Miller
relinquished his weapon, which had been loaded with a high-speed cartridge.
Miller, it is clear, failed fully to execute his apparent plan.
(http://findarticles.com/p/articles/mi_hb6395/is_3_24/ai_n28719106/)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8332), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Đầu tối, đọc báo trong nước, bài "<a
href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/03/cam-canh-sat-giao-thong-rinh-nap-loi-keo-phuong-tien/">Cấm
cảnh sát giao thông rình nấp, lôi kéo phương tiện</a>", nói
về những quy định được Phòng Cảnh sát giao thông đường
bộ - đường sắt đưa ra nhằm thực hiện kế hoạch số 20
của Công an Hà Nội về tổ chức thực hiện cuộc vận động
"Công an nhân dân chấp hành nghiêm điều lệnh; xây dựng nếp
sống văn hóa vì nhân dân phục vụ" trong lực lượng cảnh
sát giao thông.

Đọc thấy vui liền, nhưng chợt tỉnh và thấy thật chẳng
đến đâu. Bởi vì biết rằng, mấy anh Cảnh sát Giao thông
đó, là áo vàng đó, thì "đừng tưởng mọi áo vàng đều như
nhau, xin bạn nghĩ lại !".

CSGT đường bộ, ở đâu thì đâu về cơ bản chia làm 2 dạng.
CSGT đô thị và CSGT ngoại ô, trong đó nội đô cũng cả trong
thị xã, thị trấn nhỏ.

CSGT ở đô thị lớn chưa oách. Vì chưa oách nên gánh nặng
chỉ tiêu phạt nhiều hay ít, rồi ý chí chủ quan để làm
được thêm những việc gì đó ngoài quy định của nghề
nghiệp, nên họ phải "anh hùng Núp". Cân đong nhận xét chung,
trừ thiểu số, còn lại đa số họ còn nhiều vất vả, về
giờ giấc sức lực, độc hại do ô nhiễm. Phải nói là nghề
nặng nhọc.

CSGT oách thì phải là CSGT không làm việc trong đô thị lớn,
đô thị nhỏ,mà là ở những trạm kiểm soát tại các Quốc
lộ xuyên Việt, đi biên giới, hay cửa ngõ Sài Gòn, Hà Nội,
bến cảng, cửa khẩu quốc tế.v.v... có lưu lượng xe vận
tải, xe chuyên chở hành khách lưu thông dày đặc.

Ở những trạm như thế, chẳng ai thèm phải núp, cứ đưa cái
mặt lạnh bặm trợn ngạo mạn mà tuổi thì đáng con cháu
nhưng cánh tài xế bằng tuổi cha chú khi chạy đến xuất trình
giấy tờ cũng phải khúm núm dạ thưa, rồi cứ ưỡn cái bụng
bự đứng hiên ngang dáng đứng Việt Nam không đụng hàng, đưa
gậy như ý lên chỉ rồi phẩy một cái là nhà xe ngoan ngoãn
dừng lại để CSGT kiểm soát hay hỏi thăm sức khoẻ hay đưa
lại cái xấp giấy tờ của nhà xe mà khi nhận đến khi trả
lại thì độ dày của xấp giấy tờ sau một cú vuốt điêu
luyện trở nên mỏng hơn khi nhận.

Cũng có nhiều trạm kiểm soát như thế, qua trạm thấy CSGT
rất trong sạch, thủ tục lại nhanh gọn, chẳng có ai núp hay
rình mò gì ráo, tác phong đàng hoàng. Còn trước đó có liên
hệ rồi với ai không có bẩn với ai không để khi qua trạm
kiểm soát thấy toàn những CSGT trong sạch trở nên sạch, thì
nhà xe biết rõ mười mươi.

Vậy đó, "đẳng cấp" CSGT nội đô thì thấp hơn, vất vả
nhiều, lương hay lậu đáng là bao, nhưng lại là lực lượng
"chịu trận" thay cho CSGT ngoại ô ở các trạm.

Thế nên, quy định mới này chỉ tổ làm khổ những CSGT nội
đô thôi. Gọi là CHẾ TÀI CHẶT NGỌN, gốc thì chẳng hề gì.
Mang tính ru ngủ nhân dân là chính.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/8335), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives