Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Hai mẹ con nhà Nấm đi lang thang xứ lạnh một tuần.

Ngày đầu tiên xa nhà, đang chuẩn bị đi ăn sáng thì có
một cuộc gọi mời đi cafe, và mình đã thông báo là
mình đi vắng.

Hai ngày tiếp theo, vài người quen biết gọi hỏi đang ở
đâu, làm gì, vì có nhiều người khác tìm nữa.

Thấy hơi bực.

Bà chị "không được mảnh dẻ" cho lắm ở Sài Gòn gọi,
bảo là, "tao thấy mệt khi phải đóng vai trò vú em của
mày rồi á". Có người kêu chị đừng tiếp mình,
đừng cho mình ở nhà, rồi hình như chưa yên tâm, sáng
sớm ngày thứ Năm phải đến nhà chị kiểm tra hộ
khẩu cho chắc cú.

Hai chị em chửi thề.

Bực tập 1.

<center>* * *</center>

Mẹ gọi, hỏi chơi chán chưa, về nhà đi có khóm trưởng
đến thăm, lại hỏi han cả chuyện hạnh phúc gia đình.

Thật là xúc động!

Hàng xóm cũ gọi điện hỏi thăm có khoẻ không, đang ở
đâu làm gì, sao lại có công an xã đến hỏi nữa?

Mình cũng báo cáo thành thật, là mình đang đi chơi với
con gái, đếch phải hoạt động cách mạng gì.

Hàng xóm có vẻ hoang mang.

Quanh xóm cũ của mình, mình chỉ chơi với hai ba nhà,
phần vì gia đình họ có con nhỏ, phần vì trạc tuổi.
Và mình nghĩ, là mình sống cũng không đến nỗi tệ
với hàng xóm lắm. Nay tự nhiên nghe người trong nhà
hàng xóm dặn nhau, nên tránh tiếp xúc với mình cho đỡ
rắc rối.

Thấy bực tập 2.

<center>* * *</center>

Mình hỏi xin hàng xóm số điện thoại của anh công an xã
đã đến động viên nhân dân theo dõi hành tung của mình
giúp ảnh (dùng đúng chữ, đúng mục đích của gợi ý
hành động), hàng xóm hông cho vì ngại.

Mình hỏi tên, họ - có tên có tuổi, mò ra số điện
thoại có khó gì đâu.

Mình sống thế nào, trời biết - đất biết - người
xung quanh mình "chịu biết" hay không lại là chuyện của
họ.

Ghét nhất cái trò hư hư ảo ảo, bỏ to bỏ nhỏ vào tai
người khác theo kiểu này. Trò thì thào len lén này
thiên hạ hay bảo là trò nói sau lưng nhau - đàn bà hay
xài, mình thì lại thấy, khối người có phải là đàn
bà đâu mà vẫn sử dụng hoài đó thôi. Đi so sánh
những người này với đàn bà nhiều chuyện lắm khi
lại có lỗi với đàn bà.

Chủ Nhật về nhà, sinh nhật cháu một tuổi, rất vui,
ăn no, đi ngủ theo đúng chủ trương.

Đến chiều bạn nhắn tin:

"<em>Chiều nay ra biển ngắm diều</em>
<em>Nhìn qua ngó lại "hâu" (diều hâu) đông hơn diều</em>"

Giời ạ!

Xin được số điện thoại của anh Tuấn - công an xã Vĩnh
Thái, mình gọi điện hỏi luôn:

- Chào anh, tôi là Như Quỳnh, nhà số 27/7 - tổ 17 đây, nghe
nói anh tìm tôi có việc. Việc gì thế ạ?

Bên kia im, rồi nghe tiếng con nít.

- Tôi nghe nói anh đến tìm tôi, và hỏi thăm hàng xóm quanh
đó, giờ tôi về Nha Trang rồi, xin hỏi anh tìm tôi có
việc gì?

- À, tôi đến đưa giấy mời (giọng hơi gằn), mời chị
lên xã làm việc.

- Xin lỗi anh, tôi nghĩ hình như anh nhầm lẫn. Thứ 1 :
hộ khẩu của tôi ở phường Vĩnh Phước, thì việc
đưa giấy mời trước giờ là của công an phường Vĩnh
Phước không phải của anh. Thứ 2: Các anh đã kêu chủ hộ
nhà 27/7 ký vào giấy xác nhận tôi không tạm trú tại
địa chỉ này, thì tôi không có việc gì để làm với
công an xã Vĩnh Xuân cả. Mà thôi, giờ tôi đã về, nếu
có giấy mời thì anh vui lòng cho tôi biết, cơ quan nào
gởi giấy mời, và tôi phải làm việc với ai?

- Giờ tôi không có ở nhà, không có giấy mời ở đây,
chừng nào chị về nhà?

- Tôi đang ở Nha Trang đây, và nếu tôi không về nhà thì
cái nhà đó lúc nào cũng có người hết, anh có thể
đưa giấy mời ở đó bất kỳ lúc nào, chúng ta là
người lớn, anh không cần phải hỏi han và dặn dò hàng
xóm theo dõi chuyện đi ở của tôi làm gì cho mệt.
Chừng nào anh đưa giấy mời cho tôi được?

- Tôi đang ở ngoài đường....

- Từ giờ đến tối, nhà đó lúc nào cũng có người
ở nhà, anh cứ đến đưa giấy mời lúc nào tuỳ thích.
Nói thật với anh, tôi không thích kiểu làm việc theo
kiểu to nhỏ với hàng xóm như vậy, tôi chả có gì phải
lén lút che giấu thì việc gì anh phải làm như thế?
Nói thẳng với anh là tôi thấy bực mình vì cái kiểu
làm việc như vậy. Anh cứ gửi giấy mời cho tôi đi
nhé. Chào anh!

Cuộc nói chuyện kết thúc lúc 4h45 chiều và đến tận
sáng hôm sau vẫn chưa có giấy mời.

Mình không muốn hỏi câu: "Thế là thế nào nhỉ?" nữa,
hỏi nhiều đâm ra lẩn quẩn.

Mình muốn nói rằng, mình thực sự thấy không vui, và
thấy đời sống riêng tư bị xâm phạm. Có thể mỗi
người có một định nghĩa cho khái niệm "tự do" khác
nhau, nhưng việc áp dụng biện pháp ngăn chặn manh động
từ xa gì đó của các cơ quan chức năng bằng câu hỏi "Ai
- Ở đâu - Làm gì" bằng những hình thức trên là vô
lý và phản cảm.

<center>* * *</center>

Vài dòng cho những người đang đọc blog tôi vì nhiệm
vụ,

Tôi nghĩ là tôi thẳng thắn và sẵn lòng đối thoại
với mọi người về quan điểm đối với các vấn đề
trong xã hội, nên tôi không việc gì phải né tránh những
cuộc gặp gỡ cả.

Chúng ta nên tôn trọng nhau và nên sòng phẳng.

Tôi đến gặp mọi người trong tinh thần thoải mái, vui
vẻ và chưa bao giờ tôi nghĩ rằng việc tôi trao đổi,
gặp gỡ với cơ quan chức năng là một câu chuyện ghê
gớm cần phải thông báo để mua vui, để thoả mãn bạn
bè trong thế giới blog của tôi. Tôi cũng không nói quá,
nói sai sự thật về các anh. Vậy thì tại sao lại
khiến tôi cảm thấy khó thở vì cách hành xử với
những người sống xung quanh tôi như vậy???

Tôi biết, bằng cách này hay cách khác các anh muốn tôi
cũng nhiều người khác cho rằng, tôi chỉ là một thành
phần bất mãn với xã hội, nên tôi mới suy nghĩ, hành
động và phát ngôn như vậy. Và tôi nghĩ là mình cũng
đã thừa nhận điều đó bằng văn bản khi các anh
"khuyên nhủ" rằng, tôi cứ viết ra hết bức xúc cá nhân
của mình đi, các anh sẽ đề đạt, đề nghị giải
quyết. Tôi đã viết như thế để các anh biết rằng,
vì các anh sai, nên tôi mới có phản ứng, và cảm xúc
của tôi là có thật dựa trên những câu chuyện có
thật chứ chẳng phải do thế lực nào dựng lên hay xui
khiến cả.

Xã hội rất rộng lớn, những bức xúc mà tôi trải
qua, tôi chứng kiến, nó chỉ là một phần, hay nói đúng
hơn nó đóng vai trò là bằng chứng, để tôi tin rằng,
bất công trong xã hội là có thật, và nó thực sự
tồn tại khi người ta tiếp tục theo đuổi cách giải
quyết từ ngọn như hiện thời.

Tôi rất muốn tin rằng cuộc đời luôn có những người
biết lắng nghe, và nhiều người tốt, thực sự tôi
rất muốn tin như vậy.

Nhưng hình như sự thật đang chứng minh cho tôi điều
ngược lại thì phải.

Tôi không làm cách mạng, tôi đã nói rất nhiều lần như
thế, vì vậy tôi nghĩ là, đừng ai buộc tôi phải làm
cách mạng vì những chuyện như thế này.

Thực sự, chả thấy vui tí nào, tôi nói thật lòng đó.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7962), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<strong>8 giờ sáng ngày 25/2/2011,</strong>

Tôi định đến quán café ở gần nhà nên không mang gì theo
người, trong túi chỉ có vài chục ngàn đồng. Vừa mở cửa
sắt bước ra ngoài thì thấy trước nhà đã có sẳn một đám
đông đứng lố nhố. Tôi đếm được 6 người là cán bộ an
ninh CA TPHCM (PA35), trong đó có 2 người tôi biết tên là Nguyễn
Minh Thắng và Trương Văn Hổ, còn 4 người cũng quen mặt nhưng
không biết tên gì. Bọn chúng đã nhiều lần tham gia cùng
đồng bọn xông vào nơi ở của tôi bắt cóc, cướp đoạt tài
sản của tôi. Có thêm CSKV Nguyễn Văn Riết mặc đồ cảnh sát
và 2 người mặc đồng phục dân phòng.

Nguyễn Văn Riết cầm cái giấy mời đưa cho tôi nói: "Công an
phường mời chị đến cơ quan làm việc ngay bây giờ". Tôi
nhìn nội dung giấy thấy ghi: "Làm việc về vấn đề lưu
trú". Tôi nói: "Mời thì đưa giấy đây. Tôi đi uống café,
ăn sáng đã. Rồi tôi sắp xếp công việc xong tôi sẽ đến.
Còn cái kiểu mới sáng sớm dí cái giấy vào mặt người ta
bắt đi liền thì tôi không chấp nhận kiểu mời lưu manh, mất
dạy ấy". Nguyễn Văn Riết còn đang đứng chần ngần chưa
biết ứng phó thế nào với tôi thì một thằng mặc thường
phục già khoảng hơn 50 tuổi ra lệnh cho Riết đi về, rồi
hắn kêu bọn đàn em và 2 dân phòng chộp tay tôi lôi đi. Tôi
kêu to lên cho hàng xóm và người đi đường biết bọn chúng
bắt người trái pháp luật: "Tao phạm tội gì thì tụi bây
cứ đem lệnh bắt tới đây mà bắt tao, lập biên bản, mời
chủ nhà, hàng xóm chứng kiến công khai. Đừng có giở trò lưu
manh, bắt cóc, xã hội đen. Bà con cô bác nhìn mặt mấy thằng
này, chúng nó xưng nó là công an, mà chúng hành xử lưu manh côn
đồ với tôi, chúng ỷ đông bắt tôi trái pháp luật. Bọn bây
là quân súc sinh chớ công an nhân dân gì".

Một tên thấy lôi kéo tôi như vậy thì người đi đường xúm
vào xem càng đông nên chúng gọi điện cho một xe 4 bánh màu
đen (trên có gắn đèn xanh vàng đỏ 3 màu, người dân ở đây
kêu là xe 113) đến rồi xúm nhau lôi tôi lên xe nhét vào cái
chổ để chân giữa 2 hàng ghế trước-sau để tôi không ngồi
dậy được. Chúng ra lệnh 1 dân phòng béo mập tên Hùng leo lên
xe ngồi đè tôi xuống cái kẹt đó rồi xe chạy về trụ sở
CAP8 (quận 3, đường Huỳnh Tịnh Của). Đôi dép tôi đang mang
trong chân bị chúng lôi kéo đứt quai, không sử dụng được
nữa.

Bọn chúng mở cửa xe xúm nhau lôi sểnh tôi ném vào một căn
phòng ở lầu 1. Tôi đứng dậy đi ra ngoài thì chúng xô tôi
trở vào. Tôi hỏi: "Chúng mày bắt tao đến đây để làm
gì?" thì không thằng nào trả lời. Tôi nhìn xuống sân, thấy
Nguyễn Văn Riết đang ngồi "múa mỏ" với 2 công an phường
khác. Tôi bèn gọi to: "Ê, Nguyễn Văn Riết. Mày nói mời tao
về phường để làm việc về lưu trú thì bây giờ tao ở đây
rồi nè. Sao không làm việc? Mày lên đây làm việc cho tao
coi". Nguyễn Văn Riết vội vàng đứng dậy bỏ chạy. Tôi nói
với theo: "Thằng Riết mày nhớ nghe! Mày bỏ chạy thì từ
đây về sau đừng có mở miệng nói "làm diệc làm cò" gì
với tao nữa nghe. Mày nhớ tránh cái mặt tao luôn nghe. Tao mà
thấy mày ở bất cứ đâu ngoài đường là tao níu áo mày
đó".

Đám an ninh mặc thường phục tôi xô trở vô trong phòng. Thằng
Nguyễn Minh Thắng làm bộ giả lả: "Trên blog chị có nhiều
bài viết về nấu ăn thấy ngon quá, bữa nào phải học nấu
theo mới được". Tôi nói: "Học làm gì. Mấy món đó để
cho thường dân ăn, mày đâu có ăn được. Tụi mày ăn bã
thằng sếp tụi mày là đủ rồi".

Chúng nó ngồi vây quanh thì tôi cũng leo lên cái bàn lớn giữa
phòng ngồi "mở máy volume cực đại" phát chương trình
"giáo dục công dân" cho chúng nó nghe.

- Tổ cha chúng mày, đồ cái quân lưu manh, bất nhân bất hiếu
bất nghĩa. Cả lũ chúng mày từ trên xuống dưới, từ những
thằng tay sai ở đây cho tới những thằng sếp ra lệnh cho
chúng mày. Cả bộ máy nhà nước cộng sản ăn cướp lưu manh.
Tao có giành trâu cướp ruộng, giựt vợ giựt chồng của chúng
mày không mà chúng mày bắt cóc tao vô đây? Tao phạm tội gì
mà chúng bây lôi tao vô đây. Cái bộ máy nhà nước cộng sản
ăn cướp này nó đã ăn cướp mà nó còn muốn bịt miệng nạn
nhân, một lũ buôn dân bán nước, với Tàu thì bợ đít bưng
bô, với dân thì hung hăng đàn áp. Nhà nước gì chúng mày,
một đám súc sinh không có tính người, một lũ sâu bọ côn
trùng đội lốt người. Chúng mày ỷ số đông hành hung, ra oai
với tao. Một đám cả chục thằng đàn ông già có trẻ có,
mập có ốm có, xúm vô đàn áp một mình tao. Sao không kéo nhau
ra mà đánh Tàu giành lại biên giới, hải đảo đi. Chúng mày
làm được chuyện đó thì nhân dân sẽ khen chúng mày, mang ơn
chúng mày. Còn chúng mày đàn ông sức dài vai rộng, đàn áp 1
mình tao là đàn bà tay không tấc sắt thì nhục nhã cả những
thằng con nào để ra cái lũ đê tiện chúng mày, nhục nhã cả
tổ tiên dòng họ chúng mày, nhục nhã cả con cháu chúng mày.
Chúng mày có dám ra đường khoe: ngày hôm nay, tao- họ tên gì
đó, cùng với những thằng tên gì tên gì, đã cùng nhau lôi
được con mẹ Tạ Phong Tần vô công an phường nhốt để nghe
nó đào bới xới đâm cả tổ tiên dòng họ, chết rồi cũng
không yên thân.

Chúng mày thấy không? Cái nhà nước cộng sản đê tiện này,
nó nói Trung Quốc nước lớn nên phải sợ, phải nhường.
Việt Nam này mấy ngàn năm có bao giờ lớn hơn TQ đâu, vậy mà
không mất đất, còn bây giờ, vô tay chúng nó thì mất đất,
mất biển. Lào, Thái Lan, Campuchia có lớn hơn Việt Nam không?
Hồi xưa, từ đời Nguyễn Gia Long, Lào, Thái Lan, Campuchia đều
phải triều cống cho Việt Nam. Còn bây giờ, nhà nước cộng
sản Việt Nam triều cống lại cho Campuchia. Điện người Việt
không đủ mà xài, phải mua điện giá cao cho TQ, chúng nó đem
triều cống điện cho Campuchia, để Campuchia bắt người Khmer
Việt trốn qua Canpuchia trả về cho nó bỏ tù, chớ người
Việt trong nước được lợi lộc gì. Bày đặt nói bán, bán
bao nhiêu tiền, không ai biết hết. Con trong nhà đói không có
cơm ăn, cha mẹ đem gạo cho hàng xóm. Nói chuyện ngược ngạo
kiểu chúng nó chỉ có chó nghe chớ ai nghe.

Một chế độ mà sợ anh gặp em, sợ vợ gặp chồng, sợ bạn
bè gặp nhau, sợ giáo dân gặp linh mục, sợ đám ma, sợ đám
cưới, thấy chổ nào người ta tụ tập hơi nhiều người một
chút cũng sợ, nhìn quanh thấy dân người nào cũng đáng sợ,
thì cái chế độ cộng sản này nó đến hồi mạt vận, đến
hồi sụp đổ rồi.

Lào, Thái Lan muốn xây cái đập chắn sông Mekông đó. Đập
xây xong thì đồng bằng sông Cửu Long chết, vựa lúa lớn
nhất Việt Nam chết, người dân Việt Nam đói chết. Cái tập
đoàn tội ác cộng sản Việt Nam đó không thằng nào dám mạnh
dạn nói một tiếng là "không được xây" mà chỉ dám lí
nhí "tạm hoãn". "Tạm hoãn" là sao? Năm nay không xây, thì
năm khác Lào, Thái Lan nó cũng xây. Cho vài người lên báo Việt
Nam la làng thì ai nghe? Lào, Thái nó có đọc báo tiếng Việt
đâu. Lúc nào cũng vỗ ngực xưng "đại diện nhân dân" mà
không biết bảo vệ quyền lợi dân, với dân thì ra oai đàn
áp. Có thằng nào "đại diện nhân dân" đứng đơn kiện
Lào, Thái ra Liên Hiệp Quốc, kiện ra Tòa án quốc tế chưa hay
là lo tham nhũng, lo bốc hốt vơ vét cho nhiều rồi chạy trốn?

Sợ TQ, sợ Thái, sợ Lào, sợ luôn một đám cướp biển Somalia
nữa. Nhà nước ăn cướp ăn cướp của dân, gặp cướp biển
thiệt thì sợ. Tụi cướp Somalia đó, nó cướp tàu, nó bắt
ngư dân, nó đòi tiền chuộc đủ thứ, nhà nước thì im thin
thít như cứt chó, không biết làm gì để cứu dân của mình.
Nhục nhã chưa? Tất cả chúng mày từ trên xuống dưới qua bên
Hàn Quốc mà liếm đít thằng đô đốc hải quân Hàn Quốc đó
để hưởng chút hơi thừa cho bớt hèn đi. Liếm rồi hỏi nó
ăn cái gì mà sao nó anh hùng quá, nó thông minh quá, nó đánh tan
tác bọn cướp Somalia, rồi bắt chước mà làm theo nó. Hung
hăng ra oai với tao thì có ích gì? Ai khen chúng mày!

Chúng mày, nhìn mặt cũng sáng sủa mà sao thiếu đầu óc quá
vậy. Về lấy tờ báo mở ra so cái mặt thằng Nghị với mặt
tụi bây coi mặt thằng nào sáng hơn? Tao không thèm nịnh chúng
mày, chúng mày là cái thá gì mà tao phải nịnh. Chúng mày so đi
để thấy, cái mặt nó tối như đêm ba mươi, nhưng nó lãnh
đạo chúng mày, nó ngồi trên đầu trên cổ chúng mày, nó chỉ
huy chúng mày. Còn thằng kia thì đàn ông mà mặt mỏng quẹt
như bánh tráng, giống y đàn bà. "Con vua thì được làm vua,
con sãi ở chùa thì quét lá đa". Có thấy nhục nhã cho cái
thân phận tay sai, công cụ của chúng mày chưa?

Bộ quần áo tụi bây đang mặc, cái nón đang đội trên đầu,
đôi giày đang mang dưới chân, điện thoại đang xài, cái xe
tụi bây đang đi… đều là tiền của dân. Tụi bây ăn cơm
dân, xài đồ của dân, mập mạp béo tốt nhờ dân mà không
biết bảo vệ dân, quay ra đàn áp dân. Đồ lừa thầy phản
bạn, đồ ăn cây táo rào cây sung, đồ bất nhân, bất nghĩa,
bất hiếu. Tụi bây còn thua con chó. Nhìn cái gương thằng kia
mà sửa mình. Gom góp tiền cho nhiều, xây biệt thự cho sang, ở
trong phòng như ông hoàng, mua bảo hiểm cho vợ con cả đống,
mà để cho mẹ già ở trong cái nhà tranh vách đất trị giá 2
triệu đồng, tệ hơn nhà tình thương. Cuối cùng không sống
được để mà hưởng, con vợ nó đốt chết, cái nút áo
người ta cũng cắt lại chớ không theo được món gì. Cất nhà
cho mẹ ở đàng hoàng thì con vợ nó đâu có đòi bán nhà
được. Bất hiếu nên trời phạt. Chúng mày bất nhân, bất
hiếu, bất nghĩa thì cũng chết đốt như nó.

Tôi cứ "phát liên tục", lúc nào mệt thì ngừng, hết mệt
phát tiếp. Chúng nó đi ra khỏi phòng thì tôi đi theo. Chúng nó
xúm nhau lôi tôi trở vô. Tôi đập bàn hỏi: "Tao phạm tội
gì? Chúng mày bắt tao nhốt trong phòng này để làm gì? Trả
lời tao nghe. Không nói được là tao đi ra. Tao đâu phải tù
của chúng mày". Câu này tôi lặp đi lặp lại từ sáng đến
chiều hơn một trăm lần nhưng không có thằng nào trả lời.
Chúng nó lôi vô thì tôi đi trở ra, tôi giằng co chống cự
lại. Một thằng già già, ốm, mặc áo sơ mi sọc dùng tay chém
vô cổ tôi. Tôi gào lên: "Thằng súc sinh, mày đánh đi, đánh
cho tao chết tại chổ này mày mới giỏi đó. Tao sống từng
tuổi này mà còn sợ chúng mày dọa nạt sao. Tao sẳn sàng chết
tại chổ này, chết vì súc vật chúng mày, để thức tỉnh
lương tâm người dân Việt, để khơi lên ngọn lửa căm hờn
để người dân Việt đốt cháy chế độ cộng sản ăn cướp,
chế độ cộng sản bất lương, chế độ cộng sản khát máu,
chế độ cộng sản thối nát đê hèn của chúng mày. Tương lai
chúng mày cũng sẽ như lũ độc tài tham nhũng ở Trung Đông
thôi".

Chúng lôi tôi vô rồi thằng Nguyễn Minh Thắng kéo cái ghế
ngồi chặn cửa không cho tôi ra ngoài. Tôi phát tiếp: "Ê!
Thằng Thắng. Mày từ sáng đến giờ làm được chuyện gì ích
nước lợi dân nói tao nghe coi? Hay là mày chỉ biết vục đầu
ăn cho béo mập, rồi hung hăng với tao, bắt cóc tao, lôi kéo tao
đến đây để nghe tao rủa xả 3 đời dòng họ nhà mày, mày
gục mặt chơi game?". Thằng Thắng nói: "Bây giờ là giờ
nghỉ trưa chớ không phải là giờ làm việc". Tôi nói: "Tao
không cần biết là giờ gì. Mày ăn tiền dân thì mày phải làm
việc cho dân, chớ không phải làm việc cho cái lũ cộng sản
khủng bố. Mày làm được việc gì cho dân từ sáng đến
giờ?". Nó nói: "Bà nói nhiều quá? Nói ít một chút đi".
"Tao nói nhiều mà còn chưa thủng lỗ tai trâu của mày nữa.
Phải nói nhiều chớ, có tiền của tao trong đó mà sao tao lại
không nói. Tao xài điện, xài nước, xài điện thoại, xài
internet tao đều phải đóng thuế. Tao mua sắm cái giống chó gì
tao cũng phải thuế cho chúng mày thì tao có quyền nói".

Một thằng khác ngồi trên cái ghế ngoài cửa phòng ngủ gục.
Tôi la to lên: "Ê! Thằng đó, không được ngủ mày. Mày phải
nghe tao nói chớ không được ngủ". Nó dụi mắt, ngồi ngay
lại nhìn tôi. Tôi nói: "Người ta làm việc 8 giờ 1 ngày,
hết việc về nhà, nghỉ ngơi, ăn uống, vui chơi đàng hoàng.
Mày lãnh một tháng vài triệu bạc, mà chúng nó bóc lột đến
tận xương tủy mày. Chúng coi mày như cái máy, chúng muốn
nhất nút bắt mày làm việc lúc nào là nhấn, bất kể giờ
giấc. Người ta trưa nằm giường thoải mái ngáy pho pho, mày
ngồi đây gật gù ngủ gục. Mày không làm cái chân tay sai chó
chết này thì giờ này mày cũng nằm giường ngủ thoải mái
như thiên hạ rồi". Nó chỉ nhe răng cười cười.

Tôi lại gào lên:

"Tao tội gì mà chúng mày bắt tao nhốt vào cái phòng này?
Đây là cái ổ trộm cướp, cái ổ xã hội đen, cái ổ chứa
những quân súc sinh, lưu manh, côn đồ. Công an nhân dân gì,
đội lốt nhân dân chớ nhân dân cái gì. Chúng mày lột cái
bảng công an nhân dân xuống, thay cái bảng khác ghi "ổ trộm
cướp lưu manh phường 8 quận 3" thì mới đúng. Ăn cơm của
dân xong rồi quẹt mỏ như gà. Vừa phản phúc, vừa ngu xuẩn.
Công an nhân dân mà "chỉ biết còn đảng còn mình" là sao.
Cái đảng cướp này nó bị nhân dân đập chết thì chúng mày
cũng chết theo luôn à? Ăn cơm trắng cá tươi hay ăn gì mà ngu
dữ vậy? Vậy mà dám treo cái pa-nô đó lên ngay trụ sở Bộ
công an nữa chứ, chẳng khác nào tự tát vào mặt mình".

"Con người ta, có tài năng, có nghề nghiệp chính đáng.
Được tặng bằng khen, giải thưởng, huy chương này nọ thì
người ta đầu ngẩng cao, ngực ưỡn lên, giày nện côm cốp
mà đi lên nhận giải thưởng. Rồi chụp hình, rồi đăng báo,
rồi cha mẹ vác hình đi khoe bà con lối xóm, làm mở mày mở
mặt ông bà tổ tiên. Còn tụi mày, có thằng nào được cái
vinh dự làm cha mẹ hãnh diện chưa? Hay là phải dấm dúi lén
lút? Tụi mày là một lũ ngu, bán thân đổi mấy đồng xu làm
tay sai cho cho một lũ tham nhũng độc tài. Có khen thưởng gì
thì tụi sếp nó lãnh hết, quy định phần trăm mà, tụi mày
lính láp làm gì có đến lượt tụi mày. Tụi mày có công gì
thì chúng nó cũng có "công chỉ đạo" của chúng nó hớt
hết rồi. Bữa nay, mấy thằng mày về viết cái bảng thành
tích nội dung là: ngày này tháng này, tôi đã cùng với thằng
A, thằng B, thằng C… rất nhiều thằng đã lập được thành
tích xuất sắc là lôi cổ được con mẹ Tạ Phong Tần đến
cái ổ trộm cướp phường 8 quận 3 ngồi cắm mặt nghe con mẹ
đó nó lôi cả dòng họ tổ tiên ra đào bới, rủa xả. Rồi
chúng nó sẽ quẳng cho vài trăm ngàn bạc rách cho chúng mày".

Có một thằng mặc áo sơ mi trắng, quần đen, khoảng 50 tuổi,
ốm, mặt choắt, da ngăm, nói giọng trọ trẹ lết lên lầu
nhìn tôi chòng chọc. Thằng này nó nói: "Bà không nói cũng
đâu ai bảo bà câm. Sao nói nhiều quá". Tôi quát nó: "Mày
không muốn nghe thì đi chỗ khác. Mày không lết lên đây cũng
đâu có ai nói mày què mà mày phải ráng lết lên. Tao cứ nói,
mày làm gì được tao hả thằng súc sinh. Tao không cần biết
mày là thằng nào, nhưng mày là thung dung leo lên được cái
lầu này như là nhà của mày thì mày cũng là đồng bọn với
quân súc sinh trộm cướp ở đây, mày xứng đáng để tao rủa
xả mày. Mày có vơ vét cho nhiều, tham nhũng cho lắm, ăn nhiều
thiệt nhiều nhưng sán lãi nó cũng ăn hết, nên mày mới ốm
nhách các xác như con mắm, mặt mày như 2 ngón tay chéo mà chưa
biết thân". Tên áo trắng xách mặt chạy mất.

Tôi lại đi ra khỏi phòng. Cả bọn chúng xúm vào lôi lại. Tôi
chống lại, thằng già già mắt ốc nhồi quát tôi: "Đi
vào". Tôi trợn mắt quát nó lại: "Mày là cái thá gì mà ra
lệnh cho tao. Việc gì tao phải nghe lời mày". Nó nhìn tôi như
muốn ăn tươi nuốt sống. Tôi cũng quắc mắt lại: "Sao? Mày
muốn đánh tao à? Hay muốn giết tao? Mày cứ làm thử xem. Tao
chờ mày làm đó". Thằng này và thằng Nguyễn Minh Thắng hùng
hổ xách tay tôi lôi vào, tôi kháng cự lại, thằng Thắng đánh
tôi vào lưng, vào ngực và nó chộp sợi chuỗi đá tràng hạt
Mân Côi màu đen (có ảnh Đức Mẹ và thánh giá) ném đi. Tôi
gào lên réo tên Nguyễn Minh Thắng và cha mẹ, dòng họ Nguyễn
Minh Thắng mà nguyền rủa. Thằng Thắng bỏ đi. Thằng Phúc
thấy vậy nó đi tìm quanh được sợ tràng hạt bị đứt đưa
cho tôi. Thằng này mới tới thay ca buổi chiều. Nó hỏi tôi sao
không mang dép. Tôi nói: "Đồng bọn của mày làm đứt dép
của tao, sao mang được. Nhưng tao sẽ đem về, không bỏ đâu,
cái tràng hạt này cũng vậy. Đây là bằng chứng tội ác của
chúng mày".

Đến hơn 5 giờ chiều. Thằng Phúc nói để nó chở tôi về
nhà. Tôi trả lời: "Không cần. Tao có chân tao tự về". Tôi
xách dép, đi chân không ra ngoài. Đến cổng công an phường 8,
tôi dừng lại gào lên cho cả khu phố biết bọn súc sinh trong
đó bắt cóc tôi đến giờ đó mới thả ra. Tôi dùng tay đập
thình thình vào tấm bảng "Công an phường…" treo ngoài cột
cổng: "Quân súc sinh chúng mày lột cái bảng này xuống đi
nghe. Thay cái bảng khác ghi là "ổ trộm cướp phường 8 quận
3". Tụi bây mà công an cái gì, tụi bây là quân súc sinh, lưu
manh, côn đồ, bắt cóc, tống tiền, ăn cướp".

Trong sân có 1 công an phường đeo hàm Trung úy ngồi cười cầu
tài. Hắn nói: "Tôi có biết gì đâu".

Tôi đi bộ về nhà.

<h2>Ngày 26/2/2011</h2>

Cả ngày thứ 7, tôi bị khan tiếng, đau cổ họng. Một người
quen báo cho tôi biết là một đám chừng mười mấy tên có
đủ quân chủng lẫn thường phục đang bâu xung quanh nhà tôi
như ruồi bâu đít trâu. Mà trong nhà lại không có sẳn loa với
micro nên tôi không chỉa ra để giảng bài "giáo dục công
dân" cho lũ ruồi ấy được nên thôi không đi ra ngoài.

<h2>Ngày 27/2/2011</h2>

Như thường lệ, chủ nhật nào cũng vậy, khoảng 8 giờ kém 15
phút là tôi đi lễ ở nhà thờ Kỳ Đồng. Một người quan
lại báo cho tôi biết là trước nhà tôi có 1 xe 113, 6 người
mặc thường phục đi xe máy, 3 người mặc đồ cảnh sát, 4
người mặc đồ dân phòng với đầy đủ các loại dùi cui
sẳn sàng chờ tôi. Trong số này chỉ có 1 đứa tôi biết tên
là Trương Văn Hổ, những đứa còn lại biết mặt vì chúng
nhiều lần xông vào nhà bắt cóc và cướp tài sản của tôi.
Các tên mặc thường phục này đều là tụi PA35.

Hôm nay, tôi mặc một bộ áo dài màu xanh biển đính cườm, kim
tuyến lóng lánh. Tôi vừa kéo cửa sắt lên đi ra thì cả bọn
chúng xô vào nói: "Không được đi. Không được đi". Tôi
nói to lên: "Tôi ở đây gần 2 năm nay, sáng chủ nhật nào
tôi cũng đi lễ nhà thờ cả khu phố này biết. Đi đâu là
quyền tự do của tôi. Bà con xem cái nhà nước cộng sản súc
sinh côn đồ này nó cho một đám công an ngăn chặn không cho
tôi đi lễ. Cái nhà nước cộng sản hèn nhát này nó cản trở
quyền tự do tôn giáo, quyền tự do đi lại của công dân đây
nè". Bọn chúng xúm vào lôi kéo tôi. Tôi tiếp tục gào to
hơn, hàng xóm và người đi đường dừng lại xem. Bọn chúng
vội vàng nhét tôi lên xe chở về công an phường 8. Đến nơi,
chúng lôi tôi ra khỏi xe rồi 4 tên, mỗi tên nắm 1 tay, 1 chân
tôi khiêng lên lầu 1, tống tôi vào căn phòng hôm trước.

Tôi bị đứt hết nút áo cổ, quần áo xốc xếch, dơ dáy.
Bọn an ninh mặc thường phục vây quanh tôi. Tôi nói: "Hôm nay
tao vui vẻ, không đào ông bới cha tụi mày ra chửi nữa. Tụi
mày có biết tại sao tao vui không?". Ba bốn thằng vội xúm
quanh hỏi: "Sao vậy? Sao vậy?". Tôi nói: "Vì tao nghe có
nhiều lời kêu gọi biểu tình của những nhân vật mới tinh
xuất hiện, điều đó chứng tỏ có sự thay đổi nhận thức,
hành động của đông đảo người dân bình thường ở phương
diện rộng. Binh pháp có câu: "Xuất kỳ bất ý, công kỳ vô
bị". Bác sĩ Nguyễn Đan Quế kêu gọi, quá cũ. Cha Nguyễn Văn
Lý kêu gọi, cũng cũ xì luôn. Tạ Phong Tần mà có kêu gọi thì
cũng cũ mèm. Cái lực lượng mới vô danh vô ảnh đông đảo
bất thình lình xuất hiện, mai hiện chỗ này, mốt hiện chỗ
kia nó mới là nỗi khiếp đảm, sự hãi hùng của cái chế
độ ăn cướp lưu manh này".

Chúng nó thấy tôi không chửi nên xúm nhau xum xoe "chị chị em
em" rối rít. Một thằng nói: "Móng tay chị nhọn quá. Hôm
nay chị gây thương tích cho hơi bị nhiều người". Tôi nói:
"Móng tay tao ăn thua gì. Người ta còn dán thêm móng tay giả
nữa kìa". Một thằng khác lại nói: "Móng dán yếu lắm".
"Nó dán bằng keo dán sắt, dán móng dầy và nhọn. Mày nói
yếu thì lần sau tao dán, mày có muốn thử không?". Nó nói:
"Trời ơi, thôi đi, còn hẹn lần sau nữa". Chúng bèn nhân
cơ hội "kể khổ" với tôi rằng chúng chẳng qua thực hiện
lệnh này kia kia nọ, chớ chúng không muốn làm, mà tôi thì
quậy bọn chúng dữ quá, làm bọn chúng khổ sở hết sức,
v.v… và v.v…

Tôi bèn ngồi "bình luận" thời sự cho bọn nó nghe. "Bình
luận thời sự" cũng không khác mấy bài "giáo dục" công
dân ở trên, nhưng tôi không nói động gì đến cá nhân, gia
đình chúng nó cả. Tôi nói cho chúng nó nghe những vụ án bất
công, những kiểu phá hoại công trình di tích lịch sử của
đám dốt ham làm quan…

Ba thằng trẻ trẻ ngồi xung quanh cũng "ý kiến ý cò" xôm
tụ lắm.

Thằng an ninh già già mắt ốc nhồi chen vào. Tôi đang chửi nhà
nước ăn cướp thì thằng này nhảy dựng lên nói: "Chị nói
nhà nước ăn cướp là chị vu cáo". Tôi nổi nóng lên xô
ghế đứng dậy chỉ vào mặt hắn: "Tao cứ nói cái nhà
nước này ăn cướp đó, mày làm gi được tao? Mày và đồng
bọn của mày có vào nhà tao cướp máy tính của tao không? Có
cướp máy chụp hình của tao không? Có cướp 2.700 USD của tao
không? Có cướp giấy tờ của tao không? Không phải tao nói ở
đây lần đầu, mà tao nói nhiều lần trên mạng nữa. Biết
điều đem tài sản trả tao, xin lỗi tao thì tao không nói, còn
ăn cướp của tao thì tao nói". Hắn nói: "Cái đó người ta
giữ chớ sao nói ăn cướp". Tôi chỉ vào mặt hắn thét lên:
"Ai cho phép mày giữ, tao có gởi cho chúng mày đâu mà chúng
mày giữ, luật pháp nào cho phép mày xông vào nhà người dân
lấy tài sản rồi nói là giữ. Cái thân mày là thằng ăn
cướp thì khi tao chửi ăn cướp mày liệu hồn câm cái miệng
mày lại. Mày ăn cướp rồi còn dám nói tao vu cáo hả? Cái
quân vừa ăn cướp vừa la làng. Tao chọi cái chai này vô đầu
mày chết mẹ mày bây giờ" (Tay tôi cầm cái nước tinh khiết
giơ lên cao). Mấy đứa kia vội vàng nắm tay tôi lại, kéo tôi
ngồi xuống năn nỉ tôi: "Thôi thôi, chị đừng nóng quá".

Hôm nay, "đài" phát âm thanh không được to lắm nên
"đài" trèo lên bàn nằm ngủ một giấc đến chiều.

7 giờ, chúng lần lần đi hết, để một mình thằng Phúc ở
lại. 7 giờ 30 phút, thằng Phúc nói: "Để em chở chị về
nhà". Tôi nói: "Mày hôm nay hên đó nghen. Được chở tao về
là hãnh diện đó, hỏi coi mấy thằng kia có thằng nào tao
đồng ý lên xe nó không. Mày trẻ người non dạ nhất đám đó
nên tao tội nghiệp mày". Thằng Phúc lấy xe máy chở tôi về
đến tận cửa nhà.

Tạ Phong Tần

________

<strong>Chú ý:</strong> Hình ảnh bổ sung sau. Ai muốn nghe kể
thêm "chuyện ngoài lề" xin mời gặp trực tiếp tôi.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6363), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Có lẽ, khi chém gió về việc cấm kinh doanh vàng miếng, Thủ
tướng Dũng, Bộ trưởng Ninh, hay thống đốc Giàu đều không
thực sự biết số vàng thực sự trong dân là bao nhiêu. Chưa
bao giờ trả lời câu hỏi vì sao dân lại chăm chăm mua vàng
tích trữ.

Câu hỏi vì sao cấm, đã được lần lượt các quan chức trả
lời. Phó Thống đốc Bình nhấn mạnh NHNN sẽ "<em>ngăn chặn
có hiệu quả các hoạt động đầu cơ, găm giữ, thao túng thị
trường</em>". Một quan chức khác còn nói toẹt luôn rằng:
Làm sao đưa toàn bộ lượng vàng vật chất có trong dân chúng
vào kho quản lý tập chung do nhà nước quản lý. Và, trên cơ
sở vàng của mình nằm trong "ống bơ nhà nước" này người
dân có vàng "<em>có thể mở tài khoản tại công ty kinh doanh
vàng và yêu cầu các công ty này thực hiện việc lưu ký
vàng…</em>". Hình như từ sau những "ngày thứ tư đen
tối", liên tiếp trong hai năm vừa rồi, với các cơn điên
loạn của giá vàng, các nhà quản lý mới chợt phát hiện
rằng sàn vàng, bản chất đúng là một thứ sòng bài, càng
để càng bất ổn. Còn nhận ra thêm rằng với cả trăm, ngàn
tấn vàng "còn tồn" trong dân, Nhà nước đang chỉ nắm trong
tay nguồn dự trữ lớn trên sổ sách. Rằng vàng nằm trong ống
bơ, chôn đầu giường, chỉ là thứ vàng chết - khi không
được đưa vào lưu thông.

Khá khen cho sáng kiến "đưa vàng của dân cho Nhà nước quản
lý" bởi ở giác độ quản lý, ai cũng biết việc đưa vàng
vào tập thể- nhà nước vừa huy động được nguồn lực,
vừa tiện bề quản lý. Làm sao có chuyện mua đi bán lại ngoài
thị trường tự do, làm sao có những cơn điên loạn của giá
vàng khi vàng đã vào tập thể! Nhưng vấn đề là bao nhiêu
phần trăm dân chúng sẽ đồng ý giao vàng cho nhà nước? Bao
nhiêu phần trăm, trong số hàng chục triệu người tích vàng
trong ống bơ từ thế hệ này qua thế hệ khác, đủ trình độ
để "mở tài khoản", thực hiện lưu ký?

Nói không quá lời rằng trong mỗi gia đình người Việt, không
nhiều thì ít, đều có vàng tích trữ phòng lúc sa cơ. Một sự
phòng xa đã được kiểm chứng bằng những cơn "binh biến"
của một thời ký "giá - lương - tiền" nhiễu loạn, khi
lạm phát lên tới gần 400%. Chính vì sự tích trữ sinh ra từ
tâm lý, từ sự mất lòng tin, thì chỉ có thể xoá bỏ tích
trữ bằng niềm tin. Bởi nếu chỉ buộc người dân "đưa
vàng vào tập thể" bằng biện pháp hành chính trong nỗi nơm
nớp lo sợ sẽ rất khó để có thể thực hiện. Ai dám cam
kết vàng miếng - một cách rất đơn giản - sẽ không ngay ngày
mai biến thành vàng trang sức để vẫn có thể tích trữ, mua
bán khi dân chưa tin.

Mặc dù chế độ Kim bản vị (đảm bảo bằng vàng) đã
được xoá bỏ từ năm 1972 nhưng các đồng tiền giấy trên
thế giới - có mức độ chuyển đổi cao - được đảm bảo
bằng sự ổn định kinh tế, sức mạnh tài chính và mức độ
tự do của thị trường. Khi tiền VND hầu như chưa được bất
kỳ một quốc gia nào khác chấp nhận thì người dân tích trữ
tài sản bằng vàng là chuyện rất đỗi giản dị, dễ hiểu.
Với việc cấm kinh doanh vàng miếng, có vẻ người dân đang
bị tước đoạt quyền sở hữu đối với thứ kim loại quý,
đồng thời là tài sản của mình - khi việc kinh doanh - bao hàm
cả nghĩa mua bán, bị coi là bất hợp pháp.

Trên các tờ USD, từ năm 1957 đã in rành rành dòng chữ "In God
we trust"- Chúng tôi tin vào chúa.

Nhưng giờ thì những người dân Việt biết tin vào điều gì
đây? Vàng hợp tác? Tiền đồng mất giá mỗi năm ít nhất hai
con số? Hay là những lời hứa?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7937), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Cách đây không lâu từng có một bài viết của tác giả vì
yêu mến mà xót thay cho phong trào dân chủ, khi chứng kiến
cảnh "tranh tối, tranh sáng" của "chợ" (phong trào dân
chủ VN) đã đau đớn thốt lên qua bài viết <em><strong><a
href="http://thongluan.org/vn2/modules.php?name=News&file=print&sid=263">Chợ
trời dân chủ</a></strong></em>, như một quy luật của xã hội
đã có "chợ trời dân chủ" thì có "chợ trời" tuyên
ngôn, "chợ trời" kháng thư…

Cái chợ ngày càng nhiều hàng hóa, bởi những ngày gần đây
hiệu ứng domino của cuộc cách mạng hoa nhài tại các nước
Bắc Phi, Trung Đông đã lan tỏa đến Việt Nam, trên các trang
báo mạng hình thành "làn sóng" phản đối, yêu cầu Chính
phủ Việt Nam từ chức, từ đó kích động và kêu gọi quần
chúng xuống đường biểu tình, hy vọng có một cuộc cách
mạng như các nước trong thời gian gần đây. Trong thời điểm
"nước sôi lửa bỏng", có hàng tá "thực đơn" lời kêu
gọi biểu tình, làm cho "thực khách" (người yêu tự do, dân
chủ) không biết phải lựa chọn "món" nào. Có rất nhiều
tổ chức chính trị đối kháng với Nhà nước Việt Nam cả
trong nước cũng như hải ngoại ra lời kêu gọi, không phải
đến lúc này mới xuất hiện các lời kêu gọi kiểu "đao to
búa lớn", mà hầu như bất cứ thời điểm nào có những sự
kiện chính trị, xã hội mà họ có thể lợi dụng để khuếch
trương thanh thế (đánh bóng) cho tổ chức mình, điều này thể
hiện tính phản ứng (tức thời) của phong trào dân chủ.

Nếu như phong trào xuống đường biểu tình ở Ai Cập, Tunisia
phần lớn là lực lượng thanh niên trẻ, họ sử dụng mạng
internet như một phương tiện kết nối đoàn người biểu tình,
họ đã thành công. Điểm mặt các nhà dân chủ, tổ chức
chính trị trong nước đủ khả năng gánh vác trọng trách "to
lớn" trên không dễ, bởi hầu hết đều hoạt động theo
kiểu dân chủ bàn phím, chính trị salon. Cuối năm 2007, đầu
năm 2008 trong nước có Câu lạc bộ Nhà báo tự do tập hợp
được một lượng lớn sinh viên tại Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh
xuống đường biểu tình phản đối việc Chính phủ Trung Quốc
chính trị hóa Đại hội Olympic 2008 bằng việc dự định
rước đuốc qua 02 quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa của Việt
Nam, nhưng sau đó bị đàn áp dã man, rồi sự việc đi vào quên
lãng. Nói như vậy để thấy lực lượng trẻ đóng vai trò quan
trọng, quyết định tạo "ngòi nổ", ở Việt Nam có rất
nhiều người tự xưng là nhà hoạt động dân chủ và có cũng
có rất nhiều tổ chức dân chủ hoạt động, nhưng chưa tạo
"tiếng vang", chưa có hành động cụ thể, có chăng chỉ là
ra những lời kêu gọi, ra các tuyên bố, kháng thư vào các
thời điểm nhạy cảm chính trị. Đặc biệt ở Việt Nam có
rất nhiều nhà dân chủ hoạt động theo kiểu lấy "cọ
sát' với công an làm thước đo dân chủ. Gần đây Khối 8406
xưng danh là tổ chức chính trị, tập hợp được rất nhiều
thành viên, đã "xuất bản" hàng tá Kháng thư, trong đó có
lời kêu gọi yêu cầu chính quyền thả những người bất
đồng chính kiến, tẩy chay bầu cử Quốc hội, kêu gọi biểu
tình…, nhưng nhìn nhận một cách khách quan những khuôn mặt
trong ban điều hành không có gì mới, thực lực không có gì
đáng nói. Bởi cách mà Khối 8406 tuyển chọn thành viên rất
đặc biệt, phần lớn là người dân khiếu kiện lâu năm, họ
có bức xúc liên quan đến quyền lợi (tài sản) cá nhân chưa
được chính quyền giải quyết thỏa đáng, gặp được Khối
8406 những tưởng sẽ cùng "chung lưng đấu cật", ngờ đâu
bị lợi dụng vào "trò chơi" chính trị. Nhà dân chủ <a
href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/NewGroupToCallForDemocracyForVN_TraMi-20070306.html">Nguyễn
Trung Lĩnh</a> nhận thấy "thời cơ" đến, ra lời kêu gọi
biểu tình, đồng thời kêu gọi các nhà dân chủ ra lời hiệu
triệu toàn thể đồng bào biểu tình, chứng tỏ anh không có
thực lực, bản thân anh là con người nhập nhèm tiền bạc, con
người thật của anh đã hơn một lần được "vinh danh"
trên <a
href="http://www.thongluan.org/vn/modules.php?name=News&file=print&sid=1362">Thông
Luận</a>, nếu ai nhẹ dạ cả tin theo anh chắc hẳn sẽ có kết
cục chẳng tốt lành.

Giữa thời điểm nhạy cảm chính trị, Cộng sản đang cảnh
giác cao độ, nhìn nhận khách quan thực lực phong trào dân
chủ, những người thông thái không hành động theo kiểu bất
chấp thời cuộc. Giữa lúc "tả pín lù" kháng thư, kiến
nghị, lời kêu gọi… làm cho những người yêu dân chủ,
những người có cái tâm với nền dân chủ Việt Nam không
biết phải theo hướng nào. Nên chăng các nhà dân chủ nên có
một "bàn tròn" dân chủ, tìm cách "giả tỏa" cái "chợ
trời", đặc biệt tìm ra phương thuốc chữa dứt điểm căn
bệnh của chính mình, trước khi đề ra phương cách "giải
cứu" dân tộc, dù biết rằng nhiệm vụ "bất khả thi".

Có một nhà dân chủ từng nhận định, tình hình phong trào
dân chủ Việt Nam hiện nay "vàng thau lẫn lộn", chưa có
một đảng phái, tổ chức chính trị đủ đối trọng với
Đảng Cộng sản VN, thì mọi sự biến vào thời điểm này là
quyết định "ngu xuẩn"; nếu như có một lời kêu gọi
xuống đường biểu tình, phải xem xét động cơ cá nhân của
cá nhân, tổ chức đó, bởi nhiều lúc lợi dụng tình hình,
phát động phong trào để đánh bóng bản thân, bởi nếu hành
động vào thời điểm phong trào dân chủ non trẻ sẽ bị tổn
thất nặng nề, Cộng sản thừa cơ đàn áp. Hoặc lời kêu
gọi vì động cơ cá nhân, hơn là vì phong trào dân chủ, để
các tổ chức, cá nhân ở hải ngoại tài trợ tiền "vỗ
béo" các nhà dân chủ trong nước.

Hoa Kỳ, tháng 02/2011.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7961), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a href="http://danluan.org/node/7948">Phấn đấu kí số 39 -
Hương hoa lài làm tôi nhức óc</a></li>
<li><a href="http://danluan.org/node/7553">Nguyễn Gia Kiểng - Giành
quyền tự do kết hợp</a></li>
</ul></div>
Đèn nhà ai nấy sáng, ăn cây nào rào cây ấy. Chúng ta thiếu
một cách bi đát ý thức về công lý và cộng đồng. Nhưng
nếu không có liên đới thì chúng ta không thể nào thực hiện
được mục tiêu nào cả, kể cả đấu tranh cho dân chủ, vì
dân chủ là một vấn đề quốc gia. Nhưng tại sao? Câu trả
lời giản dị một cách đau đớn: <span class="underlined-text">đó
là vì chúng ta thiếu sự liên đới phải có của một dân
tộc</span>.

Chính sách cấm đoán và đàn áp mọi kết hợp của chính
quyền dĩ nhiên là lý do trực tiếp. Nhưng nó đã quá quen
thuộc và đã được phân tích khá đầy đủ rồi nên không
cần phải nói rõ hơn nữa. Chỉ cần nhắc lại bản chất của
chế độ này: như mọi <a href="http://danluan.org/node/108">chế
độ toàn trị</a>, nó đặt nền tảng trên một mâu thuẫn
lớn. Về mặt chính thức, nó đề cao chủ nghĩa tập thể,
phủ nhận vai trò của cá nhân, tập trung mọi quyền lực vào
tay một nhà nước tự xưng là đại diện của tập thể, nhưng
về mặt thực tế nó lại cổ vũ cho một thứ chủ nghĩa -
chủ nghĩa cá nhân ở dạng thấp nhất, chủ nghĩa luồn lách,
nghĩa là lối sống trong đó mỗi người tìm cách giải quyết
những vấn đề cá nhân bằng những giải pháp cá nhân. Nó
cấm đoán mọi kết hợp của người dân để biến quần chúng
thành một đám đông cô đơn và do đó bất lực. Một cách
bệnh hoạn, nó coi là công dân tốt những người chỉ biết có
cá nhân mình và coi mọi kết hợp của người dân như là
những mối nguy phải đập tan từ trong trứng nước.

Các cuộc biểu tình tại các quốc gia dân chủ đều do các tổ
chức thiện nguyện và các chính đảng mạnh phối hợp kêu
gọi và tổ chức, dù đó mới chỉ là những vận động quần
chúng ở mức độ đơn giản và dễ dàng nhất.

Hiện nay chúng ta đang có một chính quyền toàn trị bóp nghẹt
xã hội dân sự và cấm đoán tất cả. Tất cả qui vào chính
trị cho nên mọi đấu tranh, kể cả những đấu tranh đáng lẽ
chỉ thuần túy văn hóa và xã hội, đều trở thành đấu tranh
chính trị bởi vì tất cả đều phải bắt đầu bằng đấu
tranh để được quyền đấu tranh một cách hợp pháp, nghĩa là
được quyền kết hợp thành tổ chức, được quyền phát
biểu, phổ biến công khai những đòi hòi và tranh thủ sự ủng
hộ cho lập trường của mình, được quyền bầu vào quốc
hội những đại biểu ủng hộ nguyện vọng của mình. Những
quyền này định nghĩa một thể chế dân chủ. Khi chưa có dân
chủ thì không một đòi hỏi nào có thể được giải quyết
một cách đúng đắn cả, tất cả những gì người dân có
thể làm là cầu cứu, van xin và trông đợi ơn huệ từ nhà
cầm quyền.

Thế nhưng tại sao sau hơn ba thập niên đối lập dân chủ vẫn
chưa có được một tổ chức có tầm vóc, ngay cả tại hải
ngoại nơi chính quyền cộng sản không thể đàn áp và không
những thế các hoạt động dân chủ còn được khuyến khích?
Đó là câu hỏi phải chất vấn một cách nghiêm túc với mọi
người dân chủ Việt Nam.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7958), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="rightalign">Ngày 25 tháng Hai năm 2011</div>

<strong>Kính gửi:</strong> Bà Nguyễn Thị Dương Hà, và Bà Cù
Thị Xuân Bích (vợ và em gái ông Cù Huy Hà Vũ),


Chúng tôi viết thư này từ <a href="www.edlc.org">Trung tâm Luật
Bảo vệ Môi trường</a> (EDLC) để thông báo rằng chúng tôi
đã nghiên cứu các thông tin sẵn có về vụ bắt giữ và khởi
tố ông Cù Huy Hà Vũ, và chúng tôi tin rằng những cáo buộc
thể hiện sự vi phạm nghiêm trọng đối với các quyền con
người đã được quốc tế công nhận của ông Vũ.

Với tư cách một tổ chức bất vụ lợi, chuyên bảo vệ
quyền con người cho những cá nhân và cộng đồng tại các
nước đang phát triển trong nỗ lực đấu tranh chống lại
những tác nhân hủy hại môi trường của mình, thật không may
là EDLC đã phải tìm hiểu và tham gia vào nhiều vụ án ở
nhiều nơi thế giới có dạng thức giống hệt như thế này.
Nói một cách ngắn gọn, các nhà bảo vệ nhân quyền bị truy
tố hình sự và giam giữ nhằm dập tắt tiếng nói không chỉ
của riêng họ mà của cả những người được họ đại diện
và bênh vực.

Ông Cù Huy Hà Vũ rơi vào đích ngắm vì đã đi đầu trong các
vụ kiện với mục đích bảo vệ môi trường và các quyền
liên quan. Ông Vũ nộp đơn kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
vì đã phê duyệt một dự án khai thác bô-xít ở Tây Nguyên
đang gây tranh cãi, và vì đã thông qua một nghị định cấm
khiếu kiện tập thể. Các sự kiện trên, nhất là khi đặt
trong mối liên hệ với thời điểm các cáo buộc được đưa
ra, dẫn đến kết luận rằng ông Vũ bị truy tố và giam giữ
vì những hoạt động của ông đã chọc giận các nhóm quyền
lực.

Vì vậy, chúng tôi đã soạn thảo một văn thư gửi chính
quyền Việt Nam kêu gọi họ lưu ý đến tính chất trái luật
của việc bắt giữ, và thúc giục họ hành động để thả
ông Cù Huy Hà Vũ ngay lập tức. Cụ thể là, chúng tôi đã gửi
thư tới Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết, Thủ tướng Chính
phủ Nguyễn Tấn Dũng, và bà Lê Thị Thu Ba, Chủ nhiệm Ủy ban
Tư pháp của Quốc Hội. Trong văn thư này, chúng tôi đã khẳng
định rõ việc bắt giữ là vi phạm các quyền tự do ngôn
luận, quyền không bị tùy tiện bắt giữ của ông Vũ đã
được bảo đảm trong các Điều 19 và Điều 9 của Công ước
Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam đã
tham gia ký kết.

Chúng tôi cũng đã lưu ý chính quyền Việt Nam rằng các nhà
bảo vệ nhân quyền có quyền tiến hành các hoạt động của
mình mà không bị hạn chế hoặc sợ bị trả đũa, như đã
được ấn định trong nhiều công ước và thỏa thuận quốc
tế mà Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã cam
kết tôn trọng, trong đó có Tuyên ngôn của Liên Hiệp Quốc
về Quyền và Nghĩa vụ của các Cá nhân, Nhóm và Tổ chức Xã
hội trong việc Thúc đẩy và Bảo vệ Nhân quyền và các Quyền
Tự do cơ bản đã được công nhận trên toàn cầu.

Một số bản sao của văn thư nói trên đã được gửi đến
các cơ quan nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, cụ thể là tới
cô Margaret Sekaggya, Đặc sứ phụ trách Tình trạng của các Nhà
Bảo vệ Nhân quyền; tới ông Frank La Rue, Đặc sứ phụ trách
việc Thúc đẩy và Bảo vệ Quyền Tự do Ngôn luận và Chính
kiến; và tới Nhóm Công tác về Bắt giữ Tùy tiện. Chúng tôi
đã nhấn mạnh với các cơ quan và cá nhân hữu trách nói trên
rằng, các hành vi của ông Vũ là hoàn toàn đúng luật pháp,
còn Chính phủ Việt Nam đã vi phạm một loạt các quy định
của công ước quốc tế về nhân quyền nên có thể bị quy
kết trách nhiệm về những vi phạm này trước cộng đồng
quốc tế.

Ngoài ra, chúng tôi đã nộp một Bản tóm tắt vụ án với
tư cách Người Góp ý Pháp lý cho Tòa án (Amicus Curiae) lên Tòa
án Nhân dân Thành phố Hà Nội. Trong bản tóm tắt này, chúng
tôi đã lưu ý Tòa án rằng những vi phạm đối với ông Vũ là
hết sức nghiêm trọng, vì những hành vi đó thể hiện một
chủ định đàn áp quyền tự do ngôn luận không chỉ của
riêng ông Vũ, mà còn của cả những người đã bày tỏ hay có
ý định bày tỏ những ý kiến tương tự, hoặc những người
có thể được hưởng lợi từ những vụ kiện chính quyền mà
ông Vũ đang theo đuổi. Nói cách khác, biên độ vi phạm vượt
xa ngoài phạm vi các quyền của cá nhân ông Vũ, và tác động
đến toàn xã hội. Tiếp đó, chúng tôi đã vận động Tòa án
Nhân dân Thành phố Hà Nội ra lệnh thả ngay lập tức ông Cù
Huy Hà Vũ. Chúng tôi tin tưởng rằng chính quyền Việt Nam sẽ
xem xét những yêu cầu của chúng tôi.

Xét đây là một vấn đề được công luận quan tâm, chúng
tôi đề nghị hai bà chuyển lá thư này đến các nhóm nhân
quyền trên khắp thế giới để họ quan tâm, cũng như công bố
trên báo chí, mạng internet và các phương tiện truyền thông
khác.

Kính thư,
Lewis Gordon
Giám đốc Điều hành.

_____________________________________________________

<h2>Request for the immediate release of Cu Huy Ha Vu</h2>

<div class="special_quote">Dear editor,

We are writing from the Environmental Defender Law Center (EDLC), a
U.S.-based non-profit organization that works exclusively to protect the
human rights of individuals and communities in developing countries who are
fighting against harm to their environment.

We have learned about the imprisonment and indictment, on November 5, 2010,
of Mr. Cu Huy Ha Vu, an environmental advocate, and have analyzed his case.
We have concluded that the charges brought against Mr. Vu violate his
internationally-recognized human rights. As a result, we have written letters
to the Vietnamese authorities, as well as filed an amicus brief with the
People´s Court of Hanoi, where he should be standing trial by March 5. In
both the letter and the brief we have requested the immediate release of Mr.
Cu Huy Ha Vu.

We believe this is a case of public interest and would therefore like you ask
you to publish the information below, consisting of a letter we wrote to Mr.
Vu´s family. This letter, which is also attached to this email, contains a
summary of the arguments we have presented to the Vietnamese authorities in
requesting Mr. Cu Huy Ha Vu immediate release.

Thanks very much,

Fernanda Venzon

Staff attorney

EDLC (www.edlc.org)</div>


February 25, 2011

Dear Mrs. Nguyen Thi Duong Ha, and Cù Thị Xuân Bích (spouse and sister
of Mr. Cu Huy Ha Vu),

We are writing from the Environmental Defender Law Center (EDLC) to let
you know that we have reviewed the information available on the arrest and
indictment of Mr. Cu Huy Ha Vu, and we are convinced that the charges
represent serious violations of his internationally- recognized human rights.

As a nonprofit organization that works exclusively to protect the human
rights of individuals and communities in developing countries who are
fighting against harm to their environment, EDLC has unfortunately learned of
and been involved with many cases around the world that follow this exact
pattern. In short, human rights defenders are criminally charged and jailed
in order to silence not only them, but those on whose behalf they speak.

Mr. Cu Huy Ha Vu was targeted for his leading role in bringing lawsuits
focusing on the protection of the environment and related rights. The
lawsuits were filed against Prime Minister Nguyễn Tấn Dũng for the
latter's authorization of a controversial bauxite mine project in the
Central Highlands, and for having enacted a decree disallowing collective
claims. These facts, especially when combined with the timing of the charges,
point to the conclusion that Mr. Vu was charged and jailed because his
advocacy angered powerful interests.

We have therefore drafted a letter to the Vietnamese authorities calling
their attention to the illegality of the arrest and urging them to take
action for the immediate release of Mr. Cu Huy Ha Vu. In particular, we have
written to President Nguyễn Minh Triết, to Prime Minister Nguyễn Tấn
Dũng, and to Ms. Lê Thị Thu Ba, Chair of the Juridical Committee of the
National Assembly. In this letter, we have made it clear that Mr. Vu´s
arrest violates his rights to freedom of expression, and to not be subjected
to arbitrary arrest, as guaranteed in articles 19 and 9 of the International
Covenant on Civil and Political Rights, to which Vietnam is a party.

We have also reminded the Vietnamese authorities that human rights
defenders have the right to carry out their activities without any
restrictions or fear of reprisals, as set out in numerous human rights
treaties and agreements that the Socialist Republic of Vietnam has committed
to respect, including the U.N. Declaration on the Right and Responsibility of
Individuals, Groups and Organs of Society to Promote and Protect Universally
Recognized Human Rights and Fundamental Freedoms.

Copies of this letter have been sent to United Nations Human Rights
bodies, in particular to Ms. Margaret Sekaggya, Special Rapporteur on the
Situation of Human Rights Defenders; to Mr. Frank La Rue, Special Rapporteur
on the Promotion and Protection of the right to Freedom of Opinion and
Expression; and to the Working Group on Arbitrary Detention. We have
highlighted to these authorities that while Mr. Vu´s activities are entirely
lawful, the Vietnamese Government is in breach of a body of international
human rights law, for which it can be held accountable at the international
level.

Additionally we have filed an Amicus Curiae (friend of the court) brief
with the People´s Court of Hanoi. In this brief we remind the court that the
violations committed against Mr. Vu are particularly insidious because they
represent an attempt to suppress not only his freedom of expression, but that
of others who expressed similar views or who might consider expressing
similar views, or who could benefit from the lawsuits he was bringing against
the government. In other words, the violation goes far beyond the rights of
this individual, and targets all of society. We have consequently urged the
People´s Court of Hanoi to order the immediately release of Mr. Cu Huy Ha
Vu. We are confident that the Vietnamese authorities will take our request
into account.

Considering that this is a matter of public interest, we would like to
request you to bring this information to the attention of human rights groups
internationally, as well as to publish it in newspapers, the internet and
other means of communication.

Sincerely yours,

Lewis Gordon

Executive Director

<img src="http://danluan.org/files/u1/viewer_3.png" width="600" height="777"
alt="viewer_3.png" />

<img src="http://danluan.org/files/u1/viewer2.png" width="600" height="777"
alt="viewer2.png" />

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7957), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<em>(Mượn lời bài "Đi đi em" của cố nhà thơ Tố
Hữu)</em>

Rứa là hết! Vàng – Đô la phi mã

Còn mong chi ngày trở lại Giá ơi

Quên làm sao Em hỡi lúc chia phôi

Bởi tăng trưởng hai đứa mình nghẹn nói

Xăng dẫn trước, vọt lên cao chới với

Điện rượt theo, thịt cá cũng a dua

Cơm tại gia mà chay tịnh như chùa

Hàng dây tiếng thở dài trên miệng vợ

Biết chăng Em nỗi lòng anh khi đó

Nó tơi bời đau đớn lắm Em ơi

Mà sao Em còn luyến tiếc không rời

Nơi bão giá tràn qua như cơn lốc?

Đêm thao thức nằm mơ mình có lộc

Cho quên đi bao nỗi nhọc ban ngày

Cho quên đi lương tháng nhẹ như bay

Quên toan tính, ngược xuôi, tất tả

Em ngoái cổ nhin anh ta chỉ trả

Thầm cho nhau, đôi mắt ướt ly sầu

Biết làm sao em hỡi nói cũng nhau

Lạm phát vẫn tăng hoài như ngựa vía

Thì em hỡi, tăng lên, đừng tiếc nữa

Ngại ngần chi nấn ná chỉ thêm phiền

Tăng đi em, can đảm giá xăng lên

ừ đi bộ phải đâu là tội lỗi!

Anh mới hiểu càng ngậm ngùi khổ tủi

Càng dày thêm khát vọng đổi đời mau

Tăng đi em, ai chóng phất, chóng giàu (?)

Mặc con sãi vẫn vào chùa quét lá

Để thêm nhớ mai sau ngày Bão Giá

Mà hôm nay ta mới chỉ bắt đầu.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7954), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Ở quê, từ nhỏ tôi được những người lớn kể cho nghe một
câu chuyện răn đời, như là có thật, xảy ra ở chính vùng
quê đó, về sự trân trọng tầm lòng thành, rằng ngay cả
đối với quỉ thần trời Phật, tấm lòng thành quí hơn nhiều
so với lễ vật to tát cao sang. Chuyện kể rằng tại một ngôi
chùa quê nọ, sau khi hoàn tất việc xây dựng, mọi người góp
tiền của để mua đồng, mướn thợ về đức tượng Phật.
Mỗi nhà phong kiệm khác nhau cùng góp theo hảo tâm; nhiều phú
gia có khoản góp lớn. Một bà lão hành khất đi qua, thấy vậy
ném vào nồi đồng sôi một đồng bạc. Khi đổ tượng, đồng
bạc đó không tan chảy đi mà nằm ngay trước trái tim Phật.
Người ta cho đấy là Phật giữ lấy vì tấm lòng thành thuần
khiết của bà lão vô danh.

Tác giả chuyện khuyết danh có thể được nhiều người đóng
vai. Nếu đó là sự chia sẻ của tất cả mọi người, lòng
thành là giá trị phổ quát và tuyết đối. Nếu vai kể chuyện
là những người nghèo, ngụ ý kể chuyện như là một kiểu
tự vệ, tư an ủi vế sự đóng góp ít của mình trước các
bậc phú gia kia. Thôi thì sao cũng được; truyện kể như một
phần ký ức tuổi thơ, trầm trầm trong một vùng quê nghèo
sương khói gió mưa thời trẻ lịm vào cả một đời thương
hải biến vi tang điền sau này.

Ấy là tôi nghĩ về việc đóng đảng phí hiện nay của đảng
viên Đảng CSVN. Theo qui định mới nhất từ tháng 12/2010, mức
đảng phí được phân chia làm nhiều cấp loại theo điều
kiện thu nhập của người đóng. Theo đó, đảng viên là công
chức viên chức đang làm việc, hưởng lương từ ngân sách sẽ
đóng 1% từ lương và các khoản phụ cấp; đảng viên hưởng
lương bảo hiểm xã hội đóng 0,5% từ lương; đảng viên trong
các doanh nghiệp đóng 1% từ tổng thu nhập trước thuế thu
nhập; đảng viên nông dân, thất nghiệp… đóng từ 5000 đồng
đến 30.000 đồng; đảng viên khó khăn có thể xét miễn giảm.

Như vậy giá trị tuyệt đối của từng mức đảng phí sẽ
rất khác nhau; thấp nhất là 0 đồng (do miễn) và cao nhất là
vô hạn vì hiện nay có những đảng viên cộng sản là chủ
các doanh nghiệp nhà nước, doanh nghiệp nhà nước đã cổ
phần hoá và sắp đến là chủ các doanh nghiệp tư nhân có
mức thu nhập hàng tháng rất cao, đến hàng trăm triệu. Đến
cuối năm, các đảng viên này lại còn tự thưởng cho mình
hàng trăm triệu nữa. Như vậy là trong một đảng cộng sản,
theo phạm vi rộng, và ngay trong một doanh nghiệp, có cả mức
đóng góp từ 0 đồng cho đến hàng triệu đồng. Đó là chưa
nói đến một éo le khác là những đảng viên có thu nhập hàng
trăm triệu đồng đó có thể thuê những đảng viên khác làm
ôsin giúp việc trong nhà mình.

Tôi không biết những đảng viên có mức đóng đảng phí thấp
có yên tâm, giữ vững ý chí chiến đấu và lý tưởng cộng
sản chủ nghĩa của mình với tình cảnh chênh lệch về sự
đóng góp đó không, hoặc có giải thích mức đóng đó bằng
giá trị lòng thành như trong câu chuyện kể trên không. Chắc
là khó, vì như đã có lần một vị lãnh đạo đảng cao nhất
đã nói rằng đảng viên mà không biết làm giàu để làm
gương là có tội; dĩ nhiên cách làm giàu được gắn vào cái
đuôi chính đáng, song mấy chục năm nay chưa ai xác định sự
chính đáng đó là gì và vị lãnh đạo đó cũng không biết
được một chân lý của lịch sử người rằng mọi sự giàu
lên trong một xã hội nghèo đều có bản chất không chính
đáng, thậm chí có người còn gọi là ăn cắp.

Riêng tôi thì xin được nói thật là chẳng yên tâm chút nào.
Sau gần nửa thế kỷ tính từ ngày cách mạng chuyển hướng
sang mục tiêu giai cấp, công hữu hoá mọi tài sản, tước
đoạt quyền tư hữu hàng nghìn năm của nhân dân, tốn rất
nhiều xương máu, tiền của đất nước, để tìm đường
đến một xã hội được giả định là không giai cấp, bình
đẳng, hết phân biệt giàu nghèo, ra đường thấy đồng tiền
rơi không nhặt làm gì… để đến bây giờ, về lý luận thì
vừa đi vừa tìm đường, về thực tế thì ngay mức đảng
phí, một nghĩa vụ có tính cộng sản rất cao, cũng khác nhau.
Tôi, cho rằng là một đảng viên có mức đóng thấp, thấy rõ
rằng, những đồng chí có thu nhập cao của tôi, là những
người đang rất có quyền, và có nhiều tiền để có thể cho
con cái của họ học tập đến nơi bằng chính đôi chân của
những cô chiêu cậu ấm ấy, thậm chí đi học ở các nước
tư bản giẫy chết, để rồi khi trở về, họ có toàn quyền
và thế để kế cận sự nghiệp cách mạng cha anh họ, đưa
đất nước tiến lên cộng sản chủ nghĩa. Tôi tin điều đó
từ kết quả của đại hội đảng lần thứ XI vừa qua.

Còn con cái chúng tôi thì chắc không lấy gì vinh dự với tấm
lòng thành cỏn con của bố mẹ trong mức đảng phí hàng tháng,
và vì hoàn cảnh, chúng cũng chỉ biết tìm một cái chùa, không
phải để trải tấm lòng thành truyền thống, mà là để quét
lá đa. Một vạn năm nữa – tức là muôn năm, dẫu đất
nước có thành chủ nghĩa xã hội, chắc chắn của cải và
thành trì quyền lực luỹ kế kia của các đồng chí lãnh đạo
của tôi sẽ không bị ai tước bỏ được, và bản thân các
vị ấy cũng không sẵn lòng nộp lại cho nhân dân.

Lệ Dân


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7939), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Sách <a
href="http://vi.wiktionary.org/wiki/Lam_S%C6%A1n_th%E1%BB%B1c_l%E1%BB%A5c">Lam
Sơn Thực Lục</a> của <a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Tr%C3%A3i">Nguyễn
Trãi</a> có ghi:

"<em>Đầu năm 1428, Lê Thái Tổ cùng quần thần bơi thuyền ra
hồ Thủy Quân. Ra giữa hồ, có Rùa vàng nổi lên mặt nước,
chắn trước thuyền của vua gọi to:</em>

<em>- Xin nhà vua hãy hoàn lại gươm thần cho Long Vương!</em>

<em>Lê Thái Tổ rút gươm trả, rùa vàng ngậm lấy gươm lặn
xuống nước đi mất. Từ đó hồ Tả Vọng được đặt tên
là hồ Hoàn Kiếm.</em>"

Câu chuyện về Cụ Rùa ở hồ Hoàn Kiếm, tất nhiên,
không chỉ ngừng ngang đó. Gần 600 năm sau – nhà báo <a
href="http://thethaovanhoa.vn/133N20101007095509005T258/cu-rua-ho-guom-lien-tuc-xuat-hien.htm">Hải
Diệp</a>, trong chuyên đề <em>Nhật Ký Đại Lễ Ngàn Năm
Thăng Long</em> – có ghi: "<em>... vào ngày khai mạc Đại lễ 
(1/10) cụ đã nổi vào buổi sáng... với người dân Thủ đô,
vào dịp Đại lễ sự xuất hiện của cụ Rùa luôn gợi lên
một cảm thức linh thiêng bên hồ Gươm huyền thoại.</em>"

Ông <a
href="http://www.truongduynhat.vn/2011/02/chuyen-cu-rua-ho-guom.html">Trương
Duy Nhất</a>, ngó bộ, không bằng lòng lắm với ghi nhận
(vừa nêu) nên lầu bầu phản đối:

"<em>Hồ bẩn, ngột ngạt, rùa phải ngóc đầu nhoi lên mặt
nước để thở thì bị gán cho tích này điềm nọ, đến mức
báo chí còn thổi rằng đó là cụ rùa thiêng ngoi lên để...
chào mừng đại lễ nghìn năm Thăng Long- Hà Nội. Mô Phật! May
mà rùa không biết nói!</em>"

Thằng chả ăn nói báng bổ, tầm bậy tầm bạ (thấy
rõ) vậy mà hoàn toàn ... không trật! Đại Lễ Ngàn Năm
Thăng Long đã qua nhưng "cụ rùa thiêng (vẫn cứ) ngoi lên
để chào mừng" khiến cho <a
href="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/?vnnid=9595">ký giả Kỳ
Duyên</a> sốt ruột:

"<em>Về hiện tượng Cụ Rùa nổi lên trên mặt nước quá
nhiều lần – không còn là bình thường, mà ở góc độ sinh
học, là bất thường. Khi đó, Cụ không còn là ngắm phố
phường, con cháu lại qua. Mà dường như Cụ đang ngóng con cháu
hãy giúp Cụ.... nhiều người dân Hà Nội kinh hoàng nhận ra,
mình Cụ Rùa đầy vết lở loét, dấu hiệu rõ ràng nhất của
nước hồ nhiễm bẩn quá nặng.</em>"

Dù chưa bao giờ nhìn thấy Cụ Rùa, và cũng chưa bao giờ
có dịp đặt chân đến Hà Thành, tôi cũng "kinh hoàng"
chết mẹ (luôn) vì "<a
href="http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/2010/10/3ba21bd4/">Chín Mươi Lăm
Phần Trăm Hồ Ao Hà Nội Bị Ô Nhiễm</a>" – theo như
tường thuật Hương Thu (VnExpress) vào hôm 19/10/2010:


"<em>Trung tâm nghiên cứu và cộng đồng môi trường (<a
href="http://www1.dtinews.vn/news/environment/a-cry-to-help-hanois-polluted-lakes_5350.html">CECR</a>)
vừa công bố kết quả nghiên cứu về môi trường của 120
hồ, ao, đầm, thủy vực lớn nhỏ của 6 quận trung tâm Hà
Nội. Theo đó, chỉ có 6 hồ đạt yêu cầu chất lượng ở
tất cả các chỉ tiêu nghiên cứu, chiếm tỷ lệ 5%, phần lớn
các ao hồ bị ô nhiễm chất hữu cơ, nồng độ oxy hòa tan
dưới mức tiêu chuẩn cho phép.Hơn 80% hàng lang bờ bị ô
nhiễm, và đang đứng trước nguy cơ bị lấn chiếm để xây
nhà, bãi đỗ xe, trở thanh bãi tập kết phế liệu,rác thải
sinh hoạt.</em>

"<em>Theo CECR, nguyên nhân gây ô nhiễm chính là do nước thải
sinh hoạt và một phần nước thải từ gia đình hoặc cộng
đồng tùy tiện thải xuống hồ. Ngoài ra, hiện tượng đổ
phế thải xây dựng, đổ đất, lấn chiếm ao hồ… cũng làm
giảm đáng kể diện tích ao hồ, nhiều hồ đang dần biến
mất.</em>"

Riêng mức độ ô nhiễm của hồ Linh Quang, xem ra, có vẻ
(hơi) vượt chỉ tiêu – theo lời <a
href="http://www.ykhoanet.com/thoisu/dichta/080404_vne_aohanoi.htm">nhà
báo Hải Hà</a>,

"<em>Gần 50 năm nay, hồ Linh Quang chưa một lần được nạo
vét. Nước hồ đen đặc bốc mùi hôi thối, mực nước nơi
sâu nhất cũng chỉ hơn 1 mét, còn lại toàn là bùn và rác do
người dân đổ xuống để lấn chiếm. Vừa qua khi phát hiện
các ca tả ở phường Văn Chương, Viện Vệ sinh dịch tễ Trung
ương đã lấy mẫu nước hồ để xét nghiệm và phát hiện
phẩy khuẩn tả cũng như nhiều loại vi khuẩn gây bệnh
đường ruột khác... </em>"

Cùng với sự "tôi luyện khả năng chịu đựng" sự
hôi thối của ao/hồ, sức "chai lỳ" của người Tràng
An (trước hệ thống sông cống dơ bẩn và tù đọng)
cũng vô cùng đáng nể – theo như (nguyên văn) cách dùng
từ của nhà báo <a
href="http://dantri.com.vn/c0/s134-235569/ha-noi-song-va-cong.htm">Việt
Hưng</a>:

"<em>Sông Tô Lịch, sông Kim Ngưu, sông Sét, sông Lừ… và còn
rất nhiều con sông nữa, trước kia mang dòng nước chảy khắp
Hà Nội, cùng với hệ thống các ao hồ đã có tác dụng điều
hoà, giảm bớt cái nóng oi bức của miền Bắc. </em>

<em>Giờ đây, với tốc độ phát triển chóng mặt của Hà Nội
cả về kinh tế và dân số, các dòng sông này đổi tên thành
những 'cống nước thải', mang đầy rác rưởi và bốc mùi
hôi thối khó chịu. Người dân sống gần 'cống' lâu ngày
đã tôi luyện khả năng chịu đựng, chai lỳ trước mùi hôi
thối và môi trường ô nhiễm. Bằng chứng là họ vẫn cứ
đời này qua đời khác sống 'mạnh khỏe' cạnh những dòng
sông chết ấy, vẫn quần áo thơm tho ngẩng cao đầu bước
đường, bỏ lại sau lưng mùi tanh nồng của nước
thải...</em>"

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/TNT_Rua_Guom_01.jpg"
width="400" height="289" alt="TNT_Rua_Guom_01.jpg" /></center>
<center><em>Người dân khu Hào Nam ngồi chơi bên cái cống nồng
nặc mùi rác thải. Nguồn: <a
href="http://dantri.com.vn/c134/s134-235569/h224-noi.htm">Dân
Trí</a>.</em></center>


Với hệ thống sông hồ "tanh nồng" như thế, người
Hà Nội – tất nhiên – phải dùng nước bẩn. Sự bẩn
thỉu được <a
href="http://dantri.com.vn/c36/s20-342220/hai-hung-nuoc-sach-co-giun.htm">phóng
viên Châu Như Quỳnh</a> mô tả là "hãi hùng" khi nhìn
thấy ở khu vực Thanh Trì – Hà Nội – trong bát "nước
sạch" vừa được xả từ vòi, nhiều con giun màu đỏ, có
chiều dài khoảng từ 0,5-1,5cm bơi ngoe nguẩy, hết nổi lên
lại lặn xuống.

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/TNT_Rua_Guom.png" width="400"
height="362" alt="TNT_Rua_Guom.png" /></center>
<center><em>Giun trong bát nước vừa được lấy từ vòi.
Nguồn: <a
href="http://dantri.com.vn/c36/s20-342220/hai-hung-nuoc-sach-co-giun.htm">Dân
Trí</a></em></center>

<a
href="http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=110144">Tiến
sĩ Trần Văn Nhị</a> (Viện Khoa học & Công nghệ) cho biết:
"<em>Ngày ngày, hàng trăm nghìn người dân Hà Nội phải uống
nguồn nước chứa những chất độc có khả năng gây ung thư
cao mà không biết đến bao giờ mới được sử dụng nước
sạch hoàn toàn.</em>"

Để khắc phục tình trạng này, ông đưa ra một lời
khuyên (vô cùng) giản dị: "<em>Trong khi chờ đợi phép màu
từ phía các nhà chức trách, mỗi hộ dân nên tìm cách tự
cứu lấy mình.</em>"

Tự cứu bằng cách nào?

Cầu Trời mưa xuống chăng?

Việt Nam vốn là nơi xuất sứ của câu thành ngữ
"<em>hiền như một ngụm nước mưa</em>" mà, phải không?

Dạ phải nhưng đó là chuyện đã xưa rồi, hồi trào
phong kiến hay trào thực dân kìa. Kịp tới khi cách mạng
về thì ở xứ sở này không còn cái gì mà hiền (hay
lành) được nữa, kể cả nước mưa. Ông <a
href="http://www8.vnmedia.vn/newsdetail.asp?NewsId=152570&Catid=23">Dương
Hồng Sơn</a>, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Môi trường, tuyên
bố:

"<em>Ở Việt Nam, lượng mưa axit đã chiếm 30%, có nơi tới
50% số lần mưa… gây tác hại không nhỏ đối với con
người, cơ sở hạ tầng, sản xuất… Những báo cáo của
mạng lưới quan trắc quốc gia cho thấy, mưa axit từ nước
ngoài vào Việt Nam đang tăng lên…</em>" (<a
href="http://www8.vnmedia.vn/newsdetail.asp?NewsId=152570&Catid=23">Mưa
Độc Có Thể Tàn Phá Hệ Hô Hấp Của Con Người</a> – VnMedia,
23/12/2008).

Nước ngoài là nước nào vậy cà?

Dân chúng Miên, Lào, Miến Điện không mấy ai có "cơ
hội" được đụng chạm gì nhiều tới máy móc. Họ đâu
có làm gì ra khói, ngoại trừ những lúc họ nướng
khoai, sao có thể tạo ra mưa acid được, cha nội?

Vậy thì khói thải ở đâu ra? Phải có lửa ở chỗ nào đó
mới được chớ, đúng không?  Không có lửa sao có khói, mấy
cha? Lò dò một chập, tui tìm được xuất xứ của nguồn
<em><strong>khói lạ</strong></em> (nguyên nhân gây ra "mưa axit từ
nước ngoài vào nước ta") qua một bài viết ngắn, bằng Anh
Ngữ: "<a
href="http://www-users.cs.umn.edu/%7Emnguyen/vnsa/Sep-1998/read.cgi?00326">Transboundary
sulfur pollution & Vietnam</a>."

Tác giả, một chuyên gia về khí quyển hiện sinh sống tại
nước Úc, bày tỏ sự quan ngại rằng ở Ðông Nam Á có những
quốc gia chỉ tạo ra những lượng lưu huỳnh rất nhỏ nhưng
lại phải chịu nhận sự tích tụ của loại hóa chất này
(rất lớn) từ những lân bang. Việt Nam và Nepal là hai "nạn
nhân" điển hình, trong vùng, về tệ trạng này.

Tài liệu mà tiến sĩ <a
href="http://www.vietecology.org/Author.aspx/Detail/14">Nguyễn Đức
Hiệp</a> trích dẫn (R. Arndt, G. Carmichael, J. Roorda – <em>Seasonal
source-receptor relationships in Asia</em>, Journal of Atmospheric
Environment, Vol. 32, No. 8, 1988, pp. 1937-1406) được phổ biến từ
năm 1988 lận. Hơn hai mươi năm sau, ông Dương Hồng Sơn –
Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Môi trường thuộc Viện Khoa
học Khí tượng – mới từ tốn cho công luận biết là 
"hiện nay vẫn chưa có nghiên cứu nào đáng giá tổng thể
ảnh hưởng của mưa axit," dù vẫn theo lời ông: "<a
href="http://www8.vnmedia.vn/newsdetail.asp?NewsId=152570&Catid=23">Mưa
độc có thể tàn phá hệ hô hấp của con người</a>" (VnMedia
23/12/2008).

Mà dân Việt thì rõ ràng không cần thêm "<em>khói
lạ</em>" của ông bạn láng giềng vĩ đại. Khói nhà
vốn đã có dư rồi, theo đánh giá của <a
href="http://www.tamnhin.net/viet-nam-xanh/4213/nguyen-nhan-o-nhiem-moi-truong-khong-khi-ha-noi-.html">GS.TS.
Vũ Hoan</a> – Chủ tịch Liên hiệp các hội Khoa học Kỹ thuật
Hà Nội – vào hôm 18 tháng 9 năm 201:

"<em>Hiện nay tình trạng ô nhiễm môi trường không khí Hà Nội
đang ở mức báo động đỏ. Nồng độ bụi lơ lửng ở các
quận nội thành đều vượt quá tiêu chuẩn cho phép 5–6 lần
thậm chí có nơi trên 10 lần. Lượng khí thải độc hại như
CO<sub>2</sub>, SO<sub>2</sub>, CO<sub>3</sub>, NO, CO… ngày càng gia
tăng và tác động tiêu cực tới con người, môi trường.</em>"

"<em>Vào giờ cao điểm, nồng độ bụi tính trung bình của
riêng TP Hà Nội gấp 4 lần tiêu chuẩn cho phép, nồng độ khí
CO cao hơn 2,5 lần, hơi xăng cao hơn 12,1 – 2000 lần tiêu chuẩn
cho phép.  Người dân sống quanh các  điểm nóng giao thông có
biểu hiện triệu chứng rõ tới sức khoẻ như kích thích các
hệ cơ quan mắt, mũi, họng, da và thần kinh thực vật...</em>"

"<em>Hà Nội phải chịu đựng âm thanh hỗn tạp của còi xe,
tiếng động cơ, tiếng ồn tại các công trường xây dựng và
hàng loạt tạp âm khác làm cho môi trường không khí trở nên
chật chội ngột ngạt.</em>"

<center><img src="http://danluan.org/files/u1/TNT_Rua_Guom_02.jpg"
width="450" height="338" alt="TNT_Rua_Guom_02.jpg" /></center>
<center><em>Bụi mù mịt ở đường Láng - Hòa Lạc. Ảnh: <a
href="http://www.tamnhin.net/viet-nam-xanh/4213/nguyen-nhan-o-nhiem-moi-truong-khong-khi-ha-noi-.html">Thu
Huyền</a></em></center>

Thở không khí bụi bặm và ngột ngạt khói xe, sống bên
cạnh sông hồ hôi thối, dùng nước uống không đủ tiêu
chuẩn vệ sinh, tiêu thụ những loại thực phẩm độc
hại... (chắc) không phải là "<em>độc quyền</em>" của
người dân Hà Nội. Tôi e rằng người dân Việt, ở
rất nhiều thành phố khác nữa, cũng đang sống trong môi
trường (bệnh hoạn) tương tự.

Hà Nội chỉ may mắn hơn những địa phương khác ở chỗ
có một Cụ Rùa. Sự xuất hiện bất thường, đều
đặn, của sinh vật này – trong thời gian qua – là một
tín hiệu (không lành) về tình trạng môi sinh của cả
cộng đồng.

Điều không may là "tín hiệu" này không được đánh
giá đúng mức. Mọi nỗ lực của <a
href="http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/425140/Thanh-lap-ban-chi-dao-khan-cap-bao-ve%C2%A0rua-ho-Guom.html">UBNDTP
Hà Nội</a> đều chỉ chăm chú vào "cá thể" của Cụ
Rùa thôi, và cả nước (xem chừng) cũng đều đồng tình
như thế cả.

Tại sao người dân Việt lại có thể sống vô tư như
vậy? Lý do, tôi trộm nghĩ, có lẽ bởi họ thường xuyên
được "ru ngủ " bởi những "bài ca" êm dịu – đại
loại như:

<ul><li><a
href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/01/110106_viets_optimistic.shtml">Việt
Nam nằm trong số 10 quốc gia có chỉ số lạc quan về kinh
tế cao nhất.</a></li>
<li><a
href="http://vietbao.vn/The-gioi/Dai-RFA-Nguoi-Viet-Nam-hai-long-voi-cuoc-song-hien-tai/75005545/159/">Kết
quả cuộc tìm hiểu đánh giá đời sống người dân Việt Nam
về cuộc sống  hiện nay do Đài RFA thực hiện cho thấy, đa
số người dân Việt Nam cảm thấy thoải mái và vui
vẻ. </a></li>
<li><a
href="http://tuoitre.vn/Kinh-te/Nhip-cau-tieu-dung/424724/An-uong%C2%A0giai-tri-uu-tien-hang-dau-cua-nguoi-Viet.html">VN
đã vượt qua Hàn Quốc và Hong Kong (Trung Quốc) để trở thành
quốc gia có tỉ lệ người dân ưu tiên các khoản chi tiêu cho
ăn uống và giải trí cao nhất trong khu vực châu Á - Thái Bình
Dương.</a></li></ul>

E là đã đến lúc phải tỉnh dậy đi thôi, muộn mất
rồi!

Tưởng Năng Tiến

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7953), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives